Nguyễn Văn Thạnh - Anh Lê Thăng Long nếu có khùng?

  • Bởi Admin
    30/12/2013
    20 phản hồi

    Nguyễn Văn Thạnh

    Thời gian rồi, anh Lê Thăng Long làm xôn xao các diễn đàn bằng việc tuyên bố rút lui khỏi phong trào Con Đường Việt Nam - PT mà anh là một người sáng lập - và có đơn xin gia nhập Đảng CSVN. Nhiều người cho rằng anh bị khùng, người đa nghi hơn cho rằng “thuốc” đã đến lúc phát huy tác dụng, người cẩn thận hơn cho rằng anh “hoang tưởng”.

    Tôi viết bài này, chia sẻ suy nghĩ của tôi, một người có ủng hộ phong trào CĐVN, có tiếp xúc với anh vài lần. Hy vọng rằng, trong bài viết này tôi giữ được sự công tâm, có cái nhìn đa chiều.

    Là một người cổ xúy cho dân chủ, tôi tôn trọng quyền được lên tiếng của mọi người, dù xấu hay tốt, nói vô hay nói ra, khen hay chê. Tôi tôn trọng các ý kiến và làm việc trên các giả thuyết.

    Đầu tiên, phải nói rằng những người lên tiếng như anh và tôi nhiều lúc rất mệt mỏi, không chỉ là chuyện sách nhiễu, tù đày, hành hung, đánh đập, tạm giam,… mà còn là từ gia đình, người thân. Mấy hôm nay, tôi thấm thía chuyện này. Mẹ tôi thì khóc lóc, kể lể. Tôi xuống Qui Nhơn làm CMND về muộn bà cũng lo, lên mạng truy cập thông tin bà cũng ngăn. Đến giờ ăn cơm hay cả nhà xem tivi, tôi cũng bị “dàn đồng ca”. Má tôi nhiều lần muốn nhốt tôi vô buồng (một phòng nhỏ trong kiến trúc nhà ở quê, nơi để lúa gạo, vật quý,..), bà muốn chăm tôi như đứa trẻ lên ba. Bà nói nửa đùa, nửa thật “con cứng đầu quá, làm vậy má mới an tâm”. Anh em ruột cũng ngán tôi, sợ tôi vô nhà, công an lại đụng đến. Đứa em trai mà tôi ở nhờ phòng trọ, sau khi rắc rối, chủ nhà cũng đuổi đi. Nó cũng mệt mỏi phần vì đi tìm phòng, phần vì nó cũng bị chứng máu khó đông, đi lại cũng khó khăn như tôi.

    Phần ba má đẻ, gia đình đã vậy; bên vợ, ba má vợ tôi cũng bị “huyết áp và yếu tim”. Tôi thật sự thấy có lỗi, rất nặng nề với các bậc sinh thành.

    Rồi vợ tôi, một cô gái phố cổ Hội An, chân yếu tay mềm, vì thương tôi mà chấp nhận ưng tôi rồi bị cuốn vào công việc. Cô ấy hết bị đe dọa hành hung ở nhà, lại bị làm “ầm ĩ” ở trường (trong vụ xe hàng). Tôi thấu hiểu áp lực, nỗi khổ của cô ấy chịu đựng nhưng nhiều lúc vì không nghe lời tôi dặn nên tôi cũng nổi nóng. Sống trong tâm trạng vừa thương vừa tức giận; vừa muốn nghe lời ba má, làm con có hiếu; vừa muốn sống như con người tự do, làm điều mình cho là đúng, làm tôi nhiều lúc thấy bức bối, “khùng khí”. Một cảm giác thật kinh khủng.

    Tôi nghĩ anh Long trải qua cảm giác “ác liệt, khủng khiếp” hơn thế nhiều lần. Khi anh đi tù, con anh đứa rất nhỏ, đứa nằm nôi. Tôi chưa có con nên chưa có cảm giác nhung nhớ, thương con. Rồi gia đình anh bao nhiêu người là “đảng viên gộc”. Bố mẹ tôi, dòng họ tôi chỉ là lương dân, không chút gì tình cảm với đảng, không ăn một “giọt lộc” nào của đảng, chỉ vì lo lắng cho tôi thôi mà tôi đã thấy sự quyết liệt, huống chi là anh (theo tôi thấy ba má, gia đình anh Long rất thành công, hưởng nhiều “lộc” của chế độ)? Anh hẳn sẽ bị sức ép gia đình ghê gớm lắm.

    Khi anh đi tù, anh là một doanh nhân thành đạt, nắm tiền tỷ trong tay, đi tù là mất tất cả. Tôi thấy nhiều người mất vài triệu bạc đã tiếc đứt tóc, đứt ruột; thậm chí là khóc lăn lộn (cảnh quê tôi). Mất từng đó của tiền, hẳn không phải là chuyện thường?

    Tổng hợp những gì anh đã trải qua, anh có “khùng” thật, cũng là điều có thể.

    Là một người quan tâm đến chính trị, tôi thường đọc những chuyện hậu cung ở các nước độc tài như Liên Xô, Trung Quốc,…thấy nhiều câu chuyện người ta đầu độc, tiêu diệt đối thủ chính trị, tù nhân chính trị bằng thuốc độc, thuốc gây mất trí nhớ, thuốc gây điên mà rùng mình. Ai dám chắc điều này không xảy ra ở xứ ta? Giữa thanh thiên bạch nhật, người ta còn mượn tay côn đồ đánh người máu me đầy mặt, chấn thương sọ não thì trong thế giới âm u nhà tù, ai mà biết được điều gì? Khi người ta biết rằng, một tay có thể che bầu trời thì không gì là không dám làm!?!

    Nếu anh bị nạn (đầu độc), anh là người rất đáng thương, một con người dù có khùng cũng đáng để nghiêng mình. Người khùng mà lòng còn canh cánh với nước non, với dân tộc thì cũng đáng yêu lắm.

    Trên đây là suy luận theo giả thiết anh khùng thật như ai đó nói về anh, còn đây là cảm nhận của tôi. Khi có dịp vô Sài Gòn, tôi thường ghé đến thăm anh, thậm chí là có lần ngủ lại nhà anh. Cảm nhận của tôi về anh: anh là người hết sức bình thường, giàu tình cảm, rất thương yêu gia đình, con cái, có trách nhiệm với công việc, bạn bè. Có lần anh nói với tôi: “nếu anh không nhận tội, giờ anh vẫn còn ở tù, má anh đang bệnh thế này chắc anh không có cơ hội chăm sóc, báo hiếu. Có khi bà xanh cỏ, anh còn chưa ra,…”. Đó là lúc anh đang chăm sóc mẹ anh khi cụ đang chiến đấu với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Thời gian ngắn sau thì nghe má anh mất. Nghĩ về câu nói đó của anh, tôi rất ngậm ngùi.

    Vì cùng cổ xúy cho phong trào CĐVN, chúng tôi cũng trao đổi với nhau về các vấn đề chính sự cùng quan tâm, tôi nhận thấy trong anh có sự chân thành, chung thủy với bạn bè cùng lý tưởng (tôi có cảm nhận anh là một người bạn chân thành, một “phụ tá” thân tín cho anh Trần Huỳnh Duy Thức). Không dám nhận xét về anh, nhưng nếu nói quan điểm thì tôi thấy anh có phần “ngây thơ chính trị”, kiểu tin rằng ĐCS là một đảng còn có nhiều con người tốt, có lý tưởng cao đẹp, có thể chuyển hóa để lãnh đạo đất nước (tôi nghĩ điều này có thể anh hấp thu tình cảm đảng của gia đình?). Anh thật tâm, chân thành muốn làm điều gì đó cho đất nước, nhưng có vẻ nôn nóng trong việc mong muốn giải quyết vấn đề. Anh hay nói với tôi “nếu không hóa giải được thì sẽ đổ máu, con người sẽ bắn giết nhau, cắt cổ nhau, thủ tiêu nhau,… rất kinh khủng (có lẽ anh nghe những chuyện giết nhau từ bố mẹ, ông bà hồi chiến tranh?).

    Đọc các bài anh công bố gần đây, thấy nhiều điều “quái quái”, nhưng tôi tôn trọng anh, dù anh “ngây thơ chính trị”, chân thành quá mức hay “đang đánh võ say”,… Một danh nhân thế giới đã nói “chính trị là nghệ thuật của những điều có thể”. Ai mà biết được điều gì?

    Khi anh công bố PT CĐVN, nhiều người công kích anh là chim muồi, là “con đường vô liêm sỉ”, nhưng tôi thì đăng ký ủng hộ, đơn giản là tôi đọc nội dung của nó. Phong trào CĐVN bàn đến vấn đề quyền con người (QCN), một vấn đề có vẻ mới mẻ, cần thiết cho cuộc sống. Cổ xúy cho QCN mà đi tù thì cũng đáng.

    Qua câu chuyện về anh Lê Thăng Long và liên hệ bản thân, tôi suy ngẫm và rút ra kinh nghiệm “người có tấm lòng, lên tiếng cho lẽ phải, cho công lý rất là hiếm, họ bị nhiều áp lực khó khăn, thiệt hại. Họ có thể làm được hay không làm được, họ làm tiếp hay nghỉ, tiến lên hay rút lui,… ta cũng nên tôn trọng. Dù gì họ cũng đã có thành ý tốt. Dù có thất bại, “hoang tưởng”,… nếu không góp được hòn đá, viên sỏi trên con đường dân chủ thì ít ra họ cũng có lòng, hơn bao người xa lánh sự đời, tìm kiếm hạnh phúc, thành đạt trong lối sống ích kỷ”.

    Thời đại dân chủ, ai cũng có quyền nói nhưng nói lời đau người khác cho sướng miệng thì mình cũng tổn thương uy tín! (Chưa xét đến hậu quả làm lòng người ly tán, kéo dài con đường đến đích dân chủ).

    Tây Sơn 30/12/2013
    Nguyễn Văn Thạnh
    www.danquyen.org

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    20 phản hồi

    Nhân ngày cuối năm, 1 đặc san tên tuổi, Rolling Stone, đã bình chọn giọng ca hay nhất của Thiên Niên Kỷ: Lincohn Lê khi hát bài Tôi Muốn do Lê Hựu Hà sáng tác.

    Ở một dân tộc văn minh, hiểu biết, lịch sự, nếu có khả năng thì người ta sẽ viết bài phản biện dài, nói trực tiếp vào từng vấn đề. Còn nếu không thể viết, không muốn viết, thấy "khùng" quá thì người ta sẽ chỉ đơn giản nói với anh Long: Ồ, vậy à, chúc anh may mắn nhé.

    Tran Thi Ngự viết:
    Chả hiểu ông Lincoln Lê có khùng hay không, nhưng thực tế là ông ý có khá nhiều fans. Bài Dân chủ là đàn vịt gì đó đã có tới gần 80 phản hồi. Nếu nói về phương diện thu hút đám đông thì có vẻ ông ý khá thành công, ít ra là lúc này.

    Bạn này chẳng biết bao tuổi mà có cái quan niệm về "fans", "phản hồi" và "thu hút đám đông" thật ngây thơ.

    Xin thưa rằng nút "Add friend" trên Mạng Xã Hội không có nghĩa là trở thành bạn bè, đồng chí; "phản hồi" và "thu hút đám đông" cũng không có nghĩa là ủng hộ, cổ súy đâu ạ.

    xaxa viết:
    TQVN viết:
    Thì rõ ràng ông LTL không bình thường, vì những người bình thường thì không dám “tôi muốn trở thành Lý Quang Diệu Việt Nam, tôi muốn trở thành như N. Mandela, tôi muốn trở thành như Luther King, tôi muốn trở thành như M. Gandhi, tôi muốn giúp ĐCSVN cải cách để trở thành một đảng thực sự dân chủ, . . . tôi muốn trở thành . . . . . “.

    Tự do, dân chủ gì mà cái ước muốn của người ta cũng bị chửi là tâm thần. I have a dream, nếu lúc Martin Luther King cất lên câu nói này mà hàng vạn người da đen cũng xúm vào chửi ông ấy là tâm thần, hoang tưởng, vĩ cuồng thì có được như ngày nay không? Rõ ràng người Việt Nam còn rất trẻ con, đẳng cấp thấp. 1000 năm nữa dân tộc này cũng không có dân chủ, đừng hy vọng nữa.

    Tui cũng nghĩ vậy. Người Việt thấp lùn, khôn vặt, giỏi kèn cựa nhau ba cái chuyện con nít nhảm nhí, không có khả năng bình tĩnh nhìn đại cục thoáng rộng. Dân chủ là thứ xa xỉ với họ.

    TQVN viết:
    Thì rõ ràng ông LTL không bình thường, vì những người bình thường thì không dám “tôi muốn trở thành Lý Quang Diệu Việt Nam, tôi muốn trở thành như N. Mandela, tôi muốn trở thành như Luther King, tôi muốn trở thành như M. Gandhi, tôi muốn giúp ĐCSVN cải cách để trở thành một đảng thực sự dân chủ, . . . tôi muốn trở thành . . . . . “.

    Tự do, dân chủ gì mà cái ước muốn của người ta cũng bị chửi là tâm thần. I have a dream, nếu lúc Martin Luther King cất lên câu nói này mà hàng vạn người da đen cũng xúm vào chửi ông ấy là tâm thần, hoang tưởng, vĩ cuồng thì có được như ngày nay không? Rõ ràng người Việt Nam còn rất trẻ con, đẳng cấp thấp. 1000 năm nữa dân tộc này cũng không có dân chủ, đừng hy vọng nữa.

    PVĐ viết:
    Hiện tượng LTL sẽ dẫn đến số ngưỡi tham gia vào Đảng CS VN sẽ tạp nham thêm và phân biệt tốt, xấu của người dân với Đảng sẽ rắm rối thêm . Ngưỡi dân VN đã bao nhiêu năm trông chờ, cam chịu, nuối xin , hy vọng Đảng sẽ tốt và sẽ mạnh , nhưng càng trông chờ, càng cho cơ hội thì Đảng càng quay lưng với dân . Bây giờ lại có 1 lớp người " tâm huyết" vào Đảng thì đến bao giỡ dân Việt mới gỡ được mớ bòng bong ???? Tôn trọng là ai muốn nói gì, làm gì và hành xử gì cũng không nên hóp ý ( thuận - nghịch) sao ???? Đảng CS VN sắp tới báo số Đảng viên " tâm huyết" tăng lên 5 triệu thì dân VN nên mừng hay nên lo ???

    PVĐ nói hay lắm. Phê bình rất trúng chỗ, chí lý !

    Từ một góc nhìn khác, các đ/c được tai nghe mắt thấy vụ Thăng Long long thăng um sùm như này rồi thì hãy nhớ giảm bớt volume phê phán, đả kích bọn 'cực đoan' vốn hăng hái tẩy chay bất cứ thứ gì có dính dáng đến cộng sản. Xưa nay không có mấy đám lửa kiểu như chú LTL gốc con nhà sản này thì làm sao có khói :)

    Phải được như anh Thức thì may ra có thể tin tưởng được. Thực tế cho thấy 'chủ nghĩa lý lịch' không phải lúc nào cũng 'bất cập' đâu !

    Mỗi người mỗi quan niệm và nên "tôn trong" . Theo tôi hiểu thì sự "tôn trọng" không có nghĩa là "không bàn ra , tán vào , không chỉ trích , không phê phán . Nếu hiểu "tôn trọng" như vậy thì Đảng CS cũng yêu cầu nên tôn trọng quan điểm của các đảng viên Đảng CS để không phê phán lỡi ăn , tiếng nói, phát ngôn của họ của họ thì sẽ rất mệt.
    Như mọi ngưỡi đã biết . Gioi*' cẫm quyễn lãnh đạo ĐCS đại đa số là nhưng người tay trắng , trước đây bị đường cùng nên bây giờ họ có quyền , có lực mà bảo họ trở về với cuộc sống của "ông lão đánh cá" sau khi bị cá vàng không giúp nũa thì không khả thi . TỪ bỏ quyỀn lực với những nguoi theo ĐCS là chuyện mò kim đáy bể.
    Hiện tượng LTL sẽ dẫn đến số ngưỡi tham gia vào Đảng CS VN sẽ tạp nham thêm và phân biệt tốt, xấu của người dân với Đảng sẽ rắm rối thêm . Ngưỡi dân VN đã bao nhiêu năm trông chờ, cam chịu, nuối xin , hy vọng Đảng sẽ tốt và sẽ mạnh , nhưng càng trông chờ, càng cho cơ hội thì Đảng càng quay lưng với dân . Bây giờ lại có 1 lớp người " tâm huyết" vào Đảng thì đến bao giỡ dân Việt mới gỡ được mớ bòng bong ???? Tôn trọng là ai muốn nói gì, làm gì và hành xử gì cũng không nên hóp ý ( thuận - nghịch) sao ???? Đảng CS VN sắp tới báo số Đảng viên " tâm huyết" tăng lên 5 triệu thì dân VN nên mừng hay nên lo ???

    Những người bị hội chứng máu không đông nên uống thêm cănxi 2x 400mg/1 ngày ( nhưng không uống hơn 1000mg). Ăn rau muống, đậu que, sữa ... những thứ có cănxi.

    NiMarxNiJesus viết:
    Lại đến giờ ổng điên rồi:

    Tôi nghỉ "ông Tổng dự bị" chỉ muốn mãi mãi làm người khởi xướng thôi, chỉ thích làm "vua một cõi", chỉ muốn là người " Không có tôi thì chẳng có ai làm được gì".
    Ông ấy là người to mồm bảo rằng đảng CS sẽ bị tiêu diệt, nếu đảng không kêu ông ấy trợ giúp..... chứ ngay cả đảng Việt Tân cũng không có mục đích " tiêu diệt đảng CS"
    Tôi nghỉ đây là trò khỉ làm những người khác phân tâm, chỉ lo đánh trả lặt vặt quên mất mục tiêu ban đầu.
    Hãy chú ý vào mục đích chính, đừng bỏ thì giờ lo vào facebook của ông "Tổng dự bị".

    Tran Thi Ngự viết:
    Chả hiểu ông Lincoln Lê có khùng hay không, nhưng thực tế là ông ý có khá nhiều fans. Bài Dân chủ là đàn vịt gì đó đã có tới gần 80 phản hồi. Nếu nói về phương diện thu hút đám đông thì có vẻ ông ý khá thành công, ít ra là lúc này.

    Tôi thì thấy anh Lê Thăng Long có trách nhiệm rất lớn trong việc gọi

    DÂN CHỦ VIỆT NAM LÀ ĐÀN VỊT CON !!!!!

    1/ Vậy ra LTL tự nhận mình là vịt đầu đàn và đã bỏ đi để thành vĩ nhân à ?

    2/ Đặt tên như thế thfì chết người ta rồi, sau này lề phải họ cứ gọi " đàn vịt con " là ám chi luôn mấy ông dân chủ .

    Đề nghị anh LTL phải xác định từng người, từng đoàn thể chứ đâu phải cứ dân chủ là thành đàn vịt con

    Chả hiểu ông Lincoln Lê có khùng hay không, nhưng thực tế là ông ý có khá nhiều fans. Bài Dân chủ là đàn vịt gì đó đã có tới gần 80 phản hồi. Nếu nói về phương diện thu hút đám đông thì có vẻ ông ý khá thành công, ít ra là lúc này.

    Tôi vẫn nhận thấy, để đánh giá ông Lê Thăng Long (LTL) có cơ sở hơn cần phải chờ một thời gian nữa từ phản ứng của ĐCSVN và phản ứng của chính ông LTL. Trong bài viết mới “DÂN CHỦ VIỆT NAM LÀ ĐÀN VỊT CON !!!!!”:

    https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/d%C3%A2n-ch%E1%BB%A7-vi%E1%BB%87t-nam-l%C3%A0-%C4%91%C3%A0n-v%E1%BB%8Bt-con-/384571715019622

    Ông LTL viết bài mới nầy với tự đề là “DÂN CHỦ VIỆT NAM LÀ ĐÀN VỊT CON !!!!!” cũng nói lên bản chất của ông ấy! “Dân chủ Việt Nam” (cá nhân đấu tranh cho VN có dân chủ?, đảng phái, tổ chức đấu tranh cho VN có dân chủ?, . . .) là gì mà là “đàn vịt con”? “Dân chủ Việt Nam là đàn vịt” thì ông LTL là gì ? ? ?

    Ông LTL viết:

    Tôi muốn giúp cho ĐCSVN dân chủ triệt để hơn, toàn diện hơn. Lề phải và lề trái hãy ngồi cùng mâm, hãy đoàn kết lại vì lợi ích của dân tộc Việt Nam.

    Ông LTL muốn ĐCSVN và những người đấu tranh cho dân chủ, tự do, nhân quyền cho VN ngồi cùng mâm. Việc “ngồi cùng mâm” không có gì mới mẻ cả, việc đó đã xảy ra từ năm 1945. Và có thể nói cũng đã “ngồi cùng mâm” năm 1954 (Hội nghị Genève 1954) và năm 1973 (Hội nghị Paris 1973). Vấn đề là ĐCSVN muốn gì ? ? ?, muốn hòa hợp hay muốn hoà tan. Hòa hợp hòa giải (HHHG) là ước vọng của đại đa số người Việt trong và ngoài nước. HHHG chỉ có thể đến từ phía đang nắm quyền lực. HHHG chỉ có ý nghĩa nếu có hy vọng một kết quả WIN WIN. Phía không nắm quyền lực, không nắm giữ chìa khóa thì làm sao ĐCSVN chấp nhận WIN WIN ! ! ! Rất đơn giản, một hành động có thể chứng tỏ ĐCSVN có thiện chí, thành tâm trong việc HHHG là ĐCSVN hãy làm như Thein Sein.

    Ông LTL còn viết:

    Tôi muốn trở thành “Lý Quang Diệu Việt Nam” để cống hiến sớm đưa Việt Nam trở thành cường quốc. Tôi muốn trở thành người hòa giải dân tộc tựa như là N. Mandela cựu tổng thống Nam Phi. Tôi muốn trở thành một nhà hoạt động nhân quyền tựa như mục sư Luther King của Mỹ. Tôi muốn trở thành một người tựa như thánh Gandi của Ấn Độ. Nhưng tôi chỉ có thể phất cờ bay trong gió khi có cờ trong tay. Không có cờ trong tay không có ai phất cờ được. Tôi muốn nhân dân Việt Nam, lề phải, lề trái cùng ủng hộ tôi để tôi có thể cống hiến được nhiều nhất cho dân tộc Việt Nam. Tôi muốn sớm đưa Việt Nam trở thành cường quốc. Tôi muốn Việt Nam tiến hành hòa giải dân tộc xong êm đẹp mỹ mãn ngay trong năm 2014.

    Thì rõ ràng ông LTL không bình thường, vì những người bình thường thì không dám “tôi muốn trở thành Lý Quang Diệu Việt Nam, tôi muốn trở thành như N. Mandela, tôi muốn trở thành như Luther King, tôi muốn trở thành như M. Gandhi, tôi muốn giúp ĐCSVN cải cách để trở thành một đảng thực sự dân chủ, . . . tôi muốn trở thành . . . . . “.

    Đọc bài mới nhất của Lê Thăng Long thì anh ta không khùng, chỉ là quá it người " dân chủ " hiểu anh; theo LTL; đó chỉ là những con vịt dân chủ còn theo lão Ni thì đó là những tay "dân chủ say xỉn "

    DÂN CHỦ VIỆT NAM LÀ ĐÀN VỊT CON !!!!!

    https://www.facebook.com/notes/l%C3%AA-th%C4%83ng-long/d%C3%A2n-ch%E1%BB%A7-vi%E1%BB%87t-nam-l%C3%A0-%C4%91%C3%A0n-v%E1%BB%8Bt-con-/384571715019622

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    Cuộc đấu tranh cho dân chủ còn dài, mong các chiến sĩ dân chủ chuyển hướng, thay lý thuyết bằng những hướng dẫn cụ thể cho quần chúng biết mà tham gia. Hiện nay thì nên chống chính quyền dùng bạo lực cướp đất của dân nghèo và đòi quyền tự do ngôn luận để quần chúng được nói lên nỗi oan ức và lên án bọn cường hào địa phương.

    Em thì thấy vẫn hơi cao siêu xa vời. Thanh niên đang thất nghiệp đầy ra kia kìa, bán hàng rong kiếm sống cũng bị dân phòng cướp, giá gas lúc giảm thì chỉ vài ngàn đồng/bình lúc tăng thì tăng 100000 đồng/bình... Đấy, hết đường sống rồi. Quyền cơ bản nhất là quyền sống cũng không còn. Dân chủ là đòi quyền sống.

    Lòng Tin Chiến Lược viết:
    Thạnh ơi, thương xót cho thằng Long đấy làm gì, quanlambao đã nói cả nhà nó là mật vụ nòi rồi.
    Anh thật dũng cảm đương đầu với CS độc tài, tôi cũng muốn lắm nhưng vợ dại con thơ, cha mẹ ốm yếu, mình bất tài nên chỉ thêm vài lời hỗ trợ với anh ở dân luận được thôi.

    Ông còn trẻ con lắm ông ạ. Chả trách cụ Tản Đà mắng "nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con". Cứ thấy ai khác ý, ai gây "hiện tượng lạ" là chồm chồm lên chửi bới, đấu tranh cái mẹ gì. Ông cứ ở nhà mà ôm con, thỉnh thoảng lên mạng chém gió cho bớt sầu đời, ông tham gia đấu tranh chỉ thêm mệt người khác thôi.

    Thạnh ơi, thương xót cho thằng Long đấy làm gì, quanlambao đã nói cả nhà nó là mật vụ nòi rồi.
    Anh thật dũng cảm đương đầu với CS độc tài, tôi cũng muốn lắm nhưng vợ dại con thơ, cha mẹ ốm yếu, mình bất tài nên chỉ thêm vài lời hỗ trợ với anh ở dân luận được thôi.

    Chuyện ông Long chuyển hướng thì nhiều người bán tán, cũng chẳng biết mang lại kết quả như thế nào? Tôt, xấu ra sao.

    Còn chuyện đã dấn thân thì nhất định nhiều điều bất hạnh cho bản thân sẽ đến. Đã vì một lý tưởng, một mục đích cao đẹp mà mình theo đuổi thìa
    phải chấp nhận. Ngày trước nhiều người đi hoạt động cách mạng cũng thế thôi.

    Có điều tác giả viết:"Là một người cổ xúy cho dân chủ, tôi tôn trọng quyền được lên tiếng của mọi người, dù xấu hay tốt, nói vô hay nói ra, khen hay chê. Tôi tôn trọng các ý kiến và làm việc trên các giả thuyết."
    Vậy mà có câu hỏi "Những biểu hiện cụ thể của một xã hội dân chủ là gì? Đòi dân chủ là đòi cái gì? Mất dân chủ là mất cái gì?" Thế nhưng không tháy chiến sĩ dân chủ nào trả lời cho dân biết mà cứ bàn về lý thuyết dân chủ. Mãi sau mới có người trả lời đúng câu hỏi trên. Thật chán quá. Khi tuyên truyền thì nên nói rõ thật đơn giản và cụ thể thì quần chúng mới hiểu và ủng hộ chứ. Giống như cụ Hồ trước kia chỉ nói ngắn gọn "Người cậy có ruộng" thì có biết bao người theo.
    Cuộc đấu tranh cho dân chủ còn dài, mong các chiến sĩ dân chủ chuyển hướng, thay lý thuyết bằng những hướng dẫn cụ thể cho quần chúng biết mà tham gia. Hiện nay thì nên chống chính quyền dùng bạo lực cướp đất của dân nghèo và đòi quyền tự do ngôn luận để quần chúng được nói lên nỗi oan ức và lên án bọn cường hào địa phương.

    Tôi tâm đắc với câu này:

    Tên tác giả viết:
    Thời đại dân chủ, ai cũng có quyền nói nhưng nói lời đau người khác cho sướng miệng thì mình cũng tổn thương uy tín! (Chưa xét đến hậu quả làm lòng người ly tán, kéo dài con đường đến đích dân chủ).

    Cám ơn những chia sẻ tâm sự của anh Nguyễn Văn Thạnh

    Việc quan trọng là tấm lòng bền vững và linh động tính toán sao cho vẹn toàn công việc. Lấy nhu thắng cương, lấy đường dài

    Chúc anh Thạnh và toàn thể các gia đình những người có tấm lòng nắm mới 2014 sức khỏe và hạnh phúc

    “người có tấm lòng, lên tiếng cho lẽ phải, cho công lý rất là hiếm, họ bị nhiều áp lực khó khăn, thiệt hại. Họ có thể làm được hay không làm được, họ làm tiếp hay nghỉ, tiến lên hay rút lui,… ta cũng nên tôn trọng. Dù gì họ cũng đã có thành ý tốt. Dù có thất bại, “hoang tưởng”,… nếu không góp được hòn đá, viên sỏi trên con đường dân chủ thì ít ra họ cũng có lòng, hơn bao người xa lánh sự đời, tìm kiếm hạnh phúc, thành đạt trong lối sống ích kỷ”.