Pín - Tại sao không hợp pháp mại dâm?

  • Bởi Diên Vỹ
    16/01/2014
    7 phản hồi

    (bài viết có tham khảo bài biên về phò đồ sơn của Anhoangtrungtuong)

    Hồi tôi còn là ở siêu thị, giờ nghỉ trưa tôi hay tán chuyện với vài anh bạn làm cùng người Anh và Ba Lan, vì là toàn đàn ông lên câu chuyện hay xoay quanh đề tài mại dâm, 1 lần anh bạn người Anh hỏi : “ Việt nam mày có gì đặc sắc?” tôi nói ngay không đắn đo: “Việt nam quê tôi, mại dâm là rẻ nhất thế giới”.

    Ở Anh mại dâm về cơ bản là hợp pháp, nhưng môi giới thì lại bất hợp pháp, các cô cũng không được mời khách ở nơi công cộng và cũng chưa có nhà thổ, các ông nghị vẫn đang cãi nhau về việc cho phép nhà thổ, giá các cô gái mại dâm ở Anh xê dịch từ 70-100 bảng Anh cỡ 3 triệu tiền Việt. Tôi muốn mua dâm ở Anh cũng rất khó vì tốn 1 khoản khá lớn.

    Việt nam thời thuộc Pháp, mại dâm là hợp pháp, người Pháp cho xây nhưng nhà thổ mà hồi đó gọi là nhà xăm, các cô gái hành nghề tại đó và không được đi lung tung, các cô được cấp chứng chỉ và được khám chữa bệnh, và có quyền từ chối khách nếu hồ-nghi khách có bệnh, do hồi đó chưa phát minh ra bao cao su.

    prostitution-policies-by-country1.jpg

    Bản đồ hợp pháp mại dâm thế giới:

    - Màu đỏ: mại dâm là bất hợp pháp, nhiều lãnh thổ có màu đỏ trong đó có VN, tiếng là bất hợp pháp, nhưng đi đâu cũng gặp phò.

    - Màu xanh lá cây là hợp pháp, phò đóng thuế và đc pháp luật bảo vệ, tuyền bộ bắc Âu có màu này.

    - Màu xanh da trời là nơi cấm nơi không, ví dụ tỉnh này thì hợp pháp, nhưng tỉnh khác thì đéo.

    - Màu tím là chưa có luật lệ gì, kệ mẹ chúng mài.

    Thời nay thì khác.

    Mỗi lần về Việt nam, tôi thường chuồn đi Đồ sơn, đó là khu nghỉ mát người Pháp xây từ thời xưa, có rất nhiều khách sạn nhà nghỉ của tư nhân lẫn nhà nước, 1 sòng bạc lớn đã được xây ở đây nhưng người Việt không được vào chơi, ở Việt nam thời điểm này, cả cờ bạc lẫn mại dâm đều bị coi là bất hợp pháp.

    Nhưng mại dâm Đồ sơn thì khác, tôi là khách mua dâm khá quen mặt ở đây, tôi bắt đầu đến chốn này hơn 10 năm trước từ khi giá còn là 70 nghìn cho 1 lần mua dâm, hiện giờ giá đã là 250 nghìn. Từ hồi đó đến giờ tôi chưa thấy 1 vụ bắt bớ mại dâm nào ở Đồ sơn, mặc dù vào bất kì nhà nghỉ tư nhân nào cũng có nhân viên mời chào mua dâm. Và các cô gái trẻ đạp xe mini hoặc ngồi xe ôm đi như con thoi nhà này sang nhà khác để khách xem mặt. Bạn có thể nói nhỏ sở thích của mình để người gọi dễ điều hành, chẳng hạn béo hay gầy hay cao, hay số đo vòng 1 hay vòng 3 to, hay thích cô “nghề cao” hay “ nhà lành” vv.

    Giá 250 nghìn bao gồm cả tiền phòng nghỉ, phòng nghỉ nào cũng có điều hòa và tắm nước nóng, nhưng chăn đệm tôi có cảm tưởng luôn ẩm ẩm, chắc do tần suất sử dụng quá nhanh không kịp phơi khô. Phần tiền được chia ra, 150 nghìn cho chủ nhà nghỉ, 100 nghìn cho cô gái.

    Cô gái không được cả 100 nghìn, cô có 1 chủ nuôi ăn ngủ và giới thiệu cô đi khách, món 100 nghìn sẽ chia đôi, chủ 50 vào cô 50, có khi chia tứ-lục, chủ 60 cô có 40, tức là 1 lần bán dâm, cô thu về chỉ hơn 1 bảng Anh.

    Thế nhưng nếu 1 ngày thu nhập không tệ, nếu trung bình gặp 10 khách 1 ngày, cô gái sẽ thu về 500 nghìn, cộng với tiền bo của khách, khách thường bo như tôi, 20 nghìn hay 50 nghìn, nhưng nhiều khách sộp có thể bo nhiều hơn nếu được hài lòng. Các cô gái ở đây không bao giờ đòi tiền bo.

    Thu nhập của cô gái trung bình vào cỡ xấp xỉ 25 triệu/ tháng, 1 số tiền nằm mơ với các cô gái nông thôn nghèo, và nếu xinh đẹp và được đông người chọn, 1 cô gái có thể kiếm gấp 3 số đó. Và khỏi thuế má gì.

    Ở Quất lâm, 1 bãi biển đục ngầu phù sa thuộc Nam định, giá còn rẻ hơn nữa, tôi chỉ phải 150 nghìn cho 1 lần mua dâm, và nếu chấp nhận giao cấu ở 1 trong những ki ốt lụp xụp ngay sát biển, ở những phòng ẩm nhỏ và không có điều hòa hay nước nóng, giá chỉ còn 130 nghìn, tương đương 4 bảng Anh. Sau khi cưa đôi tiền phòng và cưa đôi lần nữa với chủ, cô gái bán dâm chỉ nhận được xấp xỉ 1 bảng Anh. 1 mức giá khiến các đồng nghiệp phương Tây phải rớt nước mắt.

    Ở Hanoi thì có gái gọi, các anh liền ông chia sẻ số điện thoại các cô cho bạn bè, giá giao động từ 300 nghìn đến 1 triệu, khi gọi đến số các cô lần đầu cần phải đọc mật khẩu để biết là bạn của khách quen, mật khẩu thường là : “ bạn anh Tuấn, bạn anh Linh hay bạn anh xx”, thế là nhận ra tín hiệu và thỏa thuận bãi -đáp ngay, nhưng ở Hanoi, rất có thể bạn bị bắt về đồn và nộp phạt vì mua bán dâm, hãy cẩn thận.

    Ở nông thôn hay làng bản xa xôi, các cô không có nhiều chọn lựa, thường là khi vừa mới lớn thì vội vàng lấy 1 anh chồng, đẻ vài đứa, và cắm mặt vào đồng ruộng hay đồi nương, lúc nào cũng lo thiếu tiền, thế là hết 1 đời người. Như ở quê tôi, 1 làng thuần nông thuộc 1 huyện ở Hải dương, 22 tuổi mà chưa lấy được chồng thì bị coi là ế.

    Ở thôn làng buồn như vậy, nên rất đông các cô gái từ nông thôn hay vùng cao đến bán dâm tại Đồ sơn, các cô cũ thường về làng và rủ bạn bè hoặc họ hàng lên, giới thiệu 1 người mới thì các cô được 1 khoản tiền, và cũng đc 1 khoản tiền nữa nếu cô gái đc giới thiệu còn trinh. Lắm hôm ngồi đợi gái, tôi nghe các cô nói chuyện với nhau toàn bằng tiếng dân tộc. Ở đây không hề có chuyện ép buộc, các cô có nghỉ phép về thăm nhà hay về ăn tết là thường, lúc vắng khách tôi luôn thấy các cô túm tụm ăn quà vặt, và cười đùa vui vẻ.

    Khách có vô số cô gái để chọn, tôi hay ngồi uống bia ở phòng khách rộng và các cô gái đi ngang qua, tha hồ chọn cô mình thích và dẫn cô được chọn vào phòng. Nếu không chọn được, người quản lí khách sạn sẽ gọi thêm vài cô khác, vào cuối tuần, có cả vài chục cô cho tôi chọn. Tôi thấy có cô xinh đẹp khi vừa xong với tôi thì có ngay 1 khách khác, và khi xuống lấy tiền lại ĐƯỢC 1 khách khác dẫn lên, liên tục 3 lần trong vòng 30 phút. Bao cao su là bắt buộc ở đây, nhưng cũng có lần 1 cô đề nghị tôi không dùng bao, khiến tôi từ chối nhưng hơi run run.

    Nhà nước đã ra luật mới không bắt những cô gái bán dâm đi tù, nơi được gọi 1 cách hoa mĩ “ trại phục hồi nhân-phẩm”. Đây là 1 đạo luật rất tiến bộ theo tôi. Giờ các cô chỉ bị xử phạt hành chính, như thế là yên tâm công-tác hơn.

    Theo tôi, nhân phẩm của các cô không có vấn đề gì, hoặc không tệ hơn những anh đi mua dâm, các cô đâu có ăn cắp của ai? Tư cách các cô vẫn hơn nhiều những anh cảnh sát ăn mãi lộ, hay bất kì nhân viên công quyền nào lợi dụng chức vụ mà nhận phong bì dưới gầm bàn.

    Mại dâm đã tồn tại ở Việt nam từ rất lâu, và chưa bao giờ cấm được triệt-để, vì đó là nhu cầu của con người như ăn uống, tại sao nhà nước không hợp pháp mại dâm, ví dụ chỉ ở Đồ sơn hay Quất lâm hay 1 vài bãi biển khác, vì nếu không thể cấm, thì tạo sao không sống hòa bình với nó, như Hà lan, Đức, Thụy sĩ hay Anh vô số nước khác hợp pháp mại dâm?

    Tôi đọc rất nhiều vụ hiếp dâm trên cả nước, khắp nơi, mà tội phạm là những ông già tóc bạc hay thanh niên mới lớn, nhưng chưa từng có vụ nào xảy ra ở Đồ sơn, nơi đơn giản, người đàn ông khát-tình sẽ được thỏa mãn chỉ với 8 bảng Anh từ A đến Z.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    IndiUno viết:
    Ms. Ngự viết:
    ... Những người hành nghề mãi dâm cũng chỉ là do bất đắc dĩ. Do phong tục và tập quán xã hội, những người hành nghề bán dâm thường có rất nhiều mặc cảm về nghề nghiệp của họ...

    Lol :)))))))))))))))))

    Có thể là sự cảm thông vì cùng phái.

    Dám nói rằng ko có 2 chữ Mặc Cảm hoặc Bất Đắc Dĩ trong thế giới bướm pro. Nếu nói sai, tha hồ & vô tư cứa cần cổ :)).

    Ngôn ngữ đó, mấy nàng chỉ dùng khi hót những bài Tiền ca ở tông Đô :).

    Thực sự, chỉ là vấn đề bắn xác thịt cho bất cứ ai hay cho một hay vài người mà họ có quyền chon thôi.

    Dưới mắt tôi, một cô bán dâm ở 1 tụ điểm và 1 hoa hậu hay người mẫu ngủ với đại gia để lấy nhà lấy xe cũng chả khác nhau ngoại trừ phân loại cao cấp hay bình dân.

    Tiếc là người đời chỉ khinh rẻ mấy người bình dân và khối báo chí lại ca ngợi các cô cao cấp

    Ms. Ngự viết:
    ... Những người hành nghề mãi dâm cũng chỉ là do bất đắc dĩ. Do phong tục và tập quán xã hội, những người hành nghề bán dâm thường có rất nhiều mặc cảm về nghề nghiệp của họ...

    Lol :)))))))))))))))))

    Có thể là sự cảm thông vì cùng phái.

    Dám nói rằng ko có 2 chữ Mặc Cảm hoặc Bất Đắc Dĩ trong thế giới bướm pro. Nếu nói sai, tha hồ & vô tư cứa cần cổ :)).

    Ngôn ngữ đó, mấy nàng chỉ dùng khi hót những bài Tiền ca ở tông Đô :).

    Tran Thi Ngự viết:
    NiMarxNiJesus viết:
    Canada cho phép mại dâm lúc nào mà bản đồ xanh lè như thế ?

    Bác Nini ở Canda mà chưa thông luật pháp về mãi dâm thì . . . dở quá, hi hi.

    Bán dâm (prostitution) được coi là hợp pháp ở Canada. Những người muốn hành nghề bán dâm phải đăng ký hành nghề và đóng thuế như ở hầu hết các nước Âu châu. Tuy nhiên vấn đề môi giới bán dâm và nhà chứa (brothels) từng bị coi là bất hợp pháp. Mới đây, Tối cao pháp viện Canada đã hủy bỏ một số luật nhằm giới hạn các sinh hoạt mãi dâm ở Canada.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Prostitution_in_Canada

    Mãi dâm là một nghề xưa nhất trái đất, và mãi dâm chỉ biến mất khi không còn có người đi mua dâm (đại đa số là đàn ông). Những người hành nghề mãi dâm cũng chỉ là do bất đắc dĩ. Do phong tục và tập quán xã hội, những người hành nghiề bán dâm thường có rất nhiều mặc cảm về nghề nghiệp của họ.

    Trong khi mãi dâm chưa thể triệt tiêu do nhu cầu mua dâm còn tồn tại, giải pháp nhân bản nhất là bảo vệ người bán dâm chống lại bệnh tật, không bị bạo hành về thể xác bởi khách mua dâm hay ma cô và không bị bóc lột về tài chánh bởi chủ chưá và những người môi giới. Những việc đó chỉ có thể làm được khi mãi dâm được hợp thức hoá.

    Lâu rồi tôi có để ý đến mấy chuyện xứ người này nữa đâu!

    Hồi mình khoẻ thì cấm lên cấm xuống giờ thì lại cho thoải mái ...

    Nghĩa là nay các tụ điểm massage kích dục cũng OK luôn !

    Tiếc rằng ta nay đã quá già vì thiếu ... đàn bà hahaha

    NiMarxNiJesus viết:
    Canada cho phép mại dâm lúc nào mà bản đồ xanh lè như thế ?

    Bác Nini ở Canda mà chưa thông luật pháp về mãi dâm thì . . . dở quá, hi hi.

    Bán dâm (prostitution) được coi là hợp pháp ở Canada. Những người muốn hành nghề bán dâm phải đăng ký hành nghề và đóng thuế như ở hầu hết các nước Âu châu. Tuy nhiên vấn đề môi giới bán dâm và nhà chứa (brothels) từng bị coi là bất hợp pháp. Mới đây, Tối cao pháp viện Canada đã hủy bỏ một số luật nhằm giới hạn các sinh hoạt mãi dâm ở Canada.

    http://en.wikipedia.org/wiki/Prostitution_in_Canada

    Mãi dâm là một nghề xưa nhất trái đất, và mãi dâm chỉ biến mất khi không còn có người đi mua dâm (đại đa số là đàn ông). Những người hành nghề mãi dâm cũng chỉ là do bất đắc dĩ. Do phong tục và tập quán xã hội, những người hành nghiề bán dâm thường có rất nhiều mặc cảm về nghề nghiệp của họ.

    Trong khi mãi dâm chưa thể triệt tiêu do nhu cầu mua dâm còn tồn tại, giải pháp nhân bản nhất là bảo vệ người bán dâm chống lại bệnh tật, không bị bạo hành về thể xác bởi khách mua dâm hay ma cô và không bị bóc lột về tài chánh bởi chủ chưá và những người môi giới. Những việc đó chỉ có thể làm được khi mãi dâm được hợp thức hoá.

    Nếu hợp pháp mại dâm thì các đồng chí công an còn gì để bảo kê, kiếm sống. Anh cảnh sát khu vực phường tôi, nhờ bảo kê cho các nhà nghỉ mà mỗi tháng kiếm thêm 60 triệu vnd đấy. Anh vẫn thường tâm sự với tôi, trông thế thôi, kiếm bằng mấy lần thằng Bí thư Thành Uỷ đấy.