Người Buôn Gió - Đại Vệ Chí Dị - Mỗi lần ước mất đi một góc.

  • Bởi Mắt Bão
    11/01/2014
    4 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Nước Vệ triều nhà Sản năm thứ 69.

    Quan chữa thuyền người miền biển họ Dương tên Bạo, xứ An Biên, trấn Hải Tần vướng tội tham nhũng. Bị phát giác, nhưng nhờ có quan trên báo tin cho biết. Dương Bạo chạy về nhà gói đồ, rồi phi ngựa qua phủ hình báo tin cho em trai là phó phủ tên là Dương Kính biết. Kính bèn gọi thủ hạ và đám lưu manh cấp tốc đưa anh trai mình đi trốn sang tận nước Miên.

    Loanh quanh ở Miên vài bữa, Dương Bạo leo lên phi cơ rông sang nước Cờ Hoa. Nước ấy không cho vào, Dương Bạo quay về Miên thì bị phủ Vương cho người sang Miên bắt về trị tội.

    Năm nhà sản thứ 69, triều đình mở tòa đại hình, kết tội Dương Bạo xử chém vì tội tham nhũng. Xử Dương Kính 18 năm tù vì tội đưa anh bỏ trốn.

    Dương Bạo muốn hưởng lượng khoan hồng, giữa phiên đại hình tố giác tướng Báu Mã, phó thượng thư bộ Hình là người báo tin cho mình. Tin ấy khiến cả nước rung động.

    Báu Mã người trấn Sơn Nam Hải, làm quan nhỏ ở bộ hình, trước có công dẹp loạn đất Thiên Trường, dập tắt cuộc nổi dây của nông dân. Theo công ấy mà chả mấy chốc được phong đến chức phó thượng thư bộ hình.

    Nghe đồn Báu Mã là tay chân thân tín của Phủ Chúa. Khi tin cáo giác của Dương Bạo lan ra, tòa đại hình quyết khởi tố vụ án làm lộ tin tức. Lập tức cuồng phong nổi lên, bộ Hình, tướng bộ Hình là Hoàng Tư Tứ khẳng định Báu Mã vô tội, lời khai của Dương Bạo là vu oan trung thần. Quân bản bộ của bộ Hình nằm ở ngoại vi là Nguyễn phụ trách tờ Nhiên Liệu Mới cũng lên tiếng át hết mọi lời dị nghị.

    Xưa nay Nguyễn dựa thế bộ hình, tung hoành trên dư luận, ai cũng phải e dè khiếp sợ. Người ta cũng biết Nguyễn là người phủ Chúa nữa, nên càng sợ hãi lời của Nguyễn hơn. Bởi thế Nguyễn tung ra vài câu hăm dọa, người thiên hạ cũng phải e dè sợ hãi.

    Bấy giờ bên Phủ Chúa, cơn giận dâng tràn. Thủ hạ của phủ cứ lần lượt vào vòng lao lý, ác cái mỗi lúc lại lên cấp cao hơn. Cứ đà này chả mấy chốc nước dâng đến ngai Chúa. Nhưng giờ bên kia, đại tướng của Vương Phủ là Trăm Xanh dẫn quân tung hoành. Trăm Xanh đánh trận mở đầu trảm được Dương anh, bắt sống Dương em. Khí thế ngút trời, thừa thắng định dẫn quân xông vào bộ Hình bắt sống nốt Báu Mã tướng quân. Báu Mã tướng quân lo sợ, cáo bệnh, đóng doanh trại, không dám ra ngoài thành nghênh chiến. Trăm Xanh cho quân bủa vây, tình trạng Báu Mã nguy cấp vô cùng. Nhưng giờ còn chưa biết Vương Phủ có mưu kế gì mà Trăm Xanh dũng mãnh đến vậy. Phủ Chúa lo lắm nhưng vẫn phải dò xét thêm.

    Phía ngoài phủ phó thượng thư bộ Hình Báu Mã, đại tướng Trăm Xanh hiên ngang cưỡi ngựa ô, truyền cho chưởng tòa hình mang chiến thư dán trước phủ. Thông báo ngày một hay hai sẽ phá thành bắt tướng. Một mặt truyền tin về Vương Phủ, báo tin trận đầu thắng lợi.

    Bỗng nhiên bên ngoài bể khơi, quân Tề lăm le tung hoành. Tin ấy mới đáng sợ. Xưa kia năm Ất Mão, người Vệ nam bắc tương tàn, quân Tề nhân lúc đó thôn tính gọn đảo Cát Vàng và một phần đảo Cát Dài. Giờ lại lăm le thôn tính hết biển Đông. Đúng lúc phủ Chúa bị nguy khó bởi vòng vây Vương Phủ, Tề cất quân định lấy nốt biển Đông khi chính sự Vệ đang rối ren.

    Ít nhiều Chúa có tham tàn thì cũng dăm lần bảy lượt dóng dả đầy cương quyết chuyện chủ quyền, khiến Tề giận. Không như Vương Phủ cứ mỗi lần Tề lăm le lại ca bài hợp tác, bàn bạc trên tinh thần anh em hiểu nhau.

    Nước Vệ triều nhà Sản cứ trớ trêu thế. Cứ tưởng mỗi lần có biến động gì có thể đổi mới vận nước, thì lại bẽ bàng khi thấy vận nước lại kém đi. Một văn gia nước Vệ hiện đang trọng bệnh trong lao tù từng phải thốt lên.

    Tổ quốc tôi như miếng da lừa
    Mỗi lần ước mất đi một góc
    Ước phồn vinh: rừng mất cây, biển mất cá
    Ước vẹn toàn: mất biển đảo, cao nguyên.

    Lẽ nào giờ ước hết tham nhũng, hết lợi ích nhóm thì nước Vệ mất nốt biển Đông. Than ôi. Nước Vệ Triều nhà Sản. Thương lắm thay.

    Người Buôn Gió

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Hoan hô NBG!
    Anh buôn nhiều gió quá, có ngày gộp lại thành cuồng phong, bão tố thì nhân dân nước Vệ lời to và triều đại nhà sản chắc chắn sạt nghiệp,tiêu vong nhanh hơn! Thật là đại phước cho dân nước Vệ!
    "Gió đâu, mau gộp thật nhiều,
    Để cho nhà sản sớm tiêu tùng phèo,
    Giải thoát hàng triệu dân nghèo
    Qua kiếp khổ nạn, kéo dài đã lâu
    Quan sản toàn cả bầy sâu
    Chúng bò lúc nhúc, đâu đâu cũng đầy
    Nếu không, chẳng sớm thì chầy,
    Đất đai nước Vệ vào tay giặc tàu!
    Cuồng phong hãy đến cho mau
    Diệt tan nhà sản, diệt tàu cứu nguy"

    Quan chế phong kiến xưa: Thượng thư tương đương Bộ Trưởng - Tham tri = Thứ trưởng. Viết "Quan Tham tri Bộ hình" nghe "chuẩn" hơn "Phó Thượng thư" là chức vụ không có thực.
    Góp ý vui tí thôi.

    Bổ sung thêm cho Đại vệ chí dị:

    Trước khi triều đình mở cửa tòa đại hình xử tội anh em nhà họ Dương, tướng Trăm Xanh bỗng nhiên âm thầm một mình một ngựa bay sang thỉnh ý Vua Tề, bên phủ Chúa còn đang hoảng sợ mê man nên chẳng dám động tịnh, đóng chặt cửa dinh, cửa phủ thủ thế đợi thời. Tướng Trăm Xanh được vua Tề bí mật giao cho kiếm lệnh với mật thư dặn rằng: cứ thế, cứ thế mà làm...lòng dân Vệ uất hận đang cao ngất, nếu không nghiêm trị đám quan tham ô thì chắc chắn sẽ tới ngày mất cả triều chính, mà Vua Tề cũng không cứu giúp được.
    Vì thế giữa phiên đại hình, tướng Trăm Xanh bất ngờ xuất hiện, mình không áo giáp, gươm giáo không mang, mặt lạnh như tiền, mắt như hổ dữ, lừng lững điểm mặt từng tên một, cả đám quân nha sợ xanh xám mặt, không dám xử án qua loa, làm trò hề cho bàn dân thiên hạ cười thối mũi như trước, nên tuyên án chém đầu Dương anh, hạ ngục Dương em 18 năm.
    Riêng tên thượng thư Báu Mã mới được thăng quan tiến chức, bị Dương anh lôi đích danh kể tội giữa phiên đại hình, hoảng quá đâm trọng bệnh, trốn biệt nơi hang sâu, nhưng đêm đêm cứ gặp dị mộng, cứ thấy bóng ma cậu con nuôi hiện về ngay đầu giường, đòi mạng. Nguyên hồi xưa quan Báu Mã đánh lừa cậu con nuôi, lấy hết lá gan của cậu mà thay cho gan của Báu Mã, nên cậu ta chết trẻ, nay oan hồn hằng đêm tìm về tận đầu giường quan mà kêu rằng:"bớ Mã, trả gan lại cho ta!" Báu Mã hoảng sợ, bệnh càng nặng, chưa biết sống sót tới ngày nào, muốn gửi mật thư qua phủ Chúa cầu cứu, nhưng Chúa cũng đóng chặt cửa dinh, lo thủ thân mình trước, chưa biết ngày nào tới số mệnh mình. Tình hình xã hội nước Vệ ngày càng rối ren, nguy ngập.
    Một số quần thần nước Vệ ngửa mặt lên trời mà than:"việc quan quân triều chính nước Vệ mà phải trông chờ lệnh vua Tề mới dám xử lý, nước Vệ kể như tiêu rồi, than ôi!"

    Nghe đồn Trăm Xanh đã sang diện kiến nước Tề, chắc đã nhận mật chỉ bên Tề nên tung hoành như vậy. Tận bên nước Đắc trời tuyết mịt mù, bác Bán Phong miệt mài ghi chép sử Vệ nhà Sản, chỉ lo rằng trên thế gian này không còn ba anh em Thái Sử Bá. Tiếng đồn là bác Bán Phong không phải nhà sử gia của nhà Sản nước Vệ như bọn sử gia Dê Giữa Nước nhưng tấm lòng chép sử của bác Bán Phong có thể so sánh với anh em Thái Bá Sử.