Nguyễn Tường Thụy - Chuyện vào, ra và Lê Thăng Long

  • Bởi Admin
    26/12/2013
    10 phản hồi

    Nguyễn Tường Thụy

    Chuyện vào, ra...

    Chuyện từ bỏ Đảng CSVN (và các Hội khác của Đảng) không chỉ tới Nguyễn Chí Đức, Bác Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng mới có.

    Trước đó đã có nhiều người tuyên bố ra khỏi Đảng. Cũng có nhiều người tự ý bỏ sinh hoạt một cách lặng lẽ, mãi rồi người ta không tính vào danh sách đảng viên nữa. Số này mới nhiều hơn, hầu như phường xã nào cũng có. Họ âm thầm bỏ Đảng vì họ sợ, không dám tuyên bố mạnh mẽ dứt khoát.

    Bỏ Đảng vì người ta không còn thiết tha với tổ chức ấy nữa, bởi nó suy thoái, đánh mất lòng tin của họ. Cũng có khi chỉ vì lý do đơn giản: họ đã về hưu, chẳng còn phải dùng đến mác đảng viên để gắn với chức vụ, đồng nghĩa với đem lại nhiều bổng lộc. Bổng lộc là mục tiêu của họ, còn vào Đảng chỉ là phương tiện. (Mời xem lại bài Đánh đĩ chính trị).

    Đối tượng này tuy rất nhiều nhưng không nhắc đến trong bài viết này nữa. Bây giờ, chỉ nói đến những người thất vọng về Đảng. Họ có hai cách chọn lựa:

    - Họ từng theo đuổi lý tưởng cộng sản thật. Đến khi họ nhận ra họ không thể là đồng chí với những người cùng trong tổ chức, họ tuyên bố ra khỏi Đảng. Đó là một cách.

    - Có ý kiến cho rằng, sao không chọn cách thứ hai: ở lại để đấu tranh, làm trong sạch Đảng để Đảng được như cái thuở ban đầu.

    Mỗi người có một cách chọn lựa. Nhưng là tôi, tôi chọn cách thứ nhất, là rũ bỏ, để còn giữ được khí tiết.

    Với cách thứ hai (ở lại để đấu tranh), tôi cho là vô vọng. Một cá nhân đảng viên, giỏi lắm thì có thể đấu tranh làm trong sạch một chi bộ. Vài chi bộ trong sạch làm sao chuyển biến được Đảng CSVN hiện nay, chứ chưa nói đến chuyện ai cho họ trong sạch? Đó là nói Đảng viên thường. Còn với đảng viên ở những vị trí cao nhất trong Đảng như BCHTWW, Bộ Chính Trị, cũng khó mà xoay chuyển được tình thế vì đơn thương độc mã. Chuyện Hội nghị TW 6 và "đồng chí X", chắc hẳn nhiều người đã biết.

    Lại còn chuyện này nữa, người rũ bỏ Đảng cũng không hề đơn giản. Anh tuyên bố ra khỏi Đảng rồi, người ta còn mang anh ra đấu tố rồi khai trừ. Nhà báo Phạm Chí Dũng và Nhà văn Nguyễn Đình Trọng là những ví dụ.

    Chuyện này có vẻ vui vui. Nó gần giống như cô vợ, thấy anh chồng vũ phu, bê tha, vô tích sự, cô bỏ về nhà mẹ đẻ quyết không chung sống với chồng nữa. Anh chồng biết không thể nào hàn gắn, liền phát đơn ra Tòa, đơn phương ly dị. Anh ta muốn cho thiên hạ biết rằng, anh ta bỏ vợ chứ không chịu mang tiếng bị vợ bỏ.

    Sự so sánh này có chút khập khiễng: Tuyên án của Tòa có giá trị pháp luật, còn chuyện vào ra Đảng lại không phải thế. Chẳng thể cưỡng chế được việc vào, ra Đảng. Họ không thích ở thì bỏ đi. Cớ sao lại kêu người ta quay lại để đấu tố khai trừ, trong khi thực tế, họ có còn là đảng viên nữa đâu. Nó chỉ giải quyết "khâu oai" "khâu sĩ diện" đối với những người không hiểu mô tê gì mà thôi.

    ... và Lê Thăng Long


    Lê Thăng Long, Phạm Chí Dũng và tác giả bài viết

    Trong khi đang luận bàn nên bỏ Đảng hay ở lại đấu tranh trong nội bộ Đảng thì Lê Thăng Long "chơi" chẳng giống ai. Anh vừa tuyên bố ra khỏi phong trào Con đường Việt nam, vừa làm đơn xin gia nhập Đảng CSVN.

    Chính cái sự không giống ai mà anh bị ném đá. Người ta cho rằng anh bị điên, mắc bệnh vĩ cuồng, thậm chí cho anh là cá chìm.

    Tôi thì chẳng mấy bận tâm đến chuyện ấy.

    Về ý kiến cho anh là cá chìm, trên thực tế, bất cứ cái gì cũng đều có thể. Trong số những người hàng ngày cùng tôi làm việc này việc nọ, cũng có nhiều người bị cho là an ninh. Có vài lần tôi nói với vài người: Họ nghi ngờ cậu là an ninh. Với tôi thì tôi không quan tâm. Những việc làm của tôi, những gì tôi nói, cậu có thể ghi âm, ghi hình. Tôi không quan tâm. Kể cả lúc này, có công an hay chính quyền ngòi đây, tôi vẫn nói thế.

    Đó là nói về sự theo dõi, và về cá nhân tôi thôi. Chứ còn chuyện cá chìm, đâu phải không có tác dụng. Nó có thể làm chia rẽ, kìm hãm hay phá hoại cả một phong trào. Nhưng gán cho Lê Thăng Long thì tôi thấy không mấy thuyết phục.

    Hồi mới ra tù, Lê Thăng Long lập tức khởi xướng Phong trào "Con đường Việt nam". Nhờ sự nỗ lực của anh và cộng sự, tổ chức Con đường VN của anh đã tập hợp được lực lượng, nhanh chóng phát triển, tương lai rất khả quan.

    Có điều, chắc hẳn ĐCSVN không bao giờ kết nạp anh vào Đảng, càng không thể bầu anh làm Tổng bí thư. Mà anh có làm TBt đi chăng nữa, liệu 1 mình anh có thể xoay chuyển được tình thế, đạt được các mục tiêu mà anh đã nêu ra.

    Tôi không cho rằng, Lê Thăng Long tin vào những điều ấy là có thể. Nhưng nhất định anh phải có một mục đích nào đó mà không thể nói thay anh được, cho dù láng máng có nhận ra. Cái sự láng máng ấy, tôi cảm được khi đọc kỹ Tuyên bố cũng như Đơn xin vào ĐCSVN của anh.

    Có nhiều việc, biết là không thể nhưng vẫn phải làm. Như Cù Huy Hà Vũ kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, như những người Dân oan mấy chục năm ròng rã đi đòi công lý cho mình một cách tuyệt vọng...

    Hồi Lê Thăng Long khởi xướng Con đường VN, anh bị "ném đá" khá mạnh. Nhiều người giãy nảy lên, tuyên bố không "dây" với anh. Khi đó, tôi giữ thái độ im lặng. Lần này cũng thế. Tôi không dám nói ra những gì mà mình chưa rõ.

    Một số mục tiêu của anh nêu ra, quả thật là quá liều lĩnh như "trong 10 năm đến 20 năm Việt Nam sẽ trở thành một trong 50 quốc gia giàu nhất thế giới, từ 20 đến 30 năm Việt Nam sẽ trở thành một trong 10 quốc gia giàu nhất thế giới" hay "chậm nhất 11 tháng tệ nạn tham nhũng, lãng phí ở Việt Nam sẽ giảm ít nhất 90%".

    Nhưng những điều đó, nó phải kèm theo điều kiện anh phải là Tổng bí thư, hoặc ở các vị trí mà anh toàn quyền phát huy khả năng của mình - điều mà ai cũng cho là không thể nên cũng không vội bàn.

    Tôi định phê bình câu anh cho rằng anh "dư thừa khả năng, đức độ". Nhưng chợt đọc tiếp mệnh đề "để đảm nhiệm chức vụ Tổng bí thư ĐCSVN", thì tôi lại cho rằng nói thế không có gì quá.

    Vì vậy, tôi chỉ biết im lặng và tìm hiểu xem, ẩn trong Tuyên bố và Đơn xin vào ĐCSVN của anh là cái gì? Có một điều thấy khá rõ là anh sẽ không thành đảng viên ĐCSVN, cũng chẳng còn là thành viên phong trào Con đường VN. Anh sẽ chọn lựa một hình thức hoạt động chính trị khác?

    26/12/2013

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Admin viết:

    Rất tiếc là Dân Luận cũng không đăng các bài viết này của bác Lê Thăng Long vì thấy chúng không đáp ứng tiêu chuẩn chất lượng của Dân Luận.

    Tôi muốn đọc bài đó (NHỮNG AI SẼ ỦNG HỘ TÔI TRỞ THÀNH LÝ QUANG DIỆU VIỆT NAM?) và đã tìm thấy được đăng trên website Châu Xuân Nguyễn: http://chauxuannguyen.org/2013/12/27/le-thang-long-nhung-ai-se-ung-ho-toi-tro-thanh-ly-quang-dieu-viet-nam/

    Tôi đọc bài nầy thì nhận thấy văn phong của ông Lê Thăng Long cũng giống như các bài viết trước (như bài "Tôi đang muốn vào Đảng Cộng sản" đăng trên BBC chẳng hạn). Tôi không muốn phê bình bài viết nầy cũng không muốn có nhận xét thêm về ông LTL vì cần phải chờ thêm một thời gian nữa, nhưng đại khái ông ấy có vẻ không bình thường theo nghĩa đen và nghĩa bóng!

    Nếu chủ xị cần sự ủng hộ của thần dân làm Lý Quang Diệu là sự thật, đây có thể là triệu chứng của PTSD sau những ngày tháng trong lao tù.

    PTSD, dịch sát nghĩa theo tiếng La Tinh: Tiền Mãn Kinh Tinh.

    Tôi cho rằng Nguyễn Tường Thụy có lý, đồng cảm với tồn nghi: "Anh sẽ lựa chọn một hình thức hoạt động chính trị khác?". Tôi cho rằng Lê Thăng Long đã, đang muốn dùng tấm lòng bồ tát của mình cùng đồng loại để cảm hóa những tấm lòng sắt đá của những con người, tổ chức chính trị-xã hội cực đoan ở tất cả các phía trong lòng dân tộc Việt Nam trước hiện tình đất nước. Vậy thì biết nói gì hơn là Nam mô a di đà phật! (hoặc là Amen!)?

    Rất tiếc là Dân Luận cũng không đăng các bài viết này của bác Lê Thăng Long vì thấy chúng không đáp ứng tiêu chuẩn chất lượng của Dân Luận.

    TQVN viết:
    Tin mới về ông Lê Thăng Long, nhưng phải đợi Dân Luận phổ biến:

    DDXHDS

    Bổ sung, 16h, 27/12: chiều nay chúng tôi lại mới nhận được email, một bức thư ngỏ của ông Lê Thăng Long gửi “Đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế!”, nhan đề: NHỮNG AI SẼ ỦNG HỘ TÔI TRỞ THÀNH LÝ QUANG DIỆU VIỆT NAM?

    Chúng tôi xin phép không đăng tải, độc giả cần đọc có thể tham khảo bên trang Dân luận vào sáng mai.

    BT

    Tin mới về ông Lê Thăng Long, nhưng phải đợi Dân Luận phổ biến:

    DDXHDS

    Bổ sung, 16h, 27/12: chiều nay chúng tôi lại mới nhận được email, một bức thư ngỏ của ông Lê Thăng Long gửi “Đồng bào Việt Nam ở trong nước và nước ngoài cùng bè bạn quốc tế!”, nhan đề: NHỮNG AI SẼ ỦNG HỘ TÔI TRỞ THÀNH LÝ QUANG DIỆU VIỆT NAM?

    Chúng tôi xin phép không đăng tải, độc giả cần đọc có thể tham khảo bên trang Dân luận vào sáng mai.

    BT

    Lại còn chuyện này nữa, người rũ bỏ Đảng cũng không hề đơn giản. Anh tuyên bố ra khỏi Đảng rồi, người ta còn mang anh ra đấu tố rồi khai trừ. Nhà báo Phạm Chí Dũng và Nhà văn Nguyễn Đình Trọng là những ví dụ.

    - Còn tí gõ nhầm nữa: nhà văn Phạm Đình Trọng!

    Đặt bên cạnh tất cả ngi ngờ về hành động của ông LTL, chúng ta hãy xem hành động của ông này trong bối cảnh hiện tại co tác động như thế nào.
    Việc ông Lê Hiếu Đằng tuyên bố bỏ đảng để về với nhân dân là một cú sốc lớn cho đcs, đồng thời là một động lực lớn cho hàng ngàn,hàng vạn thậm chị hàng triệu đảng viên chưa đủ can đảm, chưa dám công khai lìa đảng có thể ly khai hay đề đơn ra khỏi đảng (ko cần xin xỏ)ngay bây giờ. Khi cái trào lưu ly khai đảng như cái bánh xe sắp khởi hành thì chính cái đơn "xin" vào dcs của ông LTL chẳng khác nào hòn đá tảng được lăn ra chặn lại cái bánh xe kla, bởi vì ông LTL ko phải là một dân thường, mà là người khởi xướng một phong trào quần chúng chống lại những điều bất công do đcs gây ra.Chính ông đã ruồng bỏ đứa con nuôi của mình, với những thanh minh kỳ quặc (như bản chất con người ông ta).Vậy,người bình thường cũng hiểu được cái tai hại, nguy hiểm do hành động của ông LTL gây ra. Ai là kẻ có lợi trong vụ này? không cần tôt nghiệp trường ný nuận chính trị cấp cao mới hiểu được.
    Đối với nhiều người, ông LTL chỉ là người hoang tưởng, tâm thần nếu không phải là con rối, tên cơ hội do đcs nuôi dưỡng. Nếu ông là người bình thường, thì an ninh cs đã có biện pháp ngăn chặn, phòng ngừa ngay từ còn trong trứng nước, ví dụ như anh Đỗ nam Hải, thuộc khối 8406, bị phong toả 24/24, bị bao vây kinh tế, chặn xe dựng tai nạn, đánh đập hội đồng...
    Việc ông được chấp nhận vào đcs hay ko thì chưa thể đoán được. cs sẽ rất hoan nghênh hành động trở cờ, chiêu hồi của ông nếu ông thực sự ko phải là tên nằm vùng. Nhưng chấp nhận ông vào hàng ngũ của đảng chắc còn phải qua nhiều thử thách và điều kiện: đầu tiên là phải tuyên bố chống lại phong trào CDVN, chống lại tất cả mọi tổ chức xã hội dân sự nằm ngoài vòng chỉ đạo của dcs.Sau đó, nếu dcs còn tồn tại thì 10,15 năm nữa, ông có thể sẽ được thăng chức lên đảng trưởng của một chi bộ từ 5 đén 10 đảng viên, nếu có nhiều thành tích, cống hiến cho đảng (tức có hại cho dân, cho Tổ quốc).
    "Giấc mơ" biến thành TBT cs của LTL chỉ làm trò cười cho thiên hạ,
    tư duy của kẻ vĩ cuồng, tâm thần, hoang tưởng.

    Bác Nguyễn Tường Thụy nên chỉnh lại cho rốt ráo bài viết: Lê Hiếu Đằng và Phạm Chí Dũng, chứ không phải Trần Hiếu Đằng và Nguyễn Chí Dũng! Trước đó, đã có một người thoái đảng là Nguyễn Chí Đức!