Hoàng Dũng - Ba ngày: Đi qua 11 tỉnh miền Tây cho chuyến đi chúc Tết gia đình tù nhân lương tâm

  • Bởi Admin
    04/02/2014
    4 phản hồi

    Hoàng Dũng, thành viên phong trào Con Đường Việt Nam và Hội Bầu Bí Tương Thân

    Sớm 26 Tết, chúng tôi khởi hành từ Saigon. Điểm dừng đầu tiên là 584 Quốc lộ 62, tp Tân An, tỉnh Long An - nơi mà cha mẹ và anh trai Đinh Nguyên Kha đang sinh sống. Không báo trước, nên cô Liên chú Chuộng có việc lên Saigon, chỉ gặp được Uy.

    Ba chúng tôi lại tiếp tục lên đường, điểm đến thứ hai là gia đình nhạc sỹ Việt Khang (Võ Minh Trí) tại Nguyễn Văn Nguyễn, Phường 8, Mỹ Tho, Tiền Giang. Cận Tết, nên phải nhờ bạn của Uy bắt xe khá lâu, mới có chuyến ghé Mỹ Tho. Anh bạn này, theo Uy, đã hoàn lương, nay quản lý 1 bến xe dù. Khách muốn đi xe cứ ngồi 1 chỗ nghỉ ngơi, anh ta sẽ vẫy xe giùm và nhà xe sẽ trả cho anh vài đồng. Đó là thu nhập của anh ta.

    Gặp lại cô Vân (mẹ Việt Khang) sau vài tháng, thấy cô vui khỏe, tôi rất mừng. Lần này chú Bằng đi vắng. Vườn nhà cô hoa lan nở đầy. Chúng tôi hỏi thăm sức khỏe cô chú, hỏi xem cô chú chuẩn bị đón Tết tới đâu rồi, sức khỏe của anh Việt Khang ra sao... và nói về mục đích chuyến đi.


    Cô Vân - mẹ nhạc sĩ Việt Khang.

    Chúng tôi đại diện cho Hội Bầu bí Tương thân, Diễn đàn Xã hội Dân sự và Phong trào Con đường Việt Nam đến thăm và tặng quà Tết tới một số gia đình tù nhân, cựu tù nhân chính trị khu vực phía Nam. Qua hoạt động này, nhóm Hội muốn gửi gắm tới gia đình lời động viên, chia sẻ và mong rằng người thân của các anh chị còn đang ở trong kia hãy ấm lòng lên một chút, ở nơi đây hay ở những nơi rất xa, chúng tôi - nhóm Hội và bạn bè của nhóm Hội - vẫn nhớ về họ, mong họ giữ gìn sức khỏe, sớm trở về với gia đình, bạn bè.

    Rời khỏi nhà cô Vân, tranh thủ nạp năng lượng bằng 1 tô hủ tíu rồi ra ngã 3 Trung Lương đón xe đi Bạc Liêu. Ngồi chờ hơn 2h đồng hồ không có xe (vì đa số xe chạy tuyến cao tốc Trung Lương, không qua tp Mỹ Tho nữa), cuối cùng cũng lên được chiếc xe 24 chỗ với giá 300k/người cho hành trình Mỹ Tho - Bạc Liêu. Đi được 30p, nhà xe lộ nguyên hình là xe dù. Họ dừng lại bán khách. Còn lại 3 thằng tôi và 1 cô gái về Cà Mau không thể gửi cho xe khác (xe nào cũng đầy), họ buộc phải trả lại tiền (chỉ trả lại 200k/người) và trả lại chúng tôi về chỗ cũ. Vậy là cả 1 buổi chiều 26 Tết quanh quẩn ở Tiền Giang.

    Cuối cùng may sao cũng lên được 1 chiếc 24 chỗ khác về Bạc Liêu với giá 200k/người. Chúng tôi về Bạc Liêu là nửa đêm, kiếm một nhà trọ để ngủ. Rẻ thật. 3 thằng ngủ hết có 120k và 10k tiền nước uống. Sáng hôm sau ghé nhà chị Tạ Minh Tú - em gái chị Tạ Phong Tần để chúc Tết. Ngồi nói chuyện với chị, nói về mục đích chuyến đi rồi 3 chúng tôi lại quày quả ra đi, vội vàng. Trong tay chúng tôi, chỉ có các địa chỉ cần đến, còn mọi thứ đều phải mày mò. Mục tiêu kế tiếp là nhà của con trai tù nhân thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu!

    Cũng may, ở mỗi điểm dừng, như nhà cô Vân, nhà chị Tú, chúng tôi được tiếp thêm năng lượng bởi những cuộc nói chuyện thân tình. Chúng tôi rất mong gia đình của các anh chị hãy chia sẻ rộng rãi hơn nữa tình hình sức khỏe, tinh thần của các anh chị đang ở trong đó. Và hy vọng rằng trong lần thăm gặp tới, các anh chị sẽ biết được rằng bạn bè ở ngoài không quên họ, không chỉ dịp Xuân về.


    Đinh Nhật Uy và Vũ Sỹ Hoàng (Hành Nhân) trao quà của Hội Bầu bí Tương thân, Diễn Đàn Xã hội Dân sự, Con đường Việt Nam cho chị Tạ Minh Tú (em gái Blogger Tạ Phong Tần)

    Vừa rời khỏi Bạc Liêu ít thời gian, chị Tú đã nhắn là có khách đến chơi nhà, thấy cuốn "câu chuyện về quyền con người" hay quá, xin, thế là chị Tú đành phải cho, càng vui thêm...

    Chúng tôi chỉ biết nhà anh Bích, con trai ông Cầu ở U Minh Thượng, nên bắt xe đi Cà Mau. Từ Cà Mau lại đi bus 2h đến Thới Bình, sát với U Minh Thượng. Từ đây, chúng tôi đi xe ôm mấy chục cây số để đến nhà anh Bích. May mắn thay, điểm dừng lại cũng là ngay nhà anh Bích. Khi tôi đi qua cây cầu khỉ vào nhà, nhìn thấy cô bé gái, nhận ra ngay đây là bé Yến Nhi, cháu nội ông Cầu.

    Trên đường đi, chúng tôi cứ nói với nhau rằng: Hôm nay là 27 Tết rồi, có khi chúng ta sẽ may mắn nhất, được là những người đầu tiên gặp người tù thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu.

    Ngồi nói chuyện với anh Bích - một giáo viên dạy giỏi của tỉnh và bé Yến Nhi, chúng tôi thêm cảm nhận được khoảng thời gian đằng đẵng đó. Một cuộc chia ly dài chưa hẹn ngày hội ngộ, ngay cả đến lúc tôi gõ những dòng chữ này.

    Anh Bích, cho đến năm 31t, để trở thành Đảng viên Đảng Cộng sản, cần phải hoàn chỉnh lý lịch, lúc đó anh mới biết rằng anh đúng ra là họ Nguyễn. Và người cha của anh là Nguyễn Hữu Cầu, nằm tù từ khi anh còn nhỏ. Bây giờ anh có hối tiếc vì không vào Đảng lần đó không? - Tôi hỏi. Anh Bích: Tất nhiên là không. Tôi vào làm sao được khi ba tôi như vậy. Mấy bữa nay tôi chộn rộn dữ lắm, mong ba về.

    Chúng tôi cảm nhận được điều đó ở những ánh mắt của các thành viên trong gia đình anh. Lúc đó, chúng tôi cũng mong 28, chậm nhất 29 Tết bé Yến Nhi sẽ được sà vào lòng ông nội mà thổn thức. Chia tay gia đình anh Bích với niềm tin đó. Vậy mà...


    Chúng tôi chụp hình cùng gia đình anh Bích trước cửa nhà anh trong niềm hy vọng ông Cầu sớm trở về.

    Nhận lời cảm ơn của anh Bích vì Hội Bầu bí Tương thân - Diễn đàn Xã hội Dân sự, Con đường Việt Nam đã không quên gia đình anh, chúng tôi rời U Minh Thượng khi trời gần sẩm tối. Bỗng thấy cái tên địa danh này thật nặng nề...

    Nghỉ đêm ở Rạch Giá, sáng hôm sau chúng tôi lại đi vài chặng xe bus để đến nhà anh Võ Văn Bửu (chồng tù nhân chính trị Mai Thị Dung). Chị Dung còn hơn 3 năm nữa mới được về nhà. Chị hiện đang ở cùng khu trại với người con gái kiên cường Đỗ Thị Minh Hạnh. Anh Bửu cho biết hiện tại chị Dung sức khỏe cũng đã khá hơn 1 chút so với thời gian trước và anh ít bỡ ngỡ hơn, mỗi lần ra Hà Nội thăm vợ, vì anh em bạn bè đấu tranh ở Hà Nội đã giúp đỡ anh rất nhiều. Tôi hiểu, đây là một lời cảm ơn của anh đến các anh chị ở Hà Nội.


    Với cha con anh Võ Văn Bửu tại nhà anh ở An Giang.

    Nhờ Chú Năm chạy xe mấy chục cây số lên nhà anh Bửu để thành đoàn 3 xe máy đưa chúng tôi xuống thăm nhà anh Nguyễn Bắc Truyển. Đến đây lúc 16h chiều 28 Tết, Đinh Nhật Uy, Vũ Sỹ Hoàng (Hành Nhân) và tôi mới nhớ là từ sáng chúng tôi mới chỉ có được 1 tô bánh canh ở Rạch Giá. May quá, vợ tương lai của anh Truyển đã làm cho chúng tôi một tô bún ngon tuyệt. Chắc vì tô bún này mà mai mốt chúng tôi lại sớm về thăm anh chị.

    Tại nhà anh Truyển, sau khi nói về mục đích chuyến đi, 4 người tươi cười chụp hình với nhau vui vẻ. Tôi thầm nghĩ: Đúng là tù chính trị! Làm sao giam hãm được những tâm hồn này?!


    Bốn cựu tù cười đón Tết.

    Nửa đêm, về lại Long An, cu Uy lăn ra ốm. Tôi cười chọc: Trời trời, thanh niên! Ai dè, ngày mùng một Tết, tới lượt tôi lăn ra ốm, hehe. Nhưng 3 ngày đi qua 11 tỉnh, chúc Tết sáu gia đình, cũng là một chuyến đi đáng nhớ lắm chứ!

    Chân thành cảm ơn Hội Bầu bí Tương thân, Diễn đàn Xã hội Dân sự đã khởi xướng chương trình này, để chúng tôi được có dịp đi thăm hỏi một số gia đình tù nhân chính trị thời gian vừa qua. Chắc chắn danh sách thăm gặp không thể đầy đủ, nhưng tôi tin rằng sau những chuyến đi như thế này, tình cảm của chúng ta chắc chắn sẽ ngày thêm gắn bó và ngày trở về của các anh chị đã và đang hy sinh cho một ngày Việt nam tươi sáng sẽ gần lại hơn...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Ngày nào còn Việt cộng

    Khi nào thì không còn
    Người tù nhân lương tâm
    Lạnh lẻo trong ngục thất
    Trong khi đón xuân sang?

    Khi nào thì không còn
    Người dân oan lang thang
    Lết thết nơi vườn hoa
    Trong khi chúng hoan ca?

    Qua rồi thời chinh chiến
    Đất nước ta thanh bình
    Sao tù đày thù hận
    Dân ta vẫn điêu linh?

    Ngày nào còn Việt cộng
    Ta vẫn là chư hầu
    Bọn bá quyền Trung cộng
    Dân ta còn lầm than!

    T.Phạm

    http://sangcongpha1.wordpress.com/

    Phản hồi: 

    CHÚC TẾT GIA ĐÌNH CÁC TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM

    Trò chuyện với GS Phạm Minh Hoàng

    Người Việt Yêu Nước

    Ngày 3-2-2014

    Sáng nay tôi ăn diện rõ đẹp để đến gặp mặt đầu năm với các anh em. Đến nơi thấy mọi người đã dùng xong bữa sáng và nhấp nhổm đi, tôi hỏi: các bác đi đâu đấy? Nhà thơ Hoàng Hưng nói: Chúng tớ định đi chúc têt các gia đình Tù Nhân Lương Tâm. Mình đòi theo ngay. Nhà thơ Hoàng Hưng đi trước, tôi và nhà báo Kha Lương Nghãi, kỹ sư Tô Lê Sơn lục tục đi sau. Khi đến nơi thì đoàn gồm: Nhà thơ Hoàng Hưng, nhà báo Kha Lương Nghãi, nhà báo Phạm Chí Dũng (suýt thành Tù Nhân Lương Tâm), kỹ sư Tô Lê Sơn, Nguyễn Công Khanh, Hoàng Dũng CDVN và tôi.

    Nhà đầu tiên chúng tôi đến là gia đình của NS Trần Vũ Anh Bình, bị kết án cùng NS Việt Khang, anh lãnh án 6 năm. Mẹ của Bình bị tai nạn trước tết , tay vẫn phải băng bó. Lúc sau anh trai của Bình cũng về. Hoàng Dũng CDVN thay mặt tặng quà. Chúng tôi hỏi thăm tình hình sức khỏe của Bình, của Việt Khang và nhắn với gia đình khi nào đi thăm thì cho chúng tôi thay mặt nhiều người không đến được gửi lời chúc đến Bình mạnh khỏe và bình an.


    Nhà thơ Hoàng Hưng và mẹ của TNLT Trần Vũ Anh Bình

    Trong chương trình sẽ ghé thăm nhà của anh Trần Huỳnh Duy Thức, nhưng Hoàng Dũng cho biết: sáng nay gia đình đi thăm anh Thức trong tù nên không ai có nhà.

    Nhà thứ 2 là gia đình của Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, bị kết án 9 năm cùng với Minh Hạnh vì đấu tranh cho quyền lợi của công nhân, Hùng còn chịu án 7 năm nữa. Chúng tôi gặp ba của Quốc Hùng. Sau khi chúc têt và thăm hỏi chúng tôi hỏi ba của Hùng rằng: hàng xóm họ đối xử gia đình thế nào. Ba của Hùng cho biết: Nhưng người nào họ lên mạng, họ biết thì họ thăm hỏi. Còn những người không biết, nhưng với những lời bôi nhọ của chính quyền rằng Hùng là “phản động” thì họ chẳng tin hoặc không quan tâm, nên họ vẫn bình thường. Chúng tôi nghe vậy mừng lắm.


    Các nhà báo NKH, Phạm Chí Dũng, Hoàng Hưng, Kha Lương Ngãi, ba của Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Hoàng Dũng, Phạm Công Thanh, Tô Lê Sơn.


    Hoàng Dũng CDVN thay mặt tặng quà gia đình Nguyễn Hoàng Quốc Hùng


    Thăm gặp mẹ GS Phạm Minh Hoàng


    GS Phạm Minh Hoàng vui mừng bắt tay NS Kha Lương Ngãi

    Nhà cuối cùng chúng tôi đến là Giáo sư Phạm Minh Hoàng. Lúc đến nơi thì có thêm nhà báo tự do Phạm Bá Hải ( cựu Tù Nhân Lương Tâm, may quá vừa hết hạn quản chế ) đã đến trước đó 15 phút. Nhưng anh Hoàng đang đi vắng, nghe Hải báo anh nói sẽ về liền. Chúng tôi ngồi thăm hỏi má của giáo sư Phạm Minh Hoàng. Một lúc sau giáo sư về, anh thật sự vui mừng vì chuyến thăm bất ngờ này của chúng tôi. Anh kể chuyện như chưa từng được nói. Và nhìn gia cảnh của giáo sư 30 năm ở Pháp về thật quá “ khiêm tốn” làm tôi chạnh lòng , anh chỉ có một mong ước đóng góp sức mình để đất nước đổi thay, nhưng kết cục là tù tội. Anh cười kể: Khi kết án, họ kết tội anh là gia nhập đảng Việt Tân và tuyên truyền chống phá nhà nước. Nhưng chẳng có một bằng chứng gì là anh làm những việc chống phá. Một CA nói với anh: Anh vào đảng này, dù anh chỉ ngồi nhà đọc kinh thôi chẳng làm gì thì cũng bị bắt. Khi chúng tôi về, giáo sư tiếc nuối không muốn chia tay. Nhà báo Phạm Chí Dũng và Phạm Bá Hải thấy vậy, rủ nhau ở lại trò chuyện với giáo sư them một lúc nữa.


    Bốn nhà báo tự do

    Lúc ở nhà những gia đình những Tù Nhân Lương Tâm, tôi vui vẻ chúc tết cùng anh em. Nhưng khi viết những dòng chữ này thì tôi lại ngấn nước mắt.

    Điều chúng tôi nhắn gửi đến các Tù Nhân Lương Tâm còn trong tù rằng: Ở ngoài này còn có rất nhiều người sát cánh, ủng hộ, hãy cứ giữ vững lòng tin và kiên cường. Họ có thể bắt một vài chục người, hay vài trăm người, thậm chí cả triệu người yêu nước, nhưng không thể bắt tù toàn bộ Nhân dân Việt nam - Dân Tộc Việt Nam im tiếng.

    NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC

    Nguồn: Blog Huỳnh Ngọc Chênh