Bùi Chí Vinh - Vài lời về trường hợp bi kịch của Nguyễn Chánh Tín

  • Bởi Admin
    19/03/2014
    12 phản hồi

    Bùi Chí Vinh

    Mấy ngày nay đọc báo và xem trên mạng thấy thiên hạ xôn xao về chuyện tài tử Nguyễn Chánh Tín sắp bị mất nhà mà cảm thấy chạnh lòng. Tôi với Nguyễn Chánh Tín biết nhau từ sau 1975 qua bang giao với một số thân hữu trong giới điện ảnh và làm văn học nghệ thuật như đạo diễn Hồng Sến, họa sĩ diễn viên Lê Chánh, diễn viên Lê Cung Bắc, Đơn Dương… Hồi mới găp nhau trong bàn tiệc tôi thường đọc thơ giang hồ còn Nguyễn Chánh Tín thì đương nhiên hát phục vụ anh em. Mãi sau này, sau phim Dòng Máu Anh Hùng, tôi và Nguyễn Chánh Tín trở nên thân thiết hơn. Có lúc như cặp bài trùng khi tôi viết biên kịch còn Tín làm đạo diễn một loạt phim kinh dị của chúng tôi chiếu các rạp trên toàn quốc trong các năm 2007, 2008, 2009 dưới mác hãng phim Chánh Tín. Đó là các phim Ngôi Nhà Bí Ẩn, Suối Oan Hồn, Chết Lúc Nửa Đêm, Bốn Thí Nghiệm Trong Đêm Tân Hôn. Đáng tiếc là kế hoạch 100 phim kinh dị lúc 0 giờ của chúng tôi với các Đài truyền hình bất thành do nhiều nguyên nhân khác nhau. Nếu kế hoạch ấy mà thành công thì chắc Nguyễn Chánh Tín cũng chẳng thèm đầu tư vào đất đai và cũng chẳng đến nỗi dở cười dở khóc như hôm nay.

    Mới hôm qua đây thôi, lúc 7 giờ tối 17-3-2014 tôi và hiền đệ Vương Quốc Thịnh đánh xe đến nhà rước Nguyễn Chánh Tín đi gặp một doanh nhân có tấm lòng với người nghệ sĩ sa cơ tên là Lê Phú Cự. Cự vốn là một kẻ hâm mộ “thần tượng Nguyễn Thành Luân” nên ngỏ ý sẵn sàng lo cho Tín một căn hộ cao cấp để ở, một số lương hàng tháng cố định đủ để sống, tổ chức những chương trình thường xuyên và đặc biệt về Nguyễn Chánh Tín và nhân vật ảo Nguyễn Thành Luân tại nhà hàng ca nhạc vũ trường “trang bị ánh sáng 4D” của Cự. Ấy thế mà trong cuộc trà dư tửu hậu Nguyễn Chánh Tín vẫn giữ sự tự trọng cân nhắc trong việc cộng tác. Tính tình Nguyễn Chánh Tín là như vậy. Máu của Tín là như vậy. Cụ thể trước khi đến điểm hẹn, ngồi trên xe tôi đã được nghe tối thiểu hơn chục cú phôn của những người yêu mến gọi đến Tín. Trong đó ngoài những chuyện giúp đỡ trực tiếp về tiền bạc, còn có cả những tín đồ điện ảnh làm công tác bất động sản ở Củ Chi sẵn sàng tặng đất cho Tín dưỡng già. Và anh đón nhận những cú phôn chia sẻ đó bằng sự tri ân nhẹ nhàng chứ không hề vồn vã.

    Khi công bố trước dư luận vụ Tòa Án “siết nhà” Tín không hề mua chuộc lòng thương hại của bá tánh, cũng không hề có ý định trục lợi qua tai nạn của gia đình, chính vì thế nếu có những cuộc vận động tài chánh nào đó từ những người hâm mộ hoặc từ những thân hữu hỗ trợ anh thì đó chẳng qua là chuyện bất khả kháng. Chơi với nhau đã lâu tôi biết dòng máu hiệp sĩ pha chút “anh chị” ở trong anh, dòng máu giang hồ thích cho người khác nhiều hơn là nhận.

    Chuyện có giữ được căn nhà kỷ niệm được hay không, tôi không biết. Nhưng tôi biết chỉ trong vài ngày bất chấp dư luận ủng hộ hay khích bác thì gia đình anh đã nhận được hơn 1000 cuộc điện thoại gọi đến, gọi “cháy máy” theo lời Tín kể với tôi. Và vấn đề hiện nay đối với anh không phải là chuyện được ủng hộ vài trăm triệu hay không mà là chuyện “tổ ấm” còn hay mất trước quyết định khắc nghiệt của Tòa Án dồn người nghệ sĩ được phong danh hiệu ưu tú vào chân tường. Thiết nghĩ một con người sống hào hiệp, mở lòng ra với anh em, hết mình vì nghệ thuật điện ảnh, dám “chia lửa” cho những người bạn nghèo như Tín thì mong rằng trời cao phải có mắt…

    18-3-2014
    BCV

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Ông BCV viết bài này không xứng đáng với tên tuổi của ông chút nào cả. Ngân hàng cho anh vay làm ăn. Lời hay lỗ đáo hạn thì trả, ai cũng vậy. Nếu có gì trở ngại thì anh thương lượng với ngân hàng. Sao lại đi gọi lòng thương của khán giả anh ( tôi không dám nói lợi dụng lòng thương của khán giả), sao lại trách ngân hàng? Bao nhiêu người làm ăn vỡ nợ người ta cũng phải tìm cách này cách khác giải quyết chứ! Nghệ sĩ cỡ nào cũng thế chứ! Tình bạn của ông BCV với ông nghệ sĩ này thì ông cứ ông thương xót, sao lại bắt người đọc trên trang báo này phải chia xẻ?
    Ông có biết nhạc sĩ tài ba NTB tác giả bài "Những nẻo đường Vietnam" không? Một manh chiếu rách nằm ngoài lề đường, vẫn sống để đi tìm cô con gái thương yêu duy nhất của mình, không một tiếng than thở, không một lần xưng tên? Có phải cứ là nghệ sĩ thì được phép "ăn mày dĩ vãng"?

    Khách PCT viết:
    @ Bác Vũ Như Cẫn,

    Bác đã "phê" em, chuẩn không cần chỉnh, em xin nhận lời đao búa của bác, và em cảm ơn. Đó là về cái vụ em chê BCV vô duyên.

    Nhưng về cái vụ em "xin" entry riêng là để đề đạt ý kiến của mình vè cái xã hội nặng ngộ nhận (tức có những niềm tin sai lạc) về kinh doanh và doanh nhân, thì sai ở chỗ nào, và em nghĩ nó cũng quan trọng đấy chứ? Hay là bác không ưa em về hai cái ngộ nhận "định hướng" và "sở hữu chung" của đảng "ta"?

    Em biết mình viết còn dở lắm, nên mói "xin xỏ" Admin thế chứ? Còn Admin không cho thì thôi, hì hì :D, :D,... làm gì mà bác cáu thế! Bác có phải Admin đâu?!

    Dám hỏi bác Vẫn Như Cũ là "cũ" từ dạo 3x hay 4x để em biết mà thưa gửi với bậc tiên sinh?

    PCT

    Ô Hay , mỗ có nhời nào về cái xã hội nặng ngộ nhận (tức có những niềm tin sai lạc) về kinh doanh và doanh nhân, thì sai ở chỗ nào, và em nghĩ nó cũng quan trọng đấy chứ?
    và mỗ còn rất đồng ý nếu xoáy vào nó nữa đấy chớ !!

    Có điều chúng ta nên tách bạch , và chiện gì thì ra chiện đó . Thử nghĩ xem , 1 tển sống đầy nội tâm cảm xúc như tển Bùi Chí Vinh chắc cú 100 % sẽ tổn thương một khi những nhời nhẽ đầy tình thân cứu bạn bị bẻ vụn một cách không cần thiết . Gía như cái còm của bạn nằm ở mục bên chú gì gì thì chuẩn xác .

    Và mỗ cũng cố tình ....làm cho bạn cáu đấy ! Nhưng bạn lại 100% chẳng thể là nghệ sỹ ;)

    P/S . Mỗ chưa đủ tuổi phải ...quấn tã . Quan trọng gì , cứ anh em chiến hữu là được , D .

    @ Bác Vũ Như Cẫn,

    Bác đã "phê" em, chuẩn không cần chỉnh, em xin nhận lời đao búa của bác, và em cảm ơn. Đó là về cái vụ em chê BCV vô duyên.

    Nhưng về cái vụ em "xin" entry riêng là để đề đạt ý kiến của mình vè cái xã hội nặng ngộ nhận (tức có những niềm tin sai lạc) về kinh doanh và doanh nhân, thì sai ở chỗ nào, và em nghĩ nó cũng quan trọng đấy chứ? Hay là bác không ưa em về hai cái ngộ nhận "định hướng" và "sở hữu chung" của đảng "ta"?

    Em biết mình viết còn dở lắm, nên mói "xin xỏ" Admin thế chứ? Còn Admin không cho thì thôi, hì hì :D, :D,... làm gì mà bác cáu thế! Bác có phải Admin đâu?!

    Dám hỏi bác Vẫn Như Cũ là "cũ" từ dạo 3x hay 4x để em biết mà thưa gửi với bậc tiên sinh?

    PCT

    CT làm phim "Dòng máu anh cùn" thành công hơn "Dòng máu anh hùng" đấy. Xong phim này chắc thành dòng máu ô nhục

    gCàng đọc nhiều thông tin về vụ Chánh Tín bị vỡ nợ càng thấy ông Chánh Tín này kỳ thiệt, thậm chí không còn tự trọng nữa.Quả là lòng tham con người khó mà chế ngự được, nhất là lúc túng quẫn, khó khăn.Thật buồn cho ông, cho những người đã vì mến mộ ông mà vô tình bị lợi dụng lòng mến mộ đó.

    Khách PCT viết:
    Xã hội của những ngộ nhận về kinh doanh, doanh nhân!

    Bài này của Bùi Chí Vinh không khách quan, cũng chẳng có gì hay ho, thua xa bài viết mạch lạc dễ thương của cậu bé gọi bác Tín bằng chú. Tôi đọc bài này vì thấy tên BCV, và vì DL đã đăng lên chắc phải có lý do gì? Nhưng thất vọng. Hay vì BCV với CT là "cặp bài trùng", vì BCV gọi anh Tín (trong lòng) bằng thầy nên bài khen thầy này nó dở, chỉ thấy khen mình? Nếu thế thì BCV chắc cũng sắp theo gương "thầy" mất thôi? Mong là không phải thế...

    Kinh doanh thua lỗ rồi lo mất nhà nhưng không chịu mất mà cứ đòi mang "danh hiệu" nghệ sĩ ưu tú rồi cả hạnh phúc - tổ ấm gia đình ra đòi "trời PHẢI có mắt"? Cả CT và BCV đều vô duyên, hay BCV làm CT thêm vô duyên!

    Điều này cũng nói về các nghệ sĩ VN, rất "VN" và quá "nghệ sĩ" trong kinh doanh, chẳng hiểu bản chất kinh doanh là phải chịu mọi trách nhiệm, hậu quả việc mình làm ngay từ đầu. Vì thế mà cái tên doanh nghiệp (cả hãng phim Chánh Tín cũng thế) nó phải có chữ "Trách nhiệm - TN" vào trước tên riêng. Và cái trách nhiệm đó nó có giới hạn thôi. Nếu bị mất nhà là do nó (cái nhà hơn 10 tỷ đó) vẫn nằm trong giới hạn đó. Muốn không mất nhà thì lúc đầu ai đó phải đăng ký giá trị hãng phim Chành Tín chỉ nên bằng cái toilet thôi, tức là vài trăm triệu thôi, và càng đừng bao giờ đem nhà đi thế chấp ngân hàng.

    Nếu hãng phim CT là doanh nghiệp tư nhân, thì trách nhiệm hữu hạn đó bằng đúng tất cả những gì nghệ sĩ doanh nhân Chánh Tín có, tức là bao gồm cả ngôi nhà và mọi thứ tài sản khác nữa (dù có đem thế chấp NH hay không). Đã khoác chữ doanh nhân vào và đi qua cả quãng đường kinh doanh dài đến lụn bại mà vẫn không hiểu và không chịu chấp nhận điều đó. Nay ông doanh nhân đó thực sự đã "chết" (và chỉ ông doanh nhân CT thôi), còn ông nghệ sĩ CT vẫn sống khỏe, thì làm sao cứu được ngươi "đã chết" và tại sao người "còn khỏe" đó phải kêu cứu ầm ĩ thế?

    Đáng buồn là cả xã hội cũng không nhìn ra điều đó, lại lên đồng tập thể với phong trào "cứu giúp nghệ sĩ Chánh Tín"... Nghệ sĩ Chánh Tín chỉ "chết" khi- ví dụ: gian dối trong nghệ thuật hay vi phạm đạo đức con người cơ bản khác, thôi. Kinh doanh kém và thua lỗ không phải vi phạm đạo đức con người và không phải việc của nghệ sĩ...

    Cái sai của nghệ sĩ Chánh Tín là cái sai của nhiều nghệ sĩ VN khác, như chị Siu chả hạn, là nhảy vào kinh doanh và nghĩ mình là nghệ sĩ thành danh thì kinh doanh cũng sẽ phải thành công. Nếu thế thì hàng năm các nghệ sĩ được giải Oscar, Quả Cầu vàng hay Cành cọ vàng, hay "Tiếng hát Truyền hinh phương Tây"... sao họ không tự lập ra rồi vận hành các hãng phim, hãng nhạc của họ nhỉ? Vì "chắc chắn" hãng phim Di Capro chả hạn, là "sẽ phải rất rất rất thành công"?

    Đó là cái "sai" trong tâm thức kinh doanh của người Việt ngàn đời nay, thể hiện qua các cá nhân "nghệ sĩ" như CT và Siu thì càng bi đát hơn. Nó là sự cộng hưởng của những ngộ nhận, ở đây chỉ cần 2 ngộ nhận của các "nghệ sĩ" thôi: kinh doanh là dễ và kinh doanh là đánh bạc...

    Cũng như, trên phạm vi cả quốc gia, chỉ cần hai ngộ nhận về kinh doanh thôi, nhà nước với CNXH này đã đang và chắc chắn sẽ đưa Cả Nước Xuông Hố sâu thẩm mà trở ngược lại để "lên bờ" dân tộc ta sẽ mất hàng trăm năm... Đó là hai ngộ nhận chính: kinh doanh có thể định hướng (có thể có "tính đảng") và con người không thích tư hữu (dùng riêng) mà chỉ thích dùng chung (công hữu)...

    Một ý nữa thôi, đó là xã hội nhìn vào các hiện tượng phá sản của các nghệ sĩ như CT và chị Siu thì thương cảm - nghèo cũng muốn xông vào "cứu giúp", mà nhìn vào sự phá sản của các đại gia (trong đó có cả những doanh nhân đích thực) thì lại hả hê, ném thêm cả tấn đá vào, tại sao vậy? Đó cũng là do xã hội ta có những ngộ nhận về kinh doanh, doanh nhân và về cả nghệ sĩ nữa. Chỉ xin nêu ngăn gọn ba ngộ nhận đặc trưng của người Việt: Kinh doanh vốn là gian, là xấu; Doanh nhân là những kẻ nhiều tiền mới phất lên, cũng là xâu nhưng... rất "thèm" được thế; Và: chỉ nhìn thấy (bằng cảm xúc) nghệ sĩ khi họ kinh doanh mà không thấy doanh nhân - vì không hiểu doanh nhân là ai. Ba ngộ nhận đó định hình phản ững của xã hội ta khi nghệ sĩ "phá sản"...

    Đó là vai lời về Chánh Tín hay Siu của tôi, dù chưa nói hết ý. Định không viết gì đâu, nhưng đọc mãi chả thấy ai nói đúng vấn đề cốt lõi, trừ một cậu bé (nói rằng doanh nhân là phải dám làm dám chịu - thật là nhục cho các nghệ sĩ làm kinh doanh không hiểu điều đó!). Và vì cái bài của BCV mà DL chọn đăng lại này dở quá...

    PCT

    PS: DL có thể đăng còm này của tôi thành một enter riêng được không, ạ? Không phải chỉ vì Chánh Tín hay BCV mà vì các ngộ nhận của xã hội này về doanh nhân, kinh doanh, nghệ sĩ và cả về bản thân mình (luôn phản ứng theo cảm xúc)...

    Khi 1 chiện được đưa ra công luận thì khách quan phải được chúng ta nhìn nhận theo nhiều góc độ . Dưới góc độ xã hội thì chú gì gì đã có bài biên bên kia và anh Cẩn cũng gật gù ư huyền ừ . Nhưng nếu xét theo góc độ của nghệ sỹ thì lại khác, bởi vì người nghệ sỹ thì thường lấy tình cảm để giải quyết và đánh giá sự kiện, chứ ko xét theo cái lối thông thường như người thường . Chính vì như vậy họ mới thỏa lòng người , họ mới là nghệ sỹ, chứ anh và chú PTC thì có mơ cả đời cũng đek đào ra tố chất 1 nghệ sỹ , nhưng với 3 thừ tóc thì hẳn phải hiểu tâm tính để rồi từ từ mới vặn chớ . Nhất trí ? Vậy thì nghệ sỹ yêu nghệ sỹ, giúp nghệ sỹ trong cơn hoạn nạn thì có gì là sai , có gì ko đúng, có gì là ...vô duyên ?? Chú PTC đang trên góc độ nào để đánh giá thể hả ?

    Vậy thì việc tên Bùi Chí Vinh thương bạn, mến bạn , muốn giúp bạn ở góc độ bạn bè và nghệ sỹ thì có cái đéo gì phải càm ràm chê bai chú ý ?

    Bài này của chú còn lâu mới đủ chuẩn lên 1 enter riêng , nhớ , vì ngay 1 điều cơ bản là hãy đặt mình vào vị trị người ta cái đã, thì mới có cái nhìn toàn diện rồi từ đó mới hiểu sâu , mới có cái nhìn cảm thông , còn cứ hở ra là dưới góc độ chính trị, góc độ ...phản động thì ....em còn yếu lắm em ơi !

    P/S ; mà mấy bố nghệ sỹ cũng nên lấy Chánh Tín làm 1 bài học, đó là chớ có kinh doanh theo cảnh tính , chết đó . Kinh doanh ko phaỉ là sở trường của các bố , mà ai lại đi lấy sở đỏan ra mà chơi với thị trường bao giờ !?

    Xã hội của những ngộ nhận về kinh doanh, doanh nhân!

    Bài này của Bùi Chí Vinh không khách quan, cũng chẳng có gì hay ho, thua xa bài viết mạch lạc dễ thương của cậu bé gọi bác Tín bằng chú. Tôi đọc bài này vì thấy tên BCV, và vì DL đã đăng lên chắc phải có lý do gì? Nhưng thất vọng. Hay vì BCV với CT là "cặp bài trùng", vì BCV gọi anh Tín (trong lòng) bằng thầy nên bài khen thầy này nó dở, chỉ thấy khen mình? Nếu thế thì BCV chắc cũng sắp theo gương "thầy" mất thôi? Mong là không phải thế...

    Kinh doanh thua lỗ rồi lo mất nhà nhưng không chịu mất mà cứ đòi mang "danh hiệu" nghệ sĩ ưu tú rồi cả hạnh phúc - tổ ấm gia đình ra đòi "trời PHẢI có mắt"? Cả CT và BCV đều vô duyên, hay BCV làm CT thêm vô duyên!

    Điều này cũng nói về các nghệ sĩ VN, rất "VN" và quá "nghệ sĩ" trong kinh doanh, chẳng hiểu bản chất kinh doanh là phải chịu mọi trách nhiệm, hậu quả việc mình làm ngay từ đầu. Vì thế mà cái tên doanh nghiệp (cả hãng phim Chánh Tín cũng thế) nó phải có chữ "Trách nhiệm - TN" vào trước tên riêng. Và cái trách nhiệm đó nó có giới hạn thôi. Nếu bị mất nhà là do nó (cái nhà hơn 10 tỷ đó) vẫn nằm trong giới hạn đó. Muốn không mất nhà thì lúc đầu ai đó phải đăng ký giá trị hãng phim Chành Tín chỉ nên bằng cái toilet thôi, tức là vài trăm triệu thôi, và càng đừng bao giờ đem nhà đi thế chấp ngân hàng.

    Nếu hãng phim CT là doanh nghiệp tư nhân, thì trách nhiệm hữu hạn đó bằng đúng tất cả những gì nghệ sĩ doanh nhân Chánh Tín có, tức là bao gồm cả ngôi nhà và mọi thứ tài sản khác nữa (dù có đem thế chấp NH hay không). Đã khoác chữ doanh nhân vào và đi qua cả quãng đường kinh doanh dài đến lụn bại mà vẫn không hiểu và không chịu chấp nhận điều đó. Nay ông doanh nhân đó thực sự đã "chết" (và chỉ ông doanh nhân CT thôi), còn ông nghệ sĩ CT vẫn sống khỏe, thì làm sao cứu được ngươi "đã chết" và tại sao người "còn khỏe" đó phải kêu cứu ầm ĩ thế?

    Đáng buồn là cả xã hội cũng không nhìn ra điều đó, lại lên đồng tập thể với phong trào "cứu giúp nghệ sĩ Chánh Tín"... Nghệ sĩ Chánh Tín chỉ "chết" khi- ví dụ: gian dối trong nghệ thuật hay vi phạm đạo đức con người cơ bản khác, thôi. Kinh doanh kém và thua lỗ không phải vi phạm đạo đức con người và không phải việc của nghệ sĩ...

    Cái sai của nghệ sĩ Chánh Tín là cái sai của nhiều nghệ sĩ VN khác, như chị Siu chả hạn, là nhảy vào kinh doanh và nghĩ mình là nghệ sĩ thành danh thì kinh doanh cũng sẽ phải thành công. Nếu thế thì hàng năm các nghệ sĩ được giải Oscar, Quả Cầu vàng hay Cành cọ vàng, hay "Tiếng hát Truyền hinh phương Tây"... sao họ không tự lập ra rồi vận hành các hãng phim, hãng nhạc của họ nhỉ? Vì "chắc chắn" hãng phim Di Capro chả hạn, là "sẽ phải rất rất rất thành công"?

    Đó là cái "sai" trong tâm thức kinh doanh của người Việt ngàn đời nay, thể hiện qua các cá nhân "nghệ sĩ" như CT và Siu thì càng bi đát hơn. Nó là sự cộng hưởng của những ngộ nhận, ở đây chỉ cần 2 ngộ nhận của các "nghệ sĩ" thôi: kinh doanh là dễ và kinh doanh là đánh bạc...

    Cũng như, trên phạm vi cả quốc gia, chỉ cần hai ngộ nhận về kinh doanh thôi, nhà nước với CNXH này đã đang và chắc chắn sẽ đưa Cả Nước Xuông Hố sâu thẩm mà trở ngược lại để "lên bờ" dân tộc ta sẽ mất hàng trăm năm... Đó là hai ngộ nhận chính: kinh doanh có thể định hướng (có thể có "tính đảng") và con người không thích tư hữu (dùng riêng) mà chỉ thích dùng chung (công hữu)...

    Một ý nữa thôi, đó là xã hội nhìn vào các hiện tượng phá sản của các nghệ sĩ như CT và chị Siu thì thương cảm - nghèo cũng muốn xông vào "cứu giúp", mà nhìn vào sự phá sản của các đại gia (trong đó có cả những doanh nhân đích thực) thì lại hả hê, ném thêm cả tấn đá vào, tại sao vậy? Đó cũng là do xã hội ta có những ngộ nhận về kinh doanh, doanh nhân và về cả nghệ sĩ nữa. Chỉ xin nêu ngăn gọn ba ngộ nhận đặc trưng của người Việt: Kinh doanh vốn là gian, là xấu; Doanh nhân là những kẻ nhiều tiền mới phất lên, cũng là xâu nhưng... rất "thèm" được thế; Và: chỉ nhìn thấy (bằng cảm xúc) nghệ sĩ khi họ kinh doanh mà không thấy doanh nhân - vì không hiểu doanh nhân là ai. Ba ngộ nhận đó định hình phản ững của xã hội ta khi nghệ sĩ "phá sản"...

    Đó là vai lời về Chánh Tín hay Siu của tôi, dù chưa nói hết ý. Định không viết gì đâu, nhưng đọc mãi chả thấy ai nói đúng vấn đề cốt lõi, trừ một cậu bé (nói rằng doanh nhân là phải dám làm dám chịu - thật là nhục cho các nghệ sĩ làm kinh doanh không hiểu điều đó!). Và vì cái bài của BCV mà DL chọn đăng lại này dở quá...

    PCT

    PS: DL có thể đăng còm này của tôi thành một enter riêng được không, ạ? Không phải chỉ vì Chánh Tín hay BCV mà vì các ngộ nhận của xã hội này về doanh nhân, kinh doanh, nghệ sĩ và cả về bản thân mình (luôn phản ứng theo cảm xúc)...

    Nếu không có ý nhờ vã người hâm mộ, bạn bè (ăn mày dĩ vãng) thì ông tung tin ầm ĩ lên báo đài vào phút chót làm gì, sao không âm thầm thực hiện phán quyết của tòa để thể hiện tính "anh hùng, quân tử" dám chơi dám chịu, ko ăn vạ. Ngoài ra, ông còn than không có tiền sài, phải xin bạn bè như ăn mày (lời của ổng), than vãn con cái còn ăn bám ko giúp gì được chỉ mong người ngoài giúp giùm, nói hơi quá và mâu thuẫn về bệnh tật của mình (ông nói: tôi còn hát và đấm bốc bao cát khỏe lắm, còn đòi làm phim nữa). Không cần giúp đỡ sao lại đăng số tài khoản trên báo để xin mọi người giúp đỡ....Đã như vậy còn bày đặt sĩ diện, làm cao, như thế là không trung thực, đâu khác gì CS...

    Phải trưởng thành lên chứ, sao cứ trẻ con mãi thế, kể cả người cho lẫn kẻ xin (Tản Đà)

    Màn hài kịch chấm dứt khi “ Kị sĩ ” hóa thành “ Mã phu”.
    Câu chuyện về ông Đại tá Cine cũng mua vui được vài trống canh trong bối cảnh các trang báo tràn ngập những tít cướp, giết, hiếp, hở.
    Viễn cảnh phải “ phải đi ăn mày” của Ông Đại tá tóm lại như sau: Ông có nhu cầu vay, thế chấp bằng ngôi nhà. Ngân hàng định giá ngôi nhà 9 tỉ, cho vay 8,3 tỉ, kỳ hạn 03 năm. Đến kỳ đáo hạn, do Ông mất khả năng chi trả nên Ngân hàng buộc phải thu hồi và phát mãi tài sản thế chấp. Đó là luật, là giao kèo giữa 02 bên trên cơ sở hợp đồng kinh tế có công chứng của cơ quan có thẩm quyền.
    Thường thì Ngân hàng chỉ cho vay từ 50-70% số tiền định giá của tài sản thế chấp. Quá 03 tháng không trả lãi hoặc đến kì hạn không tất toán hoặc không được đáo hạn thì đương nhiên Ngân hàng sẽ phát mãi tài sản, chưa kể lãi suất phạt sẽ cộng dồn từ 150-200% so với lãi suất ban đầu.
    Cái tình của Ngân hàng ở đây là cho vay quá ưu đãi, định giá 9 tỉ, nhưng cho vay 8.3 tỉ. Đến tháng 9.2009, căn nhà đã được sang tên cho Ngân hàng, nhưng gia đình Nghệ sĩ vẫn ở tại căn nhà này cho đến nay.
    Vào tháng 7.2013, Ngân hàng có làm việc với bên thi hành án và có đề nghị hỗ trợ gia đình Nghệ sĩ số tiền 500 triệu đồng để di dời nhưng Ổng không đồng ý, xem thêm tại http://www.thanhnien.com.vn/pages/20140318/southern-bank-len-tieng-vu-no-nan-cua-nsut-nguyen-chanh-tin.aspx
    Câu chuyện hóa ra là ông Nghệ sĩ vay tiền, mất khả năng chi trả, rồi chây ỳ, cho rằng mình là Đại nghệ sĩ thì Ngân hàng éo làm gì, có khi còn xóa nợ. Nhưng Ngân hàng thì vận hành theo nguyên tắc kinh tế có Điều lệ Công ty, có Cổ đông thì éo xóa nợ được. Mặc dù nể nang nhau, và ngại tiếng " không tôn trọng nghệ sĩ" nên không lấy căn nhà đã gần 04 năm (chắc không tính tiền thuê nhà). Chứ như “dân ngu khu đen” cỡ tui mà vay ngân hàng thì họ đã xiết nhà từ tám hoánh.
    Thui có thương thì thương cho trót. “Anh nào đó” thuê cho Ổng căn nhà rồi bao luôn liền thuê , đợi ngày Ổng xuất cảnh đoàn tụ với con tại Canada.
    Còn cái ông Nghệ sĩ kia, làm ơn trả căn nhà cho Ngân hàng, chứ chây ỳ mất mặt quá.
    “Kị sĩ” không chịu làm, khoái làm “ Mã phu”.