Tống Văn Công - Vứt "luận cứ giáo điều", quyết tâm "đổi mới thể chế"!

  • Bởi Admin
    02/01/2014
    9 phản hồi

    Tống Văn Công

    Ngày 30-12-2013, TBT Nguyễn Phú Trọng làm việc với Thường trực Hội đồng lý luận Trung ương và ông đã có những kết luận đáng lo ngại.

    Đã 3 năm các nhà lý luận thực hiện ý kiến mới mẻ của ông sau khi nhận chức Tổng bí thư khóa 11: “Phân tích bối cảnh tình hình, xu thế phát triển trên toàn thế giới… Nếu không có những đột phá về lý luận sẽ không thể tạo ra được tiền đề khoa học cho sự phát triển thực tiển, cho chất lượng và hiệu quả hoạt động của Đảng và Nhà nước ta.” Năm nay, nhiều người hy vọng TBT sẽ chỉ ra thành tựu 3 năm qua về lý luận có “tính đột phá”, nhưng lại nghe kết luận mới của ông hoàn toàn ngược lại: “Cung cấp các luận cứ nhằm tăng cường công tác đấu tranh tư tưởng, lý luận, đồng thời điều phối, tổ chức lực lượng thực hiện các luận cứ này nhằm phản bác mạnh mẽ các luận điệu, quan điểm sai trái; phòng chống “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa.

    Sau 3 năm, ông TBT đã từ lý luận theo hướng đột phá chuyển ngược vào luận cứ! Muốn đột phá về lý luận thì các nhà lý luận phải được hoàn toàn tự do tư tưởng khi tiến hành quan sát thực tiễn. Như vậy mới có thể phát hiện cái mới vừa xuất hiện và nhận ra mớ lý luận giáo điều đã bị thực tiễn vứt bỏ. Thực tiễn là thước đo chân lý mà! Còn nay, các nhà lý luận đã bị buộc phải mang cặp kính “luận cứ” để đi soi vào thực tiễn, từ đó chụp mũ những con người đang hoạt động rất đúng với quy luật tất yếu, nhưng không đúng với cái khuôn “luận cứ” cho trước, phải đè họ ra, phê phán là sai trái, phản động! Tình trạng này, lịch sử đã có nhiều bài học rồi. Đó là Kim Ngọc cho nông dân thực hiện khoán đã bị coi là đi vào con đường bẩn thỉu phục hồi chủ nghĩa tư bản! Đó là Võ văn Kiệt “xé rào” đã bị coi là “đi theo con đường của chủ nghĩa tự do tư sản”. Cuối năm 2012, ông TBT còn có chỉ thị cho Hội đồng lý luận TƯ phải “phát huy cao độ tâm huyết, trí tuệ của đội ngũ trí thức, tổ chức, huy động, chắt lọc kết quả nghiên cứu…”. Năm nay, ông không nhắc đến đội ngũ trí thức nữa. Phải chăng là vì muốn tránh cái kết quả không mong muốn về cuộc vận động “góp ý Hiến pháp không có vùng cấm” giữa chừng đã phải bẻ quặt lại vì “kiến nghị 72” của nhân sĩ trí thức!

    Chẳng lẽ ba năm qua thực tiễn đất nước không có gì mới đáng cho các nhà lý luận Việt Nam tìm thấy điều gì cần phải “đột phá”? Chẳng lẽ kết quả đột phá về lý luận chỉ là chuyện phát hiện “phải viết hoa hai chữ Nhân dân trong Hiến pháp mới” của ông Phan Trung Lý? Thật ra có không ít vấn đề hiển hiện trong thực tiễn mà không được các nhà lý luận quan tâm. Xin nêu vài điều:

    - Từ 10 năm qua, nhân dân cả nước không ngừng đi khiếu kiện vượt cấp về đất đai. Nhiều người cho rằng cái lý luận “đất đai là sở hữu toàn dân” chính là nguyên nhân gây ra tình trạng ấy. Có người phân tích rằng, việc chống lại quyền tư hữu ruộng đất của nông dân là một “tử huyệt”. Tại sao Hội đồng lý luận TƯ không tìm câu trả lời đủ sức thuyết phục về vấn đề này?

    - Nạn tham nhũng 20 năm qua càng ngày càng lộng hành, bất chấp các Nghị quyết của Đảng và Luật phòng chống tham nhũng. TBT Nguyễn Phú Trọng băn khoăn hỏi: “Vì sao công tác xây dựng Đảng được Trung ương rất coi trọng, đã có nhiều nghị quyết, chỉ thị rất đúng, rất hay, nhiều cuộc vận động sâu rộng, nhưng kết quả vẫn chưa đạt yêu cầu?... Vướng mắc chính là ở chỗ nào?” Nhiều người không đồng ý với ông khi cho rằng nghị quyết, chỉ thị rất đúng, rất hay và được vận động sâu rộng mà vẫn bị thất bại. Có nhiều bài viết chỉ ra rằng, thất bại là vì kiêng kỵ, không chịu thực hiện nhà nước pháp quyền với tam quyền phân lập. Tại sao Hội đồng lý luận TƯ không tìm câu trả lời có ý nghĩa “tồn vong đối với chế độ”? (theo từ ngữ của 2 TBT Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng).

    - Hội nghị TƯ 7, lần đầu tiên có chuyện hai người được TBT đứng ra giới thiệu để bầu vào Bộ chính trị, nhưng đều bị rớt. Đây là sự kiện chưa từng có trong lịch sử 83 năm của Đảng Cộng sản Việt Nam . Điều đó đã khiến cho nhiều đảng viên lão thành quen với quá khứ trên bảo sao dưới răm rắp nghe theo, đã hết sức lo lắng. Ông Hữu Thọ, nguyên trưởng ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương đã có bài rất hay trả lời phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ ngày 20-5-2013 với đầu đề cũng rất hay là “Lá phiếu và xu hướng dân chủ hóa”. Ông Hữu Thọ đã giải tỏa được nỗi băn khoăn của nhiều đảng viên lão thành khi cho rằng “Đây là tín hiệu đáng mừng về xu hướng dân chủ hóa”. “Dân chủ hóa” là cụm từ xuất hiện ngày càng nhiều sau Đại hội 6. Ông Trần Xuân Bách là người nhiều lần đề cập đến nội dung dân chủ hóa trong Đảng và dân chủ hóa trong xã hội. Tuy nhiên việc này không dễ thực hiện bởi nguyên tắc tập trung dân chủ, thiểu số phải phục tùng đa số, cấp dưới phải phục tùng cấp trên. Cấp trên, bí thư đã nói ra thì chỉ có đúng. Chủ tịch Đảng, Tổng bí thư nói ra thì phải tuyệt đối đúng. Những đảng viên lão thành đã quen với cách bầu cử đã thành nếp, cấp ủy khóa tới cần có mấy ủy viên thì chỉ giới thiệu đúng mấy người. Người nào được cấp ủy, bí thư của khóa trước giới thiệu thì chắc chắn 100% được đắc cử, bởi họ đã được bảo đảm là thành phần ưu tú, là người có quan điểm, lập trường giai cấp vô sản vững vàng nhất. Những nhà lý luận của nền “dân chủ cao hơn gấp triệu lần hơn dân chủ tư sản” (bà Phó chủ tịch Nguyễn thị Doan đã tự tiện hạ xuống “vạn lần hơn”) cho rằng đề cử nhiều người hơn số cần phải bầu cử chỉ là thứ “dân chủ hình thức” của giai cấp tư sản, nhằm mục đích mị dân (!)

    Ông Hữu Thọ cho rằng xu hướng dân chủ hóa là tín hiệu đáng mừng nên hiểu như thế nào? “Dân chủ hóa” theo định nghĩa của Đại từ điển Tiếng Việt là “Làm cho có được dân chủ.“ Vậy có phải ở lĩnh vực nào đó (ở đây là vấn đề bầu cử trong Đảng) lâu nay không có dân chủ, nay phải thực hiện khác hẳn để có được dân chủ? Từ điển Hán Việt của Đào Duy Anh định nghĩa, xu là chạy mau, thúc dục , xua vào. Xu hướng là khuynh hướng về nơi ấy, chí hướng. Đại từ điển Tiếng Việt giải nghĩa “xu hướng là hướng đi tới, thể hiện khá rõ thực chất của nó: xu hướng chính trị, xu hướng tiến bộ.” Có thể hiểu rằng, từ “xu hướng” cho biết cái sự việc đang được chỉ ra đã rời khỏi vị trí cũ để đi tới một lĩnh vực mới. Vậy “dân chủ hóa” có thể hiểu là sự rời khỏi nội dung “tập trung dân chủ”, để thực hiện nội dung dân chủ phổ quát của nhân loại đã được ghi nhận trong các Công ước quốc tế, như Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, trong đó quy định các quyền tự do quyết định thể chế chính trị, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp và lập hội…

    Nhận định quan trọng của ông Hữu Thọ, người từng đứng đầu hệ thống lý luận của chế độ, chưa được các nhà lý luận hôm nay nhận định là có tính đột phá hay trái với luận cứ!

    Viết đến đây thì trên ti vi phát Thông điệp đầu năm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tựa đề “Hoàn thiện thể chế, phát huy quyền làm chủ của nhân dân, thực hiện thắng lợi nhiệm vụ năm 2014, tạo nền tảng phát triển bền vững”. Lắng nghe nhiều nội dung do ông đặt ra rất đáng quan tâm:

    Tập trung nỗ lực xây dựng Nhà nước pháp quyền, phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của nhân dân, hoàn thiện thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa và tái cơ cấu nông nghiệp gắn với xây dựng nông thôn mới.

    Ông gọi là “nhà nước pháp quyền” theo khái niệm phổ quát của xu thế dân chủ trong thời đại toàn cầu hóa. Có thể hiểu đây là sự kế tục mạnh mẽ tư tưởng Tuyên ngôn độc lập 1945 mở đầu bằng Điều 1 của Tuyên ngôn Dân quyền và Nhân quyền của cách mạng Pháp. Điều đó cũng buộc phải nhớ và tôn trọng Điều 16 của Tuyên ngôn này vốn là nền tảng Hiến pháp 1946: “Ở một xã hội mà quyền con người không được đảm bảo, nguyên tắc tam quyền phân lập không được tôn trọng, thì Hiến pháp được ban hành hay không cũng chẳng có ý nghĩa gì”.

    Ông cho rằng “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp song sinh” và nhấn mạnh: “Nhà nước pháp quyền phải thượng tôn pháp luật. Pháp luật phải bảo đảm được công lý và lẽ phải. Mọi hạn chế quyền tự do của công dân phải được xem xét cẩn trọng…. Người dân có quyền làm tất cả những gì pháp luật không cấm và sử dụng pháp luật để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của mình”. Nghe đoạn này gợi nhớ, câu nói của triết gia người Mỹ đại ý: Công dân, cử tri sẽ là người sau chót trông coi đối với sự tự do của chính họ. Chính phủ không thể là kẻ đối lập với các quyền tự do cá nhân mà phải là người bảo hộ các quyền tự do đó cho công dân. Ông Thủ tướng là người đầu tiên lên tiếng ở diễn đàn Quốc hội phải có Luật biểu tình và cũng là người đầu tiên lên tiếng ở Quốc hội cho rằng, Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng dù đặt ở đâu cũng không quan trọng mà, quan trọng là các cơ quan chức năng về tư pháp có hoạt động tốt hay không.

    Ông định nghĩa “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, trước hết phải tôn trọng đầy đủ các quy luật của kinh tế thị trường, đồng thời phải có công cụ điều tiết và chính sách phân phối để đảm bảo công bằng và tiến bộ xã hội”. Định nghĩa này hoàn toàn khác với Nghị quyết TƯ 6 khóa 10 (tôi đã có dịp góp ý là một định nghĩa sai trái, phản khoa học), và mạch lạc, rõ ràng hơn định nghĩa của Nghị quyết Đại hội 11.

    Ông nhận định: ”Nhìn lại 30 năm qua, những bước phát triển vượt bậc của đất nước đều gắn liền với những đổi mới có tính quyết định về thể chế, bản chất là mở rộng dân chủ, thực hiện cơ chế thị trường trong hoạt động kinh tế mà bước đột phá lớn và toàn diện là từ Đại hội VI của Đảng”. Ông cho rằng đất nước đang cần có thêm động lực để phát triển mà “Nguồn động lực đó phải đến từ Đổi mới thể chế và phát huy mạnh mẽ quyền làm chủ của nhân dân”. “Đổi mới thể chế”! Tức là thể chế cũ hiện tồn không có những yếu tố cần thiết để phát huy quyền làm chủ của nhân dân, tạo ra động lực mới cho phát triển đất nước.

    Cuối cùng ông nhấn mạnh phải “Đẩy mạnh toàn diện công cuộc Đổi mới theo tinh thần Nghị quyết Đại hội 11 của Đảng…” Câu này nhắc tình trạng “Đổi mới chính trị phải đồng bộ với đổi mới kinh tế theo lộ trình thích hợp…” đã bị bỏ quên.

    Thưa Tổng bí thư, thiết nghĩ ông nên giao cho Hội đồng Lý luận Trung ương: Hãy kiên quyết vứt bỏ những “luận cứ giáo điều” để mang theo bảo bối “Đổi mới thể chế” đi vào thực tiễn, góp phần tạo ra nguồn lực mới phát triển đất nước!

    Tống Văn Công, gửi cho viet-studies ngày 2-1-14

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Phản hồi: 

    Dân VN đa số toàn loại sính nói chữ, nói như máy mà đek cần hiểu, nói để thể hiện, để lừa, để ... tán láo, chém gió như thú vui ở đời. Dường như khi mồm nói lí, nói luận ba hoa chích choè thì trong óc dân VN tiết ra nhiều hóc môn hạnh phúc (dopamine), thận ứa nhiều hóc môn kích thích (testosterone), thêm hưng phấn tinh thần, hăng say, lạc quan trong cuộc sống (nhất thế giới :)

    Lí với chả luận cái củ khặc. Chuyện đúng, việc phải rành rành ngay trước mũi đấy, có muốn thì làm ngay đi, không thì bảo rằng không. Có đ.é.o gì mà cả lũ cứ bày vẽ tán hươu tán vượn lằng nhằng, vòng vo, loằng ngoằng.

    Phản hồi: 

    HÌnh như cụ Trọng Lú nhà ta bị bại não một phần thì phải. Xem ra cụ chỉ thị phải đưa ra "luận cứ", thế nhưng cụ lại chọn "luận cứ" để đưa ra thì chết mẹ nó dân. Tôi nói hình tượng để thể hiện sự tư duy theo kiểu chúng tôi, ví dụ cụ đi dự một buổi đá bóng trên sân vận động sức chứa 4 vạn người, nhưng chỉ có khoảng vài ba trăm người ngồi túm tụm trên một khoảng khán đài rồi cụ khen "Buổi đá bóng hôm nay có rất nhiều người đến xem, trên khán đài đông nghịt." Dân dã gọi hiện tượng này là "thầy bói xem voi". Nay liên hệ đến tình hình xã hội Việt Nam hay vài nước trên thế giới thì thấy ở nước ta nhiều vùng quê đói khổ, hiếm có vùng nào ăn nên làm ra. Cụ chọn cái "luận cứ" vài làng ăn nên làm ra và nói đó là thành tựu do Đảng CS lãnh đạo. Rồi hiến pháp sửa đổi 2013 có vài nghìn người hưởng ứng nhưng có hàng triệu người phản đối, cụ lại chọn cái "luận cứ" có đa số dân ủng hộ hiến pháp.
    Trên thế giới cũng vậy thôi, hàng loạt các nước CS sụp đổ, còn lại một vài nước tồn tại như Tàu và Việt Nam và Cu Ba, Bắc Triều tiên mà cụ cứ nói có hàng tỷ người theo CNCS, CS cũng làm ăn khá đấy chứ.
    Cái "luận cứ" có chọn lọc để cái Hội đồng lý luận TƯ dẫn chứng theo kiểu Trọng Lú là như thế đấy.
    Nguyễn Y Tá và HÙng Hói cũng có kiểu tư duy như thế, công an đàn áp dân vô tội vạ, đánh người, giết người khắp nơi, chỉ có vài hình ảnh công an làm việc tốt như quét cầu đường mà cứ khen công an thì các cụ hóa ra những anh chột hay sao?
    Tôi bảo đảm 100% nếu để những con người như các vị trên đây, không biết phép tư duy tổng hợp, tức có phần bại não (thiếu một phần nào đó giác quan) mà lãnh đạo thì đất nước ta còn khốn khổ khốn nạn. Phải dạy cho các cụ về phép tư duy trước đã rồi hãy lên lãnh đạo, phải hoàn thiện các giác quan biết nhìn xa trông rộng, biết nhìn bao quát, chứ không thể nhìn một góc cỏn con rồi rút ra kết luận đại cục.

    Chẳng nước nào có cái Hội đồng lý luận TƯ mà họ tiến như diều, ta tồn tại cía hội đồng này nhưng có góp phần cụ thể nào làm dân giàu nước mạnh đâu. Hội đồng của các cụ chỉ là nơi ăn hại đái nát thôi, giải tán phéng đi cho dân bớt gánh nặng phải nuôi. Giải tán nó thì anh Đinh Thế Huynh và còn mấy chục thành viên biết làm gì để sống? Anh Đinh thì cứ nói hội đồng nhiều việc và thiếu người. Xin hỏi thế các anh Hội đồng hàng ngày làm được những việc gì và kết quả ra sao? Nhiều khi nghe các anh nói mà thấy ngay những điều abc về chủ nghĩa Mác mà các anh cũng đéo biết. Xem một vài còm thì đã có khách nêu ra rồi đấy.

    Phản hồi: 

    Trong bài viết, ông TVC: "Nhiều người cho rằng cái lý luận 'đất đai là sở hữu toàn dân' chính là nguyên nhân gây ra tình trạng ấy."
    Tôi hiểu rằng nước ta theo CNXH nên mới công hữu hóa tư liệu sản xuất, đất đai là tư liệu sản xuất của nông dân chúng tôi. Thế nhưng nhà nước XHCN này lại cổ phần hóa các cơ sở kinh tế quốc đoanh như các công ty, nhà máy xí nghiệp nhà nước. Như vậy thế nghĩa là thế nào? Cổ phần hóa tức là tên gọi khác của tư nhân hóa, cái thì công hữu hóa, cái thì tư nhân hóa, sao lại thế? ĐIỀU NÀY CÓ BẤT CÔNG KHÔNG? Ông TVC là nhà báo lão thành có thể giải thích được không? Hay phải chờ đến Hội đồng lý luận TƯ mới giải thích được?

    Ông TVC lại viết: "Thực tiễn là thước đo chân lý mà!" Tôi cứ tưởng "thực tiễn là thước đo lý thuyết" tức là đo những điều người ta chỉ đưa ra bằng ngôn ngữ như những quan điểm, ý tưởng này khác. Còn chân lý là cái đúng thì muôn thuở rồi, thánh thần, chúa mà, quỷ ... làm gì có trong các hoạt động thực tiễn mà khối người vẫn cho là chân lý (đúng) đấy thôi, nói cụ thể là người ta cho rằng cần thờ cúng, lễ bái đi chùa chiền, cầu kinh thì được thánh thần, chúa phù hộ. Có bác nào thấy thánh thần, chúa trong thực tế không?

    Ông TVC viết: "ông TBT còn có chỉ thị cho Hội đồng lý luận TƯ phải “phát huy cao độ tâm huyết, trí tuệ của đội ngũ trí thức, tổ chức, huy động, chắt lọc kết quả nghiên cứu…” Tôi chẳng hiểu cái Hội đồng lý luạn TƯ nó làm những việc gì, nhưng tôi thấy nó tung hê ra nhiều cái vớ vẩn mà không có trong thực tiễn, có cái lại mâu thuẫn, luẩn quẩn. Ví dụ "kinh tế thị trường định hướng XHCN" thì làm gì có trong thực tiễn. Rồi "nước ta theo chủ nghĩa Mác Lê nin và tư tưởng HCM" lại giải thích tư tưởng HCM là độc lập dân tộc gắn liền với CHXN. Thế hóa ra ta theo hai cái chủ nghĩa à? Vừa chủ nghĩa Mác Lê nin lại vừa CHXN. Mà CNXH là chỉ biết đến giai cấp thôi, xóa bỏ biên giới quốc gia, không tính đến dân tộc, "Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại". Cái câu trên luẩn quẩn, người nói chỉ biết nói, nói sai thế mà cũng không thấy nhiều người tài giỏi lý luận phản biện.

    Trong thực tế tôi còn thấy có hai hội nghị song song diễn ra, một hội nghị vinh danh các chiến sĩ vô sản lão thành, một hội nghị biểu dương các doanh nhân thành đạt. Doanh nhân là tên gọi khác của giai cấp các nahf tư bản, tức là những người bỏ vốn ra đầu tư vào một ngành nào đó, từ này tương đương với từ entrepreneur trong tiếng Pháp và tiếng Anh, có nghĩa là tư bản.

    Sao nhà nước ta lại làm cái trò mâu thuẫn như vậy? Chỗ thì quốc hữu hóa, chỗ thì tư nhân hóa, chỗ thì tuyên dương người vô sản, chỗ vinh doanh anh tư bản?

    Có lẽ những ông ngồi trong Hội đòng lý luận TƯ (có cả tiến sĩ, giáo sư) đều NGU NHƯ BÒ NÊN MỚI CHỈ BIẾT NÓI MÀ KHÔNG BIẾT CẮT NGHĨA ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU MÌNH NÓI.

    Phản hồi: 

    Gởi bác có cái nick rất đặc biệt: Abcxyz123456 (khách viếng thăm) gửi lúc 10:52, 03/01/2014 - mã số 107246:
    Tôi không đảng viên, cũng không cán bộ cán gáo, lại càng không phải "ở bộ phận tổ chức cán bộ xã uỷ, phường uỷ" nên "sưu tra lý lịch ông ấy" như bác viết. Đơn giản chỉ là thắc mắc không rõ bác Tống Văn Công đã làm gương hay noi gương bác Lê Hiếu Đằng và các đảng viên khác để "thoái đảng" hay không. Còn nội dung bác Tống Văn Công viết thì tôi phải đọc rồi và không có gì để phản đối nên mới có thắc mắc như vậy chứ. Sao bác lại nặng lời thế?

    Phản hồi: 

    Có nằm trong chăn mới biết chăn có rận . Hãy cảm ơn ông Tống Văn Công vì những lời tâm huyết của ông đã dành cho dân cho nước , đừng trêu chọc như bác gái Lê Thị Nhung nữa.

    Phản hồi: 

    [quote=Lê Thị Nhung]Nghe nói ông Tống Văn Công là cựu tổng biên tập báo Lao Động của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam. Nếu đúng như thế thì ông Tống Văn Công chắc chắn là đảng viên đảng CSVN và chức vụ trong đảng thấp nhất phải là Phó bí thư đảng ủy tòa soạn báo Lao Động, cũng có thể Bí thư đảng ủy kiêm tổng biên tập báo Lao Động. Không biết nay ông Tống Văn Công có còn sinh hoạt đảng nữa hay không, hay là đã "thoái đảng"?[/quote]

    Bác ni chắc làm việc lâu năm ở bộ phận tổ chức cán bộ xã uỷ, phường uỷ nên có thói quen sưu tra lý lịch của bất cứ ai, không cần biết họ nói gì/ viết gì. Bác Nhung ơi, Ông Công viết gì bác đọc có hiểu nổi không? Bác "còm" vô nội dung ông ấy viết chứ sưu tra lý lịch ông ấy làm chi cho ... phí chỗ của diễn đàn! Thế kỷ 21 rồi mờ ... :D

    Phản hồi: 

    Bác Hà Huy viết: "Buồn cho các Bác quá , khi đương chức biết sai mà không dám lên tiếng , khi về hưu mới nói thì chẳng ai để tâm."

    Các bác lên tiếng thế này cũng đúng thôi, nhưng bản thân tôi cũng nhận ra một điều phổ biến này: sống trong cái xã hội lừa dối này thì nhiều người khi gần sắp chết mới mở mắt. Tôi cứ tưởng bản thân chúng tôi là những người lao động ít học mới rơi vào cảnh ngộ này, nhưng nhìn ra xã hội thì tình trạng này quá phổ biến. Chỉ có rất ít trí thức khi còn trẻ đã phát hiện ra những sai lầm của Đảng như những người trong nhóm Nhân văn giai phẩm và trong số những người bị chụp mũ là "xét lại", "chống đảng". Họ cũng lên tiếng đấy chứ, mặc dầu biết sẽ bị những dòn roi nghiệt ngã của CS quất túi bụi.
    Hãy thông cảm với bác Tống Văn Công đi, dù sao "muộn còn hơn không". Có người còn u mê cho đến lúc chết cơ.
    Bản thân tôi đọc bài này thì thấy nhiều ý của bác Công rất dáng trân trọng. Có điều là khi nghe lão Trọng lú nói thì tôi bịt tai vì biết hắn nói linh tinh chẳng đâu vào đâu. Xem một nước ở Trung MỸ tẩy chay hủy lời mời hắn thì biêt, hắn tòan tung ra những luận điệu vừa gàn dở, vừa ngu thôi, hình như hắn nói là lúc vừa qua một cơn ngủ dài từ mấy chục năm trước thì phải.
    Muốn "đổi mới thể chế" thì đổi mới thế nào? thể chế hiện nay là XHCN, đổi mới thì là tư bản chủ nghĩa hay hắn phát hiện ra còn thể chế nào khác?
    Có người đã nói "đổi mới và quay về cái cũ và bắt chước các nước tư bản",tôi xem ra thì điều này đúng.

    Phản hồi: 

    Còn rất nhiều Bác đương chức cũng nhận ra như Bác Tống Văn Công nhưng các vị bị vòng kim cô khóa chặt hoặc sợ mất " Sổ hưu" . Buồn cho các Bác quá , khi đương chức biết sai mà không dám lên tiếng , khi về hưu mới nói thì chẳng ai để tâm .

    Phản hồi: 

    Nghe nói ông Tống Văn Công là cựu tổng biên tập báo Lao Động của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam. Nếu đúng như thế thì ông Tống Văn Công chắc chắn là đảng viên đảng CSVN và chức vụ trong đảng thấp nhất phải là Phó bí thư đảng ủy tòa soạn báo Lao Động, cũng có thể Bí thư đảng ủy kiêm tổng biên tập báo Lao Động. Không biết nay ông Tống Văn Công có còn sinh hoạt đảng nữa hay không, hay là đã "thoái đảng"?