Ngô Nhân Dụng - Bỏ đảng hay xóa đảng

  • Bởi Admin
    29/12/2013
    15 phản hồi

    Ngô Nhân Dụng

    Lev Tolstoi mở đầu cuốn tiểu thuyết nổi tiếng Anna Karenina với một câu vẫn được các người yêu văn chương nhắc lại hơn một thế kỷ qua: “Các gia đình hạnh phúc đều giống nhau, mỗi gia đình bất hạnh thì bất hạnh theo cách riêng.” Các chế độ cộng sản chiếm được chính quyền cùng một cách, nhưng khi suy tàn thì mỗi đảng tan rã theo một cách khác nhau.

    Các đảng cộng sản lên nắm quyền đều dùng bạo động và thủ đoạn bất chấp đạo lý, trong khi các đối thủ của họ đều còn sống trong những quy tắc luân lý quen thuộc của cả xã hội. Giữa một đám nhiều người đang tranh đấu với nhau, kẻ nào xảo quyệt và tàn bạo nhất sẽ tiêu diệt những người thành thật và lương thiện, những người bị gọi là “ngây thơ”. Hoặc Mao nêu khẩu hiệu: “Súng đẻ ra quyền.” Lenin nói, “Chiến tranh là bà mụ đỡ cho cách mạng.”

    Nhưng khi các chế độ cộng sản ở Liên Xô và Ðông Âu sụp đổ thì mỗi nơi tan hàng theo một kiểu riêng. Ðảng Cộng Sản Ba Lan tự chuyển giao chức thủ tướng cho một luật sư của Công Ðoàn Ðoàn Kết sau khi cả bộ chính trị hoàn toàn bế tắc trong cảnh kinh tế suy sụp. Cộng sản Ðông Ðức chịu thua để bức tường Berlin bị phá sập sau khi dân chúng hàng loạt kéo nhau vượt biên qua phía Tây; dân thành phố Leipzig từ nhà thờ đi ra diễn hành trong im lặng liên tiếp; cảnh sát công an ở, Dresden từ chối không bắn vào những đồng bào đi biểu tình. Cộng sản Tiệp Khắc phải nhượng bộ ý nguyện của người dân, sau các cuộc biểu tình thủ đô. Hungary đã bắt đầu thay đổi từ thời năm 1980, đợi đến năm 1989 chế độ sụp đổ một cách ôn hòa. Cộng sản Rumania hoàn toàn nhắm mắt bịt tai, cưỡng lại đến cùng; đưa tới cái chết thảm khốc của vợ chồng Nicolae Ceaucescu, nhà lãnh tụ sau cùng. Tại Bulgaria, vừa nghe tin tường Berlin sập Bộ Chính Trị bèn họp nhau cách chức Tổng Bí Thư Todor Zhivkov, cầm quyền suốt 35 năm, rồi giải tán đảng, sửa hiến pháp, tổ chức bầu cử để vẫn được nắm chính quyền. Cộng Sản Nga tự ý bắt đầu thay đổi từ thời Gorbachev để tự cứu vãn, hy vọng nhờ thế đảng sẽ cai trị lâu dài hơn. Nhưng cuối cùng không tự cứu nổi, vì đã hết thuốc chữa. Một yếu tố quyết định tình trạng sụp đổ của các chế độ cộng sản trên là trình độ nhận thức của người dân trong các nước đó được nung nấu đến mức chín mùi. Khi chế độ sụp đổ, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, kể cả các đảng viên. Không một chi bộ đảng nào đưa một ngón tay ra để cứu đảng.

    Ðảng Cộng Sản Việt Nam sẽ tan rã như thế nào? Cần nêu lên câu hỏi này, càng sớm càng tốt. Thứ nhất, vì điều đó chắc chắn xảy ra. Tình trạng nội bộ của họ đang tan rữa, ung thối, không thấy cách cứu chữa. Trong khi đó trình độ nhận thức của người dân Việt Nam đang dâng cao. Một cô sinh viên ngoài 20 tuổi Nguyễn Phương Uyên, đứng trước tòa án giữa đám công an chìm nổi vẫn thản nhiên nói: “Tôi chống đảng chứ không chống nước Việt Nam”.

    Thứ hai, cần nhìn thấy trước cảnh đảng Cộng Sản tan rã để người Việt cùng nhau chuẩn bị sẵn sàng việc xây dựng chế độ dân chủ tự do sắp tới. Phải chuẩn bị sớm, nếu không sẽ lúng túng trong thời gian chuyển tiếp, càng kéo dài quá lâu càng tai hại cho tương lai dân tộc. Kinh nghiệm ở Ðông Âu và tại các nước thuộc Liên Bang Xô Viết cũ cho thấy: Thay đổi nhanh chóng thì trong 20 năm kinh tế phồn thịnh, xã hội ổn định xong rồi; còn nếu để thời kỳ chuyển tiếp kéo dài thì 30 năm sau vẫn lúng túng. Bây giờ, việc xóa bỏ chế độ cộng sản không phải là điều khó nữa, vì trước sau chính họ sẽ tan rã. Nhưng công việc xây dựng lại nền tảng mới cho đất nước sau đó sẽ khó gấp bội. Khó nhất là vì cả nền móng xã hội đã bị phá hư nát từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới. Cho nên người Việt Nam cần thảo luận với nhau ngay từ bây giờ những chuẩn bị tương lai, khi đảng Cộng Sản vẫn chưa tan hàng.

    Dù đảng Cộng Sản sẽ đến ngày tan rã, nhưng chắc sẽ tan hàng theo một cách khác với các chế độ Ðông Âu hay Nga. Người Việt Nam sống trong một nền văn hóa khác các nước Âu Châu mà lại giống với dân các nước ở Á Ðông. Các nước Nam Hàn, Ðài Loan đã từng chuyển từ các chế độ độc tài sang dân chủ sau những cuộc biểu tình của sinh viên và công nhân, nhiều lần bị đàn áp đẫm máu nhưng cuối cùng vẫn thắng lợi. Nhưng Việt Nam cũng khác với hai nước này; vì chính quyền nước họ không chịu nhục khi bị ngoại bang khống chế, như ảnh hưởng của Trung Cộng đang đè nặng trên nước ta. Gần đây nhiều người đã coi Miến Ðiện như một tấm gương mà Việt Nam có thể noi theo. Nhưng nếp sống của người Miến Ðiện cũng ôn hòa hơn người Việt, mà chế độ độc tài ở đó không tàn ác và gian dối tinh vi như các chế độ cộng sản trên thế giới. Những lãnh tụ độc tài ở cả ba nước Nam Hàn, Ðài Loan và Miến Ðiện đều được giáo dục và sống theo đạo lý cổ truyền của dân tộc họ, không ai nhắm mắt theo một “tín ngưỡng” mới như các lãnh tụ cộng sản ở Châu Âu hay Châu Á. Cho nên, khó tưởng tượng Cộng sản nước ta sẽ tan theo “kịch bản” nào khi biến chuyển xảy ra, mà cũng không nên phí thời giờ ngồi tưởng tượng.

    Chính trong đảng Cộng sản hiện nay cũng nhiều người nói đến một cuộc “thay máu” cho đảng, để tự cứu vãn. Nhưng một đảng đang nắm quyền với những nhóm trong nội bộ đang hưởng đủ thứ lợi lộc nhờ khai thác quyền hành thì rất khó thay máu. Nhiều đảng viên muốn thay đổi không được, đã âm thầm ngưng hoạt động hoặc rút ra khỏi đảng. Một số người còn làm đơn xin ra đảng, như vào năm 2009, nhà văn Phạm Ðình Trọng xin ra đảng, rồi sau đó bị đảng tuyên án khai trừ để triệt hết các quyền lợi của đảng viên mà ông đại tá này được hưởng. Năm nay ông Lê Hiếu Ðằng đã “tính sổ đời mình” từ lúc gia nhập đảng Cộng sản cho tới những ngày nằm trong bệnh viện có thời giờ suy nghĩ lại. Ngày 4 Tháng Mười Hai 2013 khi ông Lê Hiếu Ðằng tuyên bố rời đảng, thành lập đảng mới. Lời tuyên bố công khai bỏ đảng của Lê Hiếu Ðằng có thể tạo nên một làn sóng bỏ đảng trong thời gian tới. Sau ông Ðằng tới lượt Bác Sĩ Nguyễn Ðắc Diên. Nhà báo Phạm Chí Dũng đã nối gót hai người này. Phạm Chí Dũng đã từng đậu tiến sĩ, từng là nhân viên ngành an ninh, đã công bố việc từ bỏ đảng của mình để gây tiếng vang, và anh đã thành công. Khi đảng ủy Viện Nghiên Cứu Phát Triển họp yêu cầu anh xét lại, Phạm Chí Dũng từ chối. Ðến khi họ bỏ phiếu có 60% đảng viên dự phiên họp không đồng ý khai trừ, cho thấy họ hiểu hành động của anh có lý do chính đáng; nhưng cuối cùng nhóm lãnh đạo vẫn tuyên bố khai trừ.

    Hiện tượng trên cho thấy đảng cộng sản thực sự đang tan rã, không cách nào tránh được. Theo Phạm Chí Dũng, hiện nay trong ba triệu đảng viên cộng sản có chừng 30% còn gắn bó với đảng vì các quyền lợi họ đang hưởng nhờ nắm các chức vụ. Ngoài ra, một nửa là những người không dám bỏ đảng nhưng chỉ xu thời, gió chiều nào xoay chiều đó. Nếu một biến cố lớn xảy ra, họ sẽ tự tan hàng mà không nuối tiếc. Một số nhỏ đảng viên cũng muốn đảng Cộng sản trả lại quyền tự do cho người dân, chấp nhận các đảng chính trị khác, bỏ độc quyền cai quản đất nước. Nhưng họ có khả năng làm cho đảng Cộng sản tự thay đổi để dân Việt Nam được sống trong dân chủ tự do hay không?

    Những người này có thể học kinh nghiệm của Mikhail Sergeyevich Gorbachev, tổng bí thư sau cùng của Cộng Sản Liên Xô. Trong một cuộc phỏng vấn bởi phóng viên Jonathan Steele, báo The Guardian, Anh Quốc hai năm trước đây, Gorbachev nói điều ông hối hận nhất là vào những năm 1990, 91 ông vẫn cố gắng cải tổ cơ cấu chế độ, nấn ná quá lâu nhưng vô ích. Ông nói, đáng lẽ phải nhất quyết từ chức vào Tháng Tư năm 1991, rồi cùng một số người trong Trung Ương Ðảng thành lập một đảng chính trị mới.

    Vào Mùa Xuân năm đó, trong nội bộ đảng Cộng Sản Liên Xô cũng có hai khuynh hướng, nhóm bảo thủ muốn ngưng ngay các chính sách đổi mới, nhóm cấp tiến muốn bước vào đường dân chủ hóa. Trong một cuộc họp của Trung Ương Ðảng, phe bảo thủ yêu cầu tuyên bố tình trạng khẩn cấp, chấm dứt chính sách cởi mở, kiểm duyệt báo chí gắt gao hơn, Gorbachev đã phản ứng lại rất mạnh, ông nói: “Tôi đã mỵ dân quá đủ rồi. Tôi sẽ từ chức.”

    Trong cuộc phỏng vấn với báo The Guardian Gorbachev kể lại rằng, “Bộ Chính Trị triệu tập một phiên họp trong 3 giờ đồng hồ mà không có tôi. Ba giờ đồng hồ sau họ đến mời tôi trở lại và yêu cầu tôi rút lại quyết định từ chức.” Sau đó Gorbachev bèn rút lại quyết định từ chức và cũng không có ai muốn đưa vấn đề này ra biểu quyết. Bây giờ ông hối hận, đáng lẽ ông phải cương quyết rút lui để thành lập một đảng mới, với chủ trương tự do dân chủ. Vì trong thời gian đó đã có hàng trăm ủy viên Trung Ương Ðảng đang bàn nhau, đồng ý tách ra lập một đảng mới rồi. “Nhưng lúc đó tôi lại cảm thấy mình không có quyền ‘từ bỏ đảng,’” ông thú nhận. “Bây giờ thì tôi nghĩ là đáng lẽ tôi phải lợi dụng ngay cơ hội đó để thành lập một đảng mới và phải kiên quyết từ bỏ đảng Cộng sản bằng được.”

    Trong thời gian Gorbachev đang phân vân giữa hai con đường như trên, đảng Cộng Sản Việt Nam cũng bỏ mất một cơ hội khi họ gạt bỏ các đề nghị cải cách của Trần Xuân Bách, người rút ra bài học Ðông Âu sớm nhất. Họ đã theo Nguyễn Văn Linh, quay đầu xin Trung Cộng che chở, để cùng tiếp tục “tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội”. Hậu quả là mối nhục Thành Ðô sẽ ghi mãi trong lịch sử.

    Hiện nay trong đảng Cộng sản cũng không có người nào có tư thế và khả năng như Gorbachev. Chỉ có những đảng viên như Lê Hiếu Ðằng mới can đảm tuyên bố công khai từ bỏ đảng, và thành lập đảng mới. Khi số người can đảm như Lê Hiếu Ðằng, Phạm Chí Dũng, Phạm Ðình Trọng, vân vân, đông đúc hơn, họ sẽ không chỉ từ bỏ đảng một mình mà còn góp công xóa bỏ ách độc tài đang đè lên đầu lên cổ đồng bào.

    Tháng Bảy năm 2012, mục này đã kêu gọi các đảng viên cộng sản hãy tạo một phong trào từ bỏ đảng. Khi rất nhiều đảng viên công khai bỏ đảng, guồng máy trừng phạt và trả thù sẽ hết hiệu lực. Các đảng viên khác sẽ hết sợ. Khi số đảng viên công khai bỏ đảng lên cao, đến lượt dân chúng được giải phóng về tâm lý. Người dân bị xử oan ức không còn sợ nữa, giới thanh niên, phụ nữ, trí thức, các người lãnh đạo tôn giáo, người lao động sẽ cùng mạnh dạn đứng lên đòi các quyền tự do căn bản của mình. Một phong trào phản kháng bất bạo động như thế chắc chắn sẽ làm cho guồng máy cường quyền phải chịu thua.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    15 phản hồi

    Phản hồi: 

    Cái gì đến sẽ đến ,sự dối trá không thể tồn tại . Nhưng không ai có thể đoán trước được cũng như sự sụp đổ của Liên Xô đã làm cả thế giới kinh ngạc , và đến bây giờ người ta mới vỡ lẽ ra : Thành trì của khối XHCN té ra chỉ là một lâu đài được xây trên cát . Chỉ mong sự thay đổi không có bạo lực và di sản nặng nề của CS sớm được gột rửa để người dân đỡ khổ .

    Phản hồi: 

    [quote=Khách Lê Văn Mọi].......

    "Chọn mặt gửi vàng" thì may ra chỉ có hai người có thể ở trong bộ máy chính quyền mới khi CS sụp đổ, đó là TS Cù Huy Hà Vũ, khả dĩ là ông Nguyễn Thiện Nhân, còn toàn bọn xôi thịt cả.
    Chẳng biết những thành viên trong CĐVN có nghĩ đến xây dựng một bộ máy chính quyền không, hay chỉ đưa ra những lý thuyết và chương trình chung chung thôi.
    Ý kiến tôi là như vậy, còn ý kiến các bác khác thì như thế nào?[/quote]

    Chỉ có thể " chọn mặt, gửi vàng" cho người, khi tới lúc đó họ vẫn còn sống. Bây giờ mà đã nêu tên thì chẳng khác gì quăng thêm lữa vào chân họ ( nhất là những người còn trong nước, ngoài trừ như bác gì đó đòi ủng hộ ngay bây giờ để làm tổng)
    Bây giờ " người ta" được truyền hơi từ " nhóm lợi ích". Độc đảng, độc tài là nơi mà " nhóm lợi ích" quăng tiền rồi phát triển thoải mái.
    Vận mệnh đất nước nằm trong tay của nhân dân, nhưng nếu một phần của nhân dân và công an, dân phòng chỉ biết cầm tiền đô để ăn chơi, khoe của thì chắc là nước VN sẽ bay mất vào tay "bạn" như đảo Hoàng Sa.

    Phản hồi: 

    [quote=Kiếm Khách]...Họ hiều ra mọi điều nhưng khi "chưa động tới thân" họ vẫn "bình chân như vại". Họ sẵn sàng mặc kệ tiếng kêu cứu của ai đó trong đêm vì "sợ phải vạ", họ quay lưng khi thấy những điều trái ngang vì sợ "liên lụy", họ đành ươn hèn quì xuống cầu khẩn hay đút lót để được bổng lộc hay được việc, họ quen "nuốt nhục và hận" vào lòng, cốt sao mình "né" được vạ. Chỉ khi nào bị vu oan giá họa, bị cướp mất bát cơm manh áo, họ mới kêu gào thảm thương, thì những người chung quanh đã quen với cách khu xử vô cảm, ích kỷ lâu nay của họ cũng chẳng ai buồn chìa tay..... Cứ như thế, CS hiểu rất rõ bản tính nhu nhược của người Việt nên "tận dụng triệt để" để củng cố quyền lực. Chính những Dân oan và Giáo dân sẽ làm nên kỳ tích nếu có giới trí thức đứng ra liên kết và hướng dẫn. ĐCS rất sợ 3 lực lượng này, nên đã "diễn tập" chống họ đó thôi.[/quote]
    Tôi có phần đồng ý, phần không đồng ý với bác.
    Tôi vẫn cho rằng dân Việt về bản chất không hèn. Điều này lịch sử nhiều lần chứng minh. CHỈ CẦN HÔ ĐÁNH LÀ ĐÁNH. Đông như quân Nguyên cũng đánh! Có điều phải thông cảm với dân mình: chiến tranh lâu dài quá, nghèo khổ, bị lừa dối, ngu hóa quá lâu... Tôi chỉ trách các bác lãnh đạo dân chủ: sao lại nỡ chửi quần chúng ngu dốt. Cần soi lại bản thân mình: là lãnh đạo tại sao không hiểu được thấu đáo quần chúng, không đề ra được sách lược sáng tạo, phù hợp với hoàn cảnh nước mình? Đôi lúc, tôi nghĩ các bác yêu lý thuyết dân chủ, yêu bản thân mình (thể hiện ở sự thiếu đoàn kết, hiệp nhất hành động của phe dân chủ...) trên tình yêu với nhân dân, đất nước.
    Cái này làm giảm niềm tin của quần chúng rất nhiều. Mà cái đó là vốn liếng cốt tử của nhà cách mạng. Nếu không có nó, làm sao mà nhất hô, bá ứng đây!?
    Về câu mà tôi bôi đậm. Đúng, nhưng chưa đủ. Bạn quên đi 2 tầng lớp cơ bản – công nhân & nông dân. Hiện họ là những tầng lớp dưới đáy xã hội, và đông đảo nhất. Họ còn cách mạng triệt để hơn lớp trí thức salon nhiều. Tuy nhiên cần giải thích, hướng dẫn họ cho phù hợp. Cách nói của bạn thể hiện cái mầm mống của tư tưởng phản dân chủ sao sao ấy!?
    [quote]Khách Lê Văn Mọi viết:
    Những người chống cộng hay có quan điểm không tán thành chế độ độc Đảng thì phán đoán tình hình chế độ CS sụp đổ đến nơi, nhưng chỉ trên lý thuyết. Thế nhưng họ chưa hình dung ra chế độ này sụp đổ thì ai lên làm tổng thống, ai làm Bộ trưởng quốc phòng, ai làm bộ trưởng công an, ai làm bộ trưởng tài chính...
    "Chọn mặt gửi vàng" thì may ra chỉ có hai người có thể ở trong bộ máy chính quyền mới khi CS sụp đổ, đó là TS Cù Huy Hà Vũ, khả dĩ là ông Nguyễn Thiện Nhân, còn toàn bọn xôi thịt cả.[/quote]
    Đồng ý. Tuy nhiên, cũng có nhiều cái tên rất xứng đáng khác: Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Đan Quế, Hà Sĩ Phu, Lê Quốc Quân, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung, Đỗ Thị Minh Hạnh, Đặng Chí Hùng, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Phương Uyên .. Còn cái tên Nguyễn Thiện Nhân cần loại ra. Bác cần cẩn thận với câu mà tôi bôi đậm. Vì tôi vừa chỉ ra rằng bác nói sai! Hơn nữa, nó rất có hại cho đại cục.
    Cái này thể hiện phần nào tính tài tử, thiếu chuyên nghiệp của phe dân chủ. Mặc dầu các bác chửi người khác cũng rất ác liệt...

    Phản hồi: 

    [quote=MP]

    Gởi TQVN:
    1/ Qua nội dung của TQVN viết đã chứng tỏ: Rất nhiều năm rồi TQVN không đọc, hoặc đọc rất ít các trang web của người Việt hải ngoại, nhất là các trang web của người tự gọi là "người Việt quốc gia tị nạn Cộng sản" ở Mỹ, Úc, Canada, Pháp..., và càng không nắm được "dư luận" vĩa hè ở trong nước bắt đầu từ những người tự xưng là "nhà đối lập, dân chủ" tung ra.
    2/ MP không chấp việc TQVN cho rằng "nick MP “bị bênh tâm thần hoang tưởng”, vì qua cách viết lách của TQVN thì MP thấy TQVN [và những người như TQVN] là kẻ không đáng để tôi chấp.[/quote]

    Cụm từ "bị bệnh tâm thầm hoang tưởng" là cụm từ mà MP đã đánh đồng cho "hầu hết những người chống CSVN". Theo tôi biết thì ít nhất 80% người Việt trong và ngoài nước chống CSVN, tức chống thể chế độc đảng, độc tài toàn trị côn đồ sắt máu của ĐCSVN. Thế thì MP bảo "hầu hết những người chống CSVN bị bệnh tâm thần hoang tưởng" là thế nào??? bao nhiêu người?

    Tôi về VN nhiều lần, tôi vừa trở lại sau 3 tuần về VN hồi tháng 11/2013. Tôi chẳng những thường xuyên đọc sách báo, các trang web hải ngoại mà còn đọc tài liệu, các trang web lề trái, tức của ĐCSVN. Gia đình, họ hàng tôi là đảng viên ĐCSVN thì cũng không ít; "dư luận vĩa hè trong nước" thì tôi cũng chẳng lạ; những kẻ "tự xưng là nhà đối lập, dân chủ" trong và ngoài nước thì rất ít, là thiểu số còn đa số những người tranh đấu cho một thể chế đa nguyên đa đảng, tự do, dân chủ nhân bản pháp trị cho Việt Nam trong và ngoài nước thì họ không bao giờ "tự xưng" là nhà đối lập.

    MP nên phản biện lại những gì tôi viết, đương nhiên đó là ý kiến và sự hiểu biết cá nhân nên có thể đúng, có thể sai hoặc có thể còn thiếu sót. Tôi cũng chỉ là một "kẻ" đi tìm sự thật về Bác và Đảng. Một khi sự thật về Bác và Đảng được đưa ra ánh sáng thì người dân mới có một tư duy dứt khoát để đấu tranh và lựa chọn cho mình một thể chế tốt và thích hợp nhất để xây dựng Việt Nam, một tổ quốc của dân tộc VN (không phải "tổ quốc" của Đảng) ngày càng phú cường hùng mạnh để bảo vệ và giành lại giang sơn gấm vóc của tổ tiên tộc Việt để lại.

    Phản hồi: 

    Gởi TQVN:
    1/ Qua nội dung của TQVN viết đã chứng tỏ: Rất nhiều năm rồi TQVN không đọc, hoặc đọc rất ít các trang web của người Việt hải ngoại, nhất là các trang web của người tự gọi là "người Việt quốc gia tị nạn Cộng sản" ở Mỹ, Úc, Canada, Pháp..., và càng không nắm được "dư luận" vĩa hè ở trong nước bắt đầu từ những người tự xưng là "nhà đối lập, dân chủ" tung ra.
    2/ MP không chấp việc TQVN cho rằng "nick MP “bị bênh tâm thần hoang tưởng”, vì qua cách viết lách của TQVN thì MP thấy TQVN [và những người như TQVN] là kẻ không đáng để tôi chấp.

    Phản hồi: 

    [quote=MP]

    Mà sao những người chống CSVN hầu hết đều bị bệnh tâm thần hoang tưởng vậy nhỉ?[/quote]

    Ngày nay “những người chống CSVN” chắc chắn là nhiều lắm, ít nhất là 80% người Việt trong và ngoài nước. Chống CSVN là chống thể chế độc đảng, độc tài toàn trị côn đồ sắt máu của ĐCSVN. Nick MP viết “những người chống CSVN hầu hết đều bị bệnh tâm thầm hoang tưởng” thì đúng chính nick MP bị bệnh tâm thầm hoang tưởng”.

    [quote=MP]

    - Hồi VN bị Mỹ bao vây cấm vận, kinh tế kiệt quệ, lại đang đánh nhau với Pôn pốt và bị TQ xâm lăng ở biên giới phía Bắc, người ta khẳng định "CSVN sẽ sụp đổ".
    - Cuối thập niên 1989 và đầu thập niên 1990, Đông Âu và LX sụp đổ thì người ta lại khẳng định "CSVN nhất định sụp đổ".
    - Năm 2003 Mỹ đem quân đánh IRak, người ta cũng khẳng định đánh xong IRak thì Mỹ sẽ đưa quân vào đánh CSVN nên "CSVN sắp sụp đổ".
    - Năm 2012 nổi lên chuyện "Cách mạng hoa lài" ở Trung Đông và Bắc Phi và phong trào "Mùa xuân Ả Rập" thì người ta cũng khẳng định cách mạng hoa sen hoa một loại hoa gì đó sẽ xẩy ra ngay tức khắc ở VN và "CSVN sắp sụp đổ".[/quote]

    Tôi không bao giờ đánh giá thấp ĐCSVN. Sở dĩ ĐCSVN đứng vững 70 năm qua là nhờ hai yếu tố then chốt:

    1. Bạo lực và lừa dối. Nói về lừa dối thì phải khen ngợi ông Hồ và Đảng của ông rất tài vì đã lừa dối được cả ít nhất là 3 thế hệ của dân tộc Việt Nam.
    2. SỢ, HÈN và tính CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN của người Việt.

    CSVN sẽ sụp đổ”, “CSVN nhất định sụp đổ” thì chắc chắn là như thế. Tuy nhiên nói rằng “CSVN sắp sụp đổ” thì tôi thấy là không đúng, nhưng chắc là không quá mười năm nữa.
    Nick MP có đưa ra 4 giai đoạn biến cố về kinh tế và chính trị mà ĐCSVN vẫn đứng vững, và cho rằng “những người chống CSVN hầu hết đều bị bệnh tâm thần hoang tưởng”. Tôi sẽ nói tại sao ĐCSVN vẫn đứng vững qua 4 giai đoạn đó:

    - Giai đoạn “Mỹ bao vây cấm vận”. Cũng giống như hiện nay, Mỹ đang “bao vây cấm vận” Bắc Hàn (CHDCND TT) và Iran mà hai nước nầy vẫn đứng vững vì có Nga (Liên Xô) đứng sau hỗ trợ mọi mặt về quân sự, kinh tế và ngoại giao. “Mỹ bao vây cấm vận” CSVN thì Liên Xô hỗ trợ mọi mặt kinh tế, chính trị, quân sự và ngoại giao vì thế mà VN chưa chết đói vì có “bo bo” và bột mì của Liên Xô để nhét vào dạ dày. Đến khoảng năm 1986 khi thấy sắp chết đói và sụp đổ thì ĐCSVN bắt buộc phải “đổi mới”, mở cửa cho tư bản gốc Tàu Singapore, Đài Loan rồi Nam Hàn vào cứu đói cho CSVN.
    Một yếu tố thứ hai làm CSVN vẫn đứng vững là như tôi nói phía trên: SỢ, HÈN và CHỦ NGHĨA CÁ NHÂN của người Việt.

    - Giai đoạn “Cuối thập niên 1989 và đầu thâp niên 1990” khi Liên Xô và CS Đông Âu sụp đổ mà ĐCSVN đứng vững nhờ nhiều yếu tố: tư bản gốc Tàu ở Châu Á đang làm ăn, bốc lột nhân dân VN và nuôi tham nhũng phát triển và phát đạt; và kiều hối đạt 30% GDP lúc bấy giờ nên nhân dân không đói. Và một yếu tố quan trọng nhất cứu ĐCSVN là Mật Ước Thành Đô (mà ĐCSVN gọi là Hội nghị Thành Đô) 1990 mà ĐCSVN đã bán đất, đảo, biển và chấp nhận thân phận nô lệ Tàu Cộng để cứu Đảng.

    - Giai đoạn “Năm 2003 Mỹ đem quân đánh Iraq” thì không một ai nghĩ mà chỉ có nick MP “bị bênh tâm thần hoang tưởng” mới “khẳng định đánh xong Iraq thì Mỹ sẽ đưa quân đánh CSVN”.

    - Giai đoạn “Cách mạng Hoa Lài” và “Mùa Xuân Ả-Rập” ở Bắc Phi và Trung Đông thì có một ít người hy vọng là cũng sẽ có ảnh hưởng ở VN, nhưng không ai “bị bệnh tâm thần hoang tưởng” như nick MP mà nghĩ rằng một loại cách mạng gì đó “sẽ xảy ra ngay tức khắc ở VN”.

    Phản hồi: 

    Ông NND viết: "Trong thời gian Gorbachev đang phân vân giữa hai con đường như trên, đảng Cộng Sản Việt Nam cũng bỏ mất một cơ hội khi họ gạt bỏ các đề nghị cải cách của Trần Xuân Bách, người rút ra bài học Ðông Âu sớm nhất."
    Xin ông hãy ngược dòng lịch sử nhìn lại, tư tưởng thay đổi chế độ độc Đảng cuả ông Trần Xuân Bách còn trước cả lúc Liên xô và các nước Đông Âu sụp đổ.
    Những người chống cộng hay có quan điểm không tán thành chế độ độc Đảng thì phán đoán tình hình chế độ CS sụp đổ đến nơi, nhưng chỉ trên lý thuyết. Thế nhưng họ chưa hình dung ra chế độ này sụp đổ thì ai lên làm tổng thống, ai làm Bộ trưởng quốc phòng, ai làm bộ trưởng công an, ai làm bộ trưởng tài chính...
    "Chọn mặt gửi vàng" thì may ra chỉ có hai người có thể ở trong bộ máy chính quyền mới khi CS sụp đổ, đó là TS Cù Huy Hà Vũ, khả dĩ là ông Nguyễn Thiện Nhân, còn toàn bọn xôi thịt cả.
    Chẳng biết những thành viên trong CĐVN có nghĩ đến xây dựng một bộ máy chính quyền không, hay chỉ đưa ra những lý thuyết và chương trình chung chung thôi.
    Ý kiến tôi là như vậy, còn ý kiến các bác khác thì như thế nào?

    Phản hồi: 

    Đó là khát vọng chính đáng của một dân tộc bấy nhiêu năm bị lừa dối, đọa đầy. Những mốc lịch sử bạn nêu ra càng cho thấy khát vọng đó đã nẩy mầm từ lâu. Chỉ có điều nhiều người còn quá chủ quan, nhìn bề nổi mà không thấy bề chìm của sự hèn nhát, sợ hãi, ích kỷ luôn ẩn náu tiềm tàng trong con người Việt Nam do bị đè nén, nhồi sọ quá lâu. Họ hiều ra mọi điều nhưng khi "chưa động tới thân" họ vẫn "bình chân như vại". Họ sẵn sàng mặc kệ tiếng kêu cứu của ai đó trong đêm vì "sợ phải vạ", họ quay lưng khi thấy những điều trái ngang vì sợ "liên lụy", họ đành ươn hèn quì xuống cầu khẩn hay đút lót để được bổng lộc hay được việc, họ quen "nuốt nhục và hận" vào lòng, cốt sao mình "né" được vạ. Chỉ khi nào bị vu oan giá họa, bị cướp mất bát cơm manh áo, họ mới kêu gào thảm thương, thì những người chung quanh đã quen với cách khu xử vô cảm, ích kỷ lâu nay của họ cũng chẳng ai buồn chìa tay..... Cứ như thế, CS hiểu rất rõ bản tính nhu nhược của người Việt nên "tận dụng triệt để" để củng cố quyền lực. Chính những Dân oan và Giáo dân sẽ làm nên kỳ tích nếu có giới trí thức đứng ra liên kết và hướng dẫn. ĐCS rất sợ 3 lực lượng này, nên đã "diễn tập" chống họ đó thôi.

    Phản hồi: 

    [quote=MP]CSVN rồi sẽ sụp đổ, vì không có gì là tồn tại vĩnh viễn, nhưng chắc chắn nó không sụp đổ nhanh và theo kiểu như ông Ngô Nhân Dụng viết. Viết như thế hóa ra ông Ngô Nhân Dụng bị tâm thần hoang tưởng quá nặng.
    Mong muốn CSVN mau sụp đổ là chuyện bình thường. Nhưng khẳng định CSVN sắp sụp đổ, thậm chí sụp đổ trong nay mai thì đúng là mắc bệnh tâm thần hoang tưởng.[/quote]
    Nói chung, cũng đáng để suy nghĩ. Nếu không, lại mắc bệnh "kêu ngạo dân chủ". Tại sao ở các nước Đông Âu đcs sụp đổ nhanh? Theo suy nghĩ chủ quan của tôi, có mấy nguyên nhân chính:
    - có ban lãnh đạo dân chủ, tự do thống nhất. Họ đề ra được sách lược phù hợp để phát triển lực lượng trong toàn quốc;
    -dân trí họ cao hơn ta;
    - csvn được tôi luyện trong chiến tranh nhưng cái này đang dần phai nhạt;
    - phe dân chủ chưa đi vào nghiên cứu quần chúng của mình là ai? Nhu cầu, quyền lợi thiết thân của họ là gì? Truyền thông cho họ thế nào là phù hợp, nhất là với người nông dân? Tôi không cho dân Việt mình hèn. Có điều tâm lý làng xã, bầy đàn là một đặc trưng của văn hóa Việt. Bây giờ các bác dân chủ nên bớt chửi đảng đi. Tập trung vạch ra: CHỐNG ĐẢNG LÀ YÊU NƯỚC! CHỐNG ĐẢNG LÀ YÊU MÌNH! Nói sao cho có lý, có tình và quan trọng là phù hợp dân trí, tâm lý đa số quần chúng. Cái này người cs hơi bị siêu đấy! Cần học hỏi họ! Nếu không người ta đánh giá trí tuệ phe dân chủ sao đây?

    Phản hồi: 

    [quote=thichkhach][quote=MP]
    Mà sao những người chống CSVN hầu hết đều bị bệnh tâm thần hoang tưởng vậy nhỉ?[/quote]

    Bọn theo cộng cũng éo khá hơn. Có đứa tiên bố " đến hết thế kỷ này....." dzưng vẫn cố bám chặt như con đĩa và cái CN mà nó éo còn tin tưởng. Khi nầu con đĩa no máu thì nó ắt rơi ra khỏi cái thân thể mà nó đã ăn hút no bụng. Mk, một bọn ăn hại đái nát vẫn cứ nhơn nhơn, mặt trơ trán bóng, lì lợm ăn bám rút rỉa đất nước, nhân dân.[/quote]

    Mịa kiếp, quá chính xác, chuẩn không cần chỉnh

    Phản hồi: 

    Tổng Bí thư giao nhiệm vụ cho quân đội
    http://baodientu.chinhphu.vn/hoat-dong-cua-lanh-dao-dang-nha-nuoc/tong-b...

    06:08 CH, 28/12/2013 (Chinhphu.vn)
    ...

    "Năm 2013, toàn quân đã bám sát nhiệm vụ chính trị trọng tâm, hoàn thành các nhiệm vụ thường xuyên và đột xuất.

    Quân đội đã kịp thời tham mưu cho Đảng, Nhà nước về nhiệm vụ quân sự, quốc phòng; xây dựng thế trận quốc phòng toàn dân; phối hợp tốt với lực lượng công an trong bảo đảm an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội; là lực lượng chủ đạo trong phòng, tránh, khắc phục hậu quả thiên tai, hậu quả sau chiến tranh…"
    ....
    Hì hì, đừng có hù bác Trọng nhá! Ông mà hãi quá Ông đặt thêm ít cái tàu ngầm bắn từ ngoài biển bắn vào đám nào dám xuống đường biểu tình chống Trung Quốc nhá! Liệu hồn đấy!

    Phản hồi: 

    [quote=MP]
    Mà sao những người chống CSVN hầu hết đều bị bệnh tâm thần hoang tưởng vậy nhỉ?[/quote]

    Bọn theo cộng cũng éo khá hơn. Có đứa tiên bố " đến hết thế kỷ này....." dzưng vẫn cố bám chặt như con đĩa và cái CN mà nó éo còn tin tưởng. Khi nầu con đĩa no máu thì nó ắt rơi ra khỏi cái thân thể mà nó đã ăn hút no bụng. Mk, một bọn ăn hại đái nát vẫn cứ nhơn nhơn, mặt trơ trán bóng, lì lợm ăn bám rút rỉa đất nước, nhân dân.

    Phản hồi: 

    CSVN rồi sẽ sụp đổ, vì không có gì là tồn tại vĩnh viễn, nhưng chắc chắn nó không sụp đổ nhanh và theo kiểu như ông Ngô Nhân Dụng viết. Viết như thế hóa ra ông Ngô Nhân Dụng bị tâm thần hoang tưởng quá nặng.
    Mong muốn CSVN mau sụp đổ là chuyện bình thường. Nhưng khẳng định CSVN sắp sụp đổ, thậm chí sụp đổ trong nay mai thì đúng là mắc bệnh tâm thần hoang tưởng.
    - Hồi VN bị Mỹ bao vây cấm vận, kinh tế kiệt quệ, lại đang đánh nhau với Pôn pốt và bị TQ xâm lăng ở biên giới phía Bắc, người ta khẳng định "CSVN sẽ sụp đổ".
    - Cuối thập niên 1989 và đầu thập niên 1990, Đông Âu và LX sụp đổ thì người ta lại khẳng định "CSVN nhất định sụp đổ".
    - Năm 2003 Mỹ đem quân đánh IRak, người ta cũng khẳng định đánh xong IRak thì Mỹ sẽ đưa quân vào đánh CSVN nên "CSVN sắp sụp đổ".
    - Năm 2012 nổi lên chuyện "Cách mạng hoa lài" ở Trung Đông và Bắc Phi và phong trào "Mùa xuân Ả Rập" thì người ta cũng khẳng định cách mạng hoa sen hoa một loại hoa gì đó sẽ xẩy ra ngay tức khắc ở VN và "CSVN sắp sụp đổ".
    Có thể nói, trước những biến cố chính trị lớn trên thế giới trong 30 năm qua, không dưới một chục lần người ta khẳng định "CSVN sẽ sụp đổ", "CSVN nhất định sụp đổ", "CSVN sắp sụp đổ"... Thế nhưng, CSVN vẫn đứng trơ trơ. Bây giờ lại nghe ông Ngô Nhân Dụng khẳng định "đảng Cộng Sản tan rã"... Đúng là sự khẳng định của một kẻ bị mắc bệnh tâm thần hoang tưởng.
    Mà sao những người chống CSVN hầu hết đều bị bệnh tâm thần hoang tưởng vậy nhỉ?

    Phản hồi: 

    Khi ông Lê Hiếu Đằng tuyên bố bỏ Đảng, gần như liền sau đó TS Phạm Chí Dũng rồi tới BS Nguyễn Đắc Diên cũng tuyên bố bỏ Đảng làm tôi hơi hy vọng là BỎ ĐẢNG ẦM Ĩ có thể tiến lên thành phong trào thì việc XOÁ ĐẢNG có thể trong tầm tay. Nhưng thực tế đối với người Việt, nhất là các tham quan, các Đảng viên có quyền lực, tiền bạc và quyền lợi béo bở thì khó mà bỏ Đảng; do đó đừng hy vọng XOÁ ĐẢNG theo con đường nầy! Ngoài ra một thực tế nữa đối với người Việt là ĐOÀN KẾT, HOÀ HỢP cũng chỉ là giấc mơ vì ai cũng muốn làm lãnh tụ hoặc như ông LTL.

    Một con đường còn chút hy vọng là SỨC ÉP, sức ép từ quần chúng nhân dân và sức ép từ "các thế lực thù địch". Nói về sức ép từ quần chúng nhân dân thì cũng nên cám ơn tham nhũng và cướp đất của ĐCSVN mà nhân dân đã thấy một phần bản chất gian manh, lừa bịp, côn đồ của ĐCSVN. Nhờ sức ép từ "các thế lực thù địch" mà nhân dân biết nhân quyền là gì và thấy rõ bản chất độc tài vô pháp luật, phản nhân quyền của ĐCSVN. Còn một sức ép nữa là về kinh tế, nhưng đòi hỏi phải hiểu rằng "no pain, no gain".

    Phản hồi: 

    Gorbachev

    “Tôi đã mỵ dân quá đủ rồi. Tôi sẽ từ chức.”
    Tôi nghĩ nếu đúng hơn
    Đáng lẽ ông phải nói
    "Tôi đã mỵ dân quá lắm rồi. Tôi sẽ từ chức"

    Nếu ông muốn nói đủ
    Đủ để đưa đất nước
    Trượt dài đến địa ngục
    Một nước Nga bạc nhược!

    Nhưng dù sao ông ta
    Cũng trở thành anh hùng
    Của nước Nga nói riêng
    Và thế giới nói chung

    Tôi van xin Thượng Đế
    Cho nước ta có được
    Một người như ông ta
    Để dân ta dấn bước
    Giải tán cái đảng ma
    Dẹp tan bọn bán nước
    Cứu quê hương lầm than

    Ông Gorbachev ơi
    Ông chỉ giùm dân tôi
    Làm sao để có được
    Một người như ông thôi
    Thì chín mươi triệu người
    Thoát kiếp phận tôi đòi
    Không phải làm ngựa trâu
    Và chúng tôi ngẩng đầu!

    T.Phạm

    http://sangcongpha1.wordpress.com/