Đơn kêu oan khẩn cấp của gia đình ông Lê Thanh Tùng về quyết định khởi tố và bắt tạm giam vì tội "Cố ý hủy hoại tài sản"

  • Bởi Hồ Gươm
    17/01/2014
    0 phản hồi

    Lê Thị Thu Huyên

    (Kính nhờ báo Dân Luận tiếp tay phổ biến đến công chúng để rộng đường dư luận)

    CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc

    Hà Nam, ngày 17 tháng 01 năm 2014

    ĐƠN KÊU OAN KHẨN CẤP

    Tôi tên là: Lê Thị Thu Huyên sinh năm 1976, số điện thoại di động:091 538 999 8

    Thường trú tại thôn Trần Phú - Châu Sơn – Phủ Lý – Hà Nam, Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

    Tôi xin được trình bày nội dung sự việc như sau:

    Vào hồi 1h05 phút ngày 27 tháng 12 năm 2013 chồng tôi là Lê Thanh Tùng sinh năm 1974 trú tại thôn Trần Phú - Châu Sơn – Phủ Lý – Hà Nam, khi đi làm việc qua trạm cân lưu động tại Km11+800 trên ĐT 494 thuộc địa phận Thanh Tuyền, TP Phủ Lý tỉnh Hà Nam, do có quen biết với các anh cảnh sát giao thông ở đây. Chồng tôi có đừng xe ô tô 7 chỗ Biển Kiểm Soát 90T – 5678 vào trước trạm cân chuyện trò với anh Chu Thế Lượng cảnh sát giao thông tại đây, sau đó chồng tôi đi về phía trước theo chiều xe như bình thường vào đường dẫn lên trạm cân xe tải rồi đi qua trạm cân, lúc đi qua không có ai điều khiển giao thông và hướng dẫn cách đi qua trạm cân đúng quy định nên vẫn đi như bình thường. Khi đi qua trạm khoảng 500m thì chồng tôi thấy anh Chu Thế Lượng, cảnh sát ở đây gọi điện thoại nói chồng tôi đã đi qua làm hư hỏng cân, thì chồng tôi vội vã quay trở lại ngay để giải quyết sự việc. Tại cơ quan điều tra chồng tôi cũng nói rõ tình huống khách quan của sự việc do suy nghĩ đây là cân xe tải trọng lớn nên xe mình nhỏ 7 chỗ đi qua cũng không sao (và cũng vì không thấy có biển cấm xe con) nên khi dừng nói chuyện với anh Lượng xong chồng tôi đi xe qua khu vực đặt cân, không thể quan sát được cân do đèn xe ngược chiều chiếu vào mặt khiến băng truyền dẫn bị sô lệch, kéo theo dây kết nối bị đứt gây đổ cột đèn led. Nhận lỗi của mình, chồng tôi cũng xin được bồi thường thiệt hại do mình vi phạm luật giao thông gây nên.

    Chồng tôi bị cụt chân không có bằng lái xe nên lái xe là vi phạm luật giao thông, vô ý gây thiệt hại một số thiết bị của trạm cân, khi đi qua cân khoảng 500m anh Chu Thế Lượng cảnh sát ở đây gọi điện thoại nói đã đi qua làm hỏng cân, thì chồng tôi đã thể hiện ý thức trách nhiệm quay lại ngay để cùng các bên liên quan giải quyết.

    Khi trạm cân đã được thay thế và khắc phục sửa chữa tổng thiệt hại là 41.800.000 đ (bốn mươi mốt triệu tám trăm nghìn đồng chẵn) chưa tính VAT, với mong muốn đền bù toàn bộ thiệt hại do chồng tôi vi phạm luật giao thông gây nên, gia đình tôi đã đến gặp ông Nguyễn Quang Tuyển Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nam, nhưng ông Tuyển không chấp nhận và bảo không dùng trạm cân đã sửa đó nữa, ông Tuyển muốn dùng cân mới cơ, bên ông đang yêu cầu Bộ GTVT cấp cân mới rồi. Tôi thật không biết chồng tôi hay họ hàng nhà tôi có thù oán gì với ông Nguyễn Quang Tuyển Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nam hay không mà ông ta thù và ác với chồng tôi (một người tàn tật) đến thế. Khi trả lời các cơ quan báo chí ông Tuyển luôn nói chồng tôi cố tình đâm vào trạm cân vì chồng tôi là chủ doanh nghiệp vận tải nên muốn phá hoại, trong khi thực tế chồng tôi chỉ đi qua cân như các xe có tải trọng lớn, nhưng do không biết, không được hướng dẫn cách đi qua trạm cân loại này nên có đi hơi nhanh nên xảy ra sự việc trên, nhưng sự thật là trạm cân chỉ bị sô lệch một bên băng truyền dẫn gây kéo dây truyền tín hiệu với cột đèn led làm đèn đổ xuống, đèn led không hề bị vỡ, cân cũng không hỏng (việc này được thể hiện rất rõ qua CAMERA của trạm cân, hình ảnh hiện trường của trạm cân sau khi sự việc xảy ra, tôi xin gửi ảnh thực tế trạm cân sau khi chồng tôi đi qua theo đơn). Và đây là bản tin 6h39p sáng ngày 29/12/2013:

    -->

    https://www.youtube.com/watch?v=jktCBxXudSU

    thể hiện rõ sự thật khách quan việc này khi ông Lại Xuân Đoàn đội trưởng đội thanh tra giao thông số 1 sở giao thông vận tải Hà Nam người đã chứng kiến toàn bộ sự việc nói:

    “Sau khi người lái xe nói chuyện với đồng chí Lượng tổ trưởng tổ cảnh sát giao thông phụ trách trạm cân này, cùng với anh em thanh tra giao thông thì chiếc xe này đi qua trạm cân với tốc độ nhanh làm cuốn theo dải phân cách và mặt bằng cân bị xê dịch về phía sau, gây đứt các hệ thống dây truyền vào đèn led, chiếc xe lao qua trạm cân và phóng đi, khi ấy đồng chí Lượng là tổ trưởng tổ cảnh sát giao thông có số máy của người ở trong xe và đồng chí Lượng gọi xe quay trở lại”

    đúng như nội dung trong đơn tôi trình bày, nhưng liền sau đó ông Nguyễn Quang Tuyển Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nam, người không chứng kiến sự việc nhưng đã xuyên tạc ngay bản chất sự việc, ông Tuyển nói “thông qua cái vụ việc này phải khẳng định rằng, đây là một cái đối tượng nó thể hiện một cái gì đó mang tính quá khích, đưa cái phương tiện của mình vào để hủy hoại trạm cân, để nhằm trạm cân không hoạt động được nữa”. Và việc ông Tuyển liên tục lên các cơ quan báo chí và truyền hình tuyên truyền sai sự thật khiến toàn bộ dư luận xã hội và lãnh đạo các cơ quan chức năng từ Trung Ương đến địa phương lên án đòi trừng phạt chồng tôi.

    Thêm nữa việc đòi hỏi trạm cân mới của ông Nguyễn Quang Tuyển Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nam sau khi đã thay thế và khắc phục xong trạm cân cũ là trái quy định của pháp luật. Qua đó càng thể hiện rõ có thể vì những mâu thuẫn cá nhân hay mưu đồ nào mà ông ta muốn vu vạ để hãm hại chồng tôi. (Tôi thoáng nghĩ rất có thể vì cách đây khoảng hơn hai tháng ông Nguyễn Quang Tuyển Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nam gọi điện cho chồng tôi để xin tiền nhưng chồng tôi quên chưa kịp cho! Thật là oan nghiệt cho gia đình tôi quá, biết thế này ngay sau khi ông ta gọi điện xin tiền, tôi giục chồng tôi đến cho ông ta tiền luôn thì gia đình tôi đã không gặp phải “thiên tai” này) việc tôi nói là có bằng chứng, cơ quan chức năng có thể điều tra từ list điện thoại của chồng tôi và ông ta, cuộc gọi đó ông ta gọi bằng số chính tôi thấy hiện rõ tên ông ta.

    Những việc làm của ông Nguyễn Quang Tuyển Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nam đã tạo ra sức ép khủng khiếp. Căn cứ vào các khẳng định sai sự thật trên do ông Nguyễn Quang Tuyển cung cấp, cơ quan pháp luật thành phố Phủ Lý tỉnh Hà Nam bắt khẩn cấp chồng tôi với tội “Tội vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ” nhưng sau đó có thể do kết luận chủ quan có chủ ý của ông Nguyễn Quang Tuyển Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nam (có video clip minh chứng cho kết luận chủ quan có chủ ý này) khẳng định chồng tôi cố ý phá hoại nên cơ quan CSĐT lại khởi tố tội “cố ý hủy hoại tài sản” theo điều 143 bộ luật hình sự mà không cần biết chồng tôi có cố ý hủy hoại hay không hay do vô ý và thiếu hiểu biết, vì đây là điều bắt buộc để cấu thành tội danh này.

    Trong khi đó ngày 3/1/2014 tại Thừa Thiên - Huế một sự việc tương tự, một lái xe đi qua trạm cân gây hư hỏng trạm cân, cũng bị ông Lê Thế Bính - Chánh Thanh tra Giao thông tỉnh Thừa Thiên-Huế khẳng định "đã có hành vi cố ý phá hoại bàn cân tải trọng xe tại trạm số 8 Thừa Thiên-Huế" hay "đây là hành vi chống đối lực lượng thi hành công vụ và cố ý phá hoại trạm cân". Nhưng sau khi điều tra xem xét một cách khách quan đúng pháp luật cơ quan chức năng tỉnh Thừa Thiên - Huế đã xử lý nghiêm khắc, công bằng đúng pháp luật là "tước GPLX 60 ngày, giữ hết giấy tờ, yêu cầu lái xe phải cam kết chịu hoàn toàn trách nhiệm khắc phục thiệt hại do lái xe gây ra" (tôi xin gửi các tài liệu về vụ việc này để các cơ quan chức năng tham khảo)

    Tôi biết luật pháp của nhà nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, được áp dụng công bằng nhân đạo trên toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, không phân biệt đối xử với cá nhân nào, không phân biệt để áp dụng cho riêng tỉnh nào, Hà Nam hay Thừa Thiên – Huế, hay theo ý chí của cá nhân nào.

    Việc khởi tố chồng tôi tội “cố ý hủy hoại tài sản” theo điều 143 Bộ Luật Hình Sự là không đúng quy định của pháp luật bởi theo suy nghĩ và nhận thức của chồng tôi, cân này để xe tải lớn nặng gấp hàng chục lần chiếc xe của chồng tôi đi qua và cũng vì không thấy có biển cấm xe con, thì xe của chồng tôi đi qua không thể hỏng được (cân này có thể cho xe hàng chục tấn đi qua không sao trong khi xe 7 chỗ của chồng tôi chỉ có hơn một tấn không biết rằng khi đi quan trạm cân này xe phải đi rất chậm theo chỉ dẫn 5km/giờ, chứ không được đi như bình thường). Khi biết việc đi qua bàn cân mình đã vô tình làm hỏng một số thiết bị liên quan, chồng tôi đã quay lại ngay để giải quyết sự việc. Theo quy định của pháp luật về tội “cố ý hủy hoại tài sản” thì “… Người phạm tội thực hiện tội phạm với lỗi cố ý, người phạm tội biết hành vi của mình sẽ hủy hoại hoặc làm hư hỏng tài sản nhưng vẫn thực hiện và mong muốn hậu quả đó xảy ra…”. Không thể lập luận áp đặt và tư duy cá nhân như một số cán bộ chức năng là chồng tôi biết đó là cân xe tải trọng lớn mà vẫn đi vào bằng xe 7 chỗ tải trọng nhỏ hơn hàng chục lần là phạm tội cố ý phá hoại rồi. Bởi nếu trạm cân đó là trạm cân xe máy mà chồng tôi biết vẫn đi ô tô qua thì mới gọi là phá hoại được chứ.

    Việc khởi tố chồng tôi theo Điều 143 tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản dựa vào lý do "chồng tôi đi xe 7 chỗ qua làn đường đặt trạm cân dành cho xe tải quá trọng tải, là phạm tội cố ý phá hoại rồi" như lập luận của một số cán bộ chức năng thực thi pháp luật Hà Nam, là không có căn cứ dựa theo các quy định của pháp luật nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam:

    1. Đoạn đường mà xe chồng tôi đi không có biển báo cấm xe con.

    2. Làn đường mà xe chồng tôi đi qua cũng không có biển báo cấm.

    3. Làn đường đặt hệ thống cân mà xe chồng tôi đi qua không có biển báo hoặc biển quy định cấm xe không phải cân được chay qua.

    4. Khi xe chồng tôi đỗ trong làn để nói chuyện với tổ trưởng công an giao thông cũng không được hướng dẫn hoặc thông báo, chỉ dẫn là xe chồng tôi không được đi trong làn đường đặt cân xe quá tải.

    5. Xe chồng tôi ĐI QUA như xe tải khác chứ không ĐÂM THẲNG vào trạm cân.

    Khi cơ quan CSĐT công an TP Phủ Lý tống đạt quyết định khởi tố chồng tôi tội ‘cố ý hủy hoại tài sản” theo điều 143 Bộ Luật Hình Sự là tội ít nghiêm trọng nhưng lại quyết định tạm giam giữ 51 ngày. Tôi cũng có mặt chứng kiến, chồng tôi nói rõ quan điểm là “tôi chỉ vô ý không biết nó sẽ hỏng nên đi vào, tôi không hề có ý muốn làm nó hỏng, trong tất cả các bản cung tôi đều nói rõ mà” và chồng tôi cũng ghi rõ quan điểm phản đối vào quyết định khởi tố oan trái này.

    Điều 88 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định tạm giam có thể được áp dụng đối với bị can, bị cáo phạm tội ít nghiêm trọng khi có căn cứ cho rằng người đó có thể trốn hoặc cản trở việc điều tra, truy tố, xét xử hoặc có thể tiếp tục phạm tội…..

    Nên tôi đã viết đơn cầu xin nhiều lần để bảo lãnh cho chồng tôi được tại ngoại theo đúng quy định của pháp luật nhưng họ không cho.

    Việc áp dụng biện pháp tạm giam với chồng tôi, vừa không phù hợp với quy định pháp luật, vừa thể hiện sự xem thường quyền tự do - vốn là quyền con người quan trọng nhất.

    Trong khi đó chồng tôi đã rất thành khẩn khai báo trong quá trình tạm giữ, là người có nhân thân tốt, tội phạm ít nghiêm trọng có nơi cư trú rõ ràng, là chủ doanh nghiệp lo công ăn việc làm và đời sống cho nhiều công nhân, hoàn cảnh gia đình lại vô cùng khó khăn bố chồng tôi là người có công với cách mạng chiến đấu nhiều năm trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nay đã gần chín mươi tuổi lại bị bệnh hiểm nghèo nằm liệt giường, bản thân tôi lại đang mang thai sắp sinh và phải chăm sóc bốn con nhỏ, tất cả đều phải trông chờ vào chồng tôi nên dù chồng tôi là người tàn tật bị cụt chân thường xuyên bị đau nhức phải dùng thuốc giảm đau, mắt lại cận thị, cùng với bệnh cao huyết áp luôn luôn phải dùng thuốc, nhưng anh vẫn phải thức đêm làm hôm lo cho cuộc sống gia đình giờ gặp phải tai họa này không biết gia đình tôi sẽ sống ra sao. Tuy khó khăn là thế nhưng chồng tôi và gia đình ý thức được trách nhiệm bồi thường vật chất cho những thiệt hại tài sản của nhà nước một cách nhanh nhất, hiệu quả nhất, để trạm cân nhanh chóng đi vào hoạt động.

    Một lần nữa tôi cầu xin các lãnh đạo, các cơ quan chức năng xem lại bản tin được phát sóng trên VTV1 đài truyền hình Việt Nam ngày 29/12/2013. Nghe trình bày của ông Lại Xuân Đoàn người đã chứng kiến sự việc diễn ra, nói khách quan về sự việc là chồng tôi vào nói chuyện với các cán bộ tại đây (do có chơi với nhau), rồi sau đó đi qua trạm cân, do không biết nên đi nhanh, khi được cán bộ tại đây gọi lại báo tin chồng tôi đã lập tức quay lại ngay. Nhưng phát biểu ngay sau đó ông Nguyễn Quang Tuyển; Chánh thanh tra Sở GTVT Hà Nam, người không có mặt tại trạm cân lúc xe chồng tôi đi qua đã suy diễn sự việc theo ý đồ và mục đích riêng của mình như “quá khích, hủy hoại trạm cân”.

    Do những suy diễn không khách quan, có chủ ý cá nhân không có đạo đức và lương tri của ông Tuyển đã biến sự việc vi phạm giao thông bình thường, thành hành vi vi phạm luật nghiêm trọng chấn động dư luận, đẩy gia đình và doanh nghiệp của chúng tôi vào tai họa khủng khiếp này. Link dưới là bản tin 6h39p sáng ngày 29/12/2013:

    -->

    https://www.youtube.com/watch?v=jktCBxXudSU

    Qua nội dung sự thật tôi đã trình bày trên, tôi xin kêu cứu đến các cơ quan chức năng bằng trách nhiệm với sự công bằng và chính sách nhân đạo của pháp luật nhà nước, lương tâm trách nhiệm với nhân dân, tôi tha thiết đề nghị các cơ quan chức năng nhanh chóng vào cuộc để chỉ đạo các cấp liên quan xem xét và giải quyết khách quan theo đúng bản chất thật của sự việc mà chồng tôi vi phạm theo pháp luật, để trả tự do cho chồng tôi trở về lo cho gia đình và để chồng tôi được chăm sóc chữa bệnh vì chồng tôi cũng là người tàn tật (bị cụt chân, mắt bị cận thị) bệnh tật luôn hành hạ chồng tôi mỗi khi thời tiết thay đổi nên rất khó khăn trong việc sinh hoạt hàng ngày, thêm nữa bố chồng tôi từ khi biết chồng tôi bị bắt oan thế này nên uất hận không an uống được sức khỏe suy kiệt nhanh chóng không biết có còn sống để nhìn thấy chồng tôi được minh oan trở về nữa không.

    Tôi xin cam đoan những nội dung tôi trình bày trên là hoàn toàn đúng sự thật nếu sai tôi chịu trách nhiệm trước pháp luật.

    Tôi xin chân thành cảm ơn!

    Người làm đơn

    Lê Thị Thu Huyên

    Tôi có gửi kèm theo các tài liệu:

    - Ảnh hiện trường trạm cân sau khi xe chồng tôi đi qua.

    - Tài liệu về vụ “đâm hỏng” trạm cân ở Thừa Thiên – Huế.

    - Văn bản pháp luật liên quan.

    Tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản Điều 143 Bộ luật Hình sự.

    Về dấu hiệu pháp lý:

    Hành vi hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản làm cho tài sản mất giá trị sử dụng ở mức độ không còn hoặc khó có khả năng khôi phục lại được, hành vi được thực hiện bằng nhiều phương pháp, phương tiện khác nhau, các hành vi đập phá, đốt..

    Hậu quả pháp lý là dấu hiệu thiệt hại về tài sản, làm cho tài sản không còn giá trị sử dụng hoặc khó có thể khôi phục được giá trị sử dụng, giá trị tài sản bị hủy hoại phải có giá trị từ 2 triệu đồng trở lên hoặc dưới 2 triệu đồng nhưng phải vi phạm vào một trong những trường hợp nhất định.

    Người phạm tội thực hiện tội phạm với lỗi cố ý, người phạm tội biết hành vi của mình sẽ hủy hoại hoặc làm hư hỏng tài sản nhưng vẫn thực hiện và mong muốn hậu quả đó xảy ra, chấp nhận những thiệt hại đó để đạt được mục đích của mình.

    Động cơ phạm tội, người phạm tội có thể có nhiều động cơ khác nhau như: Thù hằn cá nhân, bất mãn với điều gì đó hoặc che dấu tội phạm…

    Về quy định của điều luật:

    Điều 143. Tội hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản

    1. Người nào hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản của người khác gây thiệt hại từ hai tri ệu đồng đến dưới năm mươi triệu đồng hoặc dưới hai triệu đồng nhưng gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xoá án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

    2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm:

    a) Có tổ chức;

    b) Dùng chất nổ, chất cháy hoặc thủ đoạn nguy hiểm khác;

    c) Gây hậu quả nghiêm trọng;

    d) Để che giấu tội phạm khác;

    đ) Vì lý do công vụ của người bị hại;

    e) Tái phạm nguy hiểm;

    g) Gây thiệt hại cho tài sản có giá trị từ năm mươi triệu đồng đến dưới hai trăm triệu đồng.

    3. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ bảy năm đến mười lăm năm:

    a) Gây thiệt hại cho tài sản có giá trị từ hai trăm triệu đồng đến dưới năm trăm triệu đồng;

    b) Gây hậu quả rất nghiêm trọng.

    4. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm hoặc tù chung thân:

    a) Gây thiệt hại cho tài sản có giá trị từ năm trăm triệu đồng trở lên;

    b) Gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng.

    5. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ mười triệu đồng đến một trăm triệu đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi