Dương Hoài Linh - Tổ quốc bao giờ "nhục" thế này chăng?

  • Bởi Khách
    06/03/2014
    1 phản hồi

    Dương Hoài Linh

    Phỏng thơ Chế Lan Viên

    Hỡi Sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm.
    Tổ quốc bao giờ "nhục" thế này chăng?
    Chưa đâu! Và ngay cả trong những ngày nhục nhất.
    Khi Lê Chiêu Thống mò sang đầu hàng giặc.
    Ích Tắc cúi đầu nhận giặc làm cha.
    Khi Nguyễn Ánh đem thân đi cầu viện.
    Rước vạn quân Xiêm cõng rắn cắn gà nhà.
    Những ngày tôi sống đây là nhục hơn cả.
    Ngàn năm sau cũng chẳng thể nào hơn.
    Uẩn khúc dân oan có bút nào đặc tả?
    Tham nhũng, quan tham ăn hết của dân lành.
    Giặc Tàu đến, Đảng cúi đầu vâng dạ.
    Phó mặc đất trời, biển đảo quê hương.
    Nhân dân nay vẫn đấm nát tay trước ngưỡng cửa cuộc đời.
    Cửa vẫn đóng và đời im ỉm khóa.
    Chủ nghĩa Mác Lê không biết cách trả lời.
    Cả dân tộc vẫn đói nghèo trong vất vả.
    Chín mươi triệu người thấm đẫm nước mắt rơi.
    Có phải chúng ta lười biếng chăng và đất đai thì có hạn?
    Dẫu có mơ giữa trăng sao cũng oán than phải sống phút giây này.
    Buổi đất nước ở đâu cũng là Đảng.
    Chẳng người dân nào được có nhân quyền.
    Tự do kia, Đảng treo hoài chẳng bán.
    Dân chủ này, chỉ là miếng bánh vẽ không thôi.
    Không ai có thể cam lòng sống đời tủi nhục.
    Để giặc cướp đất mình, cướp cả những vần thơ.
    Ôi! Cái thuở lòng ta yêu tổ quốc.
    Hạnh phúc nào chẳng đổi bằng máu con tim.
    Ôi! Cái thuở đất trời đảo điên nhòa lệ.
    Ta đẻ ra đời thấy nhói những cơn đau.
    Hãy biết ơn những anh hùng đã ngã xuống.
    Lấy máu mình viết những trang sử thiêng liêng.
    Hãy cho ra những trái tim hồng thắp lửa.
    Để cuộc đời này còn rực cháy những yêu thương.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Đất nước ta đã trải qua một thời kỳ nhục nhã kéo dài gần 30 năm, đó là thời kỳ tem phiếu. Có người đã đưa ra ý kiến: thời kỳ tem phiếu là thời kỳ nhục nhã nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Hồi đó con người không còn nhân phẩm mà sống gần như súc vật, chỉ lo ăn thôi. Đảng giải thích tem phiếu là do chiến tranh, nhưng chiến tranh cả nước thì chỉ có nửa nước là miền Bắc có tem phiếu.

    Hết chiến tranh, nay hòa bình thì lại có thêm cái nhục mới. Cái nhục này là cái nhục cúi đầu trước ngoại xâm. Cái nhục này thì cũng quá nhục, nhưng chỉ có những người dân còn liêm sỉ biết nhục thôi. Còn các nhà lãnh dạo có biết nhục là cái gì đâu, vì sao? Quan niệm của họ cũng có điều giống trước đây, họ cúi đầu trước giặc cũng vì quyền lợi cá nhân, một dạng ăn thôi. Vì cái ăn mà bán nước, thế là có hai cái nhục chồng nhau. Chỉ có con vật mới không biết nhục. Nếu biết nhục thì họ đã chẳng tươi cười cả khi cúi đầu trước kẻ ngoại xâm. Cái nhục này thì nước sông nào rửa hết, làm sao để họ biết nhục? Người bị nhục mà không biết nhục thì là người gì? Xin thưa, đó là người CS, những đảng viên.