Nguyễn Văn Thạnh - Luyện thú

  • Bởi Admin
    17/01/2014
    2 phản hồi

    Nguyễn Văn Thạnh

    Tôi thấy, vấn đề hiện nay người Việt mắc phải rất to lớn và chỉ có thể tháo gỡ khi tất cả (rất nhiều) người nhận ra vấn đề, cùng chung sức.

    Thế giới động vật là chương trình yêu thích của tôi. Tôi nhớ có xem một chương trình nói về luyện thú.

    Một con sư tử đực hùng dũng bị sập bẫy. Chiếc bẫy là một cái chuồng làm bằng những thanh sắt, bên trong có để thịt tươi. Mùi thịt hấp dẫn chú sư tử vào ăn và thế là “dính chấu”. Là một chúa sơn lâm nhưng cũng bất lực khi rơi vào bẫy. Tiếng gầm vang trời của nó cũng không làm được gì. Một nhóm người khiêng nó về. Ban đầu họ bỏ đói cho nó kiệt sức, bớt hung hăn. Sau đó, người ta tiến hành luyện nó. Chỉ dùng hai công cụ là thức ăn (cho ăn hoặc bỏ đói) và đòn roi, sau một thời gian gã sư tử hùng dũng, chúa sơn lâm ngày nào giờ phải ngoan ngoãn nghe theo chiếc roi vun vút của người huấn luyện.

    Trải qua những tháng ngày vừa qua, tôi thấy rằng, số phận người VN chúng ta có phần giống số phận con sư tử trên. Con thú sập bẫy bởi miếng mồi, con người cũng vậy.

    luyenthu.jpg

    Bi kịch của dân Việt Nam hiện nay, có thể xem như bắt đầu từ những ngày mùa thu của năm 1945: từ một nước nô lệ, dân tình đói kém, có đến 2 triệu người chết vì đói. Cả dân tộc kiệt sức. Những tiếng gọi độc lập, tự do, người cày có ruộng như là làn nước mát tưới lên tâm hồn của một dân tộc đang kiệt sức, đang rệu rã này. Dưới mắt tôi, những giá trị cao đẹp đó rất đáng để tranh đấu nhưng trong hoàn cảnh ngày đó, nó như một “miếng mồi” đưa dân tộc Việt Nam sập một chiếc bẫy có tên Chủ Nghĩa Cộng Sản. Cho đến giờ, ai cũng thấy đây là một chủ nghĩa toàn trị đầy tai họa nhưng rất khó để thoát ra. Nó như một chiếc bẫy khổng lồ, vô hình được giăng ra, nhốt 90 triệu con người vào thực trạng đói nghèo, dẫm đạp lên nhau, lừa dối nhau để sống.

    Như con sư tử dũng mãnh giữa thảo nguyên, dân tộc Việt Nam cũng có lịch sử ngàn năm anh dũng chống xâm lăng, ở bên một nước lớn, luôn mộng bành trướng nhưng người Việt vẫn giữ được giang sơn, bờ cõi. Khí phách dân tộc này không phải thường.

    Như con sử tử cũng cần miếng ăn, người Việt năm 1945 cũng mơ tưởng đến những sinh kế. Trong không khí thiểu não của nạn đói, ba tiếng “người cày có ruộng” vang lên trong họ không khác gì tiếng vọng của mâm cao cỗ đầy. (Tôi đồng ý là, động lực cho cuộc cách mạng 1945 có giá trị của lý tưởng độc lập, tự do thúc đẩy, nhưng tôi thấy động lực to lớn của cuộc cách mạng là ở lớp bần nông. Trong bao nhiêu tư tưởng cách mạng chỉ có chủ nghĩa cộng sản là được ủng hộ. Vì sao vậy? Ngay cả sách lịch sử cũng có nói, cuộc CCRĐ làm cho người nông dân phấn khởi mà góp sức người, sức của cho chiến thắng quyết định Điện Biên Phủ).

    Chính mơ ước về những mảnh đất được chính quyền cho không (tất nhiên, để cho không thì phải nổi dậy giết địa chủ) mà dân nghèo miền Bắc sập bẫy toàn trị. Với lý luận sở hữu toàn dân, người nông dân chỉ là kẻ làm tô cho ông chủ mới là nhà nước. Chính quyền có thể thu hồi ruộng đất bất kỳ ai mà họ cho rằng chống lại họ.

    Niềm vui ngắn chẳng tày gan như chú sư tử ăn xong miếng thịt sống, người dân VN (nhất là miền Bắc) mới thấy được hoàn cảnh của mình.
    Tôi không phủ nhận tinh thần yêu nước của hàng triệu thanh niên miền Bắc vượt Trường Sơn chống Mỹ, rồi chịu thảm cảnh sinh Bắc tử Nam nhưng tôi thấy lấp ló sau lý tưởng cao đẹp đó là sự tàn độc của một hệ thống toàn trị. Người dân bị chọc mù mắt, bị bịt tai và man rợ hơn là nắm lấy dạ dày. Hẳn ai cũng biết thảm cảnh một thanh niên nếu từ chối tham gia đi lính? Không chỉ bản thân tù tội mà là cả nhà chết đói: ruộng đất bị thu hồi, không cấp giấy đi lại, mang thân làm mướn cũng không ai mướn,…

    Trí thức, gia sản lớn, công lớn như luật sư Nguyễn Mạnh Tường mà cũng còn thê thảm huống chi dân nghèo.

    Tôi thấy đồng bào miền Bắc những năm đó, không khác gì chú sư tử trên khi bị chiếc roi da vun vút trên đầu với chiếc bụng xẹp lép vì đói. Dũng khí như chúa sơn lâm cũng phải tiêu tan.

    Trải qua thời gian “luyện”, chúa sơn lâm ngày nào trở nên rất ngoan ngoãn: bảo đứng là đứng, bảo đi là đi, bảo nằm là nằm,… không một chút phản kháng.

    Người VN hiện nay, tình trạng cũng như vậy: khắp nơi nơi đều sợ; doanh nhân sợ, trí thức sợ, công chức sợ, sinh viên sợ, chủ nhà cho thuê trọ sợ,… Nỗi sợ lớn đến nỗi mà một người mang danh bác sĩ cứu người mà đành lòng đuổi người ta ra khỏi nhà giữa đêm khuya đầy nguy hiểm. Cái nhân nghĩa, cái dũng khí của một dân tộc đâu rồi?

    Họ sợ là phải. Sự tàn bạo, nham hiểm của hệ thống cầm quyền hiện nay, còn hơn sự tàn bạo của người luyện thú mà tôi thấy. Họ truy kích đến cùng, họ làm kiệt quệ những ai lên tiếng, họ làm cho thân bị tù tội, gia sản bị tiêu tan, họ làm cho người thân liên lụy, mệt mỏi.

    Đánh bằng con đường pháp lý bẩn thỉu không được (còn gì bẩn thiểu hơn dùng hai bao cao su đã qua sử dụng) thì họ quay sang đánh vào sinh kế, đánh vào dạ dày: dùng trò bẩn là hù họa, làm cho công ăn việc làm bị mất, thuê nhà ở không được, ai liên lụy thì mất việc.
    Không phải vì tôi bị chính quyền làm khó mà sinh thù hằn rồi viết bậy. Tôi viết trên góc nhìn khách quan, suy ngẫm từ trải nghiệm. Các bạn có thể xem bài này để thấy tính chất bao trùm, tạo ra cái ác của hệ thống.

    Xin thưa với các bạn, tôi nói trên tinh thần duy lý, không nói quá, không mang hận thù để xổ lên đây. Tôi viết ra điều này để mọi người nghiền ngẫm vấn đề đất nước đang mắt phải để rồi chung tay giải quyết, hầu mang lại tự do, thịnh vượng cho tất cả mọi người, mang lại niềm kiêu hãnh vốn có của một sắc dân có lịch sử 1.000 năm anh hùng chứ không phải một sắc dân bợ rạc sợ hãi, thờ ơ, đói nghèo như hiện nay. Tôi mong muốn nhiều người VN thấy được thực trạng mà mình mắc phải để rồi chung tay giải quyết. Tôi thấy, vấn đề hiện nay người Việt mắc phải rất to lớn và chỉ có thể tháo gỡ khi tất cả (rất nhiều) người nhận ra vấn đề, cùng chung sức.

    Tôi xin nói thêm: tình cảnh dân tộc hiện nay là rất bi đát, rất khó khăn để tháo gỡ. Tôi mong người người thuộc tầng lớp trên, những người đang hưởng lợi từ “chiếc bẫy” này hãy quan tâm đến hiện tình dân tộc mắc phải mà chung tay. Con cháu chắc chắn sẽ không có tương lai khi mà chiếc bẫy bị phá đi bởi bão lực, gươm đao thay vì trí tuệ, tình thương và trách nhiệm.

    Nguyễn Văn Thạnh

    Bài tiếp: Sống trong lòng khủng bố.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Liên tưởng đến 120 con chó đói của Kim Jong Un xông vào cắn xé Jang Chong Thaekh -
    đến 900 dư luận viên (Tuyên Gíao VN)...vâng, tạm thời lương còn thấp, nhưng nếu cố gắng phấn đấu, không phải không có tương lai: côn an, bồi bút, GS-Ts của đảng...

    CS đã nhắm vào cái dạ dày của toàn dân để mà cai trị trong những năm chiến tranh. Cái đó rất rõ ràng. Và hiện tại cũng vậy thông qua đồng lương eo hẹp. Một thực trạng nữa là người nông dân ở các làng thôn vẫn thiếu những bữa ăn có thịt.