Tikhon Dzyadko - Putin không biết mình muốn gì ở Ukraine

  • Bởi Admin
    04/03/2014
    6 phản hồi

    Tikhon Dzyadko<br />
    Bản dịch Việt ngữ của Carl Trần

    Rất dễ để bị mất trí ở Nga, đặc biệt nếu bạn cố tìm sự hợp lý trong hành động của chính quyền, nhất là trong phạm trù chính sách đối ngoại. Tình hình càng khẩn trương, sự điên rồ càng len lỏi vào gần hơn: ngay trước mắt bạn, đen thành trắng, gây hấn trắng trợn là "gìn giữ hòa bình", còn thái độ thù địch đối với một quốc gia có chủ quyền được mô tả là những hành vi cao thượng. Và đây lại là nơi hôm nay chúng ta tìm thấy chính mình, như nước Nga thấy chính mình bên bờ vực chiến tranh với nước láng giềng Ukraine.

    Dường như điều mà Nga đang cố công đạt được ở Crimea không rõ ràng ngay cả đối với điện Kremlin. Trong mấy ngày vừa qua, tôi đã đọc kỹ tất cả các tuyên bố của giới chức Nga; tôi đã nói chuyện với nhiều người trong số họ. Tôi đã được nghe hàng chục lời giải thích về hành động của Nga ở Crimea: bảo vệ các căn cứ quân sự, bảo vệ công dân Nga, phản ứng với một chính phủ mới không đáng tin cậy tại Kiev. Nhưng tôi vẫn chưa thể có được một câu trả lời dứt khoát cho câu hỏi đơn giản là "tại sao?" Càng ngày tôi càng thấy vị thế của Nga trên bán đảo Crimea giống như của gã điên không ngừng chạy qua chạy lại: Valentina Matvienko, phát ngôn nhân Hội đồng Liên bang, người mới hôm thứ Bảy lên tiếng ủng hộ việc gửi quân đội Nga đến Crimea, đã bác bỏ hoàn toàn bất cứ khả năng xung đột vũ trang nào chỉ vài ngày trước đó. Và trong khoảng thời gian ba tháng vừa qua cho đến gần đây, Bộ Ngoại giao Nga vẫn nghiêm khắc cảnh cáo chống lại bất cứ sự can thiệp nào của các tác nhân bên ngoài vào Ukraine.

    Như thế đủ để làm đầu óc bạn quay cuồng, nhất là khi bạn muốn tìm xem chính sách đó chặt chẽ ở chỗ nào. Nhưng không thể. Và cũng không có gì là hợp lý trong đó. Khi nói đến Ukraine, từ nhiều năm nay không có gì là hợp lý. Nga thờ ơ quan sát trong khi đồng minh thuận tiện nhất của điện Kremlin, cựu Thủ tướng Yulia Tymoshenko bị đưa vào tù về những tội danh giả tạo, và Nga tiếp tục xây dựng mối quan hệ với kẻ bỏ tù bà, Viktor Yanukovich. Khi ông bị lật đổ, Moscow bỏ mặc ông như một kẻ không còn quyền hành, nhưng ngay sau đó lại che chở ông trên đất Nga và giúp ông tổ chức một cuộc họp báo khổng lồ.

    Có một ngạn ngữ Nga: "Để làm mẹ tức, tôi sẽ để tai mình đóng băng đến rụng." Ngạn ngữ này là về một đứa trẻ không đội mũ trong trời lạnh đơn giản chỉ vì muốn cãi lời mẹ. Chính sách đối ngoại của Nga đúng là đang vận hành theo cách này: hết lần này đến lần khác, Moscow đưa ra những quyết định có hại nhất cho chính Moscow. Trong khi xuyên tạc một cách cừ khôi nhiều nguyên tắc luật quốc tế khác nhau, chính quyền Nga liên tục làm hỏng các mối liên hệ với các đối tác quốc tế.

    Đổi lại thì Nga được gì? Những vấn đề ngay trên lãnh thổ của mình. Hãy xét đến những tuyên bố thiếu thận trọng về quyền tự quyết của Crimea: chúng rất có thể bắt đầu vang vọng lại từ trong nước, từ Kaliningrad, Tatarstan hoặc bắc Caucasus, những nơi mà tình cảm ly khai chưa bao giờ tắt hẳn. Hơn nữa, điện Kremlin dường như đã quên rằng Nhật có tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Kuril, và rằng một hiệp ước hòa bình vẫn chưa được ký kết với Tokyo. Nói cách khác, bị mờ mắt vì tham vọng chứng tỏ mình là một siêu cường có ảnh hưởng trong khu vực, Nga đang đặt chính mình vào các ống ngắm. "Đừng chặt cành cây mà bạn đang ngồi trên" là một ngạn ngữ khác của Nga.

    Một cuộc xâm lăng của Nga vào Ukraine, nếu rốt cuộc xảy ra, có nghĩa là thảm họa, nhiều nhất đối với Nga. Ngược đời thay, nó sẽ chỉ giúp Ukraine: Những nghi vấn về tính hợp pháp của chính quyền mới ở Kiev sẽ rơi rụng mất; IMF và phương Tây sẽ nháo nhào đổ vào giúp Ukraine về tài chính; rồi chính điều này sẽ vực dậy chính phủ Kiev hiện đang phá sản; và sau cùng, người dân Ukraine sẽ đoàn kết trong một cuộc chiến chống lại lực lượng chiếm đóng -- và phải chăng điều này chính là dạng thức đoàn kết mà họ cần sau một cuộc cách mạng? Mặt khác, Nga sẽ rơi vào thế cô lập trên trường quốc tế với một lãnh thổ kế cận không được ai công nhận. Năm 2008 là Abkhazia và Nam Ossetia; bây giờ là Crimea. Nhưng trong cuộc tranh giành Crimea, Nga sẽ đánh mất Ukraine, đối tác lớn nhất để vận chuyển khí đốt đến châu Âu.

    Dường như cuộc xâm lăng Ukraine đang được tiến hành chỉ nhằm nhắc nhở thế giới về Nga, và rằng đó là một đối thủ mạnh trong khu vực. Nhưng đây là một trò chơi không có tàn cuộc. Nếu quân đội Nga sát nhập Crimea hoặc tiến sâu hơn vào đông Ukraine, Nga sẽ làm gì với chiến lợi phẩm này? Tôi nghi là không một ai trong điện Kremlin biết.

    Những người biết rõ Vladimir Putin nói rằng vị trí của ông trong lịch sử là điều tối quan trọng đối với ông. Theo họ, ông xem như một thành tựu chính của mình việc thống nhất Giáo hội Chính thống Nga và Giáo hội Chính thống Nga bên ngoài Nga năm 2007, hai giáo hội chia lìa sau cuộc cách mạng Bolshevik. Nhưng dường như lịch sử không dạy cho Putin điều gì. Cuộc chiến tranh Nga-Georgia năm 2008 không đem lại cho Nga điều gì khác hơn những cỗ quan tài kẽm và hai quốc gia nghèo khổ trên thực tế trở thành lãnh thổ Nga.

    Nhưng có những ví dụ từ lịch sử xa hơn, lịch sử mà Vladimir Putin phải biết. Giữa thế kỷ 19, Nga cũng từng tiến hành một cuộc chiến ở Crimea, chống lại một liên minh Anh, Pháp và Ottoman. Cuộc chiến này là một thảm họa cho Đế quốc Nga. Nicholas I, người khai chiến, đã không thọ cho đến khi cuộc chiến kết thúc. Ngai vàng của ông được Alexander II thừa kế. Ông ký Hiệp ước Paris, và từ tro tàn cuộc chiến, khởi động chiến dịch mở cửa lớn nhất trong lịch sử Nga.

    [*] Tikhon Dzyadko là một phó tổng biên tập của DozhdTV, đài truyền hình độc lập cuối cùng của Nga.

    Nguồn: Bản dịch Anh ngữ của Olga Zeveleva đăng trên tờ New Republic
    (http://www.newrepublic.com/article/116833/putin-doesnt-know-what-he-wants-ukraine)

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Tình hình Ukraine hỗn loạn là do chính phủ nặng về theo Nga mà coi nhẹ đối tác làm ăn năng động hàng xóm EU. Làm ăn thì kém, tham nhũng và trương vũ khí lá chắn tên lửa đầu đạn hạt nhân các tầm thì nhiều! Một thứ tên lửa đã hết thời răn đe và không bao giờ dùng! Do đó không còn điều kiện để chú trọng đến tên lửa đầu đạn lòng dân nữa. Loại tên lửa này ở QG nào thiếu đều dẫn đến tự sụp đổ! Nước Nga cũng không ngoại lệ!Chúng ta sẽ chờ xem, nếu lấy ý kiến ly khai ở Krimea được thì tại sao không lấy ý kiến của nhiều khu vực tự trị khác đang thuộc Nga mà bức xúc đến mức xảy ra khủng bố triền miên? Nếu Putin nói và làm theo thế giới đa cực không có đối kháng thì tình hình Ukraine và Nga sẽ khả dĩ hơn!

    chính phủ mới của Ukraina vi hiến cũng như tổng thống tự nhận sau khi cướp chính quyền bằng vũ khí của các nhóm phát xít cực hữu được tài trợ của mỹ, gây nên hỗn loạn trong đất nước. Krym không công nhận chính phủ mới cũng như các quyết định vi hiến của nó, ngày 30 tới sẽ trưng cầu dân ý trên toàn đảo để quyết định tương lai Krym. Phương tây đã sai nhầm khi sử dụng con bài "правый сектор".

    Đúng là Putin không biết mình muốn gì trong khi xua quân vào Crimea thuộc Ukrina. Nếu ông biết rõ thiệt hại do chính hành vi phiêu lưu bất chấp luật lệ quốc tế thì ông đã không làm. Ra tay trước, xử dụng quân đội- bạo lực thay vì ngoại giao- chứng tỏ mình không tự tin hoặc đang yếu thế hay sợ hãi. Chắc chắn phía quân đội Nga chi phối ông rất nhiều. Nếu ông biết 4 thiệt hại thế này ông đã dùng phương pháp khác. Bốn điều đó là:

    1. Tài chính: Đăng cai Thế Vận Hội tại Sochi, Nga vừa bỏ ra hơn 50 tỹ Mỹ kim để đánh bóng vị thế chính trị quốc gia và tạo cảm tình với thế giới. Sau hôm quân Nga tiến vào Crimea, bao nhiêu công lao bỏ biển. Riêng hôm thứ hai 4/3 thị trường chứng khoán Nga sụt trên 10% mất trị giá, dân đầu tư rút tiền khỏi thị trường. Riêng hãng dầu quốc doanh Nga Gazprom mất hơn 15 tỷ. Đồng rúp Nga mất giá thê thảm, Ngân hàng Trung Ương Nga phải đố ngoại tệ để mua đồng rúp nhằm chống trượt thêm giá.

    2. Theo thăm dò dư luận tại Nga, 3/4 người trả lời (1600 người) nhiều nơi trong nước Nga chống hành động mang quân Nga vào xứ khác. Giới đại gia Nga buôn bán với thế giới sợ mất thị trường xuất khẩu lớn từ Âu châu hay Mỹ chống việc đối đầu với EU và Mỹ. Chưa kể họ sợ tài khoản ngân hàng, bất động sản gửi nước ngoài bị đóng băng.

    3. Vị trí thành viên G-8 của Nga, do các nước G-7 thưởng cho sau khi LX sụp đổ, có thể bị biến mất vĩnh viễn. Cuộc họp G-8 sắp tới tại Nga bị toàn thể các thành viên khác tẩy chay.

    4. Các nước Đông Âu trước đây hòa dịu hay vài nước thân Nga nay lên tiếng, một số phê phán gắt gao, một số nhẹ nhàng. Không ai ủng hộ Putin. Thế thì giấc mơ tạo khối Liên Minh Á Âu của Nga làm sao thành công?

    Tàu thường là đồng minh với Nga trong các vấn đề quốc tế nhưng lần này ừ hử nín thinh.

    Các nước Âu châu khác phản đối kịch liệt và đang xét lại chuyện đặt lá chắn tên lửa, dự án Nga cố trì hoãn vì biết rằng khi có cơ chế kỹ thuật này nó sẽ vô hiệu sự trả đũa nguyên tử của Nga, làm Nga mất quân bằng lực lượng. Chưa kể nếu Nga leo thang đem quân vào Đông Ukraina lấy cớ bảo vệ dân nói tiếng Nga, EU và Mỹ sẽ cấm vận kinh tế làm thiệt hại nền kinh tế Nga một cách đáng ngại.

    Có thể Putin đang thấm đòn nên Ông ra lệnh ngưng thao dượt quân sự với 150 nghìn quân, cho họ trở về doanh trại vào ngày thứ 3 vừa qua. Nhưng vẫn nắm gọn Crimea.

    Viết theo "4 Reasons Putin Is Already Losing in Ukraine"' của tạp chí Time.com

    http://world.time.com/2014/03/03/putin-ukraine-crimea-russia/

    Hình ảnh lính Nga chĩa nòng súng vào hàng trăm lính Ukraine tay không tại sân bay của họ trên bán đảo Crimea thật là phản cảm! Đúng là Nga vừa đánh trống vừa ăn cướp.

    Tại sao Nga không thấy được sự thống nhất nước Đức và sự sụp đổ của liên Xô là do quy luật khách quan chứ không phải chủ nghĩa duy ý chí?
    Đã bao đời lãnh tụ Nga suy nghĩ nông cạn lại có tư tưởng đại Nga do chủ quan nên đã thất bại nhiều trong đó là niềm tin chiến lược! Tổng thống
    Ukraine Viktor Yanukovich tốt đẹp gì ở hiện tại và tương lai khi đang bị dân bới ra tham nhũng có tài sản kếch sù xa hoa, quản lý đất nước chạm đáy về mọi mặt mà Nga cứ bào chữa ủng hộ? Phải chăng Nga đang lấy đá ghè chân mình? Đây là môi trường tốt cho khủng bố và chủ nghĩa ly khai mà Nga đang vẽ đường cho hươu chạy tại trong lòng nước Nga trỗi dậy! Thế giới thì đã luôn cảnh giác với những cái đầu nóng của lãnh đạo Nga, còn VN có cần cảnh giác với những cái đầu tham nho của các thế hệ lãnh đạo TQ hay không?

    Có ý kiến là Ukraine sẽ bị, nên chia đôi. Bán đảo Crimea sẽ trung lập.
    Những lộn xộn trong tuyên bố, trong hành động, làm đau đầu, chóng mặt người quan sát có thể là chủ ý của Nga, đại diện là Putin.
    Nga, Mỹ và châu Âu, không ai chịu mất Ukraine và Crimea.
    Mất Crimea, Nga sẽ mất đường "vươn ra biển lớn". Nỗi lo sợ, Mỹ và châu Âu kiểm soát toàn bộ Hắc Hải sẽ làm cho Nga ăn không ngon, ngủ không yên.
    Trong trường hợp ngược lại, Mỹ và Châu Âu sẽ cũng ăn không ngon, ngủ không yên.

    Tôi tin là họ sẽ đàm phán với nhau để chiến tranh không xẩy ra.

    Nguyễn Jung