Lanney Tran - Chị Hằng

  • Bởi Admin
    27/02/2014
    0 phản hồi

    Lanney Tran

    Vài hàng gởi Chị,

    Chị rất quen thuộc với nhiều người, có lẽ tất cả mọi người Việt trên thế giới đều biết đến tên chị, người thương không ít, nhưng kẻ ghét cũng nhiều. Chị là một phụ nữ bình thường, nhưng lại rất phi thường trong những điều bình thường nhất. Một phụ nữ được nhiều người biết đến từ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa-Trường Sa, từ việc chị bị đưa vào trại giáo dục phục hồi nhân phẩm sau những cuộc tuần hành ôn hòa ấy, từ báo đài cả trong và ngoài nước, từ thông cáo báo chí của tòa đại sứ Mỹ và giới bảo vệ nhân quyền quốc tế kêu gọi phóng thích chị.

    Nhưng điều đáng yêu nhất là trái tim của người phụ nữ Việt Nam can trường trong chị. Đối diện với sự đàn áp, sự đối xử bất công của một xã hội đã mất đi đạo lý làm người, chị còn phải đối diện với những tấn công từ những kẻ hại chị, họ tuyên truyền xuyên tạc giả dối về tinh thần yêu nước của chị, thậm chí để hạ uy tín và danh dự họ đã vu khống bịa đặt những câu chuyện tồi tệ về đời tư của chị. Nhưng có lẽ nỗi đau nhất của chị là phải nghe những lời chỉ trích từ chính người thân của mình.

    Trong một lần phỏng vấn của Đài VOA, chị nói, "Vấn đề này là một nỗi đau riêng của tôi. Người ta không chọn được tổ quốc và nơi để mình sinh ra. Cho nên, tôi xin phép để công luận tự tìm hiểu điều này. Nó đúng như nhan đề của bài báo họ viết: “Những trò lố bịch và màn kịch nhẫn tâm”. Họ có cả một hệ thống chính quyền, nhưng vì nó không chân chính nên họ mới lợi dụng vào những tình huống, những sứt mẻ của những gia đình để làm những trò rất lố bịch. Họ làm nên một màn kịch vô cùng nhẫn tâm như chính nhan đề bài báo của họ. Họ đã đào thêm một hố sâu khiến tôi với những người trong gia đình tôi, mặc dù là ruột thịt, nhưng có lẽ trong cuộc đời này sẽ không bao giờ có thể ngoảnh lại được với nhau."

    Những ngày tháng bị giam giữ oan ức ở trại Thanh Hà, đầy ắp đắng cay tủi nhục, uất ức, chị chỉ còn biết trải dòng tâm tư của mình vào trang nhật ký. "Họ hành xử sai trái pháp luật, không còn cả tình người. Cho tới giờ phút cuối, với quyết định thả tôi ra khỏi cơ sở đó, họ vẫn hành xử với tôi một cách không có tính người và bất chấp pháp luật. Họ còng 2 tay tôi ra đằng sau, trói chân tôi vào xích cột vào một cái ghế trên xe. Họ quẳng tôi lên sàn xe. Lúc đó tôi phẫn uất tới tột độ. Họ không còn coi tôi là con người nữa. Tôi nằm trên sàn xe như một con lợn."

    Nhưng những đau đớn thể xác mà một người phụ nữ yếu đuối phải gánh chịu chỉ làm tăng thêm sự kiên cường của chị. Trong 4 bức tường giam, dưới sự ngược đãi của những người mang danh "chính quyền", chị vẫn đấu tranh. Chị vẫn chiến đấu với cái ác bằng chính thân thể ngày càng kiệt quệ của chị, chị chiến đấu bằng hơi thở và dòng máu của Mẹ Việt Nam tuôn chảy trong tim chị. Chị tuyệt thực nhiều ngày để phản đối sự đối xử trả thù mà họ dành cho chị, tự hủy đi chính mình bằng dao lam cắt mạch máu trên cánh tay vì hai chữ Công Lý.

    Khi được trả tự do, chị không ngưng nghỉ mà lại tiếp tục đấu tranh cho Dân Oan, những người bị cái bọn tự xưng là "chính quyền" cướp đi từng tấc đất nuôi sống gia đình họ. Trong một lá thư gởi cho Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang và Tổng Bí Thư, chị đã khẳng khái tuyên bố sẽ tự thiêu, hiến tấm thân của chị cho những người bị bóc lột bởi nhà cầm quyền. Đôi chân của chị lại xuyên Nam vượt Bắc, trao đến tay những quyển "Cẩm Nang thực thi Quyền Con Người" cho từng đồng bào Việt Nam yêu thương của mình. Nguyện vọng của chị ư, "mỗi người sinh ra đều có quyền, không ai được cướp đi quyền làm người của họ." Những trận đòn bằng mắm tôm, gạch đá ném vào người của chị từ bọn công an côn đồ chẳng làm chị nao núng hay sợ hãi. Mái tóc dài mượt mà được thay bằng tấm khăn quấn để che đi cái đầu vừa cạo trọc. Chị cũng là người luôn hăng hái sốt sắng yểm trợ các Tù Nhân Lương Tâm, đến những phiên xử "công khai" dàn dựng bởi một guồng máy dối trá và bất lương. Hình ảnh của chị ở khắp mọi nơi, những phiên xử gần đây như Phương Uyên - Nguyên Kha, 14 TNCG, LS Lê Quốc Quân v.v...

    Ngày 11 tháng 2 năm 2014 vừa qua, chị và những người bạn của chị cùng những cư sĩ PGHH, đã bị công an tỉnh Đồng Tháp mai phục, ngang tàng đánh đập đổ máu, rồi họ lại còng tay bắt giam vào chốn tù ngục. Ở nơi đó, chị đã cất vang tiếng hát, "Xin hỏi anh là ai, sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai?", những ca từ thống thiết, oán than của một dân tộc đang bị trù dập từ giặc trong đến giặc ngoài.

    Đến hôm nay, chị đã bị giam giữ quá thời hạn quy định, thương tích đầy người từ những đòn roi ác ôn, nhiều ngày tuyệt thực để chống đối sự bắt giữ người sai trái của công an huyện Lấp Vò tỉnh Đồng Tháp. Con trai chị đã đi đập cửa khắp nơi để tìm thông tin của mẹ mình, nhưng những kẻ lạm quyền, dửng dưng ngang nhiên tước đoạt đi sự tự do của một con người, bất chấp luật pháp hay lương tâm con người.

    Bùi Thị Minh Hằng, "Quyết tâm đấu tranh vì Chính Nghĩa & Sự Thật", đó là tựa đề trang blog của chị và cũng là tâm nguyện của chị. Còn chúng ta ...

    Chúng ta, những người đấu tranh cho Công Lý, cho một xã hội công bằng, và một đất nước tự do, dân chủ, quyền con người được tôn trọng lại có thể làm ngơ trước sự bất công đang xảy ra với người chị, người bạn, người chiến hữu của mình hay sao?

    Mượn mấy vần thơ của nhà văn Nguyễn Tường Thụy, "Hằng Ơi ..."

    "Đã đành chẳng có ngày xuân
    Giờ thêm cái rét Nàng Bân tràn về
    Tôi từng muôn nẻo sơn khê
    Nghĩ về em, lại tái tê lòng mình
    Đường đi khuất nẻo gập ghềnh
    Nơi heo hút gió, ai hành hạ em.

    Ở nhà da dẻ thoa kem
    Chiếu chăn ấm với nệm êm em nằm
    Vào đây thân thể giam cầm
    Tóc thưa thêm tóc, da bầm tím da
    Cấm gì cấm cả cháo hoa
    Ghét nhau chi đến gói quà cũng băm.

    Hãy kiên trung nhé Minh Hằng
    Tên em vằng vặc, trăng rằm cũng ghen
    Liễu đào chẳng nỡ bon chen
    Mà mày râu lại nhỏ nhen, lạ đời.

    Hỡi quân tâm địa hẹp hòi
    “Mùa hoa cải” đã đến rồi, có hay.
    Tâm tà thì giáo dục ai
    Đã tim xơ cứng lại chai tâm hồn.

    Ngày hôm ấy gió mưa tuôn
    Tôi cùng bè bạn quay đường về xuôi
    Còn văng vẳng tiếng “Hằng ơi“
    Hàng rào vô cảm chia phôi nghĩa tình.

    Tội em yêu chuộng hòa bình
    Đấu tranh cho Tổ quốc mình, vậy thôi
    Người canh biển đảo xa khơi
    Giữ bờ cõi có em tôi góp phần."

    Hằng Ơi...! Yên lòng nhé, mọi người luôn sát cánh cùng chị, chiến đấu chống lại tà quyền cho quê Mẹ Việt Nam sẽ có một ngày mai tươi sáng hơn.

    Lanney
    21.02.2014



    http://www.youtube.com/watch?v=zTuFEw6Dx-8&feature=youtu.be

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi