Thục Quyên - Không thừa thì giờ nói chuyện "Hoà hợp, hoà giải"

  • Bởi Hồ Gươm
    23/12/2013
    4 phản hồi

    Thục Quyên

    Một người ký tên Nguyễn Jung đã viết lời phản biện bài viết của tôi đăng trong tờ Dân Luận "Có phải là mảng trời xanh mà ta hằng quen thuộc?".

    Đọc lời lẽ ôn hòa của Nguyễn Jung, đã định viết một câu ngắn cám ơn. Nhưng nhận thấy những điều người viết phản biện nhắc tới cũng là những điều nặng trĩu tâm tư tôi, nên xin phép trích lời phản biện và chia sẻ một vài suy nghĩ.

    Nguyễn Jung viết:

    Cá nhân tôi không cho rằng giữa chúng ta, những thường dân Việt Nam có hay đã gây nợ máu với nhau/Nếu có đi chăng nữa chỉ là những món nợ cá nhân. Món nợ khác lớn hơn "gấp vạn lần" là món nợ máu đảng CSVN đã gây ra, không chỉ cho người tỵ nạn mà cho rất nhiều những công dân Việt Nam, từ ngày chủ nghĩa CS được du nhập vào Việt Nam và đảng CSVN nắm quyền độc tôn điều hành đất nước. Song song đó, là lòng nghi kị, không tin tưởng, sợ hãi lẫn nhau giữa nhà nước và người dân.

    Nhà nước ở đây được đại diện bởi những đảng viên đảng CS. Những người có được ân huệ, liên quan vật chất từ việc là đảng viên đảng CS.

    Một khi ở trong nước, nhà nước CS vẫn tiếp tục bỏ tù, trù dập những người khác chính kiến, hay phá hoại những buổi hội như hội Nhân Quyền do các Blogger Việt Nam tổ chức ngày hôm nay thì sẽ khó mà tạo được niềm tin cho người dân đối với nhà nước và giữa đảng viên với dân thường, dù họ ở trong hay ngoài nước.

    Ở nước ngoài còn khó hơn, vì nhà nước đã đưa rất nhiều đảng viên ra nước ngoài làm công tác dân vận. Khó để mà nhận ra một người nào đó là đảng viên được cử làm công tác dân vận hay chỉ là một người dân thường, lắm lúc phát biểu... khi trò chuyện chỉ là thói quen.

    Đối với các cựu sinh viên du học thời trước thì dễ biết hơn, lúc đó chiến tuyến rất rõ ràng. Không ai dấu diếm chuyện mình theo CS. Còn bây giờ?

    Câu hỏi cô Quyên đặt ra có lẽ dành cho những người tỵ nạn. Tôi cho rằng, để kết hợp được những người tỵ nạn, hay con cháu của họ, giải toả những nghi ngờ của họ, để họ chịu đứng chung với những người không tỵ nạn tạo thành một lực lượng đòi hỏi tự do dân chủ da nguyên, nhân quyền... để bạo quyền Cộng sản Việt Nam (cô Quyên viết thiếu chữ CSVN) lui bước hay phải chấp nhận đa nguyên đa đảng thì những người không tỵ nạn cần phải chứng minh rất nhiều, như hãy chứng minh mình không phải là đảng viên đảng CSVN, hay đã ly khai đảng CS, không bị chi phối bởi toà đại sứ VNCS...

    Nhưng chỉ có thể kết hợp nhau, thảo luận, đồng ý về một phương hướng hành động chung chứ không thể được, bị chỉ đạo bởi những người không tỵ nạn.

    Tôi rất ngưỡng mộ bác Lái Gió, bác Đỗ Trường (những người lớn lên ở VN trong chế độ CS) vì qua những bài viết, 2 bác biểu lộ rất rõ quan điểm của mình.

    Chỉ có minh bạch, chân thành mới giải toả được mối nghi ngờ, mới có thể hoà giải để hoà hợp, cùng nhau hướng tới tương lai.

    Nguyễn Jung

    Thưa bạn Nguyễn Jung,

    Cám ơn bạn đã chia sẻ ý kiến và đã cẩn thận viết là ý kiến cá nhân.

    Theo tôi hiểu, lẽ dĩ nhiên chúng ta khi phát biểu là phát biểu ý kiến cá nhân (dù trước đó có học ý kiến này của ai khác) nhưng nhấn mạnh "đây là ý kiến cá nhân tôi" là một cách lịch sự để cho người kia biết mình không buộc người ta là sai và có tác dụng đẹp là mời người ta vào đối thọai.

    Do đó tôi định không chỉ viết vài lời ngắn ngủi này mà viết thật nhiều vì những điều bạn nhắc tới cũng là những điều nặng trĩu tâm tư tôi. Nhưng thời giờ hiện đang quá hạn hẹp. Chắc chắn bạn cũng như tôi đang theo dõi những diễn biến vi phạm nhân quyền trầm trọng đang xảy ra tại Việt Nam, song song với sự thành hình/ra mắt của những tổ chức xã hội dân sự:

    - Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam (http://vnwhr.net/)

    - Mạng Lưới blogger Việt Nam (http://mangluoiblogger.blogspot.de)

    - Hội Bầu Bí Tương Thân với mục đích góp phần giảm bớt gánh nặng tài chính và sự đơn độc cho tù nhân lương tâm, dân oan và gia đình của họ bằng việc hỗ trợ vật chất và chia sẻ tinh thần......

    http://nguyentuongthuy2012.wordpress.com/2013/12/12/thong-bao-thanh-la%CC%A3p-ho%CC%A3i-tu-thie%CC%A3n-dieu-le-hoi-bau-bi-tuong-than/

    - Ngoài ra André Menras, Hồ cương Quyết đang kêu gọi ký Kiến nghị công dân Avaaz "Bảo vệ ngư dân miền Trung Việt Nam trước sự gây hấn quân sự của Trung Quốc. Nói không với chủ nghĩa bành trướng của Bắc Kinh!" để gửi Tòa án quốc tế về quyền biển Hambourg,Tòa án hình sự quốc tế La Haye,Hội đồng Nhân quyền của LHQ

    https://danluan.org/tin-tuc/20131119/thuc-quyen-noi-buon-bien-dong-chao-mi#comment-103609

    Thêm vào đó, vấn đề bảo vệ môi sinh và chống điện hạt nhân cũng cấp bách và đòi hỏi nhiều thời gian cũng như năng lượng của nhóm SaveVietnam´sNature của chúng tôi.

    https://sites.google.com/site/networksavevietnamsnature/5-bai-vo-lien-he/5-1-nang-luong-hat-nhan

    Có thật nhiều việc cần làm.

    Tôi mong muốn một ngày nào đó sẽ có thời giờ viết những lời chia sẻ, tâm tình dài hơn.

    Trong khi chờ đợi chỉ xin đưa ra một suy nghĩ căn bản:

    Bạo quyền ngày hôm nay tại Việt Nam đang mang tên Cộng Sản, đúng vậy.

    Nhưng bạo quyền dù trong tương lai có thay đổi tên tuổi thì chúng ta cũng phải luôn sáng suốt để nhận diện. Kẹt vào chữ "Cộng sản" rồi lại bị lừa lần nữa.

    Thưở những người trai trẻ nước Việt hăng say gia nhập những nhóm đảng tranh đấu đánh đưổi thực dân Pháp, họ chỉ biết liều mình bất chấp gian khổ chết chóc để tìm tự do dân chủ cho dân tộc. Mấy ai để ý Cộng sản là gì hay đề phòng Cộng sản lợi dụng? Cộng sản Hồ Chí Minh lúc đó cũng có ra mặt là Cộng Sản đâu? Mọi người chỉ hừng hực "chống Tây đánh Tây" nhưng không đề phòng, để bạo quyền tây vừa tiêu tan thì bạo quyền cộng sản đã chực tới!

    Nước Việt Nam hiện nay có xấp xỉ 90 triệu dân, trong đó có khoảng 3 triệu đảng viên cộng sản và gần 4 triệu người Việt Nam ở hải ngoại. Như vậy vận mạng của dân tộc Việt Nam, theo tôi, là vận mạng của hơn 80 triệu dân trong nước, và lụn bại hay thành công trong việc xây dựng nền tự do dân chủ cũng tùy thuộc ở những đồng bào này. Người trong nước là những người gánh chịu mọi hậu quả và cũng là những người phải gánh trách nhiệm trên vai.

    Nếu đảng Cộng Sản đang không đi ngược lại sự tự do dân chủ, đang chẳng đày ải dân thì đã chẳng gọi là bạo quyền. Những người dân đang trực tiếp bị đàn áp là những người dân trong nước. Vậy thù oán, chia rẽ hay đòan kết với nhau để chiến thắng bạo quyền đang đày ải họ, phải tùy nơi người dân trong nước là chính. Nếu một mai thắng rồi, hành xử với những kẻ thuộc nhóm bạo quyền ra sao thì rồi cũng tùy sự quyết định của họ.

    Tôi là một người Việt sống tại hải ngọai, không đang phải chịu chung số phận của người dân trong nước. Sự tự do no ấm của thân tôi tùy thuộc vào quốc gia nơi tôi sinh sống.

    Nếu còn quan tâm đến sự tự do no ấm của đồng bào ruột thịt nơi quê mẹ thì tôi chỉ có thể cố công góp sức với họ trong cuộc tranh đấu của họ, tùy theo khả năng của mình.

    Không đặt ra câu hỏi ai chỉ huy ai.

    Vả lại, tôi có lòng tự tin không ai chỉ huy được tôi vì tôi là người sống và hấp thụ tinh thần tự do của đạo Phật và sức mạnh của Nhân Quyền. Tôi có suy nghĩ và có lý trí để quyết định những gì nên hay không nên làm, và biết quyền lợi cùng bổn phận của mình.

    Tôi không bao giờ mất thì giờ suy nghĩ về vấn đề "hoà giải hoà hợp" giữa những nhóm người Việt Nam ở hải ngoại với đảng cộng sản Việt Nam vì đó là điều không bao giờ cần phải đặt ra, vì không cần thiết và vô bổ. Cả hai nhóm chỉ là những thiểu số.

    Đáng quan tâm là những tổ chức xã hội dân sự xuất hiện trong nước đang đánh dấu thời điểm người dân thoát khỏi những tuyên truyền gây chia rẽ mù quáng hơn 60 năm qua, để hợp sức dành lại quyền tự quyết.

    Thục Quyên

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Cám ơn Thục Quyên trả lời còm của tôi.

    Tôi đồng ý với suy nghĩ này của Thục Quyên:

    " Vận mạng của dân tộc Việt Nam, theo tôi, là vận mạng của hơn 80 triệu dân trong nước, và lụn bại hay thành công trong việc xây dựng nền tự do dân chủ cũng tùy thuộc ở những đồng bào này. Người trong nước là những người gánh chịu mọi hậu quả và cũng là những người phải gánh trách nhiệm trên vai." TQ.

    Chúng ta, những người ở xa, chỉ có thể tác động lên cuộc hành trình đòi lại, tôi nhấn mạnh, đòi lại những gì mà đảng Cộng Sản Việt Nam đã huỷ hoại, đã giật, đã cướp đi của Đất Nước và Dân Tộc Việt Nam, đó là Độc Lập của Tổ Quốc, là Hạnh phúc, Dân chủ, Tự Do của toàn thể 80 triệu dân.
    Tôi cho rằng, ngày nào đảng Cộng Sản VN còn ở vị trí độc tôn, đọc quyền lãnh đạo. Thao túng, lũng đoạn, phá hoại mọi hoạt động tranh đấu của người dân nhằm đòi lại những quyền hạn chính đáng của họ, thì ngày đó VN vẫn là nhược tiểu, người dân vẫn chưa có được Tự do, Hạnh phúc thật sự

    Vâng, Quyên cũng có lý khi viết ra:

    " Thưở những người trai trẻ nước Việt hăng say gia nhập những nhóm đảng tranh đấu đánh đưổi thực dân Pháp, họ chỉ biết liều mình bất chấp gian khổ chết chóc để tìm tự do dân chủ cho dân tộc. Mấy ai để ý Cộng sản là gì hay đề phòng Cộng sản lợi dụng? Cộng sản Hồ Chí Minh lúc đó cũng có ra mặt là Cộng Sản đâu? Mọi người chỉ hừng hực "chống Tây đánh Tây" nhưng không đề phòng, để bạo quyền tây vừa tiêu tan thì bạo quyền cộng sản đã chực tới!" TQ.

    Chính vì không đề phòng, không cảnh giác và cũng vì không hiểu biết nhiều về CNCS và cũng vì ông Hồ Chí Minh đã không ra mặt là Cộng Sản mà những người trai trẻ nước Việt ngày xưa, thời chống Pháp, đã theo ông Hồ Chí Minh, bị ông và đảng do ông thành lập lường gạt. Điều này đã khiến cho nhiều người đã phải bỏ mạng
    Là thiếu minh bạch, là chủ tâm lừa gạt.

    Ngày hôm nay đảng CSVN vẫn vậy như ngày xưa.

    Mục tiêu kêu gọi hoà hợp hoà giải của nhà nước VNCS là nhắm vào thành phần tỵ nạn và con cháu của họ và những người không theo CS. Họ đã cho rất nhiều đảng viên công khai cũng như trá hình ra nước ngoài để vận động, để lũng đoạn hàng ngũ những người tranh đấu, như ngày xưa ông Hồ đã thực hiện với nhứng người không CS. Tiêu diệt người khác, đảng phái khác để dành độc quyền chỉ huy.

    Họ không nhắm vào người dân trong nước, vì trong nước họ là kẻ mạnh, có quyền lực và có ngân quỹ QG bằng tiền thuế của dân. Họ không cần HHHG/HGHH với người dân trong nước. Nếu cần và nếu muốn, họ đã làm từ lâu.

    Ở nước ngoài thì không, họ là người yếu hơn. Dù thành phần không CS ở nước ngoài chỉ là thiểu số so với 80 triệu dân trong nước. Mặc dầu "đám này" (trong đó có tôi) là số ít, nhưng nhà nước VNCS vẫn chịu chi một ngân quỹ rất lớn để thục hiện mưu đồ.

    Đây là quyền tự do của Quyên, tôi tôn trọng suy nghĩ này của Quyên: "Tôi không bao giờ mất thì giờ suy nghĩ về vấn đề "hoà giải hoà hợp" giữa những nhóm người Việt Nam ở hải ngoại với đảng cộng sản Việt Nam vì đó là điều không bao giờ cần phải đặt ra, vì không cần thiết và vô bổ. Cả hai nhóm chỉ là những thiểu số." TQ.

    Nhưng nhà nước VNCS nghĩ khác. Họ không cho là vô bổ mà cho là rất cần thiết. Quyên ạ.

    Vì vậy, tôi cho rằng, rõ ràng, minh bạch bản thân mình là điều cần thiết. Nhất là khi đã dấn thân, muốn đóng góp vào cuộc hành trình tranh đấu của Dân Tộc.

    Bản thân tôi không tin là ở đâu đó, đã hay sẽ có những người CS chân chính.
    Tôi phân loại những đảng viên đảng Cs:
    Một, họ không hiểu rõ CS là gì, vì thiếu cơ sở lý thuyết (không chỉ thiếu về CNCS), nên không phân biệt được giữa lý thuyết, thực hành, vật chất, tâm lý, bản năng con người của chính họ và người khác.
    Hai, là những người trục lợi.
    Ba, là những người mắc bệnh tâm thần phân liệt (Schizophrenie), trong tâm thần phân liệt là ảo tưởng (Wahn). Những người này không bao giờ chấp nhận một thực tế, khác với những gì họ đã "nghĩ ra" hay học được từ đâu đó.

    Tôi tin là Quyên đã có một mảng trời xanh hằng quen thuộc. Nhưng tôi cũng nghĩ, không biết mảng trời xanh của Quyên đã rộng như thế nào?

    Chúc Quyên một mùa giáng sinh yên lành, một năm mới 2014 luôn may mắn, hạnh phúc, có nhiều sức khoẻ để có thể làm được nhiều hơn, cống hiến nhiều hơn cho hành trình đòi lại những gì mà Dân ta, Nước ta đã bị đảng CSVN tước đoạt.

    Nguyễn Jung

    PS: Nếu không thừa thì giờ hoà giải... thì Quyên có chân trong cái hội (Tên gì? tôi quên rồi) ở München làm chi vậy?. Có tự mâu thuẫn không? Quyên không phải trả lời tôi đâu nhé. Hãy tự trả lời cho Quyên thì tốt hơn.

    TQVN viết:
    Tác giả Thục Quyên viết:

    Tôi không bao giờ mất thì giờ suy nghĩ về vấn đề "hoà giải hoà hợp" giữa những nhóm người Việt Nam ở hải ngoại với đảng cộng sản Việt Nam vì đó là điều không bao giờ cần phải đặt ra, vì không cần thiết và vô bổ. Cả hai nhóm chỉ là những thiểu số

    .

    Hoàn toàn đồng ý với tác giả Thục Quyên. "Hoà giải hoà hợp" chỉ cần thiết là giữa ĐCSVN và những người dân không cộng sản trong nước. Nhưng ĐCSVN sẽ không bao giờ làm điều nầy trừ phi người dân trong nước mang được những con dao dí vào cổ ĐCSVN.

    "Hoà giải hoà hợp" trong nước là rất nên thực hiện giữa ĐCSVN và những công dân không cộng sản trong nước.

    Cụ thể của "Hoà giải hoà hợp" trong nước là :
    - tự do ứng cử bầu cử vào chính quyền các cấp từ trung ương cho đến địa phương ví dụ từ QH cho đến HĐND quận huyện
    - tự do ngôn luận, tự do báo chí
    - tự do lập hội, công đoàn, đảng
    - ...

    Cứ thực hiện nhanh chóng các điều trên là từ từ sẽ có "Hoà giải hoà hợp" trong nước

    SÀI GÒN HÀ LỘI ĐẠI ĐỒNG
    Tết này anh chẳng đòi quà chỉ mong lấy lại đất nhà mẹ cha
    Đứa nào bán rẻ Hoàng Sa lì xì cho bọn cộng Hoa công hàm
    Miền nam cưỡng chiếm gian tham Mậu Thân quyết thắng giang san vẹn toàn
    Chẳng nghe tin báo tức loan chống người công vụ thi hành phát sinh
    Tay sai trót đã nhúng sình công an thị chúng lập trình làm gương
    Đừng mong được chết trên giường giao thông mãi lộ khẩn trương bóp cò
    Mũ nồi thiếu khỏi đôi co tống ba khó thoát lệnh do tử thần
    Vào đồn cảnh sát hoá thân dây giày treo mạng từ trần “tự mo”
    Sông sâu sào vắn khó dò đưa cây ma trắc cân đo túi tiền
    Đầu tiên dân chủ quy tiên tiễn vong ám tiển giao liên biệt phòng
    Nạn dân thượng hắc mã phong gió hồng cán bộ chổng mông bắn bừa
    Trời còn lúc nắng lúc mưa người khi cầm súng say sưa ngắm nhầm
    Ra đường thiên hạ rút thăm không nhà thương cũng an nằm nghĩa trang
    Tội gì nước mắt bẽ bàng vì con xe mới bỏ hàng cũ khoe
    Cối xay ăn quẩn gà què hay ông công bộc bên hè cám bay
    Cùng đinh lội nước ăn mày quan to hành khất rủi may nước ngoài
    TÂM THANH

    Tác giả Thục Quyên viết:

    Tôi không bao giờ mất thì giờ suy nghĩ về vấn đề "hoà giải hoà hợp" giữa những nhóm người Việt Nam ở hải ngoại với đảng cộng sản Việt Nam vì đó là điều không bao giờ cần phải đặt ra, vì không cần thiết và vô bổ. Cả hai nhóm chỉ là những thiểu số

    .

    Hoàn toàn đồng ý với tác giả Thục Quyên. "Hoà giải hoà hợp" chỉ cần thiết là giữa ĐCSVN và những người dân không cộng sản trong nước. Nhưng ĐCSVN sẽ không bao giờ làm điều nầy trừ phi người dân trong nước mang được những con dao dí vào cổ ĐCSVN.