Nguyễn Văn Thạnh - Bản tường trình số 4

  • Bởi Admin
    21/12/2013
    6 phản hồi

    Nguyễn Văn Thạnh

    Tôi có hỏi vợ, vì sao em lại đồng ý nhận số hàng trên mà không làm như anh dặn (tôi có dặn trước và có nhắn tin là bằng bất cứ giá nào cũng không nhận số hàng trên)? Vợ tôi bảo khi tài xế vô làm việc với trường, em cũng nói “đó là hàng hóa của chồng tôi, tôi không có liên quan, anh đi tìm ảnh để làm việc”, “nhưng anh tài xế ban đầu cứ dọa nạt sẽ đồ đổ trước trường, em sợ phiền phức nên ra nói chuyện với anh đó”.

    Sau khi ra ngoài nói chuyện với tài xế, theo lời kể của vợ tôi, ban đầu anh tài xế năn nỉ, sau đó anh ép vợ tôi ngồi lên cabin xe rồi đưa xe vô đồn công an như tôi kể lần trước.

    Tại đây, chỉ có vợ tôi mới được vô làm việc, trong khi có rất nhiều người gồm: chủ xe, chủ nhà, nhiều người mặc áo công an, có người thường phục quay phim. Sau một thời gian dài thuyết phục, vợ tôi đồng ý nhận hàng. Vợ tôi nói nhận hàng vì hai lý do: 1 thấy tài xế van xin rất tội nghiệp, 3 công an, tài xế bảo đảm là trên xe không có hàng phạm pháp, họ cam kết (bằng miệng, vợ tôi nói là có ghi âm) sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm.

    Vợ tôi nghĩ rằng, lý do tôi không nhận hàng là vì sợ trong xe có hàng phạm pháp (thiệt là phụ nữ, suy nghĩ rất đơn giản-tôi sẽ có bài viết vì sao tôi kiên quyết không nhận lại số hàng trên-nhiều người cho rằng tôi là người cố tình làm rắc rối, làm to chuyện- mong quý bạn theo dõi).

    Sáng 20.12.2013, vì muốn đi lên đồn công an làm việc cùng tôi (vì vợ tôi nhận ra vấn đề sau khi tôi giảng giải, cô ấy cảm thấy có lỗi, và cũng vì lo lắng cho tôi) nên vợ tôi lên trường xin phép hiệu trưởng nghỉ một ngày. Tôi chở vợ lên, ngồi đợi ngoài cổng. Rất lâu không thấy vợ ra, tôi gọi điện vô thì được vợ cho biết có hai người mặc sắc phục công an, đang cùng làm việc ở phòng hiệu trưởng. Tôi đợi thêm, lát sau vợ tôi cho biết là hai người công an đó có đề nghị lên xe họ đi làm việc. Tôi hơi lo lắng, nhưng nói với vợ là em không việc gì phải đi, muốn đi đâu phải có giấy mời, giấy hẹn, hay lệnh. Tôi xin phép bảo vệ vô trường, nói là lên gặp hiệu trưởng, đi nửa đường thì bị người ta ngăn lại, yêu cầu đi ra khỏi trường, tôi ra ngoài đợi. Tôi nói vợ "em xin phép lãnh đạo đi ra đưa giấy mời cho anh để anh đi làm việc kẻo muộn" (vì khi vào xin phép, hiệu trưởng hỏi lý do và yêu cầu mang giấy mời này vào cho ông) nhưng vợ tôi nói chưa ra được. Lát sau vợ tôi ra với hai giấy mời: 1 cho tôi (cái đưa hôm qua) và một cái mới đưa cho vợ. Tôi thì được yêu cầu đến 18 Lý Tự Trọng, vợ thì được yêu cầu đến 80 Lê Lợi để làm việc (thời gian cùng 8h30 sáng đó luôn). Chúng tôi hơi lo lắng nhưng nghĩ mình chẳng làm gì phạm tội và việc mình được cộng đồng theo dõi nên vững tâm. Tôi post hai giấy mời trên lên face và thông báo cho cộng đồng biết.

    Sau khi đến 18 Lý Tự Trọng, tôi đi vất vưởng tìm người làm việc vì cơ quan không có trực ban, không có hướng dẫn, tôi gặp một vị mặc cảnh phục, anh này hỏi tôi lý do đến đây, tôi trình ra giấy mời. Ông bảo để ông gọi điện cho anh Thắng (người có tên trong giấy mời tôi), lát sau có một nhân viên công lực đến đưa tôi sang 80 Lê Lợi, lên tầng 2. Người làm việc với tôi là Thượng tá Mai Chiến Thắng. Ông ta đưa tôi giấy thông báo là đã nhận đơn tôi trình báo vụ việc ngày 13.12.2013 (tôi trình báo việc bị người lạ đánh, cướp đồ trước đồn công an phường Hòa Minh ngày 10.12.2013). Ông ấy nói là cơ quan công an TP Đà Nẵng có nhận được đơn trình báo của tôi, sau khi xem xét thì trả đơn về công an quận Liên Chiểu, nơi có thẩm quyền giải quyết và mời tôi lên để đưa thông báo này. Ông ta đề nghị tôi đợi cơ quan công an quận Liên Chiểu trả lời hoặc liên hệ đó để làm việc. Ông ta nói rằng đây là qui định của ngành và làm việc phải có thức bậc. Tôi nói là đồng ý cách làm việc có trật tự nhưng vì vụ việc tôi là nghiêm trọng nên tôi trình báo vượt cấp. Lý do là trong tôi mất niềm tin ở các cấp dưới, e sợ việc bị bao che và ỉm luôn.
    Dùng biết là đúng nhưng tôi bắt đầu thấy nản vì tôi biết các vòng luẩn quẩn của quả bóng trách nhiệm ở nước ta. Theo nó có khi tôi chết đuối trước khi thấy bình minh. Sau khi ký nhận đơn, ông ta hỏi tôi có điều gì nói thêm không? Tôi nói “một công dân như tôi rất nhỏ bé nhưng tính mạng và tài sản tôi không phải chuyện nhỏ. Tôi không chỉ là tôi mà là hàng triệu công dân. Với trách nhiệm của mình, tôi mong muốn ông điều tra làm rõ để bảo đảm an toàn tính mạng, trật tự cho xã hội. Nếu tôi có chuyện gì thì không chỉ tôi thiệt hại mà các anh cũng sẽ rất mệt mỏi". Ông ta nói “với chức năng được giao phó, chúng tôi sẽ điều tra làm rõ”. Chúng tôi làm việc nhanh gọn, tầm 20-30 phút. Sau đó tôi ra về.

    Tôi ngồi quán café gần đó, cập nhật tin tức và đợi vợ. Tầm 11h kém vợ tôi ra. Tôi hỏi chuyện thì vợ nói là làm việc thoải mái, không có gì đe dọa. Cùng làm việc với vợ tôi còn có hai cán bộ của trường cử sang. Nội dung làm việc là xoay quanh số sách vở được tạm giữ trong việc soát xe hàng của tôi. Họ hỏi vợ tôi đó có phải là sách của tôi không? Vợ tôi trả lời "không thể xác định được, chỉ biết là, “đây không phải là sách của tôi, nếu muốn xác minh sách của anh Thạnh thì mời ảnh làm việc".

    Ngoài làm việc, trao đổi về vấn đề hàng hóa bị tạm giữ, họ còn “giáo huấn” cho vợ tôi vài điều về tôi: đại loại như tôi đang đi sai đường, liên lạc với kẻ xấu, đang bị lợi dụng,….

    Trong thời gian ngồi đợi vợ, tôi nhận được tin báo của người nhà: má tôi vì quá lo lắng cho tôi (liên tục nhận tin tôi bị đánh, xe hàng bị bắt,...) nên bị suy kiệt, tụt huyết áp, phải nhập viện. (dù tôi có gọi điện nói rõ tình hình, giải thích lý do nhưng không ăn thua).

    Đây là thông tin làm tôi vô cùng đau đớn, buồn khổ. Tôi có ý định khi việc ở đây ổn sẽ về thăm nhà.

    Tôi biết rằng khi đã lên tiếng để đóng góp chút gì đó cho xã hội thì sẽ nhận lại những chuyện như thế này. (Những bài tôi viết lên tiếng ở đây http://danluan.org/tu-khoa/nguyen-van-thanh)

    Những người đi trước đã cho tôi bài học nhãn tiền như vậy. Biết vậy nhưng tôi vẫn không thể "câm nín". Tôi có phải là đứa con bất hiếu, người không yêu thương gia đình? là một con thiêu thân trong mù quáng để thiệt thân, gia đình, vợ con, bố mẹ khốn đốn?.....

    Tôi xin nói thêm việc tôi đi gửi đơn trình báo:

    Dù biết rằng đó là đâu, nhưng vì muốn là một công dân chấp pháp nghiêm minh, đúng thủ tục pháp luật, và cũng muốn cho thiên hạ thấy được cái nền hành pháp VN nó thế nào nên cứ mỗi khi sự việc xảy ra, tôi phải đi gửi đơn (Tôi sẽ có bài viết để các bạn biết lý do vì sao tôi làm cái việc mà nhiều người cho là vô ích, công cốc như vậy, mong các bạn theo dõi). Hôm vụ việc tôi bị tung cửa phòng đòi kiểm tra hành chính và có người đánh tôi (tối 18.12.2013 tại phòng trọ em trai tôi). Khi tôi hô lên tôi bị đánh, yêu cầu nhân viên công lực bắt người đánh tôi, lập biên bản thì anh ta trả lời là "anh phải làm đơn trình báo chúng tôi mới làm được". Tôi thấy cái trình dùng người khác để đánh tôi và yêu cầu tôi làm đúng thủ tục pháp luật nó rất trơ trẽn và xảo trá. Tôi nói "việc xảy ra tại đây, trước mắt các anh mà còn đòi tôi làm đơn trình báo gì nữa?" Anh ta không chịu, yêu cầu tôi làm đơn trình báo, gửi cơ quan chức năng. Tôi chỉ còn biết "chưng hửng" khi nghe anh ta nói vậy.

    Biết rằng, có thể là một việc vô ích khi đi gửi đơn nhưng để có thể đi đến cùng trong cái trò gian manh này, chiều hôm đó (20.12.2013), sau khi mọi việc ổn, tôi soạn đơn và đi trình báo cho cơ quan công an Quận Liên Chiểu lúc 17h kém 5. Tiếp tôi là một người mặc thường phục, cũng như nhiều lần gửi đơn khác (ở các cơ quan khác), lần này tôi cũng không có một biên nhận nào. Chỉ có cách duy nhất là tôi phải trao trọn niệm tin vào họ. (Tôi sẽ có bài "trao trọn niềm tin khắp nơi nơi"). Nhân đây tôi xin nói thêm: trong các lần gửi đơn trước, các nơi nhận không ai chịu đưa cho tôi biên nhận, chỉ có duy nhất hai nơi là 1. Mặt trận tổ quốc Tp Đà Nẵng (có biên nhận, đóng dấu đỏ hẳn hoi), 2 Chi cục quản lý thị trường Đà Nẵng (nhân viên photo đơn tôi rồi ký nhận). Tôi nghĩ rằng đây là hai tờ biên nhận rất quý, định lưu giữ, chụp ảnh để làm tư liệu. Tôi để trong cặp rất cẩn thận nhưng khi kiểm tra lại thì bị mất, thời gian mất có thể là lúc tôi đi xuống chỗ vợ làm việc ở CA phường Khuê Mỹ (tối 19.12.2013, khi đi tôi nhớ đã khóa phòng ở nhà nghỉ đường hoàng, chỉ mất các giấy tờ đó thôi, tài sản không mất gì, máy tính tôi có cài pass, không biết kẻ gian có xâm nhập hay không?). Một sự mất đồ rất khó hiểu.

    Lại nói về việc chuyển nhà của tôi:

    Sau khi thuê xe để sang hàng vào tối (19.12.2013), vì quá tối nên không thể bốc hàng vào nhà mới, vợ tôi và bạn bè có yêu cầu chủ xe cho xe về kho, sáng hôm sau giao hàng.

    Sáng hôm sau (20.12.2013), trong khi vợ chồng tôi đi lên cơ quan công an làm việc theo giấy mời thì ở nhà hai người bạn giúp tôi chuyển đồ vào nhà. Đến gần trưa thì bạn tôi thông báo là đã làm xong, cửa nhà đã khóa an toàn, trong quá trình làm việc thấy có người lạ theo dõi, có một người sắc phục công an đến nhìn. Sau đó người này tìm đến nhà chủ nhà (chủ nhà ở nhà riêng, gần nhà cho tôi thuê), tôi biết có thể có rắc rối. Quả đúng như vậy, trưa đó, tầm 12h, anh chủ nhà gọi điện cho tôi, yêu cầu tôi đến nói chuyện. Tôi xin hẹn 14h30.

    Đúng giờ đó tôi đến nhà anh, anh đi làm việc, chỉ có chị chủ nhà đón tiếp tôi. Sau một hồi nói nhiều điều quanh co, chị nói "chị không cho thuê nhà được nữa vì con gái về, cần nhà ở". Nghe đến đây tôi thấy quá oải, chán nản. Tôi có nói sơ qua tôi là ai, làm gì, hiện bị như thế nào cho chị biết, chị lắng nghe, có vẻ thông cảm cho tôi nhưng chị nói tôi thông cảm, chị cần lấy lại nhà.

    Tối hôm đó (tầm 7h), anh chủ nhà (gọi là anh nhưng cũng tầm 50-60 tuổi) gọi cho tôi nói là có công an phường họ sẽ đi kiểm tra, nếu tôi đến ở sẽ bị phạt. Sau khi nói vậy, anh nói thêm một số bức xúc, trong đó anh nói công dân Việt Nam có quyền cư trú, không thể ép họ được. Sau cùng anh nói tôi nếu không có nhà thì cứ đến ở, họ có kiểm tra thì anh chấp nhận nộp phạt.

    Vợ chồng tôi không đến đó ở vì không muốn tạo thêm rắc rối cho mình và cho chủ nhà, tôi quyết định ở thêm khách sạn đã thuê một ngày nữa.

    Làm xong lúc 9h9’, ngày 21/12/2013

    Bản tường trình được làm theo tinh thần trung thực nhất, điều gì nhớ chính xác mới được nói ra.

    Nguyễn Văn Thạnh
    ĐT: 0984.973.376

    P.s: Bản tường trình này và một số hình ảnh được cập nhật lên đây:
    http://www.danquyen.org/2013/12/cau-chuyen-chuyen-nha-cua-toi-5.html
    (Còn nữa)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Btw, ngay cả nút chặn để bắt người uống rượu lái xe cũng có biển báo trước đó cả dặm, chứ không phải dựng trạm tuỳ hứng. Còn chuyện cảnh sát bắt người say rượu lái xe lạng quang trên đường lại là chuyện khác.

    Có trạm thông báo trước đó cả dặm thì còn chặn bắt được ai nữa, tội phạm tẩu tán hết rồi còn đâu?

    Vụ anh Thạnh, nên nhớ tên hai ông này

    Ông Trần Thọ (SN 1956, quê quán xã Hoà Khương, huyện Hoà Vang, thành phố Đà Nẵng), trình độ thạc sĩ Chính trị. Ông Thọ từng giữ chức vụ Phó Bí thư Thường trực Huyện ủy Hòa Vang; Tỉnh ủy viên, Bí thư Ban cán sự Đảng, Trưởng Ban Tổ chức Chính quyền tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng; Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng; Phó Bí thư Thường trực phụ trách Thành ủy Đà Nẵng; Chủ tịch HĐND thành phố Đà Nẵng cho đến nay.

    Thiếu tướng Nguyễn Văn Sơn, Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Bí thư Đảng ủy, Giám đốc Công an TP Đà Nẵng.

    emCacBac viết:
    Xin đừng hiểu lầm bác NiNi muốn bưng bô.
    NiNi đầu đội trời, chân đạp ... mà.
    Nini chỉ muốn chứng minh ta đây giỏi nuật thôi.
    Tại sao 1 người cứ phải cố chứng minh ta giỏi ?

    Đố Các Bác đấy :)

    Người ta cố nâng bi giỏi chứ không phải cố chứng minh giỏi luật, vì càng cố chứng minh giỏi luật càng lộ ra cái kém về luật của họ.

    Nói thêm về việc khám xét hàng hoá các xe tải (hạng nặng) ở Mỹ. Đúng là ở Mỹ có các nút chận để các xe tải chạy trên đường trường (freeway, highway) phải dừng vào đó để nhân viên kiểm soát (thuế, giao thông, nông nghiệp, hàng hoá v.v... ?) cân đo gì đấy, và cũng luôn luôn có cảnh sát túc trực ở đấy để bảo đảm mọi việc xảy ra đúng luật.

    Tôi chưa phải dừng vào đấy bao giờ (vì chưa bao giờ lái xe tải) nên không biết là có chuyện khám hàng trong xe hay không, bởi vì khám hàng từng xe thì không có đủ người để làm, nó còn gây ra cảnh kẹt xe vì xe tải chạy rất đông trên freeway. Chắc cũng có chuyện khám hàng trên xe nếu cảnh sát tin là xe chở hàng không đúng luật. Nhưng có điều là những trạm này cố định, có biển báo trước đó cả mấy dặm, chứ không tuỳ hứng cảnh sát muốn dừng ai ở đâu thì dừng. Nếu cảnh sát có dựng trạm đột xuất ở đâu đó trên highway thì họ cũng có biển báo trước đó mấy dặm, và vẫn phải bảo đảm an toàn giao thông trong khi chặn xét. Lại nữa, họ chặn tất cả các loại xe tải chứ không nhắm riêng một ai nên không có gì đáng phàn nàn.

    Xe ô tô (không phải xe tải) chạy qua các trạm kiểm soát (cố định) giữa biên giới các tiểu bang, nhất là tiểu bang Cali nổi tiếng gắt gao về bắt các loại trái cây có hại cho nông nghiệp địa phương, thì cũng bị kiểm soát dựa theo lời khai của người lái xe. Nếu khai không có mang trái cây gì về Cali thì thường họ sẽ cho đi luôn, nếu khai có thì sẽ bị yêu cầu vứt hết đi hoặc để lại ở biên giới, không cho mang vào. Còn nếu khai gian thì họ bắt tấp xe vào trạm và họ khám xét xe (luôn luôn có cảnh sát túc trực). Làm sao họ biết gian hay không? Dễ lắm! Họ nhìn vào xe và thấy trái cây trong đó hoặc là trong xe nồng nực mùi trái cây chín là họ biết khai gian (có mà nói không có). Cũng có nhiều khi khai gian mà lọt vì được gói kín quá và trái cây chưa chín mùi.

    Btw, ngay cả nút chặn để bắt người uống rượu lái xe cũng có biển báo trước đó cả dặm, chứ không phải dựng trạm tuỳ hứng. Còn chuyện cảnh sát bắt người say rượu lái xe lạng quang trên đường lại là chuyện khác.

    Vì vậy, chắc chắn không có chuyện "nhân viên quản lý thị trường" ở Mỹ, đi cùng với cảnh sát Mỹ muốn chận ai bất cứ ở đâu để khám xét xe của người lái.

    Xin đừng hiểu lầm bác NiNi muốn bưng bô.
    NiNi đầu đội trời, chân đạp ... mà.
    Nini chỉ muốn chứng minh ta đây giỏi nuật thôi.
    Tại sao 1 người cứ phải cố chứng minh ta giỏi ?

    Đố Các Bác đấy :)

    Anh Thạnh viết:

    Trích dẫn:

    Nội dung làm việc là xoay quanh số sách vở được tạm giữ trong việc soát xe hàng của tôi. Họ hỏi vợ tôi đó có phải là sách của tôi không? Vợ tôi trả lời "không thể xác định được, chỉ biết là, “đây không phải là sách của tôi, nếu muốn xác minh sách của anh Thạnh thì mời ảnh làm việc.

    Tôi đang chờ anh NiNi giải thích hoặc biện minh làm sao khi "chuyên viên quản lý thị trường được quyền khám xe vi nghi ngờ có hàng phạm pháp", thì bây giờ lại lòi ra việc tạm giữ sách vở của anh Thạnh. Phải chăng sách vở là hàng hoá?

    Tôi biết anh NiNi hết dám ba hoa so sánh luật ở Canada với luật ở VN và cho rằng VN làm đúng nữa rồi, nên ở topic kia chỉ còn nói CA VN làm đúng luật VN nữa mà thôi. Vậy thì anh NiNi cho tôi hỏi: luật của VN cho phép nhân viên quản lý thị trường tịch thu sách vở của người ta rồi giao cho công an hở?

    Tôi đề nghị anh Thạnh hãy thu thập tất cả chứng cớ (ngày giờ, tên tuổi, văn bản, hình ảnh, phim ảnh …) côn an VN đã và đang sách nhiễu anh, không cho anh tìm nơi nương thân, mưu cầu hạnh phúc , rồi hãy chạy vào bất cứ toà lãnh sự hoặc toà đại sứ các nước ngoại quốc biết tôn trọng nhân quyền mà xin tạm trú, để xem bọn côn an còn giở trò như thế nào nữa. Tôi nói rõ là tạm trú chứ không phải tị nạn.

    Btw, tôi đã viết đề nghị này ở topic kia cách đây hai hôm nhưng không được hiển thị. Không biết có phải vì "cực đoan" quá hay không?

    Một chế độ khốn nạn

    Tôi là dân Đà nẵng đây ! Tôi thấy đau khổ cho quê hương mình đang bị 1 lũ độc ác cai trị . Người dân vẫn còn sợ , các chủ nhà mà vợ chồng em Thạnh đi thuê họ từ chối cũng vì sợ . Đâu rồi người dân Đà nẵng có nghĩa cử hào hiệp ? Vợ Thạnh cũng là cô giáo của trường PTTH Ngô Quyền. Thương cho vợ chồng 2 em quá. Có còn ai tử tế nữa không ? Hay 1 triêu người của thành phố này ngủ quên hết cả rồi ?