Nguyễn Văn Thạnh - Những nhận định từ vụ việc (2): Vấn nạn mượn tay côn đồ, vấn đề và giải pháp

  • Bởi Khách
    05/01/2014
    3 phản hồi

    Nguyễn Văn Thạnh


    Các blogger đang ngồi thành một vòng tròn thì tên côn đồ lao ra từ đám đông, đánh người giữa sự chứng kiến của lực lượng an ninh...

    1.Vấn nạn mượn tay côn đồ:

    image001_36.jpg

    Công dân có quyền biểu tình, điều này đã được ghi vào hiến pháp hẳn hoi. Tuy nhiên, gần 70 năm qua, Quốc Hội Việt Nam đã ỉm đi cái quyền này, bằng cách không thông qua luật (rất nham hiểm). Treo luật với mục đích là trói người dân để không thể thực hiện quyền biểu tình, nhưng họ đã nhầm. Khi đất nước cần, người dân sẽ làm. Những ngày hè sôi động 2011 đã chứng minh chân lý đó và người dân phát hiện ra một nguyên lý của nền dân chủ: những gì pháp luật không cấm, công dân có quyền làm. Nhà cầm quyền (dù nham hiểm) đã trở nên lúng túng sau một hồi dùng bạo lực hoang dã-đánh, đạp mặt, bắt nhốt,... Với bản chất nham hiểm, hẳn họ không chịu thua, họ hóa giải như thế nào?

    Một người bạn tôi kể lại, đoàn người đang đi trật tự thì bỗng một người cao to, ở đâu lẻn vô một tay kẹp cổ em, một tay vung cú đấm liên tiếp vào mặt. Mọi người lao đến cứu em, thế là là tạo ra một vụ “đánh nhau, gây mất trật tự” và công an lao vào bắt tất cả lên xe. Về đồn thì thấy toàn người đi biểu tình, còn kẻ lạ đánh thì không thấy đâu.

    Rõ ràng, đây là một thủ đoạn mượn tay côn đồ rất nham hiểm.

    Thủ đoạn này không mới, và nó cũng không xảy ra ở chuyện biểu tình, chúng ta thường nghe tin những người lên tiếng bị đánh bị chém như: anh Chí Đức, Binh Nhì, rồi đội bóng Hoàng Sa FC, mới đây nhất là nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, anh Lê Quốc Quyết,….nếu kể đầy đủ có thể đến sáng.

    Bản thân tôi cũng trải qua những giây phút rùng rợn, kinh khủng của thủ đoạn trên.

    Gần đây trên mạng lan truyền tài liệu hướng dẫn cách thức để công an có thể đánh người dân mà không để lại thương thích hay dấu vết (tài liệu của Công an Trung Quốc nhưng có thể tham khảo cho VN vì hai nước có chế độ chính trị, hoàn cảnh xã hội tương đồng nhau, lãnh đạo hai nước có mối quan hệ khăn khít).

    Dù chưa có cuộc điều tra nghiêm túc, phán quyết của tòa án về vấn nạn này, nhưng theo lý trí suy luận logic, theo tôi, vấn nạn công an mượn tay côn đồ để đánh đập, trấn áp người dân là có thật.

    Đây là một thủ đoạn rất nham hiểm và là một vấn nạn của xã hội. Nó nham hiểm bởi lẽ người dùng nó biết rằng an toan, vì được bao che nên không ai có thể điều tra được. Là vấn nạn xã hội bởi lẽ nó dung dưỡng bạo lực, làm nhờn quốc pháp, nó sẽ lây lan ra ngoài xã hội. Khi đó người dân có việc là dùng côn đồ để xử nhau (1), (2).

    2. Vấn đề:

    Vấn nạn mượn tay côn đồ xảy ra là vì nhà nước này hiện nay thiếu lý lẽ và công lý (thiếu chính danh) để nói chuyện với dân. Họ không thể dùng bạo lực hợp pháp của nhà nước để làm việc nước, do vậy họ phải dùng đến thủ đoạn bẩn thỉu. Họ có thể sử dụng được nó vì họ nắm hết sức mạnh chính trị trong tay; không chỉ sức mạnh chính trị (lập pháp, hành pháp, tư pháp) mà còn cả sức mạnh truyền thông và kinh tế. Người bị đánh, thân cô, thế cô thì làm được gì? Cho đến nay chưa một ai bị đánh mà cơ quan công quyền vào cuộc điều tra để bảo vệ an toàn tính mạng cho nạn nhân. Chính vì lẽ đó nên thủ đoạn trên phát huy được hiệu quả, ngày càng được xử dụng rộng rãi.

    3. Giải pháp:

    Là một kỹ sư, đứng trước một vấn đề, tôi quan tâm, suy nghĩ đến giải pháp, chứ không chỉ dừng lại chuyện lên án & tố cáo. (Đấu tranh không chỉ dừng ở việc tố cáo mà phải khám phá ra bản chất vấn đề và giải quyết nó- Aung San Suu Kyi). Theo tôi có những giải pháp sau:

    A. Nhóm giải pháp về luật pháp:

    a1. Tố cáo vụ việc ra công luận, càng cụ thể với chứng cứ càng rõ ràng càng tốt, nên trung thực không nên nói thêm nói bớt vụ việc. Khi sự việc xảy ra, phải nhanh chóng có bài tường trình rõ ràng, nếu có phân tích khách quan kèm theo càng tốt.

    a2. Chính quyền nham hiểm dùng thủ đoạn thì phải tương kế, tự kế. Chính quyền dùng côn đồ để tạo ra chứng cớ bắt người (gây rối trật tự), đánh dằn mặt, rồi phủi trách nhiệm. Chúng ta cần phải nắm ngay sự việc này, làm đơn trình báo ngay với cơ quan công quyền có chức năng. Nhiệm vụ bảo đảm an ninh cho công dân là thuộc công quyền. Sau khi gửi đơn phải thông báo rộng rãi cho công luận và tìm cách truy kích làm to vụ việc. Thường bọn nham hiểm sẽ ỉm đơn (chính vì điều này mà khi nhận đơn trình báo, không bao giờ chúng đưa biên lai).

    Tôi thấy rất tiếc là người viết bài tố cáo hành vi dùng côn đồ đánh người nhưng rất ít người viết đơn và tranh đấu đến cùng trong khuôn khổ luật pháp. Chúng ta không làm việc này, làm cho bọn nham hiểm rảnh trách nhiệm trong việc thụ đơn và làm cho công luận nghi ngờ những người tranh đấu cho dân chủ là hàng lu loa, chuyên đi gây sự để làm sự kiện, kiếm tiền hải ngoại.

    Đánh mạnh vào điểm này, như chiêu thức “nắm thắt lưng địch mà đánh”, vụ việc càng nhiều người bị đánh, chứng cứ càng rõ ràng, chúng không thể biện bác. Làm được việc này, ít nhất cho công luận thấy thủ đoạn nham hiểm, nâng cao dân quyền và truy kích để bãi chức người đứng đầu. (Nên nắm người đứng đầu để qui trách nhiệm bảo an).

    a3. Tranh đấu qua quốc hội: yêu cầu quốc hội ban luật rõ ràng, chỉ có nhân viên mặc đồng phục, sắc phục mới được thực thi việc công. Mặc thường phục không được xem như là nhân viên công vụ, dù có rút thẻ ngành. Phạt nghiêm những hành vi giả dạng. Qui trách nhiệm cho người đứng đầu địa phương để xảy ra côn đồ mà không truy bắt được hung thủ. Tôi cho rằng, đây là một điều luật rất quan trọng.

    a4. Đấu tranh qua hướng quốc tế: viết thư thông báo, tường trình vụ việc, vạch trần thủ đoạn này cho các cơ quan bảo vệ nhân quyền quốc tế. Yêu cầu họ nghiên cứu thủ đoạn này và tìm ra giải pháp cho vấn đề.

    B. Nhóm giải pháp thực tiễn:

    Những kẻ đánh người thường nghĩ rằng mình cứ thoải mái đánh, không việc gì phải sợ, mình được bảo kê. “Côn đồ thường” còn sợ nhà nước nghiêm trị, “côn đồ nhà nước” thì còn sợ ai. Nhà nước càng mất tính chính danh thì càng phải sử dụng côn đồ, sử dụng bạo lực và chúng biết được nhà nước nuông chiều nên ngày càng lộng hành. Đó là lý do vì sao côn đồ ngang nhiên đánh người, rồi nhiều người dân vô làm việc bị chết ở đồn công an với lý do hết sức vớ vẩn như: cho tay vô ổ điện, trợt té,….mà không một ai gây ra án bị điều tra, xét xử, trừng phạt.

    Khi quốc pháp bị lũng đoạn thì công luận phải lên tiếng. Để giải quyết vấn đề này, tôi đưa ra bản tuyên ngôn bảo vệ công công lý. Các bạn có thể xem đề xuất sáng kiến tại đây.

    Nguyễn Văn Thạnh

    Bài tiếp: Ai nên quan tâm đến vấn nạn mượn tay côn đồ?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Lòng Tin Chiến Lược viết:
    1. Tham gia khiếu kiện các hành vi côn đồ
    2. Thông báo rộng rãi các hành vi côn đồ lên các phương tiện thông tin đại chúng, gửi email đến các báo ở Việt Nam (tất nhiên họ chả đăng, nhưng hãy cho họ biết họ đã được thông báo), gửi báo cáo đến các tổ chức thế giới như LHQ, hội đồng bảo an, hội đồng nhân quyền, các nước tiến bộ trên thế giới yêu cầu họ can thiệp bằng hành động như triệu hồi đại sứ, có những công văn công hàm chính thức gửi chính quyền Hà Nội và giám sát các việc này, v.v...
    3. Vạch mặt các tên thực hiện hành vi côn đồ, điều tra tên tuổi, quê quán, nơi ở nơi làm việc của bọn chúng và người thân của bọn chúng để lên án các hành động côn đồ của bọn chúng ở nơi đó với mong muốn bọn chúng trở thành người tốt xa dời các hành động côn đồ bẩn thỉu của chính quyền.

    Đúng đấy. Nhứt nà phải cho người thân, láng giềng chúng thấy để bỏn giáo dục chúng.

    1. Tham gia khiếu kiện các hành vi côn đồ
    2. Thông báo rộng rãi các hành vi côn đồ lên các phương tiện thông tin đại chúng, gửi email đến các báo ở Việt Nam (tất nhiên họ chả đăng, nhưng hãy cho họ biết họ đã được thông báo), gửi báo cáo đến các tổ chức thế giới như LHQ, hội đồng bảo an, hội đồng nhân quyền, các nước tiến bộ trên thế giới yêu cầu họ can thiệp bằng hành động như triệu hồi đại sứ, có những công văn công hàm chính thức gửi chính quyền Hà Nội và giám sát các việc này, v.v...
    3. Vạch mặt các tên thực hiện hành vi côn đồ, điều tra tên tuổi, quê quán, nơi ở nơi làm việc của bọn chúng và người thân của bọn chúng để lên án các hành động côn đồ của bọn chúng ở nơi đó với mong muốn bọn chúng trở thành người tốt xa dời các hành động côn đồ bẩn thỉu của chính quyền.