Câu chuyện cuộc sống: Lần đầu đi làm chứng minh nhân dân

  • Bởi Admin
    05/03/2014
    4 phản hồi

    Tuan Pham Manh

    Sáng thứ 2 đầu tuần, con trai nghỉ học từ HN về BN làm chứng minh thư.

    8 giờ sáng 2 bố con có mặt tại công an phường TA tay cầm sẵn sổ hộ khẩu. Phòng trực ban vắng lặng không một bóng người, nhìn sang phòng bên thấy đông đủ cán bộ từ trẻ tới già, nghĩ họ đang họp nên chờ, nhưng quan sát thấy người ta ngả ngốn, tán chuyện, thuốc lá khói um, nên mạnh dạn ghé vào hỏi:

    - Chào các anh. Xin các anh làm ơn cho hỏi tôi làm chứng minh thư cho cháu lần đầu thì làm ở đâu,thủ tục thế nào?

    Tất cả đang ồn ào bỗng im lặng rồi lại rộ lên như chợ vỡ với các chủ đề của họ không ai thèm trả lời không ai nhìn người hỏi. Tưởng mình nói chưa rõ nên đành nhắc lại câu hỏi thật to, cậu công an trẻ bên ngoài hất hàm bảo:

    - Lên thành phố ai làm ở đây!

    Thằng cu này đáng tuổi con cháu nói xấc láo thấy bực, nhìn nó không thấy đeo bảng tên, cố gắng kiềm chế quay ra hai bố con đèo nhau lên công an thành phố.

    9 giờ ở công an thành phố gửi xe xong, vào gặp thường trực ngay cổng. Một cô trẻ xinh vừa nghe điện thoại vừa nhìn từ trong bục trực ban qua cửa, kiên nhẫn đứng dưới mưa phùn rét chờ cuộc điện thoại xong để hỏi:

    - Cô làm ơn cho tôi hỏi tôi làm chứng minh thư cho con tôi ở bộ phận nào?

    Không thèm ngó lại cô ta chỏng lỏn:

    - Chứng minh thư làm vào thứ 3 thứ 5 nhé!

    Nén bực nhẫn nhục hỏi lại:

    - Cô ơi tôi cháu nhà tôi làm chứng minh lần đầu tiên. Cô làm ơn hướng dẫn thủ tục giúp để tôi chuẩn bị mai lên cho nhanh ạ!

    Lần này thì im chắc cô ta bị nặng tai mặt cô ấy lạnh tanh vô cảm, thôi đành quay ra.

    Bác giữ xe nghe được đoạn đối thoại bảo: "Anh về phường mang sổ hộ khẩu ra xin tờ khai, chụp 4 ảnh 3x4 và xin phường xác nhận mai thứ 3 anh đưa cháu lên làm nhé". Cảm ơn bác giữ xe hai bố con quay về công an phường TA.

    10 giờ ở công an phường TA, phòng trực ban tiếp dân không có người. Nhưng hội vui buổi sáng đã giải tán, một cậu trẻ từ trong ra hỏi: "chú đi đâu?" Trả lời: "tôi xin tờ khai làm chứng minh cho con".

    Một cái chỉ tay kèm theo câu: "trong kia". Nhìn vào gian chính thấy 2 cô đang ngồi, sau khi trình bày một cô cầm cuốn sổ hộ khẩu lật lật rồi nói: "chưa đủ tuổi". Con trai chắc bực quá bật lên: "Cô đọc kỹ đi cháu đủ và thừa tuổi làm CMT rồi". Lúc này cô ấy mới coi lại và lấy tờ khai đưa cho mình khai, thái độ cũng nhẹ nhàng dễ chịu hơn trước. Sau 30 phút cũng có tờ khai và đơn đủ dấu mang về chờ thứ 3 lên công an thành phố tiếp. Thế là con trai mất thêm buổi học nữa.

    Sáng thứ 3 đúng 8 giờ 30 hai bố con có mặt tại công an thành phố bất chấp mưa phùn giá lạnh. Sau khi gửi xe, qua trực ban cũng tới bộ phận làm chứng minh, chỉ có hai cô công an không đeo biển tên và hai bố con, một cô nhập liệu vào máy tính một cô buôn điện thoại, sau cuộc điện thoại cô ta đưa cho một tờ khai, vội đi không mang kính nên viết xiên xẹo đành ngỏ lời: "cô làm ơn cho tôi xin tờ khai khác".

    Một thoáng cau mày, giọng hơi gắt: "không có tờ khai khác đâu, anh không chịu ngồi xuôi mà đọc mẫu khai sai rồi đòi xin lại". Đành nộp tờ khai xấu, sau khi xem xét tới lượt bạn con vào lăn tay và nhận giấy hẹn, nhìn cái cách đưa tờ giấy hẹn và xưng hô của cô ta phải cố kiềm chế, nhưng rồi đành hỏi: "cô cho hỏi cậu G phụ trách ở bộ phận này còn làm ở đây không?". Im lặng, lần này phải nói thật to: "cô cho hỏi thằng G có làm ở đây không?". Cô ta giật mình lễ phép: "dạ có ạ". Nhìn vào mắt cô ta mình hơi gằn giọng thằng G là đứa cháu cũng là học sinh của tôi đấy, như người khác thì họ gọi điện trước để làm cho nhanh, nhưng tôi nghĩ việc nào ra việc nấy công tư rõ ràng nên không nhờ.

    Hai bố con lấy giấy hẹn cảm ơn rồi ra về, thái độ cô công an mềm dịu êm ả và hơi mất tự nhiên.

    Ra cổng lấy xe, thấy bác giữ xe đang hướng dẫn thủ tục cho mấy trường hợp bị phạt giao thông và đổi tên trên CMT thành thục rõ ràng như trực ban mình bật cười, bác ấy nhìn cũng cười rồi ghé tai mình nói nhỏ: "chúng nó có thèm trả lời người ta đâu, tôi giữ xe thấy họ đi lại đến tội đành phải chỉ thôi".

    Hai ngày cố gắng kiềm chế vì vợ dặn: "em muốn yên ổn, không muốn anh nóng nảy bức xúc cả xã hội nó thế anh phản ứng chỉ mệt mỏi bực mình họ còn bảo mình phản động anh ạ".

    Tức quá đành chửi thầm: "DCM lũ đầy tớ VIP này". Vừa đi vừa nghĩ theo kiểu AQ dù sao mình vẫn còn may hơn khối đứa. Có thằng chỉ Nhìn Khác mà cũng đi tù kia kìa.

    Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay!

    Nguồn: Facebook Tuan Pham Manh, tiêu đề do CDVN đặt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Tôi gặp hắn ba ngày trước đây, hôm nay gặp lại, tôi thấy hắn già sọm hẳn đi, mặt mày hốc hác, hố mắt sâu hoắm, tóc bạc nửa đầu, khắc hẳn ba ngày trước đó, tóc hắn đen tuyền.

    Tôi hỏi hắn vì lý do gì mà chóng già thế?

    Hắn trả lời là vừa qua một "chiến dịch". Tôi hỏi hắn "chiến dịch" gì?

    Hắn trả lời:

    - Mhập hộ khẩu cho con mới sinh!!!

    Tôi thầm nghĩ "Có phải đây là biện pháp không muốn tăng dân số hay sao?" Nhưng ở gần nhà tôi có ông công an có tới 6 con vì thay 3 đời vợ. Trong gương ông, có người bảo "Thế này ai chẳng muốn làm nghề "còn Đảng còn mình!!"

    Thật ra bạn nói có quá ko?.
    Bây giờ theo tôi biết,CA.tai TPHCM ko có thái độ như thế..
    Trong giờ làm việc họ cũng rất nhiệt tình với người dân đến liên hệ công việc...
    Có thể mấy địa phương khác tôi ko biết...

    Rất tình cờ đọc câu chuyện của bạn. Tôi cũng từng ở trong hoàn cảnh của bạn cách nay 33 năm trước mỗi lần đến xin giấy đi đường tại đội quản lý trị an của một quận ở Sàigòn nên tôi rất hiểu. Từ đó tôi nghĩ rằng đây không phải là một nơi đáng sống nữa. Và đã hơn 25 năm qua tôi không thấy có một lý do gì để trở lại VN khi còn cái chế độ phi nhân bản này. Tôi không bao giờ tin bất cứ một điều gì ở họ. "Đừng tin những gì CS nói mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm". "Đất nước mất, mất tất cả" là chân lý. Chúc bạn may mắn.