Dương Thụ - 8 mẩu suy nghĩ về giới trẻ và “Élite” (*) trẻ

  • Bởi Admin
    21/01/2014
    11 phản hồi

    Dương Thụ

    Người Việt Nam tinh hoa trước tiên phải là một người nặng nợ với nơi mình sinh ra, yêu tiếng mẹ đẻ và nền văn hóa dân tộc rồi mới nói đến trình độ học thức, sự chuyên sâu và một năng lực thẩm mỹ cao dựa trên nền tảng văn hóa cơ bản vững vàng, dầy dặn. Người tinh hoa phải có khả năng tỏa sáng và lôi cuốn người khác trong những công việc mang lại lợi ích cho nhân dân và Tổ quốc mình. Tinh hoa không chỉ là giá trị trên phương diện nhận thức mà còn là giá trị trên phương diện hành động. “Trí thức trùm chăn” thì dù giỏi đến mấy, tinh tế đến mấy cũng không thể gọi là tinh hoa được. Và những “trí thức mất gốc” thì cũng thế.

    1- Tiếp xúc với các bạn trẻ, ở tầng lớp có học, một điều dễ nhận thấy là sự tự tin. Tự tin lắm. Khác với với bọn tôi khi còn trẻ thường rất rụt rè, nhất là đứng trước những người lớn tuổi, những người từng trải hơn mình, những người có tên tuổi, địa vị hơn mình. Nhưng tự tin do không hiểu mình ở đâu, mình nói với ai nói tóm lại do không hiểu mình thật sự là ai thì...

    Nói chuyện với tôi vài lần, một nhạc sĩ trẻ tâm sự “Bây giờ cháu mới hiểu, cháu cũng không giỏi hơn chú” (dĩ nhiên có thể bạn ấy giỏi hơn, nhưng tự cho người khác kém mình khi chưa biết gì nhiều về người ấy thì không ổn lắm).

    Tôi có cảm tưởng các bạn trẻ biết nhiều nhưng sự hiểu lại không được như thế. Khi không có sự cân bằng cần thiết người ta dễ trở thành kẻ ba hoa mà không hay biết, khiến thái độ tự tin của ta trở thành sự thiển cận đáng ghét.

    Hiểu biết phải được tích lũy từ nhỏ, nó không đơn giản chỉ là việc tiếp thu kiến thức khi ta còn ngồi trên ghế nhà trường, càng không chỉ là vấn đề tự học, cũng không chỉ bằng việc đọc, nghe xem (đấy là chưa nói tới việc đọc xem nghe cái gì) mà còn là những va chạm, trải nghiệm trong cuộc đời thực, là việc chúng ta sử dụng quĩ thời gian như thế nào cho việc tích lũy, là việc cơ thể của chúng ta được sống như thế nào (cơ bắp có thường xuyên vận động không, năm giác quan: thính giác, thị giác, khứu giác, xúc giác, vị giác có được sống phong phú?). Hiểu biết được hình thành như thế làm nên sự tự tin.Cái tự tin ấy mới thật đáng quí và có lẽ nó là một trong những phẩm chất hàng đầu cần phải có nếu ta muốn thành công.


    Nhạc sĩ Dương Thụ

    2- Tôi quan sát thấy giới trẻ hiện nay ngông cuồng liều lĩnh hơn, muốn chứng tỏ, muốn làm khác người hơn thời bọn tôi. Ngông cuồng, liều lĩnh (chứ không phải là sự táo bạo), muốn chứng tỏ (chứ không phải là tự tôn), muốn làm khác người (chứ không phải là có cá tính) là những nét tâm lý thông thường thuộc về lứa tuổi là cái trẻ của tuổi mà gọi đúng chữ là trẻ con.

    “Trẻ con” lâu quá là một điều không hay. Cái chúng ta cần là cái trẻ của sống chứ không phải là cái trẻ của tuổi, sống trẻ chứ không phải trẻ con. Các bạn trẻ lớn lên trong hoàn cảnh xã hội khác bọn tôi, có nhiều điều kiện thuận lợi hơn nhưng được gia đình và xã hội nuông chiều quá nên cái sự “trẻ con” này lâu quá có lẽ là điều khó thể tránh khỏi.

    Thi sĩ Tản Đà đã từng than thở: Dân ba mươi triệu đâu người lớn/ Nước bốn ngàn năm vẫn trẻ con.

    Chính là cái trẻ con này đó. Sự trưởng thành của một thế hệ không tính bằng số tiền họ kiếm được mà bằng cái tầm văn hóa mà họ đạt tới, nhưng tôi nghĩ rằng nhiều bạn trẻ đã nghĩ khác.

    Biết kiếm tiền và kiếm được nhiều tiền, tuổi trẻ bây giờ khôn ngoan hơn thời bọn tôi nhiều lắm. Trong hoạt động văn hóa, họ “tiếp thị” rất giỏi và biết cách tự lăng xê mình. Hãy tham dự những cuộc triển lãm, những cuộc trình diễn, hãy đọc báo chí xem họ viết về họ thì sẽ hiểu thế hệ bọn tôi là một thế hệ khờ khạo. Trong một bài báo tôi có viết: “Khôn khéo lọc lõi là phẩm chất của sự già nua. Ngông cuồng muốn tỏ ra, muốn khác người lại là tính khí trẻ con. “Trẻ con” không làm ra nghệ thuật và sự “già nua” cũng thế” (Sống trẻ-Doanh nhân cuối tuần). Mà đâu chỉ ở trong nghệ thuật. Điều này đúng hầu như ở mọi lĩnh vực. Một thế hệ tốt không thể đồng sở hữu một lúc cả hai “phẩm chất” đối nghịch như thế.

    3- Tôi sống trong hẻm, suốt ngày nhạc thị trường, không muốn nghe cũng phải nghe. Trong hàng ngàn câu hát có một câu tôi bị nghe nhiều lần: “Tình yêu đến anh chẳng cần chi, tình yêu đi anh không hề hối tiếc”. Một sự vô cảm khủng khiếp. Dĩ nhiên đây chỉ là một câu hát, người viết ra nó, người nghe nó là giới trẻ song chắc không phải là những người tinh hoa trẻ tuổi nhưng nó vẫn khiến ta lo ngại và thật sự là một lời cảnh báo.

    Trong vòng hơn chục năm trở lại đây dấu hiệu của sự vô cảm ngày càng rõ. Nội tâm nghèo nàn, phản ứng yếu ớt trước cái xấu, trước sự tha hóa, thích sự hào nhoáng choáng lộn bên ngoài, đánh mất phản ứng với cái giả... là những biểu hiện rõ nhất.

    Đi theo sự vô cảm là một lối sống và một cách nghĩ cũng rất “có vấn đề”. Đập vào mắt tôi hàng ngày là những tấm biển quảng cáo của một hãng mỹ phẩm có một câu slogan “để đời”: “Sống là không chờ đợi”. Đây không phải là một câu nói chơi nếu ta nhìn vào những gì đang diễn ra hiện nay. Các bạn trẻ rất ưa chuộng thời trang và đổi mốt liên tục. Cái chưa thành đã phá bỏ để thay vào một cái khác, cuối cùng chẳng thành một cái gì cả. Cho nên chữ “đổi mới” có nguy cơ biến thành nơi ẩn náu của sự phá hoại.

    Sống gấp, sống vội, sống với cái trước mắt, không nhìn thấy muốn làm được một cái gì đó phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, phải có một quá trình, đương nhiên các bạn sẽ nôn nóng, thiếu kiên nhẫn, một thói xấu tai hại cản trở sự phát triển và ngăn trở người ta đến với thành công đích thực. Nếu giới trẻ quả thật là như thế thì elité (tinh hoa) của họ sẽ ra sao?

    4- Tôi thường nhận được một câu như thế này ở những người bạn trẻ tuổi: “Chú đúng là lơ mơ thật, chẳng thực tế một chút nào”. Quả thật các bạn trẻ đã nhận ra sự vượt trội của họ trong chuyện này. Tôi thì đã đành, lơ mơ bẩm sinh. Còn bạn bè tôi không đến nỗi tệ như thế, nhưng tôi thừa nhận là họ, so với lớp trẻ hậu sinh cũng “chẳng thực tế chút nào”. Tuy nhiên có một điều ta cần để ý là ranh giới giữa thực tế và thực dụng rất mong manh.

    Trong cuộc sống, thực tế là tối cần thiết nhưng thực dụng thì nguy hiểm. Người thực dụng thì được nhiều (những giá trị vật chất) nhưng cũng mất nhiều (những giá trị tinh thần, thứ mà tiền bạc không thể mua được). Không biết các bạn đã suy nghĩ kỹ về điều này chưa.

    5- Mục đích của việc học tập là để tạo dựng tri thức nền tảng (văn hóa nền), hoàn thiện nhân cách và phát triển cơ thể để làm người. Giới trẻ bây giờ được sự ủng hộ của gia đình và xã hội có mục đích học cụ thể hơn nhiều: Học nhằm kiếm mảnh bằng để làm quan và để làm giầu. Việc hoàn thiện nhân cách và văn hóa nền bị đặt xuống hàng thứ yếu. Kết quả nằm ở những mẩu đối thoại sau đây:

    - Bạn có lý tưởng không?

    - Không!

    - Bạn có mục đích sống không?

    - Có.

    - Mục đích ấy là gì?

    - Học ngành ngân hàng, quản trị kinh doanh hoặc luật để có một chỗ làm tốt, lương cao…

    Thế hệ sinh ra sau chiến tranh là thế hệ gì? Một câu hỏi mà tôi muốn các bạn trẻ trả lời..

    6- Tôi có may mắn được làm việc cùng với các nhạc sĩ trẻ và có dịp tiếp xúc với một số bạn trẻ ở những ngành khác nhau. Nhiều người trong số họ là những nhân vật hàng đầu, tốt nghiệp ở những trường đại học danh tiếng ở nước ngoài. Có thể coi họ là những élite đương đại. Thông minh, sắc sảo, có kiến thức chuyên ngành rất sâu, rộng và mở trong suy nghĩ về con người và nhiều vấn đề xã hội, điều mà bọn tôi phần lớn là hẹp và đóng hơn. Khả năng thích ứng với môi trường mới tốt hơn bọn tôi nhiều.

    Nhưng... có vẻ họ chỉ sống trong hiện tại, cho hiện tại. Quá khứ nhẹ bồng, đôi lúc họ thăm viếng nó như một khách du lịch, đôi lúc chơi với nó như một thứ trò chơi trong những ngày lễ hội. Tôi là một người-ngày-xưa, hay để ý đến chuyện gốc và mất gốc nên lờ mờ nghĩ rằng chừng vài chục năm nữa, nếu cứ đà như thế này chúng ta sẽ có một Việt Nam khác, quốc tế hơn cả Singapore. Nước Việt Nam ấy sẽ có nhiều chuyên gia giỏi, nhiều công nhân tay nghề cao làm việc cho các Hãng, các tập đoàn siêu quốc gia, sẽ sử dụng một thứ siêu ngôn ngữ có tỷ lệ 10% từ thuần Việt, 40% từ Hán Việt, 50% từ tiếng Anh (ví dụ khi viết thư tình, cụm từ “anh yêu em” cầm chắc sẽ được thay thế bằng “I love you”) và người giầu có sẽ mở tài khoản ở các ngân hàng Thụy Sĩ, mua bất động sản ở Singapore, ở Pháp, Anh Quốc và Mỹ để lấy chỗ cho con cái đi học và cho mình nghỉ ngơi (còn dân trung lưu sẽ mua nhà ở Vientiane, Luang Prabang bên Lào để một năm vài tháng sang đó thụ hưởng đời sống thanh bình). Tôi mong rằng cái ý nghĩ lờ mờ này chỉ là do bị ám ảnh bởi những suy tưởng sai lầm của mình.

    Người Việt Nam tinh hoa trước tiên phải là một người nặng nợ với nơi mình sinh ra, yêu tiếng mẹ đẻ và nền văn hóa dân tộc rồi mới nói đến trình độ học thức, sự chuyên sâu và một năng lực thẩm mỹ cao dựa trên nền tảng văn hóa cơ bản vững vàng, dầy dặn. Người tinh hoa phải có khả năng tỏa sáng và lôi cuốn người khác trong những công việc mang lại lợi ích cho nhân dân và Tổ quốc mình. Tinh hoa không chỉ là giá trị trên phương diện nhận thức mà còn là giá trị trên phương diện hành động. “Trí thức trùm chăn” thì dù giỏi đến mấy, tinh tế đến mấy cũng không thể gọi là tinh hoa được. Và những “trí thức mất gốc” thì cũng thế.

    7- Nhìn nhận giới trẻ như thế liệu có bi quan quá không?

    Thời buổi này đáng sợ nhất là thái độ lạc quan tếu và sự ảo tưởng. Kết cục của nó sẽ là một bi quan tuyệt đối. Không ảo tưởng và cũng chẳng bi quan, cuộc sống là như thế. Những người có lương tâm một chút, hiểu biết một chút, ai cũng nhận ra sống bây giờ vui ít buồn nhiều bởi có rất nhiều cái chưa được, nhiều cái hỏng, nhiều sự thoái hóa ở ngay chính bản thân mình, của gia đình mình, của xã hội chứ chẳng cứ gì của giới trẻ.

    Thật khó mà có thể cất cao giọng hát cái câu hát của anh Trịnh Công Sơn “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”. Không có nhiều niềm vui đến như thế để chúng ta chọn lựa. Tôi đã trải qua một cuộc sống gian khổ mới nghiệm ra rằng chính nỗi buồn chứ không phải niềm vui, mới là quan trọng. Nhờ nó mà ta sống tốt hơn, nhờ nó mà ước muốn đổi thay, nhờ nó mà đi tới.

    8- Giới trẻ cũng có nhiều người hay, có những người thật sự là élite của xã hội mới, ở nhiều khía cạnh họ tinh hoa hơn bọn tôi nhiều lắm. Nhưng người élite trẻ thì có, còn giới élite trẻ thì chưa. Thế hệ bọn tôi cũng thế, cũng chưa nốt. Chỉ có thế hệ các cụ, những người tinh hoa làm thành hẳn một tầng lớp xã hội, tầng lớp này tham gia cách mạng trở thành những nhân vật chủ chốt của một cuộc lật đổ ngoạn mục nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại: Lật đổ chế độ thực dân xây dựng nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, một quốc gia độc lập có chủ quyền đầu tiên trong hệ thống thuộc địa Pháp…

    Vậy làm thế nào để những người tinh hoa trẻ trở thành một tầng lớp, một lực lượng có vai trò dẫn đạo xã hội như các cụ ngày xưa (và như tất cả những gì mà giới élite ở các quốc gia phát triển khác làm được)? Người tinh hoa chẳng thể từ trên trời rơi xuống, nó vẫn là sản phẩm của một nền giáo dục, một hệ thống chính trị và một cấu trúc xã hội nhất định. Giới trẻ hiện nay chính là sản phẩm của nền giáo dục, hệ thống chính trị và cấu trúc xã hội của chúng ta. Tìm ra những khiếm khuyết của giới trẻ rồi đổ lỗi cho họ là sai lầm, là vô trách nhiệm.

    Làm thế nào để có nhiều người trẻ tinh hoa, và để những người trẻ này liên kết với nhau thành thành một giới, một lực lượng giữ vai trò quyêt định tương lai của dân tộc? Câu hỏi này dành cho những nhà hoạch định chính sách, những nhà quản lý và có thể là cả túi tiền của các đại gia.

    (*) tạm dịch là tinh hoa.

    Dương Thụ
    Theo Vietnamnet

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Trích dẫn:
    ... Giới trẻ hiện nay chính sản phẩm của nền giáo dục, hệ thống chính trị và cấu trúc xã hội của chúng ta. Tìm ra những khiếm khuyết của giới trẻ rồi đổ lỗi cho họ là sai lầm, là vô trách nhiệm...

    Tác giả nói đúng.

    Nếu Giới Trẻ (con, cháu, em) là sản phẩm của giới đi trước, họ có tốt đẹp, xấu xa, tài giỏi hoặc dở etc... phần nhiều, lỗi của người đi trước.

    Nếu nói về giới, trong lịch sử VN cận đại, có 2 giới được điểm cao trên đất Cờ Hoa.

    Sau '75, giới sinh viên, học sinh khi bước đất vùng đất hứa quá mới lạ, thiệt thòi nhiều mặt, ko khác chi những người câm/mù/điếc, họ đã phá tất cả những rào cản để tạo ra những Mark, những Dấu Ấn ở những sân trường trung học, đại học. Khi ra đời làm việc, họ đã làm dân bản xứ hài lòng. Những bậc tiền bối, đàn anh của họ đã hãnh diện và mát ruột về họ.

    Để rồi ko lâu sau đó, những người em đi sau cũng được hưởng lây những thành quả, những tiếng tăm của những người anh đã tiên phong và khai phá để lại.

    Vài thập niên sau, cả hai giới này ngày nay đều có những con cháu cùng tuổi với họ trước đây. Phần lớn, Sản Phẩm của họ đều là những người hiền lành, có khả năng tỏa sáng ở những sân trường đại học nổi tiếng hơn giới đi trước. Một điểm thú vị, ngay hiện tại, khi tìm hiểu hoặc nhìn lại chặng đường của những người đã trải qua cách đây vài thập niên, họ có phần vị nể. Một số ko ít, họ ước ao gặt hái được những thành quả như cha chú cô bác của họ etc...

    Riêng cá nhân khi ngắm nhìn giới con cháu ngày này, chỉ có 1 điều hơi tiếc tiếc. Trong những buổi party gia đình hoặc bạn hữu, thỉnh thoảng nghe tin có cháu sắp ra trường, chuẩn bị lên đại học. Hơn 70%, các cháu thường học y, dược, nha sĩ, kỹ sư etc... Những lúc nghe như vậy, thường nói 1 câu đại ý: "Con có biết những người khỏe mạnh, yêu đời, thường ko tìm đến y sĩ hay ko? Và chỉ có những người mang bịnh trong người tìm đến con khi con thành công."

    Hoặc rằng con có bao giờ ước mơ thành những phi công, thuyền trưởng, kiến trúc sư etc... mỗi lần con thấy máy bay trên trời, những con tàu ngoài biển khơi hoặc những kiến trúc đẹp hay ko? Hoặc con có bao giờ, dù chỉ 1 lần, nghĩ mình muốn thử lửa ở trường Võ Bị Westpoint mà khi con thành công, những bác sĩ, y sĩ vui lòng bắt tay con hoặc mỉm cười với con mỗi khi con có mặt ở những nơi có tiệc tùng.

    Những lúc đó, các cháu nhìn và nghĩ người chú đang coỏng tiếng Mêhicô.

    Có lẽ, vài ngàn năm nô lệ dường như đã triệt tiêu máu adventure của con cháu Việt trên đất Mẽo. Vài kiếp nữa có thể đổi thay.

    Dương Thụ: nhận diện lại đời sống nhạc Việt

    Liệu trong âm nhạc của ta hiện nay có những người trẻ tuổi được coi là những elite mới?

    - Tôi nghĩ là có, như Anh Quân, Huy Tuấn, Quốc Trung chẳng hạn. Họ vừa có học (được đào tạo qua nhạc viện ở cả trong nước và nước ngoài) thông thạo ngoại ngữ (Anh Quân, Huy Tuấn biết tiếng Đức, tiếng Anh, tiếng Nga; Quốc Trung biết tiếng Anh) sống văn minh (lái xe hơi cừ, giỏi vi tính, thành thạo những kỹ thuật mới về hình và tiếng, có phòng thu với máy móc hiện đại...), chơi nhạc văn minh (là nhạc công chơi nhạc funk, R&B, World Music đẳng cấp, có thể đứng trong các ban nhạc trẻ cỡ Châu âu mà không phải xấu hổ). Họ có được cái quyền lực văn hóa nhất định đối với công chúng trẻ và lôi kéo được nhiều người theo mình.

    http://vanhienviettoc.freeservers.com/an-duongthu.htm

    ... "vài chục năm nữa, nếu cứ đà như thế này chúng ta sẽ có một Việt Nam khác, quốc tế hơn cả Singapore. Nước Việt Nam ấy sẽ có nhiều chuyên gia giỏi, nhiều công nhân tay nghề cao làm việc cho các Hãng, các tập đoàn siêu quốc gia, sẽ sử dụng một thứ siêu ngôn ngữ có tỷ lệ 10% từ thuần Việt, 40% từ Hán Việt, 50% từ tiếng Anh (ví dụ khi viết thư tình, cụm từ “anh yêu em” cầm chắc sẽ được thay thế bằng “I love you”) và người giầu có sẽ mở tài khoản ở các ngân hàng Thụy Sĩ, mua bất động sản ở Singapore, ở Pháp, Anh Quốc và Mỹ để lấy chỗ cho con cái đi học và cho mình nghỉ ngơi (còn dân trung lưu sẽ mua nhà ở Vientiane, Luang Prabang bên Lào để một năm vài tháng sang đó thụ hưởng đời sống thanh bình)".
    Nếu quả thật được như thế thì "phúc 70 đời" cho dân Việt Nam nghèo hèn nhà mình rồi còn mong cái nỗi giề ?!

    Ông này là nhạc sĩ thì đầu tiên phải 'tự vấn' là tại sao nhiều nhạc sĩ trẻ thời xưa mới chỉ 19, 20 tuồi đầu đã sáng tác được những nhạc phẩm với giai điệu quyến rũ, thấm đẫm tự tình của người Việt, lời nhạc rất sâu lắng, đi vào lòng người, thể hiện được tư duy sâu sắc và nội tâm phong phú của con người thật sự rưởng thành.

    Chỉ từ câu chuyện trong phạm vị hạn hẹp của nghề nghiệp như thế, ắt hẵn bản thân ông nhạc sĩ phải lờ mờ nhận ra được cái nguyên nhân đã 'đẻ' ra một bầy trẻ đồng nghiệp lôm côm như ngày hôm nay, từ đó có thể qui nạp ra cái căn nguyên đã khiến phần nhớn các đứa trẻ Việt 'đương đại' khác cũng lôm côm không kém !

    "là sản phẩm của nền giáo dục, hệ thống chính trị và cấu trúc xã hội của chúng ta. Tìm ra những khiếm khuyết của giới trẻ rồi đổ lỗi cho họ là sai lầm, là vô trách nhiệm" . Tôi thấy thú vị và có thể là tâm đắc với câu kết trên của Nhạc sỹ Dương Thụ. Khá nhẹ nhàng nhưng rất sâu sắc , khi ông đặt ra 8 câu hỏi để tự trả lời , cho chính ông và cả những người có trách nhiệm với thế hệ trẻ ngày nay. Thật đáng tiếc, chính ông cũng chưa tìm thấy câu trả lời thỏa đáng. Những người trẻ tinh hoa thời nào cũng cùng có , nhưng có lớp người tinh hoa thật hiếm hoi và chỉ nảy sinh trong điều kiện phát triển toàn diện của quốc gia, hoặc điều kiện đặc biệt của quốc gia chưa phát triển. Người phải có trách nhiệm chính là tầng lớp lãnh đạo đảng và nhà nước VN hiện nay. Nhất trí với nhạc sỹ D.T là ảo tưởng và lạc quan tếu là nguy hiểm, tuy vậy, nếu bi quan quá cũng thật có hại cho tầm nhìn của người phán định.Tiềm năng một thế hệ tinh hoa hoặc chỉ ít tầng lớp tinh hoa trẻ VN hiện nay là rất lớn. Họ biết nhìn rõ những tiêu cực của xã hội , không có niềm tin vào chế độ chính trị và sự rối loạn xuống dốc không phanh của nền kinh tế với thái độ khách quan chứ không bàng quang, vô cảm . Lớp trẻ có học hành tử tế, đều nhận thấy sự suy thoái của đời sống xã hội bắt nguồn từ thượng tầng kiến trúc của nhà nước . Thời nào cũng vậy, Vua sáng, thần trung ắt nước giàu, quân mạnh, biên cương bền vững, nhân dân được sống thanh bình, ấm no, hạnh phúc"; Vua tối, gian thần, tham lam vơ vét , bán nước cầu vinh thì nước yếu,quân hèn, bờ cõi lung lay, nay còn mai mất..dân sống bất an, nghèo đói, bần cùng.. "Thượng bất chính hạ tắc loạn"!

    Anh đek biết đến bao giờ bọn phản động các chú các chú mới khá lên được, anh thật . Nguyên bài thực tế đến thế thì đek đứa nào thừa nhận, chỉ nhau nhau vào 1 đoạn ko vừa ý mình là dè bĩu . Cộng sản thì đã sao ? Lớp cộng sản đầu tiên ở xứ Lừa là lớp sãng sàng đánh đổi tất cả ngay cả mạng sống vì lý tưởng của họ . Vậy là xấu à ?

    Còn riêng hiện tượng bọn trẻ hiện nay thực dụng , thích hưởng thụ , chã có cái lý tưởng nào ngoài lý tưởng bất chấp tất cả kiếm thật nhiều tiền thì do hệ thống giáo dục mà ra cả . Mấy chục năm đưa môn Mác- lê nin vào giảng đường một cách bắt buộc nhằm nhồi sọ thứ chủ nghĩa dớ dẫn , giới trẻ sẽ ham mê tìm hiểu triết thứ chủ nghĩa ấy chăng ? Không, chúng chán ngán đến tận cổ hệ tư tưởng cũ lỗi thời đó và đồng thời, chúng cũng tẩy chay luôn triết học , một bộ môn mà nếu được giảng dạy một cách học thuật sẽ giúp giới trẻ sống có hoài bão và lý tưởng , chứ ko phải là thứ sản phẩm bỏ đi như hiện nay.

    Nhưng nói như thế thì chã nhẽ tia hy vọng cuối cùng cũng mất ? Một đất nước mà thế hệ kế thừa chỉ đáng đem vứt thì đảng quang vinh muôn năm rõ là có cơ sở quá rồi ? Thật may mắn , thế hệ trẻ tuy chã thiết tha thứ chủ nghĩa tây tàu nào sất nhưng chúng nó lại được kế thừa 1 thứ chủ nghĩa chảy rần rật ở trong máu , đó là chủ nghĩa dân tộc . Chính chủ nghĩa dân tộc thôi thúc hành động thì bé Phương Uyên mới lấy máu mà đả đảo , mới hô vang chống đảng cộng sản đéo phải là chống đất nước . Kế tiếp là Kha , và hàng đống những đứa khác tuy ko nói ra nhưng máu chúng đã sôi sùng sục khi nghe tin giặc tàu bắn giết Ngư dân . Đây là 1 hiện tượng thực tế ko hể phủ nhận .

    Vậy thì đảng cầm quyền hiện nay sẽ sợ cái gì ? Chúng phải sợ cái chủ nghĩa dân tộc . Tại sao ? Vì thứ chủ nghĩa này ko chỉ làm điên những cái đầu bồng bột , mà chúng còn làm tất cả các thế hệ từ nhớn đến bé đoàn kết với nhau vì 1 mục tiêu chung . Tin anh đi , sẽ đến 1 ngày , chủ nghĩa dân tộc sẽ bùng lên dữ dội và kết án tất cả những thằng làm đất nước kiệt quệ .

    Ngày đó sẽ xảy ra . Và nếu ai đó tỉnh táo thì phải biết cách lèo lái cho sáng suốt nhằm khai thác mặt tích cực của chủ nghĩa dân tộc trong mỗi con người Việt , để nước Việt hùng cường . Còn ko , mặt tiêu cực của nó sẽ khiến đất nước hỗn loạn trong thù hận.

    P/S : Anh có một mong ước, một mong ước tột bậc , đó là làm sao tầm nhìn của bọn phản động các chú xa hơn cái màn hình trước mắt ! ;)

    Lão này cũng tự kiêu ngạo bỏ bố ấy chứ, làm nhạc thì cứ copy Mozart, Chopin y sì rồi tự sướng rằng mình là chiếu trên so với bọn nhạc chợ, đòi chat cả với Mozart mới kinh chớ :)

    Thâm tâm lão tưởng mình là elite thật, thực ra đek 'nắm' được elite thực sự phải như thế lào, mượn lời bàn bậy về elite để chửi xiên xỏ bọn trẻ, đám ngỗ ngáo nhiều phen vỗ thẳng mặt ông nhạc sĩ 'elite' này :)

    Ông Thụ quả không hổ danh ông 'làm nhạc': mơ màng, huyễn hoặc, tự sướng (hay thủ dâm cũng vậy) về cái gọi là elite già Việt. Đường sáng không biết đi, đi theo đường CS như dẫm phải cứt, thối từ chân đến đầu, thơm tho gì mà gọi là elite

    Trích dẫn:
    Chỉ có thế hệ các cụ, những người tinh hoa làm thành hẳn một tầng lớp xã hội, tầng lớp này tham gia cách mạng trở thành những nhân vật chủ chốt của một cuộc lật đổ ngoạn mục nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại: Lật đổ chế độ thực dân xây dựng nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, một quốc gia độc lập có chủ quyền đầu tiên trong hệ thống thuộc địa Pháp…
    Trích dẫn:
    "Chỉ có thế hệ các cụ, những người tinh hoa làm thành hẳn một tầng lớp xã hội, tầng lớp này tham gia cách mạng trở thành những nhân vật chủ chốt của một cuộc lật đổ ngoạn mục nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại: Lật đổ chế độ thực dân xây dựng nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, một quốc gia độc lập có chủ quyền đầu tiên trong hệ thống thuộc địa Pháp…"

    Vậy thì giờ đây những ai lật đổ được cái thể chế độc tài mà là sản phẩm của "các cụ tinh hoa" ngày xưa,để tạo ra một thể chế dân chủ thì họ sẽ là "tinh hoa của tinh hoa" sẽ là "meta-élite". Bằng không thì xin đời đời làm "cục phân" của các cụ để cho vừa lòng các cụ và rồi chửi thề: Đ.M! Tinh hoa như các cụ chỉ để dối gạt, ăn hết của con của cháu, chứ có làm được cái chó gì cho ai.

    Nhạc sĩ Dương Thụ viết:
    Những người có lương tâm một chút, hiểu biết một chút, ai cũng nhận ra sống bây giờ vui ít buồn nhiều bởi có rất nhiều cái chưa được, nhiều cái hỏng, nhiều sự thoái hóa ở ngay chính bản thân mình, của gia đình mình, của xã hội chứ chẳng cứ gì của giới trẻ.

    Có lẽ ông nhạc sĩ nên đào sâu vào "nhiều sự thoái hoá ở ngay chính bản thân mình, của gia đình mình, của xã hội" để chấp nhận giới trẻ hơn. Tôi thấy họ có nhiều tiềm năng hơn thế hệ "một giới tinh hoa" quy thuận vào chỉ MỘT CỤ (còn ai không quy thuận thì bị trù dập đến tiêu tan sự nghiệp và thanh danh). Tiềm năng của thế hệ trẻ Việt Nam hiện nay là họ có thể phát triển theo nhiều chiều hướng.

    Còn về vấn đề làm cách nào những người trẻ ưu tú được giao trọng trách đối với đất nước, ông nhạc sĩ nên nêu câu hỏi với cái thế lực đã giao phó quyền lực cho Đồng chí X. Cái thế lực ấy đã chứng tỏ bất lực để có thể thay thế Đồng chí X. Tôi đoán rằng nó sẽ tiếp tục bất lực để có thể thu hút và khiển dụng những nhân tài thuộc thế hệ mới.