Trần Quốc Hoàn - Bảo Vệ An Ninh Cá Nhân: Công Việc Quan Trọng Hàng Đầu

  • Bởi Khách
    28/02/2014
    6 phản hồi

    Trần Quốc Hoàn

    Dân Luận: Có nhiều mức độ tham gia vào phong trào dân chủ, với mức độ nguy hiểm khác nhau. Nếu bạn chỉ là độc giả Dân Luận, thì mức độ rủi ro có an ninh tới gõ cửa sẽ thấp hơn là một cộng tác viên viết bài thường xuyên cho Dân Luận, mà cộng tác viên ngồi một chỗ viết bài vẫn ít rủi ro hơn tham gia một tổ chức chính trị với những mục tiêu cụ thể hoạt động tại Việt Nam v.v... Hãy tự mình đánh giá xem mình đang ở mức độ nào, và tùy theo độ rủi ro hãy thiết lập những nguyên tắc bảo mật tương ứng. Nếu chỉ là một độc giả thi thoảng vào Dân Luận thì không cần phải mã hóa ổ cứng, thay đổi địa chỉ email thường xuyên với mỗi đối tác v.v... vì như thế là quá cẩn thận :D

    Trước hết, muốn tìm ra biện pháp bảo đảm an toàn cho mình thì lại cần phải tìm hiểu sơ qua một số công tác nghiệp vụ của các cơ quan an ninh.

    Công việc hàng ngày của các bộ phận an ninh nghiệp vụ (cả công an và quốc phòng) là phải thu thập và xem xét tất cả các thông tin có liên quan chống đối nhà nước cộng sản, xử lí các thông tin đó. Tất nhiên, tất cả các bài viết trên các trang báo ở hải ngoại, các đài phát thanh quốc tế mà họ cho là “đài địch” đều được họ nghiên cứu rất kĩ, không bỏ qua một chi tiết nhỏ nào. Đặc biệt là những tài liệu mật của nhà nước cộng sản bị tiết lộ, hoặc những bài viết có nội dung thông tin những chi tiết bí mật mà họ cần dấu kín, những thông tin chống đối nhà nước có tính chất nguy hiểm, lực lượng an ninh sẽ phải phân tích thật cẩn thận, từng chi tiết. Với mục đích quan trọng nhất là phải tìm ra tác giả của những thông tin đó, nếu không thì cũng phải phán đoán ra nhóm đối tượng để tìm cách giăng bẫy, hoặc ngăn ngừa. Cần biết một thực tế là không phải các độc giả hay các tổ chức đối lập là những người đọc những bài viết đó nhiều nhất, mà chính là những bộ phận kĩ thuật nghiệp vụ của cơ quan an ninh mới là nơi quan tâm nhiều nhất. Họ lật đi, lật lại từng trang viết, từng đoạn văn, từng câu chữ, để thu thập các cứ liệu, tỉ như: phải tìm hiểu xem tác giả thật sự là ai, lai lịch ra sao? đàn ông hay đàn bà? độ tuổi bao nhiêu? văn phong, thổ ngữ của người ở vùng nào ? miền Nam, hay miền Bắc, hay miền Trung? Bắc di cư hay Nam tập kết? Trình độ của người viết ? Họ xem kĩ từng chi tiết, cách đánh dấu chấm, phảy, chấm than, chấm hỏi, ngoặc đơn, ngoặc kép. Thói quen trong cách ngắt câu, xuống dòng. Thói quen sử dụng Font chữ gì, cỡ chữ bao nhiêu, cách dàn trang như thế nào, cách đánh dấu chữ Việt kiểu nào, thói quen đánh chữ hoa, chữ nghiêng, chữ in đậm ...? Những lỗi ngữ pháp, chính tả hay gặp, thậm chí cả những bài viết quá tròn trịa, cẩn thận cũng là những đặc điểm để phán đoán ra đối tượng. Họ tìm hiểu nội dung bài viết, những thông tin của bài viết để tìm ra vị trí của người viết, sự chính xác của những thông tin ấy, mục đích tác giả muốn gì, nhắm tới ai? Mức độ nguy hiểm và tác hại của bài viết ra sao ? ... Rồi tìm địa chỉ E-mail, tìm ra Password, tìm IP, tìm ra xuất xứ nơi gửi tin, bài, tìm ra thời gian gửi đi, lần tìm ra các mối liên hệ .... Tất nhiên, tác giả càng có nhiều bài viết được đăng tải (dù là sử dụng các bút danh khác nhau) thì sẽ lại càng có nhiều chi tiết, manh mối để cơ quan an ninh lần tìm ra. Cơ quan an ninh sắp xếp các chi tiết thu nhận được như những nhà khoa học sắp xếp các chuỗi ADN, từ từ họ sẽ sàng lọc, khoang vùng đối tượng và càng nhiều chi tiết được tìm ra thì cái phạm vi được khoanh vùng sẽ càng bị thu hẹp lại cho đến khi tìm ra đối tượng. Đây là nhiệm vụ và công việc hàng ngày của các cơ quan kĩ thuật nghiệp vụ trong an ninh Công an và Quân đội. Thật ra, người viết cũng không lạ lẫm gì các công việc này, tuy nhiên những điều đó là một mối nguy hiểm đối với những người đang hoạt động đấu tranh với chế độ cộng sản. Tất nhiên là đe dọa trực tiếp đến những người đang phải sống trong vòng kềm tỏa của họ, còn những người hoạt động ở hải ngoại thì điều này lại bị ảnh hưởng ở góc độ khác, đấy chính là: phá vỡ các mối liên hệ, làm phong trào đấu tranh không phát triển được, chặn bắt và ngăn ngừa các lực lượng đối lập.

    Các bộ phận nghiệp vụ trinh sát thì có thể nói rằng: dày đặc và chồng chéo. Ở bên Công an và Quốc phòng, nghành nào cũng có cơ quan tình báo, phản gián, cả ở trong nước và hải ngoại. Rồi còn tình báo của Biên phòng và sắp tới đây cả Hải quan cũng sẽ có cơ quan tình báo. Lực lượng mật vụ này chồng chéo, dẫm chân lên nhau trong các tổ chức chính quyền, kinh tế, xã hội, không trừ một cơ quan nào. Đặc biệt là quân báo, kéo dài cả một quá trình mấy chục năm, nhân viên cơ quan tình báo quân đội đã được cài đặt vào sâu trong các cơ quan chính quyền, đoàn thể và cơ quan kinh tế quan trọng. Tất cả các cơ quan Bộ và ngang Bộ ở Trung ương, tất cả các cơ quan Ủy ban hành chính ở các địa phương đều có đặc tình của Tổng cục II. Các cơ quan đoàn thể như Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam, Tổng liên đoàn lao động Việt Nam và đến cả Hội phụ nữ cũng đều có người của Tổng cục II. Các cơ quan kinh tế quan trọng như các Tổng công ty Dầu khí, Du lịch, Điện lực, Bưu chính viễn thông, Ngân hàng nhân viên an ninh nhiều nhan nhản (phải dùng từ này mới chỉ đúng thực tế).

    Cần phải nói rõ là, người ta vẫn biết quá ít những thông tin về cơ quan an ninh của cộng sản mà đặc biệt là Tổng cục II, kể cả các cán bộ cấp rất cao, từ đó có những đánh giá, phân tích và quan điểm thiếu chính xác, còn coi thường, nương nhẹ. Nên nhớ rằng, các nhân viên của Tổng cục II hiện tại đều đã nắm một vị trí Thứ trưởng hoặc tương đương thứ trưởng ở hầu hết các Bộ nghành. Trong các Tổng công ty lớn Nhà nước thì họ đều có một nhân vật ngồi ghế Phó tổng giám đốc hoặc tương đương, tùy vào từng thời điểm. Lợi dụng từ nhiệm vụ chính trị, Tổng cục II đưa người chui sâu vào các cơ quan chính quyền một cách cưỡng ép. Trong cơ chế độc quyền lãnh đạo, quyền lực lại đẻ ra kinh tế. Đặc biệt lại nắm tất cả các cơ quan kinh tế quan trọng nên họ đã thao túng, lũng đoạn những khoản tài chính khổng lồ từ ngân sách quốc gia (hoặc trước khi nộp ngân sách quốc gia). Nhờ vậy mà thế lực ngầm của an ninh quân đội hiện tại là rất mạnh. Đã vậy, không những ngân sách nhà nước đã phải xuất ra một khoản tài chính rất lớn để các cơ quan hành chính, sự nghiệp phải nuôi những “con ong trong tay áo” này một cách rất vô lí, ngược lại các cơ quan an ninh công an và quân đội lại còn được sử dụng một khoản tiền mật quỹ để chi phí cho tất cả hệ thống khổng lồ đó như lực lượng “đặc tình”. Không thể thống kê được chi phí tài chính hàng năm cho các lực lượng này, bởi dựa vào lí do là bí mật quốc gia nên không có một cơ quan kiểm toán hoặc thống kê nào có thể nắm được dù là gần chính xác, chắc chắn con số sẽ vô cùng khổng lồ, mặc dù chi phí thực sự trong đó chỉ có khoảng 10%, còn lại 90% là tham nhũng và lãng phí.

    Xin khẳng định lại rằng: hầu hết các số liệu về sức mạnh kinh tế của Tổng cục II đã được tố cáo công khai đều là những con số quá nhỏ nhoi so với thực tế. Từ nắm được kinh tế, dùng các thủ đoạn để khống chế lãnh đạo, cơ quan an ninh lại giữ được những vị trí chủ chốt trong tổ chức nhân sự, điều đó dẫn đến việc họ thao túng toàn bộ nền chính trị của đất nước. Đấy là câu trả lời cho những bê bối chính trị khủng khiếp nhất trong lịch sử Việt Nam lâu nay vẫn bị dư luận lên án mà không thể giải quyết được.

    Lại nói lạc đề một chút về điều này: thông tin tiếp nhận quyết định ý thức và hành xử. Diễn biến tâm lí và những phản ứng tự nhiên của con người đã thể hiện một cách tự phát rất rõ trong những sự việc này. Ví dụ như một người “phó thường dân”, chỉ biết được toàn những điều tốt đẹp về chế độ, về chính quyền qua các cơ quan ngôn luận đã được Ban Tư tưởng – Văn hóa TƯ chỉ đạo thì nhận thấy rằng: ừ, cuộc sống như thế là cũng tạm ổn, ngày xưa còn ăn cơm độn bo bo, khoai mì ngày nay đã có đủ cơm ăn, áo mặc thế là cũng tốt rồi. Đất nước đang dần dần thay da đổi thịt, nhà cửa công trình xây dựng mới nhiều hơn, như thế là sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nước là đúng đắn. Thế còn những người “có thông tin” hơn một chút, biết được thế nào là nhân quyền, là tham nhũng, là lãng phí, là cửa quyền, là quan liêu thì có thái độ bức xúc và đã có những phản ứng với chính quyền. Và tiếp đến là một số ít những người có hiểu biết và nắm được một vài thông tin quan trọng về sự độc tài lãnh đạo, thiếu dân chủ và tham nhũng nghiêm trọng trong tập thể lãnh đạo đất nước thì phản ứng gay gắt hơn, bằng những đơn từ, đóng góp xây dựng Đảng, rồi tố cáo, khiếu nại, phản đối. Thế đến khi xuất hiện hàng loạt các tố cáo và bằng chứng cụ thể của một số vị lão thần như thư tố cáo của ông Nguyễn Nam Khánh về một số (xin lưu ý ở đây là chỉ có một vài sự việc có liên quan đến các vị lãnh đạo, cụ thể là yêu cầu làm rõ vụ Xiêm Riệp, Sáu Sứ và T4) sai phạm của Tổng cục II, rồi ông Đặng Quốc Bảo tố cáo Nguyễn Văn An, Trần Đức Lương là tham nhũng và có những khoản tiền rất lớn một cách vô lí. Thế là dư luận phản ứng ầm ầm lên, và người ta lập tức muốn đưa ngay những vụ việc đó ra xét xử. Xin thưa với các quí độc giả là những vụ việc ấy đã diễn ra và kéo dài đến mấy chục năm nay rồi, chẳng qua là vì không được tiết lộ ra mà thôi (mãi đến ngày 17/6/2004 ông Khánh mới có thư gửi lên TƯ). Cũng như việc của kĩ sư Đỗ Nam Hải, cơ quan công an đã tạm giữ trái pháp luật từ ngày 6/8/2004, vậy mà đến ngày 10/12/2004 (có nghĩa là hơn 4 tháng sau) sau khi Nam Hải thông báo chính thức lên các báo chí ngoài nước thì mọi cá nhân, tổ chức mới biết đến và đồng loạt phản ứng từ khắp nơi. Thế mới biết dân ta hiền lành, thiếu thông tin và vẫn chỉ là những phản ứng bộc phát, tức thời. Vậy, lại càng phải thưa rõ hơn với quí độc giả rằng những tội lỗi mới chỉ được khều khều ra trong cái đống rác đó thì có thấm thía gì so với những sự thật của nó. Cần phải biết một cách rất đầy đủ và chính xác rằng: cái sự dối trá, tàn bạo và tham nhũng của cái chế độ cộng sản này, cái hệ thống an ninh đang thao túng chế độ chính trị này, cái tập thể lãnh đạo này nó khủng khiếp lắm lắm rồi, người viết có đưa ra những con số làm bằng chứng thì cũng không ai có thể tin được đấy là sự thật. Người ta vẫn bảo nhau là đừng chống cộng một cách cực đoan, đừng thể hiện thái độ quá khích, rằng truyền thống nhân đạo của dân tộc Việt Nam là khoan dung, là độ lượng, là tha thứ, là cải tà qui chính, là xoá bỏ hận thù ... xin thưa rằng, đấy là vì các vị còn chưa biết hết sự thật đó thôi, nếu các vị đã có đầy đủ thông tin thì chắc rằng các vị còn đòi treo cổ tất cả cái đám lãnh đạo này lên cũng chưa hết được tội.

    Những sự việc này nói lên hai vấn đề: thứ nhất là các lực lượng đối lập còn rất thiếu thông tin cho nên mọi hoạt động mới chỉ là bộc phát, thiếu tính dự đoán, tính chiến lược, tính ngăn chận, tính phản ứng từ xa, và quan trọng hơn cả là thiếu thông tin sẽ không thể hành động hoàn toàn chính xác, thiếu thông tin cũng làm cho việc tập hợp và phát triển lực lượng chưa đạt được kết quả cao. Thứ hai là việc truyền bá rộng rãi thông tin là rất quan trọng, hiệu quả của công việc này trong suốt một khoảng thời gian rất dài vừa qua là còn rất kém .

    Quay lại nội dung chính của bài viết, tất cả những thông tin về hệ thống an ninh cộng sản cho chúng ta hiểu rằng: ở trong một xã hội bị kiểm soát chặt chẽ bởi tầng tầng, lớp lớp những cơ quan an ninh của chính quyền cộng sản, những hoạt động đối lập, chống đối nhà nước cộng sản là một việc làm vô cùng nguy hiểm và khó khăn. Tất cả những người chưa một lần học thuộc những kinh nghiệm này đều đã bị trả giá bằng chính cuộc đời mình. Tất cả những người còn chủ quan, coi thường bộ máy an ninh cộng sản thì nếu không phải trả giá bằng những hậu quả cụ thể thì chắc chắn cũng khó làm được việc gì đáng để cho họ lo sợ. Nên nhớ rằng, những cơ quan phản gián nổi tiếng Thế giới cũng đã từng phải trả giá đắt khi đối đầu với lực lượng an ninh cộng sản. Cơ quan an ninh cộng sản đã có những việc làm mà kẻ thù của họ cũng từng phải kính nể.

    Đừng nghĩ rằng chúng ta đang đề cao họ mà cần phải nhận thấy đấy là một thực tế rất hiển nhiên. Cũng cần phải thấy rằng không phải biết như vậy để chúng ta sợ hãi, nhụt nhuệ khí, mất tinh thần, phàm là làm công việc gì cũng phải “biết người biết mình” thì mới đảm bảo được thành công và giành phần thắng .

    Phải có những thông tin chính xác và hiểu biết tương đối đầy đủ về mạng lưới an ninh cộng sản thì những người đang đấu tranh, đối mặt với họ - dù là dưới hình thức nào, công khai hay bí mật - sẽ tìm ra những biện pháp để né tránh, đối phó và vô hiệu hoá nó.

    Trong điều kiện hiện tại, đa số những cá nhân và tổ chức đấu tranh với chế độ cộng sản Việt Nam đều sử dụng phương tiện thông tin, máy tính, Internet làm phương tiện đấu tranh của mình. Sự lựa chọn đó là hoàn toàn chính xác và rất có hiệu quả. Song người sử dụng cũng cần phải biết đến thiết bị tin học, phương tiện Internet cũng là những con dao hai lưỡi. Chức năng và khả năng của các thiết bị tin học thì không một người nào có thể biết hết, đặc biệt là những người hoạt động chính trị lại càng không phải là những chuyên gia tin học. Mà các mánh khoé, thủ đoạn, kĩ thuật tin học lại phát triển không ngừng. Điều này cần đến một sự phổ biến liên tục và cập nhật những kinh nghiệm của các chuyên gia tin học. Những người có chuyên môn, có tài liệu và có tấm lòng với đất nước cần phải quan tâm và phổ biến nhiều hơn nữa những tác dụng và tác hại, những kĩ xảo và thủ thuật, những biện pháp bảo đảm bí mật và an toàn cho người làm việc với máy tính và mạng thông tin. Những người đang đấu tranh trong xã hội cộng sản phải hết sức lưu tâm và tìm hiểu, học hỏi thêm những kinh nghiệm này.

    Trên thực tế, những người đã từng một lần thiếu may mắn, bị đối diện với cơ quan an ninh cộng sản, đa số đều không nắm được phương pháp xóa bỏ một cách triệt để những File tài liệu trong máy tính để các bộ phận kĩ thuật chuyên môn không thể phục hồi lại được. Hoặc là việc để lại dấu vết các liên lạc, các thao tác đã thực hiện trên máy tính. Đây là những bằng chứng để cơ quan an ninh qui kết và đấu tranh với họ.

    Cần phải phân biệt sự khác nhau giữa hai mạng điện thoại công cộng và dịch vụ Internet cộng cộng. Tất cả các phương tiện thông tin liên lạc đều có thiết bị theo dõi, nghe trộm, do vậy điện thoại công cộng ở những vị trí bất kì là tương đối đảm bảo an toàn. Ngược lại, các dịch vụ Internet công cộng lại chính là nơi bẫy chết người. Hầu hết các dịch vụ Internet công cộng ở các đô thị lớn đều được đặt những “trap” để giăng bắt các thông tin.

    Đặc biệt, các địa chỉ những trang Web hoặc e-mail của các tòa soạn báo điện tử ở hải ngoại đều được kiểm soát chặt chẽ. Do vậy, việc gửi thông tin đến các báo cần tránh gửi trực tiếp. Tốt nhất là có sự giúp đỡ của những địa chỉ trung gian ở nước ngoài, họ sẽ là cầu nối gián tiếp chuyển những tài liệu đó đến thẳng các địa chỉ cần thiết mà không sợ bị kiểm duyệt hoặc hệ lụy. Khi gửi thông tin ra nước ngoài, nếu không quá lớn nên tránh gửi ở dạng File hoặc có password, điều này cũng dễ làm cho hệ thống cảnh báo quan tâm đến.

    Qua bài viết này người viết cũng có đôi điều trao đổi với các tổ chức và cá nhân có cùng một mục đích đấu tranh với chế độ cộng sản Việt Nam, đang hoạt động tại hải ngoại. Điều rất quan trọng là sự cẩn trọng, chặt chẽ, luôn luôn cảnh giác với bộ máy an ninh cộng sản. Một sự việc cụ thể là: trong vài lần trao đổi với một nhân vật hoạt động đối lập rất nổi tiếng tại hải ngoại (xin được giấu tên), người viết yêu cầu phải có một địa chỉ e-mail hoặc một số điện thoại tuyệt đối an toàn để trao đổi các thông tin tiếp theo (bởi vì ông ta thường dùng một địa chỉ e-mail và một số điện thoại để trao đổi với nhiều người khác nhau, và cũng không ít người đã biết những địa chỉ ấy, cơ quan an ninh cộng sản cũng đã nắm trong tay những địa chỉ đó), đây là một việc làm quá đơn giản trong một xã hội phát triển và tự do. Nhưng sau đó người viết đều nhận được từ ông ta một thái độ bất cẩn, không cho rằng việc phải có những địa chỉ liên lạc an toàn là quan trọng. Xin khẳng định, đây là một sự cẩu thả cực kì nguy hiểm, đây là một sự coi thường “chết người”, và đấy cũng là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến những công việc không đạt được hiệu quả. Đối với những cá nhân và tổ chức đang hoạt động tại nước ngoài, việc để lộ những địa chỉ liên lạc như e-mail, số điện thoại ..., có thể không gây hại gì cho chính họ (chắc chắn là có những thiệt hại mà họ không hề biết, không nhìn thấy), thế nhưng điều đó lại rất nguy hiểm cho những cá nhân và tổ chức ở trong nước nếu có liên hệ với họ. Cơ quan an ninh sẽ lần theo các mối liên hệ đó để tìm ra được những người hoạt động ở trong nước Việt Nam, và vậy là rất nhiều người sẽ vì thế mà chết oan. Vì vậy, xin khẳng định lại: những bất cẩn và coi thường đó là những “nguy hiểm chết người”, sự bất cẩn đó cũng phải được coi như một tội ác. Trong những hoàn cảnh rất khó khăn như hiện nay, phong trào đấu tranh cần phải tổ chức, xây dựng và tập hợp thành một lực lượng lớn mạnh, mọi hành động mang đến sự thiệt hại, tổn thất lực lượng cho phong trào đối lập đều phải coi là những tội lỗi, không thể chấp nhận.

    Bản thân người viết, khi gửi và nhận các thông tin đều phải có sự giúp đỡ trung gian của nhiều cá nhân từ nhiều quốc gia khác nhau. Xin ví dụ một kinh nghiệm thực tế, người viết có một địa chỉ thư điện tử để “lộ” ra, được cơ quan an ninh biết và “quan tâm”. Có những lần, ở một địa chỉ này vừa mở hộp thư ra kiểm tra thấy có 2 e-mail trong Inbox, chưa kịp nhận và chuyển đi, một khoảng thời gian ngắn sau đó ở một địa điểm khác mở ra lại thì đã thấy hộp Inbox báo về số 0, có nghĩa là một số e-mail đã “không cánh mà bay”. Sự việc này cho thấy sự nguy hiểm của việc để lộ ra địa chỉ thư điện tử. Cho dù là bạn ở nước ngoài, cơ quan an ninh có thể không gây hại được cho tính mạng bạn, nhưng trước hết là họ sẽ biết được các mối liên hệ của bạn (và từ dây cà lại ra dây muống, biết đâu lại chẳng tìm ra cả một tổ chức?) Sau nữa là họ sẽ bí mật xâm phạm vào hộp thư của bạn mà bạn không hề biết, họ sẽ ngăn chặn các mối liên hệ, làm gián đoạn các công việc, mục đích quan trọng là làm mất thông tin và ngăn cản việc phát triển các lực lượng đối lập. Cũng nên nhớ rằng các cơ quan an ninh không bao giờ xóa hết các thông tin gửi đến, một số thông tin không quan trọng hoặc chỉ mang tính chất phổ biến rộng rãi họ sẽ để nguyên cho bạn vẫn cảm giác là vẫn nhận được các thông tin trao đổi bình thường.

    Như tựa đề của bài viết, tất cả chúng ta, ai cũng cần phải thấy rằng việc bảo đảm an toàn là quan trọng nhất. Phải bảo đảm an toàn cho cá nhân mình để bảo đảm an toàn cho tất cả những người có liên hệ với mình. Bảo đảm an toàn cho mình và mọi người có nghĩa là bảo vệ cho sự an toàn và lớn mạnh của phong trào đấu tranh chống chế độ độc tài cộng sản. Thế nhưng cũng cần phải nói thêm, bảo đảm an toàn không đồng nghĩa với việc không có các mối quan hệ, liên lạc với nhau, phải né tránh tất cả những cơ hội, nhìn vào mọi sự việc đều là giả dối, đều đáng nguy hiểm. Đây là một vấn đề đòi hỏi phải có sự tinh tế, có kinh nghiệm và có phương pháp đối phó hợp lí với từng trường hợp cụ thể. Nếu chúng ta cứ có một suy nghĩ cứng nhắc hoặc quá thận trọng, cẩn thận một cách ngớ ngẩn thì nhiều cơ hội sẽ qua mất, công việc chung sẽ không thể phát triển, quãng đường sẽ dài ra đến vô cùng. Vấn đề này rất cần được suy nghĩ, nhận thức và mỗi cá nhân tự rút ra như những bài học nghiêm túc để ứng xử và hành động hiệu quả hơn trong những giai đoạn đấu tranh trước mắt.

    Chắc chắn bài viết có một số chi tiết sẽ không làm hài lòng một số đông độc giả, song người viết nhận thấy rằng trong giai đoạn hiện nay, cái điều cần thiết nhất là những sự thật, những lời nói thật có thể mất lòng, song nó sẽ mang đến những hiệu quả thực tế. Lực lượng đối lập Việt Nam cần tìm hiểu những sự thật, cần phải biết đầy đủ những thông tin để đưa ra những quyết sách, hành động đúng đắn, để vận động và xây dựng lực lượng lớn mạnh hơn, chứ không phải là những lời khen ngợi, ru ngủ, những lí luận dài dòng thiếu tính thực tiễn.

    Trần Quốc Hoàn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Ối trời ơi, sao àm nhiều an ninh thế? Càng nhiều an ninh thì người dân càng thấy mất an ninh, lúc nào cũng nơm nớp mình dính vào vụ việc dù rẳng mình chẳng lầm gì nên tội, chỉ còm chơi nói lên những điều sai trái của xã hội.

    Ở các nước thì người ta còn có bộ phận thu thập ý kiến người dân để điều chỉnh chính sách, chế độ. Còn ở cái nước mình thì dò xét ý kiến người dân để bắt tội người ta. Nhà nước của dân do dân và vì dân mà thế này ư? Nhà nước này có quá nhiều sai lầm, sai lầm trên lý thuyết (theo đường lối CS) và sai lầm cả trong việc làm. Người dân phát hiện ra cái sai, nhà nước không sửa (mặc dù biết đó là sai) mà lại trừng trị người ta, giống như đàn bà rất ghét những người vạch ra cái sai của mình.

    Đâu cũng có an ninh, lắm người dò la thế thì lấy đâu ra người sản xuất, đất nước nghèo là phải. Bộ nào cũng có an ninh, kể cả Bộ chính trị, Bộ công an, rồi an ninh ở chính ngay bộ phận an ninh, vì thế khối an ninh bị đi tù. Trước kia thì đại tá Đỗ Hoàng Trừ, phó giám đốc CA Hải Phòng bị bắt (ông này lại phụ trách an ninh đấy, phản gián mà), gần đây thì đại tá Dương Tự Trọng, cũng PGĐ công an Hải Phòng. Nếu như ông tướng công an Phạm Quý Ngọ chưa chết thì ông cũng lại bị công an hỏi thăm.

    Có lẽ công an ở trong Tổng Cục II, nên mới phát hiện ra vụ Sáu Sứ và 4T? Trong tù thì có cả phạm nhân lại chính là an ninh. Sao lại thế? Phải hỏi an ninh mới biết được.

    Còn theo ông Ailen Đalet, giám đốc CIA của Mỹ thì cách làm việc của thế giới CS là "cả hệ thống quan liêu từ trên xuống dưới". Nhiều người như thế chưa chắc đã hiệu quả nên mới bắt nhầm còn hơn bỏ sót. Kết quả là người dân gánh chịu, tức là người dân lành mất an ninh, ai cũng bị nghi ngờ là mối lo làm mất an ninh quốc gia hay mất "an ninh" của Đảng. Đảng có làm mất an ninh cho dân không? Đưa ra câu hỏi này có khi lại bị an ninh ninh nghi ngờ và cho vào vòng ngắm cũng nên.

    BÁO CUỐI TUẦN MÀ KHÔ KHAN QUÁ, TÔI XIN GÓP VUI MỘT TIỂU PHẨM HÀI NÓI VỀ NGHIỆP VỤ CÔNG AN ĐỂ GÓP VUI.

    Mong BBT đưa và bài chính. Tôi mù mờ máy tính, gửi kiểu này cho dễ

    trinh sát

    Công an quận và công an thành phố nhận được tin báo của quần chúng là tên Bẩy tức Bẩy Búa vừa trốn trại và lẩn khuất ở xã Đoài là xã giáp ranh giữa gữa vùng ngoại thành và khu đô thị mới mở rộng.

    Bẩy Búa là tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm, vừa xảo quyệt lại vừa vô cùng lanh lợi. Hắn chọn địa bàn này là có sự tính toán khôn khéo. Nếu có động thì hắc dễ trà trộn vào đám người tứ xứ đến lao động trên các công trình xây dựng dở dang, đồng thời cũng dễ dàng thoát ra vùng nông thôn lân cận. Địa bàn này có nhiều hồ ao cùng nhiều bụi rậm, vườn cây nên dễ lẩn tránh khi bị truy đuổi.

    Bẩy Búa lại có biệt tài hóa trang, lúc là ông già, lúc là người tàn tật, có lúc lại là cô gái làng chơi, môi son mỏ đỏ, đi đứng óng ẹo.

    Để bắt Bẩy Búa, công an quận lên phương án không huy động nhiều người một cách rầm rộ, có ô tô hú còi inh ỏi, như vậy dễ lộ bí mật, mà cử một rinh sát già giặn, có nhiều kinh nghiệm, võ nghệ cao cường đến địa bàn Bẩy Búa đang lẩn trốn để bắt sống hắn.

    Còn công an thành phố lại đề rra kế hoạch tỷ mỷ và công phu hơn nhiều. Các phương án nhằm đối phó với mọi tình huống được các đồng chí lãnh đạo thảo luận kỹ càng.

    Trời về chiều lại có nhiều mây lại lớt phớt mưa nên cảnh vật xã Đoài có phần u ám ảm đạm. Bên bờ ao ngay trước khóm tre um tùm có một người ngồi câu cá, đầu đội chiếc mũ len trùm gần kín mặt. Người này ăn mặc rách rưới nhưng không che giấu được thân hình vạm vỡ. Thỉnh thoảng người đó lại liếc nhìn xung quanh như đang nghe ngóng, quan sát cái gì đó.

    Bỗng từ đâu xuất hiện một người gánh tòng teng đôi quang gánh có vài thứ lặt vặt và lỉnh kỉnh. Đúng đây là người mua bán chè nát chai., thế nhưng thân hình cũng cao to. Người này vừa thủng thẳng đi vừa nghe ngóng động tĩnh và quan sát mọi vật chung quanh.

    Bỗng người câu cá bỏ cả bộ đồ câu, nhanh như cắt, nhẩy phắt đến chỗ người chè nát chai rồi vung tay tung ra một cú đấm. Người chè nát chai khựng lại giây phút rồi cũng nhanh như cắt, xoay người một cái và tung ra một cú đá làm người chè nát chai bắn ra xa. Thế rồi hai người quần thảo nhau bất phân thắng bại. Cuộc ẩu đả giữa hai người làm náo loạn cả một góc vùng quê yên tĩnh. Dân làng kéo nhau đến xem hai người tỷ thí, đúng là một đôi kỳ phùng địch thủ ngang sức ngang tài. Các thế võ hiểm tung ra ngoạn mục, không kém gì phim chưởng Hồng Kông.

    Bỗng một đoàn xe công an rú còi inh ỏi nối đuôi nhau đến xã, xịch đỗ ngay nơi “chiến trường”. Lúc này hai người đánh nhau đã mệt ngoài, có chút máu đổ và thân hình người nào cũng bầm tím.

    Một tốp cảnh sát cơ động nai nịt chỉnh tề, oai phong lẫm liệt, súng ống đầy đủ, dạn dược quanh mình, nhẩy xuống xe...khênh hai người đi bệnh viện cấp cứu.

    Ngày hôm sau, quận tổ chức họp báo, công bố chiến công của một cảnh sát quận đã mưu trí dũng cảm phục kích bắt sống một tên tội phạm nguy hiểm.

    Cùng ngày hôm đó, công an thành phố cũng tổ chức một cuộc họp báo tương tự biểu dương thành tích xuất sắc của một trinh sát thuộc công an thành phố vừa lập chiến công, bắt sống tên tội phạm nguy hiểm có lệnh truy nã từ lâu.

    Cả hai trinh sát thuộc công an quận và công an thành phố đều nhận được giấy khen ngay lập tức để động viên kịp thời. Hai tờ giấy khen chưa ráo mực được các đồng chí lãnh đạo thành phố trao cho hai trinh sát tận giường điều trị cùng phòng trong bệnh viện. Các cơ quan, đoàn thể quận và thành phố tổ chức hai đoàn đến tận bệnh viện thăm hỏi và tặng quà, động viên hai chiến sĩ trinh sát vừa nêu gương dũng cảm đấu tranh với tội phạm để mọi người, trong đó có đồng đội học tập. Lại có cả đoàn phóng viên các đài báo địa phương và Trung ương đến quay phim chụp ảnh, phỏng vấn, khai thác để viết bài tuyên truyền.

    Lúc các đồng chí lãnh đạo trao hai tờ giấy khen cho hai trinh sát thì các phóng viên nhiếp ảnh thi nhau bấm máy nhằm có bức ảnh đưa lên trang nhất số báo ra ngày hôm sau. Cả hai trinh sát đều lấy làm tự hào và vinh dự vì chiến công xuất sắc vừa qua.

    Sáng hôm sau cả hai trinh sát được cô ý tá mặt hoa da phấn môi đỏ chót, đẹp như vũ nữ nhà hàng đến chăm sóc. Họ cảm thấy hài lòng, chắc đây là bệnh viện ưu ái dành cho người lập chiến công xuất sắc và họ đùa vui với cô y tá rất thân mật như đùa với các cô gái nhà hàng.

    Sau khi hai trinh sát ngủ trưa dậy thì thấy hai tờ giấy khen biến đâu mất. Đó là phần thưởng tinh thần vô cùng giá trị đối với họ, nó lại có giá trị vật chất lâu dài làm cơ sở cho việc xét lên lương, lên cấp. Cả đồng hồ đắt tiền và điện loại di động loại thời trang nhất của họ cũng không cánh mà bay.

    Bệnh viện lại mở cuộc điều tra và công an vào cuộc. Theo sổ sách và lịch trực ca của bệnh viện thì không có cô y tá nào đến chăm sóc hai trinh sát.

    Người ta đem một số đồ vật lấy dấu vân tay thì đó là dấu vân tay của Bẩy Búa đóng giả cô ý tá.
    (Trích trong cuốn “Truyện trào phúng” của Trần Dzĩ Hạ)

    Bài báo này đã được tác giả Trần Quốc Hoàn đưa lên Mạng Ý Kiến từ lâu khi mạng Ý kiến vẫn còn online (chính xác cùng câu chữ, ngoài trừ thiếu câu cuối cùng). Ngoài bài này tác giả còn viết rất nhiều bài khác liên quan đến bảo mật, các nghiệp vụ của an ninh, tình báo CSVN nhất là về Tổng Cục II, các vụ án kinh tế.

    Theo thiển ý cả nhân thì bất cứ ai có hoạt động tranh đấu thì phải chú ý đến vấn đề hệ trọng này, vì không có một cá nhân tài giỏi nào có thể đối phó với một hệ thống hùng hậu tài lực về tình báo, phản gián của CSVN. Một ví dụ nhỏ về lực lượng an ninh chìm theo dõi các người hoạt động vì dân chủ, dân oan, nhân quyền ở VN thì rõ.

    Các tổ chức, các hội ngoài chuyện hoạt động thường nhật của mình nên có người biên soạn, tổng hợp các tài liệu về: Làm sao sử dụng máy tính, email một cách hiệu quả, an toàn. Vấn đề này tưởng chừng như đơn giản nhưng chỉ một sơ hở là an ninh CSVN có thể chụp hình, ghi âm bạn khi bạn đang thao tác trước máy tính, ăn cắp toàn bộ thông tin trên máy tính của bạn.

    Cái may là bây giờ trên mạng Internet chỉ cần google là có thể tìm kiếm nhiều thông tin cần thiết cho chủ đề này, cũng như có rất nhiều chuyên gia về Công Nghệ Thông Tin (IT) sẵn sàng giúp đỡ.

    Theo tôi thì phần email là quan trọng nhất, vì thường bị tấn công bằng email trước do chủ quan. Bản thân tôi không bao giờ mở các email lạ, click trên các đường dẫn một cách vô ý. Luôn kiểm tra email từ đâu đến cho dù tên người gửi là người thân vì đôi khi nhận được các email với tên người mình quen biết nhưng thật ra là của "người lạ".

    Mong tác giả Trần Quốc Hoàn viết thêm nhiều bài nữa về chủ đề này để cho mọi người được học thêm những kinh nghiệm quý giá về phòng chống và bảo vệ mình.

    Bài viết của tg TQH rất có giá trị. Chỉ có điều, đọc tên tác giả lên thì có cảm giác...rét rét thể nào! ;P

    Cơ quan an ninh của CS dù có bí mật cỡ nào cũng có người phát hiện được và tìm cách phòng ngừa, người đó chính là tác giả bài viết hữu ích này: Trần Quốc Hoàn. Vì sao tác giả bài này lại khám phá được những bí mật của cơ quan an ninh CS thì lại là bí mật của tác giả.

    Có điều tác giả bài này cũng để lại một chứng cớ mà an ninh CS có thể ghi nhận khác thường là viết sai chính tả chữ NGÀNH: "...Thứ trưởng hoặc tương đương thứ trưởng ở hầu hết các Bộ nghành."

    Lần sau nhớ viết chữ NGÀNH không có chữ H để an ninh CS khó tìm ra. Đọc trên các bài viết và các còm thì thấy trên 90% là phản đối chế độ, nếu gọi đó là những người phản động thì gần như cả nước là "phản động".

    Cũng có khi đọc các bài viết và các còm trên internet mà nhân viên an ninh CS giác ngộ, thấy mình có tội với dân tộc và tu tỉnh lại cũng nên. Nhiều năm trước công an quạn Ba Đình (nơi tập trung nhiều cán bộ trung cao cấp nghỉ hưu) đã phát hiện ra có nhiều vị cao niên nghỉ hưu thì đâm ra ăn nói lung tung, toàn chửi Đảng, thế nhưng trong đời thường thì họ là người tốt, có đạo đức, cuối cùng công an kết luận những người đó là mắc "BỆNH THẦN KINH CHÍNH TRỊ". Sau này trong hàng ngũ công an về hưu thì cũng có người mắc y chứng bệnh như thế Xem hồi ông Vươn nổ súng ở Hải Phòng thì chính nguyên thiếu tướng Phạm Chuyên giám đốc công an Hà Nội cũng xuống thăm và tỏ ý không hài lòng về việc làm của chính quyền. Lúc công tác thì say mê với công việc, lúc già rồi thì trái tim thức tỉnh hay sao? Bọn an ninh đương chức rồi cũng trong tình trạng này.

    Cũng cần nhớ ở nhiều nước Đông Âu, khi gió đổi chiều thì nhiều nhân viên an ninh các nước XHCN trước kia đều ăn nan hối lỗi và xấu hổ với nhân dân đấy. Cái gì cũng có thời và theo quy luật có nhân có quả, đừng vội hí hửng lấy thành tích ngày nay mà mừng, Công an cũng có người nhận ra như vậy. Họ cũng thấy gương tày liếp những đồng nghiệp ở các nước Đông Âu.

    Có điều tôi không hiểu sao khi chính bản thân tôi đang gõ đến đoạn nói ra sự thật tức là nói xấu chế độ này, cũng tức là "phản động" thì tự nhiên máy tính bị sập. Liệu có phải an ninh theo dõi và can thiêp không?