Bill Hayton - Thực hư hải chiến Hoàng Sa 1974

  • Bởi Biên tập viên
    03/02/2014
    36 phản hồi

    Bill Hayton, phóng viên BBC.</br>
    Gửi từ Naypyidaw, Myanmar

    Nhân kỉ niệm lần thứ 40 vừa qua, đã có hàng loạt các bài báo viết về trận hải chiến Hoàng Sa 19/1/1974 và lòng dũng cảm của quân Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Tuy vậy, lại có ít thảo luận về điều thực sự diễn ra trong trận chiến.


    Hộ tống hạm HQ-10 Nhựt Tảo

    Trong hàng thập niên, nó vẫn được giữ kín, nhưng gần đây một vài cựu binh đã viết hoặc kể lại câu chuyện của mình. Chính quyền Hoa Kỳ cũng đã công bố một vài tư liệu quan trọng từ kho lưu trữ. Gộp lại những thông tin đó, chúng kể ta nghe câu chuyện về những cá nhân anh hùng bị làm hại bởi kế hoạch tác chiến kém, lãnh đạo tệ hại, và lực lượng không cân sức.

    Tháng 1/1974 là quãng thời gian rất khó khăn cho Nam Việt Nam. Lệnh ngừng bắn, được thiết lập sau khi quân Mỹ rút khỏi Việt Nam, đã sụp đổ, buộc chính quyền Sài Gòn phải tham chiến với một nền kinh tế hầu như bị tê liệt. Sự kiện ở mấy mỏm đá ngoài khơi cách Đà Nẵng 350 dặm không phải là ưu tiên. Quân lính canh gác Hoàng Sa cũng không có đủ nguồn lực lẫn chiến lược đúng đắn để tự bảo vệ.

    Vào thứ Hai 14/1, một tàu thủy của VNCH phát hiện hai tàu hải quân Trung Quốc đang thả neo gần đảo Hữu Nhật (Robert), thuộc nhóm đảo Lưỡi Liềm trong quần đảo Hoàng Sa do Nam Việt Nam chiếm giữ. Chỉ quen với việc đóng quân trên đất liền, quân VNCH đột nhiên phải đối diện với nguy cơ chiến đấu trên biển. Ngay ngày hôm sau, 15/1, tổng thống Thiệu đã trực tiếp đến thăm hải quân tại Đà Nẵng.

    Hôm đó, Jerry Scott từ lãnh sự quán Hoa Kỳ đã đề nghị Tư lệnh Hải quân vùng I duyên hải và là bạn tốt của mình, phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, cho phép Gerald Kosh, một nhân viên dưới quyền, được lên tàu đi Hoàng Sa.

    Ông Thoại nhanh chóng đồng ý và Kosh đã có mặt trên tàu HQ-16. Con tàu này là một trong bảy chiếc tàu tuần tra bờ biển cũ của Hoa Kỳ giao lại cho VNCH đầu những năm 1970. Mặc dù ra đời từ thời Thế chiến Đệ nhị, loại tàu này được trang bị những khẩu súng cỡ nòng lên tới 5 inch (127mm), tốt nhất trong cả lực lượng hải quân của VNCH. Kosh sau đó đã viết một bản tường trình dài về trận chiến mà hiện đã được phép công bố.


    Sự kiện mất Hoàng Sa đang được bàn luận trở lại ở Việt Nam

    Ngày hôm sau, 16/1, HQ-16 đưa 16 lính Biệt Hải của VNCH đến bảo vệ đảo Hữu Nhật. Nhưng quân Trung Quốc đã có mặt trên đảo Duy Mộng (Drummond) và đảo Quang Hòa (Duncan) với lực lượng hỗ trợ ở gần đó. Tất cả những thông tin này đều được khẩn báo về Đà Nẵng.

    Ở sở chỉ huy đã có sự hoang mang. Tham mưu phó Hải quân Đỗ Kiểm, người có cấp bậc cao thứ ba trong hàng ngũ hải quân VNCH, đã đề nghị phải phản ứng nhanh và kiên quyết. “Nếu chúng ta hàng động bây giờ thì có thể lấy lại được đảo,” ông Kiểm nhớ lại lời ông nói với tư lệnh hải quân, Đề đốc Trần Văn Chơn. Thay vì thế, theo lời ông Kiểm, ông Chơn đã yêu cầu phải có bằng chứng lịch sử về chủ quyền của Việt Nam với quần đảo đó. Mấy giờ sau ông Kiểm đã phải tìm trong thư viện hải quân và phòng lưu trữ chỉ để tìm các tài liệu.

    Vào ngày thứ Năm, 17/1, 15 lính Biệt Hải đổ bộ lên đảo Quang Ảnh (Money). Trong 7 hòn đảo thuộc nhóm đảo Lưỡi Liềm, lúc đó 3 được quân VNCH chiếm giữ và 2 nằm trong tay quân Trung Quốc. Thêm 3 tàu được vội vàng điều tới Hoàng Sa: HQ-5 (tàu tuần tra bờ biển cũ của Mỹ), HQ-4 (tàu khu trục USS Forster cũ, được trang bị súng cỡ nòng 3 inch) và HQ-10 (tàu quét thủy lôi cũ USS Serene của Hoa Kỳ, được cải biên thành tàu tuần tra).

    Vào sáng thứ Sáu ngày 18/1, tất cả 4 con tàu trên đã có mặt tại Hoàng Sa. Chỉ huy đội tàu, Thuyền trưởng Hà Văn Ngạc, quyết định thể hiện sức mạnh bằng cách cho lực lượng đổ bộ xuống đảo Quang Hòa. Nhưng hai tàu hộ tống Trung Quốc đã được điều động đến đó và ông Ngạc phải hủy kế hoạch. Quân Trung Quốc thắng hiệp 1.

    Vào tối thứ Sáu, mật tin đã được gửi cho ông Ngạc từ Đà Nẵng. Một mệnh lệnh rất kì quặc: tái chiếm đảo Quang Hòa một cách hòa bình. Ông Ngạc quyết định đổ bộ vào sáng hôm sau, thứ Bảy ngày 19/1. Vào lúc 8.29, khi đội lính đi vào đảo, quân Trung Quốc nổ súng, làm một lính VNCH thiệt mạng. Người thứ hai bị giết hại khi cố lấy lại xác đồng đội. Quân thủy đánh bộ VNCH phải rút lui.

    Ông Ngạc liên lạc về để tìm mệnh lệnh. Trong trụ sở Hải Quân VNCH ở Sài Gòn, Đỗ Kiểm chạy đi tìm Đề đốc Chơn. Ông ta biến mất. Một trợ lý bảo rằng ông Chơn đã ra sân bay để chuẩn bị đi Đà Nẵng. Ông Kiểm gọi cho phó của ông Chơn ở Đà Nẵng. Ông ta cũng biến mất, để ra sân bay đón ông Chơn. Ngay tại thời điểm mà số phận của Hoàng Sa đang ngàn cân treo sợi tóc, hai lãnh đạo tối cao của Hải Quân VNCH đều mất tích. Cuối cùng, ông Kiểm là người ra lệnh nổ súng.

    "Truyền thông Nam Việt Nam được kể lại rằng đội tàu VNCH đã làm chìm hai tàu và ngăn cản được hạm đội Trung Quốc lớn hơn nhiều lần. Trận chiến được thêu dệt ly kì như huyền thoại vào đúng dịp Tết. "

    Vào lúc 10.29, hai giờ sau khi hai lính thủy đánh bộ bị giết hại, 4 tàu của phía Việt Nam nổ súng vào 6 tàu Trung Quốc.

    Thật không may, súng trên tàu HQ-4 lại bị hỏng và con tàu nhanh chóng bị trúng đạn bởi một trong hai tàu hộ tống Trung Quốc. HQ-5 đã bắn trúng và làm hư hỏng nặng tàu hộ tống còn lại, nhưng rốt cuộc nó cũng bị trúng đạn. Mười lăm phút sau, HQ-5 vô tình đâm trúng tàu HQ-16. HQ-16 bị mất kiểm soát nguồn điện và bị nghiêng 20 độ. Sau đó tàu HQ-5 lại bị trúng đạn, hỏng mất tháp pháo và hệ thống radio. Cuối cùng, tàu HQ-10 nhỏ nhất đoàn, bị trúng tên lửa của quân Trung Quốc khiến cho đài chỉ huy bị phá hủy và thuyền trưởng thiệt mạng.

    Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, mặc dù đã làm hư hỏng nặng hai tàu của Trung Quốc, đội tàu của VNCH hầu như đã mất khả năng chiến đấu. HQ-10 bị chìm còn ba chiếc còn lại lê lết về được Đà Nẵng.

    Đánh giá một cách khách quan, trận chiến là một thảm họa, tuy nhiên những lính quay trở về được chào đón như những người hùng. Truyền thông Nam Việt Nam được kể lại rằng đội tàu VNCH đã làm chìm hai tàu và ngăn cản được hạm đội Trung Quốc lớn hơn nhiều lần. Trận chiến được thêu dệt ly kì như huyền thoại vào đúng dịp Tết. Nhưng trên thực tế, đó lại là một thảm họa.

    Nhà báo Bill Hayton, làm việc ở BBC, là tác giả cuốn Vietnam: Rising Dragon (2010). Tác phẩm mới của ông về tranh chấp Biển Đông, The South China Sea - dangerous ground, sẽ được xuất bản năm nay bởi NXB Đại học Yale.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    36 phản hồi

    Trận chiến Hoàng Sa 1974 được tác giả Bill Hayton viết đến trong
    sách "The South China Sea: The Struggle for Power in Asia", trang 72-79.

    Nguyễn Thiện viết:
    ...
    Còn nói về lỗi của "bài dịch" ra tiếng Việt thì bài tiếng Việt có rất nhiều lỗi đến độ ngây ngô, chứng tỏ đây là một người chưa từng có kinh nghiệm dịch tiếng Anh qua tiếng Việt, hoặc hiểu tiếng Việt lỏm bỏm, không thông thạo các danh từ bên quân đội, không quen đọc tiếng Anh dịch qua tiếng Việt, hoặc nếu đây là Bill Hayton viết tiếng Việt thì khá là DUMP, thí dụ đoạn này: "Chỉ huy đội tàu, Thuyền trưởng Hà Văn Ngạc, quyết định thể hiện sức mạnh". Lỗi này quá ngây ngô. Câu văn và cách dùng chữ cho thấy rằng người trong Miền Nam không viết vậy. ...

    Ý bác muốn nói là "Dumb"?

    Yeah, tiếng Việt khó chứ không dễ như tiếng Anh.

    Cám ơn bạn TQVN đã cung cấp các link. Trong các link mà bạn cung cấp, phần tiếng Anh không có chữ "thực hư" và trong ý nghĩa của bài viết cũng vậy. Hai cuốn sách của tác giả, một cuốn xuất bản năm 2010, và cuốn kia XB năm 2014.

    Theo tôi search trên google, Đại Tá Đỗ Kiểm không phải là sĩ quan có cấp bậc cao thứ ba trong hàng ngũ hải quân VNCH như tác giả bài này viết: "Tham mưu phó Hải quân Đỗ Kiểm, người có cấp bậc cao thứ ba trong hàng ngũ hải quân VNCH,". Đây là sai lầm cơ bản của bài này mà bạn đọc có thể tìm ra rất dễ vì vào thời điểm năm 1974, có rất nhiều sĩ quan thâm niên và có chức vụ cao cấp hơn Đại Tá Đỗ Kiểm.

    Chung Tấn Cang (Phó Đô Đốc), Lâm Ngươn Tánh (Phó Đề Đốc 1970), Trần Văn Chơn (Đề Đốc 1971).

    Phó đô đốc là trung tướng, đề đốc là thiếu tướng, và phó đề đốc là chuẩn tướng. Tư lệnh, tư lệnh phó, tham mưu trưởng đều là sĩ quan cao cấp hơn đại tá Đỗ Kiểm.

    Search trong google hàng chữ này: các sĩ quan Hải quân cao cấp nhất trong QLVNCH, có website:

    http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A3i_qu%C3%A2n_Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a

    http://haisu.tripod.com/danhbaSQHQVN.htm

    http://haisu.tripod.com/chuong7.htm

    Còn nói về lỗi của "bài dịch" ra tiếng Việt thì bài tiếng Việt có rất nhiều lỗi đến độ ngây ngô, chứng tỏ đây là một người chưa từng có kinh nghiệm dịch tiếng Anh qua tiếng Việt, hoặc hiểu tiếng Việt lỏm bỏm, không thông thạo các danh từ bên quân đội, không quen đọc tiếng Anh dịch qua tiếng Việt, hoặc nếu đây là Bill Hayton viết tiếng Việt thì khá là DUMP, thí dụ đoạn này: "Chỉ huy đội tàu, Thuyền trưởng Hà Văn Ngạc, quyết định thể hiện sức mạnh". Lỗi này quá ngây ngô. Câu văn và cách dùng chữ cho thấy rằng người trong Miền Nam không viết vậy.

    Đoạn này mới tức cười: "Trong trụ sở Hải Quân VNCH ở Sài Gòn, Đỗ Kiểm chạy đi tìm Đề đốc Chơn. Ông ta biến mất. Một trợ lý bảo rằng ông Chơn đã ra sân bay để chuẩn bị đi Đà Nẵng. Ông Kiểm gọi cho phó của ông Chơn ở Đà Nẵng. Ông ta cũng biến mất, để ra sân bay đón ông Chơn. Ngay tại thời điểm mà số phận của Hoàng Sa đang ngàn cân treo sợi tóc, hai lãnh đạo tối cao của Hải Quân VNCH đều mất tích."

    Khi một cấp chỉ huy trong Quân đội VNCH di chuyển, luôn luôn có hạ sĩ quan truyền tin (mang máy bộ đàm PRC25 trên vai) đi sát theo họ. Cấp tư lệnh Hải quân thì chắc chắn 100% là có cận vệ và hạ sĩ quan truyền tin, và các sĩ quan tham mưu đi theo để liên lạc với Bộ tư lệnh ở SG và Tư lệnh vùng I,II,III, IV bất cứ giờ phút nào... dù là đi về nhà ăn cơm trưa hay ra phi trường, nên không có chuyện "Đỗ Kiểm chạy đi tìm Đề đốc Chơn. Ông ta biến mất. Một trợ lý bảo rằng ông Chơn đã ra sân bay để chuẩn bị đi Đà Nẵng. Ông Kiểm gọi cho phó của ông Chơn ở Đà Nẵng. Ông ta cũng biến mất, để ra sân bay đón ông Chơn.".

    Bởi vì tác giả không biết rằng trên xe jeep của các tư lệnh vùng, luôn luôn có máy PRC. (xe Jeep quân đội dành cho các cấp chỉ huy tiểu đoàn, trung đoàn,...có gắn máy truyền tin PRC-25 hoặc mạnh hơn PRC 25. Xe nào không có thì hạ sĩ quan truyền tin theo sát bên cấp chỉ huy vào bất cứ lúc naò). Vì tác giả không cung cấp LINK tài liệu tham khảo khi viết (hay dịch) bài này, nên không thể biết đây là lời hay tác giả dựa theo bài viết của Đại tá Đỗ Kiểm.

    Một tác giả từng viết sách và xuất bản sách thì không thể mắc các lỗi lầm này.

    Cám ơn bạn TQVN đã cung cấp các link. Trong các link mà bạn cung cấp, phần tiếng Anh không có chữ "thực hư" và trong ý nghĩa của bài viết cũng vậy. Hai cuốn sách của tác giả, một cuốn xuất bản năm 2010, và cuốn kia XB năm 2014.

    Theo tôi search trên google, Đại Tá Đỗ Kiểm không phải là sĩ quan có cấp bậc cao thứ ba trong hàng ngũ hải quân VNCH như tác giả bài này viết: "Tham mưu phó Hải quân Đỗ Kiểm, người có cấp bậc cao thứ ba trong hàng ngũ hải quân VNCH,". Đây là sai lầm cơ bản của bài này mà bạn đọc có thể tìm ra rất dễ vì vào thời điểm năm 1974, có rất nhiều sĩ quan thâm niên và có chức vụ cao cấp hơn Đại Tá Đỗ Kiểm.

    Chung Tấn Cang (Phó Đô Đốc), Lâm Ngươn Tánh (Phó Đề Đốc 1970), Trần Văn Chơn (Đề Đốc 1971).

    Phó đô đốc là trung tướng, đề đốc là thiếu tướng, và phó đề đốc là chuẩn tướng. Tư lệnh, tư lệnh phó, tham mưu trưởng đều là sĩ quan cao cấp hơn đại tá Đỗ Kiểm.

    Search trong google hàng chữ này: các sĩ quan Hải quân cao cấp nhất trong QLVNCH, có website:

    http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BA%A3i_qu%C3%A2n_Vi%E1%BB%87t_Nam_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a

    http://haisu.tripod.com/danhbaSQHQVN.htm

    http://haisu.tripod.com/chuong7.htm

    Còn nói về lỗi của "bài dịch" ra tiếng Việt thì bài tiếng Việt có rất nhiều lỗi đến độ ngây ngô, chứng tỏ đây là một người chưa từng có kinh nghiệm dịch tiếng Anh qua tiếng Việt, hoặc hiểu tiếng Việt lỏm bỏm, không thông thạo các danh từ bên quân đội, không quen đọc tiếng Anh dịch qua tiếng Việt, hoặc nếu đây là Bill Hayton viết tiếng Việt thì khá là DUMP, thí dụ đoạn này: "Chỉ huy đội tàu, Thuyền trưởng Hà Văn Ngạc, quyết định thể hiện sức mạnh". Lỗi này quá ngây ngô. Câu văn và cách dùng chữ cho thấy rằng người trong Miền Nam không viết vậy.

    Đoạn này mới tức cười: "Trong trụ sở Hải Quân VNCH ở Sài Gòn, Đỗ Kiểm chạy đi tìm Đề đốc Chơn. Ông ta biến mất. Một trợ lý bảo rằng ông Chơn đã ra sân bay để chuẩn bị đi Đà Nẵng. Ông Kiểm gọi cho phó của ông Chơn ở Đà Nẵng. Ông ta cũng biến mất, để ra sân bay đón ông Chơn. Ngay tại thời điểm mà số phận của Hoàng Sa đang ngàn cân treo sợi tóc, hai lãnh đạo tối cao của Hải Quân VNCH đều mất tích."

    Khi một cấp chỉ huy trong Quân đội VNCH di chuyển, luôn luôn có hạ sĩ quan truyền tin (mang máy bộ đàm PRC25 trên vai) đi sát theo họ. Cấp tư lệnh Hải quân thì chắc chắn 100% là có cận vệ và hạ sĩ quan truyền tin, và các sĩ quan tham mưu đi theo để liên lạc với Bộ tư lệnh ở SG và Tư lệnh vùng I,II,III, IV bất cứ giờ phút nào... dù là đi về nhà ăn cơm trưa hay ra phi trường, nên không có chuyện "Đỗ Kiểm chạy đi tìm Đề đốc Chơn. Ông ta biến mất. Một trợ lý bảo rằng ông Chơn đã ra sân bay để chuẩn bị đi Đà Nẵng. Ông Kiểm gọi cho phó của ông Chơn ở Đà Nẵng. Ông ta cũng biến mất, để ra sân bay đón ông Chơn.".

    Bởi vì tác giả không biết rằng trên xe jeep của các tư lệnh vùng, luôn luôn có máy PRC. (xe Jeep quân đội dành cho các cấp chỉ huy tiểu đoàn, trung đoàn,...có gắn máy truyền tin PRC-25 hoặc mạnh hơn PRC 25. Xe nào không có thì hạ sĩ quan truyền tin theo sát bên cấp chỉ huy vào bất cứ lúc naò). Vì tác giả không cung cấp LINK tài liệu tham khảo khi viết (hay dịch) bài này, nên không thể biết đây là lời hay tác giả dựa theo bài viết của Đại tá Đỗ Kiểm.

    Một tác giả từng viết sách và xuất bản sách thì không thể mắc các lỗi lầm này.

    Nguyễn Thiện viết:

    Tôi không biết bài này có phải là do Bill Hayton viết hay không, vì kết luận của bài dịch tiếng Việt rất là ngây ngô về mặt kiến thức và lịch sử mà khó lòng một nhà báo có kinh nghiệm vấp phải. Về tựa đề của bài báo thì chữ "thực hư.." chẳng liên quan gì đến nội dung của bài báo.

    Trong trang mạng https://mobile.twitter.com/billthesceptic có thể là trang Twitter cá nhân của Bill Hayton? Bill Hayton có đề cập đến bài viết: "What actually happened during the Battle of the Paracels 40 years ago" (in Vietnamese). Nên có thể vì Bill Hayton muốn cho đăng bài nầy trong phần BBC Việt ngữ (Bill Hayton nhờ ai đó dịch, hay chính Bill Hayton viết bằng tiếng Việt?) nên ông ta phổ biến bài viết đó bằng Việt ngữ thôi còn phần Anh ngữ thì có trong sách "South China Sea: dangerous ground"? sắp xuất bản.

    Bill Hayton @billthesceptic
    "My article on what actually happened during the Battle of the Paracels 40 years ago (in Vietnamese). More in Chap. 3 bbc.in/1iaQLVA

    9:17pm - 2 Feb 14

    Bill Hayton đã từng bị Nhà Nước Việt Nam từ chối không cấp visa nhập cảnh để tiếp tục ở lại VN và ông đã phải rời khỏi VN năm 2008. Nguồn: trang 3

    https://reutersinstitute.politics.ox.ac.uk/fileadmin/documents/Media_Landscapes/Vietnam.pdf

    Tôi không biết bài này có phải là do Bill Hayton viết hay không, vì kết luận của bài dịch tiếng Việt rất là ngây ngô về mặt kiến thức và lịch sử mà khó lòng một nhà báo có kinh nghiệm vấp phải. Về tựa đề của bài báo thì chữ "thực hư.." chẳng liên quan gì đến nội dung của bài báo.

    Các bạn xem đây là phần kết luận: "Đánh giá một cách khách quan, trận chiến là một thảm họa, tuy nhiên những lính quay trở về được chào đón như những người hùng. Truyền thông Nam Việt Nam được kể lại rằng đội tàu VNCH đã làm chìm hai tàu và ngăn cản được hạm đội Trung Quốc lớn hơn nhiều lần. Trận chiến được thêu dệt ly kì như huyền thoại vào đúng dịp Tết. Nhưng trên thực tế, đó lại là một thảm họa."

    Theo cá nhân tôi nghĩ Hải Quân VNCH đã đánh một trận (chưa kể thắng bại) cũng đã ghi lại trong lịch sử VN và thế giới về sự xâm chiếm Hoàng Sa của Trung Cộng vào năm 1974. Kế đó, và trận chiến này là một bằng chứng làm tiền đề cho việc đòi lại biển đảo HS đã bị mất trong tương lại về mặt luật pháp, về chủ quyền, về mặt lịch sử cho các thế hệ người VN đương thời và các thế hệ tương lai.

    Xét như thế, thì trận chiến HS 1974 là một trận chiến có ý nghĩa tích cực về mặt chiến lược, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, và luật quốc tế. Còn xét như kết luận của bài chủ viết rằng: cuộc chiến "...đó là một thảm họa", thì tác giả khá dump.

    Điều mà tôi thắc mắc là tại sao BBC không có link của bài gốc tiếng Anh? Tại sao không có tên người dịch? Tại sao cần che dấu? Tại sao nội dung trong bài dịch ra tiếng Việt chẳng liên quan gì tới chữ "thực hư" trong tựa đề của bài báo? Trưởng Ban Việt ngữ Nguyễn Giang của đài BBC là người Miền Bắc, là con của một cán bộ đảng cao cấp và đã từng chơi đểu trong vụ này: http://www.bbc.co.uk/blogs/vietnamese/2010/04/ve-bai-cua-ba-do-ngoc-bich-tre.html

    Tôi đã thử dịch tựa đề và một vài đoạn này qua tiếng Anh, và sau đó dùng các phần dịch qua tiếng Anh để search trên google, nhưng không thể tìm ra bài báo gốc tiếng Anh. Tôi muốn biết người dịch có trung thực hay không. Nếu bạn nào tìm được bài báo gốc tiếng Anh, xin post lên đây cho biết.

    Tran Dao viết:
    Xin giới thiệu phỏng vấn trên youtube với tựa đề:

    "Hoàng Sa -Trườngsa với cựu TT Phạm văn Hồng"

    Cựu TT Phạm văn Hồng là người đồng hành với Gerald Kosh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974

    http://youtu.be/qtgdUdjGUgA

    Đặt giả thuyết nghi ngờ Mỹ đã “tặng” HS cho TQ thì là quyền của mỗi người, nhưng những người suy xét cẩn thận (critical thinkers) sẽ cần chứng cớ rõ rệt hơn là những chứng cớ hoàn cảnh (circumstantial evidences) như thiếu tá Hồng này tả.

    Tuy không hoàn toàn loại bỏ giả thuyết này, tôi có một giả thuyết khác:

    Khi Mỹ muốn đổi chiến lược để đối phó với khối CS từ năm 71 qua ngoại giao rồi thuyết phục TQ cùng theo đuổi bình thường hóa quan hệ năm 72 (công bố Thượng Hải) và đi đến hiệp định Paris 73, TQ đã hiểu VNCH sắp bị bỏ rơi (cuộc nói chuyện của Kissinger và Mao khi họ đàm thoại về tương lai ĐNÁ được ghi chép và declassified sau này gián tiếp chứng minh việc này); rồi nhân cơ hội thăm viếng Bắc Kinh năm 74 để tiếp tục đàm thoại tiến trình bang giao giữa TQ và Mỹ, TQ đã lợi dụng thời điểm rất thuận lợi đó để thi hành việc chiếm HS (vì Mỹ sẽ phải tiếp tục chứng minh việc “rời VN” của họ với TQ cho mục đích bình thường hóa ngoại giao, và vì TQ không tin là ĐCSVN sẽ thực hiện những gì HCM đã hứa với họ (đây cũng là lý do khiến cuộc chiến 79 xảy ra sau này)). Khi tình báo và hải quân Mỹ thu nhận được những tin tức về hoạt động của quân TQ vào lúc đó ở HS, họ phái viên sĩ quan Gerald Kosh để báo cho QĐ VNCH nhưng không nói sự thật mà chỉ lấy cớ “xây phi trường” để tránh việc công nhận sự can thiệp của Mỹ với bất cứ phe nào. Mỹ có thể đã hy vọng VNCH lấn át được đám lính TQ xâm lăng HS, nhưng có lẽ biết rằng nếu TQ quyết tâm chiếm thì VNCH sẽ không đủ sức lực để kháng cự.

    Với chính sách ngoại giao đã thay đổi, Nixon đã bị hạ, QH Mỹ đã xuống viện trợ và buộc cấm can thiệp thêm vào VN, quân đội Mỹ đã bị trói tay hoàn toàn và phải tỏ thái độ trung lập với TQ khi sự việc HS xảy ra. Những sự kiện lịch sử thế giới từ đó đã phần nào giải thích cho chính sách từ năm 72 này của Mỹ, dù tình trạng hiện thời ở Biển Đông chắc chắn không phải là kết cục Mỹ thực sự muốn có.

    Giả thuyết “xếp đặt” (hay tặng HS) của ông thiếu tá Hồng không thuyết phục vì tôi cho rằng: hải quân VNCH có ra đó hay không thì quân TQ cũng đã xúc tiến việc chiếm HS; trung đội địa phương quân VNCH trấn đóng ở đảo sẽ bị giết nếu họ chống lại. Và cũng có thể là, nhờ hải quân VNCH tấn công ở HS mà TQ đã không thể tiến hành việc chiếm TS ngay vào thời gian đó mà phải đợi đến năm 88.

    Nên việc chiếm HS chỉ là do TQ lợi dụng thời cơ quá thuận lợi để thi hành mộng ước của Mao, không có vai trò “giúp một tay” của Mỹ. Nếu Mỹ đã thực sự muốn “tặng HS” cho TQ thì họ chỉ cần “mách nhỏ” cho TQ và im luôn khi TQ xúc tiến chiếm HS, chứ việc đưa viên sĩ quan Kosh báo tin và rồi đi ra đảo HS với ông Hồng là một chuyện thừa vô ích, chỉ làm phức tạp thêm cho vấn đề! Vì thế, Mỹ chẳng có lỗi gì với dân Việt về vấn đề này.

    Ngược lại, với kết quả là hiệp định Paris 73 và tiến trình nội bộ chống chiến tranh VN ở nước Mỹ, việc bỏ rơi VN (rút quân tham chiến ra, chỉ viện trợ tối thiểu) không nhất thiết phải đưa đến việc mất VNCH vì tác động tích cực chiếm miền Nam vẫn hoàn toàn tùy thuộc vào miền Bắc. Nếu ĐCSVN tôn trọng HĐ Paris 73 thì VNCH vẫn tồn tại và phát triển bình thường. Thực tế mà xét thì, như đa số chính gia Mỹ thời đó đã quá hiểu (tỉ dụ thống đốc Reagan), chính sách rút ra khỏi VN là gián tiếp chấp nhận việc chiếm miền Nam của CSBV do chính sách hung hăng, bạo lực của phe CS đã từng chứng minh và sẽ gây ra thảm hại cho hai chục triệu người dân miền Nam. Dầu sao đi nữa, Mỹ không phải là anh em nối khố, ruột thịt với dân VN, và CSVN không thể đe dọa nước Mỹ mà họ phải hy sinh để sống chết bảo vệ miền Nam. Giới hạn của đạo đức (ethical limits) buộc người biết suy xét không thể quy án tất cả cho Mỹ dù Nixon đã rất bạc tâm và đểu cáng buộc ông Thiệu ký HĐ Paris, và đưa đến kết quả rất đau đớn cho miền Nam. Ít nhất, họ đã chịu trách nhiệm trong giới hạn đạo đức của họ về những hậu quả đó. Đây là bài học về quyền lợi riêng của mỗi QG mà vấn đề đạo đức lương tâm không thể vượt qua khỏi tầm mức ảnh hưởng của đa số tập thể công dân.

    Trong khi đó, sự can thiệp mà vai trò của chính quyền Mỹ có tội rõ ràng và lớn hơn so với các sự kiện trên là việc ủng hộ, đốc thúc, và trả tiền cho các loạn tướng lật đổ ông Diệm năm 63. Vì dù chính quyền xấu hay tốt, sự độc lập và tự trị của miền Nam đã bị vi phạm một cách trực tiếp, trắng trợn khi quan hệ là một đồng minh. Trong vai cường quốc viện trợ vũ khí cũng như tiền của, nếu Mỹ đã không ủng hộ cuộc lật đổ thì khả năng kết hợp được nhiều tướng lãnh (dù chỉ khoảng dưới 10 tướng) không thể cao và do đó khó có thể thành công; các cuộc đảo chánh/ám sát – nếu có tiếp tục xảy ra – cũng sẽ là các hành động đơn lẻ như trước (năm 60 và 62) và dễ thất bại. Đại đa số dân Nam không hề rõ về vai trò của Mỹ trong việc này (kể cả phần đông giới công/quân VNCH, họ chỉ nghi ngờ viên đại sứ Mỹ) cho mãi đến khi những tài liệu mật của chính quyền Mỹ được công bố vào thập niên 80, 90 và tài liệu từ những nhân vật VNCH đã tham gia viết lại sau 75; dầu vậy, tinh thần độc lập và tự trị của giới lãnh đạo VNCH đã vì thế bị tổn thương, hao mòn (undermined), và cộng với sự mất đoàn kết đã xảy ra trước đó, nó đã đưa đến những thất bại lớn hơn về chính trị sau này mà kết quả là biến cố quân sự 75.

    Dù đây chỉ là ý kiến của riêng tôi và không thể kết án Mỹ cho tất cả những hậu quả sau 63, Mỹ rõ ràng đã có lỗi khi họ đã lạm dụng phương tiện (đảo chánh) để biện minh cho mục đích (là tìm lãnh đạo khác thế ông Diệm và chống CS), mà thực thể của các mục đích là thuộc về quyền của dân miền Nam hoàn toàn. Họ đã đi quá giới hạn đạo đức trong vai trò đồng minh của một cuộc chiến chung có tính chất chính trị ý thức hệ, mặc dù họ có thể mang vai trò lãnh đạo trong vấn đề QS (như họ đã làm ở Nam Hàn 50-53). Nếu sự can thiệp đảo chánh đó đã từ một kẻ thù như TQ thì giá trị đạo đức của vấn đề đã khác. Nếu họ đã chỉ đứng ngoài, tỏ ý kiến trung lập (không chống đảo chánh nhưng không thúc dục), không “đưa tiền cho chi phí” thì họ đã không có lỗi gì cả! Cũng phải nói thêm rằng, việc giúp lật đổ ông Diệm/Nhu có thể biện minh là đạo đức và chính đáng nếu nó có khả năng thực sự cứu dân miền Nam khỏi thảm họa lớn hơn do chính ông Diệm sẽ gây ra cho dân miền Nam, tỉ dụ như trường hợp ở các nước Ả Rập ngày nay. Nhưng tình trạng miền Nam đã không hề có khả năng đó và những kết án mà Mỹ và phe chống ông Diệm đã biện minh (như độc tài, kỳ thị tôn giáo, v.v.) đều là những điều còn tranh cãi vì vẫn có rất nhiều người có hiểu biết khác, không đồng tình.

    Ở phía Mỹ, sau đảo chánh thì đã có những người nhận ra sai lầm ở biến cố này (như TT Johnson) nhưng họ lại đi vào những sai lầm khác. Tuy vậy, chính thể và văn hóa Mỹ vẫn dễ đưa đến nhận thức của những lỗi lầm, rồi sửa đổi, tạ lỗi với nạn nhân nhờ có những tiếng nói từ phía đối lập và dân chúng, đưa ra những lý luận thuyết phục hơn để thay đổi QG -- rất khác với những chế độ CS và những người ủng hộ họ và vẫn cố chấp cho rằng “Mỹ xâm lăng VN” trong khi đại đa số dân Nam muốn và cần sự giúp đỡ của Mỹ để tiếp tục được sống trong thể chế không-CS. Nếu không có Mỹ giúp từ sau 54, thì đã có thêm gần 20 triệu dân VN đã phải sớm chịu cái ách của CNCS từ đầu thập niên 60 khi HCM và ĐCSVN đã quyết xúc tiến "giải phóng miền Nam", và đã phải có ít nhất 1 triệu dân miền Nam bỏ nước ra đi ngay vào thời đó.

    Tôi đi hơi xa ngoài đề tài HS/TS và thiếu tá Hồng, nhưng thiết nghĩ khía cạnh đạo đức và lý luận về các sự kiện chính trị lớn kia mà Mỹ đã có vai trò quyết định cũng nên nhân tiện bàn luận một thể.

    Tên nhà báo Anh này chỉ được đám nào đó xiển dương thôi chứ người trần mắt thịt thì chẳng thể nào lừa họ được.

    Nào, ai bị lừa làm ơn can đảm lên tiếng lấy miếng gan xem!

    Bill Hayton là một nhà báo, ông chỉ tìm đọc tài liệu để viết bài chứ không phải là một phóng viên chiến trường, nhất là trận chiến Hoàng Sa nên bài viết này sai sự thật nhiều chỗ.

    Ủy Ban Nghiên Cứu Trận Hải Chiến Hoàng Sa có viết một lá thư cho Đài BBC để chỉ rõ về những điều sai trong bài viết nầy: "Thực hư hải chiến Hoàng Sa 1974".

    ỦY BAN NGHIÊN CỨU TRẬN HẢI CHIẾN HOÀNG SA
    PO Box 6005, Torrance, CA 90504, USA
    Email: [email protected]

    Ngày 6 tháng 2, 2014
    Kính gửi: Ban Biên Tập Đài BBC Tiếng Việt

    Thưa quý vị,

    Ngày 2 tháng 2 năm 2014, website của quý Đài có đăng tải bài viết của tác giả Bill Hayton, tựa đề “Thực hư hải chiến Hoàng Sa 1974” (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2014/02/140202_bill_hayton_paracels_battle.shtml).

    Nhận thấy đây là bài viết có nhiều chi tiết không đúng với sự thật, đồng thời nội dung lại thiếu tính cách khách quan cần thiết của một bài viết trình bày một biến cố lịch sử quan trọng, Ủy Ban Nghiên Cứu Trận Hải Chiến Hoàng Sa (UBHS) thấy có trách nhiệm cần nêu ra những sự kiện sau.

    Các chi tiết không đúng sự thật trong bài viết kể trên chính yếu là:
    - HQ Đại Tá Đỗ Kiểm không phải là “người có cấp bậc cao thứ ba trong hàng ngũ hải quân VNCH“ như bài viết nhắc đi nhắc lại. Trong Quân chủng HQ VNCH lúc bấy giờ, ngoài vị Tư Lệnh và Tư Lệnh Phó, còn có nhiều cấp tướng lãnh khác cao cấp hơn Đại Tá Kiểm. Riêng tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân lúc xẩy ra trận Hoàng Sa, dù Tư Lệnh và Tư Lệnh Phó không hiện diện, nhưng còn có Phó Đề đốc Tham Mưu Trưởng Hải Quân, cấp bậc cao hơn Đại Tá Kiểm;
    - Vào buổi sáng ngày diễn ra cuộc chiến, Tư Lệnh HQ, Đề đốc Trần Văn Chơn đang trên máy bay từ Sài Gòn đến Đà Nẵng với dự tính sẽ trực tiếp theo dõi trận chiến. Rất tiếc khi ông đến nơi thì cuộc chiến đã chấm dứt. Vì vậy không có cái gọi là “Ở sở chỉ huy đã có sự hoang mang “ và sự kiện “ông Chơn đã yêu cầu phải có bằng chứng lịch sử về chủ quyền của Việt Nam với quần đảo đó.”
    - Tương tự, cũng trong buổi sáng ngày diễn ra cuộc chiến, Phó Đề đốc Lâm Ngươn Tánh, Tư Lệnh phó HQ, cũng đang trên đường bay từ Sài Gòn ra Đà Nẵng theo chỉ thị của Đề đốc Chơn để theo dõi các diễn biến tại chỗ. Vì vậy các từ ngữ “biến mất”, “mất tích” trong bài viết của ông Hayton để chỉ việc không liên lạc được với các cấp chỉ huy của HQ đã tạo ra sự ngộ nhận đày ác ý.
    - Phó Đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, Tư lệnh HQ Vùng 1 Duyên Hải, trú đóng tại Đà Nẵng, trực tiếp liên lạc với lực lượng các chiến hạm HQ tham chiến là người đã ra lệnh nổ súng, không phải Đại Tá Đỗ Kiểm.
    - Trong phiên bản đăng tải đầu tiên trên mạng của BBC, bài viết này có câu “Mười lăm phút sau, HQ-5 vô tình đâm trúng tàu HQ-16.” Chi tiết này hoàn toàn sai vì 2 chiến hạm vận chuyển trong 2 vùng biển xa nhau, không thể nào đụng chạm nhau. Trong phiên bản hiện hành của bài, câu này đã được sửa thành “Mười lăm phút sau, HQ-5 vô tình bắn trúng tàu HQ-16.”

    Trên đây chỉ là một số trong nhiều chi tiết không chính xác trong bài viết của ông Hayton. Các sai lầm này chứng tỏ tác giả đã thiếu cẩn trọng trong việc sưu khảo tài liệu. Thay vì truy tầm nhiều nguồn để tìm ra các sự kiện khách quan mà độ chính xác cao, ông Hayton đã chỉ đọc một vài tài liệu (bằng tiếng Anh) trong đó tác giả trình bày các sự kiện theo góc độ riêng tư, phiến diện, theo cảm quan và ký ức, không được đối chiếu, phối kiểm.

    Cũng vì khuyết điểm quan trọng này mà tác giả bài “Thực hư hải chiến Hoàng Sa 1974” đã đi đến kết luận “trận chiến là một thảm họa”. Ông Hayton không biết rằng mặc dù HQVNCH mất một chiến hạm và 74 quân nhân đã hy sinh nhưng chính sự hy sinh sinh mạng và hao tốn chiến cụ này đã là một chứng cớ cụ thể xác quyết quần đảo Hoàng Sa là của Việt Nam và người Việt đã đổ máu để bảo vệ. Đây là một bằng chứng thực tế không thể hiểu sai, bên cạnh các bằng chứng về lịch sử và địa lý, để xác nhận chủ quyền quần đảo Hoàng Sa thuộc về Việt Nam mà Trung Cộng đã dùng vũ lực để chiếm đoạt. Trong ý nghĩa đó, trận hải chiến Hoàng Sa là một chiến tích quan trọng của Dân Tộc Việt.

    Muốn biết thêm chi tiết về trận Hải chiến Hoàng Sa, xin đọc “Hải Chiến Hoàng Sa 19-1-1974” do Ủy Ban Nghiên Cứu Trận Hải Chiến Hoàng Sa biên soạn và ấn hành năm 2010, sau 5 năm nghiên cứu tài liệu và thực hiện hơn 30 cuộc phỏng vấn các quân nhân Hải Quân VNCH, từ các sĩ quan chỉ huy cao cấp đến các quân nhân tham chiến trận Hoàng Sa, cùng quân nhân các quân binh chủng bạn, các chính khách VNCH đương thời và một số chuyên gia. Bài giới thiệu tác phẩm này của tác giả Trần Bình Nam với tên “Đọc cuốn Hải Chiến Hoàng Sa” cũng đã được đăng tải trên trang mạng của quý Đài ngày 10 tháng 10 năm 2010 trong link sau:

    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2010/10/101022_hoangsa_tranbinhnam.shtml

    Trong tinh thần tôn trọng sự thực, Ủy Ban Hoàng Sa mong mỏi quý Đài cho đăng tải thư góp ý này để rộng đường dư luận.

    Nhân đây, Ủy Ban Hoàng Sa cũng xin thông báo, để tránh tình trạng vì thiếu tài liệu bằng ngoại ngữ dẫn đến những ngộ nhận tai hại như bài viết “Thực hư hải chiến Hoàng Sa 1974”, Ủy Ban đang nỗ lực dịch cuốn “Hải Chiến Hoàng Sa 19-1-1974” ra Anh ngữ, với dự tính sẽ hoàn thành trong năm 2015.

    Trân trọng,

    T.M. Ủy Ban Ngiên Cứu Trận Hải Chiến Hoàng Sa

    Trần Trọng Ngà
    Chủ tịch

    Khách Trần Cư viết:
    Tình hình cuộc chiến tranh Việt Nam năm 1974 và đảo Hoàng Sa

    Tính đến 1974 Hoa Kỳ đã giúp đỡ Việt Nam Cọng Hòa, một nơi xa xôi tốn kém tiền bạc của dân Hoa Kỳ trong cuộc chiến tranh Việt Nam nhằm ngăn chận làn sóng đỏ độc tài cộng sản đã kéo dài hai thập niên mệt mỏi

    Sĩ phu Việt Nam
    Chuyên gia Trần Cư
    http://siphuvietnam.wordpress.com

    Đêk có bạn nào chối cãi là " Hoa Kỳ đã giúp đỡ VNCH...cuộc chiến tranh Việt Nam nhằm ngăn chận làn sóng đỏ độc tài cộng sản..."

    Nói như bạn Abc... 456 là "Mỹ đã be bờ cho nó từ xa, xâm lược VN".

    Nhờ thế mà dân VNCH đã có 20 năm làm Người, biết thế nào là Tự do thật sự,(dzứt khoát không phải là con tự do), biết xuống đường, biểu tình chống chính phủ, biết chửi chính quyền bằng báo chí.

    "So làm chi... sánh làm gì".... ai cũng biết là dưới thời nhà sản nó khác, "so sánh là sai nguyên tắc", làm tổn thương chữ Tự Do.

    Mỹ thực hiện chính sách "thực dân kiểu mới" không lấy đất không lấy tài nguyên, không tận dụng nhân lực nước Việt.
    "So làm chi, sánh làm gì," ai cũng biết cả, "so sánh là sai nguyên tắc" Chính sách "thực dân kiểu cũ" là cướp đất, cướp đảo, đường lưỡi bò, lấy tài nguyên....

    Thế ra mới vẫn luôn khá hơn cũ.

    Thực tế là vậy.

    Tình hình cuộc chiến tranh Việt Nam năm 1974 và đảo Hoàng Sa

    Tính đến 1974 Hoa Kỳ đã giúp đỡ Việt Nam Cọng Hòa, một nơi xa xôi tốn kém tiền bạc của dân Hoa Kỳ trong cuộc chiến tranh Việt Nam nhằm ngăn chận làn sóng đỏ độc tài cộng sản đã kéo dài hai thập niên mệt mỏi

    Vào thời gian này phong trào quần chúng tại Mỷ chống chiến tranh Việt nam với áp lực mạnh nên Quốc Hội Mỷ đã biểu quyết rút quân rời khỏi Nam Việt Nam và giao mọi chuyên chiến đấu cho Việt Nam Cọng Hòa tự lo liệu

    Trong thời gian 1974 này Trung Quốc lợi dụng sự rút quân của Mỹ đã chớp nhoáng nhảy vào tấn công ăn cướp đảo dầu hỏa Hoàng Sa của Việt Nam Cọng Hòa với sự đồng ý ngu ngốc cũa cọng sản Bắc Việt

    Ðối với quốc gia tự do dân chủ như Hoa Kỳ luôn làm theo luật pháp theo ý dân tức là luật pháp do Quốc Hội Hoa Kỳ đề ra và dựa theo quyền lợi của quốc gia và nhân dân Hoa Kỳ trên hết.

    Vì vậy khi Hoa Kỳ đã rút quân thì Hoa Kỳ không tự ý tham chiến trở lại trong tình hình chớp nhoáng cướp đảo của Việt Nam Cọng Hòa nhanh như vậy.

    Tình hình năm 1974 giống tình hình hôm nay năm 2014 về vấn đề biển đông. Hoa Kỳ có giúp Việt nam hay không là do ý kiến của Quốc Hội Hoa Kỳ trong đó có ý kiến quyền lợi của công dân Hoa Kỳ gốc Việt . Vấn đề giải quyết của Hoa Kỳ với Việt nam và Trung Quốc hiện nay dựa theo quyền lợi của Hoa Kỳ như năm 1974

    Sĩ phu Việt Nam
    Chuyên gia Trần Cư
    http://siphuvietnam.wordpress.com

    Abcxyz123456 viết:
    Khách mn viết:
    Nhưng đặc biệt rất đáng khinh thường là những kẻ ra rả chửi đế quốc Mỹ nhưng lại gửi con cháu sang Mỹ học tập hay định cư. Đôi khi còn khoe đang ở đâu đó tận Houston, Texas. Chính quyền VN có những kẻ trí trá như thế này sẽ không bao giờ khá được. Nước VN than ôi, lại gánh hậu quả.

    Có lần tôi đã tâm sự rằng thì là tôi đang sống tại Houston, Texas đúng như bác nói. Nhưng, trong tranh luận những đề tài chính trị xã hội lịch sử thế này, bác dựa vào đó mà tấn công cá nhân tôi, chính bác là người xứng đáng "đặc biệt rất đáng khinh thường". Bác không có lý lẽ nào để phản biện lại, xin vui lòng "dựa cột mà nghe", đừng quanh co nguỵ biện mà vừa hèn vừa bị các bạn trẻ trong nước khinh thường. Bác nhớ nhé!

    Thêm nữa, tôi đang được sống trong một xứ sở có tiếng là văn minh, tự do bậc nhất hoàn cầu; do vậy, tôi không ngu gì mà ngụp đầu vào bơ sữa để lẹo lưỡi để nói trắng thay đen, cúc cung sùng bái, vái tụng nước Mỹ như một con chó cưng hay một loài vô tri vô giác.

    Chính cái văn minh, tự do ở xứ Mỹ cho phép người dân (ngay cả người dân Mỹ 100%, chứ không phải dân Mỹ gốc Việt như tôi) phê phán các chính sách đối nội đối ngoại của giới lãnh đạo Mỹ. Tôi làm việc và nộp thuế cho nước Mỹ, tôi hưởng được nhiều lợi ích từ xã hội Mỹ, nhưng nếu tôi thấy/nghĩ rằng Mỹ từng xâm lược Việt Nam hay một quốc gia nào đó thì tôi không thể nói ngược lại. Nhiều người dân Mỹ từng xuống đường phản đối chính phủ Mỹ đem quân chiếm đóng VN, Iraq, Afghanistan,... là chuyện bình thường. Chẳng ai gọi họ là kẻ trí trá cả. Người ta khuyến khích sự suy nghĩ độc lập, sáng tạo chứ không dung dưỡng sự ngu trung. Sự khinh thường trật lất của bác chứng tỏ một lối suy nghĩ nông cạn, ngu ngơ và ... phản động.

    Cũng thế, LS Cù Lê Hà Vũ, LS Lê Quốc Quân, LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Công Định, ... từng sống và học tập dưới mái trường XHCN hàng chục năm, ăn cơm CS đến mòn cả răng. Họ vẫn mạnh miệng phản đối chế độ độc tài của CS đấy mà có ai bảo rằng họ là những kẻ trí trá đâu. Họ là những người VN, sống trên đất nước VN và họ đang đấu tranh cho một VN dân chủ, tự do. Chẳng lẽ bác cho rằng họ không được phép phê phán chính phủ VN (quá khứ, hiện tại) ư?

    Thông chưa hả bác! Đừng tấn công cá nhân nữa nghe chưa!

    Những chữ tôi in đậm ở trên nó rành rành ra thế mà tên này vẫn cứ bô bô Đừng tấn công cá nhân nữa nghe chưa

    Nhưng quan trọng nhất là đoạn sau:

    Cũng thế, LS Cù Lê Hà Vũ, LS Lê Quốc Quân, LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Công Định, ... từng sống và học tập dưới mái trường XHCN hàng chục năm, ăn cơm CS đến mòn cả răng. Họ vẫn mạnh miệng phản đối chế độ độc tài của CS đấy mà có ai bảo rằng họ là những kẻ trí trá đâu. Họ là những người VN, sống trên đất nước VN và họ đang đấu tranh cho một VN dân chủ, tự do. Chẳng lẽ bác cho rằng họ không được phép phê phán chính phủ VN (quá khứ, hiện tại) ư?

    Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định kẻ đang ở tù người đang bị quản thúc sau khi bị tù chứ họ có được phép phê phán chỉ trích chính quyền độc tài đảng trị CSVN đâu. Những điều luật vi hiến và lạc hậu của CS đâu rồi. Đọc bài phỏng vấn luật sư Hà Huy Sơn thì biết họ có được phép phê bình hay không chứ gì? Hay không biết tiếng Việt? Hay giả mù chữ để sa mưa ác xít?

    Giấu đầu hở đuôi!

    Khách mn viết:
    Nhưng đặc biệt rất đáng khinh thường là những kẻ ra rả chửi đế quốc Mỹ nhưng lại gửi con cháu sang Mỹ học tập hay định cư. Đôi khi còn khoe đang ở đâu đó tận Houston, Texas. Chính quyền VN có những kẻ trí trá như thế này sẽ không bao giờ khá được. Nước VN than ôi, lại gánh hậu quả.

    Có lần tôi đã tâm sự rằng thì là tôi đang sống tại Houston, Texas đúng như bác nói. Nhưng, trong tranh luận những đề tài chính trị xã hội lịch sử thế này, bác dựa vào đó mà tấn công cá nhân tôi, chính bác là người xứng đáng "đặc biệt rất đáng khinh thường". Bác không có lý lẽ nào để phản biện lại, xin vui lòng "dựa cột mà nghe", đừng quanh co nguỵ biện mà vừa hèn vừa bị các bạn trẻ trong nước khinh thường. Bác nhớ nhé!

    Thêm nữa, tôi đang được sống trong một xứ sở có tiếng là văn minh, tự do bậc nhất hoàn cầu; do vậy, tôi không ngu gì mà ngụp đầu vào bơ sữa để lẹo lưỡi để nói trắng thay đen, cúc cung sùng bái, vái tụng nước Mỹ như một con chó cưng hay một loài vô tri vô giác.

    Chính cái văn minh, tự do ở xứ Mỹ cho phép người dân (ngay cả người dân Mỹ 100%, chứ không phải dân Mỹ gốc Việt như tôi) phê phán các chính sách đối nội đối ngoại của giới lãnh đạo Mỹ. Tôi làm việc và nộp thuế cho nước Mỹ, tôi hưởng được nhiều lợi ích từ xã hội Mỹ, nhưng nếu tôi thấy/nghĩ rằng Mỹ từng xâm lược Việt Nam hay một quốc gia nào đó thì tôi không thể nói ngược lại. Nhiều người dân Mỹ từng xuống đường phản đối chính phủ Mỹ đem quân chiếm đóng VN, Iraq, Afghanistan,... là chuyện bình thường. Chẳng ai gọi họ là kẻ trí trá cả. Người ta khuyến khích sự suy nghĩ độc lập, sáng tạo chứ không dung dưỡng sự ngu trung. Sự khinh thường trật lất của bác chứng tỏ một lối suy nghĩ nông cạn, ngu ngơ và ... phản động.

    Cũng thế, LS Cù Lê Hà Vũ, LS Lê Quốc Quân, LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Công Định, ... từng sống và học tập dưới mái trường XHCN hàng chục năm, ăn cơm CS đến mòn cả răng. Họ vẫn mạnh miệng phản đối chế độ độc tài của CS đấy mà có ai bảo rằng họ là những kẻ trí trá đâu. Họ là những người VN, sống trên đất nước VN và họ đang đấu tranh cho một VN dân chủ, tự do. Chẳng lẽ bác cho rằng họ không được phép phê phán chính phủ VN (quá khứ, hiện tại) ư?

    Thông chưa hả bác! Đừng tấn công cá nhân nữa nghe chưa!

    Abcxyz123456 viết:

    Bác nào không có nhiều thì giờ thì xin xem 70 giây cũng được (phút 13:30 đến 14:40 trong video).

    Tôi vẫn giữ nguyên ý kiến của mình (đã trình bày trong những bài chủ khác): từ những năm 1950s đến 1970s, Mỹ đã có ý định và đã thực hiện (dù phải hy sinh đến 58000 lính Mỹ) việc dùng Việt Nam làm lá chắn an toàn từ xa cho nước Mỹ. Về bản chất, đây vẫn là một cuộc chiến xâm lược, dù rằng Mỹ không có ý định chiếm đoạt lãnh thổ hay cướp bóc tài nguyên, nhân lực của VN (chỉ "lấy" vài ba triệu nhân mạng dân Việt ra bảo vệ từ xa cho Mỹ).

    Này nhá, Trung cộng dà Liên xô đã dùng xứ Lừa như một bàn đạp mở mang chủ nghĩa cộng sản. Đảng lừa đã hy sinh mấy triệu Lừa để là cánh tay nối dài cho bạn Trung, bạn Liên. Nhá.

    Abcxyz123456 viết:
    Tran Dao viết:
    Xin giới thiệu phỏng vấn trên youtube với tựa đề:

    "Hoàng Sa -Trườngsa với cựu TT Phạm văn Hồng"

    Cựu TT Phạm văn Hồng là người đồng hành với Gerald Kosh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974

    Xin cảm ơn bác Tran Dao đã cung cấp một video tư liệu có giá trị.

    Qua video, chúng ta càng thấy rõ bản chất của anh bạn đồng minh Hoa Kỳ vào thời điểm ấy. Lúc này, anh ta đã chuyển sang làm đồng minh của Trung Cộng và cùng Trung Cộng dẫn dắt quá trình khiêu khích, rồi xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Có lẽ nhiều bác ở hải ngoại cũng biết rõ điều này nhưng mấy ai có đủ dũng khí để ... chửi Mỹ!

    Bác nào không có nhiều thì giờ thì xin xem 70 giây cũng được (phút 13:30 đến 14:40 trong video).

    Tôi vẫn giữ nguyên ý kiến của mình (đã trình bày trong những bài chủ khác): từ những năm 1950s đến 1970s, Mỹ đã có ý định và đã thực hiện (dù phải hy sinh đến 58000 lính Mỹ) việc dùng Việt Nam làm lá chắn an toàn từ xa cho nước Mỹ. Về bản chất, đây vẫn là một cuộc chiến xâm lược, dù rằng Mỹ không có ý định chiếm đoạt lãnh thổ hay cướp bóc tài nguyên, nhân lực của VN (chỉ "lấy" vài ba triệu nhân mạng dân Việt ra bảo vệ từ xa cho Mỹ).

    Đến 1970s, Mỹ thấy bắt tay với CS Tàu vẫn giữ được an toàn cho Mỹ, đỡ tốn máu xương thanh niên Mỹ hơn, Mỹ sẵn sàng bán đứng đồng minh VNCH. Thậm chí, Mỹ còn "phối hợp" chặt chẽ với Tàu Cộng chiếm Hoàng Sa của VN (như một món quà bạn hữu kết thân Trung Hoa- Hoa Kỳ)..

    Thời xa xưa, Tàu đô hộ VN gây ra nhiều tội ác, nhưng rồi có chỉ cách cho nông dân VN làm ruộng. Thời Pháp thuộc, Tây đô hộ VN cũng gây ra nhiều tội ác, nhưng rồi có đem lại chút ánh sáng văn minh phương tây cho xã hội VN . Ta vẫn không thể nào nói khác đi, Tàu xâm lược VN, Pháp xâm lược VN. Mỹ đưa quân đến VN cũng đã để lại cho VN nhiều cái hay, cái đẹp (nhất là đã góp phần hình thành một xã hội dân chủ ban sơ ở miền Nam VN), nhưng thực chất Mỹ cũng đã xâm lược VN.

    Hy vọng ngày càng có nhiều tư liệu đáng tin để lịch sử nước nhà ngày càng sáng tỏ hơn. Rất cám ơn cựu thiếu tá Hồng, không biết bác có gặp khó khăn gì trong cuộc sống sau khi trả lời phỏng vấn không (bởi vì nhiều NVHN vẫn sùng bái, vái tụng anh bạn đồng minh SAM bẩn thỉu - ít nhất là tại thời điểm Tàu Cộng xâm chiếm Hoàng Sa - 1974)

    Giữa một tên không giúp mình giữ đất và một tên cướp đất mình thì mình thù ai? Mình nên chửi ai? Nhất là đã biết thằng cướp đất nó đã manh tâm từ 54, 58 và trong suốt thập niên 60 đó là chưa kể nó là kẻ thù truyền kiếp của tổ tông mình.

    Người Việt nam phần đông có suy nghĩ đơn giản như thế. Người Việt theo mác lê mao thì suy nghĩ có hơi khác người.

    Thú thật đôi khi tôi không hiểu một vài người cố tình định nghĩa chữ "xâm lược" mù mờ đến mức lươn lẹo để làm gì. Cứ theo nghĩa đơn giản dễ hiểu được hay không?

    Thí dụ, cứ lươn lẹo bảo Mỹ xâm lược Nam Hàn hay Đài Loan, hay Nhật Bản thì người ta có nói là ngu hay không? Nhiều người dân VN còn mong được xâm lược kiểu đó để có được dân chủ, phú cường, hơn là sự "trợ giúp quốc tế vô sản trong sáng" của Trung Cộng (như đã từng được ca ngợi rất nhiều năm ở miền Bắc) để thành ra như ngày nay.

    Lại có người còn ngu ngơ đưa thí dụ ai "nói miền Bắc VN xâm lăng miền Nam VN thì giống như nói Bình Dương xâm lăng ... An Giang". Nếu Đông Đức xâm lăng Tây Đức hay Bắc Hàn xâm lăng Nam Hàn thì giải thích thế nào? Có thể nào nói là hai tỉnh nào đó của nước Đức hay Triều Tiên đánh nhau? Cứ lý sự cùn mà bỏ qua (hay không biết) những định ước quốc tế.

    Nhưng đặc biệt rất đáng khinh thường là những kẻ ra rả chửi đế quốc Mỹ nhưng lại gửi con cháu sang Mỹ học tập hay định cư. Đôi khi còn khoe đang ở đâu đó tận Houston, Texas. Chính quyền VN có những kẻ trí trá như thế này sẽ không bao giờ khá được. Nước VN than ôi, lại gánh hậu quả.

    Abcxyz123456 viết:

    Cách đây 1/4 thế kỷ (tức là 25 năm đã trôi qua),...

    Tôi làm toán trừ sai, sorry ... he he ... 2014 - 1979 = 35 năm
    35 năm qua rồi, chứ không phải 1/4 thế kỷ hay 25 năm, tức là bác CCCD ... bị tụt hậu thêm 10 năm nữa. :D

    CCCĐ viết:

    Bác nầy (ABCxyz123456) rất xứng đáng là "đỉnh cao" của Bác và Đảng: "Dù Mỹ không có ý định chiếm đoạt lãnh thổ hay cướp bóc tài nguyên, nhân lực của VN" nhưng Mỹ vẫn là quân xâm lược VN ? ? ?

    Cách đây 1/4 thế kỷ (tức là 25 năm đã trôi qua), Khơ-me Đỏ quấy rối biên giới Tây Nam VN, giết hại bao dân lành. Quân VN (về danh nghĩa là giúp quân dan Cambodia-HunXen) đem quân qua giải phóng Phnom Penh. Nhiều nước trên thế giới kể cả một số NVHN nhẫn tâm lên án VN xâm lược Cambodia.

    Như thế, khái niệm "xâm lược" hiểu theo nghĩa "có ý định chiếm đoạt lãnh thổ hay cướp bóc tài nguyên, nhân lực ..." chỉ dành cho các bác không thể xoá nạn mù chữ hoặc các bé mẫu giáo. Dạo ấy, ngay cả trẻ em học tiểu học (cấp 1) cũng hiểu khái niệm "thực dân kiểu mới".

    Đó là tôi nói chuyện cách đây ... 1/4 thế kỷ ! Bây giờ bác mà còn lăn tăn về nghĩa hai chữ "xâm lược" thì tôi chẳng biết phải làm sao cho bác hiểu nổi một vài khái niệm cơ bản khác đây! Bó tay.com ! :D

    CCCĐ viết:
    Cựu thiếu tá Phạm Văn Hồng thuộc quân chủng Công Binh của QLVNCH nên nhận xét của ông có giá trị cá nhân của một người công binh. Tuy nhiên những nghi ngờ của ông về việc Mỹ bán đứng VNCH cho Trung Cộng thì không có gì mới lạ.

    Ừ thì ... ai có bảo những lời kể của bác Hồng là lịch sử đâu mà bác ... nhảy đựng lên thế. Một điều an ủi là ít ra thì bác cũng đã hiểu rõ bản chất của anh bạn đồng minh Mỹ. Vấn đề là bác có đủ can đảm chửi tiên sư cha cái thằng bạn đã bán đứng tố quốc VNCH của bác không (hay đang sợ teo trym ! :D)

    Cám ơn cái đoạn sau của ý kiến bác, tôi xem đó như là một lời thú nhận (thú tội?) của bác minh hoạ cho nổi sợ ... thằng bạn đồng minh ! :D (thà chửi cha ông mình chứ không dám chửi thằng đem đất nước mình đi bán). Botay.com tập hai ... và hết!

    ABCxyz123456 viết:

    Về bản chất, đây vẫn là một cuộc chiến xâm lược, dù rằng Mỹ không có ý định chiếm đoạt lãnh thổ hay cướp bóc tài nguyên, nhân lực của VN (chỉ "lấy" vài ba triệu nhân mạng dân Việt ra bảo vệ từ xa cho Mỹ).

    Bác nầy (ABCxyz123456) rất xứng đáng là "đỉnh cao" của Bác và Đảng: "Dù Mỹ không có ý định chiếm đoạt lãnh thổ hay cướp bóc tài nguyên, nhân lực của VN" nhưng Mỹ vẫn là quân xâm lược VN ? ? ?

    ABCxyz123456 viết:

    Hy vọng ngày càng có nhiều tư liệu đáng tin để lịch sử nước nhà ngày càng sáng tỏ hơn. Rất cám ơn cựu thiếu tá Hồng, không biết bác có gặp khó khăn gì trong cuộc sống sau khi trả lời phỏng vấn không (bởi vì nhiều NVHN vẫn sùng bái, vái tụng anh bạn đồng minh SAM bẩn thỉu - ít nhất là tại thời điểm Tàu Cộng xâm chiếm Hoàng Sa - 1974)

    Cựu thiếu tá Phạm Văn Hồng thuộc quân chủng Công Binh của QLVNCH nên nhận xét của ông có giá trị cá nhân của một người công binh. Tuy nhiên những nghi ngờ của ông về việc Mỹ bán đứng VNCH cho Trung Cộng thì không có gì mới lạ.

    Còn thắc mắc của bác ABCxyz123456 rằng "không biết bác có gặp khó khăn gì không (bởi vì nhiều NVHN vẫn sùng bái anh bạn đồng minh SAM bẩn thỉu" ===> thì tôi lại xin trả lời "đỉnh cao" như thế nầy:

    - Câu hỏi "không biết bác (Phạm Văn Hồng) có gặp khó khăn gì không?" thì chỉ có trong chế độ của Bác và Đảng mới thành vấn đề. Buổi phỏng vấn cựu TT Phạm Văn Hồng trong video trên là xảy ra hồi tháng giêng năm 2012, nay là tháng hai năm 2014 ông ấy vẫn sống "nhăn răng" chờ Bác và Đảng ra Hoàng Sa "gãi ngứa" bọn Tàu khựa!

    - "Đồng minh SAM bẩn thỉu" thế mà năm 1946 Bác "van xin" làm đồng minh của nó, nó đưa ngón tay giữa ra để trả lời! Và ngày nay Đảng theo gương Bác van xin làm "đồng minh chiến lược" với nó thì nó đưa ngón tay cái ra và chỉ xuống đất!

    Tran Dao viết:
    Xin giới thiệu phỏng vấn trên youtube với tựa đề:

    "Hoàng Sa -Trườngsa với cựu TT Phạm văn Hồng"

    Cựu TT Phạm văn Hồng là người đồng hành với Gerald Kosh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974

    http://youtu.be/qtgdUdjGUgA

    Xin cảm ơn bác Tran Dao đã cung cấp một video tư liệu có giá trị.

    Qua video, chúng ta càng thấy rõ bản chất của anh bạn đồng minh Hoa Kỳ vào thời điểm ấy. Lúc này, anh ta đã chuyển sang làm đồng minh của Trung Cộng và cùng Trung Cộng dẫn dắt quá trình khiêu khích, rồi xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Có lẽ nhiều bác ở hải ngoại cũng biết rõ điều này nhưng mấy ai có đủ dũng khí để ... chửi Mỹ!

    Bác nào không có nhiều thì giờ thì xin xem 70 giây cũng được (phút 13:30 đến 14:40 trong video).

    Tôi vẫn giữ nguyên ý kiến của mình (đã trình bày trong những bài chủ khác): từ những năm 1950s đến 1970s, Mỹ đã có ý định và đã thực hiện (dù phải hy sinh đến 58000 lính Mỹ) việc dùng Việt Nam làm lá chắn an toàn từ xa cho nước Mỹ. Về bản chất, đây vẫn là một cuộc chiến xâm lược, dù rằng Mỹ không có ý định chiếm đoạt lãnh thổ hay cướp bóc tài nguyên, nhân lực của VN (chỉ "lấy" vài ba triệu nhân mạng dân Việt ra bảo vệ từ xa cho Mỹ).

    Đến 1970s, Mỹ thấy bắt tay với CS Tàu vẫn giữ được an toàn cho Mỹ, đỡ tốn máu xương thanh niên Mỹ hơn, Mỹ sẵn sàng bán đứng đồng minh VNCH. Thậm chí, Mỹ còn "phối hợp" chặt chẽ với Tàu Cộng chiếm Hoàng Sa của VN (như một món quà bạn hữu kết thân Trung Hoa- Hoa Kỳ)..

    Thời xa xưa, Tàu đô hộ VN gây ra nhiều tội ác, nhưng rồi có chỉ cách cho nông dân VN làm ruộng. Thời Pháp thuộc, Tây đô hộ VN cũng gây ra nhiều tội ác, nhưng rồi có đem lại chút ánh sáng văn minh phương tây cho xã hội VN . Ta vẫn không thể nào nói khác đi, Tàu xâm lược VN, Pháp xâm lược VN. Mỹ đưa quân đến VN cũng đã để lại cho VN nhiều cái hay, cái đẹp (nhất là đã góp phần hình thành một xã hội dân chủ ban sơ ở miền Nam VN), nhưng thực chất Mỹ cũng đã xâm lược VN.

    Hy vọng ngày càng có nhiều tư liệu đáng tin để lịch sử nước nhà ngày càng sáng tỏ hơn. Rất cám ơn cựu thiếu tá Hồng, không biết bác có gặp khó khăn gì trong cuộc sống sau khi trả lời phỏng vấn không (bởi vì nhiều NVHN vẫn sùng bái, vái tụng anh bạn đồng minh SAM bẩn thỉu - ít nhất là tại thời điểm Tàu Cộng xâm chiếm Hoàng Sa - 1974)

    neofob viết:
    @ NJ: Ông Đỗ Kiểm vẫn còn sống ở Hoa Kỳ. Năm 1998 ông có viết quyển hồi ký "Counterpart: A South Vietnamese Naval Officer's War" với Julie Kane. Sách có bán trên Amazon. Đa số thư viện ở Mỹ có sách này.

    Cám ơn bác đã cho tin. Chắc phải mua thôi. Chắc phải nhờ SYSTRANet dịch qua tiếng Đức những chữ chuyên môn dùng trong quân đội.

    Nguyễn Jung

    @ NJ: Ông Đỗ Kiểm vẫn còn sống ở Hoa Kỳ. Năm 1998 ông có viết quyển hồi ký "Counterpart: A South Vietnamese Naval Officer's War" với Julie Kane. Sách có bán trên Amazon. Đa số thư viện ở Mỹ có sách này.

    Xin giới thiệu phỏng vấn trên youtube với tựa đề:

    "Hoàng Sa -Trườngsa với cựu TT Phạm văn Hồng"

    Cựu TT Phạm văn Hồng là người đồng hành với Gerald Kosh trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974

    http://youtu.be/qtgdUdjGUgA

    Hoàng Sa là một phép thử. Và biết chắc Mỹ ko can thiệp vào Miền Nam Việt Nam, CSBV đã chuẩn bị cho chiến dịch ... Chính vì vậy, hai mươi mấy năm sau 1975, CSVN ko hề nhắc đến Hoàng Sa, kể cả 1979 chửi nhau với TC vẫn ko nhắc đến.

    Bài viết của Bill Hayton đưa ra một số vấn đề như:

    Tên tác giả viết:
    "....
    Chính quyền Hoa Kỳ cũng đã công bố một vài tư liệu quan trọng từ kho lưu trữ. Gộp lại những thông tin đó, chúng kể ta nghe câu chuyện về những cá nhân anh hùng bị làm hại bởi kế hoạch tác chiến kém, lãnh đạo tệ hại, và lực lượng không cân sức....
    ...Đề đốc Trần Văn Chơn. Thay vì thế, theo lời ông Kiểm, ông Chơn đã yêu cầu phải có bằng chứng lịch sử về chủ quyền của Việt Nam với quần đảo đó....
    Vào tối thứ Sáu, mật tin đã được gửi cho ông Ngạc từ Đà Nẵng. Một mệnh lệnh rất kì quặc: tái chiếm đảo Quang Hòa một cách hòa bình...
    ...hai lãnh đạo tối cao của Hải Quân VNCH đều mất tích. Cuối cùng, ông Kiểm là người ra lệnh nổ súng....."

    Có vài điểm ở đây, không tạo cho tôi lòng tin tưởng vào tính khách quan của những giòng chữ trên:

    1. Không có link dẫn chứng.(CQ Hoa Kỳ... công bố...)

    2. Nhận định, phê bình của một cá nhân, 40 năm sau trận chiến: "kế hoạch tác chiến kém, lãnh đạo tệ hại, và lực lượng không cân sức". Lời phê bình, đánh giá này không có gì mới. Nhưng Bill Hayton đã đặt "lực lượng không cân sức" sau chót thay vì lên hàng đầu. Trong CT, khi lực lượng quân sự không cân sức thì khả năng chiến thắng rất là ít. Trong câu trên, hàm ý của Bill Hayton cho việc mất HS là lỗi của 2 vị lãnh đạo tối cao của HQ VNCH. Điều này không có gì mới.

    Khi thua trận, trách nhiệm luôn là của chỉ huy, của lãnh đạo. Các lãnh đạo tối cao của của HQVNCH không thể chối cãi trách nhiệm của họ. Cho đến bây giờ, chưa thấy ai lên tiếng phủ nhận trách nhiệm, biện minh cho lần thua trận này.
    Phân tích những sai lầm của chỉ huy trong trận chiến cần nhiều tài liệu. Chỉ vài giòng ngắn ngủi, một bài viết không nói lên tính trung thực, nghiêm túc của vấn đề.

    2a. Hai lãnh đạo tối cao của HQ VNCH cũng như ông Ngạc, ông Kiểm còn sống hay đã mất? Để xác định khả năng trung thực chính xác của tin trên.

    3. "mật tin" kia là lệnh miệng hay có bản văn?
    Nếu là lệnh miệng thì khả năng trung thực của tin do Bill Hayton tung ra không cao hay đúng hơn là Bill Hayton có mục đích cá nhân khi tung tin. Nếu là văn bản, hãy chưng bằng chứng.

    4. Bill Hayton là phóng viên, Bill Hayton cần phải đưa link, tên tuổi có thể cả địa chỉ người chứng để chứng minh những góp nhặt của ông là trung thực, khách quan.

    5. Điều quan trọng nhất của kỷ niệm 40 năm HS là để vinh danh những CS đã chiến đấu và một số đã hy sinh chứ không vinh danh các vị lãnh đạo tối cao của HQVNCH.

    6. Trận chiến HS làm tôi liên tưởng đến Tết Mậu Thân 1968, Quãng Trị 1972. Có những điểm tương đồng: Tấn công đột ngột và mặc dù đã chiến đấu, VNCH đã mất quyền kiểm soát Huế trong 28 ngày và Quãng Trị gần 3 tháng. Sau đó phối hợp với quân đội Mỹ, VNCH đã tái chiếm Huế và Quãng trị.

    Sau Hiệp Định Paris (1973) Mỹ đã giảm viện trợ và rút quân khỏi VNCH.

    Như vậy việc tái chiếm HS không phải là điều dễ dàng.

    Nguyễn Jung.

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%ADn_Th%C3%A0nh_c%E1%BB%95_Qu%E1%BA%A3ng_Tr%E1%BB%8B

    Bill Hayton viết:
    Trong hàng thập niên, nó vẫn được giữ kín, nhưng gần đây một vài cựu binh đã viết hoặc kể lại câu chuyện của mình. Chính quyền Hoa Kỳ cũng đã công bố một vài tư liệu quan trọng từ kho lưu trữ. Gộp lại những thông tin đó, chúng kể ta nghe câu chuyện về những cá nhân anh hùng bị làm hại bởi kế hoạch tác chiến kém, lãnh đạo tệ hại, và lực lượng không cân sức.

    Bill Hayton không cho rằng Hải quân VNCH hèn nhát, có chăng chỉ ở cấp lãnh đạo chủ chốt. Hy vọng trong cuốn sách "The South China Sea - dangerous ground" viết về tranh chấp Biển Đông (sẽ được xuất bản năm nay bởi NXB Đại học Yale), Bill Hayton sẽ đưa ra nhiều dữ liệu minh hoạ thuyết phục hơn cho lập luận của ông ta.

    Nhiều bác đọc không kỹ (hoặc không hiểu) bài chủ nên phản ứng mang tính cảm tính. Tác giả Bill Hayton đưa ra những chi tiết có tính lịch sử và những lời bình về thái độ của giới lãnh đạo VNCH trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974. Ông ấy không hề chê trách tinh thần chiến đấu của những người lính VNCH đã hết lòng bảo vệ Hoàng Sa. Theo tôi, bất cứ ai cầm súng với ý thức chống ngoại xâm đều đáng quý, đáng kính trọng. "be bờ", "tiền đồn", "đồng minh" ... là chuyện của các nhà chính trị và các cấp lãnh đạo. Gần đây, ngay cả những người lính VNCH từng có mặt trong trận hải chiến Hoàng Sa 1974 cũng lấy làm tiếc và khó hiểu về chuyện tại sao VNCH không giữ được và sau đó không tái chiếm được Hoàng Sa.

    Lịch sử cần được ghi nhận một cách khách quan. Rất tiếc hình như nhiều chuyện vẫn còn đang mờ mờ ảo ảo quanh trận hải chiến Hoàng Sa 1974.

    Bill Hayton viết:
    Ở sở chỉ huy đã có sự hoang mang. Tham mưu phó Hải quân Đỗ Kiểm, người có cấp bậc cao thứ ba trong hàng ngũ hải quân VNCH, đã đề nghị phải phản ứng nhanh và kiên quyết. “Nếu chúng ta hàng động bây giờ thì có thể lấy lại được đảo,” ông Kiểm nhớ lại lời ông nói với tư lệnh hải quân, Đề đốc Trần Văn Chơn. Thay vì thế, theo lời ông Kiểm, ông Chơn đã yêu cầu phải có bằng chứng lịch sử về chủ quyền của Việt Nam với quần đảo đó. Mấy giờ sau ông Kiểm đã phải tìm trong thư viện hải quân và phòng lưu trữ chỉ để tìm các tài liệu.

    ...

    Vào tối thứ Sáu, mật tin đã được gửi cho ông Ngạc từ Đà Nẵng. Một mệnh lệnh rất kì quặc: tái chiếm đảo Quang Hòa một cách hòa bình. Ông Ngạc quyết định đổ bộ vào sáng hôm sau, thứ Bảy ngày 19/1. Vào lúc 8.29, khi đội lính đi vào đảo, quân Trung Quốc nổ súng, làm một lính VNCH thiệt mạng. Người thứ hai bị giết hại khi cố lấy lại xác đồng đội. Quân thủy đánh bộ VNCH phải rút lui.

    Ông Ngạc liên lạc về để tìm mệnh lệnh. Trong trụ sở Hải Quân VNCH ở Sài Gòn, Đỗ Kiểm chạy đi tìm Đề đốc Chơn. Ông ta biến mất. Một trợ lý bảo rằng ông Chơn đã ra sân bay để chuẩn bị đi Đà Nẵng. Ông Kiểm gọi cho phó của ông Chơn ở Đà Nẵng. Ông ta cũng biến mất, để ra sân bay đón ông Chơn. Ngay tại thời điểm mà số phận của Hoàng Sa đang ngàn cân treo sợi tóc, hai lãnh đạo tối cao của Hải Quân VNCH đều mất tích. Cuối cùng, ông Kiểm là người ra lệnh nổ súng.

    (Tôi bôi đậm và gạch đít một số chữ để minh hoạ cho ý kiến bên trên của tôi)

    Có kẻ hả hê về thất bại của các chiến sĩ VNCH bị thất bại trong trận hải chiến bảo vệ HS. Khi học sử Việt, những kẻ này có vui mừng với sự tự vẫn của Hai Bà Trưng vì bị Mã Viện đánh bại?

    Đọc cả bài không thể tìm thấy bất cứ thông tin nào có thể gọi là mới mẻ chứ đừng nói vống lên là gây kinh ngạc. Trải qua 40 năm, những chi tiết của trận hải chiến bi tráng này đã được bàn cãi nát nước, chê khen đủ cả, thậm chí chửi nhau là dối trá cũng có. Nhưng, nhìn vào đại thể, không ai, kể cả các sử gia có thể tuyên bố rằng, hải quân VNCH đã tỏ ra hèn nhát trước ngoại xâm hùng mạnh gấp bội. Những mâu thuẫn nhất định từ vài cấp chỉ huy (tối cao hoặc ...cao vừa vừa) không thể bác bỏ được sự can trường ấy.

    Có một điểm tương đồng giữa trận hải chiến đơn lẻ này với cuộc chiến tranh bảo về lãnh thổ của cả quân đội mièn Nam, đó là, mặc những toan tính có thể vô cùng bẩn thỉu của đám chóp bu, sự dũng cảm của người lính bảo quốc an dân (lời Phan Nhật Nam) là không thể phản bác.

    Mặc dù, ông bà đã có câu Được làm vua, thua làm giặc, nhưng cũng ông bà cũng có thêm câu Chớ đem thành bại mà luận anh hùng. Trong trường hợp của quân đội miền Nam, phải được nhìn nhận theo tinh thần của câu thứ hai mới là phải lẽ.

    Tất nhiên, làm sao tránh khỏi có những kẻ chực chờ bươi móc để hả hê với bất cứ loại chi tiết nào vị vừa miệng, mùi vừa mũi để lên tiếng mạ lỵ cái hình ảnh người lính miền Nam mà...dù cố hết sức trong suốt hơn nửa thế kỷ nay, Nhà nước CS đã không tài nào làm được.

    Những chi tiết được đem ra ánh sáng từ cuộc chiến bại trong trận Hoàng Sa của quân đội VNCH, không làm tổn hại hình ảnh ấy, thậm chí nó còn làm lung linh hơn nữa chất bi tráng của 74 tử sĩ và bao nhiêu người mang áo lính khác trong cuộc chiến bại lớn hơn.

    Pages