Phạm Văn Điệp - Phải cầu cứu Quốc tế khi Nhà nước Việt Nam không bảo vệ được quyền lợi người dân!

  • Bởi Khách
    22/12/2013
    10 phản hồi

    Phạm Văn Điệp

    Kính gửi Hội đồng Cao ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốc

    Địa chỉ: Bà Navanethem Pillay
    Office of the United Nations High Commissioner for Human Rights (OHCHR)
    Palais Wilson
    52 rue des Pâquis
    CH-1201 Geneva, Switzerland.
    +41 22 917 9220
    [email protected]

    Thưa quý bà,

    Tên tôi là Phạm văn Điệp.

    Quốc tịch Việt Nam, Hộ chiếu Việt Nam số N 1654563 cấp ngày 20.2.2013 có hạn đến 20.2.2018.

    Địa chỉ ở Nga: Russian Petrozavodsk Drevlanka 22/1-84

    Tôi sinh ra và lớn lên ở Việt Nam theo địa chỉ cố định ở Quảng Tiến, thị xã Sầm Sơn. Tỉnh Thanh Hóa. Tôi sang Liên Bang Nga tháng 12 năm 1992 học tập và làm việc ở Liên Bang Nga từ 12.1992 đến nay.

    Tôi đã về Việt Nam nhiều lần để thăm quê hương và người thân vào những năm 1997, 2000 , 2003, 2007, 2009, 2011 và 2013 (nhưng không được nhập cảnh vào Việt Nam tại sân bay Nội Bài Hà Nội 3 lần bay về Nội Bài Hà Nội dù đã dùng hết nỗ lực để thuyết phục)

    Tôi chỉ có 1 quốc tịch duy nhất là Việt Nam mà chưa 1 lần xin nhập quốc tịch nước khác. Nhà nước Việt Nam đến giờ phút viết đơn này chưa 1 lần nào ban ra một quyết định nào quy kết hành vi mà lâu nay tôi thường thể hiện: Đó là bày tỏ quan điểm và góp ý với lãnh đạo Nhà nước Việt Nam trước những vấn đề nhức nhối của xã hội Việt Nam cũng như góp ý, bàn luận về lĩnh vực dân chủ hóa đất nước, trong đó có bầu cử tự do và đa nguyên, đa đảng.

    Những lần về nước Việt Nam gần đây, tôi thường bị Công An mời làm việc, hoãn vô cớ xuất cảnh (năm 2007). Tôi đã làm đơn khiếu nại vớiBộ Công An và kiện đòi bồi thường ra tòaán Nhân dân Thành phố Hà Nội, nhưng Tòa án không trả lời và cũng không xét xử.

    Ngày 24.4.2013 Căn cứ theo điều 12, khoản 4 của Công ước về Quyền Chính tri và dân sự 1966 quy định: “ Không ai bị tước đoạt một cách tùy tiện quyền về nước của mình” tôi đã từ Moscow Russian về Việt Nam. Tại sân bay Nội Bài Việt Nam, Cơ quan Công An Việt Nam đã khôngcho tôi nhập cảnh với lý do vu cáo tôi ”vi phạm điều 8 Pháp lệnh Xuất nhập cảnh đối với người nước ngoài” để ghi “không hoan nghênh nhập cảnh vào Việt Nam”.

    Tôi không đồng ý với hành vi trên vì họ vô cớ, tùy tiện quy kết tôi vi phạm và Tôi không phải là người nước ngoài mà tôi là Công dân Việt Nam, khái niệm “không hoan nghênh” chỉ dành cho người, quan chức ngoại giao nước ngoài chứ không phải cho Công dân Việt Nam.

    Tôi đã viết Đơn khiếu nại cho Đại sứ quán Việt Nam ở Moscow Russian từ 29. 4.2013, nhưng quá thời hạn giải quyết và trả lời (tối đa 45 ngày) mà họ không giải quyết. Tôi đã ủy quyền cho người ở Việt Nam, kiện ra tòa án Nhân dân thành phố Hà Nội. Tòa án Hà Nội đã nhận đơn từ tháng 29.7.2013.

    Đến nay đã quá hạn thông báo thụ lý hay không thụ lý, nhưng họ vẫn không trả lời gì. Tôi bằng mọi nỗ lực để tuân thủ luật pháp và các quy định của Nhà nước Việt Nam, nhưng vẫn không được giải quyết. Ngày 20.11.2013 tôi đã gửi đơn (qua đường bưu điện thư bảo đảm và qua hộp thư điện tử [email protected]) cầu cứu đến Hội đồng Cao Uỷ Nhân Quyền Liên Hợp Quốc với đề nghị quan tâm, hỗ trợ để tôi được trở về Việt Nam.

    Đồng thời, tôi cũng gửi đơn cho Bộ Công An Việt Nam đề nghị Cơ quan có thẩm quyền ở Việt Nam thực hiện đúng chức năng của mình trong hệ thống Nhà nước Việt Nam tiến hành làm việc, đối thoại với tôi bằng việc tôi thông báo cho họ ngày giờ mà tôi sẽ đến sân bay Nội Bài Việt Nam (tức ngày 8.12.2013) với hy vọng Nhà nước Việt Nam sẽ không tái diễn hành vi xâm phạm quyền con người đã được tôi đòi hỏi bấy lâu nay.

    Ngày 8.12.2013, tôi đã từ Moscow Russian về Việt Nam. Tại sân bay Nội Bài, Công An tiếp tục không cho tôi nhập cảnh và họ cũng lập ra một Biên Bản tương tự như tháng 4.2013 đã lập ra. Họ đã mua vé máy bay để tôi rời Việt Nam sớm nhất bằng chuyến Hà Nội – FrankFurt (Liên Bang Đức). Tại sân bay FrankFurt, tôi thuyết phục các cơ quan chức năng không hợp tác với phía Nhà nước Việt Nam để đưa tồi sang Moscow Russian mà đưa tôi trở lại Hà Nội Việt Nam. Lời đề nghị của tôi đước phía cơ quan chức năng Liên Bang Đức đáp ứng.

    Ngày 10.12.2013, tôi từ FrankFurt về Việt Nam. Tại sân bay Nội Bài, Công An cương quyết không cho tôi làm thủ tục gì mà họ ép tôi phải ra máy bay để sang Moscow trong chuyến bay 10 giờ sáng ngày 10.12.2013 Hà Nội - Moscow.

    Như vậy, mọi nỗ lực, mọi nguyện cầu của tôi được trở về nước Việt Nam theo quy định của điều 12, khoản 4 của Công ước về Quyền Chính tri và dân sự 1966 không được bảo vệ và tôn trọng.

    Vậy tôi viết Đơn này với mong muốn Hội đồng cao ủy Nhân quyền Liên Hợp Quốc có tác động, nhắc nhở Nhà nước Việt Nam tôn trọng quyền con người, tôn trọng và thực hiện các điều đã ghi trong Công ước về Quyền chính trị và dân sự 1966, đặc biệt là tôn trọng điều 12, khoản 4 để chấm dứt ngay lập tức hành vi không cho Công dân Việt Nam nhập cảnh vào Việt Nam và hỗ trợ cho tôi được vào Việt Nam.

    Đặc biệt hơn nữa là giám sát và có những biện pháp thích hợp để ngăn chặn quan chức Nhà nước Việt Nam trù dập, làm hại những người Việt Nam chỉ vì những người này chỉ góp ý và bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa.

    Trân trọng

    Người viết đơn
    Phạm văn Điệp

    Tài liệu gửi kèm

    - Bản sao Biên Bản xử lý ngày 24.4.2013

    - Bản sao Biên Bản xử lý ngày 8.12.2013

    - Audio ghi lại việc tiến hành “Không hoan nghênh nhập cảnh” ngày 24.4.2013

    - Audio mô tả và ghi lại việc Công An Việt Nam giải quyết “Không hoan nghênh nhập cảnh Việt Nam” ngày 10.12.2013.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Bác này xa quê hương đất nước đã trên 20 năm nên báo chưa biết tình hình cụ thể ở nước nhà. Tòa án chỉ xử những vụ gì có lợi cho nhà nước thôi, còn những vụ việc gì có lợi cho công dân (như cái quyền bác nêu ra) thì tòa không xử đâu, không xử, không báo mà cứ ỉm đi là quyền của toà án, mà tòa án là hình ảnh cụ thể của Đảng về pháp luật đấy.
    Có thể kết luận khái quat: ở cái nhà nước CHXHCN VN này do bọn CS lãnh đạo đéo có luật, còn có biết bao người bị oan ức tầy trời, lớn hơn bác nhiều nhưng đành im lặng chịu đựng. Im lặng, chịu đựng...đến bao giờ? Bác còn may mắn hơn nhiều người là chưa bị xâm hại về tài sản và thân thể cũng như danh dự, nhưng đó cũng đủ để âm ỉ nuôi dưỡng sự oán hận chế độ CS, càng nung nấu thì sức bật càng lớn. Hy vọng đến một ngày nào đó (không xa) bác sẽ góp sức cùng toàn dân lật đổ chế độ độc tài độc trị bất nhân này.

    Thôi cứ yên tâm ở bên ấy làm cu ly hay mõ làng hoặc anh hùng bàn phím chửi chế độ cho sướng mồm chứ về việt nam không may nói năng không giữ mồm lại vô khám thì có làm cu ly cũng không còn cơ hội đâu

    NiMarxNiJesus viết:
    Cụm từ " bảo vệ được " làm mất ý nghĩa của chủ đề!

    Phạm Văn Điệp - Phải cầu cứu Quốc tế khi Nhà nước Việt Nam không bảo vệ được quyền lợi người dân!

    Nên thay bằng: Phạm Văn Điệp - Phải cầu cứu Quốc tế khi Nhà nước Việt Nam không tôn trọng quyền lợi người dân!

    Nhà nước bao gồm các cơ quan LẬP, HÀNH,TƯ pháp có chức năng đầy đủ để BẢO VỆ người dân . Nhà nước không bất động , không bảo vệ quyền lợi của người dân : Chia cách tình cảm của con người, đất nước và không phục hồi những mất mát, thiệt hại của người dân . Dùng từ Nhà nước không bảo vệ công dân đủ ý nghĩa hơn . Cần thiết coi như không có Nhà nước đang hiện hữu . "Không tôn trọng" chỉ là ý triu tượng , còn " Không bảo vệ" thì nói rõ sự phản dân , vô tích sự của " Nhà nước hiện hữu" và cần có 1 nhà nước khác , hoặc cần sự can thiệp của lực lượng khác.

    NiMarxNiJesus viết:
    Cụm từ " bảo vệ được " làm mất ý nghĩa của chủ đề!

    Phạm Văn Điệp - Phải cầu cứu Quốc tế khi Nhà nước Việt Nam không bảo vệ được quyền lợi người dân!

    Nên thay bằng: Phạm Văn Điệp - Phải cầu cứu Quốc tế khi Nhà nước Việt Nam không tôn trọng quyền lợi người dân!

    Nhà nước bao gồm các cơ quan LẬP, HÀNH,TƯ pháp có chức năng đầy đủ để BẢO VỆ người dân . Nhà nước không bất động , không bảo vệ quyền lợi của người dân : Chia cách tình cảm của con người, đất nước và không phục hồi những mất mát, thiệt hại của người dân . Dùng từ Nhà nước không bảo vệ công dân đủ ý nghĩa hơn . Cần thiết coi như không có Nhà nước đang hiện hữu . "Không tôn trọng" chỉ là ý triu tượng , còn " Không bảo vệ" thì nói rõ sự phản dân , vô tích sự của " Nhà nước hiện hữu" và cần có 1 nhà nước khác , hoặc cần sự can thiệp của lực lượng khác.

    Yay, nếu chính quyền VN xâm phạm đến quyền sống và được sống của người dân, dân VN cần cầu cứu tới quốc tế . Còn mình cứ để cho chính quyền xâm phạm đến quyền sống và quyền được sống .

    Cụm từ " bảo vệ được " làm mất ý nghĩa của chủ đề!

    Phạm Văn Điệp - Phải cầu cứu Quốc tế khi Nhà nước Việt Nam không bảo vệ được quyền lợi người dân!

    Nên thay bằng: Phạm Văn Điệp - Phải cầu cứu Quốc tế khi Nhà nước Việt Nam không tôn trọng quyền lợi người dân!

    Nguyễn Phú Trọng viết:
    Bác ở Nga thì bác có thể tìm cách kiện CHXHCN Việt nam, mà đại diện là toà Đại sứ Việt nam ở Mátxcơva, xem sao. Đó là một đề nghị cụ thể và tích cực mà bác có thể làm. Toà án tại Nga hay Âu châu chắc sẽ có một cái nhìn thông cảm hơn mấy tay đang cầm quyền tại CHXHCN Việt nam.

    Việc kiện như thế sẽ tạo ra một tiền lệ quốc tế, may ra để những kẻ đang cầm quyền tại CHXHCN Việt nam, cụ thể là bộ công an Việt nam, hiểu ra họ không thể tiếp tục làm khó dễ, abuse công dân Việt nam được.

    Bác không nên cứ tiếp tục động thái xin-cho, di sản của thời đóng cửa, bao cấp được.

    Tôi thấy đề nghị của bác Nguyễn Phú Trọng cũng có lý.
    Động thái xin-cho thì hơi bị động

    Tòa án Tây Ban Nha có thẩm quyền quốc tế về các tội hình sự criminal mà thôi

    http://en.wikipedia.org/wiki/Universal_jurisdiction

    http://sr.wikipedia.org/wiki/%D0%A3%D0%BD%D0%B8%D0%B2%D0%B5%D1%80%D0%B7%D0%B0%D0%BB%D0%BD%D0%B0_%D1%98%D1%83%D1%80%D0%B8%D1%81%D0%B4%D0%B8%D0%BA%D1%86%D0%B8%D1%98%D0%B0

    Universal jurisdiction or universality principle allows states or international organizations to claim criminal jurisdiction over an accused person regardless of where the alleged crime was committed, and regardless of the accused's nationality, country of residence, or any other relation with the prosecuting entity. Crimes prosecuted under universal jurisdiction are considered crimes against all, too serious to tolerate jurisdictional arbitrage.

    Bác ở Nga thì bác có thể tìm cách kiện CHXHCN Việt nam, mà đại diện là toà Đại sứ Việt nam ở Mátxcơva, xem sao. Đó là một đề nghị cụ thể và tích cực mà bác có thể làm. Toà án tại Nga hay Âu châu chắc sẽ có một cái nhìn thông cảm hơn mấy tay đang cầm quyền tại CHXHCN Việt nam.

    Việc kiện như thế sẽ tạo ra một tiền lệ quốc tế, may ra để những kẻ đang cầm quyền tại CHXHCN Việt nam, cụ thể là bộ công an Việt nam, hiểu ra họ không thể tiếp tục làm khó dễ, abuse công dân Việt nam được.

    Bác không nên cứ tiếp tục động thái xin-cho, di sản của thời đóng cửa, bao cấp được.

    Trích dẫn:
    Đặc biệt hơn nữa là giám sát và có những biện pháp thích hợp để ngăn chặn quan chức Nhà nước Việt Nam trù dập, làm hại những người Việt Nam chỉ vì những người này chỉ góp ý và bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa.

    Tôi và có lẽ rất nhiều bà con mong lời yêu cầu này của bác Phạm Văn Điệp nhanh chóng trở thành hiện thực

    Trước hết là giám sát. Ở tại VN có những tổ chức NGO nào và của Hội đồng Cao ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốc hoạt động tích cực trong việc giám sát. Các kênh nào cung cấp tin tức một cách hữu hiệu cho các tổ chức quốc tế ?

    Khi tôi đọc bài kêu gọi chuyển dịch của bác Admin và bản dịch của bác Ngự, về việc cưỡng bách di dời dân, check trên internet chủ yếu thấy nói về Campuchia. Điều này cho thấy các tin tức về vi phạm quyền con người của các quan chức VN chưa được tổng hợp và hệ thống hóa để đến tay Hội đồng Cao ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốc