Cánh Cò - Bịt mắt bắt… máy bay

  • Bởi Mắt Bão
    13/03/2014
    11 phản hồi

    Cánh Cò

    Tại một quán cà phê cóc nhỏ xíu ven đường thuộc xã Đất Mũi huyện Ngọc Huyền tỉnh Cà Mau một nhóm thanh niên khoảng 5 người ngồi chồm hổm trên những chiếc ghế xập xệ mắt nhìn không chớp vào chiếc TV của chiếc quán nghèo để nghe tin tức về chiếc máy bay của hãng hàng không Malaysia Airlines đã biến mất từ mấy ngày nay.

    Những tiếng vỗ đùi, chửi thề, cười vang thích thú khiến chiếc quán vốn yên ả nhiều năm qua bỗng dưng rộn rịp lạ thường.

    Thế nhưng chương trình tin tức trên kênh truyền hình Cà Mau hình như quá thiếu cho họ khi sự nôn nao tìm hiểu số phận của 239 hành khách đã khiến những chàng trai chất phác trở thành những quan sát viên đói tin nơi cái xã cuối cùng của đất nước này. Trong khi cách đó hơn 400 cây số, tất cả các quán cà phê Sài Gòn lại thừa mứa tin tức về chuyến bay này một cách tội nghiệp. Cái thừa thải ấy không nói lên được khả năng chuyên môn của báo chí hay sự chuyên nghiệp của các cơ quan cứu hộ bao gồm Phòng không, Không quân, Hải quân, Bộ binh, Cảnh sát biển hay Cục Viễn thám và rồi có luôn cả Bộ giao thông vận tải, mặc dù không ai hiểu vai trò của cái bộ cầu sụp, đường hư, tàu chìm liên tiếp này như thế nào.

    Qua sự kiện máy bay Malaysia người dân Sài Gòn học được nhiều bài học, mà bài học thứ nhất là cái điều gọi là khoa học kỹ thuật của Việt Nam quá tệ hại, đến nỗi khó mà tin nỗi trong thế kỷ 21 mà bộ phận tìm kiếm cứu hộ cứu nạn của Việt Nam không khác gì vào đầu thể kỷ 20 lúc người ta mơ ước hệ thống định vị toàn cầu qua những máy móc hiện đại của không quân và hải quân, hai cơ quan xung yếu nhất trong việc bảo vệ quốc gia cũng như cứu hộ cứu nạn.

    Nói vậy cũng oan, không hẳn đội chuyên cơ của Việt Nam là không có gì, ít nhất họ cũng có một cái I-pad để trên đùi cho phi công nhìn mà tìm chiếc phi cơ bị nạn trên khu vực mênh mông của Biển Đông. Hình ảnh này bị quốc tế nhạo báng, có luôn một bà xẩm lớn tiếng trước ống kính truyển hình quốc tế rằng bà không tin tưởng chút nào vào khả năng tìm kiếm của Việt Nam.

    Báo chí công khai hơn, họ không rào đón như vậy. Phóng viên Nga Phạm của BBC tường trình trực tiếp có đoạn nói về Việt Nam rằng, mặc dù đất nước này có sự nỗ lực lớn lao nhưng phương tiện kỹ thuật của họ quá tệ. Việt Nam sử dụng những chiếc phi cơ già cỗi từ thời Liên Xô để lại và không được trang bị những phương tiện tối tân để điều tra trên chặng đường dài.

    Thuốc đắng đả tật, sự thật mất lòng.

    Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó tổng tham mưu trưởng QĐND Việt Nam, kiêm Phó chủ tịch Ủy ban Quốc gia tìm kiếm cứu nạn khi được tờ báo Soha hỏi ý kiến của ông về nhận định này thì ngay lập tức ông phản ứng rất…dễ thương: "Việc họ đánh giá thế nào là quyền của họ. Thậm chí, dù chúng ta chỉ có một cái thuyền cứu hộ thôi thì chúng ta cũng vẫn quyết tâm tìm kiếm, cứu hộ.

    Vấn đề ở đây là trách nhiệm của chúng ta thế nào. Họ có thể giàu có, đó là việc của họ nhưng chúng ta bằng cái tâm của mình thì chúng ta vẫn quyết tâm tìm kiếm, cứu hộ. Và thực tế, chúng ta đang thực hiện rất tốt việc đó.”

    “Một cái thuyền cứu hộ thôi” nói lên mức độ duy ý chí không có điểm dừng. “Bằng cái tâm của minh” phô diễn sự ngoan cố không còn giới hạn.

    Một chiếc thuyền có đại diện cho tự hào Việt Nam hay không? Mặc dù đất nước vẫn còn nghèo nhưng lòng tự trọng dân tộc không cho phép một cán bộ cấp cao nắm trong tay nguồn khí tài quan trọng chống xâm lăng lại “hờn dỗi” một cách dễ thương như vậy. Không ai giận ông khi nói lên sự thực, người ta chỉ cười cho cái sự so sánh khá …cộng sản của ông.

    Cái tâm mà ông nói là điệp khúc của cả nước hiện nay đang đồng ca. Khi thất bại họ lấy cái tâm ra chống chế. Khi đổ vỡ cũng lấy tâm ra biện luận và nhất là khi thua kém ai thì cái tâm luôn là vũ khí sau cùng để chống lại đối thủ.

    Chiếc máy bay bị nạn của Malaysia cần kết quả của sự tìm kiếm và do đó mọi cái được gọi là “tâm” xem ra không mấy phù hợp với xã hội chuộng sự thật ông ạ.

    Có tất cả 31 tàu tham gia tìm kiếm, trong đó, Việt Nam 9 tàu, Malaysia 9 tàu, Trung Quốc 6 tàu, Mỹ 3 tàu, Singapore 3 tàu, Thái Lan 1 tàu. Về máy bay, tất cả 23 chiếc, trong đó, Việt Nam 9, Trung Quốc, Mỹ, Malaysia: mỗi nước 4 máy bay và Singapore: 2

    Danh sách này cho thấy Việt Nam không ngại tốn kém và đây sẽ là đề tài còn lâu mới chấm dứt khi có sự cố nào xảy ra cho chính nhân dân sau này, một vụ đắm thuyển của ngư dân chẳng hạn.

    Ông Phạm Quý Tiêu Thứ trưởng Bộ GTVT nói với báo chí: "Cho đến bây giờ, mọi đánh giá tiên liệu đều cho thấy chúng ta rất ít có hi vọng tốt đẹp dù đó là một chút mảy may. Chúng tôi quyết tâm nỗ lực mọi khả năng tìm kiếm được để giải đáp câu hỏi cho thân nhân người bị nạn”.

    Có thật không vậy? Ông Tiêu ơi, Việt Nam đâu có cái bổn phận ấy mà ông tự ôm vào mình. Tìm được, thế giới khen ngợi nhưng không phải là sự khen ngợi ngất trời đâu vì quan niệm cứu nạn trong hàng hải và hàng không là trách nhiệm chung toàn thế giới. Malaysia mới là nơi trách nhiệm giải thích cho thân nhân người bị nạn chứ không phải Việt Nam ông ạ.

    Tất cả các phát ngôn của những người trách nhiệm cho thấy một điều là sự thiệt thành vượt lên trên mức bình thường không thể cho là phát suất từ trách nhiệm quốc tế. Theo nhiều comment trên mạng xã hội nó đang được thi hành với một quyết tâm chính trị cao nhằm thỏa mãn cho một thế lực nào đó phía sau.

    Nhìn vào danh sách cán bộ cao cấp này không thể nghĩ khác đi cái giả thuyết … đầy thành kiến ấy. Vừa nhiều vừa tập trung đầy đủ những khuôn mặt cộm cán như thế này thì bảo sao người ta không nghi ngờ, đàm tiếu:

    Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam / Đại tướng Phạm Văn Trà, nguyên Bộ trưởng Bộ quốc phòng / Trung tướng Võ Quốc Tuấn – phó tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam/Thiếu tướng Đỗ Minh Tuấn, Phó tư lệnh Quân chủng Phòng không - Không quân/ Thiếu tướng Lê Minh Thành, Phó tư lệnh Hải quân/ Đại tá Trần Văn Lâm - Sư đoàn Phó Sư đoàn 370/ Chuẩn đô đốc Ngô Văn Phát, Chính ủy hải quân vùng 5/ Đại tá Lê Văn Minh, chỉ huy trưởng cảnh sát biển vùng 4/ Thượng tá Nguyễn Hữu Nhịp, hải đoàn phó, tham mưu trưởng hải đoàn 28 biên phòng / Trung tá Phạm Hồng Soi, Trưởng ban tuyên huấn Vùng 5 Hải quân/ Đại tá Doãn Bảo Quyết, Chính ủy Cảnh sát biển vùng 4/ Thượng tá Nguyễn Trí Thức Phó lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 918 ….

    Kể cả Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải người chủ trì cuộc họp tại Ủy ban Quốc gia tìm kiếm cứu nạn VN về các phương án tìm kiếm, cứu nạn máy bay mất tích và ông Thứ trưởng Bộ Giao thông vận tải Phạm Quý Tiêu.

    Gần như toàn bộ nhân sự cao cấp của Quân đội nhân dân Việt Nam đều khẩn trương, hết lòng hết sức tập trung vào công tác tìm kiếm và có thể vì vậy mà sự tốn kém lên tới 20 tỷ mỗi ngày tức là 1 triệu Mỹ kim, thật không thể nói là không cố gắng.

    Mỗi người một việc và việc nào cũng có vẻ khẩn trương, không có không được. Từ việc phát hiện ra vết khói tưởng là …dầu cho tới sự nghi ngở một cánh cửa máy bay rơi gần đảo Thổ Chu. Chưa kịp vui khi nghĩ rằng là công trạng nào ngờ chính cái điều gọi là nghi ngờ đó đã hại lấy mình. Malaysia chính thức nói với tờ Wahington Post hôm nay rằng Việt Nam đã quá vội vã khi tung ra những tin tức chưa được kiểm chứng làm cho dư luận bất lợi cho cuộc điều tra.

    Bao nhiêu đó cũng đủ ê mình. Tiền mình bỏ ra bạc triệu mà nước chủ nhà chẳng những không biết một tiếng cám ơn lại còn nói bóng nói gió là mình …nhanh nhẩu đoảng. Thế có tức không chứ?

    Báo chí đăng tin: “Khi bay ở tầm thấp, thủy phi cơ của Việt Nam đã phát hiện được vật thể nghi là mảnh vỡ cửa sổ chiếc máy bay bị mất tích. Mảnh vỡ được xác định là composite, nghi là miếng ốp bên trong cửa sổ máy bay. Phi công lái chiếc thủy phi cơ có chụp được ảnh nhưng không rõ.”

    Cái máy dùng để chụp vật thể này là một chiếc máy ảnh Nikon S300 bình thường ai cũng có như chiếc I-pad vậy. Chiếc máy ảnh được báo chí cố tình ghi nhận trên người các cán bộ ngồi trên chuyên cơ đã làm công dân mạng khắp nơi, nhất là Trung Quốc dè bỉu. Những chiếc máy ảnh ấy không thể chụp xa quá 800 mét thì đem theo làm gì trong một hành trình dài hàng trăm cây số với chiều cao lớn gấp chục lần khả năng của một chiếc máy ảnh không chuyên?

    Báo chí phấn khởi đến nỗi đi đâu cũng để ý tới bất cứ vật gì liên quan đến máy bay. Khi ngang qua chiếc phi cơ riêng của Đoàn Nguyên Đức, Tổng giám đốc Hoàng Anh Gia Lai đậu tại cảng hàng không Phú Quốc, đã câu view bằng cách đưa tin gống như là ông Đức cũng đang góp phần vào việc tìm kiếm máy bay bị nạn! hết ý kiến!

    Cuối cùng thì cuộc chơi bịt mắt bắt…máy bay thời hiện đại cũng phải kết thúc. Sáng 12-3, Việt Nam chính thức tuyên bố tạm dừng toàn bộ hoạt động tìm kiếm, cứu nạn chiếc máy bay Malaysia MH370.

    Có thể tự ái, cũng có thể hết tiền và cái có thể nhất là không lẽ cứ bay vòng vòng hết ngày này sang ngày khác như kẻ mù trên vòm trời bao la của biển cả để đổi lấy lời chì chiết nhức xương của mấy tên thối mồm hóng chuyện?

    Chỉ có điều mấy triệu Mỹ kim chi phí không biết đòi ai đây nhỉ?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Bí ẩn về 5 chiếc máy bay mất tích - Hải Miên báo TTDS

    " ...Năm 1945 trong chuyến bay huấn luyện số 19 có 5 chiếc máy bay ném ngư lôi TBM Avenger của Không quân Mỹ do phi công dày dạn kinh nghiệm dẫn dắt cất cánh từ Lauderdale Florida đã bị mất tích khi bay qua Bẻmuda... Đến năm 1984, tức 40 năm sau, những người nhặt rác ở bãi cát miền bắc Mexico nhìn thấy 5 chiếc máy bay quân sự Mỹ đang đậu trên bãi. Họ hết sức bất ngờ vì đây là bãi biển du lịch và không hề nghe thấy tiếng máy bay trong suốt ngày hôm đó. Thế nhưng khi màmới sáng sớm, những người này còn nhặt được vài vỏ lon coca cola cùng mấy chai nước ở ngay phía dưới những chiếc máy bay đậu thì trong buổi chiều, 5 chiếc máy bay đã xuất hiện như thể có ai đó đã nhẹ nhàng đặt chúng xuống đấy. Thân máy bay vẫn sáng bóng, thùng xăng vẫn đầy nhưng bên trong máy bay không một bóng người. Một nhóm chuyên gia Mexico đến xem xét nghiên cứu những chiếc máy bay đã tai mặt khi chứng kiến những gì họ thấy. Quân đội Mexico lập tức phong toả khu vục và báo cho phía Mỹ, họ cho rằng đây chính là những chiếc máy bay Mỹ mất tich năm 1945. Điều lạ là máy bay còn mới như lúc trước khi mất tích, báo chí số Chủ Nhật tháng 3 năm 1945, những bao thuốc lá thơm của thập niên 30 và đã ngưng sx vào thập niên 80, cafe trong bình thuỷ vẫn nóng hổi thơm ngon như vuùa pha, bình accu vẫn đầy điện và máy bay có thể bay được ngay ...Không quân Mỹ đã xác nhận đúng đây chính là 5 chiếc máy bay của họ đã bị mất tich năm 1945 kể trên"

    Đuôi bò viết:
    Ngoài giả thiết bị Đĩa Bay bắt cóc thì còn một gt nữa cũng rất giật gân,: viên phi công âm thầm hạ cánh xuống một nơi bí mật chờ trước và nằm im cho tới khi anh Lưỡi Bò tạo cớ đủ mức để xây xong cái nhà xí cho đài quan sát trên Trường Sa.

    Cảnh sát Mã Lai đã tiến hành lục soát tư gia của viên phi công này.

    Tôi cho là chiếc máy bay đã bị chính TQ bắn rớt. Lý do là họ cần hy sinh 239 người để nhờ đó có lý do xây dựng căn cứ ở Hoàng sa và Trường sa, bề ngoài là để làm công tác cứu hộ khi cần thiết, bề trong là để giám sát tàu bè và máy bay bay ngang biển đông mà họ đang cho là của họ

    Ngoài giả thiết bị Đĩa Bay bắt cóc thì còn một gt nữa cũng rất giật gân, phi công âm thầm hạ cánh xuống một nơi bí mật chờ trước và nằm im cho tới khi anh Lưỡi Bò tạo cớ đủ mức để xây xong cá nhà xí cho đài quan sát trên Trường Sa.

    Bài viết hay và cay đắng quá.
    Thật là không biết vong linh những ngư dân Vn khi bị nạn đã có suy nghĩ gì về đảng cs mến yêu? Họ có mong ngóng những chiếc tàu hải quân vn đến cứu không nhỉ

    Chị Cánh cò viết bày này khá hay, nhưng vẫn chưa nói hết những ý mà tôi cho là quan trọng về quan chức, quân đội và báo chí ta trong vụ tìm máy bay này.

    Thứ nhất, quân đội ta huy động lực lượng "hùng hậu" chỉ là vì muốn tỏ ra là nước "chủ nhà" có trách nhiệm và chủ yếu là vì muốn lấy lòng Tầu cộng. Tuy nhiên, vì chuyên làm việc kiểu "phổi bò" (nói to làm kém), lại không hề có kinh nghiệm tìm kiếm trên biển (ngư dân ta luôn luôn gặp nạn do Tàu cộng và bão tố thì họ có quan tâm bao giờ đâu), nên quân đội ta đã thể hiện trình độ thật vô cùng thảm hại.

    Ví dụ, chỉ cần bay trên biển một vài lần là biết biển luôn có nhiều vùng nước, vệt nước, dải nước to nhỏ ngắn dài khác nhau có mầu sắc rất khác nhau, nhưng khác xa với những vệt dầu loang. Chỉ có những người "cứu hộ" nhưng lần đầu ra biển mới vội vã hô toáng lên là đã thấy "vết dầu loang" dài đến trên 20km trên biển! Còn các công nhân kỹ sư dầu khí thì khi bay từ VT ra các mỏ đều có thể nhìn thấy nhiều "vết dầu loang" như thế hàng ngày!

    Tương tự với vụ la toáng lên với "mảnh vỡ kim loại trên biển". Năng lực cứu hộ của ta kém đến nỗi không thể từ máy bay trực thăng cứu hộ tiếp cận gần và vớt một vật nổi chưa xác định trên biển mà đã la toáng lên đó là "mảnh kim loại" rồi quay về và điều tầu ra, mất hàng chục giờ sau mới với lên "kiểm định" và "bé cái nhầm", thì cái câu la to là "phát hiện mảnh kim loại nổi" đã lan khắp thế giới rồi! Và nếu đó là người đang bơi sau tai nạn thì thử hỏi hàng chục giờ sau liệu họ còn... bơi tiếp không?

    Có 6-7 nước tham gia tìm kiếm chiếc máy bay mà chỉ có VN là luôn la to lên với những kết quả dổm là mất uy tín và gây khó chịu cả các đội cứu hộ khác mà người thân nạn nhân (chủ yếu từ TQ và Malaysia) càng tức là phải! Rõ ràng việc đó ảnh hưởng đến quá trình tìm kiếm chung, nên quan chức Malay và TQ chính thức chê trách VN bộp chộp là đúng và vẫn còn quá lịch sự, nhẹ nhàng...

    Ý thứ hai tôi xin bổ sung, đó là sự kém cỏi, to mồm, thiếu chuyên nghiệp của báo chí VN trong vụ này. Báo chí VN cũng "dồn toàn lực" cho vụ này ý như quân đội VN vậy. Và việc duy nhất họ làm được là nhanh chóng đem sự kém cỏi của cứu hộ VN đến thế giới, bằng cách làm vô trách nhiệm và thiếu chuyên nghiệp của họ. Ví dụ, họ vô tư nói và viết: "mảnh kim loại trên biển"? Đã ai tiếp cận trực tiếp cái "mảnh" đó đâu mà biết nó là kim loại? Mà nếu đoán nó là kim loại thì cơ sở nào? Và tại sao kim loại lại nổi trên biển? Kim loại nào nổi trên biển?

    Một việc khác báo chí Việt Nam ra sức làm là luôn luôn chăm chỉ liệt kê, thống kê các phương tiện tham gia cứu hộ để chỉ ra rằng VN tích cực nhất, tham gia với nhiều phương tiện bơi và bay nhất? Phải liệt kê thêm rằng VN có nhiều phương tiện tham gia "nổ" nhất, đó là báo chí, TV (cũng là loại báo chí đã tự lòi đuôi dốt kém nhất...).

    Tóm lại là, sau 5 ngày "tích cực tìm kiếm" để mua danh, tốn mất chừng 100 tỷ đồng, cái VN mua được là sự chê bai và coi thường của thế giới. Và điều đó là hoàn toàn xứng đáng với những gì VN đã thể hiện.

    PCT

    Tên tác giả viết:
    Có thể tự ái, cũng có thể hết tiền và cái có thể nhất là không lẽ cứ bay vòng vòng hết ngày này sang ngày khác như kẻ mù trên vòm trời bao la của biển cả để đổi lấy lời chì chiết nhức xương của mấy tên thối mồm hóng chuyện?

    Tự ái hử?, bọn lãnh đạo nhà sản còn tự ái ru?
    Giời ạ, bọn lãnh đạo nhà sản mà có (còn) tự ái thì đất nước này đã không như bi rờ. Lừa chửi vuốt mặt không kịp, dưng cứ trơ như khúc gỗ. Nhà sản éo sợ những tiếng chì chiết của bọn thối mồm nhá.

    Lãnh đạo nhà sản mơ ước, khi tham gia chiện nì, sẽ được "các thế lực thù địch" bơm đô la. Cái tư di của Lòng tham (không đáy) đã thúc đẩy hành động. Đến khi nhận ra, khả năng éo có, tiền bỏn cũng éo chi, nên đàng ngậm ngùi bái bai, trước khi tiếp tục phải bỏ vốn đầu tư. Thế nhá. Ngư dân éo có đô để trả níu được nhà sản cứu nhá. Cứu đem dề còn phải hổ trợ, giúp đỡ nhá. Dễ hiểu mà. Thế nhá.

    ĐỐI VỚI NN qua các vị Tướng lãnh việc cứu hộ hay tìm tông tích người Trung hoa thì sốt sắng. Trái với thái độ im lìm của toàn quân đội, biên phòng, Cảnh Sát biển thờ ơ, né tránh trước số phận hẩm him của ngư dân Việt bị cướp bóc, đánh đập hay giết chết tại Biển Đông.

    Nếu nói vì lý do nhân đạo mà ta hăng hái tìm kiếm dân Tàu mắc nạn, thì bác ái phải bắt đầu với người trong nhà. Phải dành ưu tiên cho người Việt! Khinh anh em ruột thịt mà baí lạy tứ phương là rất hèn hạ.

    Người ta có căn cơ để hỏi chính quyền này phục vụ ai? Dân Việt hay Tàu phù?