Phạm Chí Dũng - “Kịch bản Putin” cho chính khách Việt?

  • Bởi Mắt Bão
    01/04/2014
    12 phản hồi

    Phạm Chí Dũng



    Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…

    Chỉ đến khi chợt hình dung ở cuối dòng sông sẽ hiện ra một vực xoáy khủng khiếp, các chủ nhân ông mới cuống cuồng sục tìm một lối thoát đỡ va đập nhất từ con thuyền sắp đắm.

    “Kịch bản Putin” là một lối thoát hầu như đã được lượng định và lượng thứ.

    Cho đến một ngày, một trong những trang mạng bị xem là giả danh Thủ tướng Chính phủ Việt Nam - nguyentandung.org, bắt đầu seri bài về “Việt Nam có cần một nguyên thủ quốc gia như Putin?” và tiếp nối “Làm thế nào để Việt Nam có nhiều Putin?”.

    Nhiều ngày trôi qua, vẫn không ai biết rõ trang mạng trên thực chất là do ai đạo diễn. Nhưng nói gì thì nói, cần ghi nhận một thành công nho nhỏ về sức hút công luận từ trang mạng này.

    Khi mà tuyệt đại đa số báo chí quốc doanh chìm lắng trong cơn sầu muộn vô cùng tận của không ít chuyện không thể nói cùng quá nhiều việc không dám thưa thốt, vài ba tiếng chuông nguyện cầu cho cuộc chiến biên giới Việt - Trung năm 1979 trên trang nguyentandung.org hẳn làm các cựu chiến binh nguôi ngoai đôi chút về tâm trạng “người lính già đầu bạc, kể mãi chuyện Nguyên Phong”. Thậm chí trong một lần hiếm muộn, một đài quốc tế Việt ngữ còn phải đặt dấu hỏi về trang mạng vừa hoài niệm vừa đáng hoài nghi này.

    Cũng như những gì mà người ta đang hoài nghi về Vladimir Putin và đương kim thủ tướng chính phủ Việt Nam…

    Nét tương đồng chính khách?

    Mỗi chính khách đều có một con đường và một thân phận. Nhưng nếu cần, lịch sử có thể được cải biên cho những con đường ấy giao thoa với nhau, còn các thân phận lại mang tính giao đồng và thậm chí còn có nét nhân văn.

    Nếu một nhà sử học không tiếng tăm từng tô thắm điểm chung lớn lao giữa Nguyễn Tấn Dũng và Putin - một người từng là thứ trưởng Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an), người kia có nguồn gốc xuất thân từ Cơ quan an ninh quốc gia KGB; có thể hiểu trong tương lai không thật quá xa xôi, nhân vật được coi là quyền lực nhất Việt Nam hiện nay sẽ không còn quá cần thiết phải đứng đầu chính phủ nữa, mà vai trò của ông sẽ bằng cả vị trí hiện thời của hai ông Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang gộp lại.

    Chủ tịch nước kiêm tổng bí thư vốn là một phương án mà giới chính khách ngày càng nồng nàn, thậm chí tỏ rõ độ mẫn cảm đặc biệt với khung nhân sự này.

    Chưa cần biết vai trò tương lai đó có quy tập được quyền lực gần như tuyệt đối như Tập Cận Bình ở Trung Quốc hay không, nhưng vẫn có hy vọng rằng dù ai trong số các chính khách hiện thời vươn tới chân trời “nhất thể hóa”, họ đều có cơ hội để thực hiện giấc mơ trở thành một Vladimir Putin thứ hai.

    Vậy Vladimir Putin là ai? Ivan Hung bạo hay Tư bản dã man?

    15 năm ròng rã kể từ khi thay thế vai trò của Boris Yeltsin, sức mạnh giấu kín trong con người Putin đã đưa nước Nga trở lại vị thế một cường quốc. Sẽ chẳng phải hoài nghi nếu thuật lại câu chuyện Putin thuộc hàng hiếm hoi trong giới tổng thống trên thế giới bắn chết hổ, và là nhân vật duy nhất có đặc quyền khuấy đảo chính trường nước Nga.

    Chắc chắn đó là hình ảnh mà giới chính khách kém bản lĩnh hơn nhiều ở Việt Nam phải nhất tâm mê mẩn. Dù rằng nếu chấp nhận đi theo “thuyết Putin”, chính giới Việt Nam sẽ đồng thời phải thừa nhận trạng thái đa nguyên chính trị và thể chế đa đảng, kể cả đảng đối lập.

    Xét cho cùng, hệ lụy đó có hề gì một khi những người hậu bối của chủ nghĩa cộng sản ở Việt Nam vẫn đút gọn nền kinh tế vào túi mình, còn các tập đoàn kinh tế nhà nước chẳng cần phải lo nghĩ đến chuyện dẹp bỏ thế độc quyền muôn thuở, và nạn tham nhũng không những không cần bị triệt tiêu mà còn được hiểu như một động lực làm hài hòa tính chính danh của chế độ.

    Nước Nga thời hậu Liên Xô đã là như vậy và vẫn đang là như vậy, nơi mà có thể đến hơn một nửa số người Nga tạm hài lòng với những gì Putin đang làm, kể cả việc ông vừa định đoạt một cách thô bạo vào số phận của khu vực Crimea mà rất có thể bị giới sử học so sánh với Ivan Hung bạo.

    Nhưng hầu như ngược lại, chẳng có ai trong số chính khách Việt hiện thời đủ tầm và tâm để quy tụ đủ 10% dân chúng ủng hộ mình, nếu họ chấp nhận một cuộc trưng cầu dân ý mở rộng đến tận những vùng mà học sinh phải bắt chuột ăn thay cơm, những đứa trẻ lang lang không mảnh áo trong trời giá buốt, hoặc những cô giáo phải chui vào túi nylon để vượt suối…

    Rõ ràng có một sự khác biệt hết sức quá quắt giữa một nước Nga đang lao đi với gia tốc ngày càng nhanh trên cỗ xe độc tôn với hiện tình chia rẽ dẫn đến tương lai cát cứ ở Việt Nam.

    Không thể có được một Ivan Hung bạo và thậm chí cũng không có nổi một Ivan Đại đế để tái thiết đất nước, từ vài chục năm qua các tầng lớp cách mạng lão thành, cựu chiến binh, một phần lớp trẻ và một nhúm công dân còn rực cháy tâm nguyện đối với dân tộc luôn cầu nguyện giấc mơ cháy bỏng để Việt Nam có được một bàn tay sắt của Putin nhằm vãn hồi trật tự xã hội và đạo đức Khổng Tử.

    Nhưng có vẻ điều quá quắt không kém lại đang gấp gáp: người ta tự đánh bóng cho nhau đặc biệt quá đáng. Đồng ý là nước có thể nâng thuyền, nhưng không ai biết được khi nào nước sẽ lật thuyền. Con thuyền chính trị Việt Nam, với nhiều chỗ vá víu đầy tham vọng vào thời kỳ mà tính dã man của chủ nghĩa tư bản đã khỏa lấp hầu hết những ưu việt của “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, vẫn đang cố vượt qua thác ghềnh trong ít ỏi vọng tưởng còn lại.

    Để có thể gia tăng hy vọng, cách duy nhất là người ta cần phải tìm ra “người cầm lái vĩ đại”.

    Ai là “người cầm lái vĩ đại”?

    Những trang tin không chính thức và chưa bao giờ được coi là chính thống như nguyentandung.org đã vừa đề cập đến hai nhân vật Chủ tịch nước và Thủ tướng Chính phủ nhưng lại không buồn nhắc đến dù chỉ hình bóng của Tổng bí thư và Chủ tịch quốc hội, và càng biến mất hình hài của Bí thư thành ủy Hà Nội - nhân vật đang có ít nhiều triển vọng cho chức vụ cao nhất trong Đảng vào Đại hội 12 năm 2016.

    Ít nhất, hai trong số “tứ trụ triều đình” đã có thể đang bị quên lãng. Và cũng ít nhất, một trong hai nhân vật còn lại cũng chỉ được nêu ra như một thủ pháp “làm vì” cho một tương lai bị lãng quên đối với cá nhân ông ta.

    Người còn lại, ẩn số cuối cùng và có vẻ được cố ý xem là đáp số duy nhất cho phương trình chính trị tương lai của Việt Nam, nghiễm nhiên đang mở ra gương mặt mang tính “cải cách thể chế” lộ liễu nhất, cho dù tất cả mới chỉ thể hiện trên phương diện ngôn từ.

    Song cứ cho là chính khách cuối cùng ấy - người có cùng xuất xứ “an ninh” như Vladimir Putin - đang được tô vẽ bởi một thế lực truyền thông ẩn hiện nào đó và có thể trở thành nhân vật “nắm chắc ngọn cờ dân chủ” như thông điệp đầu năm 2014 của ông ta phác họa, thì liệu cái gì sẽ chứng thực cho điều được xem là “lòng thành chính trị” của chính khách này?

    Chứng thực cực kỳ đơn giản là sau ba tháng, bản thông điệp đầu năm 2014 của ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn chưa được thành thực bởi bất kỳ hành động thành thật nào, trong khi các nhóm kinh tế độc quyền xăng dầu, điện và sữa vẫn mặc sức đẩy bão giá trên đầu dân chúng.

    Chưa từng tồn tại trong từ điển bách khoa Việt Nam, nhưng “Thành tâm chính trị” lại là một khái niệm nhân văn từng được cộng đồng quốc tế ghi nhận nơi con người Thein Sein - vị tướng thoát thân từ chế độ quân phiệt mà đã khiến đất nước Myanmar chuyển mình kỳ diệu kể từ năm 2011.

    Thả tù chính trị và mở cửa cho các đảng phái đối lập - ít nhất những cử chỉ đó cũng khiến hình ảnh Thein Sein được tôn tạo trên bức tranh nhân quyền, khiến dĩ vãng đàn áp của lề thói quân phiệt dần chìm vào quá khứ.

    Nhưng Việt Nam lại luôn là một bài học đáng quên của độ trễ không chỉ về kinh tế mà cả với những xảo thuật tủn mủn nhất về chính trị. Dù luôn được mô tả như “người cầm lái vĩ đại”, nhưng không một lãnh đạo nào bên khối chính phủ có đủ đức hạnh và trí tuệ để trở thành lãnh tụ sáng suốt đưa nền kinh tế thoát khỏi bóng đêm suy thoái. Rất đồng pha, những lãnh đạo tư tưởng cũng không hề khá hơn khi làm cho cảm xúc của người dân về một “nhà tù lớn” ngày càng minh bạch hơn lúc nào hết.

    Tất cả những hệ lụy chất chồng và còn chưa lao đến đáy như thế đang khiến cho học thuyết kinh tế - chính trị ở Việt Nam rơi nhanh xuống hố sâu phá sản chỉ trong ít năm nữa.

    Chỉ đến lúc này, khi tất cả đã dợm chân vào vực xoáy khủng hoảng và sự tồn vong của thể chế một đảng bị đe dọa cực kỳ nghiêm trọng, giới chính khách đặc trưng bởi tinh thần bảo thủ và vun vén cá nhân ở Việt Nam mới buộc phải liên tưởng đến một kịch bản mà trước đó họ hoàn toàn không nghĩ đến: kịch bản Thein Sein.

    Putin, Thein Sein hay lưu vong?

    Làm thế nào để một chế độ và trên hết là giới cầm quyền trong chế độ đó thoát khỏi đòn roi hồi tố và quyết tâm trả thù của đám đông dân chúng bừng bừng phẫn nộ từ áp bức lâu năm? Làm thế nào để không cần đến động tác lưu vong và tẩu tán tài sản, giới chính khách và các nhóm lợi ích bên cạnh họ vẫn giữ được phần nào quyền lực và đất đai nhà cửa cùng các tài khoản ngân hàng ngay trên mảnh đất Việt Nam khốn khó trăm bề?

    Kịch bản Thein Sein có lẽ vẫn còn là một phương án tương đối xa vời ngay vào thời điểm những tháng đầu năm 2014, ít nhất trong não trạng khá thiển cận và bị che mờ bởi các nguồn lợi cận kề của lớp chính khách thời nay.


    Kịch bản Thein Sein vẫn là phương án xa vời

    Đối với họ, hình dung từ ngày càng rõ nét hơn là con đường mà nước Nga đã trải qua cùng hình tượng thủ lĩnh hội tụ uy quyền gần như tuyệt đối là Putin. Đối lập mà không có đối trọng - đó chính là điều mà Putin và đảng “Nước Nga thống nhất” bên cạnh ông đã cố gắng, bằng nhiều thủ pháp và cả thủ đoạn, kéo mòn cho đến ngày hôm nay.

    Với những chính khách Việt Nam đang lẫn lộn về phương pháp luận trong thế “đu dây”, chắc chắn đó sẽ là một kịch bản tốt ưu dành cho đảng cầm quyền, dù có phải trả một cái giá nhỏ nhoi khi phải cho phép hình thành những đảng phái đối lập một cách hợp pháp, trong khi không mấy nặng lòng về tâm thế phải chia sẻ quyền lực với nhân dân.

    “Kịch bản Putin” cũng bởi thế rất có thể sẽ chiếm vị trí then chốt trong não trạng của không chỉ một mà một số chính khách đầy tham vọng lẫn tham quyền cố vị.

    Chỉ có điều, hoàn cảnh nước Nga và con người Putin quá khác với tình cảnh và thực chất bản lĩnh của giới chính khách Việt Nam. Ngẫu nhiên, giới quan sát và người dân Việt Nam lại dần hiểu ra một chi tiết cốt tử: giới chính khách ở đất nước này đang túc trực bên số phận nhau bằng một tinh thần không mấy tương thân tương ái.

    Thời gian đang chạy đua với Đại hội 12 của Đảng sẽ diễn ra trong năm 2016.

    Với cuộc chơi được ăn cả ngã về không trong vài năm tới, sẽ chẳng có bất cứ cơ hội hoặc kịch bản nào cho bất kỳ chính khách nào nếu họ không tự gấp rút biểu hiện một lòng thành chính trị và thực tâm cải cách tối thiểu nào đó trước dân chúng, và tất nhiên sự trưng bày ấy phải được phô diễn trước đoàn diễu hành mang biểu ngữ không hẳn tung hô của chính giới phương Tây.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Thoạt đầu tôi cũng suy luận như nhiều người là muốn thoát khỏi tình trạng "Một đảng hai phái", chế độ CSVN chỉ có thể diễn tiến theo một trong 2 kịch bản, hoặc Tập Cận Bình hoặc Putin.

    Nhưng nếu phân tích kỹ thì sẽ thấy cả 2 kịch bản này đều khó có thể thực hiện được ở Việt Nam vì lí do sau đây :

    - Chế độ CSTQ chỉ là bổn cũ soạn lại của một vở tuồng "Trung ương Tập quyền" đã được diễn đi diễn lại từ thời Tần Thủy Hoàng cách đây hơn 2200 năm. Chỉ khác là người đóng vai Tần Thủy hoàng trong "version" CS là Mao. Và những người đóng vai các vua Hán là Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào cho tới Tập Cận Bình bây giờ.

    - Kịch bản Putin cũng chỉ là một version thay thế version " Cách Mạng tháng Mười " của bản tuồng "Romanov" ra đời cách đây hơn 400 năm mà người đạo diễn là Ivan Khủng khiếp. Trong version "Cộng sản", diễn viên đóng vai Ivan Khủng khiếp là Stalin. Putin tự đặt mình trong vai Sa hoàng Alexandre II và tự coi mình là người tiếp tục sự nghiệp của những Sa hoàng triều đại Romanov. Nhưng có nhiều hành động không thua gì Ivan Khủng Khiếp.

    Nói tóm lại cả 2 kịch bản Nga, Tàu đều đòi hỏi trong lịch sử phải có một người như Tần Thủy Hoàng hay Ivan Tàn bạo, trước khi có được một Hán Vũ đế hay một Pie Đại đế.

    Lịch sử VN không có những vị vua như vậy nên dưới bất cứ triều đại nào trong triều đình cũng có 2 phái : phái phò vua, phái phò thái sư hay phò chúa. Hai phái chia nhau quyền hành chả khác gì 2 phái "tiên chỉ" và "lý trưởng" trong một làng, một xã, từ mấy ngàn năm nay, từ thời lạc hầu lạc tướng. ĐCSVN cũng không thoát khỏi cái truyền thống này nên khó có thể từ trong Đảng nẩy sinh ra một nhân vật phi thường thống nhất Đảng để trở thành một Đặng Tiểu bình, một Elsin trước khi có được một Pu Tin hay một Tập Cận Bình.

    Tuy vậy cũng không mong gì hơn là một trong 2 chóp bu, TTS hoặc NTD, làm được một phần nào những gì Đặng Tiểu Bình hay Elsin đã làm để tránh được tình trạng phân hóa 2 phái kình địch nhau nhưng chung sức nhau đàn áp người dân, chia nhau chiến lợi phẩm của tham nhũng, không những ở Trung Ương mà còn ở mỗi địa phương, khiến ở VN không phải chỉ có 1 đảng cộng sản mà có cả trăm đảng cộng sản.

    Vấn đề là đại đa số người dân VN đều theo chủ nghĩa Mackêno nên, không có hậu thuẫn của người dân, cả hai, cả ba chóp bu, rút cục cũng sẽ thỏa thuận với nhau để giữ nguyên tình trạng và đất nước sẽ mỗi ngày một hỗn loạn và lụn bại.

    Trừ khi có một phép lạ là cả Tàu và Mỹ đều vì quyền lợi của mình thấy cần phải duy trì một chính quyền không quá bị phân hóa nên đồng ý với nhau lựa chọn một trong 2 nhân vật này để đưa lên cầm quyền, chứ không hi vọng gì Việt Nam có được một chính thể độc tài cá nhân như Đài Loan, Đại Hàn, ngay như Miến điện với Thein Sein, chứ đừng nói đến một nước theo chế độ dân chủ như Indonêsia. Việt Nam cũng sẽ giống như ở một vài nước Phi Châu - nếu không muốn nói là đa số -, chính các nước quan thày cũ, muốn trút gánh nặng cho mình, phải tự chọn lựa ai là người sẽ được đưa ra cầm quyền. Đừng tưởng Tàu hay Mỹ muốn chính trị VN bị phân hóa mà trái lại muốn VN ổn định chính trị để dễ dàng mặc cả với nhau, chia nhau quyền lợi.

    Tôi đọc nhiều bài viết của Ts PC Dũng. Ông có văn phong đặc biệt của mình> Nhiều từ, gói ghém, vo tròn. Người quen đọc những khảo cứu và luận án lối tây học- trực tiếp và rõ ràng- rất khó chịu với lối viết của ông vì nó cần bóc tách ý nghĩa trong khối ngôn từ. Phải chăng lối gián tiếp và dấu kín là chiến thuật tác giả dùng trong điều kiện thiếu tự do quảng diễn thông tin tại VN?

    Trở lại chủ đề liệu có giải pháp Putin tại VN? Tôi thấy cần định nghĩa Putin, giải pháp Putin là gì trước khi phân tích tình hình có hay không. Không công khai đặc trưng giải pháp Putin theo tác giả hiểu thì mọi đánh giá suy luận kế tiếp khó lòng thực hiện. Và như thế thời giờ người đọc sẽ bị phí phạm.

    Tôi đọc nhiều bài viết của Ts PC Dũng. Ông có văn phong đặc biệt của mình> Nhiều từ, gói ghém, vo tròn. Người quen đọc những khảo cứu và luận án lối tây học- trực tiếp và rõ ràng- rất khó chịu với lối viết của ông vì nó cần bóc tách ý nghĩa trong khối ngôn từ. Phải chăng lối gián tiếp và dấu kín là chiến thuật tác giả dùng trong điều kiện thiếu tự do quảng diễn thông tin tại VN?

    Trở lại chủ đề liệu có giải pháp Putin tại VN? Tôi thấy cần định nghĩa Putin, giải pháp Putin là gì trước khi phân tích tình hình có hay không. Không công khai đặc trưng giải pháp Putin theo tác giả hiểu thì mọi đánh giá suy luận kế tiếp khó lòng thực hiện. Và như thế thời giờ người đọc sẽ bị phí phạm.

    có tên viết:
    PCD viết:"Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…

    Chỉ đến khi chợt hình dung ở cuối dòng sông sẽ hiện ra một vực xoáy khủng khiếp, các chủ nhân ông mới cuống cuồng sục tìm một lối thoát đỡ va đập nhất từ con thuyền sắp đắm."

    Tôi chỉ đọc câu kết thuyền đắm, vậy ông có thể cho tôi biết ai không?

    Do bài như tôi đã nhận xét loạn dòng chảy nên nó lúc ai đó hiện ra , ai đó ẩn đi . Còn "có tên" đọc câu cuối và trích như vậy thì ám chỉ ai trong câu này là "các chủ nhân ông -Chính khách .

    vườn xoài viết:
    "Có nghĩa là những người đang sống hiện tại bất kỳ ai là những người mò mẫm và hành động theo tư duy họa chăng hay chớ ?... "
    Sư bác, người ta viết dài lê thê còn hiểu được, bác viết chưa đến 2 dòng, mà mổ đây nghĩ đến lé cả mắt cũng đ hiểu !

    Những người dám cầm bút viết phê phán, bình luận thường là những người cũng phải dám để cho người khác phản bác . Theo thói quen thì những vây viết ở VN luôn kèm phong cách tranh thủ giao giảng nên nó biến không gian internet thành sọt rác mà ai muốn nhặt gì thì nhặt.
    Nếu như vừa qua ở Ukraina có 24 ứng cử viên ra tranh cử Tổng thống điềm báo có 24 xứ quân (thời Tiền Lê của VN chỉ chí có 12 xứ quân) thì khả năng loạn lạc lâu dài ai cũng sẽ thấy. Việt Nam thì bề ngoài chỉ thấy 1 xứ quân của ĐCS nhưng nếu cho đăng ký thì có lẽ sẽ không dưới 100 vị cầm đầu mỗi xứ chứ chẳng ngoa. Tổng hợp được điễu này bỏi do thói quen của người Việt cứ có 3 người thì bắt đầu phải mỗi người một góc. Còn Việt Nam thì " chính khách Việt" theo quan điểm của TS Phạm Chí Dũng là mấy vị lãnh đạo ĐCS VN (thành phần ngoài Đảng CS VN không có kẻ nàO được xem là chính khách) và với cách viết như thế này thì còn nhiễu điều để nói .
    Ngoài ra , tác giả liên tưởng đến Nga để nêu ra Kịch bản Putin . Nhưng trong bài viết, không hình dung ra điểm chính , nền tảng của Putin đang đứng là gì . Nên khi gán ghép với VN thì nó như là một sự sỉ nhục đối với nước Nga. Có thể nói ở VN hiện nay, không có yếu tố nào để làm theo được như "kịch bản Putin". Khi chưa có kịch bản Yelsin thì không thể có Kịch bản Putin . Đó là 1 tiên đoán số 1 .

    PVĐ viết:
    có tên viết:
    PVĐ viết:
    Trong bài viết dài dòng lê thê , ngay câu đầu tiên đã làm cho tôi thấy ngay sự hàm hồ và tin rằng mở đầu đã sai thì dòng chảy sẽ loạn . Đó là câu " Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…"
    Có nghĩa là những người đang sống hiện tại bất kỳ ai là những người mò mẫm và hành động theo tư duy họa chăng hay chớ ? Coi thường nhau đến mức vậy sao ?

    Dân sống đông âu, ngày Sô Viết sụp đổ mà cũng còn chưa học được bài học. Không lẽ bọn chính quyền VNCS hiện nay là ma là quỉ, là thánh là thần, nên sự hiện hữu của chúng là tuyệt đối.
    Bọn chính quyền CSVN hiện nay đáng được tôn trọng lắm sao mà không thể coi thuờng.

    Ông có biết thành phần " Không ai" là những ai không ?

    PCD viết:"Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…

    Chỉ đến khi chợt hình dung ở cuối dòng sông sẽ hiện ra một vực xoáy khủng khiếp, các chủ nhân ông mới cuống cuồng sục tìm một lối thoát đỡ va đập nhất từ con thuyền sắp đắm."

    Tôi chỉ đọc câu kết thuyền đắm, vậy ông có thể cho tôi biết ai không?

    có tên viết:
    PVĐ viết:
    Trong bài viết dài dòng lê thê , ngay câu đầu tiên đã làm cho tôi thấy ngay sự hàm hồ và tin rằng mở đầu đã sai thì dòng chảy sẽ loạn . Đó là câu " Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…"
    Có nghĩa là những người đang sống hiện tại bất kỳ ai là những người mò mẫm và hành động theo tư duy họa chăng hay chớ ? Coi thường nhau đến mức vậy sao ?

    Dân sống đông âu, ngày Sô Viết sụp đổ mà cũng còn chưa học được bài học. Không lẽ bọn chính quyền VNCS hiện nay là ma là quỉ, là thánh là thần, nên sự hiện hữu của chúng là tuyệt đối.
    Bọn chính quyền CSVN hiện nay đáng được tôn trọng lắm sao mà không thể coi thuờng.

    Ông có biết thành phần " Không ai" là những ai không ?

    Úi giời ơi! Cắn gót cho Tổng thống Thein Sein còn chưa xong, lại đòi là Putin, mà những "nhiều Putin" nữa kia!

    Vừa rồi, anh bạn tôi hơi bị ngưỡng mộ ông Bá Thanh và Đà Nẵng, vào xem Đà Nẵng để "tận hưởng" thành quả đổi mới của Bá Thanh. Ổng xuýt xoa khen Đà Nẵng một cách thành tâm. Tuy nhiên ông bảo: "Tiếc cho ông Thanh, ông ấy dính với ông Trọng nên sẽ bị thân bại danh liệt. Cả ông Vương nữa cũng thế. Mà rồi cả ông Phạm Quang Nghị cũng vậy. Cứ ông nào dính vào ông Trọng kể như sẽ tiêu luôn. Còn ông Trọng, ông Hùng, ông Dũng thì dân ngoài ấy ghét như xúc cứt đổ đi, chỉ thói dối trá, đê tiện, làm lợi cho Tàu mà tàn hại nhân dân và đất nước, chả có chút tín nhiệm nào. Ông Sang thì thân dân hơn, được lòng dân hơn nhưng có vẻ ông bị mất vây cánh. Tóm lại, chả thấy Putin đâu."

    Nếu những điều ông bạn tôi nói là đúng thì... thật buồn !

    "Có nghĩa là những người đang sống hiện tại bất kỳ ai là những người mò mẫm và hành động theo tư duy họa chăng hay chớ ?... "
    Sư bác, người ta viết dài lê thê còn hiểu được, bác viết chưa đến 2 dòng, mà mổ đây nghĩ đến lé cả mắt cũng đ hiểu !

    PVĐ viết:
    Trong bài viết dài dòng lê thê , ngay câu đầu tiên đã làm cho tôi thấy ngay sự hàm hồ và tin rằng mở đầu đã sai thì dòng chảy sẽ loạn . Đó là câu " Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…"
    Có nghĩa là những người đang sống hiện tại bất kỳ ai là những người mò mẫm và hành động theo tư duy họa chăng hay chớ ? Coi thường nhau đến mức vậy sao ?

    Dân sống đông âu, ngày Sô Viết sụp đổ mà cũng còn chưa học được bài học. Không lẽ bọn chính quyền VNCS hiện nay là ma là quỉ, là thánh là thần, nên sự hiện hữu của chúng là tuyệt đối.
    Bọn chính quyền CSVN hiện nay đáng được tôn trọng lắm sao mà không thể coi thuờng.

    Phạm Chí Dũng viết:
    Rõ ràng có một sự khác biệt hết sức quá quắt giữa một nước Nga đang lao đi với gia tốc ngày càng nhanh trên cỗ xe độc tôn với hiện tình chia rẽ dẫn đến tương lai cát cứ ở Việt Nam.

    Theo những gì tôi biết chẳng ở đâu trên thế giới này lại có kiểu phân bố các chức danh đứng đầu CQ theo vùng miền như ở VN. Mĩ, Nga và TQ rộng lớn, đa dạng đến vậy mà cũng không có cái kiểu chọn nhân sự cấp cao như vậy. Cho nên dù đất nước đã thống nhất đã gần 40 năm nhưng VN vẫn có sự chia rẽ vùng miền. VN cần có một cơ chế để toàn dân bầu ra một nhà lãnh đạo (Chủ tịch nước chẳng hạn) đủ uy tín, bất kể ông (bà) ta xuất thân tù vùng miền nào, để có thể đại diện cho toàn thể VN trên thế giới cũng như đại diện cho mọi người VN bất kể họ sống ở vùng miền nào.

    Trong bài viết dài dòng lê thê , ngay câu đầu tiên đã làm cho tôi thấy ngay sự hàm hồ và tin rằng mở đầu đã sai thì dòng chảy sẽ loạn . Đó là câu " Không ai có tiên định được tương lai chính trị Việt Nam sẽ biến động thế nào. Cũng không ai đoán định được số phận của các chính khách cao cấp Việt Nam sẽ kết thúc ra sao…"
    Có nghĩa là những người đang sống hiện tại bất kỳ ai là những người mò mẫm và hành động theo tư duy họa chăng hay chớ ? Coi thường nhau đến mức vậy sao ?