Govapha - Nỗi oan của "bánh bèo"

  • Bởi Admin
    26/12/2013
    5 phản hồi

    Govapha

    vnm_2013_2608700.jpg

    Không khí đêm Giáng Sinh tấp nập rộn rịp, loài bướm đêm cũng rộn rịp tấp nập, vỗ cánh phành phạch trong gió. Chỉ trên một đoạn đường ngắn mà đến mấy bướm đuổi theo, hóa trang như gái nhà lành, gạ gẫm không sướng không tính tiền. Lắc đầu, dọt cho nhanh. Có chầu nhậu đang chờ, còn kịp nghe tiếng ghệ rủa phía sau. Không chừng lát mấy ghệ chui vô lùm đốt phong long xua đi đen đủi, vỗ bướm bồm bộp, đứng lên thở phào. Ngày Lễ cũng như ngày thường, loài bướm đêm vẫn cần câu cơm. Chưa tính tới thành phần không cần phải hít khí trời, hoạt động bên trong dưới những chiêu bài dịch vụ giải trí. Dễ đập vào mắt nhất là dạng bướm đêm công cộng, lượn lờ đủ kiểu chào mời khách. Có loại đi tay ga, xe đạp, đứng lề đường, ẩn gốc cây. Phần nhiều hàng quá đát, son phấn cỡ nào cũng không che lấp hết được những vết roi của thời gian. Âu yếm bằng tên gọi "bánh bèo" cho ướt át. Nhờ ơn đảng ơn chính phủ ơn nhà nước, giờ có thêm nhiều đĩ đực. Cũng phân loại làm trong làm ngoài, hoạt động ì xèo. Mạnh mẽ bằng tên gọi "bánh mì" cho cứng nóng dòn. Từ thời chống Pháp qua tới chống Mỹ, chế độ cộng sản luôn ra rả điệp khúc lấy con người làm trọng, nhất là những người cùng khổ. Loe hoe mấy "bánh bèo" nổi trên sông Hương mà chú Lành đã đau đớn khóc ồ ồ, phải cách mạng thôi. Mỹ biến thành phố Sài Gòn trở thành một ổ ăn chơi sa đọa đĩ điếm, một xã hội phồn vinh giả tạo. Vào năm 72, dân số Sài Gòn chỉ có 2 triệu người mà đã có đến 800 ngàn trẻ em lang thang, 500 ngàn đĩ điếm cộng gái bán bar. Tội ác của Mỹ cao ngất trời xanh, phải giải phóng thôi. Đất nước hòa bình đã mấy mươi năm, đĩ ngày càng sinh sôi nảy nở đến không ngờ, người dân phải thảng thốt kêu lên "Sao giờ đĩ nhiều thế?" Đĩ từ quê ra phố, từ phố ra tới nước ngoài. Pháp chạy, Mỹ cút. Ông không đổ vạ tại chế độ thối tha của chúng mầy mới nảy sinh hiện tượng đó, thì tại ông Trời chắc?

    Sao chúng mầy không khóc than nữa, không hứa hẹn đổi đời nữa, khi xã hội không còn cảnh người bóc lột người nữa nữa nữa. Lúc cách mạng cần, chúng mầy úp mặt vào "bánh bèo" khóc nức nở, tại Pháp tại Mỹ. Lúc rũ bỏ như rác thì mồm chúng mầy xoen xoét đĩ là hiện tượng có từ lâu đời. Ông còn nhớ mồm thím tiến sĩ Hoa Mai hay gì gì mai đó, từng chửi không tiếc lời, báo nào cũng đăng như bom tấn nổ. Thím chửi đĩ hết xấu xa mạt hạng, tới đáng khinh qua đến lên án. Thím còn chém gió tại đĩ là rào cản khiến nền kinh tế chậm phát triển (tiền bạc vô túi của đĩ ráo), tội này nặng lắm chứ giỡn à! Thím phán chắc cú "không biết xấu hổ khi cần tiền". ĐM, cứ nghĩ tới mấy thím, từ thím lớn tới thím nhỏ. Mỗi lần các thím phát ngôn được điều gì cứ như người đứng ngoài cuộc, chỉ muốn tống cho mấy đạp thật mạnh vào ghế của mấy thím đang ngồi, xé cho rách mấy cái bằng cấp thối. Ông không đánh phụ nữ nhá!

    "Chính trị như con đĩ", nếu để hình dung với nền chính trị độc tài cộng sản hiện nay thì sai bét. Ông thường chửi chúng mầy là loại đánh đĩ mười phương, chỉ cần có tiền là chúng mầy lập tức tô hô banh háng. Suy đi nghĩ lại, lời chửi đó xem ra quá ưu ái dành cho chúng mầy. Vô tình ông đổ tiếng oan cho "bánh bèo" khi nói tới chúng mầy. Qua thực tế và hoạt động, gọi cho đúng việc đúng người, là một nền chính trị như con QUỶ. Thêm màu mè lóng lánh thì là con QUỶ ĐỎ. Hình dáng quỷ đỏ như thế nào, tùy mỗi người vẽ lấy. Kệ mẹ cha nội Phạm Quỳnh chém gió "Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn". Hoặc những nhận định đối lập "Chỉ là một con Kiều đĩ". Nhưng rõ ràng nàng Kiều đĩ phương xa, còn được người dân Việt yêu mến gần gũi, hình ảnh nàng chễm chệ trên mặt trận "nhân quyền văn hóa". Một từ "ĐĨ" bao hàm đầy đủ hỉ nộ ái ố của cuộc đời. Ôi sao mà đời thế. Thế mới là đời. Mặc kệ cho người đời thường mỉa mai "Đừng nghe đĩ kể chuyện". Nhưng ông thà nghe đĩ kể chuyện, lý sự vẫn hơn phí thời gian nghe chuyện kể từ những cái mồm thối của chúng mầy, thêm nổ đom đóm mắt, tức ngực.

    Đĩ xưa hay đĩ nay, ông đều cho là nạn nhân. Dù là đĩ rạc hay đĩ như bà hoàng, thích ăn trơn mặc đẹp bằng vốn tự có. Nạn nhân của thời loạn, của nghèo đói, của nếp sống xem nặng vật chất, của xã hội suy đồi, của tệ nạn buôn bán người như mặt hàng kinh doanh, của nạn trấn lột từ những con kền kền tú bà ma cô, của hệ thống lãnh đạo rao hàng, chuyên cung cấp hàng, nước VN có nhiều gái đẹp. Cuộc đời của đĩ, có sự sòng phẳng thẳng thắn minh bạch trước khi lột truồng, là sự thật. Có thể dùng lòng khoan dung để thấu hiểu, thông cảm, và thương yêu. Còn chúng mầy giấu như mèo giấu cứt, giỏi giấu cách mấy cũng không thể che đậy được mùi thối bay ra, bay xa rất xa. Nhưng vẫn mặt trơ trán bóng diễn mãi trò hề "Vì nhân dân, chúng tôi thảy đều còn trinh". Chúng mầy tích lũy quá nhiều sự kiện xấu, nhiều việc ác với dân. Bản chất của quỷ qua hiện thân của những thằng mang trọng trách lãnh đạo đất nước dân tộc. Trước chú Quốc thì có cụ Trần Hưng Đạo, chú Triết thì có anh hùng Thánh Gióng, chú Trọng lú thì có bác Đường Tăng. Ông có tánh lo xa, lo mai này tới chú Ếch quơ mẹ Thúy Kiều làm bia đỡ đạn, ca bài ca con cá tháng Tư để khoe khoang về nhân quyền. Đấy, Kiều đĩ còn có nhân quyền nữa là... nhân dân không đĩ.

    Ông bác bỏ mọi sự liên quan, cần được tách bạch giữa những con đĩ với chúng mầy. Nhân quyền không ăn được như tham nhũng, nên nhân dân không cần "phải xem xét, bình tĩnh, sáng suốt" như lời chú Trọng lú khuyên làm gì. Chỉ có chơi tay đôi, không chơi thì thôi. Dĩ nhiên nhân dân với tay không tấc sắt thì làm sao chơi lại với cả một hệ thống quyền thế ác lực đông mạnh của chúng mầy. Vì thế đệ tử của chúng mầy mới ngang nhiên đưa cặc hiếp dâm vào Tự Do giữa thanh thiên bạch nhật, tha hồ hùng hổ đánh dân, trói ké dân thì thản nhiên gọi là khiêng heo. Ai cũng đều khao khát Tự Do, cho dù là những con đĩ. Chúng mầy ngược lại, đem hai chữ Tự Do nghiền nát dưới gót giầy. Trên tay lăm lăm cặp còng số 8, mồm thách thức dân "chạy đâu cho thoát". Chúng mầy là mầm mống nguy hiểm cho sự phát triển của con người.

    Làm chính trị phải có thủ đoạn, nhưng chính trị cũng có lý tưởng của chính trị. Thủ đoạn để đem lợi về cho đất nước thêm giàu, cho dân thêm mạnh thì mới gọi là giỏi. Còn chúng mầy chỉ giỏi dùng thủ đoạn, xảo quyệt, mị dân, bịp bợm để đối phó với chính nhân dân, là chủ nhân ông của chúng mầy. Chủ nghĩa thực dụng cơ hội không phải là vỏ bọc cho chúng mầy tự do tham nhũng, ăn mòn tận gốc tận xương tủy. Chúng mầy tham lam quá sức tưởng, đớp không từ một cái gì không từ một thứ gì. Chúng mầy chấm mút đến bán cho sạch láng, vơ vét cạn ráo. Cơ đồ rách nát tả tơi, biến một xã hội đầy ung nhọt đủ thứ dịch bệnh. Căn bịnh khó chữa nhất, tình người thui chột. Người với người cướp bóc của nhau, giết hại lẫn nhau, xảy ra như cơm bữa. Ôi, non nước Việt Nam. Còn đâu núi non hùng vĩ, rừng xanh bạt ngàn mạnh mẽ, biển xanh trong sáng lấp lánh, tài nguyên dồi dào. Người với người sống để yêu thương nhau. Chúng mầy hèn với giặc ác với dân. Chủ nhân ông thật sự của chúng mầy chính là những thằng Tầu ngoài biển Đông, thêm những làn sóng người Tầu đổ xô vào chiếm đất liền, chúng sinh sống hiện diện ngày càng đông trên khắp mọi miền đất nước. Chúng trong vai ông chủ hà hiếp dân, giết dân bằng đủ thứ hàng hóa độc hại tràn ngập thị trường. Chúng mầy đưa mông cho thằng Tầu hiếp đến rách mẹ lỗ đít phọt cả cứt, mà mặt luôn biểu lộ khoái cảm, mồm rên sung sướng hảo hảo, mười sáu chữ vàng bốn tốt. Cái hèn của chúng mầy có tên gọi mỹ miều, tình hữu nghị Việt Nam-Trung Quốc như cá với nước. Khi người dân chống lại sự bành trướng hỗn xược từ Trung Quốc, một sự đấu tranh chính nghĩa. Khi người dân muốn quyền con người được tôn trọng, một sự mong muốn chính đáng theo thời đại văn minh. Đều bị chúng mầy hành hung khó dễ trăm đường, hết bỏ tù qua đánh đập, sách nhiễu đời sống an lành của họ. Chúng mầy lạm dụng quyền lực cũng bằng tên gọi mỹ miều, là đang bảo vệ xã hội. Đĩ chấp nhận lời ra tiếng vào của người đời, được thương thì mừng bị chửi thì chịu. Vì họ còn tin tưởng vào những "giá trị" do người đời, xã hội đặt ra. Hình ảnh những "bánh bèo" khi bị tó, cố hết sức để hầu che đi khuôn mặt, những mái đầu gục xuống thật thấy thương. Còn chúng mầy đứt mẹ hết những sợi giây thần kinh làm người, đầu ngẩng cao mặt thách thức, phơi sự lõa lồ trong vỏ bọc trong trắng lương thiện. Chính trị đúng bản chất con quỷ đỏ, thật tởm.

    Đĩ nam hay đĩ nữ đều cần ăn cơm, đem vốn tự có rao bán. Những thằng đàn ông, những người đàn bà nào muốn ăn bánh mì, muốn ăn bánh bèo thì a lê hấp bỏ tiền mua mà ăn. Tiền trao cháo múc, sòng phẳng. Nhân dân nuôi sống lẫn nhau đấy! Chúng mầy phủi tay cái rẹt khi một thời đổ vạ tại đĩ là rào cản khiến nền kinh tế chậm phát triển, gọn ơ luôn. Bây giờ có đổ vạ tiếp cũng chưa lỡ thời đâu, cứ nhìn các quan ăn chơi phè phỡn, vung tiền cho mấy ghệ, ghệ đếm đến mỏi tay luôn. Lục lại hai câu cũ này ra xài đi, "Chiều chiều ra bến Ninh Kiều. Dưới chân tượng Bác, đĩ nhiều hơn dân". Tiến sĩ nhiều hơn muỗi cứ chịu khó xào tới xào lui lại cho mới là ra thủ phạm liền. Chúng mầy sẽ đứng ngoài cuộc khỏe re, những thằng bất tài không vốn, nhưng vẫn thu lợi như thường. Của sẵn kề miệng chỉ việc ăn, ngu gì không ăn. Ăn từ lồn của đĩ ăn lên, ăn đến mặt bư trán bóng, miệng mỡ cằm nọng bụng to. Tiền xài không hết, chúng mầy chất ních tủ từ trong nước đến trữ ra nước ngoài. Được hưởng sướng lại không cần gánh trách nhiệm, chúng mầy chịu nhả ra mới lạ. Chúng mầy làm chính trị mà không biết thu phục nhân tâm là vì chúng mầy làm đíu gì có tâm. Chúng mầy có bao giờ cởi mở, minh bạch, trung thực trước mọi tầng lớp nhân dân chưa? Có coi ý dân quan trọng hơn ghế ngồi của quan chức chưa? Chúng mầy chỉ chăm chăm lo củng cố quyền thế quyền lực, thẳng tay đàn áp người dân bằng mọi giá. Chăm chăm giữ chặt quyền lợi đớp hít, còn bán được thì mau bán, còn đớp được là đớp lẹ. Còn đớp được là còn trụ ghế.

    Ông không than thân đổ vạ tại Chúa, Phật đã bỏ loài người như lời lão Trịnh ư ử, chỉ tổ làm chúng mầy rung đùi cười phẻ. Ông chỉ đích danh chúng mầy, loài quỷ đỏ, cái gốc rễ thối nát. Đất nước dân tộc là con số không đối với chúng mầy. Đã là quỷ thì đíu thế nào sống chung với con người được. Loài người văn minh nói chung và nhân dân VN nói riêng, sẽ loại bỏ chúng mầy. Hệ thống chính trị chết tiệt của chúng mầy đừng bám trụ trong quần của những con đĩ nữa nghe. Đụng tới chuyện nồi cơm, thì những con đĩ đều có thể trở thành là những chiến binh đối lập với nền chính trị quỷ của chúng mầy đấy!

    Bánh bèo ơi là bánh bèo, anh thương các em quá trời luôn.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    "Chiều chiều ra bến Ninh Kiều
    Dưới chân tượng Bác, đĩ nhiều hơn dân".

    Tôi có được nghe một câu chuyện từ thời còn bao cấp, do chính người kể là người trong cuộc, câu chuyện như sau: Một cậu nhà báo mới vào nghề, chưa được học ngôn ngữ thời bao cấp (hồi ấy ngôn ngữ cũng bao cáp), đến làm việc với Bộ Lao động TBXH. Cậu ta đến làm việc với bộ phận phụ trách lao động hỏi về tình hình thất nghiệp. Ông cán bộ phụ trách cấp chuyên viên ở đây trả lời luôn:
    - Ở nước XHCN làm gì có chuyện thất nghiệp, chỉ có thiếu việc làm thôi.
    Vốn tính hay hài hước, cậu này nói: Trước khi làm việc về chuyện "thiếu việc làm" thì tôi xin hỏi cái phòng ...ở đâu?
    Ông cán bộ ngớ người ra, không biết cậu ta hỏi cái phòng gì? Cậu này mới cắt nghĩa: Tôi đang đau bụng, cần đi ỉa, ở quê tôi thường gọi chỗ giải quyết là nhà xí, còn ở đây gọi cái nhà xí là nhà gì, giống như gọi thất nghiệp là "thiếu việc làm" ấy mà.
    Tay chuyên ở Bộ tím mặt và lấy lý do bận không tiếp nữa.
    Nay thì tôi cũng nói: Trong chế độ XHCN tốt đẹp của chúng ta làm gì có đĩ, chỉ có ca ve thôi. Cái đề tai ca ve mà tôi được biết thì thiên hình vạn trạng. Ở quê tôi thì có bà hàng xóm sang đòi ông hãng xóm mấy cân khoai. Nhiều người thấy hai ông bà hàng xóm to tiếng, cố tìm hiểu xem sao thì hóa ra mấy hôm trước bà ấy "cho" ông hàng xóm và thù lao là mấy cân khoai, nhưng cho chịu. Chờ mấy ngày chưa thấy ông này trả nên bà ta sang đòi.
    Còn theo báo CAND số ra hàng tháng, thì Hà Nội có loại "điếm bán chuyên nghiệp". Loại này có hai dạng, một là ở vùng ven đô thì đến lúc nông nhàn thì các bà các cô cứ chiều chiều lại "đi làm thêm". Dạng thứ hai là những người có công ăn việc làm hẳn hoi, nhưng thường là loại đứng tuổi, không kiếm được khách lạ thì thường kiếm khách là bạn trai của chồng, hay là chồng của bạn gái, hoặc bất cứ người đàn ông nào đó đã quen biết.
    Ngay trong hàng ngũ quan chức cũng có chuyện nhiều bà cứ nằm ngửa thì thăng quan tiến chức nhanh hơn nhiều ông chồng phải dầy công phấn đấu hàng mấy năm trời. Loại ca ve thời đại Hồ Chí Minh này vãn khoác áo mệnh phụ phu nhan vênh váo trước thiên hạ đấy. Có ông còn nhờ vợ làm ca ve nên mình mới được lên chức đấy. Nhà thơ Đỗ Hoàng nổi tiếng về đĩ ở bến Ninh Kiều
    "Chiều chiều ra bến Ninh Kiều
    Dưới chân tượng Bác, đĩ nhiều hơn dân".
    Nếu như lấy đề tài ca ve là các quý bà thì chắc còn nổi tiếng hơn nữa.
    Đĩ thì trở thành "chiến binh", còn ca ve quý bà thì trở thành chiến gì? Có góp sức vào chiến trường chính trị hay không? Tôi thắc mắc đấy. Nó là con đẻ của chế độ XHCN tốt đẹp chứ nó có phải tàn dư của chế độ Mỹ ngụy để lại đâu.

    Thiệt tình! Chửi nghe đã quá, có lớp lang, trước sau, có lý có tình với nỗi oan của "bánh bèo"! Đúng vậy, càng tham nhũng lắm, càng ăn "bánh bèo" nhiều!

    Tên tác giả viết:
    Mỹ biến thành phố Sài Gòn trở thành một ổ ăn chơi sa đọa đĩ điếm, một xã hội phồn vinh giả tạo. Vào năm 72, dân số Sài Gòn chỉ có 2 triệu người mà đã có đến 800 ngàn trẻ em lang thang, 500 ngàn đĩ điếm cộng gái bán bar.

    Trước em cũng tin sái cổ, sau thì coi như chuyện tiếu lâm để cười, hihi

    Chửi quá đã. Chửi có lửa, nghe cứ như Chí Phèo chửi tiên sư cả làng Vũ Đại không chừa thằng nào.

    Tên tác giả viết:
    Vào năm 72, dân số Sài Gòn chỉ có 2 triệu người mà đã có đến 800 ngàn trẻ em lang thang, 500 ngàn đĩ điếm cộng gái bán bar. Tội ác của Mỹ cao ngất trời xanh,

    bác nói còn thiếu, có từ 2 & 3 triệu người già và thương phế binh không có việc làm với cơm ăn. Dẫn đến nạn đói năm 74, biểu tình nổ ra khắp nơi

    trước cũng có khối người tin, cộng sản tuyên truyền khiếp thật