Phan Châu Thành - Tại sao người Việt, dân tộc Việt mãi nghèo?

  • Bởi Mắt Bão
    13/02/2014
    34 phản hồi

    Phan Châu Thành

    Mỗi dân tộc, mỗi đất nước thường đều có những cá nhân, những dòng tộc giàu có nổi tiếng nhiều đời, truyền qua nhiều thế hệ, nhiều thế kỷ, của họ. Dân tộc Việt ta không thế. So với các nước và dân tộc khác trên thế giới (có lẽ trừ một số ở Châu Phi thôi), đất nước ta không chỉ luôn nghèo khó hơn mà còn luôn luôn không có những cá nhân, những dòng tộc giàu có và nổi tiếng truyền đời như thế- không một ai và không một dòng họ, suốt chiều dài hơn hai nghìn năm hay hơn bốn nghìn năm lịch sử!? Kể cả những dòng họ hoàng tộc Việt cũng không phải những dòng họ giàu có...

    Hiện tượng đó là không có ngoại lệ, trừ những cá nhân, gia đình tư bản đỏ của những kẻ cộng sản khát máu và nay thêm khát tiền, đang giầu lên gần đây chỉ bằng ăn cắp và ăn cướp từ chính dân Việt - những người mà họ nói “tự nguyện hy sinh phục vụ” và từ đất nước Việt này mà họ luôn to mồm cam kết sẽ “bào vệ và xây dựng”... là một nạn dịch ung thư đỏ của đất nước và dân tộc Việt, sẽ không được xem xét ở đây.

    Tôi đã luôn đặt ra cho mình câu hỏi trên đầu bài đó và đi tìm câu trả lời cho nó hàng chục năm nay trong văn hóa, lịch sử dân tộc Việt. Và tôi biết sẽ có rất nhiều nguyên nhân như trăm ngàn mảnh của bức tranh ghép hình phức tạp, nên có thể sẽ mất rất nhiều thời gian, và có thể đến cuối đời tôi vẫn không tìm ra câu trả lời thỏa mãn cho mình.

    Thế nhưng hôm nay, sau những cuộc gặp gỡ và nói chuyện đầu năm với gia đình, bạn bè, học trò... đột nhiên những mảnh ghép chính của câu trả lời dường như đã bắt đầu hé lộ với tôi.

    Câu trả lời đó là, từ trong văn hóa xã hội và trong sâu thẳm tâm thức (tài chính) của người Việt, trài qua nhiều thế kỷ của lịch sử dân tộc với chủ yếu là chiến tranh và loạn lạc, người Việt chúng ta căm ghét đồng tiền và tài sản, căm ghét và coi khinh người giàu và càng không biết cách làm giàu và khộng hề biết tích tụ tài sản.

    Các bạn sẽ nói: Nói như thế ai cũng nói được, nhưng kết luận như thế cho cả một dân tộc thì chứng minh sao đây? Câu trả lời của tôi trên (những mảnh ghép chính đầu tiên của bức tranh) gồm hai phần: Bối cảnh, là một lịch sử cộng đồng Việt thăng trầm hàng nghìn năm vời đắc thù chủ yếu là chiến tranh loạn lạc và kẻ ngoại xâm luôn đến từ phường Bắc, trừ khoảng một thế kỷ gần đây kẻ ngoại xâm đến từ phương Tây và dân ta cũng không coi là thù địch nữa; và Nội dung, là tâm thức ghét người giàu và không biết làm giàu của người Việt hôm nay.

    Trước khi đi vào những cố gắng chứng minh cho kết luận trên, chúng ta hãy cùng xem xét một vài câu chuyện thực làm ví dụ cụ thể.

    Câu chuyện thứ nhất. Một anh bạn tôi là con trưởng một dòng họ lớn ở Hà Tây nay “tự nhiên” đã thành Hà Nội. Các cụ nhà anh có một gia sản kha khá là bất động sản (nhà cửa rộng dài trong làng đã lên phố và ruộng đất thì lên “dự án”...) mà theo thời giá là hàng vài chục tỷ đồng, nay đến lúc gần lâm chung mới chịu đem chia cho các con thì người út nói cụ đã để lại (bằng miệng) hết cho mình rồi. Anh bạn tôi là cán bộ đã về hưu, không phải dạng tư bản đỏ nhưng cũng giàu có và có hai con đều đi học nước ngoài rồi, nên anh tuyên bố “không quan tâm”, và “các cụ chia sao chấp nhận vậy”. Nhưng các cụ không biết gì nữa rồi, nên đành chấp nhận mọi điều ông em út tài hèn đức mọn nhất nhà nhưng lại giỏi phá và vì thế phải ở lại quê với các cụ, nói sao nghe vậy. Tưởng chuyện chia chác tài sản dòng họ anh thế là xong, mấy chục tỷ đồng gia truyền mấy đời về tay ông em út với đám con cũng ít học và nghiện hút, chỉ giỏi phá như cha. Nhưng bất ngờ xuất hiện từ phía cậu con trai út của anh, nó mới tốt nghiệp thạc sĩ bên Mỹ về và đột nhiên đứng ra tuyên bố: “Nếu bố không nhận quyền lợi của bố thì đó không có nghĩa là con không đòi quyền lợi của con. Vậy bố hãy dẹp sĩ diện, đứng sang bên, ủy quyền cho con đòi quyền lợi chính đáng của bố và là cả của chị em con.”

    “Và thằng bé đã đòi được gần một phần tư tài sản dòng họ thuộc về quyền thừa kế của tôi, con trưởng, mà mình sĩ diện không “thèm” đòi, coi phận làm con là không bao giờ được đòi hỏi và tính đến tài sản của bố mẹ…” Anh bạn hồ hởi kết luận: “Với tài sản đó sẽ bán đi được hơn chục tỷ, gia đình tôi và gia đình hai cháu có chút vốn xoay sở rồi. Nếu cứ để theo ý tôi thì chúng tôi chả có gì, mà đám em tôi và các con chúng nó cũng sẽ nhanh chóng phá nát hết những gì các cụ để lại thôi, vì chúng nó có biết làm gì đâu, chỉ biết bám vào nhà nước và người khác...”

    Câu chuyện thứ hai. Một cô bạn tôi, một dịch giả, một chuyên gia NLP, một trí thức khá uyên thâm, một người rất đàng hoàng, học nước ngoài về, hai vợ chồng đều làm nhà nước nuôi một con ăn học đầy đủ từ hai đồng lương, và tài sản hiện có là căn hộ chung cư cũ của cha mẹ cho trị giá khoảng 1 tỷ đồng ngay trung tâm thành phố. (Căn hộ cũ ở trung tâm Sài Gòn tôi cũng từng có và ở nên biết rõ: nó sẽ rất sập xệ và chật chội, chả thoái mái gì ngoài việc ở trung tâm). Nhưng cha mẹ cô khá giàu và có một căn nhà lớn hai mặt tiền cao tầng cũng trong trung tâm, trị giá lúc cao là ba bồn chục tỷ. Các cụ ở một tầng, hai câu con trai cuối (em bạn tôi), làm nhà nước (tức không biết kinh doanh gì) ở hai tầng với hai cô vợ không chịu làm gì, còn tầng trệt cho thuê kinh doanh được 1,5-2,0 nghìn đôla một tháng (khoảng 30-40 tr.đồng/tháng) từ nhiều năm nay. Từ hàng chục năm nay các cụ đã cho ở và phải nuôi ăn cả hai gia đình của hai cậu con trai út đó từ tiền cho thuê nhà và lương hưu của mình (hai cụ đều là cán bộ hưu trí), nhưng vấn đề nảy sinh gần đây khi hai cô con dâu út đòi ông bà làm giấy chia ba ngôi nhà và để họ tự kinh doanh hai phần ba “của họ”, còn phần kia cho các cụ ở và giữ cho anh cả (đã rất giàu có nên không quan tâm). Theo các cụ và hai con dâu thì bạn tôi tuy là con gái thứ hai duy nhất nhưng là “nữ nhi ngoại tộc” nên sẽ không được chia chác gì nữa (ngoài căn hộ 1 tỷ đồng đã cho từ lâu).

    Cô bạn tôi và chồng cô nói là cha mẹ cho gì thì nhận, sẽ không xin hay đòi hỏi gì, coi như bên ngoài đã thể hiện chấp nhận quyết định chia ba ngôi nhà lớn của ông bà. Nhưng ông bà còn khỏe nên chưa chịu làm giấy tờ sang nhượng cho các con nên bị hai con dâu và con trai hành tội khốn khổ. Hai vợ chồng cô bạn chỉ kể chuyện nhà mà không dám hỏi lời khuyên của tôi, vì không muốn tỏ ra mình còn ấm ức vì là “nữ nhi ngoại tộc” và muốn giữ đạo đức con ngoan là không bao giờ đòi hỏi gì, giống anh bạn tôi ở ví dụ trên.

    Biết cái sĩ của các bạn mình, tôi chủ động đưa ra lời khuyên như sau: Theo Luật thừa kế thì một phần tư ngôi nhà đó, tức khoảng 5-10 tỷ đồng là của các bạn, không có khái niệm “nữ nhi ngoại tộc” ở đây, và nếu các bạn từ chối thì nó thuộc quyền thừa kế của con gái các bạn. Vậy nên trước khi chấp nhận giải pháp của các cụ và hai cô em dâu, các bạn nên hỏi con gái mình vì cháu cũng đã đi làm và sắp có gia đình rồi, cháu sẽ cần tiền mua nhà ra ở riêng, sẽ không muốn ở chung mãi trong căn chung cư 1 tỷ của các bạn nữa? Các bạn phải tự cân nhắc việc tôn trọng quyết định (sai luật thừa kế) của ông bà và được tiếng là “con người đoàng hoàng” không bao giờ đòi hỏi gì bố mẹ, với việc lên tiếng đòi phần chính đáng của mình theo luật pháp và bị mang tiếng là con hư, tham lam nhưng có thêm 5 căn hộ như các bạn đang có cho mình và cho con gái và các cháu ngoại tương lai? Các bạn phải tự quyết định chuyện đó và phải can thiệp vào chuyện đó trước khi quá muộn… nếu muốn thay đổi nó.

    Câu chuyện thứ ba. Một cậu học trò của tôi, khoảng 24 tuổi, khá là ngoan, rất dẻo mồm, một mình xa nhà lêu têu ở Sài Gòn nhiều năm nay chưa học xong đại học. Cậu làm quen với một phụ nữ (sau biết là rất giàu có) trong công viên, và sau một thời gian cậu được bà nhận là con nuôi cho về ở chung căn nhà rộng nhiều phòng mà bà (khoảng gần 60) ở một mình. Cậu gọi bà là mẹ. Cậu kể quan hệ hai mẹ con rất trong sáng vì bà giận con cháu mình nên ở một mình. Bà cho nhiều tiền để cậu chơi chứng khoán, niềm đam mê của cậu, và hứa sẽ để lại tài sản cho cậu, chứ không phải các con cháu mình, đổi lại việc cậu ở đó và chăm sóc bà, nói chuyện với bà… Cuối năm ngoái, dường như bà đã thực hiện lời hứa để lại tài sản cho cậu con nuôi, vì cậu nói cậu đã được bà cho đứng tên rất nhiều tài sản. Đầu năm nay, cậu hỏi tôi làm sao rút khỏi cuộc sống bên cạnh bà để được tập trung chơi chứng khoán…? Cậu gọi tôi là thầy vì tôi dậy cậu về tâm thức kinh doanh, nhưng thực sự tôi không biết cậu chơi chứng khoán có thành công không vì tôi không dạy cậu chơi chứng khoán. Tôi cũng không dạy cậu cách sống. Tôi chỉ biết cậu đang có một khối tài sản nhiều tỷ của bà già giạn con cháu 60 tuổi kia để cậu chơi ck và tôi thấy cậu sẽ không có khả năng bảo vệ và phát triển số tài sản đó.

    Câu chuyện thứ tư – chuyện gia đình tôi. Chúng tôi có sáu chị em, tất cả đều được cho ăn học hết đại học và phải tự lập nghiệp hoàn toàn dù cha mẹ là cán bộ có chút chức quyền và quan hệ. Nhưng chỉ có ba người lập nghiệp vững vàng và trở thành doanh nhân từ hai bàn tay trắng và sau rất nhiều chìm nổi, còn ba người “ổn định với nhà nước” thì vẫn phải nhờ vào hỗ trợ của gia đình – và chính xác là từ những anh chị em khác. Buồn cười là trong con mắt mẹ tôi, ba người khó khăn đó là ngoan nhất và luôn đáng thương và bà làm mọi thứ để san sẻ cho họ, khiến họ luôn ỉ lại sự cưu mang “bao cấp” đó. Mọi chuyện của họ bà bắt chúng tôi phải lo thay hết, từ mua nhà đến sắm đồ, đến cưới xin cho các cháu, đến gánh vác các chi tiêu lớn trong gia đình thay họ, trả tiền học đại học cho các con họ… vì chúng tôi có thu nhập cao ôn định nhờ kinh doanh. Tôi gọi bà là Robin Hood vì luôn “điều tiết tài sản” giữa chúng tôi, “lấy của người giàu chia cho người nghèo”, nhưng khiến những người nghèo càng ỉ lại và lười nhác hơn. Chúng tôi muốn giúp họ - các chị em mình, kinh doanh thì họ không muốn học, họ coi thường việc kinh doanh, họ chỉ muốn bám nhà nước, và họ chỉ muốn nhận sự hỗ trợ lớn và vô điều kiện của chúng tôi bằng tiền, tốt nhất qua van điều tiết tên là Robin Hood. Chúng tôi đành phải chuyển sang giúp con cháu họ kinh doanh, cũng thất bại. Con cháu họ, là cháu chúng tôi, cũng như họ - không chịu học kinh doanh mà muốn tự kinh doanh ngay để giàu ngay, và luôn thất bại, rồi lại quay về đi làm thuê.

    Một ngày đẹp trời mẹ tôi quyết định mang theo cô giúp việc của bà về ở với tôi, con trưởng – chuyện bình thường, vì ba tôi mất lâu rồi. Căn nhà tôi mua cho bà ở, bà tuyên bố cho cậu út, đứa ở với bà nhiều nhất và cũng là kẻ không làm ra đồng nào nhưng coi tiền như rác, hỗn nhất nhà. Với tôi và hai em làm kinh doanh thì Ok, nhưng còn hai người kia lại không Ok dù họ vẫn im lặng. Thế là căn nhà mấy tỷ đồng để hoang vì cậu út còn mải lêu têu và chỉ giỏi phá, sẽ phá sau. Lẽ ra chia ba thì bà chị và cậu em khác của tôi sẽ có thêm mỗi người trên 1 tỷ để xoay sở. Khi viết bài này tôi mới có quyết tâm sẽ đứng ra can thiệp quyết định của mẹ mình để dành lại phần cho hai người chị và em đang ấm ức kia – họ đang khổ vì cố phải làm con ngoan. Tôi sẽ làm thế.

    Có thể thấy rất nhiều, vô số, những ví dụ như thế xung quanh bạn và trên báo chí, phim ảnh…

    Từ tất cả các ví dụ đó chúng ta có thể rút ra mấy điểm chung về các xử lý tài sản và tiền bạc trong gia đình Việt như sau:

    Là thế hệ trên, người Việt chúng ta thường:

    • Làm Robin Hood, “lấy của đứa giàu chia cho đứa nghèo, bênh và ưu tiên đứa nghèo” (thường là những kẻ kém cỏi hơn, lười nhác hơn, và có thể gian và tham hơn…), khuyến khích cái nghèo cái xấu;
    • Nếu có tài sản để lại, không chia đều chó các con cháu, mà chỉ chia cho những người ở gần mình nhiều hơn, những người khó khăn hơn, cũng lại là khuyến khích cái nghèo cái xấu;
    • Nếu có tài sản để lại, thường để đến phút lâm chung mới chia, thường không còn tỉnh tảo và kiểm soát được việc chia tài sản đó nữa, biến việc chia tài sản vốn là niềm hạnh phúc của dòng họ hay gia đình thành những cuộc chiến gia đình nhiều khi dai dẳng nhiều năm nhiều thế hệ, và kẻ thắng thường là kẻ không xứng đáng về đạo đức và tài năng.

      Kinh thánh có câu: “God gives the one they have” tức là “Chúa cho những người có”, tức là Chúa chỉ cho của cải cho những người đã có của cải, không phải người không có, không phải người nghèo, vì chỉ những người có của mới xứng đáng được có của và mới biết bảo vệ và làm sinh sôi của cải. Người Việt ta lại chỉ biết cho người nghèo và không cho người giàu, ghét và giết chết người giàu, như cộng sản làm từ năm 45 đến nay, nhất là trong CCRĐ và “Cải tạo công thương” miền Nam, làm tài sản của nước Việt từ đó chỉ rơi vào tay người nghèo nên chúng không sinh sôi ra nữa, đất nước cứ mãi nghèo đi…

    • Người nghèo trong tình huống chia tài sản trong các gia đình thường gian và tham hơn, không khảng khái “không quan tâm” như anh chị em họ là người giàu, như câu chuyện thứ nhất và thứ hai trên là ví dụ.

    Tóm lại, các bậc cha mẹ Việt thường ưu ái cái nghèo, cái kém và cái xấu, và không công bằng với các con cháu, không theo pháp luật, một cách gián tiếp đó là triệt tiêu cái giàu, hành phạt người giàu từ trong trứng nước, trong tinh thần, trong tình cảm.

    Điều nguy hiểm nhất là khi những cách xử lý trên trở thành và thấm sâu vào văn hóa, phong cách sống Việt, thì nó làm người Việt tự triệt tiêu cơ hội tích tụ tài sản qua nhiều thế hệ và truyền tài sản đó cho thế hệ sau vào tay những người biết cách bảo vệ và nhân chúng lên…

    Hành xử từ phía các thế hệ sau:

    • Người Việt sĩ diện khi nói đến tài sản, luôn nói “Tôi không cần” rù rất cần và rất muốn, nhất là để thể hiện sự tuân thủ các bậc sinh thành hay chứng tổ mình là người đức hạnh…
    • Người Việt không hiểu pháp luật và không biết các quyền của mình, từ quyền con người, quyền dân chủ đến các quyền tài sản. Chế độ cộng sản này lại càng ngăn cản và bưng bít việc hiểu biết và áp dụng pháp luật của người dân để dễ cai trị và cướp bóc, nên các vấn đề thừa kế tài sản và quyền tài sản dân Việt càng ít được biết, kế cả các trí thức, như các bạn tôi là ví dụ;

    Người Việt thường xử lý các vấn đề tài sản theo cảm xúc chứ không theo ký trí (hai ví dụ sau trên), làm tài sản tích tụ được rồi lại bị dễ dàng triệt tiêu, hủy hoại trong tay những người kém cỏi…

    Thay vì tích tụ tài sản, người Việt lại có câu: “Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”, tức là có tích tụ tài sản thì cũng chỉ được không quá ba đời thôi! Câu trên, thực ra người Việt dùng để khích lệ mình làm giàu: Không ai khó ba đời – cố chịu nghèo khó ba đời thôi, rồi sẽ giàu… nhưng tác dụng lại là ngược lại.

    Quay lại với câu kết luận ngay đầu bài của tôi: trải qua nhiều thế kỷ của lịch sử dân tộc với chủ yếu là chiến tranh và loạn lạc, người Việt chúng ta căm ghét đồng tiền và tài sản, căm ghét và coi khinh người giàu và càng không biết cách làm giàu và tích tụ tài sản.

    Nói “người Việt ghét người giàu, không biết làm giàu, không thể tịch tụ tài sản truyền đời” thì rõ rồi, chúng ta có thể thấy khắp nơi hay qua các ví dụ trên, nhưng tại sao nói người Việt căm ghét đồng tiền và tài sản? Là bởi vì người Việt không biết cách phân chia hay tích tụ tài sản nên những cuộc phân chia tài sản trong gia đính, dòng họ hay xã hội người Việt thường sai, không công bằng và vô lý và theo cảm xúc, luôn tạo ra ân oán làm tan vỡ gia đình và xã hội (cách mạng cộng sản cũng chỉ là cuộc chia/cướp tài sản đẫm máu của dân tộc…) để lại ân oán cho đời sau, thậm chí những oán thù xương máu. Mãi rồi cứ thấy tài sản là thấy gia đình đổ vỡ, dòng họ ly tán, người Việt đổ nó cho đồng tiền là nguyên nhân của mọi đau khổ có lẽ một phần vì thế?

    Xã hội cộng sản “vô tình” làm cho tâm thức trọng nghèo đó nhân lên, làm cho xã hội chỉ biết giao tài sản vào tay những kẻ chỉ biết bóp chết tài sản, không làm cho chúng sinh sôi được.

    Vì thế, dân ta sẽ chỉ có ngày càng nghèo hơn, nhất là trong chế độ cộng sản này. Bởi vì, hầu như toàn bộ tài sản của dân tộc đang nằm trong tay, trong quyền hành của những kẻ nghèo hèn nhất về tâm thức kinh doanh, dù trong nhà họ có chất đầy bao nhiêu tài sản cướp được của xã hội đi chăng nữa.

    Kết luận cuối cùng của tôi không chỉ là tại sao dân Việt ta mãi nghèo, mà còn là, dân tộc Việt ta sẽ chỉ giàu có lên được khi chế độ cộng sản sẽ hoàn toàn bị xóa sổ trên đất nước này.

    Phan Châu Thành

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    34 phản hồi

    Phản hồi: 

    @Bác "hai xom (khách viếng thăm) gửi lúc 16:14, 26/07/2014 - mã số 124054
    Bác Thành muốn tìm câu trả lời thì hãy đọc các bài của Trực Ngôn trên trang Dân Luận này viết về Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam thì sẽ thấy chừng nào giới trí thức còn tham lam, đểu cáng, lưu manh côn đồ như các lãnh đạo của Liên hiệp hội khoa học này thì chứng đó dân việt nam còn khổ bác ạ."

    Tôi hoàn toàn đồng ý với bác Hải Xồm. (Bia của bác ngon và rẻ lắm!).

    Tôi chỉ muốn bác thêm một tính từ sở hữu vào từ "giới trí thức" của bác thành "giới trí thức của đảng" thôi. Trí thức đích thực thì không bao giờ như cái bọn LHH KHKT đó của đảng, bác nhỉ?

    Tôi cũng đã từng làm việc với họ, biết họ "tởm" như thế nào, bác ạ.

    PCT

    Phản hồi: 

    Bác Thành muốn tìm câu trả lời thì hãy đọc các bài của Trực Ngôn trên trang Dân Luận này viết về Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam thì sẽ thấy chừng nào giới trí thức còn tham lam, đểu cáng, lưu manh côn đồ như các lãnh đạo của Liên hiệp hội khoa học này thì chứng đó dân việt nam còn khổ bác ạ.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách-SJ]Có lẽ ông đã bị tuyên truyền bởi chế độ CSVN và chưa có dịp kiểm chứng. Sự thật không phải thế. Google và trích từ báo New York Times về phi công Sweeney, người lái chiếc may bay thả bom ở Nagasaki khi ông chết lúc 84 tuổi:

    "I took no pride or pleasure then, nor do I take any now, in the brutality of war, whether suffered by my people or those of another nation," he wrote. "Every life is precious. But I felt no remorse or guilt that I had bombed the city where I stood."

    "The true vessel of remorse and guilt belonged to the Japanese nation, which could and should call to account the warlords who so willingly offered up their own people to achieve their visions of greatness," he said.

    Dịch:

    "Tôi không lấy làm vinh dự hoặc sung sướng gì vào lúc đó cũng như ngay bây giờ về sự tàn bạo của chiến tranh, dù nó xảy ra cho chính dân chúng tôi hoặc dân chúng của nước khác. Tất cả mọi mạng sống đều quí giá. Nhưng tôi không hối hận hoặc cảm thấy tội lỗi vì đã bỏ bom thành phố nơi tôi đã đến". (Có lẽ câu này tuyên bố sau khi ông đã đến viếng Nagasaki trước đó.)

    "Nơi đọng chứa sự hối hận và tội lỗi thực ra thuộc về Nhật quốc, và họ nên tính sổ với những kẻ chủ mưu chiến tranh đã rất sẵn sàng dâng chính dân họ lên để mong đạt được mơ ước đại quốc của họ.”

    Người phi công bỏ bom ở Hiroshima cũng có thái độ tương tự.
    Đọc thêm về cả 2 ông phi công ở đây[/quote]

    Thế à ? Lại thêm một minh chứng cho bản chất xấu xa của bọn Mỹ là rất ưa dùng bạo lực, dã man, tàn bạo, không từ một thủ đoạn tàn ác nào cả. Những từ ngữ hoa mỹ dân chủ tự do của chúng chỉ là lời nói đầu môi chót luỡi, tâm địa chúng luôn rất hung ác. Mỹ chính là kẻ thù lâu dài, nguy hiểm nhất, không thể khác được !

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]"I took no pride or pleasure then, nor do I take any now, in the brutality of war, whether suffered by my people or those of another nation," he wrote. "Every life is precious. But I felt no remorse or guilt that I had bombed the city where I stood."

    "The true vessel of remorse and guilt belonged to the Japanese nation, which could and should call to account the warlords who so willingly offered up their own people to achieve their visions of greatness," he said.[/quote]

    "Tôi chẳng có hãnh diện hay vui sướng gì vào thời điểm đó cũng như ngay bây giờ về sự tàn bạo của chiến tranh, dù nó xảy ra cho chính dân chúng tôi hoặc dân chúng của nước khác." Ông ta viết rằng: "Tất cả mọi sinh mạng đều đáng quí. Nhưng tôi chẳng hối hận hoặc cảm thấy tội lỗi vì đã bỏ bom thành phố nơi tôi đã đến".

    "Việc hối và lỗi thực ra thuộc về Nhật là quốc gia đáng lý ra đã và nên tính sổ với những kẻ chủ mưu chiến tranh đã rất sẵn sàng dâng thí chính người dân của họ để mong đạt được mơ ước đại quốc của bản thân họ.”

    Cám ơn bạn SJ về đoạn trích trên.

    Bản chất của độc tài đều tàn bạo và phi nhân như nhau cả. Lời của viên phi công Mỹ này, nếu thay chủ thể nước Nhật và bọn lãnh chúa của họ với đảng và nhà nước Việt cộng và Hồ Chí Minh và đồng bọn thì quá hợp.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Phùng Quang Thiện]
    Chắc nhiều người còn biết hai phi công Mỹ ném bom nguyên tử xuống dảo Hirôsima và Nagadaki của Nhật Bản, được phong danh hiệu anh hùng nhưng đều bị điên.
    ...
    [/quote]

    Có lẽ ông đã bị tuyên truyền bởi chế độ CSVN và chưa có dịp kiểm chứng. Sự thật không phải thế. Google và trích từ báo New York Times về phi công Sweeney, người lái chiếc may bay thả bom ở Nagasaki khi ông chết lúc 84 tuổi:

    "I took no pride or pleasure then, nor do I take any now, in the brutality of war, whether suffered by my people or those of another nation," he wrote. "Every life is precious. But I felt no remorse or guilt that I had bombed the city where I stood."

    "The true vessel of remorse and guilt belonged to the Japanese nation, which could and should call to account the warlords who so willingly offered up their own people to achieve their visions of greatness," he said.

    Dịch:

    "Tôi không lấy làm vinh dự hoặc sung sướng gì vào lúc đó cũng như ngay bây giờ về sự tàn bạo của chiến tranh, dù nó xảy ra cho chính dân chúng tôi hoặc dân chúng của nước khác. Tất cả mọi mạng sống đều quí giá. Nhưng tôi không hối hận hoặc cảm thấy tội lỗi vì đã bỏ bom thành phố nơi tôi đã đến". (Có lẽ câu này tuyên bố sau khi ông đã đến viếng Nagasaki trước đó.)

    "Nơi đọng chứa sự hối hận và tội lỗi thực ra thuộc về Nhật quốc, và họ nên tính sổ với những kẻ chủ mưu chiến tranh đã rất sẵn sàng dâng chính dân họ lên để mong đạt được mơ ước đại quốc của họ.”

    Người phi công bỏ bom ở Hiroshima cũng có thái độ tương tự.
    Đọc thêm về cả 2 ông phi công ở đây

    Phản hồi: 

    "Nói triệt Nho một cách cực đoan, người ta chắc không hay rằng họ đã vô
    tình chạm tới một chuỗi thành trì văn hoá kiên cố, mà sức họ lại quá nhỏ
    nhoi! Tôi tin rằng, nếu không hồi tâm suy xét kỹ để thấy mình đang tính chuyện vá trời, họ sẽ bị đè nát.
    Nên ứng dụng thanh thoát thuận Lý, thì tính hủ lậu của nho sĩ không còn,
    chứ không dễ đánh sập được một nền học thuật đã ăn sâu và đứng vững cùng
    lịch sử những mấy ngàn năm. Nho, đã đi vào tập quán phản xạ tự nhiên trong
    từng con người, từng gia đình, mà người bình dân chả cần ba hoa lý sự vẫn
    cứ hành xử như một tất nhiên. Hằng bữa, chúng ta ăn món Việt, có hay chăng
    Dịch Lý hiện diện trong đó? Ví dụ món cá trê chiên hay ốc luộc chấm mắm gừng, trê ốc mát dễ tháo dạ (âm) nên cần cân bằng với gừng cay nóng(dương)
    để bảo toàn sự sống.
    Đọc một câu Kiều: "Làn thu thuỷ, nét xuân sơn - Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh" trong hàng trăm ví dụ, ta thấy gì? Thưa rằng, mỗi câu đều cấu tạo bởi 2 vế đối lập âm/dương mà thống nhất trong 1 chủ đề. Vân...vân....và ...Đó là Dịch." LNgPh

    Cái hũ nho cũ rồi chúng ta phải đổ nó đi, rửa hũ bằng nước nóng, xong rồi chúng ta làm lại từ đầu bằng kỹ thuật mới. Nho 10% + đạo bụt 50% + Việt 20% + thế giới 20%.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách viếng thăm] Em mong mỗi người chúng ta nên giữ cái hay, bỏ cái dở, xấu chứ đổ hết cho Nho thì có phải...hàm hồ chăng?Do thiếu cái Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, của Nho giáo mà người CS làm xã hội VN hôm nay nát như tương bần thế nầy, vậy Nho giáo có sai không?Với Quân, Sư , Phụ có sự tôn trọng là đúng theo trách nhiệm làm người,nếu quân như Washington, như Lihncon không trọng không được, còn nên bỏ chuyện quân sử thần tử, thần bất tử bất trung khi phải loại hôn quân vô đạo, chết theo lời thì chết thúi lắm phải không các bác?[/quote]

    Tôi đồng ý với bác.

    Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín xã hội nào cũng cần, cũng có.
    Không chỉ được giảng dạy ở các nước châu Á.

    Tôn trọng không đồng nghĩa với phục tùng, nghe lời máy móc, không suy nghĩ, không phản đối khi biết điều đó sai.

    Muốn được người khác tôn trọng, mình phải tôn trọng người khác trước.
    Người lớn (tuổi hơn, cấp bậc cao hơn) phải là tấm gương tốt cho người nhỏ hơn. Đó là một dây chuyền tạo ra một xã hội văn minh, tốt đẹp.

    Nguyễn Jung

    Phản hồi: 

    Tôi không đồng ý vơí quan điểm của tác giả ở phần đầu bài, nhưng tôi hoàn toàn tán thành quan điểm của tác giả ở phấn cuối.

    Có lẽ cái kết luận của tác giả là câu trả lời đanh thép và đúng đắn nhất và cũng là chính xác nhất cho câu hỏi ở tít và cả nội dung gồm vải mẩu chuyện sinh động trong đó có cả chuyện riêng của tác giả nhưng không phải là chuyện tiêu biểu hay điển hình, tức là hoàn toàn không nói lê tình trạng chung của dân tộc Việt Nam là không biết tích lũy để làm giàu.

    Sâu đây tôi chỉ nêu lên một câu rất ngắn mà mọi người dân miền Bắc đều thuộc lòng để nói lên tại sao dân mình mãi mãi nghèo, câu đó chính là phương châm hành động của những tên CS khốn nạn có chủ trương làm dân ta nghèo: "Trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ."

    Để thực hiện cái chủ trương ngu dốt và bất nhân này thì CS ngoài tiêu diệt người giàu mà còn có những biện pháp cụ thể tiêu diệt tận gốc cái giầu. Các vị chắc tưởng rằng tôi sẽ nêu lên cuộc CCRĐ và cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh phải không? Không phải, tôi muốn nêu lại một đặc điểm của thế kỷ XX ở nước ta, đó là thế kỷ của đổi tiền liên miêm. Người dân bỏ sức lao động tích góp được ít tiền thì CS thực hiện ngay biện pháp đổi tiền, mỗi lần đổi tiền thì mệnh giá lại giảm đi 10 lần, sau đó lại tăng giá làm cho dân nghèo đi.

    Nguyên nhân dân ta nghèo mãi rõ ràng như vậy mà nhiều bác lại đưa chuyện kim cổ đạo nọ, đạo kia để cắt nghĩa caí nghèo của dân ta, hay đó chỉ là cơ hôi khoe giầu kiến thức? Dưới chế độ CS thì giầu kiến thức, giầu hiểu biết (tức là trí thức) cũng có tội mà lại là đối tượng phải tiêu diệt trước tiên đấy.

    Cách đây mấy thế kỷ thì nhà bác học Lê Quý Đôn đã thấy rõ nguyên nhân làm giầu rồi, cụ Đôn nói "phi công bất phú" , khác anh Tàu khựa là "phi thương bất phú". Một người buôn bán (thương) thì chỉ làm giàu cho bản thân, còn cả nước muốn giầu thì phải chú trọng phát triển công nghiệp, "phi công" là "không có công nghiệp", "phi công bất phú" là không có công nghiệp thì không giầu. Cái nhìn xa trông rộng của nhà bác học, dù là dưới chế độ phong kiến vượt khỏi người thường là như thế đó.

    Còn cách làm giầu của CS là gì? Cách đó thì chính bản thân tôi góp phần đấy. Trước năm 1975, tôi đã từng "du lịch" gần khắp miền Nam, cả vùng rừng núi Tây Nguyên tới đồng bằng sông Cửu Long, mà trong túi không có một xu dính túi. Thế thì tôi "du lịch" bằng cách nào? Bằng khẩu AK 47 do Liên xô sản xuất và bằng những trái lưu đạn do Trung quốc sản xuất. Nói toạc móng heo và đúng bản chất là chúng tôi (chứ không phải mình tôi) đi ăn cướp của đồng bào miền Nam, nói rõ hơn là đi cướp của giết người núp dưới danh nghĩa là "đi chống Mỹ cứu nước, giành độc lập cho dân tộc."

    Viết đến đây tôi thấy hối hận lắm, xấu hổ lắm và muốn khóc để xả tâm trạng khó tả, đó là tâm trạng "Hội chứng chiến tranh", khóc vì hối hận vì lương tâm thức dậy, cười vì chiến thắng, cười vì được vinh danh, vì được tôn sùng và ca ngợi, lại sắp đến ngày 27-7 là ngày thương binh liệt sĩ... Ôi, vô vị, chỉ gợi lại nỗi đau cả thể xác và tinh thần. Ai đã trải qua những cảnh như tôi thì thông cảm và hiểu tõ tâm trạng này (số này không nhiều lắm).

    Bao nhiêu người "hy sinh đổ máu" để nay đổ xuống sông xuống biển cả, biển Đông đang có bóng quân xâm lược... "Ngụy" đổ máu để giữ Hoàng Sa, còn những anh lính cụ Hồ là quân đội nhân dân đâu cả rồi???

    Chắc nhiều người còn biết hai phi công Mỹ ném bom nguyên tử xuống dảo Hirôsima và Nagadaki của Nhật Bản, được phong danh hiệu anh hùng nhưng đều bị điên. Điên vì chất NGƯỜI trong họ trỗi dậy, lương tam họ trỗi dậy. CS thì được che đậy bằng lòng hận thù giai cấp nên thường không xẩy ra, nhưng không phải là hoàn toàn không có tình trạng này.

    Đi ăn cướp làm giàu thì thường không bền và có thể nói đó là phá phách. Để tiếp tục làm giầu thì CS tìm ra biện pháp "Dổi Mới" đó là

    KINH DOANH TỔ QUỐC và KINH DOANH TRÊN NƯỚC MẮT ĐỒNG BÀO.

    Hai điều này thì không cần nói rõ thêm mà ai cũng biết, đất rừng biên giới, hải đảo và Tây Nguyên và các vụ cướp đất của nông dân. CS thì giàu lên còn dân ta thì nghèo mãi.

    Xin mượn câu kết của tác giả làm câu kết cho comment này: "dân tộc Việt ta sẽ chỉ giàu có lên được khi chế độ cộng sản sẽ hoàn toàn bị xóa sổ trên đất nước này."

    Phản hồi: 

    @ Khách viếng thăm.

    Bác nói phải, tôi đồng ý. Thật ra, cũng như nhiều học thuật khác, Nho
    trải qua lịch sử các thời đại, đã được/bị vận dụng sao cho có lợi cho
    chính trị của giới cầm quyền.
    Chính vì thế, mà người ta nói đến Hán Nho, Đường Nho, Tống Nho, Minh
    Nho, Thanh Nho.
    Còn VN mình có nền Việt Nho riêng một bản sắc.

    Mỗi thời kỳ, mỗi địa phương, có cách nhận thức và ứng dụng riêng. Các
    Nho gia mỗi thời đại góp phần làm học phái này thêm đa sắc thái. Có khi
    là vun bồi cho cái gốc xưa, nhưng cũng lắm khi pha trộn khó phân biệt.
    Ví dụ, Kinh Dịch vốn chẳng của riêng Nho, nó có trước Khổng tử rất lâu
    xa. Chính Khổng tử khi về già mới được đọc Kinh Dịch, chứ ông không phải là tác giả. Ông chỉ san định cho đời sau dễ tiếp cận nó, bằng cách chú vài lời
    rất giản ước cho mỗi Quẻ. Ông không dám đa ngôn, vì ngộ rằng như thế có thể
    làm kẻ hậu học chấp vào lời mình mà càng xa tinh thần Dịch. Cẩn thận như vậy đó. Ông than rằng, duyên trời cho ông gặp được Dịch muộn quá, nếu được
    lĩnh hội sớm hơn, hẳn ông đã tránh được nhiều sai lầm mà quá khứ ông đã.

    Kẻ trí thời cổ đều học Dịch, chẳng đợi là Nho. Nhưng Nho sĩ tiếp nhận cái
    học này làm thành kinh điển. Nhà Nho xem Kinh Dịch là sách dạy người quân tử, gọi là Lý học, như cụ Phan Bội Châu bỏ 10 năm lúc an trí bên Bến Ngự,
    có soạn một bộ. Nho sĩ không xem Kinh Dịch là sách Thuật Số, cụ Phan còn
    chê phái thuật số là "bọn thầy mù gỡ gạo".

    Nhưng đó là cái nhìn Nho gia của cụ, không hẳn khách quan và đúng đắn.

    Nhiều triều đại lập chức quan Thái Bốc, chuyên thuật số tiên tri dựa trên
    Dịch Lý. Ngoài ra, người theo Lão học Đạo giáo còn rất gắn bó với Dịch theo
    cách của họ. Lại có nho sĩ, ngoài việc nhìn Kinh Dịch là "Đạo của người quân tử" (chữ của Nguyễn hiến Lê)vẫn dùng trong thuật số, Nho-Y-Lý-Bốc đề
    huề.

    Sơ sài nói qua thế, để thấy lịch sử Nho học không dễ phán hồ đồ, như vài
    bài viết đó đây.

    Một sự việc chắc chắn không một ai có thể phủ nhận, là Dịch Lý có mặt hầu
    khắp mọi ngóc ngách văn hoá Việt Nam, từ tư duy ra ngoài hiện tượng: văn chương(khắp trong truyện Kiều), quân sự, võ thuật, y học, ca dao tục ngữ,
    nghệ thuật chế biến ẩm thực, cùng nhiều sinh hoạt khác trong đời sống văn
    hoá(có dịp, tôi xin được trình bày chứng minh).

    Nói triệt Nho một cách cực đoan, người ta chắc không hay rằng họ đã vô
    tình chạm tới một chuỗi thành trì văn hoá kiên cố, mà sức họ lại quá nhỏ
    nhoi! Tôi tin rằng, nếu không hồi tâm suy xét kỹ để thấy mình đang tính chuyện vá trời, họ sẽ bị đè nát.
    Nên ứng dụng thanh thoát thuận Lý, thì tính hủ lậu của nho sĩ không còn,
    chứ không dễ đánh sập được một nền học thuật đã ăn sâu và đứng vững cùng
    lịch sử những mấy ngàn năm. Nho, đã đi vào tập quán phản xạ tự nhiên trong
    từng con người, từng gia đình, mà người bình dân chả cần ba hoa lý sự vẫn
    cứ hành xử như một tất nhiên. Hằng bữa, chúng ta ăn món Việt, có hay chăng
    Dịch Lý hiện diện trong đó? Ví dụ món cá trê chiên hay ốc luộc chấm mắm gừng, trê ốc mát dễ tháo dạ (âm) nên cần cân bằng với gừng cay nóng(dương)
    để bảo toàn sự sống.
    Đọc một câu Kiều: "Làn thu thuỷ, nét xuân sơn - Hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh" trong hàng trăm ví dụ, ta thấy gì? Thưa rằng, mỗi câu đều cấu tạo bởi 2 vế đối lập âm/dương mà thống nhất trong 1 chủ đề. Vân...vân....và ...Đó là Dịch.
    Mến.

    Phản hồi: 

    Em xin chút bổ dung bác LNP, theo Nho giáo việc" trọng nghĩa khinh tài" (tài ở đây là tiền tài)không hẳn đã sai,với xã hội Nho giáo có đạo Người Quân tử, cần sống chính trực, biết phải quấy,biết xả thân cứu ngươi82 yếu thế, bị ức hiếp như kiểu Lục Vân Tiên chẳng hạn.
    Bác LNP trích câu " phi thương bất phú " là đúng quan niệm của người Á đông nói chung, theo quan niệm cũ, nhưng còn thiếu vế sau là "phú thì bất nhơn",có nghĩa khó tránh sự giả dối, kém lương thiện ở một nhà kinh doanh khi hàng ế,hàng thiếu chuẩn nên bất nhơn là vậy, do lòng tham mà sinh ra làm mất cái "Nhân chi sơ tánh bản thiện" của Tam Tự Kinh. Em mong mỗi người chúng ta nên giữ cái hay, bỏ cái dở, xấu chứ đổ hết cho Nho thì có phải...hàm hồ chăng?Do thiếu cái Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín, của Nho giáo mà người CS làm xã hội VN hôm nay nát như tương bần thế nầy, vậy Nho giáo có sai không?Với Quân, Sư , Phụ có sự tôn trọng là đúng theo trách nhiệm làm người,nếu quân như Washington, như Lihncon không trọng không được, còn nên bỏ chuyện quân sử thần tử, thần bất tử bất trung khi phải loại hôn quân vô đạo, chết theo lời thì chết thúi lắm phải không các bác?

    Phản hồi: 

    Lại bàn về quan niệm giàu nghèo.

    Ở đây, chắc chúng ta thống nhất nói riêng cái giàu nghèo vật chất.
    Đúng là trong một giai đoạn lịch sử dài, giới nhà Nho, không riêng
    gì Việt, có quan niệm xem thường sự giàu.

    Nhưng đó chỉ là phần ứng dụng Hình nhi hạ, chứ không phải chủ trương
    của Nho học Hình nhi thượng. Có nguyên do của nó:

    Lý tưởng quân tử được minh thị trong 8 bước Cách vật- trí tri-thành ý-
    chánh tâm -tu thân- tề gia- trị quốc- bình thiên hạ. Chính vì điểm thứ
    3, chánh tâm, ít nhiều khó song hành với chí làm giàu. Chánh tâm, là
    giữ lòng trong sáng ngay thẳng, không tà vạy bởi vật dục xô kéo. Điểm
    này gần như thiền học, không tư vị dính mắc thành kiến thì tâm mới chánh được. Nó giống điều răn tôn giáo.

    Có bác nhắc lại Kinh Thánh: "Kẻ giàu vào cửa thiên đàng còn khó hơn lạc
    đà chui qua lỗ kim". Chúa nhận thấy có sự song hành giữa cái giàu và lòng
    tham. Ngài muốn khuyên loài người muốn vào thiên đàng thì phải thật nhẹ,
    nhẹ tuyệt đối đến mức không trọng lượng thì linh hồn mới bay lên thiên
    đàng được. Thế mà cõng cả ý niệm gia sản vật chất theo thì khó hơn lạc đà
    rúc lỗ kim là đúng rồi. Có điều, nếu tự do, thì con người có quyền vâng hay
    không vâng ý Chúa.

    Có bác hỏi Nho giáo có khinh miệt con buôn hay không? Thưa rằng, hầu hết
    triết học đông phương nhìn ý nghĩa kiếp người không tách lìa vũ trụ. Triết
    đông mưu hạnh phúc về tinh thần nhiều hơn, và không tin khả năng vật chất
    dồi dào có thể đem lại điều này. Hướng Nội, không nhìn ra như triết Tây,
    nên phương đông có những thành tựu khác mà ngày nay phương Tây rất tôn kính
    ngưỡng mộ, thừa nhận giá trị to lớn có thể cứu được nhân loại. Thích Ca,
    Lý Nhĩ, Jésus, Khổng, Mohamet... thảy là người phương đông. Rất dễ thấy, nơi các vị ấy, để lại tinh thần gì cho nhân loại.

    Ai tự nguyện theo lý tưởng cao thượng, thì làm tu sĩ. Phàm nhân như các bác và tôi, chắc vừa thích quan niệm Tây mà không chê Đông. Bởi thế giới là vậy.

    Xưa, có Nho sĩ Nguyễn công Trứ, đại biểu lỗi lạc hồi tk 19, từng viết:

    " Tước hữu ngũ, Sĩ cư kỳ liệt
    Dân hữu tứ, sĩ vị chi tiên".
    Dân hữu tứ (Sĩ- Nông - Công- Thương). Sĩ đứng đầu, thương gia đứng chót.

    Mà phi thương bất phú. Muốn phú, là bản năng người kể từ tiền sử manh nha
    ý thức tích luỹ. Khổ nỗi, nhân bản thì phải thừa nhận bản năng. Mà lý tưởng
    cao thượng là phải làm chủ bản năng (khác với phi nhân bản), như cách "trọng nghĩa khinh tài" của các hảo hớn.

    Thương gia, tôi không hề có ý nói xấu. Nhưng vì lẽ lịch sử có nói chuyện,
    khi lòng tham trong thương gia Lã Bất Vi làm chủ tâm hồn ông, ông mưu cả
    thương vụ buôn vua kiếm lãi, dốc hết vốn làm một chuyến để đời lịch sử. Thật dễ sợ phải không các bác?

    Và, chắc cũng vì dân Âu Lạc mình, tiềm thức vẫn ghi dấu nông nghiệp chất
    phác, định cư quanh luỹ tre, ít giong ruỗi mạo hiểm, nên không phát triển
    thương nghiệp. Đã vậy, như lịch sử tín ngưỡng cho biết, Phật giáo du nhập
    vào Giao Chỉ rất sớm bởi Tỳ Ni Đa Lưu Chi đến bằng hải lộ, trước cả nước Tàu ( nhưng nhiều người vẫn đinh ninh là Tàu đã dạy đạo Phật cho ta ).

    Lại thêm tinh thần duy cảm lãng mạn, như Lão và Trang cũng vốn người miền
    Bách Việt xưa, khoái "vô vi nhi vô bất vi" ẩn sĩ thanh nhàn, "tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc. Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn". Nho sĩ khi xong nghĩa vụ với xã tắc, cũng lui về theo cách ấy. Chả trách ông
    cha xưa, từ quyền lực triều đình, nhất là Hậu Lê, thấy được dân tộc tính đó, nên quyết liệt trọng Nho có tính nhập thế tích cực hơn, nhưng cũng chưa
    thoát khỏi tâm lý khinh thương vì tính dễ sa vào bất chánh tâm nói trên.

    Một thời, triều đình Nhật hàng năm vua có thiết tiệc khoản đãi đại biểu
    các giai cấp chúng dân. Bao giờ giai cấp Samurai cũng được xếp ngồi gần
    thiên hoàng, mà xa nhất lại là chỗ dành cho giới thương gia.Họ trọng Võ(sĩ)
    khinh thương.

    Và, thêm nữa, hình như các tôn giáo chân chính đều nhất mực khuyên con
    người xả bỏ lòng tham, qua việc bố thí, từ thiện, bác ái...và bắt tu sĩ
    phải làm gương cho tín đồ.

    Thôi thì, làm người không dễ.

    Đọc tới còm của bác Đàm mạnh Vĩnh: "Tôi ko còn nhớ trong Nho giáo con cái thấy cha mẹ sai vẫn để vậy vì sợ mang tiếng bất hiếu thì gọi là gì?"
    Tôi nhớ một câu chuyện về một người con, đứng giữa 2 đạo lý: Trung và Hiếu, thời quân chủ trọng Nho:
    Có một người cha nọ, phạm tội trộm dê. Không ai biết, duy người con biết.
    Anh ta thấm nhuần đạo đức đương thời lấy trung với vua, hiếu với cha làm lẽ
    tôn thờ. Luật vua phép nước phạt tội trộm rất nặng, biết mà không tố giác
    bị xem là đồng loã. Anh con trai không nỡ tố cáo cha, vì hiếu. Nhưng lòng
    anh bứt rức không yên vì thấy mình bất trung với vua(không tuân mệnh).Tình
    cảnh vẹn trung thì bất hiếu, vẹn hiếu lại bất trung. Cuối cùng, anh ta tự
    sát cho vẹn đạo làm người.
    Chuyện này đến tai Khổng Tử, ông cảm thán khen người con.

    Làm người quả không dễ!

    Phản hồi: 

    Bài này đã được đăng khá lâu trên các trang khác. Nhiều phản hồi cũng
    lâu rồi như vậy.
    Nay đọc lại, tôi đồng ý nhiều điểm trong còm của bác Minh Châu, mã số
    110880 lúc 21:00 ngày 14/2/2014. Duy có nhận định :"Hồi trước để học Đông Y thì làu Ngũ Kinh là bắt buộc." của bác, tôi cần nói góp:

    Thật ra, Kinh Dịch ngoài dùng trong thuật bói toán, các Nho sĩ còn
    xem nó là một bộ kỳ thư đạo đức. Và, vì Đông y dựa vào vũ trụ quan của
    Dịch lý, là nền móng Y triết soi đường lý luận. Dịch lý, là kiến thức
    cơ bản của Đông Y thuật, nó là Y Đạo. Đạo đức, theo quan niệm là cách
    sống thuận theo lẽ Dịch động liên tục chẳng dừng trong THỜI. Thuận theo
    quy luật, ỨNG THỜI XỬ TRỊ, là Đạo Đức quân tử nói chung, và Đông Y nói
    riêng trong linh hoạt chẩn trị.
    Tự thân tinh thần Dịch học đã hàm nghĩa đạo đức trong LÝ. Và không
    nhất thiết bắt buộc làu cả 5 Kinh, gồm cả Thi - Thư - Lễ Nhạc và Xuân Thu, như người muốn làm nghề trị quốc cần tham bác. Chí của thầy thuốc, khiêm tốn hơn chí của người trị quốc. Họ chỉ ở tầm tướng quân,
    như họ tự nhận: "Lương y như lương tướng, dụng dược như dụng binh",
    "Y bất tri dược như tướng bất tri binh", "Tướng bất tri binh như dạ hành vô chúc".

    Trong một phản hồi vừa đăng bên bài của GS/Stephan B.Young, tôi có
    chia sẻ chút ít về cách nhìn Nho học rồi.

    Đúng là theo thời gian, nay Nho đã có nhiều nội dung không còn phù
    hợp ứng dụng vì đã quá THỜI, nhưng tinh thần của nó vẫn có thể ỨNG
    THỜI XỬ TRỊ nếu ngộ được LÝ.

    Hủ Nho, là vì kẻ dụng Nho chẳng biết ỨNG THỜI, tức là cố định trong
    thế giới luôn biến đổi, tĩnh tại trong dịch động mà không chịu vận
    động THUẬN THEO LÝ (quy luật). HỦ, nghĩa là thối vữa, phàm cái gì tù
    đọng bất biến mới sinh thối vữa, như ao tù nước đọng ù lỳ. Luôn lưu thông
    thì sẽ tránh được sự HỦ, như dòng nước chảy mãi không dừng: HẰNG CHUYỂN NHƯ BỘC LƯU, cũng là dòng đời.

    Còn nếu minh mẫn ngộ được tinh thần Đổi Thay như minh triết
    của chính Kinh Dịch thì làm sao mà HỦ được? Kinh Dịch là sự diễn bày
    quy luật vận động, quy luật này mới thật bất biến, làm sao bác bỏ cái
    sự biến mà đòi bỏ Nho triệt để, khi Nho lấy Dịch làm KINH ĐIỂN?

    "Dịch chi vi thư dã, bất khả viễn, vi đạo dã lũ thiên, biến động bất cư, chu lưu lục hư,
    thượng hạ vô thường, cương nhu tương dịch, bất khả vi điển yếu" (tạm hiểu là: Dịch là sách chẳng thể rời xa, là quy luật vạn hữu tự nhiên, Thay đổi không ở yên, xoay
    vòng tuần hoàn (mà) trên dưới không có gì là không đổi(nên) vòng tuần
    hoàn không trùng lắp trước với sau (phát triển), cứng mềm đổi chỗ nhau, không thể lấy làm điển yếu). Ngay bản thân bộ Kinh Dịch
    cũng khuyên người học chớ chấp cứng vào KINH ĐIỂN. Tinh thần của DỊCH
    thì không tự nhận là KINH. Đó là do người học DỊCH gượng gọi vậy.

    Tôi mạo muội nói thế, không dám cho là đúng, nhưng ít ra cũng góp
    chút ý nhằm giải phóng bớt mọi ý nghĩ cho rằng hễ cứ Nho là Hủ!

    Phản hồi: 

    Đi theo CS chỉ có nghèo nàn và tụt hậu, mất hết nhân quyền, là lỗi thời chỉ có con đường TBCN, đa nguyên, đa đảng , dân chủ thì mới ấm no được

    Phản hồi: 

    Tại sao người Việt, dân tộc Việt mãi nghèo...Theo tôi nước Việt chưa giàu,nhưng không phải lúc nào cũng nghèo,thời kỳ trước chiến tranh,Sài Gòn từng là hòn ngọc Viễn đông,nhưng nay ta lại thua kém xa với các nước trong khu vực,nguyên nhân chính theo tôi là do ai đã mang Chủ nghĩa Cộng Sản vào Việt Nam,làm cho Nước Việt phải hứng chịu các mâu thuẩn,đối đầu của CNCS với CNTB và Việt Nam là chiến trường cho giãi quyết mâu thuẩn đó.Các bạn đã thấy :
    - Đông Đức và Tây Đức ai hơn
    - Triều Tiên và Hàn Quốc ai hơn
    - Palestine và Israel ai hơn
    ...
    Tôi có thể kết luận : Quốc gia nào theo thể chế cộng sản hay chủ nghĩa xã hội,thì quốc gia đó đói nghèo,dân nước đó khổ và chiến tranh liên miêm.Nước Việt Nam mãi nghèo vì các bác ở Bắc bộ phủ vẫn kiên định CNXH hay Nước Việt Nam ta chưa xóa bỏ được độc Đảng Cộng Sản thì chẳng bao giờ theo kịp thế giới và mãi nghèo.

    Phản hồi: 

    Báo cáo với anh,

    Tôi đọc từ pho sách sử về khựa của cụ đồ Mỹ viết trong thư viện, nên không thể đưa “link”.

    -----

    Thiên Chúa Giáo của Tây có câu, đại khái: Người giàu vào được thiêng đàng còn khó hơn con lạc đà chui qua lổ kim.

    Nho Giáo có câu nào tựa tựa như vậy không?

    Cuốn Maria của Honoré de Balzac cũng tả về cảnh bọn quý tộc Tây khinh chê bọn lái buôn, nên lái buôn thời đó cũng hay bỏ tiền ra đề mua tước quý tộc.

    Thiên Chúa Giáo và Vua quý tộc Tây cũng giống như vua quan Tàu hay chê bai lái buôn.

    Nho giáo?

    Thì chưa biết. Tôi còn cần đọc sách thêm.

    ----

    Tại sao có nước lại giàu? Có nước lại nghèo?

    Nước Nhật giàu, là do văn hóa, tinh thần người Nhật cao? - Éo phải.

    Nước Singapo giàu, là do có lãnh đạo giỏi? - Éo phải.

    Thể chế đấy! Ngu ạ.

    Đó là chủ đề của cuốn: Why Nations Fail: The Origins of Power, Prosperity, and Poverty của Daron Acemoglu và James A. Robinson.

    Tại sao nước Úc, với các cha già dận tộc là tướng cướp, là đồng tình luyến ái, là đầu gấu…lại giàu, trong khi đó, VN ta, có các cha già dận tộc là những nhà đại văn hóa, nhà đại quân sự…mà, giờ lại có một bộ phận không nhỏ muốn làm vợ cho con em nước Úc?

    Theo cuốn sách trên, thì nước giàu là nước nuôi dưởng “Inclusive”, nước nghèo là nước nuôi dưởng “Extractive”. nước Úc nuôi dưởng “Inclusive”, nuôi dưởng cơ hội bình đẳng cho đa số, để có thể tham gia vào chinh trị và kinh tế. VN ta, nuôi dưởng “Extractive”. nuôi dưởng một thiểu số, và chỉ có thể thiểu số tham gia vào chinh trị và kinh tế.

    Thí dụ: Tuy tôi là đầu đen, da vàng, nhưng tôi vẩn có thể vào tham gia vào công việc chính trị. Tôi có thể ghi danh tranh cử làm đại biểu quốc hội, ghi danh tranh cử làm chủ tịch thành phố, nhưng tại quê cha đất tổ VN, thì quên đi.

    Ăng Lê giàu là giai cấp vua qúy tọc thống trị yếu, bọn lái buôn có thể từ từ tham gia trung tâm quyền lực chính trị, khi vào được bọn lái buôn ủng hộ những đạo luật, nghị quyết có lợi cho chúng, vô tình đã tạo sự “Inclusive” lớn ra. Theo cuốn sách trên, thì sự “Inclusive” càng lớn, thì sẻ tạo ra “Creative Destructive”, tạo ra môi trường cạnh tranh khốc liệt trong chính trị, trong kinh tế. Tạo ra cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật.

    Tàu giai cấp vua quan thống trị mạnh, làm tốt công tác cướp chính quyền và giử chính quyền, nên bọn lái buôn Tàu không thể tham gia trung tâm quyền lực chính trị, không thể tạo những đạo luật, nghị quyết có lợi cho lái buôn Tàu, nhưng lái buôn Tàu không bị đánh tư sản như thời nhà sản, là phước đức lắm rồi, nhưnng ngược lại bọn chúng có biggest free trading block, hơn 100 triệu khách hàng. Lái buôn Ăng Lê thế kỷ 19, làm gì có hơn 100 triệu khách hàng thì tàu chở đồ của Ăng Lê phải ít hơn tàu chở đồ của Khựa chứ

    Phản hồi: 

    Chuyện gia đình tôi.

    Như đã nói, tôi đã lên tiếng phản đối quyết định của mẹ tôi, và đề nghị điều chỉnh sao cho ít nhất ba người (đang khó khăn hơn ba người khác) được hưởng mỗi người một phần ba trị giá ngôi nhà, tức khoảng trên 1 tr. đồng VN.

    Mẹ tôi bất ngờ vì gần 60 năm là con tôi chưa bao giờ trái lệnh bà, nhưng bà kêu trời rồi im lặng.

    Hai em làm kinh doanh và giàu có của tôi thì bảo lưu ý kiến là không nhận phần mình nhưng bảo lưu cả việc để lại cho câu út đang lang thang bên... Mỹ.

    Vì tôi đã viết mail gửi cả nhà (5 chị em và các con họ có quyền thừa kế cha mẹ) nên tất cả các cháu đều quan tâm và đề nghị bác trưởng nam là tôi tổ chức cuộc họp gia đình về việc này để chúng được tham gia ý kiến.

    Và các cháu con chị cả và em kế tôi (hai người "nghèo" mà không được bà chia gì, đều đã tốt nghiệp đại học và đang chật vật vào đời (chúng tôi đã giúp chúng kinh doanh mà chưa thành công), có lẽ sẽ đứng lên đòi quyền thừa kế của mình dù ba mẹ chúng đã "im lặng" từ chối...

    Con trai tôi thì nói, con sẽ chỉ im lặng khi bố từ chối để bác và chú cũng được hưởng, chứ không phải chỉ chú út...

    Thế là, lý thuyết làm giàu và xử lý tài sản của tôi đã trình bày, áp dụng vào chính gia đình tôi hôm nay, có lẽ sẽ gây nên một "cuộc chiến" nho nhỏ trong gia đình lớn nhưng khá bình lặng bấy lâu nay của tôi!

    Quan điểm của tôi vần luôn là: nói điều mình làm và làm điều mình nói.

    Xin chia sẻ với các bạn như trên, và xin cảm ơn.

    Phan Châu Thành

    Phản hồi: 

    Giầu làm sao được, cứ chắt bóp kha khá một chút là đảng CSVN lại nhân danh cái gọi là "cách mạng" cướp sạch rồi kẻ thì bị cải tạo, kẻ thì bị thủ tiêu, xử tử dù đầy ân nghĩa với Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng. Nào cải cách ruộng đất, đánh tư sản cả hai miền Nam Bắc,còn "cái cạp quần của dân họ cũng cạp luôn". Đúng là thời đại của đồ đểu.

    Phản hồi: 

    [quote]
    Câu chuyện thứ nhất. Một anh bạn tôi là con trưởng một dòng họ lớn ở Hà Tây nay “tự nhiên” đã thành Hà Nội. Các cụ nhà anh có một gia sản kha khá là bất động sản (nhà cửa rộng dài trong làng đã lên phố và ruộng đất thì lên “dự án”...) mà theo thời giá là hàng vài chục tỷ đồng, nay đến lúc gần lâm chung mới chịu đem chia cho các con thì người út nói cụ đã để lại (bằng miệng) hết cho mình rồi.
    [/quote]

    Cái này giải quyết không khó, chỉ cần có luật và áp dụng đúng theo tinh thần pháp luật là có thể tương đối công bằng.
    Nếu ra luật thừa kế, khi ông cụ mất, lập tức toàn bộ tài sản chính thức của ông cụ bị niêm phong và một chưởng khế sẽ chịu trách nhiệm phân chia tài sản theo luật định.

    Nếu ông cụ có di chúc chính thức được chưởng khế xác định (phải trả tiền làm giấy tờ) và sau đó tình trạng gia đình không có gì thay đổi đối với ngày xác nhận di chúc (không có vợ mới chính thức, thêm con mới thừa nhận, ...) thì chưởng khế áp dụng chia tài sản theo di chúc và luật định (thế hệ càng xa ông cụ thì càng đóng thuế nhiều).

    Nếu ông cụ không có di chúc chính thức được chưởng khế xác định, chưởng khế sẽ theo luật thừa khế mà chia đều tài sản cho những người thuộc thế hệ gần ông cụ nhất (con cái, vợ chính thức) ...

    Chưởng khế, notaire
    http://www.notaires.fr/

    Làm sao để người Việt giàu lên ?

    Trước hết về cá nhân nên tập (khó chứ không dễ đâu) tinh thần tích cực của entreprenant (chịu suy nghĩ và thực hiện) để tự làm giàu mặc dù có nguy hiểm risky.

    Tinh thần tích cực của entreprenant trong mọi lãnh vực, dĩ nhiên sẽ đi ngược lại kiểu định hướng XHCN, độc đảng CS, CN Mac-Le, ... CN Mac-Le thực tế có lẽ giống như là một kiểu kỳ thị chính trị, kỳ thị tư tưởng, kỳ thị giai cấp, ...

    Song song là nhà nước pháp quyền :
    -luật đầy đủ, rõ ràng trong mọi lãnh vực, cho tất cả mọi người
    -áp dụng luật công bằng cho tất cả mọi người

    Phản hồi: 

    Mấy nước châu Á trở nên giàu có đều là do thoát Á (đúng ra là thoát Nho), như Nhật, Hàn, Sing. Hiện nay TQ giàu cũng vì coi trọng thương gia, người giàu có. Đặng Tiểu Bình đã từng hô hào 'làm giàu là yêu nước'. TQ hiện nay đang thoá Nho đó.

    VN bậy giò cũng coi trong thương gia chưa thật giàu. Cứ giàu có thì được coi là 'đại gia' dù không biết rằng thời phong kiến hủ Nho TQ, 'đại gia' là những nhà quan lại quyền quý 'trâm anh thế phiệt', giàu có chỉ là đặc tính đi kèm của tầng lớp quan lại có nhiều quyền thế mà đi bóc lột trở nên giàu có.

    Tại sao VN không giàu có? Đơn giản bởi vì ai cũng chỉ lo vun vén nghĩ đến trước hết (1) cho bản thân mình, (2) cho gia đình của mình, (3) cho giòng họ mình, (4) cho địa phương mình, cuối cùng mới là (5) một chút thoáng qua cho đất nước mình. Thử hỏi làm sao mà không có bè phái, nhóm lợi ích, chia rẽ vùng miền? Chỉ khi nào tinh thần dân tộc trong việc làm giàu trở nên mạnh mẽ như ở TQ thì VN mới có thể giàu được, mạnh được, KHKT mới phát triển được.

    Phản hồi: 

    [quote=thaycoi]
    Thí dụ: Ta học Nho Giáo khinh chê thương mại, nhưng tại sao cãng Luân Đôn, thế kỷ 19, hoặc ngay cả bây giờ, tàu lái buôn Ăng Lê cũng không đông, nhôn nhịp bằng tàu lái buôn khựa?

    Do đó, làm tôi tự hỏi Nho Giáo xấu hay là chúng ta bị nhồi sọ?
    [/quote]

    Dẫn chứng đâu xin bác dẫn ra coi.
    Chả biết thế nào chứ bao thế hệ người VN vẫn miệt thị thương gia là 'con buôn'. Ở Tàu cũng vậy, cứ xem phim Tàu thì thấy các thương gia Tàu thường là tầng lớp bị áp bức, bị coi thường nhất. Trong lịch sử TQ chả thấy ai là thương gia mà nổi tiếng cả. Người ta nói 'Một người làm quan, cả họ được nhờ' chứ chả ai nói một người làm thương gia giàu có cả họ được nhờ cả. À mà ai cũng biết câu cửa miệng của người Tàu và Việt theo Nho Giáo 'Trọng nghĩa khinh tài (tài ở đây là tài sản, là giàu có)'.

    Phản hồi: 

    [quote=thaycoi]Đại ca Minh Châu,

    "Đọc xong bài tôi càng ghét và tởm lũ hủ Nho."

    Hổng phải Nho Giáo đâu. Đại ca ơi.

    Sự hiểu biết của chúng ta, thế hệ học dưới mái trường XHCN, về Nho Giáo, bé như con bướm và sai bét sai be.

    Hỏi thiệt, đại ca có bao giờ đọc cuốn nào về Nho Giáo, mà do mấy ông giáo từ Yale, Oxford...viết chưa?

    Tôi cũng chưa, nên Tôi đang Amazon, tìm mấy cuốn viết về triết lý chính trị của Nho Giáo. Tuy tôi chưa đọc, nhưng vì, giờ cảm thấy kiến thức về Nho Giáo của các ông tuyên giáo nón cối dạy thưở nhỏ có vấn đề.

    Thí dụ: Ta học Nho Giáo khinh chê thương mại, nhưng tại sao cãng Luân Đôn, thế kỷ 19, hoặc ngay cả bây giờ, tàu lái buôn Ăng Lê cũng không đông, nhôn nhịp bằng tàu lái buôn khựa?

    Do đó, làm tôi tự hỏi Nho Giáo xấu hay là chúng ta bị nhồi sọ?

    Trở lại bài viết, tôi đồng ý chuyện chia gia tài, như ông Rô Be, bố giàu, ba nghèo viết, là người giàu cũng có cái khổ của người giàu, nên chuyện chia gia tài, là chuyện chia gia tài không cân nâng tầm quan điêm tố cộng. Tuy vậy, tôi đồng ý cộng sản từng có quá khứ, khinh chê doanh nhân. Nho Giáo thì tôi chưa biết, còn đang mua sách để tìm hiếu.

    Tôi thì hơi tội nghiệp cho bọn hủ nho vì hơi nghì ngờ rằng bọn hủ nho bị các đồng chí ta đấu tố không đuọc công bằng.[/quote]
    Một nửa đồng ý với bạn. Hoan nghênh tinh thần của bạn: ko nên ấu trĩ, cực đoan thiếu căn cứ. Tôi gọi hủ Nho là chỉ bọn thủ cựu, giáo điều, biết lớt-phớt hoặc sai. Sau đây là một còm tôi viết, tuy chưa trúng hẳn vào đề tài:
    [quote] Re: Phạm Quỳnh Hương - Thoát Khổng
    Minh Châu gửi lúc 23:12, 07/01/2014 - mã số 107527
    [quote=Đỗ Thuý Hường]
    Bài này bạn Quỳnh Hương không cần viết dài đến thế.
    Đạo Khổng có vai trò tích cực khi phong kiến phân quyền châu Á cần chuyển thành tập quyền. Và sau đó nó giúp củng cố chế độ phong kiến tập quyền châu Á.
    Khi chế độ phong kiến hết thời (phản tiến bộ) thì nước nào sớm "thoát khổng" nước ấy sẽ theo kịp tư bản. Nếu không sẽ thành "thuộc địa nửa phong kiến" (khái niệm của cụ Hồ).
    Trên ba chục năm nay, trải 4 đời bộ trưởng GD mà VN vẫn "tiên học lễ", rồi "nét chữ - Nết người". Bây giờ lại "dạy người - dạy chữ"...
    Luẩn quẩn với đạo Khổng trá hình như vây, trách gì 14 ông vua vẫn ngồi chồm hổm trên đầu chúng ta.
    Đề nghị admin đăng bài "học lễ, học làm người... rồi sẽ học gì nữa?"
    để thấy đã có người nhìn ra vấn đề. [/quote]
    Tôi một nửa đồng ý với bạn, một nửa không.
    Đứng trên phương diện giáo dục, Khổng Tử là một vị "Vạn thế sư biểu". Khổng Tử đặc biệt nhấn mạnh tính chủ động, tích cực và độc lập ở người học. Ông nói: "Ai không biết tức giận vì tri thức hạn hẹp của mình, ta không gợi mở cho được. Ai không biết tự mình nỗ lực bộc bạch tâm tư, ta không giúp cho phát biểu tư tưởng được. Vật có 4 góc, ta vén cho một góc, ai không tự mình vén 3 góc còn lại thì... là người không thể giáo dục lại được! (Luận ngữ)
    Hai là: Phương pháp kết hợp học đi đôi với hành, lời nói kết hợp với việc làm, là thực hành điều đã học và đem tri thức của mình vận dụng vào trong cuộc sống. Ông nói: “Người quân tử trước học văn chương (như Kinh Thi, Kinh Thư) đặng mở rộng trí thức của mình; kế đó, người nương theo lễ giáo mà kiềm giữ lấy nết mình; nhờ vậy mà khỏi trái đạo lý. - Quân tử bác học ư văn; ước chi dĩ lễ; diệc khả dĩ phất bạn hỹ phù”.
    Ba là: Phương pháp “ôn cũ biết mới”, thường xuyên rèn luyện, tu dưỡng và học tập. Ông thường nhắc rằng: “Người nào ôn lại những điều đã học, do nơi đó mà biết thêm những điều mới, người đó có thể làm thầy thiên hạ đó - Ôn cố nhi tri tân, khả dĩ vi sư hỹ”. Theo Khổng Tử, muốn tiến bộ người học phải luôn cố gắng nỗ lực, siêng năng trau dồi tri thức cho mình, phải luôn có thái độ cầu tiến, vượt lên. Người học nhất định phải có thái độ khách quan trong học tập, không được vị kỷ tư dục, võ đoán, cố chấp, tự phụ chủ quan - “vô ý, vô tất, vô cố, vô ngã”. Khổng Tử còn khuyến khích học trò phản biện lời thầy. Vậy nên, ông là một người thầy chân chính.
    http://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%E1%BB%95ng_T%E1%BB%AD
    Khổng Tử rất coi trọng dạy học sát đối tượng, hay dạy học cá thể hóa như ngày nay chúng ta hay nói. Nho học của ông có 2 phần: Hình nhi thựơng và Hình nhi hạ. Hình nhi thượng ông chỉ truyền dạy cho Nhan Hồi vì cho rằng chỉ vị này đủ sức thấu hiểu được, nếu không thì thiên hạ đại loạn. Khi Nhan Hồi mất, Khổng Tử than rằng: "Đạo ta mất rồi." Ông có hơn 3000 học trò, đều là những bậc kinh bang, tế thế, có tư duy độc lập. Bằng chứng: Mạnh Tử chủ trương - "Nhân chi sơ, tính bản thiện"; còn Tuân Tử lại nói - "Nhân chi sơ, tính bản ác". Kết quả là có 2 đường lối giáo dục trái ngược nhau, nhưng lại bổ sung, hỗ trợ đắc lực cho nhau.
    Kể từ đời nhà Chu, Nho học bị chủ nghĩa phong kiến lợi dụng làm cho xã hội kém phát triển, với tư tưởng Quân-Sư-Phụ. Thật ra, Khổng Tử chỉ nói:"Quân Quân, Sư Sư, Phụ Phụ, Thần Thần". Nghĩa là: "Vua ra Vua, Thầy ra Thầy, Cha ra Cha, Bề tôi ra Bề tôi". Ai cũng phải xứng đáng mới đứng được ở vị trí của mình. Bậc Quân vương thì tri thức phải tràn đầy mới Tề gia - Trị quốc - Bình thiên hạ.
    Cái có thể chê ở Nho học là Khổng Tử quá coi trọng đạo đức, lấy Đức trị thay cho Pháp trị. Nhưng mọi dòng sông đều chảy. Cái đáng trách là lớp hậu sinh thô lậu, giáo điều... Con chim muốn trung thành với tổ của mình thì phải bay ra vùng trời cao rộng. Con sông muốn trung thành với nguồn cội thì phải chảy ra biển lớn. Không thể đổ tội cho ông thầy của mình được!
    Như vậy, cái cần thoát ở đây, theo chủ quan của tôi, là thoát khỏi sự học thô lậu, không đến ngọn nguồn, sự giáo điều và cả chủ nghĩa phong kiến.
    Đôi điều thô lậu trao đổi cùng bạn. Mong các bậc Sư phụ chỉ giáo, bàn rộng thêm.
    Kính,
    https://danluan.org/tin-tuc/20140106/pham-quynh-huong-thoat-khong[/quote]
    Khổng tử có thể coi là Socrates phương Đông. Một trong Ngũ Kinh là Kinh Dịch giải thích sự biến chuyển của vạn vật. Một trong những ứng dụng bây giờ là coi bói, kết hôn, mồ mã… Ông ngoại tôi là thầy thuốc Đông y gia truyền, có thể coi là thâm nho. Hồi trước để học Đông Y thì làu Ngũ Kinh là bắt buộc. Một lần đi qua một ngôi mộ (của ba ông chú họ tôi) ông bảo: nhà này rồi sẽ “phát giả như lôi”, nhưng sẽ bạo phát bạo tàn – 30 năm sau đó. Quả nhiên 2 cậu con trai ở quê ra đậu Tiến sĩ kinh tế ở Tây Đức. Khi VN mở cửa, 2 ông quay về kinh doanh bất động sản. Năm 1996 cả 2 mất tất cả tình - tiền.
    Vận động trong cơ thể con người cũng có thể giải thích nhờ Kinh Dịch.
    Tiếc rằng ông ngoại mất khi tôi còn quá nhỏ.
    Một ví dụ nhỏ cho thấy giá trị của Nho giáo. Tuy nhiên, nó cũng để lại nhiều hậu quả. Ví như con người ko màng danh lợi.v,v..
    Một đề tài thú vị đấy. Tôi chưa đọc cuốn sách nào như bạn nói. Hãy cẩn thận, nên chọn những tác giả gốc Á đông- theo tôi. Cách tư duy người Âu (phân tích), còn người Á đông nhìn tổng thể trước (tổng hợp).
    Mong được trao đổi thêm cùng bạn.

    Phản hồi: 

    Thực trạng cuộc sống ở VN ta trước 1945 tuy là thuộc địa của Pháp, nhưng xét về tổng thể, tâm lý xã hội của người dân ngày ấy có cách suy nghĩ, cách sống cách làm hoàn toàn khác với những năm sau 1945.Ở miền bắc trong giai đoạn chiến tranh đã hình thành một cách sống một nếp sống được định hình bởi cơ chế xã hội thụ động và chờ đợi người khác mang đến để sống.Sau 1975 toàn đất nước sống trong nghèo nàn thiếu thốn, cách sống và nếp nghĩ về cuộc đời về sự phát triển đất nước theo quy luật phát triển đúng đắn bị chệch hướng, đi theo quan niệm mơ hồ phi thực tế, với kiểu cấu trúc xã hội như vậy, vô hình chung đã tạo ra đại đa số những con người thuộc mọi tầng lớp rất thụ động và bị động trong cơ chế chính sách. Sau 1990 đất nước quá nghèo đói thiếu thốn chăm bề, chính phủ không kham nổi buộc phải bung ra (Mở cửa xóa bao cấp)khi đó xã hội VN ta trong đời sống dân chúng hình thành nếp sống gấp nếp sống huởng thụ,của công cứ phá, của chùa cứ hưởng.
    Xét thấy trong mấy chục năm trời, VN ta bị người ta nhào nặn tạo ra một kiểu xã hội không giống ai, nói như các cụ nói đó là sự mất nết, giấy rách nhưng không còn lề gì cả,sự cải cách giáo dục vớ vẩn đã tạo ra những thế hệ công dân ham ăn ham danh vọng ham hố vô độ, sống với tư tưởng trên đội dưới đạp.
    Chúng ta cứ nhìn vào cách thức ăn uống hàng ngày thì ta biết vấn đề của nhận thức do giáo dục, rượi bia uống vô tội vạ chỉ dô là dô...thịt cá sấu cũng cho là đặc sản (Thời vua chúa có ai ăn cá sấu đâu, thực ra đâu có ngon bằng gà ri)mật gấu uống vô tội vạ (Thời các cụ có ai uống trong bữa nhậu đâu, nó đâu tốt cho mọi lúc mọi khi cho cơ thể ta)
    Vậy đó mấy chục năm qua người ta đã làm cho đất nước ta mất đi bản gốc rất nhiều phần và sinh sản ra rất nhiều hệ lụy và vấn nạn.
    Nước Nhật họ phát triển nhưng họ không mất chuẩn cái giá trị của dân tộc Nhật, họ bỏ tết âm lịch đã rất lâu rồi. Sau chiến tranh 1945, họ biết vuơn lên họ biết con đường họ đi là thiết thực là đúng đắn, là khoa học, là văn minh, quan trọng nhất là họ không mơ hồ như ta.
    Cái nghèo của chúng ta là do cái mất nết của nguời ta tạo ra xã hội không có sự dạy dỗ chuẩn tắc để tạo ra công dân chuẩn của đất nước,khi không có công dân chuẩn thì mọi thứ sẽ không chuẩn (Luật pháp, đạo đức, nhân cách...không chuẩn) Vậy cái nghèo này là cái nghèo mất gốc về nhân cách và tinh thần dân tộc.

    Phản hồi: 

    Ban đầu tôi định cười nhạo vì đầu đề bài quá lớn. Nhưng đọc rồi thấy bài có đưa ra một vài điểm tôi chưa đọc được ở nơi khác. Tác giả lại củng cố các điểm này bằng các ví dụ (có vẻ thực). Tôi thích.

    Tôi đánh giá cao bài này. Tác giả chứng tỏ là người có suy nghĩ độc lập thay vì chỉ đọc sách Tây Tàu rồi nhắc lại như vẹt, giống như đa số các Chí Thức VN khác.

    Phản hồi: 

    @TM1111,

    Cảm ơn comment của bác TM1111. Tôi đồng ý với nhận xét của bác hoàn toàn, rằng tôi đã vội kết luận và đổ tội cho CS mà chưa bỏ công chứng minh như đã c/m kết luận về tâm thức không biết làm giàu và không thể tích lũy tài sản qua nhiều thế hệ của người Việt.

    Mục đích của tôi ban đầu cho cả bài viết là chỉ chứng minh cho kết luận đầu thôi. Nhưng tôi lại muốn trả lời thêm câu hỏi ở phần cuối: Tâm thức nghèo thì thế rồi, Làm sao để người Việt giàu lên được đây? Và câu trả lời không phải là thay bằng tâm thức giàu (kiểu như "Hãy yêu quí và học tập người giàu...")mà là phải thay đổi bối cảnh sống hôm nay của người Việt để có tâm thức giàu. (Bối cảnh quyết định Nội dung). Mà đó là xã hội và bối cảnh cộng sản, cái thứ đã chỉ càng làm tệ hại hơn nhiều tâm thức vốn không biết làm giàu và ghét người giàu của đa số người Việt.

    Nếu ngàn năm chiến tranh loạn lạc làm nên tâm thức ghét giàu của của người Việt, thì mấy chục năm cộng sản làm tâm thức đó càng phát triển và biến dạng thành những quái thai tệ hơn gấp bội, như chúng ta đang thấy trong xã hội cộng sản này...

    Thế nên, tôi chỉ nói cần xóa bỏ chế độ cộng sản để dân Việt có thể giàu lên chứ không phải dân Việt nghèo hoàn toàn là do cộng sản...

    Mà cộng sản chỉ làm dân Việt nghèo thêm, mãi nghèo...

    Cám ơn các bạn đã góp ý.

    Phan Châu Thành

    Phản hồi: 

    Đại ca Minh Châu,

    "Đọc xong bài tôi càng ghét và tởm lũ hủ Nho."

    Hổng phải Nho Giáo đâu. Đại ca ơi.

    Sự hiểu biết của chúng ta, thế hệ học dưới mái trường XHCN, về Nho Giáo, bé như con bướm và sai bét sai be.

    Hỏi thiệt, đại ca có bao giờ đọc cuốn nào về Nho Giáo, mà do mấy ông giáo từ Yale, Oxford...viết chưa?

    Tôi cũng chưa, nên Tôi đang Amazon, tìm mấy cuốn viết về triết lý chính trị của Nho Giáo. Tuy tôi chưa đọc, nhưng vì, giờ cảm thấy kiến thức về Nho Giáo của các ông tuyên giáo nón cối dạy thưở nhỏ có vấn đề.

    Thí dụ: Ta học Nho Giáo khinh chê thương mại, nhưng tại sao cãng Luân Đôn, thế kỷ 19, hoặc ngay cả bây giờ, tàu lái buôn Ăng Lê cũng không đông, nhôn nhịp bằng tàu lái buôn khựa?

    Do đó, làm tôi tự hỏi Nho Giáo xấu hay là chúng ta bị nhồi sọ?

    Trở lại bài viết, tôi đồng ý chuyện chia gia tài, như ông Rô Be, bố giàu, ba nghèo viết, là người giàu cũng có cái khổ của người giàu, nên chuyện chia gia tài, là chuyện chia gia tài không cân nâng tầm quan điêm tố cộng. Tuy vậy, tôi đồng ý cộng sản từng có quá khứ, khinh chê doanh nhân. Nho Giáo thì tôi chưa biết, còn đang mua sách để tìm hiếu.

    Tôi thì hơi tội nghiệp cho bọn hủ nho vì hơi nghì ngờ rằng bọn hủ nho bị các đồng chí ta đấu tố không đuọc công bằng.

    Phản hồi: 

    Con người 'CS kiểu Việt' nên xem là cái tên (nhãn, mác) của một cái rổ (tập hợp) mà trong đó bạn có thể ném vào
    [quote="Minh Châu"]là sản phẩm trước hết của chủ nghĩa phong kiến, hủ nho, nô lệ Tàu[/quote]

    Hay cũng vậy (trong rổ) là thằng trên răng, dưới dái (nhưng) được nhét vào não bộ củ chuối một 'lý thuyết' mà tần suất xuất hiện chữ CS khá dày (đặc), với một tham vọng khôn cùng: kiến tạo nên xã hội XHCN sau đó là XHCS mà các thành viên trong xã hội đó có thể 'chơi' theo năng lực, 'xài' theo nhu cầu, chẳng hạn suốt ngày (đêm) nhí nhoáy trên smartphone chơi game Flappy Bird nhưng (nếu cần) thi thoảng nhét túi khoảng 100000 USD cho vui, gấp đôi số tiền chú Nguyễn Hà Đông nhận được khi sáng tạo ra trò chơi đó.

    Còn (con người) CS chân chính thì (quả thực) tớ vẫn chưa 'thấu thị ' được !!!

    Phản hồi: 

    Trong quá khứ, trước hết là lỗi của chế độ công điền. Đất vua, chùa làng.Không có quyền sở hữu tư nhân đối với ruộng đất là tài sản và cũng là tư liệu sản xuất.Sở hữu tư nhân chỉ có tính chất tạm thời, vua, triều đình có thể tịch thu bất cứ lúc nào.Sự thành đạt cao nhất là hưởng lộc vua, mà cũng cũng gần như là chỉ có mỗi một con đường là theo vua.Nho giáo củng cố cho cái đó.Từ đó giải thích cho tính tạm bợ trong lối sống, manh nún trong sản xuất,tính háo danh, chuộng khoa cử,tranh giành ngôi thứ, bè phái, bêu xấu nhau,cố sống cố chết phải đẻ ra được một thằng con trai...

    Phản hồi: 

    [quote=TM1111]Tôi cho rằng cha mẹ có của là một cái họa hơn là cái phúc cho gia đình. Món quà to lớn nhất mà cha mẹ có thể ban cho con cái là nuối nấng dạy dỗ nên người, cho ăn học đến nơi đến chốn, ít nhất có bằng đại học chuyên môn để tự sống lấy.

    Cha mẹ có của dễ làm cho con cái "quan tâm" đến gia tài sẽ thụ hưởng (mà mình chẳng có góp chút công nào tạo dựng cả). Mối quan tâm này làm cho con cái lơ là không chú tâm tự lực cánh sinh, lo lắng sẽ bị anh em chiếm đoạt mất phần, mất công sức lo "hóa giải" những đòn phép của anh chị em mình, v.v.. Những gia đình cha mẹ có của có rất nhiều bất hòa nghi kỵ giữa anh em, có cả cảnh con cái "đi đêm" riêng với cha mẹ để chiếm phần hơn, rồi bị lật tẩy, rồi mắng chửi nhau không ra gì, mất hết cả tình nghĩa.

    Không cứ gì gia đình VN, gia đình ngoại quốc cũng đầy những bi hài kịch tranh giành gia tài. Nói ra thì có vẻ đạo đức giả, nhưng sự thực là đồng tiền hôi tanh ở đâu cũng gây nhiều phiền toái.

    Vì thế nhiều đại gia nước ngoài như Warren Bufett, Bill Gates, George Soros, Mark Zuckerberg, v.v. đều dành phần lớn tài sản cho thiện nguyện, một điều vô cùng tốt đẹp cho xã hội và cả cho hậu duệ của các đại gia này.

    Một điều hơi bất ngờ ở phần kết luận là sau khi ghi chép những tình huống có thật chung quanh, tác giả qui kết tội lỗi đầy đầu cho... chế độ CS tại VN! :) Có thật thế không? Hay là tại nếp văn hóa nuôi con theo cảm tính, cách nuông chiều con thiếu khoa học, tâm lý nuôi nấng nhiều hơn dạy dỗ, v.v.

    Tội lỗi làm cho người VN mãi nghèo và mãi tranh giành chiếm đoạt giữa anh em trong nhà cũng có thể đổ cho chế độ CS gây ra, nhưng cần nhiều lập luận và minh chứng cụ thể hơn trong phần thân bài.[/quote]
    Tôi đồng ý với bác. Nhưng xã hội mình nói chung, qua phân tích của tác giả trong bài viết, đang làm mọi thứ trầm trọng đến mức nguy hiểm!
    Muốn cho các đại gia làm thiện nguyện đến mức như ở Mỹ (nêu trên) thì phải có một nền giáo dục hướng thượng và hướng thiện. Xã hội phải tương ứng.Và họ làm giàu bằng tài năng và cày như trâu. Còn ngược lại, bằng thủ đoạn, cướp đoạt...?
    Ở VN bây giờ, nói về hệ thống giá trị như là chuyện cổ tích. Vì trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.. Ngoài xã hội thì tham nhũng, quan liêu, cướp đoạt.. đầy rẫy.
    Giáo dục, văn hóa, tôn giáo, pháp luật, truyền thống.. phải tốt để đóng vai trò cái phanh hãm lại thời kim tiền lên ngôi. Chúng ta đã từng có truyền thống rất tốt đó sao? Nhưng "tư bản đỏ" (kết hợp 2 cái xấu) là quá khó trị vì như Eltsin nói: "CS chỉ có thay thế, ko thể thay đổi"
    [quote=TPP]
    Người Nhật dạy con: Nước ta nghèo, tứ bề là biển, không có tài nguyên, bị động đất đe doạ thường xuyên.
    Người Việt Nam dạy con: Nước ta giàu đẹp, tiền rừng bạc biển, tài nguyên phong phú.....
    Bây giờ?[/quote]
    Ko phải vậy đâu bác ơi. Miền Nam từng có nền giáo dục rất tử tế:
    http://tuxtini.com/2013/12/01/nhin-lai-nen-giao-duc-vnch-su-tiec-nuoi-vo...
    Chủ yếu do giáo dục, cái đầu và sự làm gương từ bên trên. Nước Việt từng có Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Thái Tổ, Trần Hưng Đạo, Trần Nhân Tông, Lê Thái Tông… Nhiều thời kỳ thái bình, thịnh trị tuy chiến tranh cũng nhiều do hoàn cảnh phải chống ngoại xâm.
    Phụ nữ như Bà Triệu dễ có mấy tay (lúc 19 tuổi):
    Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp người ta

    Phản hồi: 

    Người Nhật dạy con: Nước ta nghèo, tứ bề là biển, không có tài nguyên, bị động đất đe doạ thường xuyên.

    Người Việt Nam dạy con: Nước ta giàu đẹp, tiền rừng bạc biển, tài nguyên phong phú.....

    Bây giờ?

    Phản hồi: 

    Tôi cho rằng cha mẹ có của là một cái họa hơn là cái phúc cho gia đình. Món quà to lớn nhất mà cha mẹ có thể ban cho con cái là nuối nấng dạy dỗ nên người, cho ăn học đến nơi đến chốn, ít nhất có bằng đại học chuyên môn để tự sống lấy.

    Cha mẹ có của dễ làm cho con cái "quan tâm" đến gia tài sẽ thụ hưởng (mà mình chẳng có góp chút công nào tạo dựng cả). Mối quan tâm này làm cho con cái lơ là không chú tâm tự lực cánh sinh, lo lắng sẽ bị anh em chiếm đoạt mất phần, mất công sức lo "hóa giải" những đòn phép của anh chị em mình, v.v.. Những gia đình cha mẹ có của có rất nhiều bất hòa nghi kỵ giữa anh em, có cả cảnh con cái "đi đêm" riêng với cha mẹ để chiếm phần hơn, rồi bị lật tẩy, rồi mắng chửi nhau không ra gì, mất hết cả tình nghĩa.

    Không cứ gì gia đình VN, gia đình ngoại quốc cũng đầy những bi hài kịch tranh giành gia tài. Nói ra thì có vẻ đạo đức giả, nhưng sự thực là đồng tiền hôi tanh ở đâu cũng gây nhiều phiền toái.

    Vì thế nhiều đại gia nước ngoài như Warren Bufett, Bill Gates, George Soros, Mark Zuckerberg, v.v. đều dành phần lớn tài sản cho thiện nguyện, một điều vô cùng tốt đẹp cho xã hội và cả cho hậu duệ của các đại gia này.

    Một điều hơi bất ngờ ở phần kết luận là sau khi ghi chép những tình huống có thật chung quanh, tác giả qui kết tội lỗi đầy đầu cho... chế độ CS tại VN! :) Có thật thế không? Hay là tại nếp văn hóa nuôi con theo cảm tính, cách nuông chiều con thiếu khoa học, tâm lý nuôi nấng nhiều hơn dạy dỗ, v.v.

    Tội lỗi làm cho người VN mãi nghèo và mãi tranh giành chiếm đoạt giữa anh em trong nhà cũng có thể đổ cho chế độ CS gây ra, nhưng cần nhiều lập luận và minh chứng cụ thể hơn trong phần thân bài.

    Pages