Blogger Mẹ Nấm - Thế nào là "Hợp tác", và thế nào là "Đấu tranh"?

  • Bởi Hồ Gươm
    25/02/2014
    20 phản hồi

    Blogger Mẹ Nấm

    Bài viết này, tôi gửi cho Người Buôn Gió - một người đã block nick tôi từ rất lâu nhưng vừa viết bài vu khống rằng tôi hợp tác với an ninh.

    Cá nhân tôi không lạ gì với tin đồn cho rằng blogger Mẹ Nấm hay với bất kỳ ai đang tranh đấu cho tự do, dân chủ là người của an ninh, hoặc có hợp tác với an ninh để phá hoại phong trào dân chủ hay chỉ điểm. Tôi cũng biết chuyện có người cho rằng sự đối xử của an ninh với cá nhân tôi khác biệt với nhiều người khác và từ đó đã tạo ra những nghi ngờ dành cho tôi.

    Có một số người đặt câu hỏi, tại sao tôi không bị khó dễ, không bị đánh đập, không bị gây sức ép trong khi đa phần nhiều người khác đều bị như vậy.

    Tôi không thể trả lời vì sao, bởi người có thể thoả mãn mọi thắc mắc đó chỉ có thể là an ninh.

    Sự “ưu ái” của an ninh tạo ra khoảng cách giữa tôi và những người khác, có thể đó là chủ đích.

    Và hơn nữa, tôi chấp nhận những mất mát đã xảy ra mà không cần phải chia sẻ, lu loa trên mạng bởi càng an nhiên đón nhận nó thì tôi càng đứng vững hơn với những lựa chọn của mình.

    Tôi không thông báo cho mọi người biết chuyện tôi và con trai tôi cũng bị hành hung cùng với blogger Nguyễn Hoàng Vi tại nhà của bạn ấy vào ngày Quốc Tế Nhân Quyền vì tôi không muốn Mẹ và con gái tôi phải lo lắng mỗi khi tôi vào Sài Gòn sinh hoạt với các thành viên trong Mạng Lưới Blogger Việt Nam.

    Tôi khác nhiều người khác, tôi không chọn cách đối đầu với an ninh trong mọi tình huống vì tôi còn gia đình. Không thể đẩy người thân mình vào thế căng thẳng đối đầu không cần thiết, và hôm nay tôi dấn thân để mong đạt được giá trị tự do đích thực chứ không nhân danh tự do của mình để làm ảnh hưởng đến sự tự do tối thiểu của những người xung quanh.

    Nhưng quan trọng hơn hết tôi chọn lối đấu tranh có chiến lược, có tính toán để làm bằng mọi cách gia tăng phạm vi hoạt động của mình và giảm thiểu những tổn thất.

    Đối với lực lượng an ninh, nhất là những người theo dõi, sách nhiễu tôi, tôi đã vạch ra một lằn ranh rõ ràng: họ là những người thừa hành mệnh lệnh, tận trong thâm tâm họ không có thù hằn cá nhân gì với tôi. Do đó tôi không có nhu cầu chồng thêm vào động cơ nghiệp vụ của họ với động cơ thù ghét cá nhân. Điều đó nếu xảy ra chỉ làm gia tăng gấp nhiều lần những khó khăn cho tôi.

    Tôi xác định rất rõ ràng rằng, sức mạnh của đám đông đến từ nhận thức, và nhận thức ấy phải đến từ khả năng tiếp cận thông tin thật sự mà không bị cắt xén hay nhào nặn nhằm phục vụ mục đích cá nhân nào. Trong đám đông ấy, mỗi người cần thay đổi mà bản thân mình muốn trước khi thay đổi xã hội chung quanh. Điều đó có thể bắt đầu từ việc nhỏ nhặt nhất là phải sòng phẳng và thành thật với bản thân, cũng như với những người xung quanh mình nếu muốn đi cùng nhau.

    Năm 2009, sau khi bị tạm giữ 10 ngày, tôi có nhiều thời gian hơn để tìm hiểu, để nghiên cứu các mối quan hệ xung quanh mình và lý do vì sao dẫn tới việc mình bị bắt giữ.

    Đến giờ phút này, tôi chưa kết tội một ai, nhưng không thể phủ nhận rằng việc tôi bị bắt giữ ở thời điểm đó là do bị tình nghi có liên quan đến đảng Việt Tân.

    Nhắc lại chuyện này, hẳn Người Buôn Gió còn nhớ Lê Ánh – thành viên Việt Tân ở Sydney, người mà Người Buôn Gió giới thiệu cho tôi quen biết với cái tên là Cường. Lúc ấy tôi không biết ông Cường này là thành viên của Việt Tân. Cũng chính người này thông qua NBG đã nhờ tôi in áo và tôi nhận lời vì nghĩ đây là việc tốt. Và cũng chính NBG đã để lộ số áo in ở nhà và bị bắt trước tôi vài ngày.

    Tôi đã không trách móc gì ai việc này, bởi ở thời điểm đó, tôi không hiểu bản chất sự việc, lại càng không biết được rằng đảng Việt Tân có kế hoạch tiếp cận với những blogger quan tâm đến chính trị xã hội như một chiến dịch tìm người.

    Tôi cất giữ những chuyện này, như một bài học kinh nghiệm xương máu cho mình để khôn ngoan và cẩn thận hơn khi tiếp xúc bên ngoài.

    Hôm nay, tôi nghĩ mình cần nói rõ ràng suy nghĩ của mình về những gì người ta đồn thổi sau lưng mình, nói một lần rồi thôi cho những ai chưa biết cần biết.

    Bất cứ cá nhân nào cho rằng, tôi đánh phá những người đấu tranh như Tạ Phong Tần, Lê Thị Công Nhân, Đỗ Thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Phương Uyên, Bùi Thị Minh Hằng... thì xin mời đưa ra bằng chứng.

    Tôi sẵn sàng mở một buổi đối thoại online (hoặc offline) để làm rõ vấn đề này.

    Tính tôi rất rõ ràng, nếu tôi sai tôi sẽ nhận, những gút mắc cá nhân tôi đều tìm trực tiếp người có liên quan để nói chuyện, chưa bao giờ tôi phải qua bất kỳ một ai để nhờ họ nói thay và nói giùm.

    Chuyện cá nhân giữa chị Hồ Lan Hương và chị Tạ Phong Tần là câu chuyện của hai người đó. Đừng ai bắt tôi phải chịu trách nhiệm vì phát ngôn của một người trưởng thành bởi họ là bạn tôi.

    Liên quan đến việc chị Bùi Thị Minh Hằng bị công an huyện Lấp Vò bắt giữ mới đây tôi đã nói rất rõ:

    “Mỗi người có một cách phản ứng, một thái độ ứng xử tuỳ theo tính cách.

    Có người khinh ghét thì phải chửi cho hả dạ, cũng có người nói thẳng với thái độ kiềm chế rồi bỏ đi, cũng có người im lặng không phản ứng.

    Điều quan trọng là ở những nơi mà quyền con người được tôn trọng, không có tình trạng chính quyền tìm cách lừa bẫy những người bất đồng chính kiến bằng cách sử dụng lực lượng côn đồ để khích tướng, vu vạ hay ném đồ dơ bẩn vào nhà họ hòng tạo ra xô xát.

    Tôi nghĩ, tất cả những trò đã diễn với những người như chị Bùi Thị Minh Hằng sẽ không làm người khác sợ, mà sẽ làm chị ấy có thêm những người ủng hộ cùng chọn phương pháp như chị ấy mà thôi.

    Không thể yêu cầu những người như Bùi Hằng phải "có lời lẽ văn minh" khi các trò bẩn luôn diễn ra xung quanh họ.

    Và việc bắt giam những người bị đánh đập ở Lấp Vò, Đồng Tháp thêm một lần nữa chỉ ra sự lạm quyền của lực lượng công an mà thôi.”

    Thế nào là "hợp tác"?

    Nhiều người thường khuyên rằng hợp tác vì cái chung. Cần phải đặt câu hỏi cụ thể rằng cái chung là cái chung nào ở đây? Tôi không hy sinh sự tự do của mình cho những toan tính chính trị không rõ ràng.

    Và không thể có một cái chung khi người ta chưa biết rõ từng mối riêng quy tụ về cái chung ấy.

    Thế nào là “cái chung” khi người ta phải hy sinh tự do của mình cho những toan tính sai lầm mà họ không được biết đến?

    Thế nào là "đấu tranh"?

    Tôi không đấu tranh cho một sự độc tài kiểu mới mà ở đó người ta sẵn sàng miệt thị, mạt sát người khác vì họ nói khác mình.

    Tôi không đấu tranh cho một thứ quyền lực tự phong bằng cách nghi ngờ chụp mũ những người nghĩ khác mình là an ninh hay dư luận viên.

    Tôi không đấu tranh để hướng những người đang khao khát thông tin và sự thật vào một mớ hỗn loạn rối ren mới đầy ảo tưởng.

    Gửi Người Buôn Gió,

    Trên đây là những điều tôi cần nói công khai về những gì đồn thổi sau lưng tôi, riêng với cá nhân anh, tôi sẽ chỉ nói một câu thế này: cám ơn anh đã kết nạp thêm cho lực lượng an ninh một nhân sự nhưng rất tiếc, sự mai mối này không có kết thúc mong đợi như anh đã từng giới thiệu tôi với thành viên của đảng Việt Tân.

    Lâu nay tôi thường chọn cách đứng ngoài thị phi và im lặng vì tôi nghĩ rằng mỗi người có một con đường, một sự lựa chọn, và không cần thiết phải gây thêm chia rẻ vì những mất mát cá nhân so với thực trạng rối ren hiện nay. Lần này vì anh có những cáo buộc đích danh tôi, nên tôi phải lên tiếng để trắng đen cho rõ.

    Chúng ta có gì để đấu tranh với Cộng sản? - Chỉ có sự thật.

    Đúng - sai hãy để người đọc tự suy xét.

    Tôi nhắc để anh nhớ rằng, với Cộng sản, thì những trò lưu manh đểu cáng sẽ không thắng được họ đâu. Đừng kết nạp thêm người cho lực lượng an ninh chỉ vì tôi khác anh từ suy nghĩ đến cách hành động.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    20 phản hồi

    Giống như đa số các bác, tôi đề nghị hai bác MNG và NGB hãy tạm thời giữ im lặng, suy nghĩ kỹ lưỡng thêm, cân nhắc nhiều thêm và cần có bằng chứng.

    Nếu tôi không lầm, các bác lo ngại vì dính líu với đảng Việt Tân và mang tiếng chỉ điểm cho an ninh VN.

    Ở tây Âu, khi tiếp xúc với ai, thường rất khó biết khuynh hướng chính trị đảng phái của họ. Họ có thể là đảng viên hoặc chỉ là cảm tình viên của phong trào. Những cảm tình viên này, thay đổi quan điểm luôn, tùy vào tình hình kinh tế xã hội. Nói chung khi có có khăn kinh tế, cảm tình viên của các đảng cực tả cực hữu đều gia tăng

    Abcxyz123456 viết:
    Gió viết:
    Hãy nhớ rằng trước khi tôi bước vào cuộc công kích với hai con người này, tôi có vị thế cho riêng mình. Tôi thừa nhân thức đó sẽ là một cuộc chơi mất thời gian và tổn hại danh dự cũng như sức lực.

    Khi mà biết những điều mang lại thiệt cho mình hơn, mà vẫn làm. Chỉ có những khả năng, một là tôi là người Việt Tân đánh phá Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hai tôi là người an ninh cài để phá hoại người đấu tranh trong nước.

    Điều thứ ba tôi để cho mình, khi nào đó tôi sẽ nói. Có thể lúc đã rất già.

    Gió là người từng trãi, có lẽ đã cân nhắc lợi hại, được thua trong "cuộc công kích" này. Mình gần như là người ngoại cuộc, hóng chuyện là chính chứ biết gì đâu mà bàn với luận, nhưng thực sự ... chua xót làm sao!

    Thôi thì Gió cứ cân nhắc lại một lần nữa xem sao. Hiệu quả cuối cùng có lẽ cũng chỉ là nhắc nhở mọi người nên thận trọng, cảnh giác , nhất là khi bàn chuyện hay hợp tác với người khác. Và nếu chỉ như vậy thì ... bấy nhiêu điều Gió đã viết ra cũng tạm đủ. Đúng hay sai cuối cùng cũng chỉ để nhắc nhở những ai muốn dấn thân, trước hết phải biết tự bảo vệ mình.

    Mẹ Nấm lâu nay rất được lòng bạn đọc. Nếu sau những lời trần tình của Gió, Mẹ Nấm vẫn tiếp tục viết và hoạt động tốt cho phong trào dân chủ thì cảm tình của bạn đọc dành cho Mẹ Nấm có lẽ chẳng hề suy giảm.

    Tốt nhất, theo tôi, cả hai (và những ai có liên quan) nên giữ im lặng một thời gian, ít nhất là vài ba tháng. Chẳng có hại gì thêm sau thời gian yên ắng. Và ... cũng chẳng có gì lợi thêm khi cả hai hao tâm tổn trí lao vào "cuộc công kích". Tôi nghĩ thế!

    NJ (khách viếng thăm) gửi lúc 15:49, 25/02/2014 - mã số 111803

    NJ viết:
    ...

    Các bạn hãy suy nghĩ kỹ lưỡng thêm, cân nhắc nhiều thêm, nên dừng (như bác abcxyz123456 đã khuyên) và tiếp tục quan sát, hay nên bước tiếp và bước như thế nào.
    Bước chậm, ngắn nhưng chắc vẫn hơn là bước một bước dài, nhanh mà cả hai cùng ngã, làm thiệt hại cho việc đấu tranh.

    Nguyễn Jung

    Mẹ Nấm viết:
    Lâu nay tôi thường chọn cách đứng ngoài thị phi và im lặng vì tôi nghĩ rằng mỗi người có một con đường, một sự lựa chọn, và không cần thiết phải gây thêm chia rẻ vì những mất mát cá nhân so với thực trạng rối ren hiện nay. Lần này vì anh có những cáo buộc đích danh tôi, nên tôi phải lên tiếng để trắng đen cho rõ.

    Không loại trừ họ(an ninh) đang có kế hoạch triệt tiêu chị bằng những thủ đoạn kinh khủng và bí mật nhất.

    Chợt nghĩ thế...!!!

    Tôi là người hay đọc các bài viết trên báo lề trái và do vậy có biết đến cả MNG va NBG. Theo cách nhìn nhận của tôi, tôi ủng hộ những việc mà MNG đang làm.

    Về NBG tôi không rõ anh làm gì ngoài viết Đại Vệ Chí Dị nên ko bình luận.

    Rất tiếc khi thấy 2 cây viết ủng hộ dân chủ này có mâu thuẫn. Điều đó cho thấy phong trào đấu tranh cho dân chủ tại VN còn manh mún, tự phát. Tuy nhiên cái gì cũng phải có bước khởi đầu.

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    Mỗi cá nhân - theo ý nghĩa nào đó - là một tiểu vũ trụ mà họ là chúa tể. Chịu trách nhiệm cao nhất, nặng nề nhất, là cá nhân ấy chứ không thể là ai khác. NBG có cung cách của NBG, Bùi Hằng có cung cách của Bùi Hằng, Mẹ Nấm có cung cấp của Mẹ Nấm...chẳng ai phải cần chìu lụy ai nếu không thực sự gắn bó tình đồng chí trong một tổ chức nào cụ thể. Cái quan trọng hơn hết là họ đấu tranh cho cái gì. Bản thân tôi tin cả ba người trên đều là người trung thực.

    Chỉ mong, các cá nhân, cũng như các tổ chức, các nhóm chung mục đích đấu tranh chịu khó dừng ngay những lời xúc xiểm nhau. Cường quyền thèm khát những cơ hội như thế này, đừng tiếp tay cho chúng...

    Chính vì có những khác nhau trong suy nghĩ, cách làm việc và mục tiêu nên mới có đa nguyên. Ngay trong cùng một đảng có một mục tiêu chung, nhưng các đảng viên vẫn có thể có những mâu thuẫn trong cách làm việc và phương pháp, phương tiện để đạt mục đích. Không thể có một đồng thuận 100% trong một tổ chức chính trị, trong một xã hội, trong một Quốc hội.

    Điều quan trọng là minh bạch và thuyết phục, chinh phục bằng lý lẽ, bằng phân tích, bằng tài năng, nhân đức để thu hút người ủng hộ.

    Hãy phản biện nhau, hay đấm đá nhau một cách trong sạch với lương tâm, với đạo đức làm Người.
    Nhưng đừng tìm cách triệt tiêu nhau bằng thủ đoạn hèn hạ.

    Một cú đấm thẳng (verbal hay nonverbal) vào mặt một người, có thể làm vỡ mặt người đó, nhưng nếu mục đích của cú đấm là thức tỉnh người đó, đừng đi vào con đường tham ô, sai trái, hại dân, hại nước, thì cú đấm đó rất nên làm.

    Như vậy quyền quyết định, hợp tác với ai, đấu tranh với ai là quyền của mọi người. Hãy để họ tự quyết định từ lý trí, lương tâm của họ và phải để họ chịu trách nhiệm những gì họ đã làm.

    Nguyễn Jung

    Gió viết:
    Hãy nhớ rằng trước khi tôi bước vào cuộc công kích với hai con người này, tôi có vị thế cho riêng mình. Tôi thừa nhân thức đó sẽ là một cuộc chơi mất thời gian và tổn hại danh dự cũng như sức lực.

    Khi mà biết những điều mang lại thiệt cho mình hơn, mà vẫn làm. Chỉ có những khả năng, một là tôi là người Việt Tân đánh phá Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hai tôi là người an ninh cài để phá hoại người đấu tranh trong nước.

    Điều thứ ba tôi để cho mình, khi nào đó tôi sẽ nói. Có thể lúc đã rất già.

    Gió là người từng trãi, có lẽ đã cân nhắc lợi hại, được thua trong "cuộc công kích" này. Mình gần như là người ngoại cuộc, hóng chuyện là chính chứ biết gì đâu mà bàn với luận, nhưng thực sự ... chua xót làm sao!

    Thôi thì Gió cứ cân nhắc lại một lần nữa xem sao. Hiệu quả cuối cùng có lẽ cũng chỉ là nhắc nhở mọi người nên thận trọng, cảnh giác , nhất là khi bàn chuyện hay hợp tác với người khác. Và nếu chỉ như vậy thì ... bấy nhiêu điều Gió đã viết ra cũng tạm đủ. Đúng hay sai cuối cùng cũng chỉ để nhắc nhở những ai muốn dấn thân, trước hết phải biết tự bảo vệ mình.

    Mẹ Nấm lâu nay rất được lòng bạn đọc. Nếu sau những lời trần tình của Gió, Mẹ Nấm vẫn tiếp tục viết và hoạt động tốt cho phong trào dân chủ thì cảm tình của bạn đọc dành cho Mẹ Nấm có lẽ chẳng hề suy giảm.

    Tốt nhất, theo tôi, cả hai (và những ai có liên quan) nên giữ im lặng một thời gian, ít nhất là vài ba tháng. Chẳng có hại gì thêm sau thời gian yên ắng. Và ... cũng chẳng có gì lợi thêm khi cả hai hao tâm tổn trí lao vào "cuộc công kích". Tôi nghĩ thế!

    Lời trần tình từ facebook Buôn Gió

    Làm rõ chi tiết về Lê Ánh của Việt Tân trong bài viết của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
    February 24, 2014 at 7:43pm

    Trước tiên trong bài viết về hợp tác và đấu tranh, tôi không khẳng định Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là tay sai của anh ninh. Mà tôi nói về thủ đoạn của an ninh khi lợi dụng mâu thuẫn để đánh phá. Và sự tiếp tay vô tình hay có lý do nào đó với an ninh. Xin xem lại đoạn trong bài viết đó.

    ''

    Có những người vì thiếu hiểu biết, đố kỵ, ghen tức nhau mà vô tình để những lời an ninh nói nhập vào đầu mình. Dẫn đến tự nguyện làm một người vừa đấu tranh mà vừa hợp tác trong khi chính họ không biết.

    Nhưng có người thì nhận thức được điều đó, và họ bằng lòng với việc này. Bởi họ hy vọng sẽ mượn tay an ninh triệt phá các nhóm đấu tranh cạnh tranh với họ, hòng dành được nguồn tiền trợ lực từ hải ngoại cho nhóm của mình. Sâu xa hơn là họ hy vọng vào sự thay đổi xã hội, họ sẽ là lực lượng được ĐCS chọn làm đối thoại trong buổi giao thời. Bởi thế họ luôn tạo cho mình vẻ ngoài là ôn hòa, là chừng mực, là vì một chuyển biến tốt đẹp cho dân tộc mà cả hai bên đều thấy ổn thỏa, hài hòa.''

    Tất cả những gì Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hồi đáp, thiết nghĩ ở bài viết trước tôi đã nói tương đối đầy đủ. Ở bài viết này chỉ trình bày lại về nhân vật Lê Ánh mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhắc tới nhiều năm nay.

    --------------------------------------------------

    Đây là bài viết của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

    http://danluan.org/tin-tuc/20140225/blogger-me-nam-the-nao-la-hop-tac-va-the-nao-la-dau-tranh

    Trong đó có đoạn.

    ''

    Đến giờ phút này, tôi chưa kết tội một ai, nhưng không thể phủ nhận rằng việc tôi bị bắt giữ ở thời điểm đó là do bị tình nghi có liên quan đến đảng Việt Tân.

    Nhắc lại chuyện này, hẳn Người Buôn Gió còn nhớ Lê Ánh – thành viên Việt Tân ở Sydney, người mà Người Buôn Gió giới thiệu cho tôi quen biết với cái tên là Cường. Lúc ấy tôi không biết ông Cường này là thành viên của Việt Tân. Cũng chính người này thông qua NBG đã nhờ tôi in áo và tôi nhận lời vì nghĩ đây là việc tốt. Và cũng chính NBG đã để lộ số áo in ở nhà và bị bắt trước tôi vài ngày.

    Tôi đã không trách móc gì ai việc này, bởi ở thời điểm đó, tôi không hiểu bản chất sự việc, lại càng không biết được rằng đảng Việt Tân có kế hoạch tiếp cận với những blogger quan tâm đến chính trị xã hội như một chiến dịch tìm người.

    Tôi cất giữ những chuyện này, như một bài học kinh nghiệm xương máu cho mình để khôn ngoan và cẩn thận hơn khi tiếp xúc bên ngoài.''

    --------------------------------

    Thực ra mà nói, thì cái tên Lê Ánh tôi biết được là do Quỳnh nói. Còn ngay cả sau khi bị bắt về, tôi vẫn chỉ biết anh ta tên Cường. Tôi quen anh ta qua sự giới thiệu của cô MT, một người lúc đó gần như là chị em kết nghĩa với Quỳnh. MT giới thiệu với tôi anh ta có biết về diệt vi rút, tôi cũng giới thiệu cho Quỳnh để anh ta diệt vi rút cho. Tôi không giới thiệu một câu nào anh ta về việc trao đổi in áo HSTS hay công việc nào khác, đại loại chỉ là về phòng ngừa , bảo mật cho máy tính.

    Còn chuyện Quỳnh và Lê Ánh sau đó quan hệ với nhau thế nào.? Rồi mãi sau này Quỳnh chửi Lê Ánh. Tôi tôn trọng sự riêng tư không nói ra ở đây. Có điều là bản thân tôi lúc đó cũng không hề biết Lê Ánh là người Việt Tân, bài viết của Như Quỳnh nói tôi giới thiệu cô ta với thành viên Việt Tân dường như muốn nói tôi là người của Việt Tân và đang giới thiệu cô ta gia nhập tổ chức này.

    Tôi giới thiệu cho cô ta về một người bảo mật máy tính, chứ không giới thiệu một đảng viên Việt Tân.

    Như Quỳnh nói hàm ý vì tôi mà cô ta bị bắt lây, rồi cô ta nói tôi bị bắt vì số áo ở nhà tôi trước, sau đó mới đến cô ta. Dường như muốn bảo tôi khai ra cô ta. Bản cung vẫn còn đó, tôi chỉ nhận tôi in áo, không biết ai khác làm gì. Quỳnh đã bị an ninh làm việc trước tôi nhiều ngày, còn tôi mới chỉ gọi lên làm việc hai ngày đã bị bắt. Tôi không hề bao giờ nói mình bị lộ từ đâu. Đó là câu chuyện đã xảy ra, nói chung thì 9 ngày giam với tôi, một kẻ đã bị giam cầm cả nghìn ngày ở những trại tù khắc nghiệt và tàn bạo thì mấy ngày đó chả bõ bèn gì.

    Nhưng nếu Như Quỳnh nói tôi giới thiệu người xấu cho cô ta, thì lẽ ra Như Quỳnh cũng nên khước từ trả lời phỏng vấn CNN do tôi giới thiệu sau này. Người của đài CNN muốn phỏng vấn tôi, và tôi lúc đó đã trả lời rằng hãy phỏng vấn Như Quỳnh để cô ta có được chút danh tiếng. Còn với tôi thì tôi tin vào ngòi bút của mình, không nhanh chóng như trả lời phỏng vấn, nhưng chắc chắn chỉ một vài năm tôi có được vị thế bằng sức viết của mình. Đây là lời tôi nói với người của đài CNN lúc đó, không hề thêm bớt hay bịa đặt. Lúc đó vì mục tiêu đấu tranh muốn được lan rộng, nhân tố có nhiều nơi, đồng đều nên tôi nghĩ vậy.

    Đến giờ tôi vẫn nghĩ sự nhận định mình là đúng, sau khi trả lời CNN thì Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được dư luận quốc tế biết đến nhiều hơn. Như Quỳnh cũng làm nhiều thứ cho cuộc đấu tranh sau đó, không chỉ trích đánh phá ai như sau này. Còn tôi vài năm sau cũng tự khẳng định được những gì mình xác quyết vào năng lực của mình.

    Chúng tôi xa cách nhau không phải vì vụ bị bắt đó, mà vì chuyện mâu thuẫn trong nhận định về Tạ Phong Tần sau này. Như Quỳnh nói như kiểu sau vụ bắt đó, cô ta cho rằng vì tôi, nên cô ta cẩn thận không ngoan đề phòng. Tôi nghĩ cô ta đề phòng '' bên ngoài '' như cô ta nói chứ không phải là tôi. Vì sau đó thời gian dài chúng tôi vẫn trò chuyện, có điều khi Như Quỳnh nói cô ta có việc muốn làm, cần bàn. Tôi trả lời dứt khoát, anh em mình đã một lần chung bị đổ vỡ, giờ không nên bàn gì. Em làm gì em cứ làm, kế hoạch em đừng cho anh biết, khi em triển khai làm công khai thì anh ủng hộ. Lời này tôi nói vào tháng 7 năm 2011 với Như Quỳnh. Sau đó tôi lại bị an ninh TPHCM tóm ngay khi vừa xuống máy bay, họ hỏi tôi về việc ký tên ủng hộ. Tôi gật đầu là mình là người ký ủng hộ lời kêu gọi đó, nếu các ông thích thì ngay tại đây tôi ký cho các ông xem luôn. Các ông khỏi phải nhìn chữ đánh máy trên mạng làm gì. Họ lắc đầu và không vặn vẹo về chuyện ký tên đó nữa.

    Chuyện về Tạ Phong Tần, Như Quỳnh và Hồ Lan Hương cáo buộc chị Tần là an ninh, chui vào hàng ngũ đấu tranh để đánh phá. Tôi không tin. Như Quỳnh đưa link một bài viết ai đó nói tôi là chui vào nhà thờ cùng với Lê Trần Luật để moi tiền nhà thờ, đi ăn nhậu, chơi gái và nói rằng đó là Tạ Phong Tần viết về tôi. Tôi không nói gì, trả lời bằng một bài viết khen ngợi chị Tần dũng cảm đấu tranh.

    Tôi đi con đường của mình, cả nghìn bài viết , có đến trăm bài chia sẻ với những người bị bắt tù. Chưa bao giờ có bài nào chỉ trích đích danh ai như hôm nay tôi gọi tên Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Chỉ trích một người phụ nữ có hai con nhỏ không phải là bản chất của tôi. Nhưng khi phân loại đặc tình, bán đặc tình, và loại vừa hợp tác vừa đấu tranh. Trong bài viết của mình tôi cũng nói rõ có những người vừa đấu tranh với lý tưởng cho một xã hội tốt đẹp, nhưng vì sao vẫn đi đánh phá các người khác, nhất là những người đã bị bắt.

    Như Quỳnh hôm nay còn nói lại được, chứ Tạ Phong Tần và Bùi Thị Minh Hằng thì không.

    Riêng với Hồ Lan Hương, những lời cáo buộc về chị Tạ Phong Tần rằng an ninh cài, khi chị Tần bị bắt thì kêu là khổ nhục kế, khi mẹ chị Tần tự thiêu thì Hồ Lan Hương nói là có '' vấn đề riêng''. Thiết nghĩ con người này không cần phải nhắc đến nhiều.

    Lẽ ra tôi im lặng như nhiều người, không chỉ trích ai để tránh mình sa đà vào cuộc cãi vã. Chỉ trích một người nhiều người biết như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là điều tôi cân nhắc kỹ, vì tôi biết số lượng người ủng hộ cô ta không phải là ít.

    Nhưng tôi thấy nói ra điều này, vào lúc này là hợp lý. Cho những ai còn đang ở trong tình trạng vừa hợp tác vừa đấu tranh ý thức được, để giảm bớt sự hợp tác vô tình hay vì có ý đồ muốn độc tôn sự đấu tranh của mình mà làm phương hại đến người khác.

    Và tôi thực sự chờ đợi đòn tấn công của Hồ Lan Hương và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Càng nhiều vào lúc này càng tốt. Tôi sẵn sàng mất thời gian làm việc khác để đi đôi co với họ ngay tại thời điểm này.

    Hãy nhớ rằng trước khi tôi bước vào cuộc công kích với hai con người này, tôi có vị thế cho riêng mình. Tôi thừa nhân thức đó sẽ là một cuộc chơi mất thời gian và tổn hại danh dự cũng như sức lực.

    Khi mà biết những điều mang lại thiệt cho mình hơn, mà vẫn làm. Chỉ có những khả năng, một là tôi là người Việt Tân đánh phá Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hai tôi là người an ninh cài để phá hoại người đấu tranh trong nước.

    Điều thứ ba tôi để cho mình, khi nào đó tôi sẽ nói. Có thể lúc đã rất già.

    Bài viết của Mẹ Nấm từ đầu đến cuối rất hay, rất thuyết phục. Nhưng đến đoạn MN nói NBG giới thiệu một thành viên của Việt Tân cho MN thì tôi hơi nghi ngờ về động cơ thực sự của bài viết này. Tại sao đến giờ này, MN mới tiết lộ thông tin đó? Để trả đũa hay vì mục đích nào khác? Dù với mục đích gì thì tôi cho rằng MN mất điểm khi "vạch mặt" NBG kiểu này.

    Nói thêm, có thể NBG lúc mới bắt đầu đấu tranh, không biết tổ chức Việt Tân là ai. Nhưng việc Mẹ Nấm đề cập chuyện này trong bài viết như thế có thể bị các báo lề đảng lợi dụng để bôi xấu hình ảnh của các nhà đấu tranh. Và như vậy, vô tình Mẹ Nầm đã ghi điểm với nhà cầm quyền.

    Tôi thật sự thất vọng về bài viết của Mẹ Nấm.

    Em cũng như các bác. Em không muốn cuộc chiến vô nghĩa giữa anh Gió và chi Như Quỳnh.

    Em không biết đây có phải là 2 người bị sụp xuống hố của an ninh không. Neu bị sụp hố thì 2 người hãy đứng lên.

    Rất tiết sự cố này xảy ra

    Xích - lô Hải Phòng viết:
    Từ đáy lòng, ôi thật sự yêu quý cả hai bạn NBG và MNG. Những gì các bạn từng làm đều hữu ích cho cuộc đấu tranh vì dân chủ của nước nhà.

    Tuy vậy, tôi nghĩ cáo buộc của NBG đối với MNG là đáng suy nghĩ. Nếu bạn Gió không đưa ra được bằng chứng thì mất hay.

    Ai cũng biết, CSVN không từ một thủ đoạn nào dù đê hèn đến đâu để đánh phá, chia rẽ, khủng bố những người mà họ cho rằng có thể lật bộ mặt tham tàn của họ.

    Bạn Gió là người từng trải không có nghĩa là bạn không thể rơi vào những cái bẫy ngày càng tinh vi của bọn Mafia này. Chúng không chỉ gây nên sự nghi kị mà còn làm cho những người mới quan tâm đến vận mệnh đất nước sợ hãi.

    Về bạn MNG, có phải để trả đũa NBG, bạn cáo buộc NBG giới thiệu bạn với Việt Tân?

    Mỗi cá nhân góp phần vào mục tiêu làm đất nước thật sự độc lập, tự do, hạnh phúc theo những cách khác nhau tuỳ hoàn cảnh cụ thể của mình.

    Tất cả đều đáng được trân trọng.

    Mọi thắc mắc của bạn thì MNG và NBG đều giải đáp trong những Status mới nhất của họ ở FB rồi.

    Nhưng vì Dân Luận khó có thể đăng hết được, cho nên bạn hãy vào thẳng FB của MNG và NBG.

    Cá nhân tôi thấy tình hình ngày càng phức tạp, chia rẽ. Buồn!

    Từ đáy lòng, ôi thật sự yêu quý cả hai bạn NBG và MNG. Những gì các bạn từng làm đều hữu ích cho cuộc đấu tranh vì dân chủ của nước nhà.

    Tuy vậy, tôi nghĩ cáo buộc của NBG đối với MNG là đáng suy nghĩ. Nếu bạn Gió không đưa ra được bằng chứng thì mất hay.

    Ai cũng biết, CSVN không từ một thủ đoạn nào dù đê hèn đến đâu để đánh phá, chia rẽ, khủng bố những người mà họ cho rằng có thể lật bộ mặt tham tàn của họ.

    Bạn Gió là người từng trải không có nghĩa là bạn không thể rơi vào những cái bẫy ngày càng tinh vi của bọn Mafia này. Chúng không chỉ gây nên sự nghi kị mà còn làm cho những người mới quan tâm đến vận mệnh đất nước sợ hãi.

    Về bạn MNG, có phải để trả đũa NBG, bạn cáo buộc NBG giới thiệu bạn với Việt Tân?

    Mỗi cá nhân góp phần vào mục tiêu làm đất nước thật sự độc lập, tự do, hạnh phúc theo những cách khác nhau tuỳ hoàn cảnh cụ thể của mình.

    Tất cả đều đáng được trân trọng.

    Không khó để nhận biết sự thật: Một bên, chị Như Quỳnh (Mẹ Nấm) là con người điềm đạm, nhân văn, nhân tính, tri thức, bình tỉnh & ôn hòa.
    Là người đọc rất nhiều bài của chị và của N.B. Gió, nếu tinh ý, không khó phân biệt.
    Mẹ Nấm là người rất khoan hòa, đỉnh đạc, tình người, trí tuệ & vì đại nghĩa. Giả sử, chỉ giả sử thôi, nếu chị Như Quỳnh (Mẹ Nấm) có theo một khuynh hướng nào, thì có sao đâu ? Chị là biểu trưng của chân lý, của nhân hòa, biết đặt tổ quốc và dân tộc lên trên hết, can đảm dấn thân vì đại nghĩa một cách ôn hòa, đầy thuyết phục...thì tôi ủng hộ. Nhưng đừng thấp hèn chụp mũ chị.
    Một bên, N.B. Gió: "Đá ngược không ra đá ngược", "Đá xuôi không ra đá xuôi", "Môn không ra môn, khoai không ra khoai".... Tinh ý sẽ thấy rõ: GÂY NHIỄU có chỉ đạo, để chia rẽ.
    Người ta đã biết tận dụng sở trường và sở đoản của nó theo đúng bản chất. Vai nào hắn "nhập" và "hóa thân" cũng khá đạt. Nhưng tinh ý thì không khó nhận ra.

    Tôi cũng hơi giật mình khi bác Gió nói về mẹ Nấm Gấu như vậy. Đúng như mẹ Nấm Gấu viết bác Gió cần đưa ra bằng chứng, không cần trực tiếp, có thể là các link đến các bài viết của mẹ Nấm mà bác Gió cho là có vấn đề. Tôi cũng chưa vào blog bác Gió, hay đây là 1 bài mạo danh bác Gió để chia rẽ bác Gió và mẹ Nấm. Cá nhân tôi thấy phong trào dân chủ có quá ít người tham gia, mới chỉ ở Hà Nội, Sài Gòn. Những điều mẹ Nấm làm được ở Nha Trang thật đáng trân trọng. Hy vọng nó sẽ có ở mọi nơi ở Việt Nam, các làng mạc, thị tứ, thị trấn, thị xã, thành phố ở toàn Việt Nam.

    Tôi nghiêng về MNG, vì trước đây bà Bùi Hằng tố MNG là tay sai chính quyền trước. Còn NBG thì gần đây có nhiều bài "tỏ ra khách quan" nhưng kỳ thực toàn là tung tin không bằng chứng.

    Tôi quý trọng Mẹ Nấm và Lái gió như nhau, nay thấy hai bạn có những hiềm khích như thế này, thật buồn.

    Tôi đã đọc bài liên quan của bác Gió. Tôi hơi ngạc nhiên vì tôi nghĩ là bác Gió vốn là người bộc trực, tại sao bác không đưa ra các bằng chứng cụ thể khi bác qui kết đích danh một người.

    Tôi chia sẽ quan điểm trong bài viết trên đây của Mẹ Nấm. Tôi cũng nhận thấy trong thời gian gần đây, các bài viết của Mẹ Nấm thể hiện một sự trưởng thành và chín chắn nhiều hơn trước (các bài viết của Đoan Trang cũng vậy).

    Trong các phong trào đấu tranh, mỗi người có một cách tiếp cận vấn đề khác nhau, và các sự khác biệt trong quan điểm về phương thức đấu tranh là không tránh khỏi. Nó xảy ra trong tất cả các phong trào, kể cả các phong trào dân quyền ở Mỹ trước đây.

    Đối với một phong trào dân chủ còn rất non trẻ ở VN, mức độ khác nhau về ý thức dân chủ của những người tham gia phong trào đấu tranh cũng là điều tự nhiên. Do chưa có dịp thực hành dân chủ, hay kiến thức về dân chủ còn hạn hẹp, có những người cho rằng chỉ có cách của họ hay quan điểm của họ là đúng, mà không biết đến sự khác biệt của mỗi cá nhân.

    Nhiệt tình rất cần thiết trong đấu tranh, nhưng nhiệt tình mà độc đoán thì lại rất nguy hiểm do dân chủ. Những phong trào được hướng dẫn bởi những người quá nhiệt tình nhưng không có ý thức dân chủ cao khó đi đến thành công trong việc tạo dựng một xã hội thực sự dân chủ. Hy vọng với thời gian những người tham gia phong trào dân chủ sẽ học hỏi đưõc từ kinh nghiệm của chính mình và từ người khác để trưởng thành hơn.

    Mỗi cá nhân - theo ý nghĩa nào đó - là một tiểu vũ trụ mà họ là chúa tể. Chịu trách nhiệm cao nhất, nặng nề nhất, là cá nhân ấy chứ không thể là ai khác. NBG có cung cách của NBG, Bùi Hằng có cung cách của Bùi Hằng, Mẹ Nấm có cung cấp của Mẹ Nấm...chẳng ai phải cần chìu lụy ai nếu không thực sự gắn bó tình đồng chí trong một tổ chức nào cụ thể. Cái quan trọng hơn hết là họ đấu tranh cho cái gì. Bản thân tôi tin cả ba người trên đều là người trung thực.

    Chỉ mong, các cá nhân, cũng như các tổ chức, các nhóm chung mục đích đấu tranh chịu khó dừng ngay những lời xúc xiểm nhau. Cường quyền thèm khát những cơ hội như thế này, đừng tiếp tay cho chúng...

    MNG viết:
    Thế nào là "hợp tác"?

    Nhiều người thường khuyên rằng hợp tác vì cái chung. Cần phải đặt câu hỏi cụ thể rằng cái chung là cái chung nào ở đây? Tôi không hy sinh sự tự do của mình cho những toan tính chính trị không rõ ràng.

    Và không thể có một cái chung khi người ta chưa biết rõ từng mối riêng quy tụ về cái chung ấy.

    Thế nào là “cái chung” khi người ta phải hy sinh tự do của mình cho những toan tính sai lầm mà họ không được biết đến?

    Hình như "hợp tác" của MNG khác với "hợp tác" NBG muốn nói(!?)

    Mẹ Nấm viết:
    Bất cứ cá nhân nào cho rằng, tôi đánh phá những người đấu tranh như Tạ Phong Tần, Lê Thị Công Nhân, Đỗ Thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Phương Uyên, Bùi Thị Minh Hằng... thì xin mời đưa ra bằng chứng.

    Cá nhân tôi không tin Mẹ Nấm làm gì khuất tất và tôi đồng ý với chủ đích và phương lược đấu tranh cho nhân quyền của Mẹ Nấm. Những lời giải thích trong bài và sự lựa chọn của Mẹ Nấm cũng đáng cho mọi người suy gẫm, nhất là những ai muốn tranh đấu ôn hoà và phi đảng phái.