Nguyễn Hưng Quốc - Có thể lấy lại Hoàng Sa?

  • Bởi Mắt Bão
    06/02/2014
    12 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc


    Nhân dịp kỷ niệm 40 năm trận hải chiến Hoàng Sa vào giữa tháng 1 vừa rồi, chúng ta thấy hai hình ảnh trái ngược nhau: Trong khi ở hải ngoại, cộng đồng người Việt tổ chức các buổi lễ tưởng niệm một cách long trọng ở nhiều địa phương khác nhau, ở trong nước, ngược lại, ngoài vài buổi họp mặt và một số cuộc biểu tình nho nhỏ, chủ yếu ở Sài Gòn và Hà Nội, do dân chúng tổ chức, về phía chính quyền, chỉ có im lặng. Không những im lặng, họ còn phá rối và trấn áp các cuộc xuống đường biểu dương lòng yêu nước của một số trí thức và thanh niên. Trước đó, chính quyền thành phố Đà Nẵng hứa sẽ tổ chức một buổi thắp nến truy điệu những người đã hy sinh trong trận chiến chống lại Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa năm 1974 nhưng cuối cùng, cũng huỷ bỏ.

    Nhìn rộng hơn, trong nhiều năm qua, liên quan đến vấn đề Hoàng Sa, có hai thái độ khác nhau: Một, về phía chính quyền, người ta hoàn toàn né tránh; nếu phải phát biểu, chỉ phát biểu một cách dè dặt, ấp úng, chung chung, không gắn liền với một mục tiêu và một chiến lược nào cả. Hai, về phía đối lập, từ trong nước ra đến hải ngoại, không ít người đặt vấn đề: cần phải chiếm lại Hoàng Sa hoặc bằng giải pháp quân sự hoặc qua con đường pháp lý, với sự can thiệp của Liên Hiệp Quốc.

    Theo tôi, cả hai thái độ ấy đều sai.

    Trước hết, thành thực mà nói, ở vị thế của một nước nhỏ; không những nhỏ mà còn yếu, không có cách gì chúng ta có thể lấy lại được Hoàng Sa từ trong tay Trung Quốc.

    Về phương diện pháp lý, dù chúng ta có cả hàng ngàn trang tài liệu lịch sử chứng minh Hoàng Sa là của Việt Nam từ cả mấy trăm năm trước, chúng ta cũng không thể thuyết phục được Trung Quốc và thế giới. Tất cả các cuộc tranh chấp lãnh thổ trên thế giới lâu nay chỉ có thể được giải quyết bằng tương quan lực lượng, chủ yếu là lực lượng quân sự. Không có cơ quan nào, kể cả Liên Hiệp Quốc, có thể ra lệnh cho quốc gia này trả lại vùng đất đã chiếm đóng cho một quốc gia khác, nhất là khi quốc gia chiếm đóng lại là một quốc gia lớn và, đặc biệt, mạnh. Trong lịch sử, Liên Hiệp Quốc chỉ có khả năng can thiệp vào các cuộc tranh chấp của các quốc gia nhỏ và yếu, chịu nhiều lệ thuộc từ bên ngoài.

    Về phương diện quân sự, ai cũng thấy rõ một điều: Việt Nam không phải là đối thủ của Trung Quốc. Tương quan lực lượng giữa hai nước không giống thời 1979, lúc Trung Quốc còn nghèo và yếu và lúc Việt Nam còn nhận được sự trợ giúp khá nhiệt tình của Liên Xô vốn, thời ấy, còn là một trong hai siêu cường quốc lớn nhất thế giới.

    Hơn nữa, nên lưu ý: chiến tranh trên biển khác hẳn chiến tranh trên đất liền. Đánh nhau trên đất liền, ngoài vũ khí, còn nhiều yếu tố khác chi phối kết quả, ví dụ, chiến thuật, lòng dũng cảm, và quan trọng nhất, thời gian cũng như sự đoàn kết của mọi người, với nó, người ta có thể phát động chiến tranh nhân dân. Hình thức chiến tranh nhân dân ấy không thể áp dụng trên biển. Không thể đánh du kích trên biển. Trên biển, yếu tố chủ đạo để dẫn đến thắng lợi chỉ có một: vũ khí. Mà vũ khí thì, dù Việt Nam có đổ ra bao nhiêu tiền để mua, cũng không thể địch lại Trung Quốc. Trong hoàn cảnh hiện nay, nếu xung đột quân sự xảy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc, để có thể chiến thắng, Việt Nam chỉ có một cách duy nhất: kéo cuộc chiến ấy vào đất liền. Chứ không phải trên các hòn đảo xa xôi ngoài Biển Đông.

    Không thể chiếm lại được Hoàng Sa, nhưng chọn thái độ im lặng và né tránh như cái điều chính quyền Việt Nam hiện nay đang làm cũng là sai.

    Sai, thứ nhất, đối với Trung Quốc, sự im lặng hay né tránh của Việt Nam là một món quà tuyệt hảo dành cho Trung Quốc, vốn chỉ muốn lần khân kéo dài để đặt thế giới vào cái thế đã rồi, kiểu cứt trâu lâu hóa bùn, theo cách nói dân gian của Việt Nam. Với thời gian, sự chiếm đóng của Trung Quốc trên Hoàng Sa trở thành một sự kiện lịch sử, một điều có vẻ như hiển nhiên, đương nhiên, không thể đảo ngược được.

    Sai, thứ hai, đối với quốc tế, việc im lặng hay né tránh của chính quyền Việt Nam đối với Hoàng Sa đồng nghĩa với việc thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc trên quần đảo ấy, và cùng với nó, trên một phần của Biển Đông. Sự thừa nhận, dù một cách mặc nhiên ấy, sẽ khiến Việt Nam gặp nhiều khó khăn hơn trên hai mặt trận khác: Một, chống lại con đường lưỡi bò do Trung Quốc áp đặt; và hai, hình thành những liên minh quốc tế có khả năng chống trả lại sự bành trướng của Trung Quốc.

    Sai, thứ ba, đối với dân chúng Việt Nam, việc im lặng hay né tránh ấy dễ tạo ấn tượng xấu là chính quyền hoặc bán nước hoặc nhu nhược và bất lực trong việc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ. Cả ba trường hợp ấy đều làm hoen ố hình ảnh của nhà cầm quyền; với sự hoen ố ấy, họ mất dần vai trò lãnh đạo, và từ đó, tính chính đáng của chế độ. Trong lịch sử, không có chế độ nào tồn tại được lâu dài khi tính chính đáng ấy bị mất cả. Vấn đề chỉ là thời gian.

    Bởi vậy, đối diện với vấn đề Hoàng Sa, người Việt nói chung, đối diện với một nghịch lý: Một mặt, không thể chiếm lại, ít nhất trong điều kiện hiện nay hoặc vài thập niên trước mắt; mặt khác, lại không thể im lặng hay né tránh vấn đề ấy.

    Cuối cùng, lựa chọn khả thi duy nhất là: trong lúc vẫn duy trì hòa bình, người Việt vẫn phải tiếp tục lên tiếng trên mọi phương tiện và ở mọi phạm vi, từ quốc nội đến quốc tế. Việc lên tiếng ấy có nhiều cái lợi:

    Một, nó nuôi dưỡng lòng yêu nước và ý thức về chủ quyền của dân chúng. Trong ý nghĩa này, Hoàng Sa không còn là một quần đảo nhỏ xíu và xa lắc nữa mà là một biểu tượng của lãnh thổ và của lịch sử: Ngay cả khi không hoặc chưa thể lấy lại được, nó vẫn tiếp tục là một ám ảnh trong lương tâm mọi người, một món nợ không ai được quên.

    Hai, nó là cơ hội để đoàn kết dân chúng trong cả nước. Lâu nay, nói đến đoàn kết, người ta thường chỉ chú ý đến việc tuyên truyền mà quên đi một số điều kiện căn bản: một cộng đồng hay một dân tộc chỉ có thể đoàn kết trên nền tảng một ký ức (memory) chung, một tưởng tượng (imagination) chung và và một tự sự (narrative) chung. Trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 là ký ức. Việc bảo vệ và tái chiếm Hoàng Sa là một tưởng tượng. Toàn bộ các câu chuyện liên quan đến những ký ức và những tưởng tượng ấy là một tự sự. Tự sự ấy, một mặt, tạo nên tính chính đáng của chế độ; mặt khác, làm cho mọi người, vốn thuộc những thành phần, giới tính, giai cấp và địa phương khác nhau, gần lại với nhau hơn. Sự gần gũi và đoàn kết ấy chính là sức mạnh của một dân tộc.

    Ba, với, chỉ với, những tự sự ấy, Việt Nam mới có thể tạo được một bản sắc trên trường quốc tế, để, mọi người, khi nhìn về Việt Nam, biết rõ Việt Nam đang muốn gì và đang làm gì. Bản sắc ấy chính là điều kiện thiết yếu để tạo nên tình hữu nghị và mọi liên minh cần thiết. Không có tình bạn nào được xây dựng trên sự dao động hay nhạt nhòa về bản sắc cả. Từ mấy năm nay, Việt Nam đang nỗ lực hình thành các đối tác chiến lược với nhiều quốc gia trên thế giới. Tham vọng ấy chỉ có thể trở thành một hiện thực, từ đó, sức mạnh cho Việt Nam nếu, và chỉ nếu, khi Việt Nam có một thái độ và cùng với nó, một tự sự bảo vệ và xây dựng đất nước rõ ràng.

    Chủ quyền trên Hoàng Sa và trận hải chiến năm 1974 đã thuộc về quá khứ. Nhưng nó vẫn là một vấn đề thời sự, mãi mãi là một vấn đề thời sự, đồng thời là một thách thức lớn đối với nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Khách Vũ Như Cẩn viết:
    Nhiều khi anh cay đắng nghĩ rằng tại sao một dân tộc quật cường, từng làm lên những chiến tích lẫy lừng trong lịch sử lại trở nên yếu hèn đến thế này .

    Chú Minh Châu em anh nói đúng lắm , chỉ có chấn hưng tinh thần dân tộc, tinh thần tự lực tự cường, thúc đấy , khuyến khích kỷ nghệ sản xuất trong nước . Nói ngắn gọn, phải bằng mọi giá thúc đẩy tinh thần......... đéo sợ thằng nào của dân Việt !!!

    Mà trước hết phải đéo sợ điều 258, 88, 79 . Tức là đéo sợ thằng sản .

    Chã phải anh Cẩn của các chú bú 2 chai Johnnie Walker say mẹ nên nói nhảm , nhưng chỉ khi đéo còn sợ thằng nào thì mới làm ra hồn được .Vì thế :

    Thằng đi Tàu
    Thằng đi Tây
    Thằng nào yêu nước thì theo anh nào !!

    --------

    Diệu vào lời ra, khí bốc bừng bừng :)

    Bọn con Lừa nghe đây ;

    - Đôi mươi năm nữa , khi các chú ôm thằng cháu nội trong lòng và nó ngây ngô hỏi rằng đảng quang vinh muôn năm thiệt hả ? Thì các chú ko phải giả nhời rằng ông cũng như đảng ,chỉ chém gió ăn hại là giỏi .

    Đúng ko ?

    Ko phải chỉ bác mà bất cứ ai còn hiểu biết & lương tri đều thấy cay đắng. Bọn lãnh đạo nhà sản thì đến ly hương nhà nó nó cũng bán chứ nói gì Tổ Quốc, đồng bào gì với chúng thêm mệt.
    Tôi có những người thân ở Cambot bắt đầu chạy nạn cáp duồn (chặt đầu người Việt). Cửa hàng người Việt bị đập phá. Lại bàn tay lông lá của Đại Hán & Hán gian như thời Polpot. Đoàn Nguyên Đức hỡi! Mía đường, cao su sắp đi tong rồi. Bây giờ cả Lào cũng bị tụi nó thọc vào.
    Tôi đề nghị các bác ủng hộ Hun Sen, tẩy chay phe đối lập ở Cambot. Ý thức hệ làm gì khi đồng bào mình hết đường sống, Tổ Quốc lâm nguy. Rồi sẽ tính sổ với bọn chúng.
    Cũng đồng ý với TG phải nhớ về HS-TS như biểu tượng của sự đoàn kết, tinh thần bất khuất chống ngoại xâm của dân tộc..

    Ông Quốc này nói chuyện văn chương còn tạm nghe được, nói chuyện chính trị thì thấy ngay là chẳng có gì sâu sắc, hay ho. Giọng điệu trịnh trọng "một nà", "hai nà" nhưng chỉ nói những điều ai cũng biết, rào trước đón sau. Chán.

    Nhiều người chỉ chú trọng đến Hoàng Sa mà fqueen ràng ngay trên đất liền người Trung quốc đã làm chủ trên nội địa đất nước ta, biết bao phố người Hoa mọc lên khắp các tỉnh thành trên cả nước. Họ lại còn chọn những chỗ tốt để lập thành phố người Hoa, rồi biết bao biển hiệu cũng dùng chữ Trung quốc, họ đang xâm lược nước ta bằng văn hóa đấy. Bàn tay nào dẫn lối chỉ đường cho người Hoa xâm nhập nước ta? Xin thưa với đồng bào rằng: chính bàn tay cuả Đảng dẫn đường cho bọn cướp nước.

    Nhiều khi anh cay đắng nghĩ rằng tại sao một dân tộc quật cường, từng làm lên những chiến tích lẫy lừng trong lịch sử lại trở nên yếu hèn đến thế này .

    Chú Minh Châu em anh nói đúng lắm , chỉ có chấn hưng tinh thần dân tộc, tinh thần tự lực tự cường, thúc đấy , khuyến khích kỷ nghệ sản xuất trong nước . Nói ngắn gọn, phải bằng mọi giá thúc đẩy tinh thần......... đéo sợ thằng nào của dân Việt !!!

    Mà trước hết phải đéo sợ điều 258, 88, 79 . Tức là đéo sợ thằng sản .

    Chã phải anh Cẩn của các chú bú 2 chai Johnnie Walker say mẹ nên nói nhảm , nhưng chỉ khi đéo còn sợ thằng nào thì mới làm ra hồn được .Vì thế :

    Thằng đi Tàu
    Thằng đi Tây
    Thằng nào yêu nước thì theo anh nào !!

    --------

    Diệu vào lời ra, khí bốc bừng bừng :)

    Bọn con Lừa nghe đây ;

    - Đôi mươi năm nữa , khi các chú ôm thằng cháu nội trong lòng và nó ngây ngô hỏi rằng đảng quang vinh muôn năm thiệt hả ? Thì các chú ko phải giả nhời rằng ông cũng như đảng ,chỉ chém gió ăn hại là giỏi .

    Đúng ko ?

    Ông Quốc lầm ở điểm lấy lại Hoàng sa.

    1. Những người đòi lấy lại Hoàng sa bằng vũ lực không nhất thiết ở hải ngoại. Do đó, dùng cách này và hải ngoại để đối với nhà nước độc tài là không chỉnh.

    2. Những tổ chức tranh đấu cho tự do dân chủ không nhất thiết cổ suý cho việc lấy lại Hoàng sa bằng vũ lực.

    3. Có thể nói rằng, những ai thực sự quan tâm đến chủ quyền đều mong muốn lấy lại Hoàng sa. Nhưng họ cũng hiểu rất rõ khó khăn hiện tại.

    4. Sống ở Úc, ông Quốc chắc không quên vụ Đông Timor dành độc lập hơn 10 năm trước. Họ chỉ là một nửa đảo nhỏ xíu, đảo Timor thế mà do kiên trì tranh đấu và với sự hậu thuẩn của quốc tế và sự xáo trộn của Nam dương mà họ dành lại chủ quyền.

    Việt nam cũng sẽ dành lại chủ quyền Hoàng sa - Trường sa và Biển Đông khi Trung quốc suy yếu.

    Khách Vũ Như Cẩn viết:
    Đứa nào nói ko lấy lại được HS- TS , hả ?

    Anh các chú bảo là lấy lại được đấy , và cơ sở nào - khi nào, điều kiện nào thỏa thì nghe đây :

    1- Khi xứ Lừa mạnh như Nhật , và quan trọng nhất là có được 1 tinh thần tự cường của người Nhật .

    Nhật mới là 1 quốc gia đáng sợ nhất Châu Á, ko phải Tàu . Cách đây ko lâu , chính phủ Tàu muốn khêu gợi tinh thần Tàu Khựa trong dân nên đồng ý giật dây vài cuộc biểu tình trong dân chúng nhân vụ đảo Điếu Ngư . Tâm lý bầy đàn cậy đông bùng nổ dẫn đến vô số vụ đập phá các cơ sở của người Nhật . Ngược lại , dân Nhật rất ôn hòa giơ biểu ngữ đi 1 vòng đồng thời gởi 1 viên đạn đến thẳng đại sứ quán Tàu với hàm ý : Chú thích thì anh chiều !!

    Khi cơn sóng thần đánh tan hoang Nhật Bản thì cũng đồng thời cho chúng ta thấy rõ tinh thần Nhật nó dữ dội như thế nào . Chắc các chú còn nhớ chiện em bé 10 tuổi mất hết người thân nhưng khước từ mối quan tâm chỉ để được đứng xếp hàng , và hằng hà sa số những vụ việc người dân Nhật quên mình vì đất nước và đồng loại . Sức mạnh dễ sợ ở chổ đo đó đấy các chú . Đành rằng trong chiến tranh hiện đại vũ khí rất quan trong nhưng con người làm ra vũ khí và chính con người tạo ra cũng như kết thúc chiến tranh . Vì vậy , một dân tộc tuy nhỏ hơn đối thủ nhưng sãng sàng chơi tới cùng một khi lãnh thổ và tinh thần dân tộc bị xâm phạm thì cả thế giới cũng chã là cái gì chứ nói chi đến 1 tỷ 4 thằng hèn nhát .

    Trung Quốc có thể là một nước lớn, nhưng nó không bao giờ có thể giở thành bá chủ như Liên Xô một thời hay như Mỹ hiện nay bởi đơn giản, nó không có tư cách đáng được tôn trọng. So với các dân tộc kiêu hùng trong khu vực, ví dụ Nhật Bản, thì người Trung Quốc chỉ là một đám dân ti tiện và hèn mạt . Trong suốt 5000 năm lịch sử ,họ chưa từng dám đánh nhau với bất cứ một cường quốc nào, khi bị xâm lăng, Trung Quốc luôn nhuc nhã đầu hàng và bại trận. Trong thế chiến thứ hai,nếu Mỹ và Liên Xô không hợp lực đánh bại Nhật Bản, thì giờ cả đất nước Trung Hoa hẳn đã là một lãnh thổ trực thuộc phía Nam của nước Nhật. Tuy nhiên, Trung Quốc luôn sẵn sàng vênh váo, cậy đông cậy mạnh để o ép các dân tộc nhỏ yếu hơn.

    Với 1 bản chất ti tiện và hèn nhát , Trung Quốc sẵn sàng chà đạp bất cứ một đối thủ yếu ớt nào không một chút xót thương. Nhưng nó sẽ teo trym nếu chạm với một đối thủ lý lợm , dù yếu hơn nhưng bất khuất. Bài học lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước của chúng ta đã minh chứng điều đó . Quỵ lụy và hèn nhát trước Trung Quốc, chúng sẽ lấn tới và chà đạp chúng ta xuống tận bùn đen, không có một chút nhân từ hoặc nhân tính con người.

    Trung Quốc giàu rất nhanh , nếu các chú nhìn vào Thượng Hải , Bắc Kinh, Quảng Đông ...nhưng nếu kinh lý 1 vòng các tỉnh bên trong nội địa như An Huy , Hà Nam thì mới tường tận 3 Tàu rách đến thế nào , ko khác xứ Lừa là mấy . Điều đó chã nói lên kiểu giàu xổi đó sao ? Đã giàu xổi ko đồng đều lại còn mang tinh thần phát xít Đại Hán thì sớm muộn phương tây cũng đóng cửa, và 1 khi phương tây nghỉ chơi thằng Tàu thì đó chính là cơ hội của chúng ta bởi chỉ cần 10 năm trong tình thế bị cấm vận , TQ sẽ tụt hậu và nội loạn .

    Vì vậy , để lấy lại được HS thì dứt khoát phải chơi 1 chiến lược nhường nhịn đến hết mức có thể chấp nhân đề chờ cơ hội đồng thời phải xây dựng cho được nước giàu - quân mạnh . Dứt khoát ko thể trông đợi vào những thứ con mẹ gì tình đồng chí, đồng ý thức hệ, 16 chữ vàng hay 4 tốt . Mả mẹ nó , rồi đây , một thế hệ những thằng ngu ở Việt Nam rồi sẽ phải chịu phán xét của lịch sử cho sự ngu dốt của chúng.

    Kết Luận :

    1- Một chính phủ của người Việt và vì nước Việt . Muốn như thế thì....cút mẹ chúng mày đi !!

    2- 10 năm xây dựng các chính sách phát triển con người từ Giáo dục đến kinh tế , y tế , xã hội . Ví dụ như nếu anh Cẩn cần 1 thế hệ y bác sỹ mới thì anh cần 7 năm để đào tạo , 2 năm để thực nghiệm và 1 năm để rèn luyện . Chắc chắn anh sẽ cho ra lò 1 thế hệ y bác sỹ chỉ có 2 động lực : Cứu người và nghiên cứu khoa học , chứ đéo như hiện nay, mọi ngành nghề trong xã hội chỉ có 1 động lực duy nhất là kiếm tiền . Thế thì làm sao dân giàu quân mạnh ?

    3- Nuôi quân và luyện quân để chờ đến 1 ngày . Không, 1 giờ , chỉ 1 giờ là xong .

    ----------------

    Đầu năm chém gió , hơi diệu còn đầy , đứa nào đéo sợ điều 258, 88, 79 thì cứ giơ tay cho anh Cẩn khoái cái nào !!

    Chí phải cái nhà chú Cẩn, đầu năm xông đất thế này thì cả năm phải phấn khởi lắm thay.

    TsNguyễn Hưng Quốc hỏi có thế lấy được Hoàng sa? Rồi trả lời:
    ..."Trước hết, thành thực mà nói, ở vị thế của một nước nhỏ; không những nhỏ mà còn yếu, không có cách gì chúng ta có thể lấy lại được Hoàng Sa từ trong tay Trung Quốc."

    Có khi nào thầy Quốc thắc mắc kích cỡ như David với Goliath sao anh khổng lồ lại thua? Và trong lịch sử VN chú tí hon VN bao nhiêu lần làm quân Thiên tử TQ chạy không còn manh giáp?

    Có thể thầy Quốc bảo thời đó đánh bộ chiến, giờ là thuỷ chiến. Trước là trên đất, giờ trên biển và biển thì cần vũ khí, chiến hạm tối tân. Tôi nghĩ thầy Quốc quên khấy hai trận chiến trên biển Trung Hoa xâm lăng Nhật đều thất bại. Không phải do hoả lực vũ khí Nhật mạnh nhưng do yếu tố địa lý, tiếp vận và chiến lược chiến thuật hải quân hai nước nước Nhật có lợi thế hơn.

    Chúng ta không nên phán đoán theo cảm tính hay theo kiến thức thông thường. Đây vấn đề liên quan tới quân sự và trong khoa học lịch sử hải quân ta cần ý kiến của nhiều chuyên gia trong lãnh vực này. Câu trả lời thầy Quốc không thuyết phục tôi!

    Khách Vũ Như Cẩn viết:
    Đứa nào nói ko lấy lại được HS- TS , hả ?

    Anh các chú bảo là lấy lại được đấy , và cơ sở nào - khi nào, điều kiện nào thỏa thì nghe đây :

    1- Khi xứ Lừa mạnh như Nhật , và quan trọng nhất là có được 1 tinh thần tự cường của người Nhật .

    Nhật mới là 1 quốc gia đáng sợ nhất Châu Á, ko phải Tàu . Cách đây ko lâu , chính phủ Tàu muốn khêu gợi tinh thần Tàu Khựa trong dân nên đồng ý giật dây vài cuộc biểu tình trong dân chúng nhân vụ đảo Điếu Ngư . Tâm lý bầy đàn cậy đông bùng nổ dẫn đến vô số vụ đập phá các cơ sở của người Nhật . Ngược lại , dân Nhật rất ôn hòa giơ biểu ngữ đi 1 vòng đồng thời gởi 1 viên đạn đến thẳng đại sứ quán Tàu với hàm ý : Chú thích thì anh chiều !!

    Khi cơn sóng thần đánh tan hoang Nhật Bản thì cũng đồng thời cho chúng ta thấy rõ tinh thần Nhật nó dữ dội như thế nào . Chắc các chú còn nhớ chiện em bé 10 tuổi mất hết người thân nhưng khước từ mối quan tâm chỉ để được đứng xếp hàng , và hằng hà sa số những vụ việc người dân Nhật quên mình vì đất nước và đồng loại . Sức mạnh dễ sợ ở chổ đo đó đấy các chú . Đành rằng trong chiến tranh hiện đại vũ khí rất quan trong nhưng con người làm ra vũ khí và chính con người tạo ra cũng như kết thúc chiến tranh . Vì vậy , một dân tộc tuy nhỏ hơn đối thủ nhưng sãng sàng chơi tới cùng một khi lãnh thổ và tinh thần dân tộc bị xâm phạm thì cả thế giới cũng chã là cái gì chứ nói chi đến 1 tỷ 4 thằng hèn nhát .

    Trung Quốc có thể là một nước lớn, nhưng nó không bao giờ có thể giở thành bá chủ như Liên Xô một thời hay như Mỹ hiện nay bởi đơn giản, nó không có tư cách đáng được tôn trọng. So với các dân tộc kiêu hùng trong khu vực, ví dụ Nhật Bản, thì người Trung Quốc chỉ là một đám dân ti tiện và hèn mạt . Trong suốt 5000 năm lịch sử ,họ chưa từng dám đánh nhau với bất cứ một cường quốc nào, khi bị xâm lăng, Trung Quốc luôn nhuc nhã đầu hàng và bại trận. Trong thế chiến thứ hai,nếu Mỹ và Liên Xô không hợp lực đánh bại Nhật Bản, thì giờ cả đất nước Trung Hoa hẳn đã là một lãnh thổ trực thuộc phía Nam của nước Nhật. Tuy nhiên, Trung Quốc luôn sẵn sàng vênh váo, cậy đông cậy mạnh để o ép các dân tộc nhỏ yếu hơn.

    Với 1 bản chất ti tiện và hèn nhát , Trung Quốc sẵn sàng chà đạp bất cứ một đối thủ yếu ớt nào không một chút xót thương. Nhưng nó sẽ teo trym nếu chạm với một đối thủ lý lợm , dù yếu hơn nhưng bất khuất. Bài học lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước của chúng ta đã minh chứng điều đó . Quỵ lụy và hèn nhát trước Trung Quốc, chúng sẽ lấn tới và chà đạp chúng ta xuống tận bùn đen, không có một chút nhân từ hoặc nhân tính con người.

    Trung Quốc giàu rất nhanh , nếu các chú nhìn vào Thượng Hải , Bắc Kinh, Quảng Đông ...nhưng nếu kinh lý 1 vòng các tỉnh bên trong nội địa như An Huy , Hà Nam thì mới tường tận 3 Tàu rách đến thế nào , ko khác xứ Lừa là mấy . Điều đó chã nói lên kiểu giàu xổi đó sao ? Đã giàu xổi ko đồng đều lại còn mang tinh thần phát xít Đại Hán thì sớm muộn phương tây cũng đóng cửa, và 1 khi phương tây nghỉ chơi thằng Tàu thì đó chính là cơ hội của chúng ta bởi chỉ cần 10 năm trong tình thế bị cấm vận , TQ sẽ tụt hậu và nội loạn .

    Vì vậy , để lấy lại được HS thì dứt khoát phải chơi 1 chiến lược nhường nhịn đến hết mức có thể chấp nhân đề chờ cơ hội đồng thời phải xây dựng cho được nước giàu - quân mạnh . Dứt khoát ko thể trông đợi vào những thứ con mẹ gì tình đồng chí, đồng ý thức hệ, 16 chữ vàng hay 4 tốt . Mả mẹ nó , rồi đây , một thế hệ những thằng ngu ở Việt Nam rồi sẽ phải chịu phán xét của lịch sử cho sự ngu dốt của chúng.

    Kết Luận :

    1- Một chính phủ của người Việt và vì nước Việt . Muốn như thế thì....cút mẹ chúng mày đi !!

    2- 10 năm xây dựng các chính sách phát triển con người từ Giáo dục đến kinh tế , y tế , xã hội . Ví dụ như nếu anh Cẩn cần 1 thế hệ y bác sỹ mới thì anh cần 7 năm để đào tạo , 2 năm để thực nghiệm và 1 năm để rèn luyện . Chắc chắn anh sẽ cho ra lò 1 thế hệ y bác sỹ chỉ có 2 động lực : Cứu người và nghiên cứu khoa học , chứ đéo như hiện nay, mọi ngành nghề trong xã hội chỉ có 1 động lực duy nhất là kiếm tiền . Thế thì làm sao dân giàu quân mạnh ?

    3- Nuôi quân và luyện quân để chờ đến 1 ngày . Không, 1 giờ , chỉ 1 giờ là xong .

    ----------------

    Đầu năm chém gió , hơi diệu còn đầy , đứa nào đéo sợ điều 258, 88, 79 thì cứ giơ tay cho anh Cẩn khoái cái nào !!

    Đồng ý. Mấy thằng nói ko là loại thò đầu rụt cổ, ko phải con cháu Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung... Xưa Bà Triệu đã nói được khí phách của nữ nhi nước Việt:
    “Tôi chỉ muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp người ta”
    Hay Nguyễn Trãi đã từng Bố cáo:
    ...Trời thử lòng trao cho mệnh lớn
    Ta gắng trí khắc phục gian nan.
    Nhân dân bốn cõi một nhà,
    Dựng cần trúc ngọn cờ phấp phới
    Tướng sĩ một lòng phụ tử,
    Hòa nước sông chén rượu ngọt ngào.
    Thế trận xuất kỳ, lấy yếu chống mạnh,
    Dùng quân mai phục, lấy ít địch nhiều.
    Trọn hay:
    Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
    Lấy chí nhân để thay cường bạọ
    Trận Bồ Đằng sấm vang chớp giật,
    Miền Trà Lân trúc chẻ tro bay.
    Sĩ khí đã hăng quân thanh càng mạnh.
    Trần Trí, Sơn Thọ nghe hơi mà mất vía,
    Lý An, Phương Chính, nín thở cầu thoát thân.
    Thừa thắng đuổi dài, Tây Kinh quân ta chiếm lại,
    Tuyển binh tiến đánh, Đông Đô đất cũ thu về.
    Ninh Kiều máu chảy thành sông, tanh hôi vạn dặm
    Tụy Động thây chất đầy nội, nhơ để ngàn năm.
    Phúc tâm quân giặc: Trần Hiệp đã phải bêu đầu
    Mọt gian kẻ thù: Lý Lượng cũng đành bỏ mạng.
    Vương Thông gỡ thế nguy,
    Mà đám lửa cháy lại càng cháy
    Mã Anh cứu trận đánh
    Mà quân ta hăng lại càng hăng.
    Bó tay để đợi bại vong,
    Giặc đã trí cùng lực kiệt,
    Chẳng đánh mà người chịu khuất,
    Ta đây mưu phạt tâm công.
    Tưởng chúng biết lẽ ăn năn
    Nên đã thay lòng đổi dạ
    Ngờ đâu vẫn đương mưu tính
    Lại còn chuốc tội gây oan.
    Giữ ý kiến một người,
    Gieo vạ cho bao nhiêu kẻ khác,
    Tham công danh một lúc,
    Để cười cho tất cả thế gian.
    Bởi thế:
    Thằng nhãi con Tuyên Đức động binh không ngừng
    Đồ nhút nhát Thạnh, Thăng đem dầu chữa cháy
    Đinh mùi tháng chín,
    Liễu Thăng đem binh từ Khâu Ôn kéo lại
    Năm ấy tháng mười,
    Mộc Thạnh chia đường từ Vân Nam tiến sang.
    Ta trước đã điều binh thủ hiểm,
    Chặt mũi tiên phong
    Sau lại sai tướng chẹn đường
    Tuyệt nguồn lương thực
    Ngày mười tháng tám, trận Chi Lăng, Liễu Thăng thất thế
    Ngày hai mươi, trận Mã Yên, Liễu Thăng cụt đầu
    Ngày hăm lăm, bá tước Lương Minh đại bại tử vong
    Ngày hăm tám, thượng thư Lý Khánh cùng kế tự vẫn.
    Thuận đà ta đưa lưỡi dao tung phá
    Bí nước giặc quay mũi giáo đánh nhau
    Lại thêm quân bốn mặt vây thành
    Hẹn đến giữa tháng mười diệt giặc
    Sĩ tốt kén người hùng hổ
    Bề tôi chọn kẻ vuốt nanh
    Gươm mài đá, đá núi cũng mòn
    Voi uống nước, nước sông phải cạn.
    Dánh một trận, sạch không kình ngạc
    Đánh hai trận tan tác chim muông.
    Cơn gió to trút sạch lá khô,
    Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ.
    Đô đốc Thôi Tụ lê gối dâng tờ tạ tội,
    Thượng thư Hoàng Phúc trói tay để tự xin hàng.
    Lạng Giang, Lạng Sơn, thây chất đầy đường
    Xương Giang, Bình Than, máu trôi đỏ nước
    Ghê gớm thay! Sắc phong vân phải đổi,
    Thảm đạm thay! Ánh nhật nguyệt phải mờ.
    Bị ta chặn ở Lê Hoa,
    Quân Vân Nam nghi ngờ, khiếp vía mà vỡ mật
    Nghe Thăng thua ở Cần Trạm,
    Quân Mộc Thạnh xéo lên nhau, chạy để thoát thân.
    Suối Lãnh Câu, máu chảy thành sông,
    Nước sông nghẹn ngào tiếng khóc
    Thành Đan Xá, thây chất thành núi,
    Cỏ nội đầm đìa máu đen.
    Cứu binh hai đạo tan tành, quay gót chẳng kịp,
    Quân giặc các thành khốn đốn, cởi giáp ra hàng
    Tướng giặc bị cầm tù,
    Như hổ đói vẫy đuôi xin cứu mạng...

    (Bình Ngô Đại Cáo)
    Nếu biết tôn trọng hiền tài, nhân dân bốn cõi một nhà, học hỏi tinh thần Sát Thát thì chúng ta sẽ theo bước ông cha "đánh cho chúng ko còn mảnh giáp quay về, đánh cho chúng biết nước Nam anh hùng và có chủ" (Nguyễn Huệ), "về đến nước rồi mà tim đập, chân run.." (Nguyễn Trãi)
    Thằng Tàu Khựa là anh nhà quê ti tiện, chuyên giở những trò hèn hạ nhưng càng nhượng bộ nó càng lấn tới.
    Về mặt kinh tế ko có gì phải sợ nó. Hiện nay thâm thủng mậu dịch đang nghiêng về phía VN. Công nghệ của TC toàn thứ lạc hậu, tốn kém.. Tại sao ko dựa vào các nhà công nghiệp trong nước, chấn hưng tinh thần dân tộc tự cường?..

    Tác giả Nguyễn Hưng Quốc viết:

    Chủ quyền trên Hoàng Sa và trận hải chiến năm 1974 đã thuộc về quá khứ. Nhưng nó vẫn là một vấn đề thời sự, mãi mãi là một vấn đề thời sự, đồng thời là một thách thức lớn đối với nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay.

    Đồng ý là trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 đã thuộc về quá khứ. Nhưng tác giả dựa vào đâu để nói rằng chủ quyền trên Hoàng Sa thuộc về quá khứ ? ? ? Nếu chủ quyền Hoàng Sa cũng thuộc về quá khứ thì tác giả viết tiếp làm gì nữa ? ? ? ! ! !

    Tôi chưa bao giờ nghe ai bảo là "cần phải chiếm lại Hoàng Sa hoặc bằng giải pháp quân sự hoặc qua con đường pháp lý, với sự can thiệp của Liên Hiệp Quốc" như tác giả viết. Một người có sự hiểu biết tối thiểu cũng không bao giờ nghĩ là Việt Nam có thể chiếm lại được Quần đảo Hoàng Sa bằng quân sự (ít nhất là trong một thời gian gần), và cũng không ai bảo là Liên Hiệp Quốc có thể can thiệp để Trung Cộng trả lại Quần đảo Hoàng Sa cho Việt Nam. Chiến tranh trên biển hoàn toàn khác chiến tranh trên đất liền thì mọi người đều biết rõ.

    Phần trên của tác giả viết thế. Nhưng may thay phần sau tác giả lại viết theo ý nghĩ của đa số người Việt trong và ngoài nước (trừ ĐCSVN) là:

    "Không thể im lặng hay né tránh vấn đề ấy (đòi lại Hoàng Sa mà Trung Cộng chiếm đoạt từ VNCH năm 1974 và đòi lại các đảo thuộc Quần đảo Trường Sa mà Trung Cộng chiếm đoạt từ CHXHCNVN năm 1988). Trong lúc vẫn duy trì hòa bình, người Việt vẫn phải tiếp tục lên tiếng trên mọi phương tiện và ở mọi phạm vi, từ quốc nội đến quốc tế"

    Đứa nào nói ko lấy lại được HS- TS , hả ?

    Anh các chú bảo là lấy lại được đấy , và cơ sở nào - khi nào, điều kiện nào thỏa thì nghe đây :

    1- Khi xứ Lừa mạnh như Nhật , và quan trọng nhất là có được 1 tinh thần tự cường của người Nhật .

    Nhật mới là 1 quốc gia đáng sợ nhất Châu Á, ko phải Tàu . Cách đây ko lâu , chính phủ Tàu muốn khêu gợi tinh thần Tàu Khựa trong dân nên đồng ý giật dây vài cuộc biểu tình trong dân chúng nhân vụ đảo Điếu Ngư . Tâm lý bầy đàn cậy đông bùng nổ dẫn đến vô số vụ đập phá các cơ sở của người Nhật . Ngược lại , dân Nhật rất ôn hòa giơ biểu ngữ đi 1 vòng đồng thời gởi 1 viên đạn đến thẳng đại sứ quán Tàu với hàm ý : Chú thích thì anh chiều !!

    Khi cơn sóng thần đánh tan hoang Nhật Bản thì cũng đồng thời cho chúng ta thấy rõ tinh thần Nhật nó dữ dội như thế nào . Chắc các chú còn nhớ chiện em bé 10 tuổi mất hết người thân nhưng khước từ mối quan tâm chỉ để được đứng xếp hàng , và hằng hà sa số những vụ việc người dân Nhật quên mình vì đất nước và đồng loại . Sức mạnh dễ sợ ở chổ đo đó đấy các chú . Đành rằng trong chiến tranh hiện đại vũ khí rất quan trong nhưng con người làm ra vũ khí và chính con người tạo ra cũng như kết thúc chiến tranh . Vì vậy , một dân tộc tuy nhỏ hơn đối thủ nhưng sãng sàng chơi tới cùng một khi lãnh thổ và tinh thần dân tộc bị xâm phạm thì cả thế giới cũng chã là cái gì chứ nói chi đến 1 tỷ 4 thằng hèn nhát .

    Trung Quốc có thể là một nước lớn, nhưng nó không bao giờ có thể giở thành bá chủ như Liên Xô một thời hay như Mỹ hiện nay bởi đơn giản, nó không có tư cách đáng được tôn trọng. So với các dân tộc kiêu hùng trong khu vực, ví dụ Nhật Bản, thì người Trung Quốc chỉ là một đám dân ti tiện và hèn mạt . Trong suốt 5000 năm lịch sử ,họ chưa từng dám đánh nhau với bất cứ một cường quốc nào, khi bị xâm lăng, Trung Quốc luôn nhuc nhã đầu hàng và bại trận. Trong thế chiến thứ hai,nếu Mỹ và Liên Xô không hợp lực đánh bại Nhật Bản, thì giờ cả đất nước Trung Hoa hẳn đã là một lãnh thổ trực thuộc phía Nam của nước Nhật. Tuy nhiên, Trung Quốc luôn sẵn sàng vênh váo, cậy đông cậy mạnh để o ép các dân tộc nhỏ yếu hơn.

    Với 1 bản chất ti tiện và hèn nhát , Trung Quốc sẵn sàng chà đạp bất cứ một đối thủ yếu ớt nào không một chút xót thương. Nhưng nó sẽ teo trym nếu chạm với một đối thủ lý lợm , dù yếu hơn nhưng bất khuất. Bài học lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước của chúng ta đã minh chứng điều đó . Quỵ lụy và hèn nhát trước Trung Quốc, chúng sẽ lấn tới và chà đạp chúng ta xuống tận bùn đen, không có một chút nhân từ hoặc nhân tính con người.

    Trung Quốc giàu rất nhanh , nếu các chú nhìn vào Thượng Hải , Bắc Kinh, Quảng Đông ...nhưng nếu kinh lý 1 vòng các tỉnh bên trong nội địa như An Huy , Hà Nam thì mới tường tận 3 Tàu rách đến thế nào , ko khác xứ Lừa là mấy . Điều đó chã nói lên kiểu giàu xổi đó sao ? Đã giàu xổi ko đồng đều lại còn mang tinh thần phát xít Đại Hán thì sớm muộn phương tây cũng đóng cửa, và 1 khi phương tây nghỉ chơi thằng Tàu thì đó chính là cơ hội của chúng ta bởi chỉ cần 10 năm trong tình thế bị cấm vận , TQ sẽ tụt hậu và nội loạn .

    Vì vậy , để lấy lại được HS thì dứt khoát phải chơi 1 chiến lược nhường nhịn đến hết mức có thể chấp nhân đề chờ cơ hội đồng thời phải xây dựng cho được nước giàu - quân mạnh . Dứt khoát ko thể trông đợi vào những thứ con mẹ gì tình đồng chí, đồng ý thức hệ, 16 chữ vàng hay 4 tốt . Mả mẹ nó , rồi đây , một thế hệ những thằng ngu ở Việt Nam rồi sẽ phải chịu phán xét của lịch sử cho sự ngu dốt của chúng.

    Kết Luận :

    1- Một chính phủ của người Việt và vì nước Việt . Muốn như thế thì....cút mẹ chúng mày đi !!

    2- 10 năm xây dựng các chính sách phát triển con người từ Giáo dục đến kinh tế , y tế , xã hội . Ví dụ như nếu anh Cẩn cần 1 thế hệ y bác sỹ mới thì anh cần 7 năm để đào tạo , 2 năm để thực nghiệm và 1 năm để rèn luyện . Chắc chắn anh sẽ cho ra lò 1 thế hệ y bác sỹ chỉ có 2 động lực : Cứu người và nghiên cứu khoa học , chứ đéo như hiện nay, mọi ngành nghề trong xã hội chỉ có 1 động lực duy nhất là kiếm tiền . Thế thì làm sao dân giàu quân mạnh ?

    3- Nuôi quân và luyện quân để chờ đến 1 ngày . Không, 1 giờ , chỉ 1 giờ là xong .

    ----------------

    Đầu năm chém gió , hơi diệu còn đầy , đứa nào đéo sợ điều 258, 88, 79 thì cứ giơ tay cho anh Cẩn khoái cái nào !!

    Có thể việc giành lại Hoàng Sa (và một phần Trường Sa) là điều viển vông không tưởng. Có thể đó là mục tiêu vĩnh viễn nằm trong...mộng.

    Nhưng, việc minh định, nếu cần thì phải nhắc đi nhắc lại để con cháu sau chúng ta hằng trăm năm hiểu được những phần đất ấy là của Việt Nam, là điều buộc phải làm. Tài liệu, chứng cứ...phải được giữ gìn. Tuyệt đối không được ngậm tăm, giấu giếm như hàng chục năm nay đã xảy ra.

    Thế yếu, lực mỏng, bị xâm chiếm lãnh thổ dẫn đến việc không thể đòi lại được đã là đau đớn. Nhưng đau đớn và nhục nhã hơn gấp nhiều lần nếu cả việc nhắc nhở cho con cháu biết cũng không dám làm!

    Thật ra, những gì ta chuẩn bị ráo riết thì chính TQ cũng đang chuẩn bị riết ráo. TQ chờ thời cơ để ẳm trọn Biển Đông. VN (chính quyền, các nhà khoa học - nhất là các nhà sử học, luật gia, dân trong nước, dân hải ngoại) cũng phải đợi thời cơ tái chiếm Hoàng Sa, đời này không được thì chờ đến đời sau. Nhiều tình huống bất ngờ có thể xảy ra : nội chiến ở TQ, chiến tranh Mỹ- TQ, chiến tranh Nhật-TQ, ngay cả chiến tranh giữa TQ và một số nước Đông Nam Á,... Mọi sự chuẩn bị bằng các cách thức khác nhau đều cần thiết. Không ỷ lại vào một phương cách nào, nhất là không quá tin tưởng vào một "anh hai" nào đó kẻo bị bán đứng một lần nữa mà đau tới tận hàng trăm năm!