Xuân Ba - Chuyện về người phụ nữ đầu tiên bị bắn oan trong Cải cách ruộng đất

  • Bởi Admin
    23/03/2014
    20 phản hồi

    Xuân Ba


    bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long)

    Thư Xuân Ba: Kính gửi các anh.

    Vì nhiều lý do, bài về bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) đăng trên An Ninh Thế giới (số 1349& 1350) ra ngày Thứ Tư và Thứ Bảy 15-3 không đủ đầy như bản thảo gốc của người viết.

    Tôi biết ơn sự tận tình cố gắng của các anh Phạm Văn Miên TBT và Hồng Thanh Quang Phó TBT để hai bài báo trên đến tay bạn đọc.

    Tôi xin gửi lại các anh đọc bản gốc và.mong được thông cảm

    Chúc lành

    Xuân Ba

    Tôi ngập ngừng ngừng gõ lên cánh cửa một ngôi nhà ở đường Láng.

    Ngập ngừng như động thái của người có lỗi.

    Lỗi vì mình đã quá muộn? Lỗi vì sự lừng khừng chần chừ, dùng dắng?

    Thực ra nhiều năm trước, có lần tôi đã tìm đến ngôi nhà 117 Hàng Bạc. Nhưng người chủ ngôi nhà cho biết người tôi cần tìm không có ở đây. Và không biết đã chuyển đi chỗ nào?

    Những ngài ngại lẫn sờ sợ. Nỗi sợ vô cớ và bầy đàn ấy đã khiến dài mãi thêm những lừng khừng cùng dùng dắng...

    Người tôi cần tìm là ông Nguyễn Hanh.

    Ông là thành viên trong cụm danh từ Cát Hanh Long. Cụm từ ấy từng ám vào tâm trí không ít người của một thời một thuở?

    Ông Nguyễn Hanh là con trai trưởng của bà Nguyễn Thị Năm tức Cát Hanh Long, người đàn bà đầu tiên bị bắn oan trong Cải cách ruộng đất (CCRĐ)

    Nhưng lần này sau khi gặp được một người, tôi đã quyết dẹp đi sự dùng dắng đó. Người ấy là ông Lưu Văn Lợi thư ký riêng của ông Lê Đức Thọ

    Dấu chấm dứt thành dấu chấm lửng?


    Bút tích của ông Lê Đức Thọ

    Tôi đã quấy quả ông nhiều lần dịp mới đây, 40 năm Hiệp định Paris.

    Ông như một phần, một mảng miếng của sử. Là thư ký riêng cho Cố vấn Lê Đức Thọ nhiều năm, không chỉ 4 năm 8 tháng 16 ngày, thời gian diễn ra cuộc hòa đàm Ba Lê.

    May mắn nhà ngoại giao tuổi cao sức yếu ấy còn rất mẫn tiệp. Lần này trên bàn làm việc của ông là một tờ A4 Photocopy. Chữ của ông cố vấn Lê Đức Thọ

    Thân mến tặng Công và Hanh để đánh dấu chấm dứt sự đau buồn kéo dài lâu năm của gia đình và cũng là của chung. Hà Nội ngày 28-1-1987

    Chuyện của nhà ngoại giao kiêm thư ký của ông Lê Đức Thọ thoáng đưa tôi về những năm xa. Những Võ Nguyên Giáp Trường Chinh, Lê Đức Thọ Hoàng Quốc Việt cùng nhiều yếu nhân của Đáng của Mặt trận Việt Minh từng qua lại được chở che ở ngôi biệt thự bề thế ở ven hồ Thiền Quang. Sau ngày toàn quốc kháng chiến, lại cũng những đáng bậc ấy cùng nhiều yếu nhân của Đảng của Chính phủ cũng nhiều dịp tá túc qua lại sinh hoạt ở khu đồn điền Đồng Bẩm vùng Thái Nguyên. Chủ những cơ ngơi những biệt thự cùng khu đồn điền ở Đồng Bẩm ấy là bà Nguyễn Thị Năm thường gọi là Cát Hanh Long, tên một hiệu buôn nổi tiếng ở Hà Thành, Hải Phòng.

    Chuyện bà cùng chồng thuở hàn vi ăn chắt nhịn thèm lao tâm khổ tứ với khiếu kinh doanh cùng năng lực thương mại vượt trội đã gây dựng nên cả một cơ ngơi đồ sộ là cả một câu chuyện dài. Nội việc bà kinh doanh hai thứ hàng nặng nhất và nhẹ nhất khi ấy là tơ và sắt thép nổi tiếng ở Hà Thành và Hải Phòng cũng đã có lắm chuyện như là giai thoại? Người nữ nhi giàu tiền bộn bạc ấy lại sẵn tấm lòng son với đất nước. Thời gian trước năm 1945, những căn biệt thự của bà ở Hà Nội và Hải phòng là nơi đi về liên lạc của Việt Minh. Hai người con trai của bà Năm đã được giác ngộ được bí mật lên chiến khu.

    Khó kể hết những đóng góp của nhà tư sản ấy cho cách mạng. Từng ủng hộ Việt Minh trước CM tháng Tám 20.000 đồng bạc Đông Dương (tương đương bẩy trăm lạng vàng) rồi sau này là thóc gạo, vải vóc, nhà cửa. Bà là một trong những người đóng góp tiêu biểu nhất của “Tuần Lễ Vàng” ở Hải Phòng vơi hơn một trăm lạng vàng.

    Một sự kiện vô tiền khoáng hậu khi ấy đối với một nữ nhi thường tình là bà đã ngồi trên chiếc xe ô tô của nhà treo cờ đỏ sao vàng từ Hải Phòng lên thẳng chiến khu qua thành phố Thái Nguyên, nơi quân Nhật còn chiếm đóng đến Đồng Bẩm, Đình Cả, Võ Nhai để báo cho con trai và các đồng chí của mình tin Hà Nội đã giành được chính quyền! Sau thời điểm kháng chiến toàn quốc, bà trao chiếc búa cho đội tự vệ phá hoại để làm cái việc san bằng địa khu biệt thự Đồng Bẩm thực hiện chủ trương tiêu thổ kháng chiến. Sau đó bà là chủ tịch Hội phụ nữ tỉnh Thái Nguyên và khu đồn điền Đồng Bẩm từng nuôi ăn cho một trung đoàn vệ quốc quân trong một thời gian dài.

    Tiếc thay, phát súng đầu tiên của CCRĐ lại nhằm vào một phụ nữ. Người đó là bà Nguyễn Thị Năm.

    Bà bị bắt bị đấu tố với tội danh tư sản địa chủ cường hào gian ác

    Rồi bị lôi ra pháp trường.

    Sự kiện bi thảm ấy diễn ra vào lúc 8 giờ tối ngày 29 tháng Năm Âm lịch năm 1953. Khi bà vừa tuổi 47.

    Một ngày mùa đông năm 1986, ông Lê Đức Thọ cho gọi Lưu Văn Lợi và dặn như thế như thế...

    Như thế là việc ông cử người thơ ký của mình đến số nhà 117 Hàng Bạc. Con trai bà Cát Hanh Long ở đó.

    Không phải một mình ông Nguyễn Hanh, con trai bà Năm. Cả gia đình 6 nhân khẩu chen chúc trong một diện tích chỉ hơn 20 mét vuông. Tận mắt chứng kiến bao thứ gian nan về nơi ở của thời bao cấp khốn khó, nhưng khi đến 117 Hàng Bạc ông Lợi vẫn không khỏi xót xa.

    Ông có trách nhiệm báo cáo lại với vị Trưởng Ban Tổ chức TW những gì mắt thấy tai nghe về gia cảnh hiện thời của nhà Cát Hanh Long.

    Ông Lê Đức Thọ nghe ông báo cáo rồi ngồi lặng đi hồi lâu. Bằng chất giọng rời rạc khẽ khàng, ông Thọ như đang chắp nối lại ký ức đã quá vãng. Ông Lợi biết động thái hơi hiếm hoi của thủ trưởng khi chia xẻ với người thư ký... Rằng chính Bác Hồ thời điểm đó đã thẳng thắn với các đồng chí cố vấn rằng người ta nói không nên đánh phụ nữ dù bằng một cành hoa huống hồ phát súng đầu tiên của cuộc CCRĐ lại nhằm vào một phụ nữ mà người ấy lại rất có công với cách mạng.

    (nghe đến đây tôi chợt nhớ ngay cái câu nhất đội nhì giời. Nhưng có lẽ thời điểm ấy có thứ còn trên cả đội, trên cả cán bộ cải cách nữa?)

    Ông Lê Đức Thọ lại thở dài với người thơ ký của mình rằng thời điểm CCRĐ đang hồi cao trào ngoài đó, ông đang ở miền Tây Nam Bộ. Một hôm ông được nối điện thoại với ngoài Bắc. Phải có việc chi hệ trọng lắm thì mới có sự liên lạc đặc biệt này? Đầu dây bên kia là ông Hồ Viết Thắng, một yếu nhân của CCRĐ. Hóa ra ông Thắng chỉ hỏi ông một câu. Mà câu ấy chả ăn nhập gì với hoàn cảnh hoạt động bí mật gian khó hiểm nguy ở căn cứ địa miền Nam khi ấy khiến ông Thọ rất bực. Câu ấy là bà Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long có cho đồng chí cái gì khi đồng chí ở nhà bà ấy không?

    Qua câu ấy cùng khẩu khí của người hỏi, ông cũng mường tượng ra phần nào không khí và tình thế của một phong trào như CCRĐ! Nhưng không ngờ đến những hậu họa? Có phải vì thế mà ông Lợi có lúc thoáng nghĩ, ông Lê Đức Thọ, một trong những yếu nhân của cách mạng miền Nam đã không tiến hành CCRĐ đối với nông thôn miền Nam?

    (Nghe chuyện ông Lợi, tôi chợt nhớ đến một văn bản. Đó là lời chứng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 10-11-2001: “Bà Nguyễn Thị Năm tức Cát Hanh Long là một địa chủ có tinh thần yêu nước, trong kháng chiến đã từng giúp đỡ bộ đội. Bản thân tôi và Đại tướng Nguyễn Chí Thanh có lúc đã ở lại nhà bà. Trong những buổi họp sửa sai, chính Bác Hồ, đồng chí Trường Chinh và đồng chí Lê Văn Lương đều cho rằng xử trí bà Nguyễn Thị Năm là một sai lầm”.

    Lu bu với công việc hết trong Nam rồi ngoài Bắc, quên thì không hẳn nhưng chưa có lúc nào rảnh để đụng đến việc oan sai này. Ông Lợi nhớ lời thủ trưởng mình đã phàn nàn như thế...

    Ông Lê Đức Thọ viết một lá thư dán kín rồi đưa ông Lợi chuyển cho đồng chí Trường Chinh. Một lúc sau, thấy người thư ký của mình đưa lại thư với lý do là thư ký đồng chí Trường Chinh khi biết được nội dung thư đã từ chối việc đưa thẳng cho thủ trưởng của mình!

    Ông Lê Đức Thọ cười... Rồi sau đó là động thái hơi bị hiếm, ông Thọ đi bộ sang chỗ đồng chí Trường Chinh...

    Khoảng 30 phút sau, ông trở lại cười với người thư ký xong rồi...

    Một ngày áp Tết Đinh Mão năm 1987, ông Lợi tháp tùng thủ trưởng của mình đến 117 Hàng Bạc. Giữa những người thân của gia đình bà Cát Hanh Long, ông Lê Đức Thọ tặng quà Tết và tập thơ mới xuất bản của mình với lời đề tặng như bản photo trên đây...

    Trong tay tôi là một văn bản của Ban tổ chức TW do Phó trưởng Ban Lê Huy Bảo ký thay Trưởng Ban Tổ chức. Văn bản số 213/TCTW. Hà Nội ngày 4-4-1987

    Kính gửi Thường vụ Tỉnh ủy Bắc Thái. Trước đây bà Nguyễn Thị Năm tức Cát Hanh Long bị quy thành phần “Tư sản địa chủ cường hào gian ác” bị xử tử ở Thái Nguyên. Nay con bà Năm là 2 ông Nguyễn Hanh và Nguyễn Công ở số nhà 117 Hàng Bạc hà Nội gửi thư lên các đồng chí Trường Chinh Lê Đức Thọ đề nghị sửa lại thành phần giai cấp và thực hiện đúng chính sách của Đảng Nhà nước đối với gia đình bà Nguyễn Thị Năm.

    Sau khi xem xét thư khiếu nại và các tài liệu xác nhận đồng chí Trường Chinh và Lê Đức Thọ thấy việc sửa lại quy định thành phần giai cấp cho bà Nguyễn Thị Năm là tư sản, địa chủ kháng chiến” là đúng với thực tế đúng với chính sách của Đảng và Nhà nước.

    Ban Tổ chức TW Đảng đề nghị Thường vụ Tỉnh ủy và các đồng chí có trách nhiệm thực hiện ý kiến trên của đồng chí Trường Chinh và Lê Đức Thọ.

    Rất nhanh, UBND tỉnh Bắc Thái ngày 11-6-1987 có một Quyết định mang số 123/UBQĐ do ông Chủ tịch Đặng Quốc Tiến ký. QĐ ghi rõ Bà Nguyễn Thị Năm tức Cát Hanh Long trước bị quy thành phần “ Tư sản, địa chủ cường hào, gian ác” nay sửa lại Thành phần giai cấp cho bà Nguyễn thị Năm là “ Tư sản, địa chủ kháng chiến”

    Việc sửa lại thành phần giai cấp có giá trị từ ngày có quyết định này.

    Như vậy việc sửa lại thành phần giai cấp và thực hiện đúng chính sách của Đảng Nhà nước đối với gia đình bà Nguyễn Thị Năm theo chỉ đạo của ông Trường Chinh và Lê Đức Thọ cùng Ban Tổ chức TW mới được thực hiện một nửa!

    Còn việc thực hiện đúng chính sách của đảng và Nhà nước đối với gia đình bà Nguyễn Thị năm, 26 năm đã qua vẫn còn để đó?

    Dấu chấm hết vô tình thành dấu chấm... lửng?

    Tan tác một mái ấm


    Ông Lưu Văn Lợi

    Cánh cửa căn hộ ở đường Láng mở ra...

    Trước khi đến đây trĩu trong tay là một tập giấy tờ. Tờ đầu tiên có những dòng

    Hà Nội ngày 27-4-1998. Kính gửi ông Chủ tịch Quốc hội. Chúng tôi là con trai, con dâu của bà Nguyễn Thị Năm tức Cát Hanh Long tên là Nguyễn Hanh và Nguyễn Cát tức Hoàng Công. (Ông Hoàng Công đã mất do tai nạn năm 1989) và vợ ông Công là Đỗ Ngọc Diệp xin gửi đến ông Chủ tịch QH một việc khẩn. Trong nhiều năm qua gia đình chúng tôi đã có nhiều đơn thư gửi đến các cơ quan có trách nhiệm các cấp chính quyền từ xã trở lên đến Trung ương cùng Tổng Bí thư xin xem xét việc khen thưởng cho mẹ chúng tôi theo Nghị quyết 28 CP ngày 29-4-1995 (Nghị quyết về) Nhưng cho đến nay chưa được cấp nào trả lời...

    Và bây giờ là 8-2013, ngoài lá đơn gửi ông chủ tịch QH là Nông Đức Mạnh năm 1998 ấy còn hơn 20 lá đơn khác gửi cùng nội dung đến các đời Thủ tướng, TBT, Chủ tịch QH từ năm 1995 đến nay vẫn vẫn chưa được cấp nào trả lời!

    Tiếp tôi là chủ nhà, ông Nguyễn Hanh năm nay tròn 90 và vợ Phạm thị Cúc 86 tuổi. Bà Cúc ngó còn minh mẫn. Ông Hanh đi lại đã phải có người dìu. Sự tháo vát hiếu thảo của 3 người con của ông bà đã vượt thoát cho cả nhà bà cùng bố mẹ ra khỏi căn hộ chật chội tù túng ẩm ướt kế ngay nhà vệ sinh công cộng ở 117 Hàng Bạc.

    Tôi xin phép được lên gác thắp hương cho cụ Nguyễn Thị Năm.

    Nghiêm ngắn trên bàn thờ là bức chân dung hiếm hoi của cụ bà Nguyễn Thị Năm còn sót lại. Khắn vấn. Tóc đen nhưng nhức chải ngôi giữa. Nét mày và miệng thanh tú. Ảnh cụ bà chụp khi hơn 40 tuổi. Tướng những người phụ nữ có cung mệnh ích phu vượng tử. Cụ ông không may bạo bệnh mất sớm trước năm 1945. Một mình cụ bà những đảm lược thông minh tháo vát chèo chống đưa con thuyền cát Hanh Long qua bão tố thác gềnh. Qua bao tao loạn đổi thay của thời cuộc, trân trang thờ kia bà vẫn mãi mãi trẻ trung vẫn mãi mãi tỏa cái ánh nhìn sắc sảo bao dung xuống hậu thế!

    Bên phải là tấm hình cụ ông ngó trẻ trung. Ban nãy đến nhà tôi mới rõ hết cái thương hiệu Cát Hanh Long nổi tiếng ở Bắc Kỳ. Cát, tên người con trai thứ hai, thời gian hoạt động bí mật có tên là Hoàng Công, từng là Trung đoàn trưởng thuộc Sư 308. Hanh, người con trai cả. Long là tên cụ ông quê gốc ở làng Đại Kim Thanh Trì Hà Nội.

    Tuổi tác tật bệnh, có thể một lúc nào đó hơi lẫn như cụ bà phàn nàn nhưng khi nhắc đến những ngày tháng Tám năm 1945 là trí nhớ cụ ông thoắt như được ánh sáng diệu kỳ nào đó của quá khứ rọi soi? Cụ cứ vanh vách từng chi tiết buổi sáng ngày 25 tháng Tám năm 1945 đoàn xe của ông Trần Huy Liệu thay mặt cho Chính phủ lâm thời cùng đoàn xe của ông Nguyễn Lương Bằng đại diện cho Mặt trận Việt Minh cùng xuất phát từ Hà Nội có sứ mệnh vào Huế tiếp nhận sự đầu hàng của Bảo Đại. Chả là chàng trai Nguyễn Hanh khi đó mới 22 tuổi, được chọn trong đội hình Thanh niên thành Hoàng Diệu có vinh dự được tháp tùng Đoàn.

    Ngày 30-8 Đoàn mới vào đến Huế. Đành một nhẽ đường xá thời đó xấu nhưng làm chi mất đến 5 ngày mới vô được Huế? Hóa ra cả phái đoàn phải liên tục dừng lại dọc đường ngày cũng như đêm để gặp gỡ nói chuyện với đồng bào chặn đón ủy lạo đoàn ở các địa phương dọc đường. Người ta khênh cả kiệu bát cống kiệu long đình bày hương án giăng cờ đại, cờ đuôi nheo chỉ dùng trong các dịp lễ trọng để chào mừng đại diện của Việt Minh.

    Trong suốt cuộc gặp, tôi để ý có 2 việc mà cụ Hanh thường nhắc đi nhắc lại? Đó là chi tiết khi đưa tay đỡ cái ấn Hoàng đế chi bảo bằng vàng đúc do ông Trần Huy liệu đưa cho, anh tự vệ thành Hoàng Diệu Nguyễn Hanh cứ tưởng nó nhẹ nên đón lấy bằng động thái nhẹ nhàng làm suýt rơi ấn. Một vật nữa tượng trưng cho quyền lực Nam Triều là chiếc kiếm. Cũng tưởng nó nặng hóa ra nhẹ hều, bao kiếm đã rỗ rỉ nhiều chỗ!

    Chi tiết thứ hai là cái túi đựng kim cương của mẹ mình, bà Nguyễn Thị Năm.

    Cái túi ấy trước khi đám tự vệ cùng đội cải cách súng ống hùng hổ xông vào nhà điệu bà đi với tội danh tư sản địa chủ cường hào gian ác, bà Năm dường như đã tiên liệu được điều gì? Bà nhanh tay quẳng cho cô con dâu cái túi đựng những kim cương hột xoàn gì đó mà con dâu mà không rành chỉ biết nó khá nặng, trĩu cả tay!

    Sau gần 3 tháng, ngày cũng như đêm liên miên đấu tố bà năm luôn bị cách lý vói gia đình nên không kịp biết chỉ mấy ngày sau khi bà bị bắt, trong một đợt khám xét săm soi hang cùng ngỏ hẽm khắp nhà cửa sân vườn, đội cải cách đã phát hiện ra cái túi kim cương ấy và ra lệnh tịch thu! Tịch thu nhưng không hề có biên bản, giấy biên nhận mà là thu trắng tài sản của bọn tư sản địa chủ cường hào gian ác. Cô con dâu điếng người. Bà con dâu khi ấy còn trẻ nhưng cũng đủ biết những vật trong cái túi gấm kia còn giá trị hơn cả vàng! Nhưng hình như cái thời ấy, cái đau mất người cùng những tan đàn xẻ nghé nó đau nó khủng khiếp hơn cái mất mát tài sản?

    Thời điểm ấy, Nguyễn Hanh đang ở Nam Ninh Trung Quốc. Liên miên những tháng ngày hăng say tiếp thụ kiến thức rèn cán chỉnh quân để sau này về truyền thụ lại cho đơn vị bộ đội của mình.

    Tin tức về một cuộc cải cách trời long đất lở cũng sang được bên đó nhưng tuyền một thông tin dân phấn khởi đang vùng lên đánh đổ địa chủ ác bá người cày có ruộng. Nguyễn Hanh không một chút mơ hồ nghi ngại... Một ngày tháng 6 năm 1953, Nguyễn Hanh được chỉ thị về nước có lệnh gấp. Chẳng cần phải khi cánh cổng trại cải tạo Tuyên Quang doang rộng và mình được điệu cổ vào, Nguyễn Hanh mới biết mình đang lâm nạn mà thái độ thù địch của những người dẫn anh đi khi qua biên giới đã báo trước cho Nguyễn Hanh những sự dữ. Những ánh mắt như tóe lửa khi hướng về phía anh. Cả những lời phũ phàng bật ra ở địa điểm đón đầu tiên Con cái bọn bóc lột cường hào ác bá...

    Cái điều Nguyễn Hanh không ngờ không biết khi đó mẹ mình đã bị bắn. Cho mãi sau này, trong một đợt tiếp tế thăm nuôi, vợ anh mới hé cho tin ấy.

    Cho mãi mùa đông năm 1956, trong căn lều tuềnh toàng giành cho con cái cường hào ác bá ở Đồng Bẩm, cách cái nền khu biệt thự từng dập vụn thời điểm tiêu thổ kháng chiến không xa. Và ngoài kia là ràn ràn tứ bề gió lạnh, Nguyễn Hanh thân hình còm nhom tật bệnh, qua câu chuyện ngập trong nước mắt của vợ, ông dần dà tường hết mọi việc xảy ra trong những ngày khốn khổ ấy. Chi tiết cái túi vợ ông có kể nhưng Nguyễn Hanh đã quên bẵng ngay sau đó.

    Tinh mơ hôm sau, ông lựa lúc vắng người, theo hướng chỉ của vợ ông ra gục khóc trên mộ mẹ lúc này cỏ dại đã mọc dày nhưng không dám xới xáo gì.

    Những năm cuối 50, khi những cuồng phong của những đợt CCRĐ đã bớt thôi gào thét, cả nhà ông, con trai con dâu và cháu nội của bà Cát Hanh Long mang cái án con cháu của kẻ tư sản cường hào gian ác bị cách mạng xử tử tìm đường về Hà Nội.

    Nói về cũng chẳng phải... hay đi tiếp? Hà Nội hay Hải Phòng? Quê đâu? Nhà cửa đâu? May mà sau những ngày ra trại gặp đợt sửa sai, ông Hanh được bạn bè người quen giúp cho xin được một chân trong văn phòng Ty kiến trúc Thái Nguyên. Khi dạt về Hà Nội lại cũng được người quen xin vào làm ở một xí nghiệp dược phẩm. Bà vợ cũng may cũng xin được một chỗ làm dạy ở một trường tiểu học.

    Cái đoạn khốn khó nhất là phải tìm lấy một chỗ ở. Trong lúc hoạn nạ nhiều bạn bè đã giang tay ra. Nhưng ở nhờ mãi sao tiện? Mất hơn 3 năm lúc ở nhờ lúc thuê cả nhà ông Hanh mới dạt vào một góc ở 117 Hàng Bạc.

    Bên tôi là chị Phương con gái cả ông Hanh. Bà mẹ chị Phương dõi ánh mắt xót xa về phía con gái khi chị kể cái đoạn đói không sợ nhưng ngại nhất là những ánh mắt lúc khinh khi lúc soi mói của hàng xóm của bạn bè ngay trong lớp đôi lúc xì xào con nhà địa chủ ác bá...

    Học phổ thông lên đến đại học Bách khoa cũng dần bớt đi sự tò mò thiếu thiện cảm. Tuổi trẻ mà. Nhưng khi tốt nghiệp, Phương mới thấy giật mình. Điều lo sợ mơ hồ của cô đã thành sự thực khi cô được phân về Tổng cục Thống kê. Ông cán bộ tổ chức ân cần trả lại hồ sơ cho cô và nói thẳng bên náy hơi ngại cái lý lịch cháu ạ.

    Chờ đợi mãi, cô xin về Bộ vật tư theo lời giới thiệu của người quen. Đợi mãi không thấy gọi. Cô đánh liều đến thì thông tin mà cô nhận được cũng na ná như bên Thống kê.

    Người quen của gia đình Phương lại thân với ông Bộ trưởng.

    Thời điểm ấy, chưa có sự kiện cải thành phần từ gian ác cường hào xuống địa chủ kháng chiến. Nhưng ông Bộ trưởng hình như có kênh để liên lạc với một trong những yếu nhân từng qua lại gia đình bà Cát Hanh Long thời đen tối. Rồi cuối cùng, Phương cũng được nhận vào làm ở Bộ vật tư.

    Chuyện của Nguyễn Tấn, em trai cô Phương cũng gian nan. Anh Tấn thi vào Đại học Quân sự nhưng không được gọi. Năm 1968 anh Tấn xung phong đi bộ đội. Rồi thỏa mãn cái chí học của mình bằng con đường tại chức Bách khoa. Tích cực phấn đấu mãi cũng không được kết nạp Đảng vì thành phần gia đình. Và phấn đấu mãi cũng không trở thành sĩ quan chuyên nghiệp. Nguyễn Tấn xin về hưu ở tuổi 50.

    Một cụ già với những bước lẫm chẫm, thường phải có người dìu, trong câu chuyện nhiều lúc ông Nguyễn Hanh phải vỗ vỗ lên đầu chừng như để nhớ ra một điều gì đó mà với thời gian với những tao loạn cùng tật bệnh có khoảng khắc nào đó chìm khuất? Thuở mạnh bạo trẻ trung rồi trung niên, người ấy đã quên bẵng đi chuyện cái túi. Cái túi chứa những ngọc ngà châu báu. Cái túi của nhiều gia tài. Thế mà buổi xế chiều hoàng hôn, cái túi thốt trở nên rành rẽ trở nên băn khoăn lẫn đau đáu?

    Chi tiết thứ hai mà ông hanh thi thoảng nhắc đến chỉ sợ khách quên. Ấy là khi ông Hanh, nói mà như nhắc rằng không biết cái túi của cụ nhà tôi mà đội cải cách tịch thu ngày ấy có mang sung vào công quỹ hay là mang đi làm của riêng?


    Bàn thờ bà Nguyễn Thị Năm

    Tìm mộ bà Nguyễn Thị Năm

    Còn Nguyễn Cát, người con trai thứ thời điểm bà Năm bị thụ hình, đang ở đâu?


    Ông bà Nguyễn Hanh

    Cũng như ông anh, ông cát khi đó đang được học tập chỉnh huấn chỉnh cán bên Trung Quốc có điều không cùng nơi. Cũng phải, ông em hình như có chí tiến hơn người anh. Năm 1953 ấy đã là Trung đoàn trưởng của sư 308.

    Hoàng Công là tên hồi Nguyễn Cát hoạt động bí mật.

    Trong tay tôi có nhiều bản chứng của nhiều cán bộ cao cấp. Trong đó có ông Đào An Thái, nguyên Cục trưởng Cục Lưu trữ. Ông Hoàng Thế Thiện, nguyên Bí thư Đảng ủy chuyên gia giúp bạn K trực thuộc Trung ương. Ông Nhi Quý nguyên Bí thư Tỉnh ủy Thái Nguyên.

    Xin biên ra ra một đoạn.

    Anh Nguyễn Cát (tức Công) đã được chúng tôi tổ chức vào một trong những nhóm Thanh niên cứu quốc hoạt động bí mật ở thị xã Thái Nguyên trước Tổng khởi nghĩa.

    Tháng 5 năm 145 anh Cát đưa lên chiến khu 20 ngàn bạc Đông Dương (thời giá khi đó tương đương 700 lạng vàng) tiền của gia đình anh ủng hộ đoàn thể. Tôi đã nhận tiền và giao lại cho Ban cán sự Võ Nhai.

    Anh Cát thường xuyên cung cấp cho chiến khu thuốc chữa bệnh máy đánh chữ, giấy mực, và nhiều thứ khác khi chiến khu yêu cầu. Anh cát tích cực thực hiện những chỉ thị của Ban cán sự. Sau CM anh Cát được giao công tác ở Ty Tuyên truyền tỉnh. Sau đó được rèn luyện thử thách trong bộ đội. Tham gia nhiều trận đánh và đã bị thương. Qua nhiều gian khó thử thách vẫn trung thành tận tụy với cách mạng.

    Cũng như ông anh, từ Trung Quốc, Trung đoàn trưởng Nguyễn Cát bị dẫn ngay về nước và vào thẳng trại một trại cải tạo Thái Nguyên.

    Mãi cuối năm 1956, ông mới được tha. Sau sửa sai, ông được chuyển ngành sang Ty Thương nghiệp rồi sau đó gia đình ông về Hà Nội.

    Trong thời gian Nguyễn Cát bị giam, vợ ông Cát, bà Đỗ Ngọc Diệp vốn là cán bộ bí mật hoạt động từ năm 1944 khi ấy may mà đang hoạt động trong vòng địch hậu Bắc Ninh nên vô tình bà thoát không bị bắt và đấu tố. Nhưng không thoát được sự động viên của tổ chức rằng cô còn trẻ đang có tương lai nên cắt đứt với con cái địa chủ cường hào ác bá.

    Cán bộ địch hậu Đỗ Ngọc Diệp không chịu. Lần hồi cũng đến thời điểm sửa sai. Hai vợ chồng lại đoàn tụ. Họ cưới nhau năm 1952. Mãi năm 1958 mới sinh con gái đầu lòng. mẹ Ngọc Diệp con là Kim Chi. Cành vàng lá ngọc.

    Năm 1989, ông Nguyễn Cát đương khỏe mạnh ở tuổi 64 đi xe máy, bất đồ bị một thằng vô lại quành xe trước mũi xe ông Cát. Ông bị ngã đập đầu xuống và qua đời luôn tại bệnh viện.

    Trước đó, ông Cát cùng vợ, gia đình ông anh đã lao tâm khổ tứ trong việc tìm mộ bà Năm.

    Thời gian cùng thiên nhiên nhiệt đới như cũng hợp sức với sự vô tình vô tâm của con người trong việc làm nên sự quên lãng? Những bấn bíu nhọc nhằn trong sinh kế cùng bao thứ vụn vặt lo toan nhoáng cái đã nhiều năm qua đi. Cả nhà ông Hanh ông Cát lần ấy lên Đồng Bẩm thăm mộ mẹ đã hoảng hốt nhận ra khu vực ngày trước nơi chôn cất bà Nam địa hình địa vật đã thay đổi không còn nhận ra. Cây cối mọc đầy um tùm...

    Không bó tay, ông Cát cùng người nhà ra sức cày nát đám đất hoang nhưng vẫn không thấy dấu hiệu gì.

    Không nản, lần khác họ lại lên Đồng Bẩm. Tha thẩn dọc khu vực rìa sân bay Đồng Bẩm (trước CM Pháp cho xây dựng một sân bay dã chiến bị bỏ hoang nhiều năm) nơi được xác định chôn cất bà Năm. Lần này lòng tin của đám người tìm mộ dường như được củng cố thêm vì có một ông tự vệ hồi 1953 đã tham gia chôn cất bà Năm trong đêm. Nhưng lại nhiều lần đào xới mà vẫn không có kết quả.

    Gần đó có một đơn vị bộ đội đóng quân. Thấy người nhà ông Hanh xuất hiện ở đây mấy lần, một chú bộ đội chuyện nhỏ với các bà các cô rằng, nếu đi tìm mộ thì chắc cũng quanh đây thôi. Ngày trước đơn vị của chú đã dựng ở khu vực này một căn nhà ở. Nhưng kỳ lạ là tiểu đội nào đến ở một thời gian cũng tìm cách thoái thác. Họ viện cớ khó ngủ cứ sờ sợ thế nào? Có người còn quả quyết đương đêm giường cứ như bị dựng dậy?!

    Rồi căn nhà dựng tranh tre nứa lá ấy cũng được tháo ra, dựng ở một nơi khác! Sự lạ ấy đã không xảy ra nữa.

    Nghe vậy thì biết vậy, trên nền nhà cũ nhìn vầng khói hương vút thẳng, ông Hanh thầm khấn nếu mẹ có linh thiêng xin chỉ chỗ cho chúng con. Nhược bằng chúng con xin lấy một nắm đất ở khu Đồng Bẩm này đem về quê bố dựng tạm một ngôi mộ vậy...

    Chiều người anh. Nhưng vợ chồng ông Cát vẫn quyết tìm mộ mẹ. Ông bà đã đến tìm gặp một số nhà ngoại cảm.

    Một điều ngạc nhiên đã xảy ra. Khi ông bà dứt khoát khẳng định với một số nhà ngoại cảm được coi là nổi tiếng khi ấy rằng đặc điểm dễ nhận ra là bà Năm có đeo một chiếc vòng cẩm thạch và một cái răng bịt vàng thì họ đều từ chối là không thể tìm được?!

    Chắc họ ngại nhỡ đào lên mà không tìm thấy hai thứ ấy thì...

    Nghiên cứu sơ đồ của một nhà ngoại cảm L. vẽ, ông Cát thấy rất đúng cứ như nhà ngoại cảm ấy đang đứng ở chính ở khu vực này mà họa lại. Nhưng tìm vẫn không thấy?

    Rồi đột ngột tai nạn thương tâm với ông Cát diễn ra.

    Một thời gian sau nguôi ngoai, bà Diệp lại cùng gia đình người anh chồng tiếp tục việc tìm mộ.

    Lần này nhà ngoại cảm ở một thành phố phía Nam có một sơ đồ trùng khít với nhà ngoại cảm L. dạo nọ. Còn nói thêm nên tiếp tục cộng tác với ông L.

    Thêm một chi tiết nữa, trong khu vực ấy nên để ý đến một loại cây lá nhỏ nhất...

    Mùa đông năm 1990, bà Diệp các con và gia đình ông Hanh lại lên Đồng Bẩm theo hướng dẫn bằng điện thoại của nhà ngoại cảm.

    Quan sát thật kỹ, tốp người tìm mộ thấy thứ cây lá nhỏ cả khu vực này chỉ có một cây phượng? Lại nữa, vị trí cây phượng lại rất gần cái nhà ở của đơn vị bộ đội đã tháo dỡ.

    Đêm xuống, những lát cuốc xẻng lại cần mẫn hối hả trong ánh sáng điện câu nhờ được dong từ xa...

    Thời gian đã âm thầm bồi lắng lên lớp đất cũ nhiều lớp đất màu. Hết lớp đất mượn ấy, bất đồ một cậu giúp việc đang đào chân bỗng như hút xuống. Câu kêu lên thảng thốt Cụ ơi cụ đừng rút chân cháu. ..

    Một cảnh tượng cảm động lộ dần trong âm thanh thút thít nức nở của con cháu bà Năm....

    Từng ấy năm rồi còn gì. Không còn ván chỉ còn lại mấy cái đinh đóng quan tài.

    Xương cốt hao đi nhiều quá. May mà hoa cái (đầu) vẫn còn. Và chiếc vòng ngọc thạch vẫn còn kia. Sau gần nửa thế kỷ chôn vùi vẫn ánh lên lấp lánh.

    Bà Cúc vợ ông Hanh cho hay sở dĩ chiếc vòng ấy còn vì bà Năm đeo từ hồi trẻ nó thít chặt vào cườm tay. Khi đấu tố có người đã cố rút ra nhưng không được!

    Cả chiếc răng bịt vàng.

    Và ngạc nhiên có cả hai đầu đạn!

    Sau thủ tục lễ tạ và cảm ơn chính quyền địa phương cùng mấy nhà quanh đó, chiếc xe chở bà Cát Hanh Long quay về Hà Nội khi trời chưa sáng tỏ.

    Cụ bà được nằm bên cạnh mộ cụ ông ở quê chồng là làng Đại Kim Thanh Trì. Sau hơn nửa thế kỷ, hai người mới được gần nhau sau bao nhiêu tao loạn.

    Tôi theo người cháu gái bà Năm tiếp thêm tuần hương. Ngước lên làn khói hương trên bàn thờ Người Mẹ chiến sĩ Vệ Quốc Đoàn Ân nhân của Cách mạng, ánh mắt bà Năm vẫn ánh lên cái nhìn ấm áp bao dung...

    Không biết anh linh của bà phù hộ hay chỉ thị của ông Trường Chinh Lê Đức Thọ linh mà sau 6 năm, năm 1998 ông Nguyễn Hanh và ông Nguyễn Cát hai con trai của bà Năm đã được công nhận là cán bộ hoạt đông lâu năm, cán bộ tiền khởi nghĩa. Còn người con dâu Đỗ Thị Diệp, sớm hơn năm 1980 đã được xác nhận danh hiệu cán bộ hoạt động lâu năm.

    Riêng Cụ Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long thì vẫn... đợi ?

    Trên cao xanh kia, cụ bà đã mỉm cười nơi chín suối được chưa khi mới có động thái duy nhất của chính thể là hạ thành phần cho cụ từ tư sản địa chủ cường hào gian ác xuống tư sản địa chủ kháng chiến!

    Chính vì thế hằng bao năm nay, ông Nguyễn Hanh cùng bà Diệp vẫn đứng đơn đề nghị các cá nhân và cơ quan có trách nhiệm thực hiện cho trọn vẹn Nghị định số 28/CP của Chính phủ ban hành ngày 29-4-1995. Đó là một nghị định nhân văn như tên gọi của nó

    Quy định chi tiết và hướng dẫn thi hành một số Điều của Pháp lệnh ưu đãi người hoạt động cách mạng, liệt sĩ và gia đình liệt sĩ, thương binh, bệnh binh, người hoạt động kháng chiến, người có công giúp đỡ cách mạng

    Mà vận dụng cụ thể vào trường hợp cụ cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm theo đề nghị của gia đình ông Hanh nhiều năm nay là nên xét thưởng Huân chương kháng chiến chống Pháptruy tặng danh hiệu Liệt sĩ!

    Người con trai còn lại duy nhất của bà Nguyễn Thị Năm Cát Hanh Long năm nay tròn 90 có lẽ vẫn tiếp tục đợi?

    Sắp Tiết Thanh minh năm Ngọ
    Xuân Ba

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    20 phản hồi

    Những ký ức truyền đời ...
    Vào năm 1964 tại MBVN, ông Hồ Chí Minh ra một chỉ thị rằng ' Phải làm Hà Nội trong sáng như pha lê '. Theo chỉ thị náy thì những người dân HN nào không làm việc trong cơ quan nhà nước, sẽ phải rời khỏi HN lên rừng khai hoang mà kiếm sống, gọi là đi 'xây quê hương mới'. Nhiều gia đình lâm cảnh tan đàn xẻ nghé khi mà máu và nước mắt cuộc CCR Đ còn chưa khô. Người dân HN lúc này nháo nhào lo sợ, nhưng trước thủ đoạn vừa đấm vừa xoa của CQ, nhiều gia đình đành nhắm mắt đưa chân, bán chác đồ đạc, gồng gánh phân chia con cái kẻ ở người đi trăm phần đau đớn..Người lớn thì tan nát cõi lòng, trẻ con ngây thơ hiểu gì đâu, cứ thấy đi xa là thích, nghịch chán mệt, đêm ngủ lại mơ thấy bác ...
    Cùng lúc thì các quan lớn keeu gọi họ hàng khắp nơi đổ về thế chô.
    Nhưng mưu đồ thất nhân tâm này không qua được mắt quỷ thần, 'sấm sét' bỗng dưng giáng xuống MBVN như một hệ quả của việc lén lút đưa quân vào đánh phá xã hội MN.
    Lúc này người HN nơi ruwng thiêng quê mới đang sống dở chết dở thấy thế vội vã bỏ hết, xấp ngửa chạy về HN, CQ không sao ngăn được nữa. Vậy là chiến dịch vô nhân đạo di dân nhằm thay mau HN đã phá sản.
    Rồi tới ngày ông HCM chết, người HN theo nhau gào khóc, cả những người xây quê trên rừng cũng vô tư nưc nở, trẻ con càng mơ thấy bác nhiều hơn ...
    Rồi tới ngày 30.4, ngày chấm dứt chiến tranh thì người HN lại cười vui mừng rỡ mà có ngờ đâu cái hoạ 'pha lê' năm nào còn chưa thôi rình rập...
    Quả nhiên sau một thời gian rửa tay gác kiếm hưởng thụ chiến lợi phẩm thì các quan lớn lại cùng nhau nhớ tới chỉ thị của bác năm nào còn dang dở. Thế là họ lại thầm thì bàn mưu đợt hai ...
    Nhưng một lân nữa những người dân lành khốn khổ HN- những người từng xếp hàng chào đón 'các anh về' năm 1954 - lại thoát khỏi tai hoạ một cách lạ lùng: Năm 1979, TQ đột nhiên xua quân đánh VN...

    ( http://bongbvt.blogspot.com )
    24.3.2014
    ( Trich phần phản hồi )

    "...Ông Hoàng Tùng có người chị vừa đẹp lại giàu có. Năm 1954 ông cố chạy nhanh về nhà đuổi chị vào Nam. Năm 1975 ông gặp lại bà, đưa bà đi chơi khắp nơi từ Nam ra Bắc. Bà khoe : " Tôi nhớ cậu em cứu mạng thoát chết trong cuộc đấu tố ở Bắc Kỳ "

    ( trich bút tich...)
    " sự đau buồn kéo dài ..."
    Viết sai chính tả cỡ này thì chắc khi xưa chưa một lần tới lớp !

    visitor viết:
    Bà Năm cũng như sai lầm của cải cách ruộng đất là một minh chứng nữa bộc lộ của thói xấu của người Việt: A dua theo đám đông, hèn nhát, sẵn sàng vì cá nhân mình mà chà đạp người khác.

    Rất may Cụ Hồ đã sớm phát hiện sai lầm để sửa chữa ngay lập tức chứ không phải như sau này là không nhận sai, cứ ậm ừ kiểu 'để lâu cứt trâu hoá bùn!'. Nếu không thì hậu quả của sai lầm gây ra bởi các ông đội trưởng cải cách bần cố nông trong CCRĐ còn lớn hơn nữa. (Xin nhớ, tội ác của cá nhân(như kiểu tội ác của cai ngục Mĩ tại Guantanamo) không có nghĩa cũng là tội ác của CQ (như CQ Mĩ)).

    Những điều anh viết đây, các cô chú sống ở xứ lừa đều biết cả:

    Trước khi phân công cán bộ TW về địa phương công tác, nhà sản luôn có những buổi học tập, bồi dưỡng "kiến thức" để cán bộ nắm vững tình hình và thông suốt các chủ trương,các nghị định.
    Tạo "điều kiện" (đúng ra là mớm lời) cho cán bộ "sáng tạo" khi đi công tác, đẻ ra những kế hoạch "tốt", đi đến thâu hoạch "tốt" khi thi hành nhiệm vụ.
    Khi về đến địa phương, các cô chú này cũng sẽ tổ chức các buổi học tập, đào tạo cán bộ địa phương theo phương án, lệnh của TW.

    Nhà sản luôn luôn có những phong trào thi đua, cô chú nào càng làm tốt công tác, đạt thành tích đến (hay vượt qua) đỉnh cao thì được khen thưởng, bồi dưỡng càng nhiều.

    Ai nghi ngờ chính sách của đảng, đêk thi hành, hay chỉ làm cầm chừng, vừa đủ, sẽ bị khiển trách, có thể sẽ bị đảng tống cổ, khai trừ.

    Các cô chú đội trưởng đék là cái đinh gì, chỉ là bọn lâu la, thi hành nhiệm vụ để kiếm cơm, kiếm cơ hội vô đảng, từ đó có cơ hội khác. Như bọn côn an địa phương bây giờ.

    Chơi với CS chỉ bị đấu tố và tỵ hiềm. Phải cùng giai cấp tay không ăn cướp rỗi sau này thành cướp chứ không có chuyện Tư sản được nhớ ơn . Thảm hại gia đình Cụ Nguyễn Thị Năm , song có chi tiết dính dáng đến các nhà ngoại cảm thì Gia đình lại bị lừa lần 2. Sống đã oan nghiệt , chết còn gặp điêu gian .

    Cái chuyện CCRĐ dã qua hơn nửa thế kỷ rồi, thế mà nhớ lại vẫn cứ xởn gai ốc. Nhiều lúc muốn quên đi hơn nhớ lại, thế nhưng nhiều khi cứ gặp những dịp phải nhớ lại. Cái chuyện ấy long trời lở đất vì nó làm rung động cả vùng nôn thôn rộng lớn ở Bắc Bộ, không mấy gia đình tránh khỏi, cả địa chủ lẫn dân cày bần nông. Có thể tóm tắt là Đảng vừa đánh giặc xong thì quay ra đánh dân, đánh ngay vào hàng ngũ đồng minh của mình. Những buổi đấu tố đúng là người ta mở hội giết người, dã man lắm. Cướp của giết người, rồi con cháu địa chủ bị tố oan cũng bị trù dập không thể ngóc đầu lên được. Cứ bảo tại sao con cháu địa chủ thù dai, thì chính là chính quyền trù dập người ta dai dẳng vài đời đấy thôi. Ngay bây giờ cũng thế thôi, nếu bạn sống bình thường thì không sao, nhưng nếu bạn bị nghi ngờ có dính líu đến chính trị thì công an truy cứ lý lịch xem bạn có phải con nhà điạ chủ không? "Nợ máu phải trả máu" là khẩu hiệu có từ thời CCRĐ. Nay có bài này thì chắc nhiều người Miền Nam mới hiểu tại sao nhiều người dân miền Bắc lại thù lâu CS hơn cả người miền Nam.

    Trên thế giới có nhiều nước thực hiện CCRĐ, như Ai Cập cải cách thực hiện hơn 15 năm nhưng không đổ máu. Còn mấy năm trước thì Bôlivia cũng cải cách, cũng không đổ máu. Chỉ có những ngước theo CNCS thì lấy máu người dân giải quyết mọi vấn đề. Chuyện CCRĐ không phải chỉ có cướp của giết người là xong mà có còn để lại một di chứng tai hại về đời sống tinh thần và thuần phong mỹ tục. Con đấu cha, vợ tố chồng thì làm sao quên được. Lại còn hậu quả đội về thì để bao thôn nữ đeo "trống đồng" nữa. Rồi những thù oán do tố điêu, đặt điều vu khống cho chính những người là ân nhân của mình mà bị quy kết là điạ chủ. Lại có chuyện đau lòng là hai anh em ruột chạy trốn lên miền núi để tránh bị đội cải cách giết, sợ lộ tông tích, không dám lấy vợ lấy chồng, rồi hai anh em lấy nhau. Sau này sửa sai cũng không dám về làng vì xấu hổ.

    Tất cả là do "công lao" của cụ Hồ. Sau này cụ chối tội và đổ cho ông Trường Chinh và Hồ Viết Thắng.

    Đảng chỉ phát hiện ra những sai lầm sau vài năm, trước đã vậy, nay cũng vậy. Khi Đảng sai, ngươời phát hiện ra cái sai thì không được thưởng công mà còn bị đem ra trị tội, bỏ tù hoặc dùng các hình thức đàn áp khác. Bao giờ Đảng mới sáng mắt ra? Liệu Đảng có còn xứng đáng giữ vai trò lãnh đạo nữa không? Bao giờ những người cầm súng mới giác ngộ về những sai lầm và tội lỗi của Đảng mà mình vẫn phải trung thành? Tôi chỉ nêu ra câu hỏi, còn trả lời thì xin để những người trong cuộc.

    Đồng thời với câu chuyện bà Cát Hanh Long, đ/c Xuân Ba còn viết một bài về một người nổi tiếng bị oan là cụ Tạ Đình Đề, đăng ở TP online, cũng với giọng điệu "ăn năn hối cải."

    Có vẻ như cái nồi xúp de VN đã trở nên quá nóng nên đảng và nhà nước đang tìm cách hạ nhiệt, tương tự như bên Trung Quốc, tuy chưa đến mức độ triệt để như ở Trung Quốc (hủy bỏ các trại cải tạo lao động cưỡng bức và cấm bắt bớ những người khiếu kiện).

    Cùng các cháu ngu của bác hồ thân mến. Các cháu nên nhớ ở khu ba khu tư tức Nam Ngãi Bình Phú cũng có chỉnh cán chỉnh quân và đấu tố địa chủ đấy các cháu ạ. Còn tại đồng bằng Nam bộ, anh Ba Duẫn phải trốn chui dưới hầm thì làm gì có chuyện tổ chức để đấu và tố? Lúc đó, anh Ba và đồng chí đang phải sống nhờ vào cơm vắt của các má nuôi Nam bộ, dù không giàu bằng cụ bà Cát Hanh Long Nguyễn Thị Năm, cho bác Hồ và lãnh đạo ta toàn cao lương mĩ vị cả, cũng cưu mang cán bộ CSVN rất tốt, vì thế anh Ba chẳng dám theo gương bác đấu tố các má nuôi Nam bộ. Chẳng khéo thì có lẽ đã chết đói mất toi rồi.

    Thế nhưng, sau khi phỏng giái các con giai của các bá nuôi Nam bộ vào 4/75, anh Ba cũng triệt để ra phết đem cả nước vào hợp tác xã rồi ngăn sông cấm chợ khiến cho các má nuôi Nam Bộ phải trù quỡ: "Biết vậy hồi đó tao ị vào nắp hầm cho chúng chết thối hết thì chẳng phải mang tội với bà con bây chừ!"

    Tran Thi Ngự viết:
    Khi biết tác giả bài viết là nhà báo Xuân Ba, tôi đã đặt dấu hỏi vì có nghe nói về thành tích bưng. . . của tay này.
    visitor viết:
    Bà Năm cũng như sai lầm của cải cách ruộng đất là một minh chứng nữa bộc lộ của thói xấu của người Việt: A dua theo đám đông, hèn nhát, sẵn sàng vì cá nhân mình mà chà đạp người khác.

    Rất may Cụ Hồ đã sớm phát hiện sai lầm để sửa chữa ngay lập tức chứ không phải như sau này là không nhận sai, cứ ậm ừ kiểu 'để lâu cứt trâu hoá bùn!'. Nếu không thì hậu quả của sai lầm gây ra bởi các ông đội trưởng cải cách bần cố nông trong CCRĐ còn lớn hơn nữa. (Xin nhớ, tội ác của cá nhân(như kiểu tội ác của cai ngục Mĩ tại Guantanamo) không có nghĩa cũng là tội ác của CQ (như CQ Mĩ)).

    Chiến dịch sửa sai cải cách ruộng đất bắt đầu từ 1956. Ông Hồ qua đời năm 1969. Trong vòng 13 năm ông Hồ đã làm được gì cho gia đình bà Năm?

    đọc cho kỹ cài nì đi nhá.

    http://vi.wikipedia.org/wiki/C%E1%BA%A3i_c%C3%A1ch_ru%E1%BB%99ng_%C4%91%E1%BA%A5t_t%E1%BA%A1i_mi%E1%BB%81n_B%E1%BA%AFc_Vi%E1%BB%87t_Nam

    có câu nì nhá:

    Dựa theo mô hình "thổ địa cải cách" của Trung Quốc (1946–1949), cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc được tổ chức với tinh thần đấu tranh giai cấp triệt để[1] với sự cố vấn trực tiếp của các cán bộ đến từ Trung Quốc[2].....

    Tuy nhiên, việc áp đặt giáo điều các biện pháp dập khuôn từ cải cách ruộng đất của Trung Quốc đã gây ra nhiều phương hại và tổn thất.[3] Cuộc cải cách và đấu tố này đã gây ra không khí căng thẳng tại nông thôn miền Bắc lúc ấy, gây tác hại đến sự đoàn kết dân tộc của người Việt, ảnh hưởng tới niềm tin của một số tầng lớp nhân dân với Đảng Lao Động Việt Nam.

    Cụ so sánh tội ác bọn cai ngục Mĩ tại Guantanamo với tội ác của CCRĐ nà so đôi đũa lệch, trái ngoe, khiên cưỡng.
    Này nhá:
    CCRĐ nà chủ trương, chính sách nhớn của đảng, của nhà nước "ta" lúc í, lệnh từ TW, từ "bác" Hồ của cụ.
    Chuyện bọn cai ngục mĩ tại Guantanamo nà tự phát, éo có lệnh từ trên. Bọn tội phạm ở Guantanamo, đa số nà tội phạm hình sự, có ra toà, bị kết án theo luật pháp Mỹ. Nạn nhân CCRĐ có được ra toà, có bằng cớ? hay cái "toà án nhân dân" được dựng lên tại chỗ do cán bộ cộng kích động nông dân dà đe dọa những ai không ra tố cáo.? Càng noi gương "bác" Hồ trong bài " địa chủ ác ghê", càng dựng đứng những hành động dã man của địa chủ càng được khen thưởng.
    CBN, cả một dàn loa phường, báo chí thời ấy rầm rộ, tưởng tượng đủ mọi thứ tội ác, gán cho địa chủ.

    Thía theo cụ thì ai đã mang chiến dịch CCRĐ về áp dụng tại miền Bắc, ai đã ra lệnh, đã huy động lực lượng cán bộ lùa nông dân tố cáo, dựng đứng những chuyện không có cho địa chủ, trung nông?
    dà ai tiên bố câu: "Địa chủ, phú hào, đào tận gốc, trốc tận rễ" hử?

    Cụ phản động quá lắm, dám bảo các cán bộ thi hành CCRĐ báo cáo láo nên mãi đến 3 năm sau "bác" Hồ của cụ mới được biết.
    "bác" Hồ đứng đầu nhà nước mà mãi đến 3 năm sau mới biết được thuộc hạ mình làm những chuyện tày trời thì "bác" thật nà "vô tư, vô tội" quá nhẩy?

    CBN, chuyện rành rành dư thế mà còn bênh được.

    Đọc 'Hồi ký cuối đời' của ông Nguyễn Thành Thơ - Trần Binh Nam

    www.tranbinhnam.com
    Trần Bình Nam : Hồi ký 'Cuối đời nhớ lại' của ông Nguyễn Thành Thơ, một cán bộ cao cấp Cộng sản viét xong ngày 6.5.2003. Do một sự tình cờ tôi ( Trần Bình Nam ) đã được đọc tập hồi ký này của ông.
    Ông NTT thuật lại rằng khoảng năm 1964 khi ông đang công tác tại Đồng bằng sông Cửu Long thì được gọi về trình diện Cục R. Tại R, ông được lệnh về tổ chức 'Phát động quần chúng làm Cải Cách Ruộng Đất toàn diện và triệt để'. Nghe giải thích cả ngày ông vẫn không thông. Và sau khi cho điều tra thực trạng, ông không thấy có địa chủ theo tieu chuẩn ngoài Bắc hay Trung Quốc, và cũng không có nông dân bị hiếp đáp để đưa ra tố khổ như ngoài Bắc. Hỏi ý kiến Nguyễn Chí Thanh lúc đó chỉ huy Cục R, nguyễn Chí Thanh cũng mù mờ không quyết. Sau đó điểna Bắc hỏi Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh bảo rằng không làm được thì ngưng lại."
    Về vụ Cải Cách Ruộng Đất trong Miền Nam, ông Nguyễn Thành Thơ cho biết :
    " Cho đến nay người ta vẫn tưởng cuộc Cải Cách Ruộng Đất chỉ diễn ra tại Miền Bắc khoảng năm 1953-1954 thôi. Sự thật thì những nhà giáo điều của Đảng đã ra lệnh CCR Đ tại MIỀN NAM VÀO NĂM 1960-1965 KHI CỘNG SẢN đã kiểm soát được một phần lớn Đồng bằng sông Cửu Long theo mô thức đấu tố đã làm tại Miền Bắc. Lệnh này cho thấy cuộc CCR Đ tại MB giết oan biết bao nông dân, sau đó cải sửa và ông Hồ Chí Minh 'khóc nhận sai lầm' chỉ là một màn kịch. Tuy nhiên, các cán bộ Miền Nam thấy tình hình đất đai và quan hệ giữa địa chủ và nông dân ở Miền Nam không có gì giống với điều kiện ỏ MB như chỉ thị mô tả, và tỏ ý không hăng hái thi hành .."

    Khi biết tác giả bài viết là nhà báo Xuân Ba, tôi đã đặt dấu hỏi vì có nghe nói về thành tích bưng. . . của tay này.

    visitor viết:
    Bà Năm cũng như sai lầm của cải cách ruộng đất là một minh chứng nữa bộc lộ của thói xấu của người Việt: A dua theo đám đông, hèn nhát, sẵn sàng vì cá nhân mình mà chà đạp người khác.

    Rất may Cụ Hồ đã sớm phát hiện sai lầm để sửa chữa ngay lập tức chứ không phải như sau này là không nhận sai, cứ ậm ừ kiểu 'để lâu cứt trâu hoá bùn!'. Nếu không thì hậu quả của sai lầm gây ra bởi các ông đội trưởng cải cách bần cố nông trong CCRĐ còn lớn hơn nữa. (Xin nhớ, tội ác của cá nhân(như kiểu tội ác của cai ngục Mĩ tại Guantanamo) không có nghĩa cũng là tội ác của CQ (như CQ Mĩ)).

    Chiến dịch sửa sai cải cách ruộng đất bắt đầu từ 1956. Ông Hồ qua đời năm 1969. Trong vòng 13 năm ông Hồ đã làm được gì cho gia đình bà Năm?

    Sau đây là bài viết " ĐỊA CHỦ ÁC GHÊ" của ông Hồ Chí Minh tố bà Cat Hanh Long đã từng được đăng trên báo Nhân Dân 21-7-1953 dưới bút danh CB. Sau này bài viết được đưa vào tập tài liệu "Phát động quần chúng và gia tăng sản xuất " của HCM do báo ND đăng năm 1955

    ĐỊA CHỦ ÁC GHÊ
    Thánh hiền dạy rằng 'vi phú bất nhân'. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác, như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khoá thế thôi. Nào ngờ có bọn địa chủ giết người không chớp mắt. Đây là một thí dụ:
    Mụ địa chủ CAT HANH LONG cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:
    - Giết chết 14 nông dân.
    - Tra tấn đánh đập hyafng chục nông dân, nay còn tàn tật.
    - Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người.
    - Năm 1944 chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều cho ăn đói. Ít tháng sau vì cuục khổ quá, 32 gia đình đã chết hết không còn một ai.
    - Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân
    - Năm 1945 chúng đưa 30 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Ít hôm sau 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.
    -Năm 1944-45chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt, chỉ mấy tháng 15 em đã bỏ mạng. Thế là ba mẹ con địa chủ CAT HANH LONG đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào!
    Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô thiếu nợ thì tàn nhẫn không kém gì Thực dân Pháp. Thí dụ, trời rét chúng bắt nông dân cởi trần rồi dội nước lạnh vào người, hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước nhỏ giọt từng giọt vào đầu, vào vai đau buốt tận óc tận ruột.
    -Chúng trói chặt nông dân treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.
    - Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân làm cho gãy răng hộc máu.Bơm nước vào bụng rồi dẫm cho hộc nước ra.
    -Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân làm cho nôn sặc lên.
    - Chúng lấy nến đổ vào mình nông dân làm cho cháy da bỏng thịt.
    Đó là chưa kể tội phản Cách mạng của chúng. Trươc kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến.
    Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cứ rõ ràng ra tố cáo, mẹ con CAT HANH LONG không thể chối cãi đã thú nhận tất cả những tội ác hại nước hại dân.
    Thật là:
    Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng
    Rử không hết ác, dù tát cạn nước bể.

    Ông Lê Đức Thọ lại có lòng nhân từ và công tâm thế nhỉ?

    Sao ông không dành những ngày tháng cuối đời đi tạ lỗi và phục hồi danh dự cho những người bị án oan do chính bàn tay ông gây ra trong vụ xét lại chống Đảng đi? À quên, họ chỉ bị oan thôi chứ làm gì có án đâu mà bảo là án oan?

    Theo lời kể của Vũ thư Hiên thì ông Lê Đức Thọ có tìm đến bà Vũ Đình Huỳnh bàn chuyện phục hồi cho ông Vũ Đình huỳnh, nhưng bà cương quyết bảo đại khái: "Anh chỉ phục hồi cho mỗi nhà tôi mà không giải oan cho tất cả các anh em đã từng bị hại thì làm sao nhà tôi còn mặt mũi nào mà nhìn anh em được nữa?"

    Thế là xù luôn!

    Nguyễn Thiện viết:

    Nói láo cũng vừa vừa thôi mấy ông ơi. Không hề có đường dây điện thoại nối giữa Miền BắcMiền Tây Nam Bộ trong giai đoạn trước 1954.

    Hị hị, cụ Thọ lúc đó ở trong rừng miền Tây Nam bộ nữa, giời ạ!

    Đường dây điện thọi nà xuống cấp rùi nhá, may mà cụ Xuân Ba không bốc nà các cụ í chơi điện thọi di động, tầm cỡ ai phôn (pho) du, Iphon (4) you

    :)

    "Ông Lê Đức Thọ lại thở dài với người thơ ký của mình rằng thời điểm CCRĐ đang hồi cao trào ngoài đó, ông đang ở miền Tây Nam Bộ. Một hôm ông được nối điện thoại với ngoài Bắc. Phải có việc chi hệ trọng lắm thì mới có sự liên lạc đặc biệt này? Đầu dây bên kia là ông Hồ Viết Thắng, một yếu nhân của CCRĐ. Hóa ra ông Thắng chỉ hỏi ông một câu. Mà câu ấy chả ăn nhập gì với hoàn cảnh hoạt động bí mật gian khó hiểm nguy ở căn cứ địa miền Nam khi ấy khiến ông Thọ rất bực."

    Nói láo cũng vừa vừa thôi mấy ông ơi. Không hề có đường dây điện thoại nối giữa Miền BắcMiền Tây Nam Bộ trong giai đoạn trước 1954.

    Bà Năm cũng như sai lầm của cải cách ruộng đất là một minh chứng nữa bộc lộ của thói xấu của người Việt: A dua theo đám đông, hèn nhát, sẵn sàng vì cá nhân mình mà chà đạp người khác.

    Rất may Cụ Hồ đã sớm phát hiện sai lầm để sửa chữa ngay lập tức chứ không phải như sau này là không nhận sai, cứ ậm ừ kiểu 'để lâu cứt trâu hoá bùn!'. Nếu không thì hậu quả của sai lầm gây ra bởi các ông đội trưởng cải cách bần cố nông trong CCRĐ còn lớn hơn nữa. (Xin nhớ, tội ác của cá nhân(như kiểu tội ác của cai ngục Mĩ tại Guantanamo) không có nghĩa cũng là tội ác của CQ (như CQ Mĩ)).

    Chẳng phải vô cớ mà An ninh thế giới đăng bài này dù cắt gọt đi ít nhiều.

    Đây là bài viết chạy tội cho Lê Đức Thọ và bè lũ.

    Nhân tiện, có anh em nào biết hậu duệ của Phan Đình Khải - Lê Đức Thọ nay ra làm sao không.

    Tôi đã từng viết trên DL, hành động và thái độ do chính mình lựa chọn của lãnh tụ Hồ Chí Minh trong vụ CCRĐ đã chỉ rõ ra rằng hình ảnh của cha già dân tộc là dối trá và đầy tính cưỡng ép (hoặc lừa đảo).

    Tôi không hiểu nổi thái độ và lập luận của vài người trên này bào chữa (đúng hơn là bao che) cho HCM. Họ nại cớ ông bị qua mặt hoặc quyền lực bị phong tỏa để toan tính dùng tẩy để tẩy cho sạch cái vết nhơ trong cuộc đời hoạt động của ông. Tiếc thay, chàm đã xanh lè mặt mũi, làm sao mà sạch được?

    Việc làm đó khó hơn lên trời!

    Tran Thi Ngự viết:
    Tôi không biết bài báo của tác giả Xuân Ba viết ra lúc này có mục đích gì. Ngoài việc bà Năm bị giết oan, tôi còn cảm thấy rất ghê sợ việc các con của bà bị kết án điạ chu vì cha mẹ là địa chủ. Rối khi đọc đến đoạn nói về chính phủ đã công nhận sai lầm trong cải cách ruộng đất, nhưng vẫn không phục hồi danh dự cho gia đình bà Năm, không giúp cho con cái bà Năm có chỗ ăn ở đàng hoàng thì tôi thật . . . buồn nôn.

    Tôi đã từng biết đến sự dối trá trong các chính sách của nhà nước CSVN và của một số lãnh đạo, nhưng đây là một thì dụ điển hình về sự giả nhân giả nghĩa ấy. Đó là một trong những lý do mà cho tới nay, tôi vẫn không thể có lòng kính trọng đối với ông Hồ sau khi đọc những chuyện về vụ giết oan bà Năm hay thủ tiêu Phạm Quỳnh (được cho là do Tố Hữu qua mặt ông Hồ, nhưng sau khi biết thì ông Hồ . . . im?) Thực tế thì ai cũng có thể sai lầm, nhưng môt khi đã biết sai lầm mà không có hành động sửa sai thì không thể chấp nhận được.

    Những sai lầm của nhà sản toàn là những sai lầm cố tình. Đã cố ý sai thì mần sao mà sửa. Những lời nói thanh minh thanh nga ở trển của các qaun nhà sản toàn là cuội cả. Chúng chỉ vong ơn, bạc nghĩa với dân tộc Việt Nam, người Việt Nam thui. Chứ đối với bạn Trung thì đố dám. Bạn lại lại dạy cho một bài học khác bằng kinh tế thì có mà.....

    Chuyện bà Năm sẽ di lại ngàn đời sau.
    Bỏn tôn sùng, thần thánh hoá "bác" Hồ, nên mấy vụ giết người nì , bỏn tìm cách chạy tội cho "bác". Làm như "bác" "vô tư" éo biết gì sất.

    Tôi không biết bài báo của tác giả Xuân Ba viết ra lúc này có mục đích gì. Ngoài việc bà Năm bị giết oan, tôi còn cảm thấy rất ghê sợ việc các con của bà bị kết án điạ chu vì cha mẹ là địa chủ. Rối khi đọc đến đoạn nói về chính phủ đã công nhận sai lầm trong cải cách ruộng đất, nhưng vẫn không phục hồi danh dự cho gia đình bà Năm, không giúp cho con cái bà Năm có chỗ ăn ở đàng hoàng thì tôi thật . . . buồn nôn.

    Tôi đã từng biết đến sự dối trá trong các chính sách của nhà nước CSVN và của một số lãnh đạo, nhưng đây là một thì dụ điển hình về sự giả nhân giả nghĩa ấy. Đó là một trong những lý do mà cho tới nay, tôi vẫn không thể có lòng kính trọng đối với ông Hồ sau khi đọc những chuyện về vụ giết oan bà Năm hay thủ tiêu Phạm Quỳnh (được cho là do Tố Hữu qua mặt ông Hồ, nhưng sau khi biết thì ông Hồ . . . im?) Thực tế thì ai cũng có thể sai lầm, nhưng môt khi đã biết sai lầm mà không có hành động sửa sai thì không thể chấp nhận được.