Ts. Đặng Huy Văn - Ôi! Thời vàng son của Huế hỏi còn không?

  • Bởi Hồ Gươm
    02/02/2014
    1 phản hồi

    Ts. Đặng Huy Văn

    Đặng Huy Văn: Hôm nay là ngày Mùng 2 Tết Giáp Ngọ, chúng ta đang sống trong âu lo vì không biết năm nay cái gì sẽ xẩy ra? Vài năm tới đây nữa, đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân có thể khá lên hơn được không? Liệu Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền có được mở mang như thủ tướng đã hứa trước Hội Đồng Nhân Quyền LHQ không?...

    Trong khi nhân dân nhiều nước trên thế giới chỉ lo làm ăn để mưu cầu một cuộc sống vật chất ngày càng đầy đủ, thì người dân Việt Nam chúng ta lại đang phải lo đối phó với những cuộc đàn áp biểu tình chống Tàu, đình công đòi tăng lương, lo Tàu chiếm Biển Đông, lo bị bắt tù vì nói sự thật, lo bị chính quyền cướp đất, lo xin giấy phép đi thăm nuôi người thân đang bị ngồi tù oan uổng, lo bị cấp dưới của thượng tướng Phạm Quý Ngọ điều tra, quy tội, xét hỏi…Nhưng nếu chúng ta nhớ lại cách đây 46 năm, đúng vào ngày hôm nay tại Huế thương, đồng bào ta đang bị giết chết bằng súng B40, bằng cuốc thuổng, bằng đạn súng AK, bằng chôn sống…Thì những cái lo âu ở trên chỉ là nhỏ bé!

    Vì vậy, hôm nay tôi gửi đăng lại bài viết này để một lần nữa xin được tạ tội trước những vong linh các oan hồn Huế Mậu Thân 68. Chỉ khi nào những kẻ đã gây ra tội ác man rợ kinh hoàng này đứng ra nhận tội trước đồng bào cả nước thì khi đó, quá khứ đau thương này mới được khép lại, nhân dân ta mới được thênh thản đón Tết cổ truyền của dân tộc!

    (Xin tạ tội với những oan hồn Huế Mậu Thân 68)

    Quá ngỡ ngàng khi thấy ông
    Từ trên máy bay “bước” xuống
    Kẻ bế người nâng khác nào một vị vua
    Với nét mặt nát nhàu
    Đôi mắt buồn rười rượi
    Có lẽ nào đây là anh giải phóng quân
    Vào thành Huế Mậu Thân xưa?

    Không!
    Ông chỉ là một nhà thơ
    Một nhà thơ chan chứa tình bè bạn
    Theo bộ đội lên chiến khu
    Nhưng chưa bao giờ cầm súng bắn
    Tết Mậu Thân ông chỉ là quan tòa
    Tại trường Gia Hội mà thôi
    Để xét xử người của đối phương
    Những học trò cùng bạn hữu một thời
    Và ông chỉ biết cầm bút ký tên vào bản án
    Để người khác thi hành thôi
    Chứ ông nào biết bắn!

    Ông thương dân lắm!
    Nên khi tiến quân vào Huế thương, ông khóc
    Vì thấy các đồng chí của ông
    Đã chôn sống những xác người!
    Một nhà thơ
    Chỉ biết chắt lọc suốt đời
    Những ngôn từ mĩ miều
    Của tình người thiêng liêng nhất
    Dù biết rõ kẻ đã ra lệnh bắn vào
    Bàn thờ tổ tiên trong đêm mùng một Tết
    Là một kẻ vô thần mang dạ thú mặt người
    Nhưng ông là nhà thơ chỉ biết làm thơ thôi!
    Và đây là dịp để có những vần thơ trác tuyệt
    Lấy máu của bạn bè để viết nên những bài thơ
    Lừng danh đất nước Việt!
    Chuyện ai ra lệnh bắn vào ai
    Đâu phải việc của nhà thơ!

    Ai ngờ về già ông cứ thờ thẩn ngẩn ngơ
    Đêm gió động ngoài hiên
    Cũng bật dậy tưởng có người gõ cửa
    Có hôm nằm mơ thấy hồn Mậu Thân
    Ngoài Khe Đá Mài than thở(*)
    “Không biết mẹ già và vợ con
    “Nay phiêu dạt về đâu?”
    Ông là nhà thơ
    Càng thấm thía nỗi đau
    Của những người học trò bị giết oan
    Mà ông “không thể” cứu!
    Ông phải sống những năm tháng cuối đời
    Với nỗi đau nặng trĩu!
    Vì thời trẻ ông chỉ chạy theo phù du
    Chứ có biết nghĩ suy đâu
    Nếu ông được dạy dỗ đến nơi đến chốn thì
    Non sông bây giờ chắc đã khác
    Ôi! Cái tuổi trẻ đam mê vĩ cuồng
    Để suốt đời lầm lạc
    Đã kết án oan cả chú bác cô dì
    Bè bạn lẫn trò ngoan!
    Đã phá tan hoang những đường phố, ngôi làng
    Cả mái trường xưa nơi một thời dạy học
    Day dứt quá những đêm dài trằn trọc!
    Nhưng cuộc đời đâu dễ dàng
    Quay ngược lại thời gian!
    Để chuộc lại những sai lầm
    Khi tay đã nhúng chàm
    Những sai lầm
    Được mang tên Tội Ác!

    Bốn mươi sáu năm rồi
    Huế Thương giờ thật khác!
    Ôi! Còn đâu những ngày xuống đường
    Của sinh viên Huế biểu tình
    Và còn đâu những buổi tụ tập mít tinh
    Của nhân dân Huế “Đã đảo quân xâm lược!”
    Xuống đường ư? Bị bắt ngay lập tức
    Vì chống Tàu là “chống đảng chống nhân dân!”
    Ông lờ mờ xem Ti Vi mà đau đớn tận tim gan
    Khi Hoàng-Trường Sa và Biển Đông
    Nay đang bị giặc Tàu xâm lược
    Nước mắt ông bỗng trào dâng
    Và thốt nhiên bật khóc!

    Tết Giáp Ngọ này
    Ông quay lại Huế thương
    Ông định sẽ tìm lại cái gì ở đây
    Giữa những hố chôn người vội vã?
    Hay để chứng kiến cảnh nhiều em thơ
    Đang phải lang thang trên vỉa hè tơi tả
    Những dân oan khắp thôn xã, quận phường
    Đang lũ lượt lên tàu xe
    Mang đơn kiện tận trung ương
    Vì đã bị cướp đất, cướp nhà nhiều năm
    Mà không ai giải quyết?
    Nhưng những chuyện của thời nay
    Chắc không ai nỡ nói cho ông hay biết
    Vì nói để làm gì thêm khốn khổ thân ông!
    Ôi! Thời vàng son của Huế
    Hỏi còn không?

    Hà Nội, 1/2/2014

    Ts. Đặng Huy Văn

    (*) Khe Đá Mài thuộc xã Đương Hòa, quận Hương Thủy, tại đó vào đêm ngày 7/2/1968 bộ đội Giải Phóng đã thảm sát khoảng hơn 400 người vô tội, tuyệt đại đa số là thường dân cả đàn ông, đàn bà và trẻ con. Tất cả họ kể cả những người chưa chết hẳn đều bị ném xuống khe (không được chôn).

    Tháng 10/1969, chính quyền Huế mới đem xương cốt các nạn nhân bị trôi dạt trong khe suối về chôn thành một ngôi mộ tập thể tại nghĩa trang Ba Tầng phía nam TP Huế, nằm giữa Từ Đàm và Phủ Cam. Sau 1975, khai quật thấy có hơn 400 bộ hài cốt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Cám ơn bác Huy Văn đã viết một bài thơ cảm động về Huế. Khi nhắc đến Huế, hình ảnh đầu tiên mà tôi nghĩ là ai cũng nghĩ đến là một thành phố cổ kính nằm bên sông Hương mơ mộng với những cô gái nữ sinh áo trắng tóc dài duyên dáng làm rung động biết bao chàng trai trong các bài hát trữ tình về Huế, và ít ai nghĩ đến một thành phố chịu nhiều đau thương nhất trong cuộc Tổng Công Kích Mậu Thân 1968. Tôi không phải là con dân xứ Huế và cũng chưa bao giờ đặt chân tới Huế nhưng tôi yêu Huế và thích nghe nhạc Huế. Tôi cảm nhận sự đau khổ của người dân Huế. Những hình ảnh tôi thấy trên truyền hình về cuộc thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế khi tôi còn nhỏ cho đến bây giờ vẫn còn ám ảnh tôi, những đống sọ và xương chất đống, những dải quan tài. Hình ảnh biểu tượng nhất là hình một người đàn bà ngồi bệt trên cát khóc bên cạnh gói ni lông chứa đựng hài cốt của người thân. Người đàn bà ấy khóc thảm thiết đến nỗi nước mũi, nước dãi tuôn tràn từ mũi miệng xuống hài cốt của người thân. Cái bất hạnh nhất của Huế là trong cuộc thảm sát đó có sự tham dự của những con dân xứ Huế, những người được nuôi dưỡng, lớn lên ở Huế nay quay lại giết hại bạn bè, hàng xóm, người quen biết của mình. Còn đâu là tình đồng loại, tình đồng bào, tình đồng hương, tình đồng môn, tình bè bạn... và đủ các thứ tình khác mà qua ca dao, tục ngữ ông bà mình khuyên con cháu hảy thương yêu lẩn nhau như:

    Lá lành đùm lá rách,
    hay
    Nhiễu điều phủ lấy giá gương
    Người trong một nước phải thương nhau cùng

    hay
    Bầu ơi thương lấy bí cùng
    Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn

    Đã 46 năm qua, tôi nghĩ không còn bao nhiêu người nhớ đến biến cố năm nào. Tệ nhất là ngày nay người ta lại cố tình bóp méo sự thật qua tài liệu của đạo diễn Lê Phong Lan. Dự tính của họ tôi nghĩ là nếu không đổi được trắng ra đen thì cũng biến trắng thành xám và gieo hoang mang vào đầu những người không biết sự việc. Chúng ta phải bảo vệ sự thật để vong linh những người đã chết được siêu thoát. Người Mỹ có câu "Forgive but don't forget", tha thứ nhưng đừng quên. Lý do là vì những lổi lầm, những bài học trong quá khứ mà bị quên lãng thì rồi sẽ có ngày phạm phải trong tương lai.

    Xin chúc bác Huy Văn một năm mới an lành.