Nguyễn Văn Thạnh - Tôi, vợ và con đường dân chủ

  • Bởi Admin
    03/04/2014
    6 phản hồi

    Nguyễn Văn Thạnh

    Người lương thiện là người có trái tim yêu thương. Tình thương theo lẽ tự nhiên sẽ dành cho người thân, bạn bè, rồi mới đến đất nước, đồng bào. Tôi cũng vậy.

    Giây phút mẹ tôi khóc, yêu cầu tôi về quê (http://www.thanhblog.org/2014/02/tiep-theo-cau-chuyen-me-toi-ra-on-ca-xa.html?m=1) là giây phút khủng hoảng tinh thần đối với tôi. Lúc đó tôi rất đau khổ và cũng định nghỉ, về quê cùng với mẹ. Nhưng lý trí mách bảo tôi rằng, tôi cần phải vượt qua, không thể để mình mềm lòng (tôi về nhà lúc đó bố mẹ tôi sẽ nhốt tôi lại, tịch thu máy móc liên lạc vì họ quá sợ tôi sẽ bị giết). Tôi biết rằng, giai đoạn này đất nước cần những người như tôi, tôi không thể đầu hàng và gục ngã. Và bây giờ tôi thấy đó là lựa chọn đúng.
    Thời gian rồi tôi về quê, bố mẹ tôi đã hiểu, không còn sợ, không còn can ngăn tôi, công an không còn dọa dẫm họ nữa. (http://www.thanhblog.org/2014/03/con-uong-vuot-qua-so-hai.html)

    Tuy nhiên đó chỉ mới là một nửa. Điều tôi đau lòng, mệt mỏi nhất lúc này là chuyện vợ.

    Bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn có một gia đình yên ấm, công việc ổn định, an toàn cho chồng con. Vợ tôi cũng vậy. Vợ tôi là một giáo viên nhà nước nên càng ít có lựa chọn hơn. Dù cô ấy có lúc ủng hộ việc tôi làm nhưng cô ấy không thể đứng vững trước sự truy kích, làm khó của cường quyền suốt trong thời gian dài. (https://danluan.org/tin-tuc/20131226/du-a-lien-noi-voi-anh)

    Nắm được điểm yếu này, lâu nay cường quyền liên tục tấn công làm khó khăn không cho tôi thuê nhà. Tôi nghĩ họ biết việc họ làm là bẩn thỉu và không hiệu quả nhưng họ vẫn làm vì mục tiêu là tác động đến sự xáo động gia đình, dùng vợ để ngăn cản chồng hoặc làm cho tôi mệt mỏi, nhụt ý chí.

    Thời gian rồi tôi phải sống ở Lăng Cô-Huế(nhà anh Phan Đình Thành- www.dinhthanh.net), trong khi vợ tôi sống ở Đà Nẵng. Sự xa cách, chia rẽ tư tưởng và việc làm khó của chính quyền (http://www.thanhblog.org/2014/03/gay-phien-ha-va-nhung-lam-qua-muc.html) làm cho tình cảm vợ chồng tôi chia rẽ. (Tất nhiên là vợ chồng nào cũng có sự xung đột trong cuộc sống, nhưng chính sự truy kích của cường quyền trong thời gian qua làm cho vấn đề nghiêm trọng hơn).

    Đây là điều làm tôi rất đau lòng. Nhiều khi tôi muốn buông xuôi nhưng hình ảnh ánh mắt trẻ thơ oan ức do bố bị công an đánh chết mà không tìm được công lý, hình ảnh ngư dân bị Trung Quốc ức hiếp, đánh đập thậm chí là giết chết, rồi hình ảnh người yêu nước như thầy Định bị bách hại làm tôi thấy có điều gì đó đau đớn, bứt rức trong người nếu không tiếp tục nói, viết ra điều mình biết, mình cho là đúng.

    Tôi đang đứng trước sự lựa chọn vô cũng khó khăn: im lặng để có một gia đình yên ấm hay tiếp tục đi con đường đã chọn?

    Tôi biết rằng dù lựa chọn thế nào trong tôi cũng có những tổn thương ghê gớm (http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/nguyen-trung-ton-blog-0228-02282014112348.html).

    Tôi đang đau khổ.


    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Đến nay, tấm lòng của anh đã rõ, mục tiêu của anh đã tường: Hãy cân nhắc và hành động sao cho có lợi cho đại cuộc. Nhu và cương đều có lợi và hại. Biết lúc tiến, lúc lùi thì giảm được hiểm nguy và thất bại, vì vậy, người đi đấu tranh phải sáng suốt. Nhẫn nhịn để sống còn cũng là một hy sinh to lớn, nhất là đối với những người can trường và quả cảm như anh! Mong lắm thay!

    Cuộc đấu tranh hiện nay cho nền dân chủ và tự do vẫn còn lâu dài, anh Thạnh hãy tạm bước lui trong thời gian này để giữ hòa khí trong gia đình. Mến.

    Ngu Sĩ viết:
    Con đừơng tranh đấu còn lâu dài, anh có lắng tạm một thời gian để củng cố tình cảm gia đình cũng không ảnh hưởng tới đại sự anh Thạnh à ! Theo tôi việc anh làm cần có sự đồng lòng của vợ anh hơn ai hết.

    Đồng ý!

    Ông bà mình vẫn dạy: "Thuận vợ thuận chồng, tát bể Đông cũng cạn". (*)

    P.S.

    Cùng những tên cộng sản bán nước cho Tàu: Câu trên có tự bao đời, Biển Đông trong đó có Hoàng Sa và Trường sa chứ chẳng phải chỉ là "mấy bãi cứt chim" đâu nhé.

    Con đừơng tranh đấu còn lâu dài, anh có lắng tạm một thời gian để củng cố tình cảm gia đình cũng không ảnh hưởng tới đại sự anh Thạnh à ! Theo tôi việc anh làm cần có sự đồng lòng của vợ anh hơn ai hết.