Trương Anh Tú - Từ một đề kiểm tra 'khác biệt'

  • Bởi Admin
    23/12/2013
    3 phản hồi

    Trương Anh Tú

    Tại Đức, ngay từ đề kiểm tra của học sinh lớp 7, học sinh đã được dạy về nghĩa vụ, quyền lợi, pháp luật.

    Phòng và chống

    Trong những năm qua, chúng ta đi hết từ bàng hoàng này đến bàng hoàng khác khi chứng kiến những vụ bạo hành trẻ em, khi thấy thói vô cảm trở thành "căn bệnh" hiểm nghèo của xã hội. Gần đây nhất là vụ hành hạ trẻ mầm non ở Sài Gòn hay vụ "hôi" bia ở Biên Hòa.

    Dư luận nói chung là rất phẫn nộ, đòi xử lý nghiêm minh, và đó là một phản ứng tích cực để xây dựng một xã hội văn minh. Tuy nhiên, những bản án nghiêm khắc chủ yếu chữa về "triệu chứng", chứ không có nhiều tác dụng trong phòng chống, ngăn chặn "căn bệnh" bạo hành.

    Trong một xã hội hiện đại, tại sao một người ra đường có thể bị đánh bất cứ lúc nào chỉ vì dám/ lỡ "nhìn đểu", vì lỡ... đẹp trai hơn người khác! Tại sao một người mua hàng có thể bị chửi, mắng, đánh đập, đe dọa, bị những thứ không thể lường trước, như đã chạm vào hàng rồi mà không mua.

    Tại sao một "cô giáo" mới mười tám, đôi mươi và một cô khác thậm chí đã có bằng đại học lại có thể hành hạ những em bé một cách vô cảm? Tại sao của cải của những nạn nhân bị tai nạn, bị cướp giật lại bị chính những người dân đáng ra phải giúp đỡ thì lại quay ra xâu xé? Tại sao?

    Bạo hành luôn có "cơ hội" ở bất cứ đâu, trong gia đình, nhà trường, cộng đồng... Nạn bạo hành, mà nạn nhân chủ yếu là phụ nữ và trẻ em, là một vấn nạn xảy ra ở mọi quốc gia, nền văn hóa, không ngoại lệ giàu nghèo, trình độ học vấn.

    Song rõ ràng, kỹ năng sống và sự hiểu biết về quyền lợi, luật pháp của công dân trong một xã hội càng cao thì mức độ, phạm vi của nạn bạo hành càng thấp. Mặt khác, sự tồn tại của nạn bạo hành phụ thuộc khá nhiều vào các yếu tố như:

    - Ý thức, trách nhiệm của xã hội về nạn bạo hành. Ví dụ: Phải tăng cường nhận thức không coi nạn bạo hành là "chuyện riêng" chừng nào chưa động chạm đến mình, mà là một vấn nạn của toàn xã hội cần giải quyết.

    - Vào luật pháp và sự công minh của luật pháp, trong đó rất quan trọng là trách nhiệm của người lãnh đạo, cơ quan công quyền trong việc phát hiện, xử lý nạn bạo hành.

    Từ những bình diện trên, câu hỏi đặt ra là làm thế nào để "phòng ngừa" nạn bạo hành trước khi chúng xảy ra, chứ không phải "chữa trị" khi sự đã rồi. Trả lời câu hỏi này có lẽ cần bắt đầu từ giáo dục.

    Mỗi đứa trẻ, ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trường, càng sớm càng tốt, cần được: Huấn luyện kỹ năng sống để biết lắng nghe - phát biểu - đối thoại - ứng xử - phản biện...; Tìm hiểu về pháp luật để có những hiểu biết nhất định về quyền lợi và nghĩa vụ của mỗi cá thể trong một cộng đồng; Khuyến khích, hỗ trợ thực hiện những quyền lợi nghĩa vụ ấy với tinh thần thượng tôn pháp luật,

    Trang bị tốt những điều trên sẽ tạo cho trẻ nhiều cơ hội trở thành những công dân vừa có sự tự tin bảo vệ chính kiến, bản lĩnh cá nhân của mình, giữ "cái tôi", không a dua theo tâm lý bầy đàn, không bắt chiếc cái xấu, vừa có thể hòa nhập cộng đồng xã hội, biết cách "đối nhân, xử thế" trên tinh thần tôn trọng mọi người và sau nữa, biết bảo vệ mình, bảo vệ lẽ phải bằng pháp luật.


    Vụ bạo hành tại Cơ sở mầm non Phương Anh gây chấn động dư luận. Ảnh: Tuổi trẻ

    Cách giáo dục của nước Đức

    Dưới đây là một phần bài kiểm tra môn Chính trị - Kinh tế của học sinh lớp 7 tại một trường PTTH tại Đức. Người viết bài này cũng như những ông bố, bà mẹ khác ở đây có trách nhiệm xem và ký vào những bài kiểm tra như thế này của con mình. Chúng ta có thể tham khảo phương pháp tiếp cận, phương pháp giáo dục quyền lợi và nghĩa vụ của mỗi cá thể trong một cộng đồng cho trẻ em ở đây ra sao:

    Câu hỏi 1- Giải thích tại sao khái niệm "vòng luẩn quẩn" được đưa ra để nói về tình trạng trẻ em nghèo ở Đức?

    Trả lời: Khái niệm "vòng luẩn quẩn" mô tả mối quan hệ của nhiều yếu tố, tác động qua lại lẫn nhau, mang tính tiêu cực (ban đầu dù rất nhỏ nhưng sau đó tiếp tục phát triển, để lại hậu quả, khó có thể dừng lại, trở thành hệ thống). Khái niệm này được đưa ra để biểu thị những hệ lụy từ cuộc sống khó khăn của trẻ em nghèo.

    Thí dụ: Khi một bố mẹ không đủ khả năng tài chính để trang trải mọi chi phí - điều đó dẫn đến: con cái sẽ bị thiếu thốn, không đủ điều kiện ăn học, phải đứng "ngoài rìa" xã hội - (có thể phát sinh tâm trạng chán chường, trầm cảm) - khó có thể học tốt - dẫn đến thiếu kiến thức - và sau đó rất khó có nghề nghiệp vững vàng - dễ lâm vào thất nghiệp - cuối cùng lại giống như bố mẹ, phải sống trong nghèo khó...

    Câu hỏi 2- Người cha tức giận cô con gái Sonia và đã đánh cô bé. Hình phạt này của người cha có được cho phép? Hãy trình bày lý do!

    Trả lời: Hình phạt này bị cấm, không được chấp nhận. Theo điều 1626 Bộ luật dân sự (tại Đức): cha mẹ có trách nhiệm giáo dục để con cái có tính tự giác và lòng tự tin. Những gì người cha đã làm là phản tác dụng.

    Điều 1631 quy định: trẻ em cần phải được giáo dục bằng tình thương và không được sử dụng bạo lực. Điều 1666 cũng viết: trẻ em phải được bảo vệ để tránh nguy hại và không bị lạm dụng. Vì vậy người cha phải từ bỏ cách giáo dục "bằng tay" của mình!!!...

    Đó là cách người ta dạy trẻ em về quyền lợi và nghĩa vụ ở đây. Rất cụ thể, họ luôn dạy để "học đi đôi với hành" và không né tránh thực tế. Chẳng hạn vấn đề trẻ em nghèo trong đề thi. Mặc dù nếu so sánh với trẻ em nghèo ở các nước khác, ngay cả ở Tây Âu, gia đình nghèo ở Đức có điều kiện tốt hơn nhiều. Vì hiện nay ngoài những hỗ trợ, miễn phí cho việc học hành, đào tạo nghề nghiệp, họ còn được nhà nước lo cho toàn bộ chi phí về ăn uống, nhà ở, bảo hiểm y tế, thuốc men.

    Người Đức chú trọng giáo dục nhân cách, kỹ năng sống ngay từ những năm đầu đi học cho học sinh. Quyền lợi và trách nhiệm của mỗi cá nhân không chỉ được tuyên truyền, hô hào chung chung, bằng những bài học cũng rất chung chung. Các em còn được hướng dẫn, chỉ ra bằng những điều luật cụ thể, để biết rằng, các em cũng như bất cứ người dân nào cũng được pháp luật bảo vệ công bằng, những người vi phạm pháp luật sẽ bị trừng trị và pháp luật là tối thượng.

    Có thể nói, giáo dục nhân cách, kỹ năng sống, và cung cấp những kiến thức luật pháp căn bản liên quan đến quyền lợi và nghĩa vụ của trẻ em cho học sinh ngay từ giáo dục phổ thông là một yêu cầu rất bức thiết, không thể chậm trễ. Bằng cách đó, chúng ta không chỉ góp phần ngăn chặn việc những đứa trẻ khi lớn lên bị cuốn vào "vòng luẩn quẩn" của bạo lực, bạo hành mà còn giúp bồi đắp nên những thế hệ công dân có ý thức tôn trọng pháp luật, biết bảo vệ lẽ phải và công bằng xã hội.

    Trương Anh Tú (từ CHLB Đức)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tác giả muốn đề nghị chính phủ học cách giáo dục của nước Đức "phát xít" ư? Đảng còn bận nhồi nhét CN Mác-Lê, Khuynh hướng Stalin, Tư tưởng Mao Trạch Đông và bây giờ còn cả cung cách tiêu diệt mầm mống sự "phản kháng" của con lợn ỉn Kim Jong Un Bắc Triều nữa thì làm sao có thể ứng dụng "lời khuyên" của TG vào giáo dục VN được? Thêm nữa, chính quyền đang cổ võ cho bạo lực tràn lan khắp mọi ngõ ngách, từ ngoài đường, công sở, góc phố, quán xá, học đường và ngay cả trong đồn công an, nơi có trách nhiệm "bảo vệ tài sản và tính mạng nhân dân" nữa, thì chuyện các cô giáo trẻ hành hạ đám trẻ con tàn nhẫn, hay chuyện bạo lực gia đình trong xã hội VN chỉ còn "nhỏ như con thỏ".
    Có muốn "giáo dục" kiều gì đi nữa, mà "ông bố chính quyền" dùng bạo lực để "dậy dỗ vợ con", thì tất nhiên một ngày nào đó, ông cũng sẽ nhận nhát dao của hậu quả găm vào ngực mình thôi. Vì bạo lực sẽ phát sinh bạo lực. Con người bị bạo lực đè nén, chi phối sẽ có những hành động bạo lực không kiềm chế đối với những người khác yếu thế hơn mình. Và cứ thế, bạo lực phát triển, hoành hành. Nó cũng giống như tham nhũng. Khi lãnh đạo cấp cao trong chính phủ tham nhũng, đục khoét tài nguyên đất nước làm giầu, xây dựng gia đình mình thành "đế chế vương giả, uy quyền", sống trong sa hoa đàng điếm và thừa mứa, Tự biến con cái họ thành "ông hoàng, bà chúa quyền lực, sang trọng", thì có hô hào "chống tham nhũng, tận diệt tham nhũng".....đều trở thành trò hề giả dối đến ghê tởm! Nó còn là "gương sáng" cho các quan các cấp noi theo với cấp độ lan truyền nhanh hơn những bệnh dịch nguy hiểm. Nó làm tổn hại tới uy tín lãnh đạo, đẩy đất nước tới bờ vực diệt vong. "Thế lực thù địch" của nhân dân và đất nước là đây chứ đâu!?

    "môn Chính trị - Kinh tế của học sinh lớp 7 tại một trường PTTH tại Đức"

    Nếu vậy thì chương trình giáo dục nhân cách, kỹ năng sống, và cung cấp những kiến thức luật pháp căn bản liên quan đến quyền lợi và nghĩa vụ của trẻ em, của nước Đức rất tốt

    Tên tác giả viết:
    Tại Đức, ngay từ đề kiểm tra của học sinh lớp 7, học sinh đã được dạy về nghĩa vụ, quyền lợi, pháp luật.
    Tên tác giả viết:
    Giáo dục chính trị tại Việt Nam
    Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

    Lịch sử chủ nghĩa Cộng sản

    Các trường phái Cộng sản
    Chủ nghĩa Marx · Chủ nghĩa Lenin
    Chủ nghĩa Trotsky · Chủ nghĩa Mao
    Dân chủ xã hội

    Đảng cộng sản
    Đệ Nhất Quốc tế
    Đệ Nhị Quốc tế
    Đệ Tam Quốc tế
    Đệ Tứ Quốc tế
    Phong trào Cộng sản Thế giới
    Cách mạng cộng sản
    Cách mạng thế giới

    Các nhà nước cộng sản
    Liên bang Xô-viết
    Cộng hòa nhân dân Trung Hoa
    Cuba · Việt Nam
    Lào · Bắc Triều Tiên

    Các chủ đề liên quan
    Chủ nghĩa Xã hội
    Chủ nghĩa xã hội dân chủ
    Chủ nghĩa xã hội thị trường
    Chủ nghĩa Kinh tế Kế hoạch
    Chủ nghĩa Marx-Lenin
    Chủ nghĩa Stalin
    Chủ nghĩa Cộng sản Tây Âu
    Chủ nghĩa Cộng sản cánh tả
    Dân chủ xã hội Tây Âu và Bắc Âu
    Cánh tả
    Chủ nghĩa Cộng sản vô chính phủ
    Chủ nghĩa chống cộng sản
    sửa đổi

    Giáo dục chính trị tại Việt Nam là giáo dục cho các tầng lớp thanh thiếu niên và các tầng lớp khác trong xã hội về chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh.

    Giáo dục chính trị được áp dụng ở tất cả các cấp học tại Việt Nam, dưới các hình thức: môn học Giáo dục Công dân (từ các cấp tiểu học lên đến cấp trung học phổ thông), môn chủ nghĩa Marx-Lenin, môn Tư tưởng Hồ Chí Minh, chủ nghĩa Xã hội khoa học, Lịch sử Đảng, Triết học,... tại tất cả các trường Đại học.

    Thực hiện ý kiến chỉ đạo của Ban Bí thư Trung ương Đảng: sinh viên tất cả các trường đại học phải học 3 môn học lý luận chính trị bắt buộc gồm:

    Những nguyên lý cơ bản của Chủ nghĩa Mác - Lênin.
    Tư tưởng Hồ Chí Minh.
    Đường lối cách mạng của Đảng Cộng sản Việt Nam.

    Thời lượng dạy - học các môn Lý luận chính trị là 10 tín chỉ (15 đơn vị học trình).

    ""Giảng dạy, học tập tốt bộ môn khoa học Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối cách mạng của Đảng trong hệ thống các trường Đại học, Cao đẳng là hết sức cần thiết, quan trọng, để cung cấp cho học sinh sinh viên những kiến thức cơ bản của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, đường lối cách mạng của Đảng, xây dựng cho sinh viên thế giới quan, nhân sinh quan khoa học, cách mạng của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, niềm tin vào lý tưởng cộng sản chủ nghĩa.""[1]

    Giáo dục chính trị là một trong các công cụ, biện pháp của Đảng Cộng sản Việt Nam để thay đổi tư duy các tầng lớp nhân dân [cần dẫn nguồn], định hướng và thuyết phục họ đi theo con đường chủ nghĩa xã hội [cần dẫn nguồn], và bồi dưỡng những kiến thức về chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa Marx Lenin, và Tư tưởng Hồ Chí Minh.

    Tất cả những hành xử quái gở của nhà nước VNCS chỉ là do không được học những điều cần thiết mà thanh thiếu niên, sinh viên học sinh lại bị nhồi sọ, nhai lại những điều vô bổ, dấm dớ, đã bị thế giới phế thải! Những kẻ cầm quyền là những con vẹt lập lại những điều trên và chế biến nó vì quyền lực, lợi ích cá nhân và phe nhóm.
    Thật là một cuộc hành trình ngược đường, phí phạm và tai hại!