Mõ Làng - Biện chứng của dân chủ và nhà nước pháp quyền

  • Bởi Admin
    13/01/2014
    6 phản hồi

    Mõ Làng

    Dân Luận: Lợi ích của dân chủ và nhà nước pháp quyền như thế nào, Dân Luận đã đăng tải nhiều bài vở về đề tài này. Nhưng bài viết sau đây là một điều ngạc nhiên nho nhỏ: Nó được viết bởi blog Mõ Làng, một blog từ trước đến nay vẫn chuyên đả kích dân chủ và pháp quyền :D

    Phải chăng các dư luận viên bây giờ cũng noi gương Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ca ngợi dân chủ và pháp quyền?

    Thực hiện dân chủ là một trong những nội dung cơ bản của nhà nước pháp quyền, đặc biệt là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân, vì dân. Tuy nhiên, không có nhà nước pháp quyền thực sự thì không có nền dân chủ rộng rãi và bền vững. Dân chủ đóng vai trò cơ sở, động lực thúc đẩy sự phát triển của nhà nước pháp quyền. Đối với nước ta, dân chủ hoá xã hội vừa là điều kiện tiên quyết để xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, vừa là biện pháp căn bản để đẩy nhanh sự phát triển của đất nước.

    Xây dựng nhà nước pháp quyền là một đòi hỏi tất yếu, khách quan và phù hợp với xu thế phát triển lịch sử chung của xã hội loài người, bởi nhà nước pháp quyền là một giá trị chung của nhân loại trên con đường phát triển tiến bộ.

    Đảng Cộng sản Việt Nam đã khẳng định trong nghị quyết rằng: “Nhà nước ta là công cụ chủ yếu để thực hiện quyền làm chủ của nhân dân, là Nhà nước pháp quyền của dân, do dân, vì dân”. Như vậy, việc xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân, vì dân ở Việt Nam đang trở thành vấn đề tất yếu.

    Ở góc độ nhất định, có thể nói, việc xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, của dân, do dân, vì dân ở nước ta có ảnh hưởng rất lớn đến sự thành bại của chế độ. Điều này thể hiện rõ trong thực tiễn đấu tranh chống tham nhũng, một trong bốn nguy cơ lớn của Đảng và chế độ suốt nhiều năm qua và ngày nay.

    Để xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân, vì dân tất yếu phải vận dụng những thành quả, những mặt tích cực, những giá trị của các hình thức nhà nước pháp quyền trước đây, trước hết là của các hình thức nhà nước pháp quyền tư sản hiện đại. Trong điều kiện ngày nay, sự kế thừa như vậy là một yêu cầu khách quan, bởi nhà nước pháp quyền là một giá trị chung, phổ biến của nhân loại; là một công cụ, một phương thức tổ chức và quản lý xã hội có hiệu quả. Hơn thế nữa, nhà nước pháp quyền còn là hình thức tổ chức quyền lực bảo vệ có hiệu quả các quyền lợi chính đáng của con người và tạo điều kiện tốt cho việc phát triển những năng lực thực tiễn của con người.

    Cùng với kinh tế thị trường, nhà nước pháp quyền đã tạo nên đôi chân vững chãi cho nhiều quốc gia phát triển trên thế giới tiến những bước dài trên con đường đi tới giàu có và văn minh, là cứu cánh quan trọng để thoát nhanh ra khỏi tình trạng lạc hậu và nguy cơ tụt hậu ngày càng xa. Kinh tế thị trường và nhà nước pháp quyền là những thành phần căn bản trong tổng thể các biện pháp hữu hiệu mà các nước đang phát triển trên thế giới phải sử dụng để tăng tốc quá trình phát triển, nhằm nhanh chóng tạo dựng một xã hội văn minh và thịnh vượng với những nét đặc trưng riêng của các quốc gia dân tộc.

    Tuy nhiên, nhiều nhà nghiên cứu cho rằng, xét cả trên phương diện lý luận lẫn thực tiễn, nhà nước pháp quyền ở mỗi thời đại và mỗi quốc gia có nội hàm và mức độ đậm nhạt của các yếu tố trong nội hàm cũng khác nhau nhưng chí ít, nó phải có những yếu tố sau đây:

    - Trong nhà nước pháp quyền, toàn bộ quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân. Nhân dân sử dụng quyền lực nhà nước thông qua các cơ quan nhà nước do họ trực tiếp bầu, hoặc bằng việc trực tiếp giám sát, kiểm tra. Không một ai, không một tổ chức nào trong bộ máy nhà nước có thể đứng ngoài hoặc đứng trên sự kiểm tra, giám sát đó của nhân dân.

    - Quyền lực nhà nước được tổ chức theo nguyên tắc phân lập tam quyền minh bạch: lập pháp, hành pháp và tư pháp, nhằm đảm bảo tính hiệu quả của việc kiểm tra, giám sát quá trình thực thi quyền lực, hạn chế sự lộng quyền, lạm quyền hoặc xâm hại đến những lợi ích hợp pháp của công dân từ phía các cơ quan nhà nước.

    - Nhà nước pháp quyền là nhà nước trong đó nguyên tắc pháp luật giữ địa vị tối cao được tuân thủ tuyệt đối. Pháp luật được xây dựng trên nền tảng các quyền thiêng liêng của con người, nhằm bảo vệ các quyền đó và luôn giữ địa vị tối cao trong toàn bộ đời sống xã hội.

    - Trong nhà nước pháp quyền, con người là giá trị cao quý nhất và là mục tiêu cao nhất. Do vậy, việc tôn trọng, đảm bảo trên thực tế các quyền con người và các giá trị xã hội, như công bằng, nhân đạo, dân chủ…, phải là định hướng căn bản trong tổ chức và hoạt động thực tiễn của nhà nước, không chỉ công dân phải chịu trách nhiệm trước nhà nước mà tất cả các cơ quan nhà nước và những người thực thi quyền lực nhà nước cũng phải chịu trách nhiệm về những hành vi của mình trước công dân.

    Quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân là nội dung căn bản và là hình thức biểu hiện tập trung của dân chủ trong nhà nước pháp quyền. Không có một nhà nước pháp quyền thực sự thì cũng không thể có nền dân chủ thực sự và bền vững. Bởi, chỉ có thông qua nhà nước pháp quyền, nhân dân mới có thể cùng nhà nước tạo ra được những thiết chế, cơ chế xã hội thích ứng đảm bảo dân chủ và tự do trong xã hội.

    Nhà nước pháp quyền là công cụ để một giai cấp [Dân Luận: Nếu nhà nước vẫn là một công cụ của một giai cấp thì đâu còn là một nhà nước dân chủ, đâu còn sự bình đẳng giữa các giai cấp khác nhau trong xã hội nữa? Chỗ này bác Mõ Làng viết sai rùi :D], cộng đồng, dân tộc thực hiện và bảo vệ dân chủ. Dân chủ đòi hỏi phải có pháp luật tốt, phản ánh đúng xu thế phát triển xã hội, ý chí và nguyện vọng chính đáng của nhân dân và việc thực thi pháp luật luôn nghiêm minh, có hiệu quả. Vì thế, không ngừng mở rộng dân chủ là nhiệm vụ cơ bản, thiết yếu của nhà nước pháp quyền.

    Pháp luật là công cụ hữu hiệu và quan trọng nhất để thực hiện dân chủ trong xã hội. Bất cứ một nền dân chủ nào cũng cần có pháp luật và dân chủ càng cao, càng được mở rộng thì pháp luật càng đóng vai trò quan trọng trong đời sống xã hội. Quá trình dân chủ hóa cũng là quá trình xây dựng và hoàn thiện pháp luật, khiến cho pháp luật có chất lượng tốt hơn, đồng bộ, thống nhất, phản ánh đúng đắn hơn nguyện vọng của nhân dân, thể hiện đầy đủ, chính xác, kịp thời xu thế phát triển khách quan của xã hội, thúc đẩy mạnh mẽ sự phát triển của xã hội. Đây chính là một trong những nội dung quan trọng trong nội hàm khái niệm nhà nước pháp quyền.

    Như vậy, dân chủ là điều kiện và động lực để xây dựng nhà nước pháp quyền. Đồng thời, nhà nước pháp quyền lại là cơ sở quan trọng để thực hiện và mở rộng nền dân chủ. Do vậy, sẽ là sai lầm nếu cho rằng có thể xây dựng nhà nước pháp quyền mà không cần thiết phải thực hiện dân chủ hóa xã hội. Đồng thời, mỗi bước tiến trong việc xây dựng, hoàn thiện nhà nước pháp quyền cũng là một cơ hội để mở rộng và phát triển nền dân chủ xã hội.

    Đối với những nước đang phát triển, chưa trải qua dân chủ tư sản như nước ta, muốn xây dựng thành công nhà nước pháp quyền càng cần phải thực hiện dân chủ hóa xã hội trước một bước. Việt Nam đang hướng đến mục tiêu xây dựng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa và nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, do vậy càng cần phải học cách dân chủ hóa xã hội, thực hiện mở rộng dân chủ một cách kiên quyết, triệt để và nhất quán.

    Trong thời đại ngày nay, dân chủ còn là biện pháp quan trọng để hội nhập và phát triển, nhằm rút ngắn khoảng cách tụt hậu so với các nước phát triển. Thị trường và dân chủ là những “xa lộ” chính của văn minh nhân loại, nhưng con đường đi đến thị trường và dân chủ không đơn giản. Đến với thị trường đã khó, đến với dân chủ còn khó hơn. Dân chủ là một trong những đảm bảo cho xã hội phát triển nhanh, giàu có hơn, phong phú và đa dạng hơn; vì thế, hạn chế hoặc chậm mở rộng dân chủ là kìm hãm sự phát triển.

    Hiện nay, không nên lo lắng rằng dân trí thấp nên không mở rộng dân chủ được. Không thể chỉ lo lắng rằng dân trí thấp mà cần phải và trước hết nên lo lắng rằng "quan trí" thấp. Bởi vì, trong quan hệ với dân trí thì "quan trí" quan trọng hơn, có tính chất quyết định hơn đến sự phát triển kinh tế, xã hội, đến việc xây dựng nhà nước pháp quyền và dân chủ hóa xã hội. Nếu "quan trí" cao chắc chắn hệ thống pháp luật và các văn bản dưới luật của nhà nước sẽ đồng bộ, thống nhất và hiệu quả hơn, không có những bất cập, phi lý và mâu thuẫn.

    Mặt khác, cũng không nên quá lo lắng rằng dân chủ hóa xã hội, xây dựng nhà nước pháp quyền ở nước ta hiện nay sẽ dẫn đến tình trạng bất ổn định xã hội. Có thể sẽ có một số người lợi dụng dân chủ để gây rối loạn trật tự xã hội, nhưng bản thân dân chủ thì không thể làm rối loạn xã hội; trái lại, nó làm cho xã hội phát triển nhanh, phong phú, đa dạng và toàn diện hơn. Thực tiễn nhiều năm qua ở một số địa phương, đơn vị cho thấy, chính tình trạng mất dân chủ, vi phạm dân chủ mới là nguyên nhân dẫn đến sự không ổn định, mâu thuẫn và thậm chí, cả sự xung đột ở những nơi này.

    Có thể khẳng định rằng, xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân, vì dân trở thành một đòi hỏi chung của xã hội ta hiện nay. Nhiều năm qua, ở nước ta, đã có những thay đổi lớn về dân chủ, thay đổi cả trong tư duy, trong cách nghĩ về dân chủ lẫn trong việc thực hiện dân chủ hóa xã hội. Việc chuyển sang nền kinh tế thị trường là một bước dân chủ hóa quan trọng, có tính cách mạng trong lĩnh vực kinh tế của đất nước. Điều đó đã thúc đẩy nền kinh tế phát triển năng động, đa dạng, phong phú, có tốc độ tăng trưởng khá nhanh và liên tục, đất nước đã có sự phát triển khá toàn diện, sức sản xuất của xã hội và tiềm năng sáng tạo của nhân dân bước đầu được giải phóng, xã hội phát triển cởi mở hơn, thông thoáng và năng động hơn.

    Tuy nhiên, phải thẳng thắn thừa nhận rằng, trước yêu cầu khách quan của sự phát triển và trong bối cảnh quốc tế mới với xu thế toàn cầu hóa, những kết quả mà chúng ta đạt được vừa qua vẫn còn rất nhỏ bé, nguy cơ tụt hậu ngày càng xa so với nhiều nước trong khu vực và trên thế giới vẫn là một thách thức lớn. Trong lĩnh vực kinh tế, tình trạng độc quyền, bao cấp vẫn tồn tại, dân chủ chưa được mở rộng đến mức cần phải có dẫn đến tình trạng các nhóm lợi ích thao túng; trong chính trị, việc bầu cử, miễn nhiệm, trưng cầu dân ý còn nhiều vướng mắc; tổ chức và điều hành bộ máy Nhà nước còn yếu kém; hệ thống luật pháp thiếu đồng bộ, thiếu nhất quán và không ổn định; trong khoa học, không khí dân chủ, tự do khi thảo luận các vấn đề học thuật và đặc biệt là những vấn đề bức thiết của xã hội chưa được tạo lập, hoặc chưa thực sự phát huy tác dụng; trong xã hội, chưa có cơ chế đảm bảo tôn trọng ý kiến của nhân dân v.v..

    Sự yếu kém, hạn chế trong việc mở rộng dân chủ hiện đang đẻ ra hàng loạt những hiện tượng tiêu cực xã hội, làm giảm hiệu lực, hiệu quả của những giải pháp mà Nhà nước sử dụng để xoá bỏ những tiêu cực ấy, để thúc đẩy sự phát triển kinh tế, xã hội. Tham nhũng là một thí dụ điển hình. Trong một xã hội mà dân chủ càng cao, nhân dân thực sự được tham gia vào công tác quản lý nhà nước theo nguyên tắc “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, mọi sự đều công khai và minh bạch… thì tham nhũng sẽ không có cơ hội để nẩy nở, sẽ bị ngăn chặn. Dân chủ có được mở rộng thì các biện pháp chống tham nhũng mới có thể phát huy hiệu lực. Nói cách khác, dân chủ hoá xã hội đồng thời là quá trình nâng cao hiệu lực của bộ máy nhà nước. Yêu cầu có tính nguyên tắc mà Đảng ta vạch ra là, “Phát huy dân chủ đi đôi với giữ vững kỷ luật, kỷ cương, tăng cường pháp chế, quản lý xã hội bằng pháp luật, tuyên truyền, giáo dục toàn dân nâng cao ý thức chấp hành pháp luật”.

    Tóm lại, cả về phương diện lý luận lẫn thực tiễn, nhà nước pháp quyền nói chung, nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa nói riêng đều phải dựa trên nền tảng dân chủ xã hội. Dân chủ là điều kiện, tiền đề và cũng là một nội dung trong nội hàm của khái niệm nhà nước pháp quyền. Chính vì lẽ đó, để xây dựng nhà nước pháp quyền, cần phải mở rộng nền dân chủ; xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa lại càng cần mở rộng dân chủ xã hội chủ nghĩa. Dân chủ hóa xã hội là điều kiện tiên quyết để xây dựng và hoàn thiện nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, là động lực thúc đẩy sự phát triển của xã hội hiện đại. Đối với nước ta, dân chủ hoá xã hội còn là biện pháp quan trọng để đẩy nhanh sự phát triển của đất nước.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Trần Thị Ngự viết:
    Tất cả đều phải đồng ca bài dân chủ cho rõ thật to, để cho các ông bà dân biểu ở điện Capitol nghe thấy và ủng hộ cho VN vào tổ chức Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Sau khi vào xong rồi sẽ tính lại. Trò mèo này xảy ra nhiều lần rồi, không có gì là lạ.

    Thật ra thì chỉ có mấy ông bà Mỹ ở điện Capitol loại đek cần biết VN ở đâu thì mới căn cứ vào 'bằng chứng cải thiện' qua mấy trò mèo này của VC để gật cho VC qua ải theo sức ép lobby của các tay tư bản muốn kiếm chác ở VN. Lắm khi các trò mèo này của VC là do đám tư bản Mỹ và bọn ăn theo mớm bài !

    Còn mấy ông bà quan chức Mỹ thuộc loại có quan tâm thật sự đến VN, đến dân VN thì họ biết còn nhiều hơn, sâu hơn dân VN nhiều, đi guốc trong bụng VC, bởi họ có 'resources' nhiều hơn. Lạ quái gì VC !

    Tên tác giả viết:
    Dân Luận: Lợi ích của dân chủ và nhà nước pháp quyền như thế nào, Dân Luận đã đăng tải nhiều bài vở về đề tài này. Nhưng bài viết sau đây là một điều ngạc nhiên nho nhỏ: Nó được viết bởi blog Mõ Làng, một blog từ trước đến nay vẫn chuyên đả kích dân chủ và pháp quyền :D

    Phải chăng các dư luận viên bây giờ cũng noi gương Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ca ngợi dân chủ và pháp quyền?

    Tất cả đều phải đồng ca bài dân chủ cho rõ thật to, để cho các ông bà dân biểu ở điện Capitol nghe thấy và ủng hộ cho VN vào tổ chức Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP). Sau khi vào xong rồi sẽ tính lại. Trò mèo này xảy ra nhiều lần rồi, không có gì là lạ.

    Bài này chỉ là ngụy biện cùa một DLV dở , câu mở đầu đã thấy cái sai:

    Mõ Làng viết:
    Tuy nhiên, không có nhà nước pháp quyền thực sự thì không có nền dân chủ rộng rãi và bền vững
    .

    Hãy nhìn Thái Lan, nhà nước có pháp quyền không và nền dân chủ có rộng rãi không

    Rất buồn cười cho các cây viết bị nhiểm triết học Mác-Lê Nin bình luận và đánh giá về dân chủ, nhà nước và pháp luật . Hiến pháp là văn bản thể chế hóa cương lĩnh và điều lệ của 1 đảng mà họ vẫn không thấy sự phản dân chủ thì có làm Mõ Làng 100 năm thì cũng không phải là người đem lại cái tốt đẹp và hữu ích cho ai .

    Hiện nay viết về đề tài dân chủ đang trở thành một xu thế của thời đại. Điều này là điều đáng mừng. Thế nhưng lại có một hiện tượng người ta viết về đề tài dân chủ nhưng người ta lại không biết đặc trưng của một xã hội dân chủ là gì, vì thế người ta đâm ra nói loanh quanh, chẳng đâu vào đâu. Bài này thể hiện rõ nhất, nên chỉ nên đưa cho MÕ rao ở làng chứ không rao cho cả nước được.

    Baì này nói đến dân chủ nhưng có đến khoảng trên dưới 10 lần nhắc tới "pháp quyền XHCN": "Thực hiện dân chủ là một trong những nội dung cơ bản của nhà nước pháp quyền, đặc biệt là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của dân, do dân, vì dân."

    Xin hỏi MÕ: Pháp quyền XHCN là pháp quyền như thế nào? Đã không biết đặc điểm của một nước dân chủ lại cũng không biết về đặc điểm của pháp quyền XHCN, mà cứ nói nhiều thì tốt nhất nên đọc Dân luận nhiều hơn, kể cả đọc những comments thì sẽ rõ thế nào là một nhà nước dân chủ. Người ta cũng đưa câu hỏi "đòi dân chủ là đòi cái gì? Mất dân chủ là mất cái gì?" Bao nhiêu trí giả trong và ngoài nước đều không trả lời được cái đặc điểm của một xã hội được cho là dân chủ thì một bác nông dân là thương binh lại trả lời được đấy (tên bác là gì thì tôi quên mất vì lâu nay ít thấy bác xuất hiện trên Dân luận, mặt khác tôi có thói quen là nhớ nội dung bài hơn nhớ tên tác giả). Mõ làng có cần nhắc lại không? Rao to lên sẽ có khối người nhắc cho rồi hãy viết bài này. Đến thủ tướng nói nhiều đến dân chủ nhưng thủ tướng cũng đéo biết các đặc điểm của một xã hội dân chủ. Nếu thủ tướng nói ra cái điều hiểu biết ấy của mình thì người ta (Đảng CS) đéo cho thủ tướng làm thủ tướng nữa.

    Mõ làng cần hỏi gì về topic của tôi thì cứ rao, tôi sẽ trả lời. Còn nhiều điều tôi viết thì mọi người đều biết cả, tôi giải thích cho MÕ thì sợ tốn thời gian của người đọc. Tôn trọng độc giả là như thế đấy.

    MÕ rao: "Trong nhà nước pháp quyền, toàn bộ quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân." Thế thì cái điều 4 Hiến pháp để làm gì? Ai lãnh dạo nhân dân?