Trương Nhân Tuấn - Nói về lòng yêu nước chân chính

  • Bởi Admin
    06/04/2014
    6 phản hồi

    Trương Nhân Tuấn

    (Viết cho thầy giáo Đinh Đăng Định. Một người vừa hy sinh cho đất nước.)

    Đất nước Việt Nam nghèo, người dân Việt Nam mang đủ chứng hư tật xấu, có thể là do người Việt mình có một số ngộ nhận về « lòng yêu nước ».

    Thế nào là yêu nước?

    Phải chăng yêu nước là việc hy sinh không ngần ngại, mọi thứ, có thể là cả cuộc đời mình, cho « đất nước »?

    Hay yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa?

    Hay « yêu nước » là làm mọi cách để đất nước mình giàu hơn, tốt đẹp hơn?

    Nếu không lầm, từ bao nhiêu đời nay, người dân Việt Nam chỉ biết « yêu nước », giữ nước theo lối thứ nhất, « đồng lòng cùng đi hy sinh thiết gì thân sống… », « đường vinh quang xây xác quân thù » để « nước non Việt Nam ta vững bền »…

    Cũng như phần lớn các dân tộc Châu Á, quan niệm về « quốc gia » hiện đại đến với người Việt rất trễ, chỉ sau Thế chiến II. Trước đó đất nước là của giòng họ ông vua, là của triều đình… mà thân phận người dân trong đất nước, xã hội đó chỉ là « con dân cái kiến ».

    Là con kiến, dĩ nhiên không có quyền lợi, mà chỉ có nghĩa vụ (hơi bị nhiều !) Con trai thì phải « trung hiếu làm đầu », con gái thì phải « tiết hạnh ». Trung ở đây là « trung » với ông vua, « tôi trung không thờ hai chúa ». Chết thì chịu chết chứ không thể hai lòng. Thuớc tấc đo lòng « trung » là « quân xử thần tử thần bất tử bất trung ». Vua bắt chết thì phải « đi chết », không chết là không trung thành. Còn thân phận phụ nữ trong xã hội này chỉ là cái bóng của người đàn ông. Con kiến đã không ra gì, làm cái bóng của con kiến thì còn nói được điều chi?

    Yêu nước trong thời kỳ này đồng nghĩa với lòng trung thành với ông vua. Giữ nước trong chừng mực là bảo vệ quyền lợi cho ông vua.

    Chế độ vương quyền sụp đổ. Chế độ cộng sản lên thay thế. Quan niệm mới mẻ về đất nước, về lòng « yêu nước » xuất hiện.

    Đất nước bây giờ thuộc về toàn dân nhưng yêu nước là « yêu xã hội chủ nghĩa ».

    Nhưng người ta có thể yêu thuơng, chăm sóc mảnh vườn, thửa ruộng của mình, chứ làm gì có thể yêu thuơng cái gọi là « xã hội chủ nghĩa » ?
    Xã hội chủ nghĩa là một cái gì đó mơ hồ, nếu không nói là không hiện hữu.

    Khi nói « Yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa », lòng yêu nước này dĩ nhiên cũng mơ hồ, không đo lường được.

    Lòng yêu nước được lý thuyết Mác-Lê nhập nhằng với lòng căm thù. Lòng yêu nước mơ hồ quá, không dễ khích động. Và lòng căm thù rất dễ kích động : căm thù giai cấp, căm thù giặc Mỹ, căm thù trí phú địa hào, đấu tố thành phần phản động.

    Yêu nước không mấy chốc được đánh tráo bằng lòng căm thù.

    Quan niệm về « trung thành » được thay thế bằng « giác ngộ cách mạng ». Đối nghịch với « trung thành » là « phản động », là « thế lực thù địch ».

    Xưa kia đất nước thuộc sở hữu của giòng họ, nay thuộc về « đảng ».

    Thân phận người dân trong chế độ này cũng vẫn là « cái kiến », không có quyền hạn gì, chỉ có nghĩa vụ, như trong chế độ vương quyền.

    Trong số những người cầm súng lên đường « giải phóng miền Nam », có bao nhiêu người lên đường vì « lòng yêu nước » ? Bao nhiêu người lên đường vì lòng căm thù đế quốc Mỹ tàn ác ? Có bao nhiêu người bị « cưỡng ép » yêu nước lên đường ?

    Như sợ lòng căm thù chưa đủ lửa, chủ nghĩa thi đua, chủ nghĩa anh hùng xuất hiện để chế dầu thêm. Tình yêu luôn có giới hạn, mà lòng căm thù thì không có bến bờ. Lửa tình cháy rồi thì tắt. Lửa thù cháy mãi, từ đời con đến đời cháu, chưa rửa thù là chưa nguôi ngoai. (Nếu tình yêu không bến bờ thì con người đâu cần đến Phật, Chúa… dạy yêu thuơng ?)

    Ai cũng cũng sẵn sàng chứng minh lòng « yêu nước » của mình, làm « dũng sĩ giết giặc », thể hiện qua việc liều lĩnh dám hy sinh đến cái cuối cùng. Những thứ này chỉ thể hiện lòng « căm thù » tiềm ẩn trong mọi con người, chứ không thể hiện lòng yêu nước. Đâu có ai chết vì xã hội chủ nghĩa, một thứ chưa ai thấy, phải không ?

    Hòa bình vãn hồi, người lãnh đạo CSVN cũng hô hào « lòng yêu nước » để « xây dựng đất nước ». Dĩ nhiên cũng bằng khẩu hiệu « yêu nước là yêu xã hội chủ nghĩa » !

    Nhưng người ta đâu thể nào xây dựng đất nước với sự thi đua, chủ nghĩa anh hùng, bằng lòng can đảm, bằng sự hy sinh vô bờ bến của người dân, cho một cái gì đó chưa chắc có thật (xã hội chủ nghĩa) ?

    Đất nước chỉ có thể xây dựng bằng tình yêu thuơng nồng nhiệt chứ không thể bằng quán tính căm thù đã lưu cửu từ nhiều thế hệ.

    Tình yêu là xây dựng. Căm thù là đập phá.

    Đáng lẽ, tình yêu nước phải được đơn giản hóa, như là tình yêu gia đình, con cái, chồng vợ… Ai không muốn con cái mình học hành giỏi giang hơn người ? Ai không muốn gia đình, giòng họ mình giàu có hơn người ?

    Người cha, người mẹ có thể hy sinh cả đời mình cho tương lai hạnh phúc của con cái. Người cha, người mẹ này chưa chắc đã yêu nước (là yêu xã hội chủ nghĩa) !

    Nếu không bị chi phối vì chủ nghĩa, việc yêu nước sẽ rất đơn giản : làm thế nào cho đất nước giàu hơn, đẹp hơn.

    Làm thế nào để đất nước giàu đẹp ? Nếu dễ dàng thì chắc không có nước nào nghèo trên trái đất này phải không ?

    Điều dễ dàng, ai cũng làm được, là đừng làm cho đất nước xấu thêm.
    Người ta gặp một nước Việt xấu xa, thể hiện qua các tấm bảng đặc biệt viết bằng tiếng Việt, trong các trung tâm thuơng mại nước ngoài, cảnh cáo người Việt ăn cắp.

    Một nước Việt ăn cắp, xấu xa thể hiện qua việc ăn cắp của lãnh đạo, của thành phần trung lưu, thuợng lưu, trí thức. Vụ tiếp viên, phi công VN ăn cắp rùm beng trên báo chí nước ngoài. Lãnh đạo VN ăn cắp (tham nhũng không phải là ăn cắp của dân thì là gì ?) cũng rùm beng trên báo chí nước ngoài.

    Một nước Việt bất lực, được nuôi dưỡng bằng « trôn » con gái trầm luân xứ người… bằng những giọt mồ hôi nhọc nhằn của những con người « xuất khẩu lao động »… mà thực ra là nô lệ thời mới.

    Một đất nước không thể đẹp khi một năm đàn ông Việt Nam nhậu 3 tỉ lít bia và 5 triệu con chó. (Trong khi rượu chắc chắn đem lại hệ quả bệnh tật cho người uống, tức đem lại gánh nặng về an sinh xã hội cho thế hệ tương lai.)

    Đất nước ngày càng « xấu » thêm. Xấu hổ đối với người nước ngoài, xấu xa do cảnh vật tàn phá bởi bàn tay con người, do chính sách khai thác khoáng sản bừa bãi của nhà nước.

    Ta không thể làm đất nước giàu đẹp hơn, vì nhiều lý do khác nhau. Nhưng ta có thể làm cho đất nước không xấu hơn. Đó cũng là yêu nước.

    Vấn đề là trách nhiệm của lãnh đạo, của trí thức.

    Nhà trí thức, nhà giáo Đinh Đăng Định đơn thuơng độc mã, dám ngăn cản những hành vi phá nước của lãnh đạo (chủ trương cho Trung Quốc khai thác Bô Xít). Đó là gì nếu không phải là hành vi yêu nước chân chánh ?

    Giữ đất nước tươi đẹp, không bị tàn phá là yêu nước.

    Hy sinh như vậy mới đáng hy sinh. Lịch sử sau này phán xét.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Visitor viết: "Chú ý: CNXH là danh từ còn XHCN là danh từ."

    Phải viết: "CNXH là danh từ còn XHCN là TÍNH từ chứ." Ông khách Tây này nhầm từ loại rồi.

    KHi CNCS vào Trung quốc thì người Trung quốc bảo: "Ta thử xem có lợi dụng gì được cái chủ nghĩa này", tức là họ coi CNCS như một phương tiện để thực hiện ý đồ (lên nắm quyền cai trị) của họ. Còn khi CNCS vào ta thì một bộ phận trong dân tộc ta ngu nhắm mắt theo CNCS mà không biết cái chủ nghĩa này nó đi đến đâu, chỉ biết thực hiện cái khẩu hiệu "giai cấp vô sản lên nắm chính quyền", "trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ", tức là để chủ nghĩa (mơ hồ) lên trên dân tộc và sự phát triển của đất nước. Nay thì CNCS ở ta cũng chỉ là chiêu bài thôi, là cái vỏ thôi, còn thực chất là lợi ích nhóm trên cả lợi ích dân tộc. Nhiều người (trong đó có cả đảng viên cấp dưới) muốn tiêu diệt CNCS, như ý bác Phiên Ngung đã nói: "Nhược bằng chúng ngoan cố tiếp tục phản dân hại nước và bán nước cho giặc thì cứ theo luật mà trừng trị." Thế nhưng không biết lơị dụng pháp luật như thế nào. Pháp luật lại nằm trong tay bọn CS, tức là chúng vừa đá bóng vừa thổi còi. Xem cải luật đất đai thì biết, chúng đưa ra luật để rồi lợi dụng luạt ăn cướp ruộng đất của nông dân.

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    Lòng yêu nước thì dĩ nhiên là chân chính rồi, làm gì có yêu nước không chân chính. Vấn đề này thì bàn mãi cũng không hết, nền giáo dục ở nước nào mà không đề cập tới lòng yêu nước, thế nhưng mỗi nơi có một kiểu khác nhau, có nước người ta coi đó là lẽ tự nhiên, không cần nêu nhiều lý thuyết. Thế nhưng khi có điều gì đó động chạm đến quyền lợi của đất nước họ thì họ có phản ứng ngay.

    Nay tôi muốn đưa ra một vài câu hỏi cụ thể:

    - Những người tham nhũng làm hại đến sự phát triển của đất nước có phải là người yêu nước không? Những người này lại ở trong hàng ngũ quan chức nhà nước và là đảng viên thì họ có yêu nước không?

    - Những người đề ra những chính sách kìm hãm sự phát triển của đất nước và đẩy nhân dân vào vòng khốn khó có phải là những người yêu nước không? Có thì nói có, không thì nói không, đỡ phải cắt nghĩa dài dòng.

    - Những người CS coi Đảng của mình hơn cả đất nước có phải là những người yêu nước không?

    - Nhân dân ta cần đối xử với những người không yêu nước như thế nào đây? Cần lên án những kẻ cụ thể làm hại đất nước hơn là nói lên lòng yêu nước chung chung. Nói yêu nước là yêu CNXH, thế khi chưa có CNXH thì dân ta không yêu nước hay sao? Nước thì rõ rồi, còn CNXH thì có ai biết nó như thế nào mày yêu với ghét.

    Phong kiến thời xưa cũng không đến nỗi tệ, vì chính Mạnh Tử cổ xuý việc giết hôn quân bạo chúa nếu chúng có hại cho dân cho nước. Nhưng thời nay, cả thế giới từ Đông sang Tây đều có chung quan niệm về lòng yêu nước thế mà bọn Việt cộng và đồng chí Nga Tàu và Cu ba Bắc Hà thì vẫn cứ u mê buộc người dân phải yêu cái chủ nghĩa phản dân hại nước CS.

    Xin trực tiếp trả lời bạn Mọi:

    1. Bọn tham nhũng hại dân mục nước tuỳ mức độ mà đánh giá. Nhỏ thì phản quốc lớn thì bán nước. Tham nhũng nó làm hại cả xã hội. Ở VN hiện nay, muốn làm gì cũng phải đút lót cho bọn tham nhũng. Tham nhũng nay lan ra các ngành nghề kinh tế tư nhân, như việc đòi tiến hối lộ để môi giới hay xét đơn xin việc. Hậu quả là Tàu cộng chỉ thí cho bọn lãnh đạo Việt cộng vài triệu đô là là chúng sẵn sàng bán nước. Dự án Bô xít là một thì dụ. Thật khó bào chữa cho những người vẫn còn trong đảng CSVN mà chẳng làm gì để loại bỏ tham nhũng. Lý do duy nhất là chúng còn hy vọng sẽ có điều kiện và cơ hội để ăn bẩn như bọn kia. Vì vậy, cho rằng bọn đảng viên CSVN và những tên cò mồi bênh vực bà bảo vệ sự độc quyền cai trị của chúng là bọn phản quốc và bán nước là xác đáng.

    2. Những tên như N. T. Dũng vụ Bọ xít. N. S. Hùng vụ xe lửa cao tốc. N. P. Trọng vụ giữ điều 4 hiếp pháp VC là những tên từ bán nước đến phản quốc.

    3. Tên nào coi đảng CS hơn đất nước là những tên phản quốc, nhất là khi đảng CSVN đã hiện nguyên hình là một đảng bán nước.

    4. Nhân dân ta nên có thái độ cương quyết với bọn phản quốc và bán nước. Nếu chúng sớm quy thuận thì tuỳ nặng nhẹ mà để chúng đoái công chuộc tội để được tha thứ. Nhược bằng chúng ngoan cố tiếp tục phản dân hại nước và bán nước cho giặc thì cứ theo luật mà trừng trị.

    TNT viết:
    Đất nước bây giờ thuộc về toàn dân nhưng yêu nước là « yêu xã hội chủ nghĩa ».

    Nhưng người ta có thể yêu thuơng, chăm sóc mảnh vườn, thửa ruộng của mình, chứ làm gì có thể yêu thuơng cái gọi là « xã hội chủ nghĩa » ?
    Xã hội chủ nghĩa là một cái gì đó mơ hồ, nếu không nói là không hiện hữu.

    Chú ý: CNXH là danh từ còn XHCN là danh từ. Vì vậy không nói "Yêu XHCN" mà là "Yêu CNXH".

    Nói thật đúng thì "yêu CNXH" thực ra là "yêu Đảng CS". CQ VN không dám hô hào "yêu Đảng CS" nên mới nói trại ra là "yêu CNXH".

    Còn CNXH ở VN đã từ phương tiện bị biến thành cứu cánh (mục đích). Phương tiện lẽ ra có thể được thay đổi để đạt được mục đích. Không ai lại đi yêu một cái phương tiện CNXH khi rõ ràng nó không mang lại cứu cánh (mục đích) là sự phồn vinh cho nước VN.

    Lòng yêu nước thì dĩ nhiên là chân chính rồi, làm gì có yêu nước không chân chính. Vấn đề này thì bàn mãi cũng không hết, nền giáo dục ở nước nào mà không đề cập tới lòng yêu nước, thế nhưng mỗi nơi có một kiểu khác nhau, có nước người ta coi đó là lẽ tự nhiên, không cần nêu nhiều lý thuyết. Thế nhưng khi có điều gì đó động chạm đến quyền lợi của đất nước họ thì họ có phản ứng ngay.

    Nay tôi muốn đưa ra một vài câu hỏi cụ thể:

    - Những người tham nhũng làm hại đến sự phát triển của đất nước có phải là người yêu nước không? Những người này lại ở trong hàng ngũ quan chức nhà nước và là đảng viên thì họ có yêu nước không?

    - Những người đề ra những chính sách kìm hãm sự phát triển của đất nước và đẩy nhân dân vào vòng khốn khó có phải là những người yêu nước không? Có thì nói có, không thì nói không, đỡ phải cắt nghĩa dài dòng.

    - Những người CS coi Đảng của mình hơn cả đất nước có phải là những người yêu nước không?

    - Nhân dân ta cần đối xử với những người không yêu nước như thế nào đây? Cần lên án những kẻ cụ thể làm hại đất nước hơn là nói lên lòng yêu nước chung chung. Nói yêu nước là yêu CNXH, thế khi chưa có CNXH thì dân ta không yêu nước hay sao? Nước thì rõ rồi, còn CNXH thì có ai biết nó như thế nào mày yêu với ghét.

    Lãng du viết:

    CHOOSE THE RIGHT THING.

    Cụ ơi, biết phân biệt đúng sai cũng từ giáo dục.
    Nhà sản lúc nầu cũng đề cao chuyên chính, chiên môn nói một đằng làm một nẽo gây ảnh hưởng đến mọi Lừa. trong nhà thì ba má, ông bà, anh chi, ở trường thì thầy cô, bạn bè. Từ bé chỉ nhìn thấy nghe những lập lờ, dối trá, trắng đen lẫn lộn, bị nhồi sọ cái đúng là sai, cái sai là đúng. Đến khi ra đời thì xếp, đồng nghiệp y chang thía. Đúng và sai hoà với nhau làm sao để nhận ra? để ý thức được mình làm sai?
    Bao nhiêu Lừa éo biết mình sai, mà có biết mình sai đi nữa, dzưng vẫn cứ làm như cha nội Lương Quang chánh án TAND TP Tuy Hoà! Chả riêng gì cha nội Lương Quang, cả một lũ sâu bọ, từ trên xuống dưới khống chế cả xã hội xứ lừa. Biến đúng thành sai, biến sai thành đúng. Hệ quả là Lừa u u mê mê, như cụ Chấn tù oan chục năm giời, nhờ vợ được dìa với gia đình, lại tụng câu ơn đảng và nhà nước!

    Cái mà người Việt thiếu từ cơ bản là giá trị đạo đức trong mỗi cá nhân chứ không phỉ thiếu lòng yêu nước.

    Khi cá nhân nói dối quen miệng, ăn cắp quen tay, áp chế người khác thành lề thói thì cả xã hội làm sao có ngay thật, công bằng, bác ái (yêu thương đồng loại, thiên nhiên).

    Người Mỹ người ta không dạy lòng yêu nước, nhưng trường học, cha mẹ, xã hội dạy con nít "CHÔOSE THE RIGHT THING" (Chọn cái đúng). Có nghĩa trọng chân thật, trọng công bằng và nhân ái.

    Phải chăng chính vì các giá trị đời sống này, phát xuất từ cá nhân, trở thành sức mạnh tinh thần của nước Mỹ làm xứ sở hùng cường, thịnh vượng và đáng sống?

    Nước Mỹ không thiếu người xấu và cả những chính sách sai lầm của Chính phủ. Nhưng tôn trọng tự do con người( đặc biệt là ngôn luận và bầu chọn lãnh đạo) nên các lầm lẫn này bị phơi bày và sự sửa sai dễ dàng được thực hiện.

    Yêu ai bắt đầu bằng tình yêu đích thực chính mình- làm sao mình tốt hơn như một cá nhân, phấn đấu trở thành ngay thẳng, thật thà, công bình và nhân ái. Để rồi từ đó góp phần xây dựng cộng đồng chung quanh hài hòa, tương thân và trù phú.

    Tôi nghĩ đó là cách yêu nước tốt nhất. Nếu không thì thiên hạ bốn biển không ước mơ du học, hay kiếm cách nhập cư vào Mỹ.

    CHOOSE THE RIGHT THING.