Nguyễn Hoa Lư - Mình thương Đảng quá chừng

  • Bởi Admin
    17/01/2014
    0 phản hồi

    Nguyễn Hoa Lư

    1. Vừa rồi mình được mời về cơ quan cũ dự lễ kỷ niệm 40 năm thành lập công ty. Trong buổi giao lưu mình gặp lại ông Cầu. Tự nhiên nhớ lại thời trai trẻ bỡ ngỡ, từ trường đại học đi vào đời.

    Ông Cầu lúc đó là bí thư đoàn, người vừa hồng vừa chuyên một cách hoàn hảo. Ba đời bần cố nông, được đào tạo phó tiến sĩ ở Nga về. Bí thư Cầu nhiệt huyết và chân thành như một lò lửa. Mình thuộc dạng chậm tiến nên ít dám gần anh. Nhưng lần đó, một hình ảnh đập vào mắt mình khiến mình thay đổi. Đó là trong một buổi sinh hoạt lửa trại, anh ôm đàn hát. Mọi người quanh bếp vỗ tay, không ai nhìn thấy. Mình nhìn rất rõ khi hát “Đảng là cuộc sống của tôi/ Mãi mãi đi theo Người/ …Đảng là một ngôi sao sáng/ Sáng nhất trong muôn vì sao giữa trời tối đêm mịt mùng/ Vẫn một màu sáng trong/ Đảng làm nên bài ca chiến thắng cho đất nước và tình yêu,…”. Mình sững sờ nhìn thấy trên gò má anh nước mắt ràn rụa.

    Khuya đó, mình ngồi tâm sự với anh Cầu đến sáng. Sau bữa đó, dưới sự dìu dắt của anh, mình lọt vào mắt xanh của chi bộ, chuẩn bị được đứng vào hàng ngũ của Đảng quang vinh.

    Đột ngột anh Cầu chuyển công tác và một người khác về thay, tên là ông Tín. Ở ông Tín cái gì cũng nhọn hoắt. Cái cằm nhọn, mắt sắc nhọn và tiếng cười lanh lảnh sắc như miểng chai vỡ. Ông Tín có cái trán rộng mênh mông rất giống Valadimia Ilich, câu nói cửa miệng của ông Tín ám ảnh mình một thời gian dài: “Sống theo hiến pháp và pháp luật”. Ông Tín con nhà cách mạng nòi, được đào tạo từ Ba Lan. Không biết ở nước ngoài ông học như thế nào nhưng khi về nước thì chuyên môn còn thua một người tập sự. Chuyên môn của ông bấy giờ là trưởng phòng tổ chức. Ông có cái công lớn là dội vào lòng nhiệt tình vào Đảng của mình một xô nước đá.

    2. Quay lại buổi giao lưu. Ông Cầu đã về hưu vài năm nay. Mình đến cụng ly, buộc miệng hỏi:

    “Anh về có sinh hoạt Đảng ở phường không?”.

    Ông ghé tai mình hét to trong tiếng ồn ào “dzô… dzô…” của bữa tiệc:

    “Từ ngày về hưu, mình cũng cho… “ấy”… hưu luôn!”.

    Nói rồi ngửa mặt cười khành khạch đầy khoái chí. Mình bối rối, hỏi:

    “Còn ông Tín, chắc cũng vậy?”.

    Ông tu một hơi bia, lấy tay quẹt miệng, cười khùng khục:

    “Ông Tín về hưu, có ma nào thèm đến nhà. Ổng phải chăm chỉ đi sinh hoạt là để kiếm người mà nói chuyện và thiên hạ biết là ổng còn sống đó thôi”.

    3. Khuya, mình lảo đảo bước vào nhà. Vợ nhăn mặt, bịt mũi: “Uống nhiều, say quá rồi!”. Mình vào nhà vệ sinh, tự nhiên khóc rống lên. Mấy chục năm nay, chưa bao giờ mình khóc thống thiết như vậy!

    Lần đầu tiên trong đời, mình thương Đảng quá chừng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi