Đàm Mai Đạo - Thư ngỏ gửi ông Lê Thăng Long

  • Bởi Khách
    02/01/2014
    13 phản hồi

    Đàm Mai Đạo

    Thưa ông!

    Sự việc của ông trong mấy hôm nay gây làn sóng tranh cãi lớn, rất tiếc trong đó chiếm số đông là đả kích và phê phán ông rất nhiều. Tôi cảm thông với ông và muốn có đôi lời cùng ông qua sự việc ông làm đơn xin gia nhập ĐCSVN. Tôi xin phép không bàn đến việc ông kêu gọi mọi người ủng hộ ông trở thành Lý Quang Diệu của Việt Nam, vì đó là một đề tài khác.

    Tôi viết thư này trên tư cách của một người từng là đảng viên, với góc nhìn khách quan và nội dung thư cũng tách rời khỏi Phong Trào Con Đường Việt Nam mà trước đây ông là một trong những người khởi xướng thành lập với một số thành công ban đầu.

    Tuy thế, sự việc ông rời bỏ Con Đường Việt Nam cũng đã giúp ích để giải tỏa một phần nào đó cho những ai có quan điểm còn nghi ngại về Con Đường Việt Nam trước đây. Nếu quả thật, sự ra đi của ông được coi là như thế, tôi nghĩ đó cũng là một sự hy sinh tốt đẹp cho CĐVN càng củng cố thêm niềm tin của quần chúng đối với hoạt động mà họ đang làm.

    Thưa ông Long,

    Với tư cách đã hơn 30 năm trong lớp áo đảng viên, như tôi đã viết trong một phản hồi mà Dân Luận tâm đắc để đưa lên thành bài chính [1]:

    [quote="Đàm Mai Đạo"]Con người đã suy thoái trong lớp áo đảng viên. Từ con người -> công dân -> đảng viên và từ đảng viên -> thần dân -> nô lệ.

    Chúng tôi - những đảng viên cấp thấp lại là số đông nhất. Quá trình biến chúng tôi thành nô lệ diễn ra hoàn toàn logic như nó đã và đang diễn ra. Đảng là thủ phạm chính.

    Đảng đừng trông mong gì ở các nô lệ mà chính đảng đã "sản xuất" ra. Chúng tôi đã trở thành "phế nhân" như thế.[/quote]

    Có lẽ ông tạm đồng ý với cách diễn đạt tuy thô thiển, nhưng thật tâm của một người đã từng là đảng viên?

    Tôi mạo muội để phán đoán, khá nhiều người mà tôi từng gọi là "đồng chí", họ khó phản bác diễn đạt này, của tôi - một "người ở trong chăn" của ĐCSVN.

    Hình ảnh "nô lệ" phản ánh đầy đủ mọi khía cạnh của một thân phận, từ đời sống vật chất cho đến đời sống tinh thần. Cả hai mặt đời sống này, "nô lệ" đều phụ thuộc vào chủ nhân. "Nô lệ" thì không biết đúng sai, không có chính kiến, nhất nhất đều tuân theo mọi mệnh lệnh của chủ nhân. Thậm chí, nếu lương tri bất chợt tỉnh giấc nhất thời, cũng chỉ biết khẩn cầu hay hơn một chút là phàn nàn chủ nhân. Tuy nhiên, chủ nhân có nghe và đáp ứng hay trừng phạt dưới mọi hình thức đều chỉ biết chấp nhận.

    Nhiều người ví xã hội hôm nay như xã hội phong kiến biến dạng với "vua tập thể". Riêng tôi, nó không phải thế, nói công bằng hơn, nó gần giống với xã hội "chiếm hữu nô lệ", với mỗi tỉnh thành là một "lãnh chúa" cát cứ gần như hoàn toàn độc lập và mỗi lãnh chúa sẵn sàng "hợp tác" với nhau khi cần, để cùng đàn áp "nông nô". Ngoài ra, các lãnh chúa cũng sẵn sàng liên kết nhau để đấu đá và tranh giành "lãnh địa", nếu có cơ hội. "Lãnh địa" ở đây, không chỉ nghĩa đen mà còn là nghĩa bóng, ví như trên "mặt trận kinh tế". Ông Nguyễn Ngọc Bảo, chủ tịch HĐQT ngân hàng Argribank vừa được bổ nhiệm là Phó trưởng ban kinh tế trung ương [2] đó là chỉ dấu các "lãnh chúa" đang củng cố phe phái để tiếp tục quá trình tranh giành, phân chia "lãnh địa" với các "lãnh chúa" khác. Cũng có thể ví, mỗi bộ trưởng cũng là một "lãnh chúa" theo nghĩa bóng như thế. Ý nghĩa xã hội "chiếm hữu nô lệ" ngày nay, nó đa dạng hóa hơn, mang màu sắc trừu tượng và đan xen chằng chịt, phức tạp hơn so với định nghĩa về mặt "lãnh thổ", ở góc độ địa lý (như ngày xưa).

    Ngay cả ông Phan Văn Khải từng thốt lên: "Trên bảo dưới không nghe". Một xã hội phong kiến có các thang bậc chuẩn mực tối thiểu, không đến nỗi như thế, dù ngay cả khi ông vua chỉ còn là bù nhìn thì ngạn ngữ "vuốt mặt nể mũi" cũng còn đó, cho tới khi ông vua bù nhìn đó bị hạ bệ.

    Hãy nhìn, ngay cả ảnh ông Nguyễn Tấn Dũng treo trước nhà bà Bùi Thị Minh Hằng, còn bị vấy bẩn mắm tôm, ai dám nói ông Dũng là một trong các ông vua? Hãy nhìn sự lộng quyền của ông bí thư tỉnh Hải Dương (Bùi Văn Quyến), Ninh Bình (Đinh Văn Hùng), Hà Giang (Nguyễn Trường Tô), Đà Nẵng (Nguyễn Bá Thanh) v.v... để ngẫm suy về sự cát cứ của từng "lãnh chúa" trong từng địa hạt họ chiếm đóng, trong đó một phần lợi ích họ chiếm của "nô lệ" dùng để cống nạp, thông qua cái gọi là "nộp ngân sách trung ương", khi "lãnh chúa" này có phần yếu hơn "lãnh chúa" khác.

    Cái gọi là "ngân sách quốc gia" chẳng qua là sự "hùn vốn" của các "lãnh chúa" nhằm duy trì một trật tự tạm thời và hòa hoãn tạm bợ của một xã hội "chiếm hữu nô lệ" trên phạm vi toàn quốc. Nó còn tồi tệ hơn cả khái niệm "chư hầu", bởi nó hỗn loạn hơn rất nhiều như ngày nay bất kỳ ai cũng thấy và người ta buộc phải kêu lên: "Ai là lãnh đạo Việt Nam ?" [3]

    Nói dông dài như thế, để thưa với ông Long câu chuyện: tri thức và quan điểm; tư tưởng và tầm nhìn của "đôi bên" mà ông định làm "chiếc cầu nối" làm sao có thể xảy ra?!

    Những "lãnh chúa" không thể nào "ngồi cùng mâm" (chữ của ông) với "khoa học gia", "bác sĩ", "kỹ sư", "luật sư", "nhà văn" v.v... Hình ảnh này không khác gì người của thế kỷ 21 đang buộc phải nói chuyện với người thời trung cổ (!). Xin đừng nhìn những bề ngoài hiện đại của các "lãnh chúa" hôm nay để đánh giá, thay vào đó hãy nghe những phát ngôn, nhìn những việc làm cụ thể của họ mới tỏ tường. Ví dụ, không thể nào tin nổi một ông gọi là "phó thủ tướng" có tên Hoàng Trung Hải, học hàm, học vị đầy mình, lại có thể phát ngôn về thủy điện xả lũ là "đúng quy trình" (!).

    Ý kiến của ông Lê Thăng Long có thể xem là chân thành, nhưng không khả thi khi gắn với trình độ, tri thức và tư tưởng của "đôi bên" ngày hôm nay. Ông Long thiếu hẳn sự trải nghiệm và đúc kết riêng cho bản thân xuất phát từ thực tế Việt Nam hôm nay. Điều đáng tiếc, ông đang ở tại quốc nội.

    Niềm tin nhận được từ đông đảo các tầng lớp nhân dân luôn cần có điều kiện và cả quá trình dài lâu cùng với sự hy sinh to lớn phải được công nhận rộng rãi, ví dụ như bà Aung San Suu Kyi (Myanmar) hay cố Tổng thống Nelson Mandela (Nam Phi).

    Chúng ta cũng thấy nhiều người Việt Nam cho tới nay như: Hòa thượng Thích Quảng Độ, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, Linh mục Nguyễn Văn Lý v.v... những người gần cả cuộc đời vẫn giữ trọn quan điểm và tấm lòng cho dân tộc trong đấu tranh ôn hòa, nhưng các vị này cũng chưa bao giờ dám bày tỏ trở thành "chiếc cầu nối" cho đôi bên "ngồi cùng bàn tiệc".

    Một người Mỹ gốc Việt, ông Hoàng Duy Hùng [2], với tư tưởng "hòa giải hòa hợp", vừa thất bại trong cuộc bầu cử cách đây không lâu, như câu trả lời từ cộng đồng ngườ Mỹ gốc Việt cho vấn đề "hòa giải hòa hợp".

    THDCĐN của ông Nguyễn Gia Kiểng cũng xem vấn đề này như là một trong các trọng tâm đường lối hoạt động, nhưng cho đến nay chưa có chỉ dấu nào cho thấy tạm coi là thành công và nhận được sự ủng hộ đủ lớn.

    Vấn đề "hòa hợp hòa giải" cần nghiên cứu vô cùng cẩn trọng từ những lực lượng, những cá nhân đủ uy tín, trên hết những tổ chức, cá nhân này phải nhận được lòng tin mãnh liệt từ quần chúng trong và ngoài nước. Điều mà Việt Nam hiện nay thiếu, đó là một "liên minh" đủ mạnh từ nhiều tổ chức và những cá nhân nổi tiếng. Đó mới làm tiền đề để nói câu chuyện "hòa hợp hòa giải", song song phải nhận được động tác ép dần ĐCSVN "lui vào chân tường" từ nền kinh tế ảm đạm mang lại, việc này nhất định khởi phát từ ảnh hưởng của Hoa Kỳ và phương Tây. Có thể gọi là thế "nội công ngoại kích" nhịp nhàng và ăn ý mới buộc ĐCSVN ngồi vào "bàn hòa giải" ở thế nguy hiểm cận kề. Không thể nói chuyện theo cách ông Lê Thăng Long, chỉ xuất phát từ ý nguyện mang tính "đạo lý" dân tộc.

    Tôi tin, ngay cả những tù nhân lương tâm nổi tiếng, ví dụ: blogger Điếu Cày, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, TS. Cù Huy Hà Vũ v.v... hay thậm chí luật gia Lê Hiếu Đằng, TS. Phạm Chí Dũng (một người tương đối trẻ, vừa bỏ đảng công khai và có tầm ảnh hưởng tốt đến dư luận) v.v... nếu hành động đơn lẻ như ông Lê Thăng Long đang làm, mỗi người trong họ cũng sẽ gánh chịu sự đả kích mãnh liệt không kém. Lý do?

    Thưa, sự phân ly và chia rẽ dân tộc này vô cùng nghiêm trọng hơn ông Long và một số người hay tổ chức khác nghĩ tới. Không chỉ sự tan nát về lòng người xuất phát từ 1975 mà còn trước đó rất lâu, ít nhất có thể tính từ sau ngày ĐCSVN cướp được chính quyền và phản bội dân tộc. Nó không hẳn chỉ đến từ cộng đồng người Việt tại hải ngoại sau 1975 mà nó còn xuất phát từ những người miền Bắc di cư từ 1954 (hiện vẫn sống trong nước). Nó không chỉ xuất phát từ hận thù của những người vượt biển mà quan trọng hơn nhiều lần, nó còn phát sinh nội tại ngay trong xã hội Việt Nam hiện nay và suốt từ 39 năm qua. Ngày đầu năm dương lịch 2014, người dân oan vẫn biểu tình với khẩu hiệu "Vô cùng thương tiếc nhạc sĩ Việt Dzũng" - một con người đấu tranh không mệt mỏi và không khoan nhượng cũng như có sức ảnh hưởng khá lớn từ ngoài nước kéo vào trong nước.

    Lẽ ra, ĐCSVN, nếu họ thật tâm muốn một cuộc "hòa giải hòa hợp", đó chính là thời điểm Hoa Kỳ hủy bỏ lệnh cấm vận Việt Nam, cách đây 20 năm. Họ đã bỏ qua cơ hội tuyệt vời này, cốt chỉ để bảo vệ sự thống trị của ĐCSVN. Không những thế, những mũi tên lao ra và cứ mãi lao ra trong 20 năm qua chĩa về phía người dân như ngạn ngữ "phóng lao thì phải theo lao". Người cộng sản không còn đường lùi hay dừng lại được nữa. Đó là hoàn cảnh rất khó khăn và vô cùng bế tắc khi nói về "hòa giải hòa hợp". Do đó, đừng trách người Việt hải ngoại còn mang lòng hận thù, nếu như 20 năm qua người cộng sản biết "quay về nẻo chánh" và đừng tạo ra thêm quá nhiều oan trái, cùng hàng ngàn cái chết thảm thương trong mọi lý do, dù trực tiếp hay gián tiếp.

    Ngay cả Huy Đức, dù nhà báo này có tâm với "Bên Thắng Cuộc" cũng không đủ tầm vóc cá nhân để nói về câu chuyện "hòa giải hòa hợp", ngay với quần chúng trong nước, chưa cần nói ngoài nước.

    Trình bày những điều trên để thưa với ông Long: ở ông thiếu hẳn nhiều yếu tố để coi như ông có thể là một "trọng tài" cần có:

    - Một sự hẫng hụt kiến thức đủ đầy đặn về nhiều môn khoa học: lịch sử, tư tưởng, tâm lý, xã hội, chính trị.

    - Một tiếng nói không có tầm ảnh hưởng nào cả, ít nhất ngay trong phạm vi những người bất đồng chính kiến.

    - Một hành động đơn lẻ từ một người (như nhiều người nói) chưa lượng sức mình, bất chấp cứ tạm coi như ông Long là một người có tâm.

    - Một ý chí chủ quan. Đó là tính "khái quát hóa vội vã" (một trong 50 phép ngụy biện) một vấn đề quá sức của ông. Dù tôi tin, ông vô tình không nghĩ tới.

    Có thể nói, "Hòa giải hòa hợp dân tộc", không phải là giải quyết sự bất hòa anh em trong một gia đình, hay bà con trong một dòng tộc. Cái nhìn quá giản đơn của ông Lê Thăng Long chính là chỗ đó. Điều này cũng có thể, do ông đã lấy tình cảm cá nhân (vì ông xuất thân trong gia đình cộng sản và tạm chấp nhận ba ruột của ông là một người lương hảo) để áp lên tình cảm cả dân tộc (dành cho ĐCSVN). Đó lại cho thấy ông Long tiếp tục phạm vào 2 phép ngụy biện: "Kéo dài tính tương đồng" và "đơn giản hóa vấn đề".

    Kết

    Tuyên bố chính trị khác hẳn tuyên bố dân sự. Hành động chính trị khác hẳn với hoạt động dân sự. Đó có thể là điều kém cẩn trọng mà ông Long chủ quan không xem xét tới.

    Do đó, những tuyên bố của ông có lẽ nên được dư luận cảm thông và châm chước khi đặt trong những vấn đề được trình bày, dù chưa đầy đủ như trên.

    Riêng ông Lê Thăng Long, tôi thành thật gợi ý rằng: nếu ông quyết tâm trở thành một "trọng tài" thì ông hãy biến việc xin vô ĐCSVN của mình trở thành chiêu thức "tương kế tựu kế", "dĩ độc trị độc", lúc đó hành vi này, may ra mới hóa giải những điều tiếng trong mấy ngày qua, dù chưa chắc đắc dụng với ĐCSVN.

    Tất cả các bước đi của "hòa giải hòa hợp" dân tộc phải tuân theo dòng chảy của xu hướng thời đại: chế độ độc đảng toàn trị phải chấm dứt. Đó là chân lý.

    Đàm Mai Đạo
    Sài Gòn 02/01/2014.
    __________________

    [1] http://danluan.org/tin-tuc/20120624/dam-mai-dao-toi-khong-muon-lam-no-le...

    [2] http://tinnhanhchungkhoan.vn/GL/N/DACFCB/chu-tich-agribank-duoc-bo-nhiem...

    [3] http://buivanphu.wordpress.com/2013/09/29/ai-la-lanh-dao-viet-nam/

    [4] http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_Duy_H%C3%B9ng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=TQVN]Đúng vậy! Ông Lê Thăng Long (LTL) có quyền nghĩ, nói và tuyên bố những gì ông ấy muốn, và mọi người cũng có quyền nghĩ và nói những gì họ nhận thấy về ông LTL.
    Người CS (ĐCSVN) cũng có quyền NÓI và TUYÊN BỐ những gì họ muốn và LÀM những gì " luật pháp" (của ĐCSVN) cho phép như trong bài và video nầy: http://danlambaovn.blogspot.ca/2014/01/chi-tran-ngoc-anh-bi-con-anh-nhap... phải không quí vị ???

    Một người bình thường khi nghĩ, nói hay tuyên bố gì thì cũng phải hợp lý, có tính khả thi một tí. Tôi cũng (tự cho mình) là người yêu nước, muốn nước Việt Nam thương yêu của tôi mau chóng phú cường, nhưng quí vị nghĩ sao khi tôi "tuyên bố": Nếu tôi làm thủ tướng nước CHXHCNVN thì trong vòng 5 năm tôi sẽ đưa kinh tế và quân sự của VN ngang hàng với Mỹ!!!!!!

    NB: Sao không thấy DL có tin tức về việc nầy và việc "Sài Gòn: Biểu tình lớn vào năm mới 2014" http://danlambaovn.blogspot.ca/2014/01/sai-gon-bieu-tinh-lon-trong-ngay-.... Chính những HÀNH ĐỘNG thế nầy mới làm ĐCSVN SỢ (vì SỢ nên ĐCSVN bất chấp dư luận trong nước và quốc tế cho công an ĐCSVN đàn áp đánh đập dã man người dân, công an ĐCSVN làm như thế là đúng theo "luật pháp" của ĐCSVN) vì nếu không đúng thì ĐCSVN đã bắt họ (công an).[/quote]

    Hoan nghênh bác. Xin bác cho biết quý tính đại danh thật, kể sơ qua cho thiên hạ biết bác đã có thành tích gì, từng điều hành doanh nghiệp bao nhiêu tỷ, bao nhiêu nhân viên, từng hoạt động xã hội gì chưa, từng nếm mùi nhà tù cộng sản chưa... Sơ qua như thế để tôi biết đường ủng hộ bác.

    Bác nói 5 năm thì ngắn quá, kém khả thi, 100 năm như Trọng lú thì cũng lâu quá hết bố đời người, không ai cần. Nếu nói 30 năm như LTL thì rõ ràng khả thi hơn cả. Dân chủ nghĩa là chấp nhận không có gì "đúng" tuyệt đối hay "khả thi" hoàn toàn. Dân chủ nghĩa là bình tĩnh xem xét cái nào đúng hơn, khả thi hơn thì xài, tuy không hoàn hảo nhưng vẫn chấp nhận được (thậm chí buộc phải chấp nhận) vì những cái khác còn điên rồ hơn.

    Nhưng kể cả bác nói 5 năm thì tôi cũng không bao giờ chửi bác là tâm thần, hoang tưởng, bác yên tâm điều này. Dù tôi chửi cũng được, nhưng cái chữ "dân chủ" mà tôi cổ súy cũng trở nên lố bịch đi vài phần, bọn dư luận viên nó lại cười vào mặt bảo tôi còn non, chưa trưởng thành.

    Phản hồi: 

    Đúng vậy! Ông Lê Thăng Long (LTL) có quyền nghĩ, nói và tuyên bố những gì ông ấy muốn, và mọi người cũng có quyền nghĩ và nói những gì họ nhận thấy về ông LTL.
    Người CS (ĐCSVN) cũng có quyền NÓI và TUYÊN BỐ những gì họ muốn và LÀM những gì " luật pháp" (của ĐCSVN) cho phép như trong bài và video nầy: http://danlambaovn.blogspot.ca/2014/01/chi-tran-ngoc-anh-bi-con-anh-nhap... phải không quí vị ???

    Một người bình thường khi nghĩ, nói hay tuyên bố gì thì cũng phải hợp lý, có tính khả thi một tí. Tôi cũng (tự cho mình) là người yêu nước, muốn nước Việt Nam thương yêu của tôi mau chóng phú cường, nhưng quí vị nghĩ sao khi tôi "tuyên bố": Nếu tôi làm thủ tướng nước CHXHCNVN thì trong vòng 5 năm tôi sẽ đưa kinh tế và quân sự của VN ngang hàng với Mỹ!!!!!!

    NB: Sao không thấy DL có tin tức về việc nầy và việc "Sài Gòn: Biểu tình lớn vào năm mới 2014" http://danlambaovn.blogspot.ca/2014/01/sai-gon-bieu-tinh-lon-trong-ngay-.... Chính những HÀNH ĐỘNG thế nầy mới làm ĐCSVN SỢ (vì SỢ nên ĐCSVN bất chấp dư luận trong nước và quốc tế cho công an ĐCSVN đàn áp đánh đập dã man người dân, công an ĐCSVN làm như thế là đúng theo "luật pháp" của ĐCSVN) vì nếu không đúng thì ĐCSVN đã bắt họ (công an).

    Phản hồi: 

    Còn vấn nạn " Độc Đảng toàn trị" mà mời quân sư ngang tài Lý Quang Diệu để làm phép chấm dứt thì ai thích mời thì cứ mợi cứ mong . Còn tôi thì sợ vãi 30 năm nữa , cái ước mơ đa đảng cùng liên mình lãnh đạo sẽ theo tôi xuống âm phủ à . Khóc trước cho khỏi nặng ngưỡi với nước mắt đã đầy .

    Phản hồi: 

    Nói vòng vo tam quốc mãi . Cứ rủ nhau vào Đảng làm "quân sư" cho Đảng CS là Việt Nam có "dân chủ" . Sắp tới nhà họ Lý Quang ở Singapor sang VietNam đòi kiểm tra ADN tất cả các đảng viên ĐCS "tâm huyết" để tranh quyền giữ gen nhà họ Lý Quang ở VN. Chính trị mà cứ thập thò, thập thụt ở cái xứ vừa mới thoát cảnh tru di tam tộc này nên cờn lắm người có gen nhà họ Lý Quang để quang phục Đảng CS hùng mạnh.

    Phản hồi: 

    Ông Lê Thăng Long có toàn quyền nghĩ, và nói ra hoặc tuyên bố, mình ngang tầm với Lý Quang Diệu hay bất cứ ai khác, kể cả Jesus lẫn Phật Thích Ca. Vấn đề là lời tuyên bố đó có được số đông thừa nhận hay không. Và, quan trọng hơn nữa, nó có đúng không.

    Tôi nghĩ không có nhiều người phê phán hoặc phản bác điều ông Long chỗ này, phần đông cười, hoặc cười chê, thế thôi. Và, đó cũng là cái quyền của bất cứ ai. Khi một người không tin, họ có quyền cư xử như vậy, rất đơn giản và dễ hiểu.

    Chỗ quan trọng hơn, và là mục tiêu gạch đá nhiều hơn là chỗ ông ấy mơ về cái chức Tổng bí thư đảng CSVN. Đây mới chính là chỗ hề nhất của ông Long.

    Chẳng có một đảng phái nào chịu tiếp nhận, chứ đừng nói là kết nạp một nhân vật thẳng tưng tưng tuyên bố rằng học thuyết của các anh sai mẹ nó rồi, sai be bét tới 99% lận, để tôi vào đảng của các anh, tôi sẽ sửa chữa nó.

    Còn ai đó nhận định đây là nước cờ cao của kỳ thủ Lê Thăng Long, chắc là...không biết đánh cờ. Kiểu như được đi tiên trong một ván Tượng kỳ, ông Long thò tay nhấc ông Tướng dịch lên một ô vậy. Trò đó họa may chỉ gạt được thiên hạ trong truyện kiếm hiệp mà thôi, thưa quý vị.

    Phản hồi: 

    [quote=huycanh]Tôi nghĩ rằng, không phải LTL không biết tới những điều như ông ĐMĐ đã nêu ra. Xin vào ĐCS của ông là hành vi mang nhiều ý nghĩa. Nhưng tiếc rằng, qua hành vi này, ông muốn thăm dò phản ứng của xã hội về ĐCS là quá thừa.
    Đã có lúc tôi cũng sai lầm, khi cho rằng lời kêu gọi của ông LTL với mọi người ủng hộ ông trở thành LÍ QUANG DIỆU của VN là một bệnh hoạn, nếu không muốn nói là ngây thơ về chính trị.
    Không, đó là một hành động dũng cảm, đồng thời là sự khẳng định mạnh mẽ nhân cách công dân của con người cần phải có ở xã hội chúng ta. Chúng ta đã sống trong một xã hội luôn lấy sự khiêm nhường, phủ phục , bị dẫn dắt, bị QUI ĐỊNH làm chuẩn mực từ quá lâu, thành ra cũng như ông ĐMĐ không nhận ra được Ý NGHĨA sáng tạo, và to lớn trong các hành vi gần đây của ông LTL: dám tuyên bố, dám vượt lên khẳng định mình trước hoàn cảnh, trước thế giới xung quanh đang đè nén và giàng buộc, và Ý CHÍ thay đổi nó.
    Trong hoàn cảnh, trong tình thế hiện nay của đời sống chúng ta,ôi đời sống của những con cừu, tôi cho rằng, chỉ một số hành động đó của ông LTL cũng là quá lớn trong sự ngưỡng mộ cần phải có của chúng ta[/quote]

    Có lý. Người ta hay phê phán lãnh đạo ĐCSVN hèn nhát, không đủ tự tin để tranh luận công khai, tranh cử sòng phẳng; phê phán thanh niên Việt Nam sống rúc đầu, không dám phát biểu lý tưởng, không có chính kiến. Vậy mà khi LTL nói lên mơ ước của mình, tự tin tài năng của mình có thể giúp ích cho cộng đồng thì người ta lại xúm vào chê ông này ba hoa, vĩ cuồng. Đúng là người Việt Nam. Lẽ ra phải khuyến khích những người như thế, dám tự tin nói rằng mình giỏi hơn Nguyễn Phú Trọng, làm tốt hơn Nguyễn Tấn Dũng, đạo đức hơn Trương Tấn Sang... Chẳng phải khi Obama tranh cử cũng thể hiện sự tự tin như vậy sao, ai thích chê Obama "nổ" thì tùy. Thực tế Obama đâu có xuất sắc tất cả các lĩnh vực nhưng cơ chế dân chủ cho ông cơ hội thể hiện mình.

    Bên cạnh những giả thiết khác về mục đích của LTL là gì, cũng có thể LTL đang tự dìm mình để dọn đường cho một nhân vật nào đó sắp trở lại, đẹp lung linh và đầy lôi cuốn. Nếu đúng như vậy thì rất đáng bái phục, LTL dám nhận gạch đá về mình để dùng một mũi tên trúng ba bốn đích. Làm chính trị như vậy là đạt, không thành công cũng thành nhân.

    Phản hồi: 

    Tôi nghĩ rằng, không phải LTL không biết tới những điều như ông ĐMĐ đã nêu ra. Xin vào ĐCS của ông là hành vi mang nhiều ý nghĩa. Nhưng tiếc rằng, qua hành vi này, ông muốn thăm dò phản ứng của xã hội về ĐCS là quá thừa.
    Đã có lúc tôi cũng sai lầm, khi cho rằng lời kêu gọi của ông LTL với mọi người ủng hộ ông trở thành LÍ QUANG DIỆU của VN là một bệnh hoạn, nếu không muốn nói là ngây thơ về chính trị.
    Không, đó là một hành động dũng cảm, đồng thời là sự khẳng định mạnh mẽ nhân cách công dân của con người cần phải có ở xã hội chúng ta. Chúng ta đã sống trong một xã hội luôn lấy sự khiêm nhường, phủ phục , bị dẫn dắt, bị QUI ĐỊNH làm chuẩn mực từ quá lâu, thành ra cũng như ông ĐMĐ không nhận ra được Ý NGHĨA sáng tạo, và to lớn trong các hành vi gần đây của ông LTL: dám tuyên bố, dám vượt lên khẳng định mình trước hoàn cảnh, trước thế giới xung quanh đang đè nén và giàng buộc, và Ý CHÍ thay đổi nó.
    Trong hoàn cảnh, trong tình thế hiện nay của đời sống chúng ta,ôi đời sống của những con cừu, tôi cho rằng, chỉ một số hành động đó của ông LTL cũng là quá lớn trong sự ngưỡng mộ cần phải có của chúng ta

    Phản hồi: 

    Bài viết quá hay. Văn phong giản dị nhưng để lại nhiều suy ngẫm không chỉ cho riêng ô.Long .
    Cảm ơn ông Đàm Mai Đạo đã có bài viết hay và có ý nghĩa.

    Phản hồi: 

    [quote=politics][quote=Đàm Mai Đạo]
    Riêng ông Lê Thăng Long, tôi thành thật gợi ý rằng: nếu ông quyết tâm trở thành một "trọng tài" thì ông hãy biến việc xin vô ĐCSVN của mình trở thành chiêu thức "tương kế tựu kế", "dĩ độc trị độc", lúc đó hành vi này, may ra mới hóa giải những điều tiếng trong mấy ngày qua, dù chưa chắc đắc dụng với ĐCSVN.
    [/quote]

    Có lẽ mục đích chính của việc ông Long "làm loạn" trong những ngày qua cũng là điều này, không có gì khác. Cùng với phong trào "thoái đảng" thì việc ông Long biến việc xin vào đảng thành một trò hề cũng có tác dụng không kém.

    Việc ai người ấy làm, vai ai người ấy diễn. Mỗi hành động đều có ý nghĩa riêng, chỉ sợ không ai dám hành động mà cứ rụt cổ tròn vo trong cái vỏ bọc áo mão chỉn chu để cố giữ hình ảnh đáng kính thôi. Đứa con nít cũng biết rằng những lời nói đó của ông Long nếu tung ra sẽ bị "búa rìu dư luận" nữa là một người đã trưởng thành như ông Long. Nhưng ông ta vẫn làm, dám hy sinh hình ảnh chính trị của mình, tại sao vậy? Để đo mức độ trưởng thành của người Việt? Để đánh giá khả năng phản ứng trước một cơn sốc của người Việt?

    Dù thế nào thì hãy cứ để ông ấy làm như ông ấy muốn, không ai cần lo bò trắng răng nữa. Calm down.[/quote]

    Lời bình đúc kết của bạn Politics thật hay và sâu sắc. Ông Đàm Mai Đạo không phải lo cho bò trắng răng nữa.

    Phản hồi: 

    [quote=Tác giả]

    Tất cả các bước đi của "hòa giải hòa hợp" dân tộc phải tuân theo dòng chảy của xu hướng thời đại: chế độ độc đảng toàn trị phải chấm dứt. Đó là chân lý.[/quote]

    Tác giả cho rằng chế độ độc đảng toàn trị phải chấm dứtchân lý thì tôi thấy không có gì sai, nhưng đó như là điều kiện ĐỦ chứ không phải là điều kiện CẦN; và nếu muốn đi ngay vào điều kiện "đủ" đó thì sẽ đi vào ngỏ "cụt"! Còn các bước đi thì tôi cho rằng là các điều kiện "cần".

    Phản hồi: 

    Tất cả các bước đi của "hòa giải hòa hợp" dân tộc phải tuân theo dòng chảy của xu hướng thời đại: chế độ độc đảng toàn trị phải chấm dứt. Đó là chân lý.

    Tác giả chấm dứt bài viết với sự cương quyết, dứt khoát, không bàn luận gì thêm nữa.

    Phản hồi: 

    [quote=Đàm Mai Đạo]
    Riêng ông Lê Thăng Long, tôi thành thật gợi ý rằng: nếu ông quyết tâm trở thành một "trọng tài" thì ông hãy biến việc xin vô ĐCSVN của mình trở thành chiêu thức "tương kế tựu kế", "dĩ độc trị độc", lúc đó hành vi này, may ra mới hóa giải những điều tiếng trong mấy ngày qua, dù chưa chắc đắc dụng với ĐCSVN.
    [/quote]

    Có lẽ mục đích chính của việc ông Long "làm loạn" trong những ngày qua cũng là điều này, không có gì khác. Cùng với phong trào "thoái đảng" thì việc ông Long biến việc xin vào đảng thành một trò hề cũng có tác dụng không kém.

    Việc ai người ấy làm, vai ai người ấy diễn. Mỗi hành động đều có ý nghĩa riêng, chỉ sợ không ai dám hành động mà cứ rụt cổ tròn vo trong cái vỏ bọc áo mão chỉn chu để cố giữ hình ảnh đáng kính thôi. Đứa con nít cũng biết rằng những lời nói đó của ông Long nếu tung ra sẽ bị "búa rìu dư luận" nữa là một người đã trưởng thành như ông Long. Nhưng ông ta vẫn làm, dám hy sinh hình ảnh chính trị của mình, tại sao vậy? Để đo mức độ trưởng thành của người Việt? Để đánh giá khả năng phản ứng trước một cơn sốc của người Việt?

    Dù thế nào thì hãy cứ để ông ấy làm như ông ấy muốn, không ai cần lo bò trắng răng nữa. Calm down.