Dương Danh Huy - Lấy lại Hoàng Sa: Những điều bất khả thi

  • Bởi Hồ Gươm
    25/01/2014
    9 phản hồi

    Dương Danh Huy</br>

    Nhà nghiên cứu về biển Đông

    Chính phủ Việt Nam vẫn dè dặt trong việc kỷ niệm tử sỹ Hoàng Sa

    Kỷ niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa đã nhắc lại vết thương mất lãnh thổ chưa lành của người Việt.

    Vết thương đó đã đem lại nhiều bức xúc trong 40 năm qua, và đã có một số ý tưởng cho việc giành lại Hoàng Sa hoặc củng cố lập luận pháp lý của Việt Nam.

    Nhưng trong số đó có một số ý tưởng không khả thi:

    1: Kiên trì đàm phán với Trung Quốc.

    Trung Quốc chủ trương không đàm phán về chủ quyền đối với các đảo Trường Sa. Đối với Hoàng Sa, Trung Quốc còn không công nhận là có tranh chấp. Hiện nay không có việc đàm phán cho vấn đề chủ quyền đối với đảo, do đó ý tưởng kiên trì đàm phán về vấn đề chủ quyền đối với đảo là kiên trì trong một việc không hiện hữu, và sẽ không đi đến đâu.

    Giả sử các bên trong tranh chấp có đàm phán về chủ quyền đối với đảo đi nữa, cũng khó mà Trung Quốc sẽ trả dù chỉ là một phần các đảo Hoàng Sa cho Việt Nam. Ở Trường Sa, nếu có đàm phán, không nước nào sẽ chấp nhận mình không được đảo nào. Khó có chính phủ Philippines, Trung Quốc hay Việt Nam nào dám đối đầu với dư luận trong nước của họ để chấp nhận không giành được phần lớn các đảo. Vì vậy, dù các bên có kiên trì đàm phán thì cũng khó giải quyết tranh chấp đảo.

    Việc đưa tranh chấp đảo cho một tòa án quốc tế phân xử sẽ là khách quan nhất. Nó cũng là một lối thoát để cho các chính phủ đi đến một giải pháp trong khi tránh búa rìu dư luận trong trường hợp giải pháp đó không được như yêu sách ban đầu.

    2: Đơn phương kiện Trung Quốc như Philippines

    Việc kiện Trung Quốc về chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa là rất khác với việc Philippines kiện Trung Quốc.

    Việc kiện Trung Quốc về chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa là rất khác với việc Philippines kiện Trung Quốc.

    Việc Philippines có thể đơn phương kiện Trung Quốc là dựa trên việc thủ tục giải quyết tranh chấp của UNCLOS cho phép Tòa thụ lý một số vấn đề liên quan đến việc giải thích UNCLOS cho tranh chấp biển và thềm lục địa, mặc dù Trung Quốc đã bảo lưu theo Điều 298 của UNCLOS, và cho dù Trung Quốc có vắng mặt. Nhưng những vấn đề đó không bao gồm phân xử chủ quyền đối với đảo. Vì vậy, không nước nào có thể dùng thủ tục giải quyết tranh chấp của UNCLOS để đơn phương kiện Trung Quốc về chủ quyền đối với đảo.

    Bên cạnh đó, ngoài thủ tục giải quyết tranh chấp của UNCLOS hiện nay không có cách nào khác để chúng ta đơn phương kiện Trung Quốc về chủ quyền đối với đảo. Đối với vấn đề chủ quyền, Tòa chỉ có thể thụ lý nếu tất cả các bên chấp nhận thẩm quyền của Tòa.

    Vì vậy, hiện nay chưa có điều kiện để ra tòa về vấn đề chủ quyền đối với đảo. Điều Việt Nam cần làm là công khai yêu cầu Trung Quốc ra tòa. Mặc dù Trung Quốc sẽ không chấp nhận, điều đó sẽ cho thế giới thấy Trung Quốc là bên sợ lẽ phải và cản trở việc giải quyết tranh chấp.

    3: Tuyên bố thừa kế di sản VNCH


    Hơn 70 quân nhân Việt Nam Cộng hòa đã tử trận trong trận chiến bảo vệ Hoàng Sa 40 năm trước

    Ý tưởng này là quan điểm cho rằng Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN) chưa từng thừa kế chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa, và bây giờ phải tuyên bố thừa kế “di sản Việt Nam Cộng Hòa (VNCH)” thì mới thừa kế. Nó còn có thể bao gồm cả CHXHCNVN cần tuyên bố cắt đứt với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) để vô hiệu hóa những điều bất lợi về Hoàng Sa, Trường Sa.

    Ý tưởng này không có cơ sở trong luật quốc tế.

    Tòa sẽ đặt vấn đề: sau khi CHXHCNVN được thành lập như một quốc gia vào năm 1976 thì Hoàng Sa, Trường Sa thuộc về nước nào? Nếu phía Việt Nam cho rằng vào năm 1976 CHXHCNVN chưa thừa kế chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa, nhưng đã thừa kế khi tuyên bố thừa kế “di sản VNCH”, thí dụ như vào năm 2014, câu chuyện Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam sẽ bị kết liễu.

    Lý do là nếu vào năm 1976 CHXHCNVN chưa thừa kế chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa, và không những thế cho đến năm 2014 vẫn chưa thừa kế, thì chủ quyền đó sẽ rơi vào tay một trong những quốc gia khác đã đòi chủ quyền từ trước 1976.

    Ý tưởng sai lầm rằng từ năm 1976 đến 2014 CHXHCNVN không có chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa có nghĩa Tòa sẽ khó tránh kết luận trong thời gian đó chủ quyền đã rơi vào tay Trung Quốc hoặc Philippines. Giả sử như năm 2014 CHXHCNVN có tuyên bố “thừa kế di sản VNCH” đi nữa, Tòa cũng sẽ khó tránh kết luận rằng đến 2014 thì chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa đã thuộc về Trung Quốc hoặc Philippines từ trước rồi, không còn để cho CHXHCNVN thừa kế nữa.

    Ý tưởng sai lầm đó có nghĩa kết liễu chủ quyền Việt Nam vào năm 1976 với hứa hẹn làm cho nó tái sinh sau hơn 35 năm bằng cách tuyên bố “thừa kế di sản VNCH”, một hứa hẹn sẽ không bao giờ hiện thực

    Ý tưởng đó cũng là ngược với thực tế. Trên thực tế, gần như không nước nào trên thế giới cho rằng CHXHCNVN chưa thừa kế vùng lãnh thổ hay quyền chủ quyền nào đó từ VNCH, gián tiếp qua CHMNVN, kể cả những khu vực có tranh chấp với Lào, CPC, Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Philippines, thậm chí cả với Trung Quốc. Không có lý do hợp lý để cho người Việt lại cho rằng Việt Nam chưa từng thừa kế chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa.

    Ý tưởng cần tuyên bố cắt đứt với VNDCCH nhằm vô hiệu hóa những điều bất lợi về Hoàng Sa, Trường Sa cũng không có cơ sở trong luật quốc tế. “Cắt đứt” với VNDCCH, một chính thể vốn không còn tồn tại, hay không là một vấn đề nội bộ của Việt Nam. Việc chủ quyền pháp lý trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc về nước nào là một vấn đề luật pháp quốc tế. Luật quốc tế không công nhận việc tuyên bố cắt đứt trong nội bộ hay với quá khứ để đơn phương hủy bỏ nghĩa vụ pháp lý (nếu có) giữa các quốc gia.

    Để Việt Nam ngày nay hay trong tương lai có chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa, chỉ có hai trường hợp: CHXHCNVN phải có chủ quyền đó ngay từ 1976, nếu không thì Trung Quốc và Philippines phải có hành vi bị cho là từ bỏ danh nghĩa hay yêu sách chủ quyền của họ. Sẽ khó có trường hợp thứ nhì, do đó chúng ta phải chứng minh được trường hợp thứ nhất.

    Ý tưởng 4: Tuyên bố hủy công hàm Phạm Văn Đồng


    Công hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Đồng vẫn còn là điều gây tranh cãi

    Đây là một biện pháp bất lợi cho Việt Nam.

    Hiện nay câu hỏi “CHPVĐ có gây ra nghĩa vụ ràng buộc cho CHXHCNVN liên quan đến Hoàng Sa, Trường Sa hay không?” là một vấn đề còn tranh cãi. Nếu Quốc hội Việt Nam chính thức tuyên bố hủy CH đó, thì tuyên bố đó có thể bị cho là gián tiếp công nhận rằng nó có gây ra nghĩa vụ pháp lý cho CHXHCNVN có cho tới ngày nó bị hủy - vì nếu nó không gây ra nghĩa vụ pháp lý nào cho CHXHCNVN thì tại sao cần hủy?

    Sự công nhận gián tiếp đó là bất lợi cho Việt Nam. Hơn nữa, nếu Việt Nam gián tiếp công nhận rằng CHPVĐ đã gây ra một nghĩa vụ ràng buộc cho Việt Nam đối với Trung Quốc, thí dụ như cho đến 2014, thì luật quốc tế cũng không công nhận việc Việt Nam đơn phương hủy nghĩa vụ đó. Như vậy Việt Nam sẽ tự bước vào một cái bẫy và sẽ không thoát ra được.

    ***

    Tóm lại, Việt Nam cần công khai yêu cầu Trung Quốc ra tòa,cũng như cần lập luận rằng CHXHCNVN đã có chủ quyền đối với Hoàng Sa, Trường Sa ngay từ 1976 và CHPVĐ đã không làm cho mất chủ quyền đó vào tay Trung Quốc. Nếu không bảo vệ thành công quan điểm đó thì bây giờ tuyên bây giờ có tuyên bố thừa kế, cắt đứt, hủy, cũng sẽ vô tác dụng. Nếu bây giờ tuyên bố thừa kế, cắt đứt, hủy, thì chỉ có thể phản tác dụng.

    Bài viết phản ánh quan điểm của tác giả, thành viên nhóm Nghiên cứu Biển Đông và có sự góp ý của Phạm Thanh Vân.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Dương Danh Huy]

    [quote=Khách Kẹt Đường]
    Do đó, để tiếp tục đấu tranh giành lại Hoàng Sa, việc cần làm là toàn dân ta phải vùng lên giật sập chế độ bán nước CHXHCNVN, hậu thân của VNDCCH, tuyên bố CÔNG KHAI với toàn thế giới rằng chế độ này và cha đẻ của nó đã TIẾM QUYỀN, CƯỚP ĐOẠT những quyền căn bản của toàn dân Việt (trong đó có quyền dân tộc iự quyết) và đã thông đồng với TQ để BÁN NƯỚC và chuyển giao VN (trong đó có HS, TS và Biển Đông) cho TÀU. Nhân dân VN sẽ thành lập chế độ MỚI cho nước VN thống nhất, tự nhận là KẾ TỤC của nước VN thống nhất trước năm 1954 (tức trước Hội nghị Genève) đến nay, từ chế độ BẢO ĐẠI, vị vua cuối cùng của triều Nguyễn (mà tổ tiên là các chúa Nguyễn đã có công khai phá Hoàng Sa, Trường Sa) cho đến thời VNCH, hậu thân rõ ràng của chế độ BẢO ĐẠI. Toàn dân VN PHỦ NHẬN mọi hành vi phi pháp của chính thể VNDCCH về Hoàng Sa, Trường Sa, dù đã được bạch hóa hay còn giữ bí mật (mà TQ hiện đang nắm như những bài tẩy).
    [/quote]

    Như vậy cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra sau khi CHXHCNVN ra đời năm 1976. Khi đó, chỉ có 2 trường hợp: một là CHXHCNVN chủ quyền đối với HSTS, hai là không có. Và cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra từ đó cho đến năm có chuyện "giật sập" trên.

    Nếu chyện đã xảy ra là "CHXHCNVN không có chủ quyền đối với HSTS" (lưu ý tôi tin rằng chyện đã xảy ra là "CHXHCNVN chủ quyền đối với HSTS"), thì có "giật sập" 1000 CHXHCNVN và dựng lên 1000 CHTBCNVN, thì cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra, cũng như không thay đổi được kết luận của Tòa dựa trên chuyện gì đã xảy ra.

    Để thay đổi chuyện gì đã xảy ra, cần chế tạo một cái máy có thể đi ngược thời gian.[/quote]

    Đúng là có giật sập 1000 CHXHCNVN cũng không thay đổi được việc gì đã xảy ra, nhưng không thể kết luận gì về kết quả của Toà án quốc tế khi một nước dân chủ VN đứng đơn kiện TQ so với nước CHXHCNVN đứng đơn kiện.
    Trước hết, ai cũng thấy rằng nếu VN giầu mạnh như Nhật hoặc Hàn thì có lẽ ta sẽ có lợi thế hơn nhiều trong vấn đề đòi lại chủ quyền (vì ta sẽ có thể tạo được sức ép kinh tế, chính trị trong khu vực cũng như trên thế giới). Nhưng thực tế cho thấy VN không thể giàu mạnh như Nhật hay Hàn dưới chế độ độc tài đảng trị CS; một đảng phái tham nhũng tràn lan và đang giết và bỏ tù nhiều trí thức của đất nước. Vậy giật sập CHXHCNVN là tiền đề để đất nước giàu mạnh và do đó là tiền đề của giải pháp đòi lại chủ quyền.
    Điểm thứ hai là có hai nhóm chính trong đảng CS đang đấu đá nhau quyết liệt, một nhóm bảo thủ giáo điều và một nhóm lợi ích. Cả hai nhóm đều không có tâm vì dân vì nước, và cái tầm cũng chẳng có nốt. Cả hai đều lãnh đạo tồi và phá hoại thì giỏi (điển hình: nhóm lợi ích thì thẳng tay cho TQ thuê tất cả, chỉ cần có tiền là được, còn bọn bảo thủ giáo điều thì ôm chặc TQ vì ý thức hệ và nhắm mắt ký bao nhiêu văn bản, làm bao nhiêu việc để lấy lòng "anh bạn vàng"). Vì vậy thử hỏi có nhóm nào trong cái CHXHCNVN thật sự đặt nhiệm vụ đòi lại chủ quyền biển đảo trên hết? Chỉ có một chế độ dân chủ, quy tụ các trí thức yêu nước thật sự mới làm được điều đó.
    Sau cùng, TQ đã nắm quá nhiều tẩy của các lãnh đạo cao cấp của CHXHCNVN, thậm chí đã cài được người của họ vào các vị trí quan trọng (đọc lại vụ Nguyễn Chí Vịnh và lá thư của tướng Giáp). Ai có thể đảm bảo những kế hoạch, sách lược để giành lợi thế trong việc đòi lại chủ quyền trên biển Đông không bị phá từ trong phá ra?
    Tóm lại, việc giật sập CHXHCNVN là điều cần thiết. Nếu không thì không những HS không đòi lại được mà TS cũng chẳng còn, và VN sẽ luôn là một thằng đầy tớ hèn của đại gia TQ.

    Phản hồi: 

    Tại sao đặt vấn đề CHXHCNVN thừa kế HS-TS từ VNCH sau 1975, tức 1976? Thực tế ở VN từ 1955 -1975 bị chia cắt Nam - Bắc tại vĩ tuyến 17 là thực thi Hiệp Giơneva, nhằm giải giáp quân bị để tiến tới tổng tuyển cử cả nước , thống nhất đất nước. Điều này được Quốc tế giám sát . Nhưng do can thiệp của Mỹ ở phía Nam , dựng chế độ VNCH của Ngô Đình Diệm thân Mỹ. Tiếp đó là cuộc chiến tranh bắc - nam, có sự can dự của 2 phe : CNXH ở miền Bắc và phương Tây do Mỹ trực tiếp đem quân chiếm đóng miền Nam . Như vậy , nếu nhìn vào lịch sử của nước VN từ 1955 -1975 , thì đó là cuộc nội chiến , có sự can thiệp của nước ngoài . Nếu tính từ sau tuyên ngôn Độc lập 1945 - 1955 của nước VNDCCH, sau khi giành được Chính quyền và đánh bại sự đô hộ 87 năm của Thực dân Pháp trên đất VN,thì hiển nhiên lãnh thổ Việt nam là thống nhất. Do đó sau nội chiến 1975, Việt Nam thống nhất thì CHXHCNVN tiếp tục là chủ quyền lãnh thổ VN gồm , vùng biển , vùng trời. Như vậy không có chuyện thừa kế hay không thừa kế HS-TS . Về Công hàm của ông Phạm văn Đồng, nó chỉ có giá trị ngoại giao, chứ giữa VNDCCH và T.Q chưa hề có hiệp định ký kết xác nhận HS-TS là của T.Q. Dù có sự giao kết ngầm cho, bán, nhờ vả nhau giữa Đảng LĐVN với ĐCS T.Quốc thì nó cũng không có giá trị pháp lý . Do đó, giải pháp hiện nay là VN phải đưa các chứng cứ lịch sử có giá trị pháp lý chứng minh chủ quyền liên tục của VN đối với HS-TS cho quốc tế biết và kiện ra tòa án quốc tế. Đồng thời ĐCSVN, Nhà nước VN phải thay mặt nhân dân tỏ thái độ kiên quyết về chủ quyền HS-TS là của VN, T.Q chiếm đóng HS và 1 phần TS là phi pháp.

    Phản hồi: 

    [quote="Sóng Thần"]Ngoài ra, cho dù TQ đồng ý ra "toà" giải quyết thì ai dám bảo đảm ngoài công hàm Phạm Văn Đồng, TQ không sỡ hữu nhưng văn kiện mật, hiệp ước ngầm giửa 2 đảng, hoặc những bằng chứng thu âm khác khi các lãnh đạo đảng Vn đi TQ. Đến lúc cần thiết, TC tung ra những văn kiện "động trời" mới té ngữa thì "tức hộc máu." Chưa kể không ai dám bảo đảm dưới sức ép king tế, ngoại giao, quân sự của Trung Cộng, các "ông toà"-người của các quốc gia nằm ngoài tranh chấp- sẽ "chí công, vô tư" mà làm theo "luật." Lở mà "toà" tuyên bố VN thua kiện thì coi như mất cả chì lẫn chài mãi mãi, không có cơ hội cứu gỡ. Một khi đi kiện thì bao giờ cũng phải có sác xuất thua kiện, dù lớn hay nhỏ. Không ai biết chắc chắn TQ có những "bằng chứng" gì[/quote]

    Thì sao?

    Tại sao lại sợ những hiệp ước ngầm giữa hai đảng? Có công ước quốc tế nào công nhận hiệp ước giữa hai nước có tính cách ràng buộc cho các quốc gia?

    [quote="Dương Danh Huy"]Như vậy cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra sau khi CHXHCNVN ra đời năm 1976. Khi đó, chỉ có 2 trường hợp: một là CHXHCNVN có chủ quyền đối với HSTS, hai là không có. Và cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra từ đó cho đến năm có chuyện "giật sập" trên.

    Nếu chyện đã xảy ra là "CHXHCNVN không có chủ quyền đối với HSTS" (lưu ý tôi tin rằng chyện đã xảy ra là "CHXHCNVN có chủ quyền đối với HSTS"), thì có "giật sập" 1000 CHXHCNVN và dựng lên 1000 CHTBCNVN, thì cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra, cũng như không thay đổi được kết luận của Tòa dựa trên chuyện gì đã xảy ra.

    Để thay đổi chuyện gì đã xảy ra, cần chế tạo một cái máy có thể đi ngược thời gian.
    [/quote]

    Tôi cho rằng CHXHCNVN thừa kế VNCH thông qua CHMNVN và VNDCCH.

    Để giúp hoá giải "khế ước" của CH PVD, cần xác nhận có hay không có công bố của CHMNVN phản đối Trung cộng xâm lăng Hoàng sa.

    Hà nội và nhiều người ủng hộ họ vẫn hay nhắc đến bản tuyên bố này của chính phủ lâm thời CHMNVN nhưng chưa bao giờ trích dẫn chính thức hay chụp phóng bản của bản thông cáo này.

    Tôi đồ chừng họ chẳng có thông cáo, tuyên ngôn hay công bố nào ra hồn để xác nhận chủ quyền của Việt nam trên quần đảo Hoàng sa và phản đối Trung cộng khi chúng xâm lăng Hoàng sa nên họ chẳng dám trưng bằng chứng này ra.

    Phản hồi: 

    [quote=Dương Danh Huy]
    [quote=Khách Kẹt Đường]
    Do đó, để tiếp tục đấu tranh giành lại Hoàng Sa, việc cần làm là toàn dân ta phải vùng lên giật sập chế độ bán nước CHXHCNVN, hậu thân của VNDCCH, tuyên bố CÔNG KHAI với toàn thế giới rằng chế độ này và cha đẻ của nó đã TIẾM QUYỀN, CƯỚP ĐOẠT những quyền căn bản của toàn dân Việt (trong đó có quyền dân tộc iự quyết) và đã thông đồng với TQ để BÁN NƯỚC và chuyển giao VN (trong đó có HS, TS và Biển Đông) cho TÀU. Nhân dân VN sẽ thành lập chế độ MỚI cho nước VN thống nhất, tự nhận là KẾ TỤC của nước VN thống nhất trước năm 1954 (tức trước Hội nghị Genève) đến nay, từ chế độ BẢO ĐẠI, vị vua cuối cùng của triều Nguyễn (mà tổ tiên là các chúa Nguyễn đã có công khai phá Hoàng Sa, Trường Sa) cho đến thời VNCH, hậu thân rõ ràng của chế độ BẢO ĐẠI. Toàn dân VN PHỦ NHẬN mọi hành vi phi pháp của chính thể VNDCCH về Hoàng Sa, Trường Sa, dù đã được bạch hóa hay còn giữ bí mật (mà TQ hiện đang nắm như những bài tẩy).
    [/quote]

    Nếu chyện đã xảy ra là "CHXHCNVN không có chủ quyền đối với HSTS" (lưu ý tôi tin rằng chyện đã xảy ra là "CHXHCNVN chủ quyền đối với HSTS"), thì có "giật sập" 1000 CHXHCNVN và dựng lên 1000 CHTBCNVN, thì cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra, cũng như không thay đổi được kết luận của Tòa dựa trên chuyện gì đã xảy ra.

    Để thay đổi chuyện gì đã xảy ra, cần chế tạo một cái máy có thể đi ngược thời gian.[/quote]
    Có ít nhất một cách là VN triệt để cải cách như người Nhật từng làm. Và chuyện "giật sập" CHXHCN là lẽ đương nhiên. Rồi chờ TQ đại lục suy sụp như VNCS vậy.

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Kẹt Đường]Tất cả những gì ông DƯƠNG DANH HUY nêu ra đều có vẻ đúng. Nhưng nếu ta đặt ngược vấn đề như sau thì có lẽ việc lấy lại Hoàng Sa còn có hy vọng làm được, thay vì nói như ông HUY là chấp nhận chuyện đã rồi, cố làm sao cho đất nước hùng cường hơn, có thế lực hơn để chờ thời cơ xoay chuyển vấn đề.
    [/quote]

    Vấn đề không phải là chúng ta chấp nhận chuyện đã rồi.

    Vấn đề, và điều tôi nói trong bài, là nếu ra Tòa thì Tòa phải xét những gì đã xảy ra.

    [quote=Khách Kẹt Đường]
    Giả dụ vào năm 1975 bên thắng cuộc không phải là VNDCCH (miền Bắc) mà là VNCH (miền Nam) thì cơ sở pháp lý về chủ quyền của nước VN thống nhất trên Hoàng Sa, Trường Sa là rõ ràng, mạnh mẽ và không bị LẤN CẤN về những hành động (hở hay kín) của phía VNDCCH về chủ quyền HS, TS đối với TQ, như Công hàm bán nước Phạm Văn Đồng (và các mật ước giữa các ông MAO và HỒ mà hiện nay chưa ia biết chắc là đã có hay không).[/quote]

    Đúng vậy, giả dụ vào năm 1975 bên thắng cuộc không phải là VNDCCH (miền Bắc) mà là VNCH (miền Nam), thì lập luận của VN về HSTS sẽ vững chắc hơn nhiều.

    Nhưng chúng ta không sống trong giả dụ, và giả dụ không làm thành luật luận pháp lý có thể thuyết phục các nhà luật sư, luật học.

    [quote=Khách Kẹt Đường]
    Do đó, để tiếp tục đấu tranh giành lại Hoàng Sa, việc cần làm là toàn dân ta phải vùng lên giật sập chế độ bán nước CHXHCNVN, hậu thân của VNDCCH, tuyên bố CÔNG KHAI với toàn thế giới rằng chế độ này và cha đẻ của nó đã TIẾM QUYỀN, CƯỚP ĐOẠT những quyền căn bản của toàn dân Việt (trong đó có quyền dân tộc iự quyết) và đã thông đồng với TQ để BÁN NƯỚC và chuyển giao VN (trong đó có HS, TS và Biển Đông) cho TÀU. Nhân dân VN sẽ thành lập chế độ MỚI cho nước VN thống nhất, tự nhận là KẾ TỤC của nước VN thống nhất trước năm 1954 (tức trước Hội nghị Genève) đến nay, từ chế độ BẢO ĐẠI, vị vua cuối cùng của triều Nguyễn (mà tổ tiên là các chúa Nguyễn đã có công khai phá Hoàng Sa, Trường Sa) cho đến thời VNCH, hậu thân rõ ràng của chế độ BẢO ĐẠI. Toàn dân VN PHỦ NHẬN mọi hành vi phi pháp của chính thể VNDCCH về Hoàng Sa, Trường Sa, dù đã được bạch hóa hay còn giữ bí mật (mà TQ hiện đang nắm như những bài tẩy).
    [/quote]

    Như vậy cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra sau khi CHXHCNVN ra đời năm 1976. Khi đó, chỉ có 2 trường hợp: một là CHXHCNVN chủ quyền đối với HSTS, hai là không có. Và cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra từ đó cho đến năm có chuyện "giật sập" trên.

    Nếu chyện đã xảy ra là "CHXHCNVN không có chủ quyền đối với HSTS" (lưu ý tôi tin rằng chyện đã xảy ra là "CHXHCNVN chủ quyền đối với HSTS"), thì có "giật sập" 1000 CHXHCNVN và dựng lên 1000 CHTBCNVN, thì cũng không thay đổi được chuyện gì đã xảy ra, cũng như không thay đổi được kết luận của Tòa dựa trên chuyện gì đã xảy ra.

    Để thay đổi chuyện gì đã xảy ra, cần chế tạo một cái máy có thể đi ngược thời gian.

    Phản hồi: 

    Tất cả những gì ông DƯƠNG DANH HUY nêu ra đều có vẻ đúng. Nhưng nếu ta đặt ngược vấn đề như sau thì có lẽ việc lấy lại Hoàng Sa còn có hy vọng làm được, thay vì nói như ông HUY là chấp nhận chuyện đã rồi, cố làm sao cho đất nước hùng cường hơn, có thế lực hơn để chờ thời cơ xoay chuyển vấn đề.

    Giả dụ vào năm 1975 bên thắng cuộc không phải là VNDCCH (miền Bắc) mà là VNCH (miền Nam) thì cơ sở pháp lý về chủ quyền của nước VN thống nhất trên Hoàng Sa, Trường Sa là rõ ràng, mạnh mẽ và không bị LẤN CẤN về những hành động (hở hay kín) của phía VNDCCH về chủ quyền HS, TS đối với TQ, như Công hàm bán nước Phạm Văn Đồng (và các mật ước giữa các ông MAO và HỒ mà hiện nay chưa ia biết chắc là đã có hay không). Chủ quyền của VN ở HS và TS là liên tục, nhất quán, rõ ràng từ ít nhất là thời chúa Nguyễn, qua triều nhà Nguyễn, đến tận thời Đế quốc VN của vua BẢO ĐẠI (do chính phủ Trần Trọng Kim nắm giữ), truyền qua VNCH đến năm 1975. Chính quyền VNDCCH (do ông Hồ thành lập năm 1945) đã CƯỚP cái chính quyền này của vua BẢO ĐẠI, không kinh qua những cuộc bầu cử công khaị đúng đắn mà đã nắm giữ nó bằng đầu súng và lưỡi lê, trong khi đó Chính quyền của BẢO ĐẠI được kế tục hợp pháp qua hai nền Cộng Hòa ở miền Nam (trên danh nghĩa là đại diện cho toàn quốc từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu). Do đó, để tiếp tục đấu tranh giành lại Hoàng Sa, việc cần làm là toàn dân ta phải vùng lên giật sập chế độ bán nước CHXHCNVN, hậu thân của VNDCCH, tuyên bố CÔNG KHAI với toàn thế giới rằng chế độ này và cha đẻ của nó đã TIẾM QUYỀN, CƯỚP ĐOẠT những quyền căn bản của toàn dân Việt (trong đó có quyền dân tộc iự quyết) và đã thông đồng với TQ để BÁN NƯỚC và chuyển giao VN (trong đó có HS, TS và Biển Đông) cho TÀU. Nhân dân VN sẽ thành lập chế độ MỚI cho nước VN thống nhất, tự nhận là KẾ TỤC của nước VN thống nhất trước năm 1954 (tức trước Hội nghị Genève) đến nay, từ chế độ BẢO ĐẠI, vị vua cuối cùng của triều Nguyễn (mà tổ tiên là các chúa Nguyễn đã có công khai phá Hoàng Sa, Trường Sa) cho đến thời VNCH, hậu thân rõ ràng của chế độ BẢO ĐẠI. Toàn dân VN PHỦ NHẬN mọi hành vi phi pháp của chính thể VNDCCH về Hoàng Sa, Trường Sa, dù đã được bạch hóa hay còn giữ bí mật (mà TQ hiện đang nắm như những bài tẩy).

    Việc giành lại Hoàng Sa là lâu dài, gian khổ, nhưng điều cần nhất là phải TRỪNG TRỊ những kẻ đã BÁN NƯỚC, bất kể kẻ đó là ai, và giành lại quyền làm chủ đất nước, đoàn kết toàn dân, giáo dục các thế hệ trẻ về lịch sử TRUNG THỰC của Tổ quốc, nuôi dưỡng lòng YÊU NƯỚC của các thệ hệ MỚI, từ đó xây dựng nước VN thống nhất có đủ uy tín, nội lực, để đòi lại Hoàng Sa từ tay bọn xâm lược TQ.

    Phản hồi: 

    Tôi nghiêng về đồng ý với những nhận định của ông Dương D. Huy. Cá nhân tôi muốn nêu ra thêm vài suy nghĩ, có thể là sai hoặc phiến diện để mọi người chỉ trích hoặc thêm ý.
    Theo tôi trong tương lai gần, và trung (trong vòng 100 năm) VN khó lấy lại được HS, dù một phần hoặc toàn bộ. Theo suy luận của cá nhân, tôi thấy có vài lý do sau:

    1. TQ đã xây dựng một căn cứ tàu ngầm sâu trong lòng đất và biển ở đảo Hải Nam. Căn cứ này sẽ là "nhà" của hạm đội tàu ngầm SSBN (ballisitic missile nuclear submarines)(1). SSBN là một "strategic weapon platform," vũ khí chiến lược tối quan trọng với an ninh quốc gia, một trong 3 cột trụ về chiến lược "răn đe hạt nhân" của các cường quốc. Vị trí quần đảo HS nằm không xa Hải Nam, nếu HS nằm trong tay một quốc gia-VN chẳng hạn-chỉ cần đặt một trạm kiểm thính, theo dõi, thì những bước đi của SSBN TQ vừa ra khỏi ngõ, thiên hạ đã tỏ tường. Đi theo ra huớng Đông thì chạm mặt HQ Đài Loan, và sẽ bị hạm đội 7 HQ Hoa Kỳ, Nhật Bản từ Nhật Bản, Nam Hàn đón lõng ở những hướng đi khác. Hướng Bắc thì gặp HQ của Nga. Bị bủa vây 2 hướng Bắc và Đông. Chỉ còn đường xuôi Nam hướng ra Ấn Độ Dương. Muốn thế thì phải đi ngang HS. Kiểm soát được HS sẻ đảm bảo những chuyến hải trìng của SSBN TQ được thuận buồm xuôi gió khi ra khỏi "nhà." Với tầm quan trọng và vị trí như thế, thật khó tưởng tượng TQ sẽ nhả ra HS, dù chỉ một đảo.

    2. Còn chuyện kiện TQ ra "toà quốc tế" tôi cũng thấy khó ăn. Tôi đồng ý với ông Dương D. Huy là VN và Phillipines ở 2 vị thế khác nhau. Khác VN Phillipines trước giờ chả có ân oán, ân huệ gì với Trung Cộng cả, nên chắc chắn sẽ không có những khó khăn đại loại như "công hàm Phạm Văn Đồng" để mà TQ bắt chẹt. Quan trọng hơn là hiệp ước quốc phòng hỗ tương từ bao đời nay với Hoa Kỳ giúp Phillipines có thể mạnh miệng. Đánh chó phải nể mặt chủ, Trung Cộng không thể nào dám mạnh tay với Phillipines. Vn ngày nào còn dưới quyền cai trị của đảng CS thì khó mà gây niềm tin cần thiết với các quốc gia không CS để mà có vị thế như Phillipines.

    3. Ngoài ra, cho dù TQ đồng ý ra "toà" giải quyết thì ai dám bảo đảm ngoài công hàm Phạm Văn Đồng, TQ không sỡ hữu nhưng văn kiện mật, hiệp ước ngầm giửa 2 đảng, hoặc những bằng chứng thu âm khác khi các lãnh đạo đảng Vn đi TQ. Đến lúc cần thiết, TC tung ra những văn kiện "động trời" mới té ngữa thì "tức hộc máu." Chưa kể không ai dám bảo đảm dưới sức ép king tế, ngoại giao, quân sự của Trung Cộng, các "ông toà"-người của các quốc gia nằm ngoài tranh chấp- sẽ "chí công, vô tư" mà làm theo "luật." Lở mà "toà" tuyên bố VN thua kiện thì coi như mất cả chì lẫn chài mãi mãi, không có cơ hội cứu gỡ. Một khi đi kiện thì bao giờ cũng phải có sác xuất thua kiện, dù lớn hay nhỏ. Không ai biết chắc chắn TQ có những "bằng chứng" gì.

    Tóm lại theo tôi, trong tương lai gần, và không xa thì việc đòi lại chủ quyền HS còn rất nhiều khó khăn. TS thì có lẽ dễ hơn đôi chút. Việc cần và phải làm thì chắc có lẽ cứ tiếp tục lên tiếng (rhetoric) và truyền dạy cho thế hệ sau này thôi. Mượn câu nói của người CS "trường kỳ kháng chiến" cho tới khi nào thế cuộc thay đổi thì may ra.

    Ref.
    1. http://blogs.fas.org/security/2008/04/new-chinese-ssbn-deploys-to-hainan...

    Phản hồi: 

    Nói huyên thuyên quá. CHXHCN VN là chính thể kế tục của VNDCCH, CHND TH còn đang giữ một lô lốc bằng chứng chứng minh VNDCCH đã không coi VNCH là quốc gia độc lập có chủ quyền, chỉ coi chính quyền VNCH là nguỵ quyền, Nam VN là vùng đất bị ngoại bang (Mỹ) xâm lược, VNDCCH đã gửi công hàm cấp chính phủ chính thức công nhận chủ quyền của CHND TH đối với Hoàng Sa, Trường Sa, đã cho in bản đồ với tên hai quần đảo này được ghi rõ ràng theo địa danh của CHND TH là Tây Sa và Nam Sa.

    Nay xúi bậy đưa ra toà án quốc tế để kiện tụng thì CHND TH sẽ trưng ngay các bằng chứng kia ra, CHXHCN VN chỉ có ngọng thôi chứ nói năng được gì. Chỉ tổ phơi bày thêm cái bản mặt phản quốc hại dân của nhà sản cho chúng chửi !