Bùi Tín - Họ sợ những gì?

  • Bởi Admin
    24/12/2013
    16 phản hồi

    Bùi Tín

    Nhóm lãnh đạo cộng sản hiện nay sợ những gì? Chúng ta cần trao đổi làm cho rõ, để hướng đấu tranh được chính xác, có hiệu quả, khi nỗi sợ chuyển dần từ phía ta sang phía người ta.

    Thật là lý thú khi ta thấy nỗi sợ gần đây đã “đổi ngôi”. Trước kia có thể nói người công dân nào cũng sợ cường quyền. Thời phong kiến, thời thuộc Pháp, thời đảng CS cai trị, người dân ai cũng sợ nền cai trị của họ, với phu lít, cảnh sát, quân đội, tòa án, nhà tù… hạch sách, áp bức, đầy ải dân lành không sao kể xiết.

    Ngày nay tình hình đã đổi khác. Thời thế đã đổi khác. So sánh lực lượng đang đổi khác. Dân trí thời mở cửa và hội nhập đã cao hơn hẳn trước. Thông tin hiện đại nhanh hơn chớp, rút ngắn thời gian, không gian, mọi người có thể nắm bắt sự thật tức thời, kẻ cai trị khó lòng tùy tiện xuyên tạc bóp méo.

    Nhân dân ta từng bị 3 hệ thống cai trị phi nhân bản, ngồi trên đầu trên cổ nhân dân, của vua quan phong kiến, của quan chức thực dân rồi của quan liêu cộng sản, nay dân ta đang bàn giao dần nỗi sợ cho cả hệ thống cầm quyền. Nhân dân ta càng bớt sợ họ bao nhiêu thì nỗi sợ của họ bị mất quyền, bị hỏi tội và rồi có ngày có thể phải đền tội, càng lớn dần lên. Một sự “bàn giao“ tự nhiên, không có văn bản, nhưng rõ ràng, nhãn tiền, diễn ra thường xuyên, liên tục cho đến khi nền dân chủ chân chính lên ngôi.

    Mà họ sợ là phải. Họ giật mình khi bức tường Berlin đổ sập trong một đêm, rồi khi các đảng CS Đông Âu tan biến, một loạt các nước đồng chí xã hội chủ nghĩa vào nằm trong nghĩa địa lịch sử. Họ càng sợ khi đảng CS Liên Xô bậc thầy của họ tan nát, Liên bang Xô viết “vĩ đại” tan hoang. Họ thêm sợ khi các nhà độc tài từ Iraq đến Tunisia, Ai Cập rồi Libya lăn kềnh khi quần chúng xuống đường nổi dậy hỏi tội độc đoán và tham nhũng.

    Thấy người lại nghĩ đến ta. Bao nhiêu tấm gương tày liếp sờ sờ ra đó. Họ không thể ăn ngon, ngủ yên được.

    Họ sợ trí thức thừa kế túi khôn đặc sắc của dân tộc, họ sợ công nhân đòi công bằng xã hội, họ sợ dân oan bị cướp ruộng đất là nguồn sống duy nhất ở nông thôn, họ sợ người theo các tôn giáo đòi tự do tín ngưỡng, họ sợ cả bốn lớp người này cùng phối hợp thành cuộc xuống đường chung như nước lũ. Cơ đồ riêng chung của họ có nguy cơ bị bão lũ quần chúng cuốn băng trong chốc lát.

    Nhưng họ sợ gì hơn cả? Thật khó trả lời. Vì càng ngày họ càng sợ nhiều thứ, kể ra không sao hết. Họ sợ quần chúng đông đảo xuống đường đòi tự do, ruộng đất, nhân phẩm. Họ sợ sự thật. Nhà toán học Hoàng Xuân Phú, hiện là Chủ tịch hội Toán học Việt Nam, chỉ ra hai tử huyệt của họ hiện nay là “Điều 4” trong Hiến pháp về độc quyền lãnh đạo của đảng CS và “chế độ sở hữu toàn dân về đất đai”, một thủ đoạn xảo quyệt để cướp đất của nông dân. Họ rất sợ ý kiến người dân nhằm vào "hai gót chân Asin" này của họ.

    Họ rất sợ sự thật. Vì họ sống nhờ bộ máy tuyên truyền chuyên nghề dối trá, đổi trắng thay đen, che dấu sự thật. Do đó họ sợ nền thông tin trung thực, thâm thù báo chí, mạng lưới thông tin, các blogger tự do lề trái, bỏ tù các nhà báo tự do toàn là những “sứ giả của sự thật”, bỏ tù các nhà luật học, luật sư bênh vực luật pháp và sự thật, bênh vực dân oan.

    Trong vô vàn sự thật họ đặc biệt sợ tệ nạn sùng bái ông Hồ Chí Minh ngày càng bị lật tẩy, vì đây là nơi trú ẩn cuối cùng của họ về mặt chính trị và tình cảm để mê hoặc nhân dân. Họ không còn dám khoe rằng ông Hồ từng được UNESCO của LHQ suy tôn là Danh nhân Chính trị và Văn hóa của Thế giới, vì sự thật được chứng minh là không có chuyện ấy. Họ sợ vì nhiều nhà nghiên cứu cũng chứng minh rằng trong cuộc cách mạng dân tộc - dân chủ, ông Hồ đã nặng về vế cách mạng dân tộc - chống đế quốc mà hoàn toàn coi nhẹ vế cách mạng dân chủ - xây dựng xã hội dân sự, tôn trọng quyền tự do của người công dân dưới một chế độ dân chủ pháp trị đúng nghĩa. Trong 24 năm là chủ tịch nước, ông đã kiên trì đóng chặt cửa trường Luật, coi đảng của ông là pháp luật; ông dửng dưng trước số phận hơn 27 ngàn địa chủ phần lớn là trung nông yêu nước, có văn hóa, giỏi nghề nông bị bắn và chôn sống; ông cũng quay mặt đi khi các ông Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Hữu Đang, Trần Đức Thảo, Vũ Đình Huỳnh… lâm nạn. Vô cảm, bất nhân như thế thì sao có thể là gương sáng đạo đức cho đảng, cho dân? Cho nên việc giải ảo tiếp có lý lẽ, có sức thuyết phục cao về thần tượng Hồ Chí Minh là việc rất cần làm tuy không vui vẻ gì nhưng có lợi cho đất nước, dân tộc. Việc giải ảo này đã đi được chừng một phần ba chặng đường đánh giá trung thực về ông Hồ. Cần đi tiếp.

    Hiện nay có một việc làm rất cần thiết nhưng anh chị em dấn thân cho tự do dân chủ làm chưa tốt, một việc nhóm lãnh đạo đảng CS rất sợ, đó là thành lập một hay vài cơ quan thăm dò dư luận tự do, đáng tin cậy, như ở một số nước dân chủ phát triển.

    Đây là một công cụ xây dựng dân chủ rất lợi hại, sắc bén.

    Hiện nay ở Viện Xã hội học thuộc Viện Hàn lâm khoa học xã hội Việt Nam có “Trung tâm điều tra dư luận xã hội” ra đời được 30 năm, chưa có một tiếng vang nào về hoạt động của trung tâm đó, tuy chức năng và nhiệm vụ được xác định rõ ràng là: nắm bắt, phân tích, tổng hợp dư luận xã hội về những vấn đề, sự kiện quan trọng.

    Lẽ ra đây phải là cơ quan “mở”, “rất mở”, được xã hội biết đến, nhưng nó nằm im, bất động ăn tiền mấy chục năm ròng. Vì xã hội đảo điên, niềm tin ở đảng CS lung lay, lãnh đạo bị xã hội khinh ghét, dân hết tin, điều tra dư luận một cách công khai chỉ tăng nguy cơ cho đảng nên đảng buộc nó nằm im như không hề tồn tại.

    Chính vì lẽ ấy nên blogger Trương Duy Nhất bị truy tố và bị giam. Anh đã viết gần một nghìn bài báo nói lên sự thật. Rồi anh tự làm những cuộc thăm dò dư luận, qua đó đo mức tín nhiệm của từng người lãnh đạo ở chóp bu, kể cả tứ trụ triều đình CS, không một ai vượt quá 50 %. Kết quả này được anh công bố ngay trước cuộc bỏ phiếu trong Quốc hội đang họp. Họ bị chạm nọc. Anh bị bắt khẩn cấp. Họ sợ và bịt mồm anh. Blog “Một góc nhìn khác” của anh phù hợp với quyền của công dân có cách nhìn riêng độc lập theo Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.

    Anh Trương Duy Nhất sắp ra tòa. Để xem anh sẽ bị kết tội những gì và ra sao. Chỉ biết chắc chắn là họ rất sợ thước đo của dư luận. Họ căm và lo khi anh tự làm việc điều tra dư luận và tự công bố kết quả. Họ quá sợ dư luận xã hội nên vẫn một mực trì hoãn việc bàn về Luật trưng cầu dân ý được ghi trong hiến pháp.

    Cho nên một việc rất nên làm lúc này là xây dựng một hay vài cơ quan điều tra dư luận tự do của xã hội dân sự với phương pháp khoa học và tinh thần trách nhiệm cao, coi như điền thế cho cái Trung tâm điều tra dư luận xã hội “tồn tại mà coi như không tồn tại “, “có cũng như không”, một đặc sản của Việt Nam thời độc đảng.

    Mạng lưới Blogger Việt Nam thừa sức đảm nhận công việc này. Một nhóm bạn trẻ hiểu biết về tâm lý xã hội, về quan hệ công chúng, về thống kê có thể dựng lên một trung tâm như thế. Computer, điện thoại cầm tay khắp nơi, chỉ cần chọn một trăm hay khi cần năm trăm địa chỉ phân bố theo địa lý, nghề nghiệp, độ tuổi của công dân, rồi lựa chọn chủ đề theo từng thời gian, công bố công khai kết quả. Có rất nhiều chủ đề người công dân trong xã hội ta cần biết, đồng bào ta đang nghĩ gì, đa số muốn điều gì, không muốn điều gì.

    Lúc ấy lãnh đạo đảng không thể tùy tiện và trơ tráo nói thay cho dân. Bao nhiêu đảng viên muốn từ bỏ cái tên “đảng Cộng sản” đã ô nhiễm để thay bằng một tên khác trong sạch? Bao nhiêu công dân muốn thay cái danh hiệu “xã hội chủ nghĩa” viển vông gán cho nước ta? Bao nhiêu công dân muốn từ bỏ nền “sở hữu toàn dân” về đất đai kỳ quái với những việc thu hồi, đền bù, cưỡng chế tàn bạo, để trở về với chế độ đa sở hữu vốn có từ xa xưa? Đó là những “hàn thử biểu xã hội” bén nhậy chính xác rất cần cho xã hội văn minh.

    Ở Hoa Kỳ có Viện Gallup thành lập từ năm 1935, có 40 văn phòng rải khắp các lục địa với 2 ngàn nhân viên chính thức, mỗi ngày trung bình làm 1.000 cuộc phỏng vấn để từ đó tổng hợp đưa ra kết quả. Ở Pháp nổi tiếng nhất là Viện IFOP (Institut Francais d’ Opinion Publique - Viện điều tra dư luận Pháp), thành lập năm 1938, có 4 trung tâm ở Paris, Toronto (Canada), Buenos Aires (Argentina), và Thượng Hải (Trung Quốc). Tất cả những tổ chức này đều là công ty tư nhân, không chịu áp lực nào của chính quyền hay các đảng phái, không chỉ điều tra dư luận về chính trị, còn về kinh doanh, dịch vụ, thị trường mua bán, y tế, thể thao, nghệ thuật.

    Họ sợ sự thật, sợ sự minh bạch, sợ thức tỉnh của nhân dân, sợ dư luận, vậy thì Trung tâm dân sự điều tra dư luận có thể sẽ là một vũ khí hòa bình, phi bạo lực rất sắc bén, có hiệu quả cao vậy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    Tôi xin góp thêm một bằng chứng "trở cờ" của CS: Trước kia CS nói "quân đội trung với nước" thế là mọi người dân đều sẵn sàng tham gia bộ đội để góp phần vào việc bảo vệ đất nước. Có cả những người vị thành niên 13; 14 tuổi cũng tham gia, người trẻ nhất được khoác áo lính cụ Hồ có lẽ là ông Ba Dũng, mới 11 tuổi. Vậy mà nay CS "trở cờ" dõng dạc tuyên bố "quân đội trung với Đảng". 11; 12; 13; 14 tuổi, còn trong độ tuổi vị thành niên thì biết Đảng là cái quái cái quỷ gì.
    Nay phải lên tiếng giác ngộ cho những người còn khoác áo lính để họ biết bản chất của quân đội chỉ là bảo vệ Tổ quốc, ăn cơm của dân chứ không phải ăn cơm của Đảng. Đảng đã "trở cờ" thì mình cũng phải "trở cờ", quay về với nhân dân đi thôi.

    Thơì gian gần đây mới xuất hiện "thuật ngữ" "trở cờ" để chỉ những người trước đây đã một thời theo Đảng CS thì nay quay ngoắt trở thành chống Đảng. Nếu mở rộng khái niệm này ra thì "trở cờ" là chỉ những người không trung thành với một chủ trương, đường lối hay lý tưởng nào đó mà trước đây mình đã theo. Nghĩa là quay 180 độ đối với cái gì đó trước kia mình tuyên thệ trung thành hay tuyên bố theo đuổi. Nếu với ý nghĩa đó thì ai "trở cờ" trước? Phải chăng đó là những đảng viên (phần lớn là những người có trình độ được gọi là trí thức) như ông Trần Xuân Bách, thiếu tướng Đặng Kim Giang, cụ Tô Hải, cụ Bùi Tín và các ông Hiếu Đằng, Ngọc Nhuận, Trí Đức và bác sĩ Diên?

    Nếu nghe theo báo lề phải (tức lề ngu) thì tưởng đó là sự thật. Nhưng nếu xét ở tầm vĩ mô thì lại chính là những người CS (dĩ nhiên tôi đề cập tới những quan chức cao cấp của Đảng CS) "trở cờ" trước. Họ "trở cờ" nhưng lọ lại coi là sách lược, là tài tình, khôn khéo, uyển chuyển vận dụng chủ nghĩa Mác Lê nin.
    Năm 1945, sau khi giành được chính quyền thì họ tuyên bố làm cách mạng dân tộc dân chủ, tức là làm cuộc cách mạng chống đế quốc Pháp giải phóng dân tộc và đánh đổ chế độ phong kiến, tức là làm cách mạng tư sản dân chủ.
    Thế nhưng sau khi giành được nửa đất nước vào năm 1954 thì họ quay ngoắt 180 độ, và tuyên bố làm cuộc cách mạng XHCN, giai cấp công nhân lên nắm quyền lãnh đạo. Rõ ràng đây là "trở cờ" chứ còn là gì nữa? Họ đã xóa bỏ Đảng lao động mà thay bằng Đảng CS. Thực chất sự thay đổi này chỉ là vở kịch đã được dàn dựng từ trước. Đó chính là sự lật lọng tráo trở có đường lối chủ trương. Hay gọi đó là "trở cờ" cũng chẳng sai, nếu xét về hình thức. Đó là cái "trở cờ" tổng quát nhất. Sau đó là "trở cờ" đối với từng chủ trương chính sách cụ thể. Trước kia tuyên bố "người cầy có ruộng" thì sau đó và ngay thời nay thì "trở cờ" với tuyên bố "đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân" để lấy cớ cướp ruộng của dân cầy.
    Người CS trở cờ thì khen mình là tài giỏi, nhưng lại lên án và phê phán người khác trở cờ. Có nghĩa là mình làm đĩ nhưng lại chê người khác lẳng lơ. Ta cũng cần xem lại hai loại "trở cờ" khác nhau, không phải cứ trở cờ nào cũng là thay lòng đổi dạ hay lật lọng tráo trở.
    Trí thức "trở cờ" là đi từ cái xấu sang cái tốt, là từ bỏ cái ác mà theo cái thiện. Còn bọn CS thì "trở cờ" là đi từ cái tốt sang cái xấu, đi từ cái thiện sang cái ác, như vậy chính là tráo trở, lật lọng và đáng lên án. Cái "trở cờ" nguy hại nhất của bọn CS là từ cứu nước sang bán nước. Vậy thì toàn dân "trở cờ " bằng cách từ "biết ơn Đảng" sang tiêu diệt Đảng.
    Nếu cứ gọi hiện tượng thay đổi là "trở cờ" thì xin hỏi ai "trở cờ" trước ai? Vì bọn CS "trở cờ" trước nên đội ngũ trí thức thức thời "trở cờ" sau.
    Tôi có một số người thân và bạn bè đang có ý định "trở cờ" nhưng họ ngại bị lên án. Nhưng sau khi được nghe một người phân tích như những điều tôi nói ở trên nên nhiều người đã quyết định thời gian tới sẽ nhất quyết và dứt khoát "trở cờ", ra khỏi Đảng, noi theo cụ Bùi Tín, noi theo bác Lê Hiếu Đằng và bác Nhuận, bác Diên.

    "Bùi Công Bằng viết:
    Ông Bùi Tín đang tự vả vào mồm mình đó. Hãy nhìn lại, trước đây ông đã từng viết biết bao nhiêu bài ca ngợi Đảng CS, ca ngợi Hồ Chủ Tịch rồi, mà ông viét lúc ông đã trưởng thành, đã là người nhân thức được sâu sắc nhũng gì mình viết."

    Thời gian gần đây có hiện tượng một số trí thức trước đã theo Đảng, nay ra khỏi Đảng làm cho dư luận ồn ào hẳn lên. Thực ra hiện tượng trí thứ ra khỏi Đảng hay bất bình hoặc bất đồng với Đảng thì thời nào cũng có. Nhưng trước đây bị ỉm đi hoặc bị bộ máy báo chí tuyên truyền lề phải xuyên tạc, đổ lỗi cho người ta là phản động nên thiếu không khí phản biện và dĩ nhiên nhìn một chiều thì có vẻ ít tiếng vang.
    Nay nhờ có internet nên việc công khai ý kiến được mở rộng hơn, có tiếng nói đa chiều hơn. Có người ca ngợi những người ra khỏi Đảng, cho đó là những người sáng suốt, dũng cảm, nhưng cũng có người kết tội họ là "trở cờ".
    Nếu một người ra khỏi Đảng thì không sao, nhưng nay nhiều người mà lại đa số (được công bố) là trí thức thì Đảng nên tự hỏi lại mình "Tại sao nhièu trí thức ra khỏi Đảng đến thế?" Tìm ra được nguyên nhân thì Đảng nên khắc phục sửa chữa mới là thực sự cầu thị.
    Trong quá trình chiếm quyền lãnh đạo đất nước, Đảng CS đã phạm quá nhiều sai lầm, tầng lớp trí thức sớm phát hiện ra và họ tỏ thái độ không tán thành. Khi họ nhận ra mình đã sai lầm theo Đảng thì họ điều chỉnh thái độ của mình là không tán thành Đảng nữa, họ không chống phá, nhưng họ tự nguyện ra khỏi Đảng là điều tất nhiên. Cái sai lầm của trí thức cũng là cái sai lầm của cả một thời đại, của cả một thế hệ, chẳng nên trách gì họ. Nhiều người trước kia cầm súng nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc (thực chất là tiếng gọi của Đảng) vào xâm lược miền Nam nhưng miệng vẫn hát vang "Khi đất nước còn bóng quân xâm lược thì ta còn chiến đấu quét sạch nó đi". Đây là thái độ "vừa ăn cướp vừa la làng". Nay họ tỉnh ngộ, họ từ bỏ Đảng. Số này nhiều lắm, gấp hàng trăm nghìn lần số trí thức công khai tuyên bố ra khỏi Đảng. Nhưng số này phần lớn là dân thường, ít học nên không tạo thành tiếng vang, chẳng thấy ai kết tội họ là "tự vả vào mồm mình".
    Đảng lừa dối toàn dân, lịch sử từ khi có Đảng cần viết lại để người ta đỡ nhầm lẫn kết tội oan nhiều người. Cũng may là theo ĐIỀU PHỔ BIẾN "lịch sử là ông quan tòa công minh nhất', một thế hệ có thể nhầm, một thời đại có thể nhầm, nhưng lịch sử không thể nhầm. Cám ơn những trí thức đã dần dần hé mở những trang đen trong lịch sử. Biết bao thế hệ trí thức trước mở mắt sớm hơn thiên hạ, nhưng bị Đảng trù dập. Cái may cho dân tộc mình là hết lớp trí thức này sớm giác ngộ và lên tiếng lại đến lớp trí thức sau. Thời CCRĐ thì có ông Nguyễn Mạnh Tường nổi bật nhất. Thời nhân văn giai phẩm thì có GS Trần Đức Thảo, GS Trương Tửu là những ngươì tiêu biểu. Nay thì có cụ Bùi Tín, TS Cù Huy Hà Vũ và nhiều vị khác không kể hết được.
    Đến bây giờ mới thấy đại đa số người nêu lên tội ông Hồ Chí Minh trong sai lầm vụ CCRĐ, nhưng chưa thấy dư luận lên án ông ban hành chế độ tem phiếu làm cả dân miền Bắc bị đói, rôi sau khi thông nhất thì cái đói khổ lan tràn vào miền Nam.

    CÁI THỜI TEM PHIẾU LÀ THỜI NHỤC NHÃ NHẤT TRONG LỊCH SỬ DÂN TỘC VIỆT NAM.
    Nó làm cho con người mất cả tính người, người ta coi lương thực hơn lương tâm, coi thực phẩm hơn nhân phẩm, con người mất cả nhân cách trong cuộc sống hàng ngày.
    Còn CS thì hết sai lầm này đến sai lầm khác, hết tội ác này đến tội ác khác, cứ thế tiếp diễn. Những vị tuyên bố ra khỏi Đảng là những người không muốn mình dính líu đến tội ác, đó cúng là quý, nhưng tiến lên bước nữa là tìm cách cùng toàn dân tiêu diệt tội ác để đất nước được yên ổn, để những người lương thiện không bị đàn áp, bóc lột mà được sống trong bầu không khí dân chủ, được trả lại giá trị nhân phẩm cho con người.

    Họ sợ tự do bầu cữ
    Họ sợ trí nhớ sâu sắc của người già
    Họ sợ sáng kiến và lý tưởng của tuổi trẻ
    Họ sợ máy quay phim và Youtube
    Họ sợ Internet
    Họ sợ dân đoàn kết ( không phân chia kẻ Bắc, người Nam, không Cộng sản, chẳng Cộng hoà, thấy gì sai là nói, thấy người gặp nạn thì giúp)
    Họ sợ người dân có niềm tin
    Họ sợ Blogs và Twitter
    Họ còn sợ nhiều thứ nữa

    @Bùi Công Bằng lém nhỉ? Oánh một còm mà định xoá sổ sự uy tín từ già đến trẻ nhá!

    Bùi Công Bằng viết:
    Ông Bùi Tín đang tự vả vào mồm mình đó. Hãy nhìn lại, trước đây ông đã từng viết biết bao nhiêu bài ca ngợi Đảng CS, ca ngợi Hồ Chủ Tịch rồi, mà ông viét lúc ông đã trưởng thành, đã là người nhân thức được sâu sắc nhũng gì mình viết. Hãy để cho bọn trẻ chưa từng sống qua các giai đoạn trước đây viết, có sai thì cũng là do chúng chỉ nghe nói lại. Ở trong nước mọi người chán các bài viết của ông lắm rồi đó.

    Hehe, tởm lợm nhất là những bình luận kiểu này. Tởm lợm nhì là những bài lảm nhảm kiểu Lê Hiếu Đằng, Hồ Ngọc Nhuận, Huỳnh Tấn Mẫm... sáng mắt ra chưa, xin lỗi đi. Những loại đầu đất cay cú này chỉ muốn thỏa mãn cái tôi hẹp hòi hèn mọn kiểu "tao đúng mày sai" rất trẻ con chứ không hề nghĩ thoáng, nghĩ rộng cho đại cục. Những người cựu Cộng Sản này họ hoàn toàn có thể im lặng cho lành, kệ mẹ xã hội, thậm chí ngậm miệng ăn tiền, vinh thân phì gia, nhưng họ đã vượt qua chính mình để lên tiếng với những động cơ tử tế lương thiện, không khuyến khích thì thôi lại còn ném đá. Rồ vừa chứ.

    Nếu nói sự thật thì nó hơi chung chung khó hình dung nhưng nếu bẻ ra từng miếng qua các cuộc thăm dò dư luận bằng các hình thức khác nhau tập trung vô một số ý then chốt như bác BT gợi ý thì rất dễ nắm bắt vấn đề. Kết quả thăm dò sẽ những cú đấm vô những tuyên truyền mị dân và góp phần phá vỡ sự bưng bít thông tin.

    Bùi Công Bằng viết:
    Ông Bùi Tín đang tự vả vào mồm mình đó. Hãy nhìn lại, trước đây ông đã từng viết biết bao nhiêu bài ca ngợi Đảng CS, ca ngợi Hồ Chủ Tịch rồi, mà ông viét lúc ông đã trưởng thành, đã là người nhân thức được sâu sắc nhũng gì mình viết. Hãy để cho bọn trẻ chưa từng sống qua các giai đoạn trước đây viết, có sai thì cũng là do chúng chỉ nghe nói lại. Ở trong nước mọi người chán các bài viết của ông lắm rồi đó.

    Mịa, cụ Bùi Tín đã giác ngộ, nên cụ ý chạy khỏi thiên đường nhà sản. Cụ nhận ra những sai lầm cụ đã dướng mắc thời trai trẻ nên bi rờ viết ga để bọn trẻ sớm nhận ga các sai lầm để đừng đi dô con đường cụ đã từng bị lừa.

    Hey xà, hay muốn tiếp tục lừa mình, lừa Lừa hử?

    Éo cám ơn thì thui, sao lại ngôn là chán nhẩy!

    Tớ éo chán, cụ Tín cứ viết, viết nữa, viết mãi, bàn tay không ngừng nghỉ, cụ Tín nhá.

    Bùi Công Bằng viết:
    Ở trong nước mọi người chán các bài viết của ông lắm rồi đó.

    Hùng hồn nhỉ!
    Dạ cho em xin cái chữ "mọi" giùm cái!

    Trích :
    Hiện nay ở Viện Xã hội học thuộc Viện Hàn lâm khoa học xã hội Việt Nam có “Trung tâm điều tra dư luận xã hội” ra đời được 30 năm, chưa có một tiếng vang nào về hoạt động của trung tâm đó, tuy chức năng và nhiệm vụ được xác định rõ ràng là: nắm bắt, phân tích, tổng hợp dư luận xã hội về những vấn đề, sự kiện quan trọng.

    Bác Bùi Tín viết đoạn trên còn thiếu, xin điều chỉnh lại đoạn thiếu quan trọng nhất :
    " hoàn thiện và thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách quan trọng của Đảng và Nhà nước "

    Như vậy “Trung tâm điều tra dư luận xã hội” là của đảng CSVN, cho đảng và vì đảng, kế đến mới là nhà nước, còn dân thì đi chỗ khác chơi

    Chỉ có một cơ sở ở Hà Nội, quá ít. Phải làm sao có ít nhất 1 cơ sở mỗi tỉnh, mỗi thành phố trên 1 triệu dân

    Nói chung thì VN có dư thừa hội đoàn, viện, trung tâm, báo chí, luật pháp, nhưng phục vụ chủ yếu là cho đảng CSVN, kế đến là nhà nước chứ không phải cho dân.

    http://www.ios.org.vn

    - Tiến hành các cuộc điều tra xã hội học về dư luận xã hội liên quan đến các vấn đề xã hội (công tác xã hội, an sinh xã hội, bình đẳng giới, dân số và kế hoạch hóa gia đình, quyền trẻ em, HIV/AIDS, phòng chống các tệ nạn xã hội,…) phục vụ quá trình hình thành, hoàn thiện và thực hiện đường lối, chủ trương, chính sách quan trọng của Đảng và Nhà nước;

    http://dienban.gov.vn/Default.aspx?tabid=107&NewsViews=3576

    Kết quả Điều tra dư luận xã hội về tình hình học tập Nghị quyết của Đảng trong thời gian qua

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    "Họ sợ những gì?" Thưa cụ Bùi Tín, họ sợ nhất là mất ghế. Họ sợ mất ghế hơn sợ mất nước.

    Những điều cụ viết trong bài này cũng chẳng có gì mới, mà chúng được đăng rải rác trên các bài khác và trong các còm, nhưng bài này cụ tổng quát lại và có lối viết mạch lạc, rõ ràng nên đọc cũng thú vị. Có một ông trí thức CS thứ thiệt (chỉ căn cứ vào bằng cấp vì ông này là TS) làm ở Viện bảo Tàng HCM còn nói về ông Hồ, đáng lẽ phải gọi theo kiểu người Việt là ông Minh (hay Minh râu): "Cái mặt nạ đeo lâu ngày thì cũng rơi".

    Có một điều mừng là nhân dân ta từ thần thánh hóa cả Đảng và Bác đến chỗ mất lòng tin, rồi từ chỗ mất lòng tin đến chỗ oán trách và lên án cả Đảng và bác. Hai giai đoạn này cũng phải trải qua hơn nửa thế kỷ. Đi đến giai đoạn nữa là chống lại và lật đổ, thì điều này chưa biết phải mất bao thời gian nữa, nhưng xem ra mọi diễn biến trong thời kỳ internet, thế giới phẳng nhanh hơn thời kỳ trước.
    Kính chúc cụ Bùi Tín sẽ sống đến ngày chế độ CS theo chân về với "Bác Hồ" và chứng kiến mùa xuân lại về trên quê hương Việt Nam.

    Bọn độc tài, mạo danh CS trong BCT và TW đảng chỉ sợ mất quyền, mất độc quyền cái ghế mà thôi. Chúng nó luôn viết đảng đứng trước nhà nước và hiến pháp chính là nghị quyết đảng. Từ đây suy ra tất cả bọn mạo danh CS trong BCT và TW rất xứng đáng bị truy tố và tù giam vài năm vì tội 258 xâm phạm lợi ích nhà nước (đặt đảng trên nhà nước)

    Chúng nó sợ mất ghế hơn là mất nước nhưng không phải vì vậy mà chúng nó không sợ mất nước đâu. Chúng nó hiểu rằng khi mất nước về tay TQ thì trước sau gì cha con chúng nó sẽ bị Tập Cận Bình đá đít, có khi còn bị tử hình vì tội tham nhũng.
    Lăng Hồ Chí Minh sẽ bị xóa ngay vì một nước không thể có hai vua Mao và Hồ. Trang web nào đó của TQ có lời bình thô bỉ mất dạy, chê lăng HCM giống cái WC thời xưa mà đảng CSVN có đứa nào dám phản đối đâu.

    Ông Bùi Tín đang tự vả vào mồm mình đó. Hãy nhìn lại, trước đây ông đã từng viết biết bao nhiêu bài ca ngợi Đảng CS, ca ngợi Hồ Chủ Tịch rồi, mà ông viét lúc ông đã trưởng thành, đã là người nhân thức được sâu sắc nhũng gì mình viết. Hãy để cho bọn trẻ chưa từng sống qua các giai đoạn trước đây viết, có sai thì cũng là do chúng chỉ nghe nói lại. Ở trong nước mọi người chán các bài viết của ông lắm rồi đó.

    Lâu lắm mới được đọc bài của thủ trưởng Bùi Tín. Cảm giác đầu tiên là thấy rất mừng vì thủ trưởng tuổi cao mà vẫn còn thong tuệ. Nhiều người họ Bùi còn cảm thấy tự hào và nói "Họ Bùi nhà ta chưa hề làm vua nhưng cũng lắm người tài, như cụ Bùi Tín chẳng hạn...Họ Bùi mới là thuần chủng Việt vì chỉ có người Việt mới có họ Bùi, còn họ Trần, họ Lý... thì Việt cũng có, Tầu cũng có...Xem danh sách tội phạm thì bói cũng không tìm thấy người họ Bùi.
    Vài lời thế thôi, nay đi vào vấn đề chính, baì này của thủ trưởng viết công phu, nhưng có nhà sử học nước ngoài (hình như là người Pháp) chỉ viết có vài câu mà nói lên bản chất của CS cả quá khứ, cả hiện tại và cả tương lai, đó là "Đảng CS VN ra đời trong nghèo khó, trưởng thành trong đấu tranh, tồn tại trong lừa dối và bạo lực, chết đi trong sự ngu dốt và bất lực."

    Điều tiến nhất của thủ trưởng Bùi Tín thể hiện trong bài là thủ trưởng đã đặt lại vấn đề nhân vật HCM, trước kia thì ít nhiều thủ trưởng còn viện dãn lới hay ý đẹp của cụ Hồ, nay cụ xổ toẹt. Thực ra ý này cũng có người đưa ra trong còm từ lâu rồi. CS chỉ đưa hình ảnh của HCM làm thần tượng để ru ngủ nhân dân mà thôi, vạch tràn bộ mặt thật của ông già gian giảo xảo quyệt này ra thì người ta phỉ nhổ, CS chẳng còn chút gì để lấy lòng dân.
    Có điều thủ trưởng viết bài này chung chung quá, giống kiểu viết của báo chí lề phải (mà gần đây có người gọi là LỀ NGU). Gần đay có bài viết về vụ việc hai ông Gió và Thạnh bị công an trù dập không cho chỗ nương thân, chẳng có lý thuyết nào cả mà chỉ toàn nêu hiện tượng thực tế mà có sức lên án đanh thép.
    Thủ trưởng Bùi Tín có viết: "Họ rất sợ sự thật. Vì họ sống nhờ bộ máy tuyên truyền chuyên nghề dối trá, đổi trắng thay đen, che dấu sự thật." Thủ trưởng đã từng là cán bộ cấp trong quan đội, thủ trưởng biết nhiều "sự thật". Giá như thủ trưởng bật mí những sự thạt đó thì quý biết mấy, ví dụ như khi đánh thắng trận xong thì đội ngũ lãnh đạo toàn vơ vét tài sản của phía bên kia, lính ta uật lắm. KHi vào Sài Gòn thì lính ta tháy ti vi, tủ lạnh...cái gì cũng lia AK47 vì cho rằng "mình không phá thì chúng nó cũng chiếm hết". Thủ trưởng chắc thừa biết cánh lính gọi ai là "chúng nó" chứ. Hay như chuyện thâm cung bí sử trong thành, lính gái thì thường "lam vợ tức thời" các tướng tá, rồi còn biết bao chuyện bẩn thỉu khác bị trong vòng bí mật. Cụ BÚi tín ơi, con không dám "đánh trống qua cửa nhà sấm", nhưng có thấy cụ là cây viết già dặn, trước kia mỗi bài của cụ như tiếng kèn đồng thôi thúc bọn trẻ chúng con xông lên, xốc tới, tiêu diệt quan thù để mang lại độc lập thống nhất cho tổ quốc, nhưng rồi sau chúng con biết mình bị lừa. Nay lính trẻ trong lực lượng vũ trang của CS chiếm đa số, cụ nên viết giác ngộ họ, đi sâu vào tâm tư tình cảm của họ, kêu gọi họ quay súng lại, đừng mang súng CS đàn áp nhân dân mà có tội với Tổ quốc. Ở Liên xô trước kia thì chính quân đội là yếu tố quyết định lớn sự thắng lợi của nhân dân, làm cho chế độ CS sụp đổ, điều này thì chắc cụ biết rồi.
    Con hy vọng sớm được đọc bài như vậy của cụ.

    "Họ sợ những gì?" Thưa cụ Bùi Tín, họ sợ nhất là mất ghế. Họ sợ mất ghế hơn sợ mất nước.

    Những điều cụ viết trong bài này cũng chẳng có gì mới, mà chúng được đăng rải rác trên các bài khác và trong các còm, nhưng bài này cụ tổng quát lại và có lối viết mạch lạc, rõ ràng nên đọc cũng thú vị. Có một ông trí thức CS thứ thiệt (chỉ căn cứ vào bằng cấp vì ông này là TS) làm ở Viện bảo Tàng HCM còn nói về ông Hồ, đáng lẽ phải gọi theo kiểu người Việt là ông Minh (hay Minh râu): "Cái mặt nạ đeo lâu ngày thì cũng rơi".

    Có một điều mừng là nhân dân ta từ thần thánh hóa cả Đảng và Bác đến chỗ mất lòng tin, rồi từ chỗ mất lòng tin đến chỗ oán trách và lên án cả Đảng và bác. Hai giai đoạn này cũng phải trải qua hơn nửa thế kỷ. Đi đến giai đoạn nữa là chống lại và lật đổ, thì điều này chưa biết phải mất bao thời gian nữa, nhưng xem ra mọi diễn biến trong thời kỳ internet, thế giới phẳng nhanh hơn thời kỳ trước.
    Kính chúc cụ Bùi Tín sẽ sống đến ngày chế độ CS theo chân về với "Bác Hồ" và chứng kiến mùa xuân lại về trên quê hương Việt Nam.

    Những lời bác Bùi Tín phê phán bác Hồ nghe rất chừng mực, vừa phải, hợp lý, hợp tình, chứng tỏ cái tâm trong sáng, sự thức tỉnh, giác ngộ của một nguời cộng sản chân chính, cuối đời biết quay về lẽ phải, có lòng với nước với dân, vì đại cục.

    Rất khác với đầu óc nhỏ nhen, tiểu tiết, giọng điệu cực đoan, đả kích, chửi bới bác Hồ một cách vô lối của bọn chống cộng 'con bò', làm hại cả đại cục.

    Cộng sản luôn gây rối và chia rẽ, họ sợ sự đoàn kết giữa liên minh Công nhân - nông dân - trí thức.Họ phá rối bắt bớ blogger nào dám phanh phui sự thật vì Cộng sản là thù địch của sự thật. Họ sợ công nhân thấy được sự thật bị lợi dụng và bóc lột nên cộng sản ru ngủ công nhân. Cộng sản xé lẻ dân oan.
    Sự thật giải thoát tất cả. Ngày nào Công-Nông -Trí thức tỉnh rầm rộ xuống đường cả triệu triệu người với sự hỗ trợ của Quân đội đứng nhìn, giữ gìn không cho lũ Công an can thiệp thì chính quyền mạnh cỡ ...Gadhaphi cũng ...chỉ còn biết nằm bất động trong ống cống!!!?
    Cảm ơn Bác Bùi Tín đã có bài phân tích rất hay và dễ vận dụng đi vào hành động!

    Bùi Tín viết:
    Trong vô vàn sự thật họ đặc biệt sợ tệ nạn sùng bái ông Hồ Chí Minh ngày càng bị lật tẩy, vì đây là nơi trú ẩn cuối cùng của họ về mặt chính trị và tình cảm để mê hoặc nhân dân. Họ không còn dám khoe rằng ông Hồ từng được UNESCO của LHQ suy tôn là Danh nhân Chính trị và Văn hóa của Thế giới, vì sự thật được chứng minh là không có chuyện ấy. Họ sợ vì nhiều nhà nghiên cứu cũng chứng minh rằng trong cuộc cách mạng dân tộc - dân chủ, ông Hồ đã nặng về vế cách mạng dân tộc - chống đế quốc mà hoàn toàn coi nhẹ vế cách mạng dân chủ - xây dựng xã hội dân sự, tôn trọng quyền tự do của người công dân dưới một chế độ dân chủ pháp trị đúng nghĩa. Trong 24 năm là chủ tịch nước, ông đã kiên trì đóng chặt cửa trường Luật, coi đảng của ông là pháp luật; ông dửng dưng trước số phận hơn 27 ngàn địa chủ phần lớn là trung nông yêu nước, có văn hóa, giỏi nghề nông bị bắn và chôn sống; ông cũng quay mặt đi khi các ông Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Hữu Đang, Trần Đức Thảo, Vũ Đình Huỳnh… lâm nạn. Vô cảm, bất nhân như thế thì sao có thể là gương sáng đạo đức cho đảng, cho dân? Cho nên việc giải ảo tiếp có lý lẽ, có sức thuyết phục cao về thần tượng Hồ Chí Minh là việc rất cần làm tuy không vui vẻ gì nhưng có lợi cho đất nước, dân tộc. Việc giải ảo này đã đi được chừng một phần ba chặng đường đánh giá trung thực về ông Hồ. Cần đi tiếp.

    Bác Tín dạo này đã chính thức thăng hạng phản động cấp 12.
    Như thế này thì bác đã 'vinh dự' được xếp vào loại 'chống cộng con bò' chưa nhẫy ? :)