Bé Đun Dễ Thương - Bạn... (Viết về tướng cướp Hồ Duy Trúc)

  • Bởi Mắt Bão
    03/04/2014
    3 phản hồi

    Bé Đun Dễ Thương

    Dân Luận: Vụ tướng cướp Hồ Duy Trúc chặt tay cướp SH làm chấn động dư luận khắp cả nước, đáng chú ý hơn là gia cảnh nghèo khổ bần cùng của gia đình anh. Bi kịch của gia đình cùng nỗi đau tận cùng của người mẹ mất con, người vợ mất chồng và đứa con chưa bao giờ được thấy mặt cha... Qua các tờ báo, chúng ta thấy được 1 tướng cướp trẻ tuổi khát máu có 1 gia đình nghèo khốn khổ. Vậy Trúc đã từng là một con người như thế nào trước khi trở thành tướng cướp? Nhân bài viết "Bi kịch một tướng cướp" của tác giả Nguyễn Lễ được đăng trên BBC. Dân Luận xin gởi đến bạn đọc bài viết của 1 bạn trẻ từng là bạn học cũ của Trúc, bất ngờ khi vô tình gặp lại người bạn của mình trên mặt báo sau bao năm mất liên lạc.

    1 chút về bạn.

    Cấp 2, bạn nhỏ, gầy, đen, có nụ cười hiền mà tinh nghịch. Nhà bạn rất nghèo.

    Bạn học kém, lì, thường phạm qui nhà trường, không thật thân thiết với ai, vì bản tính ngang, bất cần. Mình thân với bạn đủ để hiểu, bạn thật sự hiền, rất hiền, nghĩa khí, và tự trọng.

    Bạn từng rượt nhát mình bằng 1 con dơi con trên tay, rồi ôm nó về nhà nuôi mặc kệ mình la làng vì gớm. Bạn tặng mình nắm hoa giấy bạn tự làm ngày 8-3, mặc dù bạn luôn nói mình chẳng phải con gái. Bạn từ chối những ly nước ngọt đắt đỏ so với túi tiền học sinh mình muốn mời, nhưng bạn nhiệt tình giành giật chia đôi ổ bánh mì của mình khi bạn đến trường mà chưa kịp ăn sáng..

    Cái làm mình nhớ về bạn nhất, là năm đó, bạn được lớp chọn trong danh sách học sinh nghèo, đc nhận quỹ ủng hộ của trường, mỗi lớp chỉ 1 người. Bạn gạt phắt đi và đề nghị 1 bạn khác, mặc kệ lớp khuyên bảo, cô khó chịu. Hôm đó bạn nói với mình: "Học mấy ngày nữa đâu, nhận chi, để cho đứa khác còn có ích hơn.."

    Học kỳ 2 năm đó, bạn nghỉ thật.

    Bạn ghé qua trường gặp mình vài lần, gặp bạn ngoài đường vài lần, hỏi vài câu, vô tâm, mình mất hẳn liên lạc với bạn.

    7 năm, chỉ có 7 năm.

    Mình gặp lại bạn ở 1 trang tin tức trên báo.

    Bạn lãnh án tử vì những vụ cướp của, cuối cùng là chặt tay cướp xe.

    Lặng người..

    Mình đã khóc 1 lúc..

    Tất nhiên, bạn phải trả giá cho những gì bạn gây ra.

    Điều làm mình đau lòng, là chỉ một thời gian ngắn, cái gì đã làm bạn thành như vậy..?

    ...

    Bạn vẫn luôn là cậu nhóc nhỏ con, gầy nhẳng, có nụ cười hiền mà lém lỉnh trong ký ức mình.

    Mong rằng, nếu thật sự có hậu kiếp, bạn sẽ trở thành 1 điều gì đó thật sự có ích cho cuộc đời..

    Chút hoài niệm về bạn..

    Thật sự nhớ bạn..!

    ...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tôi đã khóc khi đọc bài này, dù đã đọc nhiều bài về tội ác và gia cảnh của Trúc. Tôi thực sự thấy thương cảm và xót xa cho Trúc, cho một cuộc đời quá ngắn ngủi.Cuộc đời luôn nhiều khổ đau và cạm bẫy, không phải ai cũng có thể vượt thoát ra được.Nếu tất cả mọi người ai cũng được biết về giáo lý Nhân quả - Nghiệp báo, Phước - Tội của Đạo Phật thì chắc hẳn những chuyện đau lòng như thế này sẽ ít hơn. Mong sao sự chia sẻ và giúp đỡ của nhiều người đối với gia đình Trúc sẽ cảm hóa được tâm hồn em trong kiếp này và những kiếp sau nữa.

    Đọc bài viết của Bé Đun, tôi thật muốn khóc.

    Bài viết đã nêu bật hoàn cảnh đáng thương của Hồ Duy Trúc, cũng như sự phi nhân của luật pháp VN.

    Tận cùng của nỗi đau. Qua bài viết của bạn Trúc, hẳn nhiên thời đi học Trúc ngang tàng mà nghĩa khí, vậy mà không bàn tay dìu dắt nâng đỡ để rồi Trúc thành kẻ tàn bạo, hại bao người, rồi trả giá bằng chính cuộc sống của mình! Con Trúc rồi sẽ ra sao? liệu có vượt lên hoàn cảnh để trở thành công dân tốt, hay chính vòng luẩn quẩn đói nghèo, sự ác nghiệt của miệng lưỡi thế gian, cản trở bé phát triển?
    Xã hội làm sao ngăn được cái ác khi sự ăn trên ngồi trốc, tham ô lãng phí tràn lan, không đoái xuống tầng lớp lầm than của xã hội. Còn đó nỗi đau nhà Trúc khi anh rể đi bán thận ở TQ, tiền đã chẳng được, lại thêm gánh nợ, mất mạng...?