LMHT - Tính cách người Việt trong việc tập hợp đấu tranh dân chủ

  • Bởi Hồ Gươm
    25/02/2014
    27 phản hồi

    LMHT

    Câu chuyện giá xăng tăng vào tối ngày 21-2 hay câu chuyện biệt thự của ông Trần Văn Truyền, (nguyên tổng Thanh Tra Chính phủ) có làm cho chúng ta (những con người đã thức tỉnh trước thực trạng xã hội Cộng sản hiện tại) nhận ra được điều gì không?

    Sẽ có vô vàn lời ca thán, hờn trách, phỉ báng trên các mạng xã hội thông qua các status ngắn, những bình luận dài... Hay những lời chửi công khai của những anh lái xe vào ban sớm,chửi thầm của những bạn sinh viên khi dắt xe vào đổ xăng. Giá cả sẽ tăng lên ở chợ, và những bà nội trợ lại thở dài... Phẫn nộ cũng có, nhưng cuối cùng vẫn là xi xoa cho qua và đa phần vẫn tiếp tục một nhịp sống đều đều cho đến khi xăng tăng tiếp, vẫn là những tâm trạng cũ xì được lập lại.

    Chúng ta (những con người mong mỏi sự tự do, quyền tự do cơ bản, quyền được nhà nước phục vụ cho xứng đáng đồng thuế mình bỏ ra, quyền được yêu cầu sự thỏa đáng về mặt tìm kiếm đảng phái bằng phiếu bầu) trong thời điểm trước đây lẫn hiện thời thường hay tìm kiếm phương pháp, đường lối để đấu tranh cho một xã hội dân chủ để đảm bảo chúng ta không bị nhà nước bóc lột, mà ngược lại là sự phục vụ với sự đa nguyên về mặt chính trị. Và bằng cách nào đó, những con người dấn thân, tiên phong luôn nuôi dưỡng ước muốn thức tỉnh được phần lớn người Việt, khiến họ cất lên tiếng nói của sự tự do, đưa đôi chân họ xuống đường như một người chủ thực sự...

    Thế nhưng! Với những gì mà “người tiên phong” làm trong thời gian qua, kể cả khi có sự trợ lực mạnh mẽ của internet, cái sự thức tỉnh của người Việt vẫn diễn ra một cách chậm chạp, có những tín hiệu (cá nhân, nhóm, hoạt động) nổi lên nhưng sớm tắt lịm... Ngoài yếu tố của sự phân lập từ chính quyền Cộng sản, thì còn có cả sự thiếu đồng hành và thiếu sự lan truyền thức tỉnh trong cộng đồng người Việt. Nói một cách rõ hơn, phong trào dân chủ tại Việt Nam đang co cụm lại mà không bứt phá được ra bên ngoài, dù cho rằng có rất nhiều LIKE – COMMENT phẫn nộ mỗi khi có bài viết hay trích dẫn về những câu chuyện trời ơi đất hỡi ở xứ thiên đường (Việt Nam).

    Tôi không rõ là có ai đã và đang hoặc sắp hoạt động chính trị có tìm hiểu về nguyên nhân tại sao dân chủ ở ta phát triển quá chậm hay chưa?

    Nếu quy chụp cho sự đàn áp, tuyên truyền của chính quyền thì đó có vẻ hời hợt... Tại sao ta không nghĩ rằng, đó chính là tính cách – là tâm lý người Việt. Và chỉ khi nghĩ được như vậy, ta mới có thể nắm bắt được tâm lý – tính cách đó, đưa nó trở thành một lực lượng cho sự đấu tranh phong trào dân chủ lớn mạnh ở Việt Nam.

    Sự an phận, nhẫn nhục quá giỏi

    Không rõ có phải là do một nước nông nghiệp với tư duy cái lũy làng hàng ngàn năm hay không mà người Việt thường có sức chịu đựng, nhẫn nhục rất là cao.

    Theo nhà sử học Hà Văn Thịnh thì ngay từ thời kỳ 1.117 năm dưới nền đô hộ phương Bắc, nhân dân Việt Nam “chỉ nổi dậy khởi nghĩa có tất cả 12 lần lớn, nhỏ: Năm 111 B.C. là khởi nghĩa (đầu tiên) của Tây Vu Vương, năm 40-43 là Hai Bà Trưng, khởi nghĩa của Chu Đạt (năm 157), của Bà Triệu (năm 248), của Lý Trường Nhân (468-485), của Lý Bí (542 – 548), của Triệu Quang Phục – Lý Phật Tử (năm 547 – 602), của Lý Tự Kiên và Đinh Kiến (năm 687); của Mai Thúc Loan (năm 722); của Phùng Hưng (766-791), của Dương Thanh (819-820), Khúc Thừa Dụ, Khúc Hạo, Kiều Công Tiễn, Ngô Quyển (905-938). Như vậy trung bình cứ 92 năm thì khởi nghĩa 1 lần!”

    Cũng chính từ trong tính cách nhẫn nhịn, chịu đựng đến vô thường đó mà đã khiến dân Việt tiếp tục chịu đựng “100 năm nô lệ giặc Tây”. Đến độ, trong 10 điều bi ai mà cụ Phan Châu Trinh nói ra, thì 10 điều đúng cả 10 đối với dân tộc ở hiện tại (2014) và cả sau này nữa. Trong đó, việc “người nước mình tham sống sợ chết, chịu kiếp sống nhục nhã đoạ đày”.

    Một dẫn chứng nhỏ nữa về tính an phận - nhẫn nhục của người Việt là câu chuyện về nhiều năm liền, Việt Nam là quốc gia được xếp hạng cao trong đánh giá về mức độ “thỏa mãn”, “hạnh phúc”, không hẳn vì yếu tố vật chất – tinh thần tăng, mà là vị người Việt biết thân, biết phận. Và dù xăng có tăng 10.000 đồng trong một đêm, hay ngày mai công an có đập chết 1 người dân trong đồn hay kể cả khi cán bộ cướp đất thì chuyện đó họ cũng xem là chuyện của cá nhân, của đèn nhà đó mà tắt thì tự chịu, chứ họ không thể mở rộng tầm nhìn hoặc nghĩ về mình sẽ bị như thế ở trong tương lai.

    Câu chuyện về những vụ bạo động ở nhà máy Samsung (Thái Nguyên), những vụ đưa quan tài xuống đường hay gần nhất là vụ hàng trăm người dân ở xã Hợp Lý bao vây xe thùng chuyên dụng của công an huyện Triệu Sơn (Thanh Hóa), thậm chí là đột nhập vào UBND xã để đánh hai thanh niên trộm chó vào ngày 22/02 vừa rồi là câu chuyện của sự bùng phát, biểu hiện đặc sệt của tâm lý đó. Người Việt dễ dàng bị kích động và tập hợp lực lượng khi bị dồn vào đường chân tường và kích hỏa.

    Nhưng cũng sớm chóng tàn.

    Chính tâm lý nhẫn nhục – chịu đựng đó khiến cho người Việt trở nên biết cách sống biệt lập, giam mình vào trong một không gian nhất định, họ không nhìn thấy được cái điểm tương đồng của họ với nhóm người đông đảo còn lại. Nếu có một sự kiện bạo động, bạo loạn nào đó xảy ra, có xuống đường hay nhóm người “chống lại người thi hành công vụ” trong vấn đề đất đai thì nó cũng sớm tàn nhanh, bị quên lãng. Một phần vì sự giải quyết nhanh chóng của chính quyền, một phần vì sự cô lập của họ, dẫn đến tính an phận, nhẫn nhục trỗi dậy.

    Sẽ còn có nhiều nhiều sự kiện bất công xảy ra, sẽ có nhiều nhiều những vụ xuống đường, vay các trụ sở chính quyền... Nhưng cũng sẽ sớm chóng tàn nếu không có được sự tập hợp và cho những con người đường cùng đó, những con người có tính cách – tâm lý nhẫn nhục, an phận giỏi đó một điểm tựa của sự tập hợp và dẫn dắt. Đảm bảo cho họ nhìn thấy ở một tương lai gần sát với những gì họ đáng được nhận thay vì một viễn cảnh mơ hồ.

    Chỉ khi nào có một lực lượng lôi kéo, và nó đảm bảo duy trì sức ảnh hưởng, hỗ trợ họ trước và sau khi họ bị dồn ép họ vào con đường cùng thì khi ấy mới xuất hiện sự phản kháng mới được nhân rộng và liên kết giữa các cá nhân chịu đựng sự bất công với cộng đồng chịu an phận còn lại.

    Cách thức tập hợp là nòng cốt

    M.K. Gandhi từng nói: “Điều làm ta hoảng sợ không là sự tàn nhẫn của kẻ ác mà là sự cam chịu của người thiện.” Chúng ta thường hay trích dẫn điều đó để tỏ ra nỗi xót xa trước đám đông người việc bàng quan, thờ ơ trước sự bất công mà chính quyền Cộng sản đem lại, nhưng chúng ta lại không biết cách để khiến cho người dân nhận ra được điều đó và hỗ trợ họ có thể nói lên được điều đó.

    Chúng ta cũng nhận thức rõ dân tộc Việt Nam hiện nay như một đám đông đầy xô bồ, đám đông ấy được cai quản bằng chính quyền với bàn tay sắt, sự kiềm kẹp của 2 chữ TIỀN QUYỀN. Có những cá nhân đứng lên trên sự cai quản đó và nắm được 2 yếu tố Tiền Quyền, nhưng đó lại là thiểu số. Còn đa số hiện lại là nhóm người không có Quyền, Tiền, những con người thấp cổ bé họng, thất nghiệp và bị tước mất cơ hội... Đây là lực lượng chính nhất của phong trào đấu tranh dân chủ. Nhưng chúng ta lại chưa biết cách làm cho nó chuyển động.

    Một tổ chức đúng nghĩa cần phải ra đời là điều cấp thiết. Tổ chức đó cho họ biết sự đấu tranh mang lại hạnh phúc chứ không phải mầm họa hay là sự bấp bênh đối với gia đình & xã hội về sau này. Tập hợp họ bằng cái thực tế mà dân chủ - tự do mang lại thay vì chỉ nói khơi khơi, hãy tìm cách gắn liền dân chủ - tự do với sức khỏe, với cơm áo – gạo tiền (là những mưa cầu cơ bản nhất của cộng đồng Việt Nam hiện nay). Đảm bảo được họ toàn tâm – toàn ý với sự đấu tranh đó, thay vì khiến cho họ phải vì cơm – áo – gạo – tiền mà trở nên.... Chỉ có như thế thì tổ chức đó mới đảm bảo được điểm tựa cho họ về mặt tinh thần khi đấu tranh, kể cả khi lao tù và khi ra khỏi đó. Giúp cho các cá nhân bị tước đoạt quyền làm người rời khỏi thế thủ thân.

    Để rõ hơn, ta trở về năm 1906, khi cụ Phan Châu Trinh và Phan Bội Châu sang gặp Lương Khải Siêu ở Nhật thì hai cụ nhận được lời khuyên: “Quý quốc chớ lo không có ngày độc lập, mà chỉ nên lo quốc dân không có đủ tư cách độc lập. Thực lực của quý quốc là dân trí, dân khí và nhân tài”.

    Và hai cụ đã tiến hành công cuộc chấn dân khí, dân trí trong nước. Có điều, hoàn cảnh Lịch sử trớ trêu, lại thêm cái tính cách – tâm lý Việt quen thói an phần – chịu đựng, mười người học về mở mang mà 100 người không thấu cũng lẽ 0. Do đó mà vai trò lịch sử lại nhường cho những con người Cộng Sản.

    Họ có cái gì hơn so với Phan Châu Trinh? Phan Bội Châu?

    Đó là họ biết gắn liền cái độc lập – dân tộc, cái nỗi cay đắng mất nước ngay trong cơm áo gạo tiền bằng các hình thức tuyên truyền, họ biết tập hợp và hoạt động ở nhiều cách thức khác nhau. Họ biết tận dụng cái tâm lý – tính cách người Việt trong hoàn cảnh lịch sử bí bách lúc đó.

    Một số nhà đấu tranh dân chủ, tổ chức – phong trào đấu tranh dân chủ trước đây và hiện nay đang mắc sai lầm gì?

    Đó là, chúng ta thường hay nhấn mạnh khai dân trí, chỉ khi dân trí cao thì nước Việt mới hưởng được dân chủ- đa đảng. Nhưng thế nào gọi là cao thì không ai giải thích được. Nếu căn cứ vào việc xóa mù chữ thì hàng chục năm trước dân ta đã là cao rồi. Còn nếu dân trí cao mà để bảo là khi phần đông họ nhận thức được mối hiểm nguy của chính quyền hiện tại đối với họ và tương lai con cháu họ thì lại càng sai. Sai khi người ta không nhận ra họ đang Sợ, cái sợ đó khiến họ an phận – thủ thường dù cho bị đì đọa thế nào.

    Muốn trông chờ vào dân trí của thế hệ sau mà thay đổi thì lúc đó đất nước này thành cái gì trước sự tàn phá khủng khiếp của những người Cộng sản lẫn những người dân an phận nhưng ham lợi dưới sự cai trị của chính quyền Cộng sản. Và liệu thế hệ sau có khác gì thế hệ bây giờ hay không mà trông chờ? Hay ta trông chờ để rồi nhận được kết quả 10 điều bi ai (Phan Châu Trinh) thời nào cũng đúng!

    Do vậy, thay vì cứ chấn dân khí, thay vì cứ viện lý do dân trí chưa cao, hãy biết lợi dụng cái tính cách – tâm lý đó. Tập hợp họ vào một tổ chức nhất định. Nơi đó là điểm tựa, là điểm tiếp sức cho họ đấu tranh.

    Tổ chức bí mật là điểm tựa

    Chúng ta luôn quan niệm một cách cứng nhắc là đấu tranh với chính quyền Cộng sản là đấu tranh bất bạo động và vì thế nên công khai.

    Quan điểm tôi ủng hộ bất bạo động, nhưng tôi luôn cho rằng, không công khai, tuyệt đối không công khai. Nó gần như điểm chết của cái phương pháp bất bạo động, nhất là đối với tâm lý, tính cách dân tộc Việt. Một số đông người an phận, nhịn nhục và chịu bất công sẽ chịu đứng ra công khai với một chính quyền sẵn sàng bóp náp họ bằng bàn tay sắt ư?

    Đối với tôi, nếu một tổ chức không bảo việc được thành viên của mình, đưa thành viên của mình ra làm bia đỡ đạn với yếu tố “công khai” thì không những không hút được các thành viên tham gia, mà ngược lại, không sớm thì muộn, nó sẽ bị xé nát, thậm chí nguy hiểm hơn là biến thành một tổ chức của những kẻ cuốn theo chiều gió.

    Kể cả đối với những người đi tiên phong, nếu cứ liên tục công khai thì chúng ta đã sẽ không bao giờ có được đội ngũ nhân sự được bảo tồn, để có thể xây dựng được một lực lượng có sự thống nhất và ràng buộc bên trong với nhau về mặt ý thức.

    Chúng ta không thể mơ hay nói về một mùa xuân ở Việt Nam với viễn cảnh đa nguyên – đa đảng khi chúng ta chưa định vị được chúng ta đang ở đâu và sẽ làm gì với tâm lý – tính cách người Việt như vậy.

    Việc tạo cho đám đông xô bồ, an phận đó trở thành một tập thể người biết kỷ luật, biết cách chuyển động như thế nào trong việc bẻ gãy guồng máy cộng Sản và cùng đồng hành xuống đường qua một sự kiện khi và chỉ khi ta cho thấy tổ chức đó là điểm tựa đối với họ trong mọi tình huống tốt xấu xảy ra.

    Nếu tiếp tục cái trò đấu tranh công khai – bất bạo động. Chẳng những sẽ không đem đến kết quả lớn lao, mà ngược lại những hình ảnh bị chính quyền giải tán hay đàn áp chi đem lại nỗi sợ cho chính người dân. Đám đông đó sẽ lan truyền nỗi sợ hãi và làm cho quyền lực ngày một cung cố. Những cá nhân người sẽ tiếp tục biệt lập, cái tính vô danh trơ nên nhún nhường và con người thấp cổ bé họng đó tiếp tục sống nốt chuỗi ngày an phận còn lại.

    Tôi lại một lần nữa nhắc đến trường hợp của bạn Phương Uyên, hãy xem những lời bạn ấy phát biểu lần đầu (BBC Vietnamese) và sau cùng (RFA Vietnamese) là sẽ nhận ra sự khác biệt 180 độ. Vì sao Phương Uyên có sự thay đổi như vậy? Đơn giản... bạn ấy đã thiếu đi sự đồng hành cần thiết khi ra tù.

    Như vậy, ở một phương diện khác, những nhà dân chủ hiện nay, dù với sự trợ lực của internet vẫn thua kém rất nhiều của lớp người Cộng sản thời Pháp – Mĩ... Và “dân chủ Việt Nam là đàn vịt con” (Lê Thăng Long) không phải là không có lý.

    Chỉ có một tổ chức bí mật mới đảm bảo tính lâu dài về mặt hoạt động, đảm bảo rằng các cá nhân sẽ không bị thao túng bởi like hay comment phong thánh, anh hùng, lãnh đạo- tổng thống tương lai.... Đảm bảo tính hoạt động và kết nối liên tục giữa cá nhân đó đối với tổ chức. Đảm bảo cho họ sự tin tưởng trong đấu tranh lẫn tránh để họ đơn độc trong một xã hội mà cơm áo gạo tiền đang giằng xé họ, để rồi họ thấy... ngoài những lời tung hô có cánh, họ chẳng được ai dẫn dắt cho bước tiếp theo là gì, chẳng ai hỗ trợ cho họ cái này cái kia.

    Chính điều đó đã làm cho tính trỗi dậy của những con người đường cùng chỉ là những sự trỗi dậy bột phát nhất thời – nhanh đến nhanh đi và mang tính lẻ tẻ. Và thế, có hằng sa số người mơ ước một Việt Nam dân chủ, với sự đa nguyên chính trị vẫn cứ ru ngủ trong câu sấm, kỳ vọng vào một cá nhân cộng sản (Nguyễn Bá Thanh) hay phi cộng sản, tung hô hoa mĩ đối với những hoạt động, phong trào thay vì sự vận động của chính họ.

    Và cũng vì thế, dù cho chính quyền Cộng sản có là “Bọn gian tà còn bán nước cầu vinh / Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn / Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ / Dối trời lừa dân đủ muôn ngàn kế / Gây thù kết oán trải mấy mươi năm / Bại nhơn nghĩa nát cả đất trời / Nặng thuế khoá sạch không đầm núi” (Nguyễn Trãi) thì cũng đừng mơ tưởng đến một Ucraina tại Việt Nam. Bởi đơn giản, một dân tộc mà có tính cách tâm lý an phận, nhẫn nhục, không có một tổ chức bí mật đúng nghĩa thì sẽ chẳng bao giờ có sự xuống đường thực sự cả (chưa nói đến thành công hay không). Nói cách khác, bất bạo động với sự kiên trì cao nhất nhưng thiếu một phương pháp đứng đắn tựu chung là thất bại.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    27 phản hồi

    A ! gặp chó Lừa của cụ Ngự đây rồi .

    Trong khi các bác kia đang cố gắn tìm cách ,phân tích vắn đề để thông não dân sứ Lừa , thì ở đây có chú lười động não , nghe chuyện bên Tây thì rút đầu ngay, thôi kệ ai có đè đầu cưỡi cổ cũng được .

    Tôi biết các bác làm những việc nầy là xuất phát từ tâm tốt, và cho cả thế hệ sau nửa.

    Nhưng ở đây là nơi " công cộng " chắc nhiều người ko dám bàn sâu rộng đâu. Đã vậy ! mà khi bàn thì sẽ có tranh luận , trong lúc tranh luận có kẽ "xấu" chen vào thì hư việc ngay .

    Anh Cẩn ơi!tôi nghĩ câu gợi ý của anh đi trước 1 bước rồi "phải hành động như thế nào để người dân nhận ra các bạn đang quan tâm , đang chia sẻ và giải quyết những cái bức bối của họ ", tôi nghĩ nên giải quyết trước : -làm cách nào để tiếp cận được nhiều người hơn ; -phương pháp , nội dung truyền thông thế nào ngắn mà dễ hiểu .

    Hôm nay anh Cẩn biên lung tung dài dòng , các anh em coi cái nào được thì ghi nhận, cái nào phét thì gạt qua , và anh tin rằng cũng có 1 số cái đáng để các anh em tham khảo . Nói thẳng ra , một thằng chỉ thích làm......lãnh đạo như anh Cẩn của các bạn thì rất khoái núp trong căn cứ và chỉ đạo , hẹ hẹ . Làm lãnh tụ thì ...đâu có chết
    , -)).

    Khá nhiều chiến hữu đang rung đùi bên giời Tây thì có nhẽ rất " đa dạng " về khái niệm dân chủ , nhỉ . Khổ lắm , bọn Lừa nói thẳng ra là ...dốt về các khái niệm, các chiến hữu càng giảng giải thì càng thêm rắc rối , trong khi đặc tính của đàn gà thì mối quan tâm chính vẫn là vấn đề thóc lúa, chứ ba cái khái niệm có ăn được đek đâu !?

    Chẳng phải PR ông Kụ , nhưng ông Kụ chính xác là 1 bậc thầy về ngôn ngữ . Về khái niệm này , ông Kụ chỉ ngắn gọn có 3 từ : Được mở mồm .

    Cô đọng , ngắn gọn và cái quan trọng nhất là thằng dân nó hiểu . Còn chúng ta nói mà có mỗi chúng ta hiểu thì...vận động được cái con ...kh...!!

    Vậy thì dân chủ là cái mẹ gì ? Dễ lắm, được mở mồm mọi chiện , được lên tiếng trước mọi bất công mà ko cần thế lực naò cho phép . Bất công , sai trái , cứ nói . Đó là dân chủ .

    Anh thành thật nhấn mạnh thêm với các chiến hữu rằng cái mồm và cái ý của thằng dân nó quan trọng ghê gớm, nó là yếu tố cơ bản để có thể làm nên chiện gì .

    Á đông chúng ta chịu ảnh hưởng văn hóa khổng tử nhiều. Dân thường càng bị ảnh hưởng . Thế mới có tâm lý chờ lãnh tụ , phỏng . Mà chính cái khổng giáo này nó cho người dân 1 cái nhìn nhận về Trời - Đất rất bình thường . Có nghĩa , dân ok thì ra lãnh tụ, mà dân chán ngán thì khỏi được làm lãnh tụ . Nhà sản là 1 ví dụ điển hình . Thực tế hiện nay cho thấy với 3 -4 triệu đảng viên , mà thực tế chỉ có 1 nhúm cầm thực quyền thì ăn thua mẹ gì khi ý thằng dân ko còn muốn ? Cuộc sống hằng ngày của người dân đang cùng khổ vất vả, không đưới 50 triệu con người hằng ngày ngửa cổ lên trời than : Trời ơi khổ quá !! Thế thì Trời nào ko thấu , đất nào không than ? Thật, ý dân là ý Trời đấy ,và đây là cơ sở để mọi chiện bắt đầu .

    Nhà sản có thành công ko ?? Có - đang rất thành công trong công cuộc làm người dân thêm chán ngán . Tỷ như chiện nhảy đầm ngày 17 vừa rồi , đủ để dân miền Bắc bất kể thành phần hiểu được thế nào là sỉ nhục . Mẹ , cái nhục này ko thua cái nhục mất nước . Đấy , cho quí vị sáng mắt , vì quí vị là cái nôi đẻ ra những thằng đó . Vậy thì , những con người đang đau đáu với vận mệnh đất nước thì nên vui hay nên buồn qua sự kiện này ? Tất nhiên là khoái chớ , phỏng , và tất nhiên sẽ xoáy sâu xoáy mạnh vào chiện này để......đề cao nổi nhục . Chính trị phải như vậy , sai lầm của đối phương là cơ hội vàng để khai thác.

    Đấy , thiên thời thì sẽ có , địa lợi thì đã có , và cái phải điên đầu là làm sao có được nhân hòa .

    Vậy thì những tổ chức hay cá nhân nào đó sẽ phải có những hành động như thế nào cho phù hợp ?

    Có rất nhiều cách thức để thực hiện nhưng phải tùy vào tình hình và bối cảnh cụ thể đang diễn ra tại VN . Hiện nay , thông điệp đầu năm của thủ tướng đã nói rất dữ về nhân quyền , pháp quyền và dân chủ . Xoáy vào cái đó về chiều rộng . Phải linh động , thật linh động . Vừa rồi , nhóm gì gì tổ chức 1 buổi cafe nhân quyền gì gì đó và mời luôn an ninh tham dự . Sáng kiến rất hay , rất đúng , tránh được cuộc trấn áp cho các anh em . Nhưng sao lại ở cafe Café Starbucks, mà ko là cafe vỉa hè cho nó bình dân học vụ ? Thế , nhân quyền cũng ....mắc quá nhỉ ?

    Người dân biết đek gì về luật ? Họ chã biết gì cả nên họ rất dễ bị xâm hại lợi ích và tổn thương , và điều đầu tiên là phải làm sao cho các hoạt động của mình được gắn liền với lợi ích của người dân , chứ ko phải lợi ích của ....phản động . Vậy mới thực tế chớ ?! Nhưng bài toán sẽ được giải quyết thế nào trong trường hợp phản động công khai thì ýt mà phản động chém gió dấu mặt thì nhiều ? Khó chứ đâu dể , phỏng .

    Dài rồi, anh tạm dừng ở đây , và câu hỏi mở mà anh gợi ý cho các bạn chính là : Các bạn sẽ phải hành động như thế nào để người dân nhận ra các bạn đang quan tâm , đang chia sẻ và giải quyết những cái bức bối của họ. Chìa khóa nằm ở đây , một khi họ nhận ra các bạn , họ sẽ sát cánh tới cùng với các bạn , chứ ko chơi kiểu mình ên như chú Vươn . Đến lúc đó thì bố con thằng nào cản nổi các bạn ?

    PS : Chưa bao giờ anh Cẩn gặm 1 vấn đề khó nhằn như thế này , dù đây là chiện anh luôn suy nghĩ . Miẹ , các giải pháp dàn trận đối tàu từ kinh tế lẫn quốc phòng anh nghĩ rẹt rẹt là ra, còn cái này khó gấp 10 lần .

    Trong lúc lang đỗ như thế này mà nghĩ đến tập hợp là viễn tưởng quá . Việc phát triển nhân cách tự lập còn chưa hoàn thiện thì khó có thể nói đến theo khuôn của một tổ chức quy củ. Nếu nhìn người Uraina đem hoa , hôn những mặt sắt để bày tỏ mong muốn hòa bình thì khi nhìn lại những hành vi tả xung hữu đột, miệng , tay tung tóe của người Việt , tôi có cảm giác người Việt đang bị điên loạn. Ai dám tập hợp được ?

    Đọc kỹ các còm trước tôi nhận thấy mấy anh chị phân tích khá hay và đa dạng , nhưng có điều là quá rời rạc, mỗi người chỉ quan tâm tới vấn đề của mình, rồi dẩn đến lạc lõng đi vào ngỏ cụt ko được như anh Cẩn nói.

    Như vậy ở đây tôi xin đề nghị anh Cẩn hoặc ai đó đưa ra một chủ đề rồi kèm theo những câu hỏi định hướng ,rợi ý để anh em phân tích ,bàn sâu vào nội dung của chủ đề , từ đó chúng ta đúc kết thông tin để sử lý cho công việc .

    Dv như: dân chủ
    -Chúng ta nên ứng sử giải thích làm cho mọi người tiếp nhận nhanh và dể hiểu cụm từ nầy?
    -Những người xung quanh bạn nghĩ như thế nào về điều nầy ?
    -(nhiều người thì chắc có ý hơn)

    *còm của tôi: quê tôi ở An Hữu tỉnh Tiền Giang, giáp ranh Đồng Tháp đối với nhiều người thì 2 từ DÂN CHỦ còn xa lạ lắm ,nhưng nói tới 2 từ " phản động " thì người ta biết ngay .

    Khi tôi hỏi thế nào là pđ thì người ta ấp a-â rồi bão đó là chống phá nhà nước đó mà .
    -rồi tôi hỏi tiếp: như vậy người ta chống phá nhà nước để được cái gì? thì có người ko trả lời được , có người khá hơn thì trả lời
    -Chúng muốn rây rối để lật đổ chính quyền .( tôi chỉ biết có :-) ).
    -tôi nói: ngày sưa Pháp ,Mỹ nào là tào chiến máy bay rầm rộ mà càn thua đây , còn bây giờ có mấy vị lẽ tẽ đó mà mấy anh cho là lật đổ cq à?, thôi bây giờ tôi hỏi tiếp
    -tôi nói tiếp: như vậy phản động có phải là những kẽ chống phá làm nguy hại tới đất nước phải ko?, mọi người liền tỏ ra suy nghĩ và gật đầu.
    -tôi nói:như vậy những kẽ làm thất thót tham nhũng bạc tỷ ,trăm tỷ ... thì có phải là phản động ko?.

    Đó! ở xứ lừa thì dân chủ tức là pđ, còn làm quan vài măm đi xe hơi có nhà lầu là bình thường ,chuyện nầy chẳng ai để ý tới!!!

    Tôi nghĩ chúng ta nên làm từ những việc nhỏ cụ thể thử trước đã , tôi đã cố gắn nói lên ý mình ,nhưng những trình bài của tôi ở trên chư tốt, xin anh chị cho ý thêm để công việc hiệu quả hơn . Thân Chào!.

    thichkhach viết:

    In this way everyone is the other one a mirror according. (Lí thiết của Cooley) .

    Tớ riễn nôm lại câu nì:

    Rứa, chúng ta (Lừa)) là tấm gương phản chiếu của, từ nhau.

    Tran Thi Ngự viết:

    @chú Cẩn: đây là bài học đầu tiền về tâm lý xã hội học (social psychology): Dụa vào quan điểm của môn phái symbolic interactionist và khái niệm "looking glass self," (http://en.wikipedia.org/wiki/Looking_glass_self) khi một người bị người khác coi là "lừa" thì người này có nhiều khả năng hành động như "lưà." Đó là vì khi một người thấy người khác gọi mình là "lừa" họ nghĩ rằng họ là "lừa" thật và hành động theo đúng vai trò họ cảm nhận được từ phản ứng của người khác.

    Do đó, nếu chú Cẩn coi người Việt là "lưà" chú không nên hy vọng người VN sẽ làm được điều gì khá hơn.

    Hị hị cụ Ngự tếu nhẩy.

    :)

    Tớ hỏi cụ nhá, diễn nôm thía nì nhá. Tớ "khẩn nguyện cầu xin" cụ đừng nổi cơn tam bành lục tặc nhá.

    Níu, níu tờ ngôn nà: tớ coi cụ Ngự nà "Lừa" (so ry, só rì) thì cụ phản ứng dư thía nầu? Có nhiều khả năng cụ sẽ hành động như "Lưà" chăng?
    Đó là vì, khi cụ thấy người khác (tớ) gọi mình (cụ Ngự) là "Lừa" nên cụ Ngự nghĩ rằng cụ là "Lừa" thật và hành động theo đúng vai trò cụ cảm nhận được từ phản ứng của (tớ) người khác?

    Giời ạ, tâm lí học với chả tâm lí hụt.

    môn phái symbolic interactionist và khái niệm "looking glass self" :

    It concerns here not real evaluation through important other people, but around it, which believes the individual over it (everything is subject to the interpretation by the individual).
    In this way everyone is the other one a mirror according. (Lí thiết của Cooley) .

    Đứa nì là tấm gương phản chiếu từ đứa kia: Níu tớ hành động như Lừa, éo phải vì bỏn đã ngôn tớ là Lừa mà vì bỏn đã hành động như Lừa đi lừa Lừa.

    Hãy tự nhìn vào gương! looking glass self! Tớ thấy tớ trong gương, éo phải nà đứa khác.

    Kinh nghiệm của tớ với bỏn, Tớ bị, được bỏn nhòm, đánh giá dư thía nầu? Cảm giác tớ có do những đánh giá của bỏn, tớ sẽ rút được bao nhiêu kinh nghiệm từ chiện nì ?

    Túm lợi: đi là một "hành trình đi tìm cái tui". looking glass self.

    Phỏng ạ.

    Chời chời, quá chời khái niệm , nhỉ .

    Sao rắc rối thế ?

    Nếu nhìn diễn biến của người dân so với cách đây 5 năm thì rõ ràng quá khác . Thế khác làm sao ? Ngắn gọn trong 2 từ : Bớt Sợ . Vậy thì vẫn còn e sợ , e ngại , phỏng. Chốc nữa sẽ đi sâu vào vấn đề này . Đây là 1 cái chuẩn tâm lý rất đáng lưu tâm cho mọi công cuộc sau này đấy .

    Vừa đọc xong bài gì gì của t/g Trần Văn Hoàn , thế các cô các chú giả dụ đang sinh sống ở xứ Lừa có sợ ko, có ngán ko ? Thực tâm giả nhời 1 phát cho anh Cẩn xem nào ?

    @ đồng chí gái Ngự : Kiến thức của đồng chí thì anh Cẩn có phần nể đấy , nhưng độ nhạy bén của đồng chí thì hình như ko kịp được cập nhật thì phải . Lừa - Xứ Lừa - dân Lừa- là 1 khái niệm bóng gió từ bị Lừa . Tức là , bị quả Lừa rồi ngố như Lừa . Sao ko dùng bò mà lại dùng Lừa ?

    Mà lạ thật , anh Cẩn ở xứ Lừa nhưng phong cách rất thẳng thừng mũi lõ , phang là phang thẳng vấn đề chứ khỏi lằng nhằn bóng gió rào đón rách việc !!

    +Cẩn.

    Một trong những yếu tố quan trọng dẫn đến xã hội dân sự (sinh hoạt hội nhóm, nhóm lợi ích...) là sự tham gia của các thành viên. (Durrh!).

    Để có điều này, giá thành tham gia phải đủ nhỏ để đa số có thể tham gia. Ví dụ: ngày xưa chỉ có một ít có internet nên chỉ có một số tham gia. Smartphone, cellphone (sms)...

    Thế nhưng sự dễ dàng của việc tham gia không chưa đủ. Các yếu tố khác như tính kết nối, bản sắc, nhu cầu được học hỏi...cần được tính đến.

    Kết nối: nhu cầu tự nhiên của con người muốn được liên kết với người khác. Nói nôm na là tính bầy đàn. :)

    Bản sắc: (identity). Các thành viên tham gia hội nhóm (dù là ảo trên mạng) dù muốn hay không muốn tái khẳng định bản sắc của mình. Các diễn đàn với các đa số suy nghĩ (được nói ra) giống nhau từ nhí nhố cho đến dân tộc cực đoan là minh chứng cho điểm này. Do đó các nỗ lực nhằm thay đổi điều này thường cho phản ứng ngược (backfire). Hehee, các ông chống Mỹ ngoài miệng nhiều thường lại mê Mỹ.

    Nhu cầu học hỏi: hay nói đúng ra là nhu cầu hoàn thiện một kỹ năng (mastery), trở nên giỏi hơn ở một điểm gì đó. Thành viên tham gia vì họ có thể học hỏi thêm (tin tức, trau dồi kiến thức, hay đơn giản là bốc phét để củng cố kiến thức của mình...)

    Nếu một trong ba điểm đó bị phá vỡ thì các hội nhóm khó hình thành nếu không muốn nói là tồn tại và phát triển.

    Nói như vậy có nghĩa là hoạt động hội nhóm ở Việt Nam nói riêng và của người dùng tiếng Việt nói chung trên mạng là không thể? Không hẳn vậy. Thực tế là ngày càng có nhiều người dùng hơn so với 5-10 năm trước. Ngày càng có nhiều có thể truy cập internet, facebook...nên thông tin sẽ lan toả nhanh hơn. Mặt khác, dân số người dùng internet ngày càng trẻ có nghĩa là họ có khuynh hướng chia sẻ thông tin (cho dù là hời hợt đến đâu).

    Điểm sau cùng có nghĩa là một khi công nghệ mới trở nên bình thường và tiếp cận đến mọi người thì đám đông có thể tập hợp và tổ chức nhanh chóng mà không phải cần những tổ chức truyền thống.

    Các hiện tượng flashmob là một ví dụ của điểm này.

    Flashmob của Thiên An Môn (1988) dùng báo tường để trao đổi thông tin---hay đúng hơn là một dạng twitter, fb status update. Ngày nay thì có facebook, twitter, g+...

    Vấn đề là lúc nào là lúc quãng 5-10% dân số năng nổ nhất nhận ra những vấn đề xã hội và có thể tiếp cận đến internet nhanh chóng?

    Trần Thị Ngự viết:

    @chú Cẩn: đây là bài học đầu tiền về tâm lý xã hội học (social psychology): Dụa vào quan điểm của môn phái symbolic interactionist và khái niệm "looking glass self," (http://en.wikipedia.org/wiki/Looking_glass_self) khi một người bị người khác coi là "lừa" thì người này có nhiều khả năng hành động như "lưà." Đó là vì khi một người thấy người khác gọi mình là "lừa" họ nghĩ rằng họ là "lừa" thật và hành động theo đúng vai trò họ cảm nhận được từ phản ứng của người khác.

    Do đó, nếu chú Cẩn coi người Việt là "lưà" chú không nên hy vọng người VN sẽ làm được điều gì khá hơn.

    Tôi không đọc cái link bác Ngự dẫn, chỉ đọc phần bác viết.

    Nếu có người khuyên tôi rằng đừng có thành kiến hay xem thường đối tượng của mình thì tôi lắng nghe tiếp; Còn nếu khuyên tôi rằng "khi một người thấy người khác gọi mình là "lừa" họ nghĩ rằng họ là "lừa" thật và hành động theo đúng vai trò họ cảm nhận được từ phản ứng của người khác" thì tôi lại phải khuyên họ nên đi tìm psychologist :-) (nhưng tránh xa môn phái symbolic interactionist).

    Vũ Như Cẩn viết:

    Anh nói thật với các cô các chú rằng là cần lắm lắm những phân tích mang tính xã hội học để có cái nhìn thấu triệt về đặc điểm TÂM LÝ của dân Lừa , rồi từ nhẽ đó , các tổ chức xã hội mới có các bước đi phù hợp để vận động và tập hợp . OK ?

    P/S : Anh nghiêm khắc phê bình một số chú . Phân tích cứ phân tích , cỗ vũ ngay, nhưng đừng có lôi thằng sản vô đấu tố nữa . Ai chã biết cái giống sản nó thế nào !

    @chú Cẩn: đây là bài học đầu tiền về tâm lý xã hội học (social psychology): Dụa vào quan điểm của môn phái symbolic interactionist và khái niệm "looking glass self," (http://en.wikipedia.org/wiki/Looking_glass_self) khi một người bị người khác coi là "lừa" thì người này có nhiều khả năng hành động như "lưà." Đó là vì khi một người thấy người khác gọi mình là "lừa" họ nghĩ rằng họ là "lừa" thật và hành động theo đúng vai trò họ cảm nhận được từ phản ứng của người khác.

    Do đó, nếu chú Cẩn coi người Việt là "lưà" chú không nên hy vọng người VN sẽ làm được điều gì khá hơn.

    Khách Vũ Như Cẩn viết:
    Anh nói thật với các cô các chú rằng là cần lắm lắm những phân tích mang tính xã hội học để có cái nhìn thấu triệt về đặc điểm TÂM LÝ của dân Lừa , rồi từ nhẽ đó , các tổ chức xã hội mới có các bước đi phù hợp để vận động và tập hợp . OK ?

    P/S : Anh nghiêm khắc phê bình một số chú . Phân tích cứ phân tích , cỗ vũ ngay, nhưng đừng có lôi thằng sản vô đấu tố nữa . Ai chã biết cái giống sản nó thế nào !

    Giọng văn tếu táo nhưng mà xác thực với tình hình lẫn giá trị. Mến,

    Tôi có dàn ý như vầy xin quý anh chị tham khảo và gớp ý chi tiết thêm.

    I- TỔ CHỨC (tc) :để tc được phát triển thì tất cả các thành viên phải đặc lại ích của tc lên trên lại ích của cá nhân, và lại ích của tc cũng là lại ích của dân tộc .

    II- MỤC ĐÍCH VÀ CHỦ Ý CỦA TC LÀ: DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN
    Như vậy thành lập tc ko phải để lật đổ chế độ cs ,vì theo dân chủ thì tc ko có quyền nầy ( anh lập đảng của anh , tôi lập đảng của tôi ), người dân mới có quyền chọn lựa theo bênh nào . Ở đây tc thay đổi chế độ độc tài chứ ko phải lật đổ chế độ cs .

    III- NHÂN SỰ
    Hiện tại ko cần người đứng đầu , tất cả mọi người có thể tham gia hoạt động theo mục đích của tc đề ra ( phải thận trọng , căn nhắc ko để có hại đến tc với bắt kỳ tình huống nào ). Mọi cá nhân hoạt động theo nhận thức, sở trường của mình , qua một thời gian với sự đống gớp của cá nhân đó , mọi người sẽ nhận thấy và bầu ra những người đứng đầu .

    IIII- NỘI DUNG VÀ NHIỆM VỤ
    -Xác định công việc và đối tượng , phương pháp mở rộng và phát triển tổ chức ...

    Đói thủ của tc ko phải là toàn bộ đv đảng cs mà chỉ có một số đv và chân rết bại quại của chúng , chỉ rõ ra sự mị dân của những kẽ tham lam vô độ , độc tài hại dân hại nước , chẵn hạn như : chúng hô hào và mượn tay các danh nghiệp để bố thí cho những người nghèo sổ hộ nghèo, sổ bảo hiểm y tế hay đôi bò gì đó .

    Chúng chia cho các công nhân viên chức, cán bộ an ninh , những nhà báo...bằng những đồng lương thiếu sống, cùng với sự hứa hẹn cái sổ hươu để níu chăn , rồi dùng những người nầy để làm võ bọc cho chúng.

    Chúng ko bao giờ để các tc xã hội phát triển ,gì chúng sợ sẽ bị lật tẩy bộ mặt thật và lộ khối tài sản khổng lồ mà chúng chím được .

    V-NHỮNG HẠNG CHẾ MÀ TC GẶP PHẢI

    Khách Vũ Như Cẩn viết:
    Nhiều người đặt câu hỏi tại sao hồi xưa xuống đường chơi dữ vậy ? Câu giả nhời nằm ở đây : Tại vì chế độ cũ có các tổ chức xã hội dân sự phát triển mạnh . Nhất trí ?

    Vậy thì chúng ta ra câu giả nhời rồi đó .

    Cho nên anh Cẩn cảm thấy vô cùng lấn cấn khi nói về chiện chơi...bí mật . Thế có phải chúng ta mâu thuẫn với cái đà đang cố gắng để tiến triển chăng ? Thí dụ như anh đây cũng đang chơi rất bí mật , và cái bí mật này nó ngon ở chổ...chã thằng nào chết cả , và tất nhiên cũng chã làm chết được thằng nào , vì qui mô thì cứ như bài thơ Lũ chúng ta của Vũ Hoàng Chương . Thế thì ăn thua mẹ gì được . Đâu có làm rụng sợi lông con nào ? Cái này chắc nhờ tác giả giải thích thêm ....

    Dưới chế độ cũ xã hội dân sự còn phát triển được vì chế độ củ không đến nỗi "bẩn thiểu" như nhà sản... ví dụ Hồ Ngọc Nhuận của báo Tin Sáng hay Trắng Đen gì đó. Nay thì cs "đì" xã hội dân sự "xói trán" chớ không phải dễ ăn.

    Nên ý kiến của tác giả về "tổ chức bí mật" là rất cần thiết cho xứ Lừa lúc này, "bí mật" sẽ đi song song với xã hội dân sự công khai (bị "đì").

    1-Tổ chức bí mật
    2-Tập họp "ảo" trên mạng cho có số lượng (Dự đoán tỷ lệ người của nhà sản xâm nhập).
    3-Thử nghiệm Biểu tình "ngầm" (không nguy hiểm cho ai hết, nên ai cũng dám tham gia). Ví dụ ngày D, giờ G đi tới địa điểm nào đó và không làm gì hết. Nhà sản sẽ "chuẩn bị" đối phó ... và khi thấy "hiện tượng" đó thì cũng "vui" rồi.

    Càng ngày sẽ càng "đông vui" mà không "hao", đến lúc "chắc ăn" về số lượng và "hiệu ứng" thì ....Bác CẨN sẽ "chỉ đạo tiếp .... hì hì!

    Anh nói thật với các cô các chú rằng là cần lắm lắm những phân tích mang tính xã hội học để có cái nhìn thấu triệt về đặc điểm TÂM LÝ của dân Lừa , rồi từ nhẽ đó , các tổ chức xã hội mới có các bước đi phù hợp để vận động và tập hợp . OK ?

    Và anh cũng nhấn mạnh rằng bọn cầm quyền có đầy đủ mọi công cụ để nghiên cứu hành vi ,và chúng hoàn toàn hiểu rõ dân đang nghĩ gì . Chớ coi thường .

    Anh vừa lướt lướt qua vài cái còng của các chú, đại khái, sớm muộn gì rồi VN cũng sẽ diễn ra y hệt Venezuela , rồi hiệu ứng cánh bướm với hy vọng ....Lừa có cánh . Còn lâu , nhá .

    Nhiều người đặt câu hỏi tại sao hồi xưa xuống đường chơi dữ vậy ? Câu giả nhời nằm ở đây : Tại vì chế độ cũ có các tổ chức xã hội dân sự phát triển mạnh . Nhất trí ?

    Vậy thì chúng ta ra câu giả nhời rồi đó .

    Cho nên anh Cẩn cảm thấy vô cùng lấn cấn khi nói về chiện chơi...bí mật . Thế có phải chúng ta mâu thuẫn với cái đà đang cố gắng để tiến triển chăng ? Thí dụ như anh đây cũng đang chơi rất bí mật , và cái bí mật này nó ngon ở chổ...chã thằng nào chết cả , và tất nhiên cũng chã làm chết được thằng nào , vì qui mô thì cứ như bài thơ Lũ chúng ta của Vũ Hoàng Chương . Thế thì ăn thua mẹ gì được . Đâu có làm rụng sợi lông con nào ? Cái này chắc nhờ tác giả giải thích thêm .

    Về căn bản thì Á khác Âu , nhất trí !? Chính vì cái khác này nên bọn Âu nó nện tụi độc tài dễ ợt , đôi khi chỉ cần 1 tia lữa là xong như vụ Tunidi gì gì đó , và như bọn Ucraina bây giờ . Bất công hả , múc luôn , khỏi có tâm lý chờ ...lãnh tụ như tụi Lừa . Ngày xưa đấu súng ra đời từ Pháp để giải quyết những vấn đề đêk thể chịu được giữa các cá nhân mà ko cần công lý hay tòa án lâu lắc rườm rà , và cái đó tạo cho chúng nó cái sở trường chịu ...múc . Bất công hả , 1 tiếng hô ầu ơ từ 1 thằng ất ơ cũng đủ tạo thành làn sóng chơi tới nơi tới chốn . Còn bọn Lừa , quân tử giả thù 10 năm chưa muộn, cứ nhịn , dù bị đè đầu cưỡi cổ . Chán mớ đời .

    Cho nên kiểu gì thì cũng phải chờ...lãnh tụ thôi , đặc tính toàn tộc nó thế . Tộc Lừa , đéo có cái bản lĩnh để chơi theo kiểu Viking . Và trong khi lãnh tụ chưa xuất hiện , thì cứ nhè các xã hội dân sự mà thúc . Hết cách .

    Tất nhiên, lãnh tụ chỉ xuất hiện từ 1 tổ chức ngon lành , chứ đâu thể từ cái chuồng bò hay từ nhà bọn sản .

    Hay anh Cẩn ....xung phong làm ...lãnh tụ , nhá , hề hề .

    P/S : Anh nghiêm khắc phê bình một số chú . Phân tích cứ phân tích , cỗ vũ ngay, nhưng đừng có lôi thằng sản vô đấu tố nữa . Ai chã biết cái giống sản nó thế nào !

    Tôi nghĩ bây giờ ai cũng bất mãn chế độ. Muốn đa nguyên đa đảng muốn dân chủ. Ngay cả một số đảng viên.

    Điều thâm hiểm nhất của cộng sản là làm cho dân càng ngu càng tốt. Kết quả là một nền giáo dục quá tệ hại mà ai cũng thấy rỏ. Đó là bản chất của cộng sản. Dân càng ngu càng tốt. Con quan thì đi học nước ngoài và về cai trị lại dân đen. Vòng tuần hoàn cứ thế tiếp diễn.

    Để có được phong trào dân chủ trong nước chúng ta cần có một cá nhân xuất sắc theo nghĩa nào đó có ảnh hưởng với quần chúng. Ví dụ như anh Ngô Bảo Châu chẳn hạn anh ấy vào trường đại học nào đó của VN diễn thuyết và kêu gọi dân chủ. ( Chỉ mơ cho vui thôi) Thì sinh viên sẽ có ý thức đứng lên và cs cũng chả giám bắt anh Bảo Châu bỏ tù liền.

    Hay một đồng chí nào trong chính quyền phát biểu về dân chủ ví dụ anh Bá Thanh hay anh Trọng Lú cũng được hay 1 anh chàng vớ vẩn như Dê Tàu cũng được phát biểu giũa hội trường cuốc hội truyền hình trực tiếp kêu gọi dân chủ. ( cũng mơ cho vui thôi)

    Hay một ông tướng nào đó trong quân đội tuyên bố quân đội độc lập ví dụ tượng đái Phành Quang Thung chẳn hạn ( Cũng mơ thôi)

    Các cá nhân hoạt động dân chủ thì nhỏ lẽ rời rạc và bị đàn áp dã man thì không thể làm được.

    Tóm lại cũng bởi thằng dân ngu quá lợn. Thi sỹ Tản Đà đã nói rồi.

    Cùng là người Việt cả nhưng người Việt CS khác người Việt không CS, hay là cái thuyết về giai cấp đúng. Nhưng xét trong thực tế hiện nay thì lại thấy khác, cùng là giai cấp công nông, nhưng hiện nay những người CS (công nông) lại bị chính giai cấp công nông phản đối nhiều nhất. Càng phân tích sâu, càng đi vào bế tắc.

    Tính cách dân tộc thế nào đây? Trước kia thì chia ra Bắc -Nam (cùng là người Việt) chém giết nhau khủng khiếp. Có lẽ do bản chất chế độ thì đúng hơn, nhưng nếu nói bản chất chế độ thì chế độ này là chế độ công nông lãnh đạo thì vẫn thấy quần chúng công nông lại chống đối chế độ công nông. Nay thử giải thích là chế độ của người cầm quyền và quần chúng nhân dân thì dễ cắt nghĩa hơn.

    Chế độ này là chế độ độc tài lưu manh, đúng như khách TQVN phân tích: "Cs có những cái "hay" là dám làm những điều mà người khác, chế độ khác "không thể làm" vì sĩ diện."

    Rõ ràng là chỉ có những kẻ vô học thì mới có tác phong như vậy. Một bên là bọn cầm quyền vô học lưu manh, một bên là đội ngũ trí thức (những người hiều biết lên tiếng trước quần chúng) thế nhưng kẻ vô học lại đang thắng trí thức. Bọn vô học thắng vì chúng dùng những thủ đoạn mà người khác có học "không dám làm", nhưng để chúng lãnh đạo thì có điều rất nguy hại, đó là chúng chỉ biết dùng mọi thủ đoạn để duy trì chế độ và quyền lợi cho bản thân chúng, còn mặc đất nước tụt hậu, thụt lùi, chúng không thi đua với các nước khác để tiến lên mà kìm hãm cả dân tộc để giữ ghế, giữ quyền lợi ích kỷ. Cái "hay" của CS dẫn đến kết quả tệ hại như thế đó. Cái tội bán nước là tội vô liêm sỉ nhất thì CS cũng dám làm, không cần biết lịch sử sẽ lên án mạnh mẽ. CS lãnh đạo thì họa mất nước đén nơi. Kêu gọi lòng yêu nước có lẽ dễ tạp hợp quần chúng hơn. Nhưng ai đứng lên kêu gọi?

    Cái điều thuận lợi cho cuộc đấu tranh là CS dù có tàn ác, dung mưu ma chước quỷ để đàn áp dân tộc mình, nhưng vì vô học nên chúng không nhìn xa trông rộng, không thức thời, nên không thấy xu thế của thời đại, thế giới bây giờ là thế giới phẳng, nhiều vấn đề không còn bó hẹp trong phạm vi quốc gia. Hơn nửa thế kỷ qua, tình hình nước ta đã bị quốc tế chi phối. Cả một làn sóng sô đẩy phe XHCN Đông Âu sụp đổ, nhiều nước biết chèo lái thì đi vào quỹ đạo, CS thì khư khư bảo thủ, chắc sớm muộn sẽ không tránh khỏi tình trạng chung. Ta lợi dụng tình hình thế giới thế nào thì lại nhờ vào đội ngũ trí thức trong và ngoài nước.

    Xem tình hình nhiều nơi thì thấy quần chúng căm thù chế độ trong âm thầm, họ không dám đấu tranh, nhưng phong trào như ngọn lửa vùi trong đống trấu, chỉ chờ có ngọn gió là bùng lên. Ngọn gió có lẽ lại nằm trong chính người lãnh đạo nào có tâm huyết, chứ không phải nổi lên từ quần chúng. Vài nhận xét này có tính chất chủ quan theo suy nghĩ của một số người bàn tán với nhau trong phạm vi hẹp lúc rỗi hơi trà dư tửu hậu. Cứ đưa ra xem mọi người góp ý bàn thêm như thế nào.

    Trong phần tác giả nói về "Tính cách người Việt trong việc tập hợp đấu tranh" thì đúng và đúng trong mọi thời kỳ. Do đó việc tác giả đề nghị tập hợp quần chúng qua một tổ chức bí mật thì cũng sẽ đi vào ngỏ cụt.

    Đấy là cái đúng của tính cách người Việt. Muốn tìm phương cách hay đường lối để đấu tranh có hiệu quả với địch thủ thì phải "biết người biết ta", tức là phải biết cái hay của địch thủ, địch thủ đây là ĐCSVN. Tôi xin mượn còm của bác Khách hèn nói về vài cái "hay" của ĐCSVN:

    Cs có những cái "hay" là dám làm những điều mà người khác, chế độ khác "không thể làm" vì sĩ diện. Như kỳ UPR vừa rồi, cs biết chắc là cả thế giới đều biết tình trạng Nhân Quyền ở VN như thế nào rồi, nhưng họ vẫn có can đảm "ca" bài ca "tốt đẹp" giữa hội trường một cách tỉnh bơ... họ "hay" là "hay" ở chổ đó đó! Hồi xưa họ tập họp được quần chúng là nhờ mị dân, và dân thời đó cũng còn "ngây thơ" (nhìn lại những tấm hình xưa chụp người Việt ở những thập niên 40, 50 thì thấy được nét "ngây thơ" so với bây giờ).

    Đến bây giờ, dân khôn lên rồi thì họ đàn áp "hiệu quả" hơn các chánh quyền khác cũng nhờ những cái "hay" mà chánh quyền khác có muốn cũng "không làm được" như: côn đồ, mắm tôm, bao cao su, trốn thuế, cưa đá,... các điều luật 258, 78, 88...gì gì đó. Nói tóm lại họ "hơn" người ở chổ "không có sĩ diện".

    Tuy nhiên ĐCSVN cũng có cái "dở", và cái "dở" đó lại là cái "hay" hay cái "may" cho những người đấu tranh. Cái "dở" đó của ĐCSVN là đã mở cửa, theo KTTT và Internet ["dở" hơn Bắc Triều Tiên :-)]. Và đặc biệt nên chú ý, cái "dở" đó do đâu mà ra? Là do SỨC ÉP hơn 10 năm sau năm 1975.

    Với "tính cách người Việt" mà tác giả bài chủ nầy đưa ra, và với cái "hay" của ĐCSVN mà nick Khách hèn chỉ ra cùng cái "dở" mà tôi nói đến thì với tình hình hiện tại thì chỉ còn hy vọng vào sức ép hay "đòn" KINH TẾ như hồi thập niên sau 1975. Tại vì dù sao cũng còn có cái ăn chứ một khi ĐÓI thì "một dân tộc mà có tính cách tâm lý an phận, nhẫn nhục" thì cũng phải bị "giật dậy mà đi"! "NO PAIN, NO GAIN".

    Khách Tôn Kính Đảng viết:
    ...... CS thì cũng là người Việt mình, nhưng sao họ tổ chức tài thế, họ lôi kéo được quần chúng theo. Còn "người Việt mình" đấu tranh cho dân chủ thì lại chẳng tập hợp được quần chúng theo. ...

    Cs có những cái "hay" là dám làm những điều mà người khác, chế độ khác "không thể làm" vì sĩ diện. Như kỳ UPR vừa rồi, cs biết chắc là cả thế giới đều biết tình trạng Nhân Quyền ở VN như thế nào rồi, nhưng họ vẫn có can đảm "ca" bài ca "tốt đẹp" giữa hội trường một cách tỉnh bơ... họ "hay" là "hay" ở chổ đó đó! Hồi xưa họ tập họp được quần chúng là nhờ mị dân, và dân thời đó cũng còn "ngây thơ" (nhìn lại những tấm hình xưa chụp người Việt ở những thập niên 40, 50 thì thấy được nét "ngây thơ" so với bây giờ)

    Đến bây giờ, dân khôn lên rồi thì họ đàn áp "hiệu quả" hơn các chánh quyền khác cũng nhờ những cái "hay" mà chánh quyền khác có muốn cũng "không làm được" như: côn đồ, mắm tôm, bao cao su, trốn thuế, cưa đá,... các điều luật 258, 78, 88...gì gì đó. Nói tóm lại họ "hơn" người ở chổ "không có sĩ diện".

    Và như vậy đấu tranh Dân Chủ ở VN có lẽ khó hơn ở các nước khác, nên tôi cũng đồng ý với các bác đã còm và tác giả bài này...
    Mong có các bác nào cao kiến cho "giải pháp" (Solution).

    Cả nước cùng hô hào "Học tập tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh". Thế nhưng cũng cả nước chẳng ai đưa ra học cái gì, học như thế nào. Thế là cái phong trào học tập ấy chỉ có trên lời nói của cả nước mà thôi. Thế là thành cả nước là đảo lẫn nhau.

    Nay trên báo lề trái cũng nhiều người nói giống như tác giả bài này: "Đó là, chúng ta thường hay nhấn mạnh khai dân trí, chỉ khi dân trí cao thì nước Việt mới hưởng được dân chủ- đa đảng."

    Thế nhưng muốn khai dân trí thì làm cái gì? Làm như thế nào? Lại cũng chẳng thấy ai nêu ra. Hóa ra cái kiểu nêu quan điểm mà không nêu nội dung và biện pháp là cái bản sắc của dân tộc mình hay sao? Hãy bắt đầu khai dân trí bằng cách khắc phục chính cái bệnh nêu quan điểm này.

    Bài này phân tích khá sắc sảo. Có điều tác giả lại coi như có hai thứ người Việt mình. CS thì cũng là người Việt mình, nhưng sao họ tổ chức tài thế, họ lôi kéo được quần chúng theo. Còn "người Việt mình" đấu tranh cho dân chủ thì lại chẳng tập hợp được quần chúng theo. Thế thì trước khi hoạt động hãy học tập cách tập hợp và lôi kéo quần chúng của CS trước đã.

    Có một điều nữa thấy qua bài này là "người không đá bóng thì bình luận bóng đá giỏi hơn cả huấn luyện viên", nghĩa là người không hề tham gia đấu tranh thì vạch ra đường lối, cách thức đấu tranh rất hay, phê phán cái điểm yếu khá chính xác. Người trực tiếp tham gia vaò phong trào thì biết mà uốn nắn phong trào. Nếu như ta có người nào đó như Mandela hay Kissinger thì hay quá, tức là người vừa đề xuất vừa thực hiện.

    Cộng sản có cái tài là biết hướng dẫn quần chúng làm gì khi đấu tranh với phía bên kia, nhưng khi chính quyền đã về tay mình rồi thì lại cấm tịt một cách nghiêm ngặt các hình thức đấu tranh đã dạy cho quần chúng trong thời kỳ trước đó. Nếu như Pháp cũng áp dụng các hình thừc, thủ đoạn mà CS đang áp dụng đàn áp những người đấu tranh cho dân chủ như CS bây giờ đang áp dụng thì CS đâu có được như ngày nay. Có lẽ đây là sáng tạo có giá trị nhất của CS trong quá trình hình thành và trưởng thành rồi tồn tại cho đến ngày nay.

    Rất tiếc là CS chỉ thành công trong việc đàn áp các phong trào đấu tranh của quần chúng, nhưng lại thất bại trong việc phát triển kinh tế cũng như xây dựng đất nước, cứ để đất nước tụt hậu mãi và ngày càng tụt hậu hơn so với các nước ngay trong khu vực. Một thành công nữa của CS có dấu hiệu rất rõ là "thành công" trong việc để người Tàu thôn tính nước ta. Xin nêu vài điều có thể gợi ý trong cuộc đấu tranh vì dân chủ và vì tương lại đất nước.

    Đồng quan điểm 1 cách sâu sắc với tác giả.

    Tạm thế hẵng , ngày mai sẽ xoáy sâu vào vài vấn đề .

    Mà sao cái mâm thịnh soạn rất chi là thực tế này là chã có con ma nào còng cho ra hồn nhở ?? Thích xem 2 con ruồi đánh nhau à ??

    Vậy mà đòi làm phản động.

    Khách visitir: "Còn ngày nay, các nhà đấu tranh cho dân chủ hoá tại VN không có tổ chức của mình, lại khó có thể 'ba cùng' với dân như những người CS, mục tiêu thì trừu tượng, khó thuyết phục người dân đen với mối quan tâm hàng đầu là đủ ăn đủ mặc."

    Tôi thấy ngày nay mục tiêu đấu tranh của các nhà dân chủ rất rõ ràng, nhưng thiếu người cầm cờ và chưa có kinh nghiệm tổ chức nên chưa được quần chúng ra mặt tuân theo. Theo tôi nghĩ qua đọc trên dân chủ rất rõ ràng mục tiêu đấu tranh là xóa bỏ chế độ CS lỗi thời, độc tài độc đảng mà xây dựng một xã hội dân chủ, tam quyền phân lập, hòa hợp, hòa giải dân tộc, xây đựng một xã hội dân chủ, tôn trọng nhân quyền, các quyền cơ bản như tự do ngôn luạn, tự do báo chí, tự do biểu tình được thực thi, người dân có quyền phúc quyết các vấn đề lớn của đất nước, giống như các nước tiên tiến khác như Nam Hàn, Singapore... Mục tiêu như thế thì có gì là "trừu tượng". Người dân đen chỉ quan tâm tới việc được yên ổn để làm ăn nhưng chính quyền cướp nguồn sống của dân như cướp ruộng đất của nông dân và bóc lột người lao động trong các công ty xí nghiệp một cahs quá tàn nhẫn, làm hộc xì dầu mà không đủ ăn, nay dân đen chưa đủ ăn đủ mặc. Xóa bỏ chế đố CS độc tài thì sẽ mất dàn tham nhũng.

    Nếu như có một biến động nào đó, ví dụ như có biểu tình chống cướp đất trên diện rộng thì sẽ thấy lực lượng tham gia rầm rộ lại chính là dân đen. Trí thức chưa kết nối được các tổ chức lẻ tẻ của quần chúng lao động.

    Vấn đề chính là: Liệu một chính quyền mới có tốt hơn CQ cũ?

    Tất nhiên không bao giờ có sự đảm bảo tuyệt đối. Thế nhưng dưới thời vận động chống Pháp giành độc lập của những người CS, họ là những người gương mẫu, nghèo khó, sống một cuộc sống như CN, ND. Người dân nhìn họ như là người của mình, tấm gương của mình. Mục tiêu của họ rõ ràng: chống thực dân Pháp, giải phóng dân tộc. Chính vì vậy, họ đã tập hợp được lực lượng đông đảo người dân, thậm chí cả tầng lớp tư sản dân tộc và địa chủ vào hàng ngũ của họ. Đói là lí do tại sao họ thành công.

    Còn ngày nay, các nhà đấu tranh cho dân chủ hoá tại VN không có tổ chức của mình, lại khó có thể 'ba cùng' với dân như những người CS, mục tiêu thì trừu tượng, khó thuyết phục người dân đen với mối quan tâm hàng đầu là đủ ăn đủ mặc. CQ thì quản lí dân quá chặt, chặt hơn CQ thực dân Pháp nhiều. Chỉ riêng đấu tranh công khai bất bạo động sẽ không hiệu quả. Tôi đồng ý với tác giả là cần kết hợp với hình thức đấu tranh bí mật. Ngoài ra, quan trọng nhất là các nhà đấu tranh cho dân chủ hoá VN và cộng động người Việt hải ngoại phải thực sự trở thành tấm gương về thực hành dân chủ, phản ánh mặt tích cực vượt trội của dân chủ trong việc phát triển hiện đại hoá cá nhân và cộng đồng. Chỉ khi đó công cuộc đấu tranh dân chủ hoá đất nước mới có cơ hội thành công.

    Tôi cũng nhất trí, có vấn đề có thể công khai, có vấn đề có thể không công khai. Đặc biệt trong tình hình hiện nay, an ninh có thể theo dõi, bắt người tùy tiện, chúng ta cần phải lui vào hoạt động bí mật để tránh bị bắt bớ đánh đập. Được một người lên tiếng cho dân chủ ở Việt Nam đã là quý, mất đi vì bị bắt, tù đầy, đánh đập lại càng buồn và đáng tiếc. Chúng ta có thể viết bài dưới những bút danh khác nhau, nhưng khi có những cuộc vận động dân chủ như gặp gỡ dân chủ, biểu tình, hội họp thì chúng ta có mặt, thế là thành công.

    Một tổ chức dân sự công khai nó cũng nói lên ý nghĩa riêng của nó, với hàm ý là một tổ chức đòi quyền " nhân quyền " cho dân tộc chứ ko phải đòi chính quyền cho họ, chỉ có vậy mà nhà cầm quyền cũng đàng áp hết sức là bạo lực rồi, như trường hợp của anh Nguyễn Văn Thạnh và anh Paulo Thành Nguyễn ( bài hôm Thứ Tư, 19/02/2014 )... khi có việc thì họ rất cô đơn lẽ loi trong xã hội!.

    Còn một tổ chức bí mật thì hàm ý của nó lại khác rồi ,và cũng khó mà ảnh hưởng đến đám đông quần chúng được .

    Theo tôi thì mọi việc xảy ra cứ tự nhiên , điều quan trọng là nhân sự, cần những con người có tâm, có chữ tín ,lòng kiên trì và càng có tài càng tốt .

    Cái khó cho các tổ chức hiện giờ là lòng tin, ko biết anh kia có phải đối phương cài vào ko! , anh kia có giữ chữ tín ko!!!. Và những người theo tổ chức họ cũng rất sợ , bởi vì phải hy sinh cuộc sống hiện tai ( thường những người có tầm nhìn, có lòng với đất nước thì trình độ và kinh tế của họ cũng ko thấp và còn anh hưởng gia đình nửa ), những người có tiếng tâm rồi khi có việc bất trắc cũng có nhiều người biết đến và bênh vực cho họ , còn những người mới thì rất khó khăn khi có việc xấu đến với họ.

    Chính sách ngu dân của CS đã mài mòn ý thức phản kháng của người dân . Kể cả tầng lớp trí thức bạc nhược , chỉ một số ít trí thức dũng cảm đấu tranh nhưng vẫn bế tắc phương pháp tập hợp sức mạnh dân chủ . Điều này là bình thường vì có lẽ thiên mệnh chưa đến nhưng ngôi sao sáng có thể là bất cứ ai, ở bất cứ tầng lớp nào . Lịch sử đã chứng minh không ít trường hợp anh hùng chân đất như Đinh Bộ Lĩnh ( cờ lau dẹp loạn ) ...đấy thôi .

    Nói như LMHT thì rất nhiều người nói được, rất thiều "tham mưu" rồi. Vấn đề là bắt tay vào thực hiện, lập và tổ chức một hội, tập hợp, một đảng xem nào!

    Còn một vấn đề nữa là toàn người nói "hay" nhưng làm thì dở ẹc.