TS Phạm Chí Dũng: Đảng làm sao có thể “hạ cánh mềm”?

  • Bởi Admin
    18/12/2013
    18 phản hồi

    Phạm Chí Dũng


    Tiến sĩ Phạm Chí Dũng

    Đôi lời: Sáng nay 18/12/2013, một cuộc « đấu tố » đã diễn ra đối với Tiến sĩ Phạm Chí Dũng – người đã viết Tâm thư từ bỏ đảng, tại Viện Nghiên cứu Phát triển Thành phố Hồ Chí Minh, nơi anh làm việc. Trước đó, Đảng ủy Viện và Đảng ủy cấp trên đã cố gắng vận động anh rút đơn « ở lại trong đảng để đấu tranh » nhưng không thành công, nên đã chỉ thị cho các đảng viên « đấu tố » anh. Tuy nhiên có đến 60% đảng viên không đồng ý khai trừ đảng TS Phạm Chí Dũng !

    Xin phép được giới thiệu đến bạn đọc bài viết của Tiến sĩ Phạm Chí Dũng về sự kiện này:

    Cuộc họp kiểm điểm tôi xảy đến vào buổi sáng ngày 18/12/2013, hai tuần sau khi tôi viết Tâm thư từ bỏ đảng và đơn xin ra đảng, được đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển - một cơ quan trực thuộc Ủy ban Nhân dân TP.HCM nhưng chịu sự lãnh đạo của Đảng ủy khối dân chính đảng - triệu tập như một hội nghị bất thường.

    Vào buổi sáng này, thời tiết Sài Gòn lại se lạnh bất thường không kém và là một trong những ngày đẹp nhất trong năm để kỷ niệm Chúa Giêsu ra đời. Không biết có phải vì cảm hứng đột ngột đó hay không mà ông Phan Xuân Biên, nguyên trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, một đảng viên cao cấp cùng sinh hoạt trong đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển, đã mở đầu cuộc “đấu tố” tôi bằng đánh giá cho rằng bức tâm tư từ bỏ đảng mà tôi đã “phát tán” lên mạng Internet và báo đài phương Tây là “lăng nhăng lít nhít”. Tất nhiên, ngay sau đó tôi đã phải đề nghị vị đảng viên có bình phẩm bất thường đó càng cần phát biểu có văn hóa hơn, nhất là khi không còn giữ chức trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy, đúng với mặt bằng văn hóa tối thiểu về góp ý và dân chủ cơ sở trong đảng.

    Một chi tiết đáng chú ý liên quan đến văn hóa phản biện trong đảng là chi bộ nơi tôi sinh hoạt đã nêu ra một “gợi ý” để tôi làm bản kiểm điểm, là hành động tán phát tâm thư từ bỏ đảng và đơn xin ra đảng của tôi đã vi phạm điều lệ đảng và quyết định số 47 của trung ương về 19 điều đảng viên không được làm. Trong đó có những nội dung “Nói, làm trái hoặc không thực hiện cương lĩnh chính trị, điều lệ đảng, nghị quyết, chỉ thị, quy định, quyết định, kết luận của đảng”, và “…tuyên truyền, tán phát thông tin, tài liệu dưới mọi hình thức để truyền bá những quan điểm trái với đường lối của đảng, pháp luật của nhà nước”.

    Sự hiện diện không tránh khỏi của hai cơ quan Đảng ủy khối dân chính đảng và Ủy ban Kiểm tra Thành ủy trong cuộc họp này cũng như cuộc họp trước đó với tôi đã không thể tránh cho tôi cảm giác về một sự hiện diện khác, tuy không lộ diện, của Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, đối với toàn bộ chỉ đạo về quy trình tổ chức kiểm điểm và có thể khai trừ đảng với tôi.

    Khuynh hướng và kỹ thuật tổ chức kiểm điểm đối với tôi cũng khiến tôi nhớ lại trường hợp của đại tá, nhà văn quân đội Phạm Đình Trọng. Vào năm 2009, ông Phạm Đình Trọng làm đơn xin ra khỏi đảng. Tuy nhiên người ta đã tổ chức “đấu tố” ông ở địa phương, để 5 tháng sau ông phải nhận quyết định khai trừ đảng. Mục đích của giới cấp ủy là người bỏ đảng phải bị mất danh dự và răn đe các đảng viên khác không được bỏ đảng theo.

    Có nghĩa là mặc dù theo điều lệ đảng thì việc xin vào đảng và xin ra đảng là hoàn toàn bình thường, nhiều cấp ủy đảng vẫn sẵn sàng coi hành động ra đảng là bất thường. Họ sẵn sàng quy chụp về thái độ chính trị, kể cả thái độ và hành vi “chống đảng”, và thay vì cho người xin ra đảng “hạ cánh mềm”, họ bắt buộc những người này phải “hạ cánh cứng”.

    Tôi tự hỏi với lối tư duy và hành xử vẫn quá nặng về độc đoán và áp đặt như thế, liệu đảng có thể “hạ cánh mềm” trước sự phẫn nộ rất có thể xảy ra của dân chúng trong 4 hay 5 năm tới?

    Cũng như với ông Phạm Đình Trọng, tổ chức đảng Viện Nghiên cứu Phát triển tìm cách thuyết phục tôi “tiếp tục ở trong đảng để có đấu tranh với các hiện tượng tiêu cực”, hoặc nhắc lại “lời thề” của tôi khi xin vào đảng. Nhưng khi nhận ra quyết định ra đảng của tôi là không thể thay đổi, một số ý kiến khác đã cho rằng tôi phủ nhận tất cả thành tựu của Đảng Cộng sản Việt Nam và ít nhất tôi đã vi phạm điều lệ đảng khi tán phát đơn xin ra đảng lên mạng Internet.

    Còn với tôi, đã đến lúc phải bày tỏ quan điểm tách bạch và kiên quyết hơn đối với thái độ quy chụp chính trị của các cơ quan đảng tại Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi đã thề trung thành với Đảng khi xin vào, nhưng lời thề đó chỉ còn giá trị một khi Đảng vẫn còn trung thành với những người đã sinh ra đảng và đóng thuế cho giới quan chức đảng sinh nhai và ngự trị trên cái ghế dán nhãn “lãnh đạo toàn diện”. Chứ không phải như hình ảnh hiện thân đầy rẫy và tàn bạo của các nhóm lợi ích trong đảng như ngày nay, với một bản Hiến pháp 2013 phản bác lại mọi phản biện của đại đa số nhân dân. Và vì thế, lời thề duy nhất còn lại với một người từng là sĩ quan quân đội và bảo vệ an ninh như tôi chỉ là “trung với nước, hiếu với dân”.

    Cũng vì thế, trong bản giải trình tôi đã nêu rõ: “Trong trường hợp Thành ủy, Đảng ủy khối Dân chính đảng, Ủy ban Kiểm tra Thành ủy và Đảng ủy Viện Nghiên cứu Phát triển vẫn bảo lưu quan điểm cho rằng tôi vi phạm điều lệ đảng, tôi buộc lòng phải bảo lưu quyền công dân được khiếu nại tới các cấp thẩm quyền và quyền thông tin trên các phương tiện thông tin đại chúng trong nước và quốc tế”.

    Thâm tâm tôi không hề ngạc nhiên về những động thái mà tổ chức đảng đã áp đặt có chủ ý đối với tôi, bởi đơn giản là tôi không sai trong toàn bộ các bài viết và phát ngôn về cái thực trạng khó có lối thoát của Đảng Cộng sản hiện nay. Nếu Đảng không tự thay đổi bằng cách tự làm sạch mình và ngó ngàng tới dân chúng, người nghèo nhiều hơn, không chấp nhận những tiếng nói và chính kiến đa chiều, trái chiều, Đảng sẽ bị chính dân chúng phủ nhận và thay đổi trong không bao lâu nữa.

    Tâm tư này không chỉ là của tôi, mà còn thuộc về tâm tưởng của rất nhiều đảng viên khác - những người đương chức trong khu vực nhà nước, lực lượng vũ trang và giới đảng viên hưu trí.

    Có lẽ vì tính phổ biến của tâm tư ấy mà đã phát sinh một chi tiết đáng lưu tâm không kém trong cuộc họp kỷ luật tôi: chỉ có khoảng 40% đảng viên có mặt bỏ phiếu khai trừ đảng (10/24 người), trong khi khoảng 60% còn lại bỏ phiếu mức độ khiển trách, cảnh cáo đảng và không bỏ phiếu. Trong khi trước cuộc họp xét kỷ luật này, một số người quen của tôi nhận định rằng với bức tâm thư từ bỏ đảng được “tán phát” lên mạng của tôi, đó là một “tội” rất nặng trong con mắt của Đảng và chắc chắn đảng ủy, chi bộ nơi tôi sinh hoạt sẽ phải chịu sức ép rất lớn để có được 100% hoặc gần như thế phiếu khai trừ đảng tôi.

    60% không đồng ý khai trừ đảng có lẽ cũng là một tỉ lệ xã hội học đảng viên đáng quan tâm trong hiện tình tư tưởng ngổn ngang của đảng viên hiện thời. Tỉ lệ này cho thấy những đánh giá gần đây về khả năng có đến 60-80% đảng viên ở vào thế “trung lập” hoặc có nhận thức và hành động tiến bộ là có cơ sở. Tỉ lệ này lại hoàn toàn trái ngược với một tỉ lệ khác - khoảng 20% số đảng viên bị gắn bó quá hữu cơ bởi các quyền lợi và chức vụ, hoặc là những người theo quan điểm “còn đảng còn mình” như một triết lý dân gian đương đại.

    Tôi cũng tự hỏi là với tỉ lệ mang tính “cách mạng” đang trở thành một xu thế không thể đảo ngược ngay trong nội bộ đảng như thế, một hệ quả mà hoàn toàn có thể dẫn đến một làn sóng thoái đảng và bỏ đảng công khai trong những năm tới, Đảng sẽ làm sao có thể “hạ cánh mềm” nếu họ không tự thay đổi, và hơn nữa phải “thay máu” một cách ghê gớm. Mà thời gian để tự đổi thay lại không còn nhiều, chỉ có thể được tính theo năm…

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    18 phản hồi

    Một khi đã muốn ly khai hay từ bỏ đảng, thì giữa hai cách "ông cóc thèm chơi với chúng mày" hay "chúng ông tống cổ mày ra" không có gì khác biệt cho mấy về thực chất và hậu quả là đường ai nấy đi, ngoại trừ về mặt thể diện là "để xem thằng nào bỏ thằng nào".

    Mà thật ra nếu đã nghĩ rằng cái tổ chức đảng chỉ là đám mọt dân sâu nước thì cứ việc công khai tuyên bố giữa quần chúng là tôi đã từ bỏ cái đảng ma mãnh đó và công khai xé cái thẻ đảng rồi vứt vào thùng rác, việc gì phải xin với xỏ một khi không còn sự kính phục hay tin tưởng vào cái đảng chết tiệt đó nữa ?

    TM1111 viết:
    Mỗi đảng có quyền tổ chức phương thức sinh hoạt riêng của mình. Tuy nhiên khi một đảng viên chán ngán làm đơn xin ra Đảng mà không tôn trọng ý nguyện của người đảng viên, không chịu duyệt đơn cho ra, lại họp chi bộ để đề nghị khai trừ thì rõ ràng không phải kỷ luật sắt mà là không tôn trọng công lý và nhân quyền.

    Xét lại từng bước xem sao:

    (a) đảng viên chán ngán làm đơn xin ra Đảng
    (b) (Đảng) không chịu duyệt đơn cho ra
    (c) (Đảng) họp chi bộ để đề nghị khai trừ

    Bước (a) xem như OK.

    Bước (b) phải có nếu đảng viên ở phần (a) đang là một "nghi phạm". Trong trường hợp TS Dũng, cấp uỷ Đảng đã "nghi ngờ" TS Dũng vi phạm kỷ luật Đảng (phát tán tài liệu ... là một trong 19 điều đảng viên không được làm. Trước đây, "coi như" TS Dũng đã chấp thuận quy định này).

    Bước (c) là hệ quả của bước (b).

    Tất cả đều rất hợp lý, hợp tình.

    Tuy nhiên, kết quả buổi bình xét tại chi bộ, TS Dũng không bị mức án kỷ luật "khai trừ đảng" (do chỉ có 40% đồng ý khai trừ).

    Do vậy, sau buổi họp này, chắc chắn TS Dũng sẽ "đường hoàng" bỏ Đảng mà "đảng ta" sẽ chả nói năng, chê trách, bôi xấu gì TS Dũng được cả.

    Dĩ nhiên, tôi biết mọi đảng viên đảng viên đều có thể "âm thầm" bỏ Đảng bằng cách không đi họp, không đóng đảng phí,... NHƯNG sau này Đảng vu oan giá hoạ cái gì đó thì ... khó đỡ! Ra đi "đường hoàng" như TS Dũng ngon lành hơn nhiều. :D

    Abcxyz123456 viết:
    Nhiều bác lăn tăn chuyện kỷ luật Đảng, bỏ Đảng của TS Phạm Chí Dũng. Không thể so sánh việc vào đảng, bỏ đảng giữa Đảng CSVN và các đảng khác (như Đảng Cộng Hoà, hay Đảng Dân Chủ ở Mỹ). Đảng CSVN được tổ chức chặt chẽ và duy trì một kỷ luật "thép". Đó là đặc điểm riêng của từng đảng và là quyền của họ, ta không nên chê trách họ mà vi phạm ... nhân quyền! :D

    Mỗi đảng có quyền tổ chức phương thức sinh hoạt riêng của mình. Tuy nhiên khi một đảng viên chán ngán làm đơn xin ra Đảng mà không tôn trọng ý nguyện của người đảng viên, không chịu duyệt đơn cho ra, lại họp chi bộ để đề nghị khai trừ thì rõ ràng không phải kỷ luật sắt mà là không tôn trọng công lý và nhân quyền.

    Hoàn Lương viết:
    Tôi năm nay tròn 70 tuổi. ... Tôi có quyền kiêu hãnh về nhân cách. Tuy nhiên chưa bao giờ tôi có ý tưởng gia nhập đảng CSVN. ...Chân lý thật đơn giản.

    Không biết con đường công danh sự nghiệp của bác Hoàn Lương có bị thiệt thòi vì không gia nhập ĐCS hay không. Hình như các chức vụ trung và cao cấp trong chính quyền, từ phó phòng trở lên đều chỉ dành cho đảng viên. Phần đông thế hệ của bác đều làm công nhân viên chức cho chính quyền chứ ít có cơ hội tự kinh doanh ngoài vòng cương tỏa của ĐCS.

    Nhiều bác lăn tăn chuyện kỷ luật Đảng, bỏ Đảng của TS Phạm Chí Dũng. Không thể so sánh việc vào đảng, bỏ đảng giữa Đảng CSVN và các đảng khác (như Đảng Cộng Hoà, hay Đảng Dân Chủ ở Mỹ). Đảng CSVN được tổ chức chặt chẽ và duy trì một kỷ luật "thép". Đó là đặc điểm riêng của từng đảng và là quyền của họ, ta không nên chê trách họ mà vi phạm ... nhân quyền! :D

    Theo tôi, TS Phạm Chí Dũng là mẫu người "thượng tôn pháp luật" (nói thêm, đây là "mẫu" tôi rất thích và cố gắng học theo tinh thần "thượng tôn pháp luật" của họ) . TS Phạm Chí Dũng đã từng viết đơn xin vào Đảng, rồi viết đơn xin ra khỏi Đảng, và tham dự buổi "đấu tố" như trên, rồi chờ đợi sự chấp thuận của tổ chức (đối với việc bỏ Đảng). Quy trình này cho thấy TS Phạm Chí Dũng đã hành xử rất đúng, rất có văn hoá . Quy trình này cũng cho (nhiều đảng viên và người dân) thấy TS Phạm Chí Dũng đã suy nghĩ rất thận trọng khi quyết định rời Đảng. Đây không là một hành động vội vã, bức xúc, bất mãn, và đặc biệt đây không phải là cách trốn chạy sau khi bị phát hiện mắc khuyết điểm, sai trái. TS Phạm Chí Dũng trở lại làm "quần chúng" cũng cho thấy "quần chúng" không đơn giản là tập hợp những cá nhân sống vô kỷ luật, thiếu ý thức hay thiếu văn hoá.

    Kết luận của buổi họp "đấu tố" cho thấy TS Phạm Chí Dũng không vi phạm kỷ luật Đảng và vì thế việc rời bỏ Đảng với những lý do rõ ràng mà anh đã ghi trong đơn lại càng có ý nghĩa hơn trong xu thế bỏ Đảng của các đảng viên muốn đất nước vận hành theo con đường dân chủ đa nguyên/đa đảng.

    Theo tôi, kết quả 60% không đồng ý khai trừ đảng là một điều vui (chính xác hơn là niềm tự hào) cho TS Dũng . Sự tự suy nghĩ và tự hành động của các đảng viên trong buổi họp "đấu tố" ấy đã thắng sự định hướng của cấp uỷ. Điều này hiếm xảy ra từ trước đến nay trong các buổi họp chi bộ đảng. Có thể nó sẽ mở đầu cho một khuynh hướng mới trong sinh hoạt đảng mà ở đó yếu tố "định hướng" từ cấp uỷ không còn đóng vai trò chủ đạo nữa.

    Hoan hô buổi họp "đấu tố" TS Dũng và xin chúc mừng TS Dũng!

    Tuy nhiên, chi bộ anh Dũng sinh hoạt là một chi bộ khá đặc biệt và có lẽ thuộc nhóm thiểu số trong các loại hình chi bộ đảng hiện nay. Đó là chi bộ tập hợp những trí thức có trình độ cao trong Viện Nghiên cứu Phát triển Thành phố Hồ Chí Minh. Cách đối xử của cấp uỷ đảng và Đảng uỷ cấp trên cũng thể hiện một phần nào tính dân chủ và sự tôn trọng cá nhân anh Dũng. Do vậy khó có thể suy diễn nhiều từ con số 60% khi muốn luận bàn rộng ra về các tổ chức đảng trong phạm vi cả nước.

    TS Phạm Chí Dũng viết:
    60% không đồng ý khai trừ đảng có lẽ cũng là một tỉ lệ xã hội học đảng viên đáng quan tâm trong hiện tình tư tưởng ngổn ngang của đảng viên hiện thời. Tỉ lệ này cho thấy những đánh giá gần đây về khả năng có đến 60-80% đảng viên ở vào thế “trung lập” hoặc có nhận thức và hành động tiến bộ là có cơ sở.

    Tôi năm nay tròn 70 tuổi. Là một trí thức được đảng " giáo dục " từ năm 1954 ở miền Bắc. Tôi đóng góp cả cuộc đời bằng Thiết kế hạ tầng cơ sở cho đất nước từ Bắc chí Nam, từ đảo Cát Bà đến Côn Đảo; cho đến giờ phút này tôi vẫn làm việc. Tôi có quyền kiêu hãnh về nhân cách. Tuy nhiên chưa bao giờ tôi có ý tưởng gia nhập đảng CSVN. Ngày bác Hồ mất tôi không đi viếng,cho đến nay tôi cũng chưa hề vào lăng Bác. Đơn giản vì bác Hồ không có tên trong danh sách những anh hùng dân tộc do chính tôi công nhận. Cái quí giá nhất của con người là trí tuệ và nhân cách. Anh Phạm Chí Dũng có đầy đủ 2 phẩm chất đó. Xét về 2 phẩm chất này tôi luôn đặt mình " cao " hơn tất cả ủy viên Bộ chính trị. Dù ngoài đảng nhưng chỉ cần có một phẩm chất là nhân cách thì ai cũng tôn trọng và trở thành người bạn đường chung thủy với anh Phạm Chí Dũng. Chân lý thật đơn giản. Con đường Phạm Chí Dũng đang đi là con đường bão táp. Con đường tất yếu của dân tộc Việt Nam

    IndiUno viết:

    Một sự thật có thể làm buồn lòng nhiều người, Dũng condom no care việc Bỏ Đảng. Chỉ cần 1 cái gật đầu của Dũng condom, những Đảng viên mới giơ tay thề gia nhập Đảng, đủ quân số vài sư đoàn.

    Hình ảnh cảnh trấn áp dân oan, khủng bố đàn bà, thiếu nữ etc... cho thấy Đảng viên trẻ của tương lai nhiều vô tận.

    VN đã lọt vô quĩ đạo ko thể tự Thay Máu vì ko còn là máu của chính mình. Tàu bựa sẽ là người quyết định phần số VN. Ai dám trái ý, Tàu bựa sẽ Yêu Trảm ko nương tay. 70 năm trước đây, ông Cụ đã lọt vô thế và ko đủ chất đảm để thoát. Mười người như ông Cụ còn chết với Tàu bựa.

    Đã nhận tiền rồi, đã bán thân rồi, muốn mưu phản? Good luck.

    Tôi đồng ý với ý kiến này!

    Trích dẫn:
    ... Tôi cũng tự hỏi là với tỉ lệ mang tính “cách mạng” đang trở thành một xu thế không thể đảo ngược ngay trong nội bộ đảng như thế, một hệ quả mà hoàn toàn có thể dẫn đến một làn sóng thoái đảngbỏ đảng công khai trong những năm tới, Đảng sẽ làm sao có thể “hạ cánh mềm” nếu họ không tự thay đổi, và hơn nữa phải “thay máu” một cách ghê gớm. Mà thời gian để tự đổi thay lại không còn nhiều, chỉ có thể được tính theo năm…

    Một sự thật có thể làm buồn lòng nhiều người, Dũng condom no care việc Bỏ Đảng. Chỉ cần 1 cái gật đầu của Dũng condom, những Đảng viên mới giơ tay thề gia nhập Đảng, đủ quân số vài sư đoàn.

    Hình ảnh cảnh trấn áp dân oan, khủng bố đàn bà, thiếu nữ etc... cho thấy Đảng viên trẻ của tương lai nhiều vô tận.

    VN đã lọt vô quĩ đạo ko thể tự Thay Máu vì ko còn là máu của chính mình. Tàu bựa sẽ là người quyết định phần số VN. Ai dám trái ý, Tàu bựa sẽ Yêu Trảm ko nương tay. 70 năm trước đây, ông Cụ đã lọt vô thế và ko đủ chất đảm để thoát. Mười người như ông Cụ còn chết với Tàu bựa.

    Đã nhận tiền rồi, đã bán thân rồi, muốn mưu phản? Good luck.

    Ừ cũng là Dũng,sao thấy cảm tình Dũng này và đáng căm phẫn các Dũng kia thế,các loại Dũng làm nghèo đất nước.

    khâm phục anh Pham Chí Dũng đã bầy tỏ thái độ dứt khoát từ bỏ Đảng CS Việt Nam,thật như trò hề trên sân khấu,người ta đă tự xin ra khỏi Đảng rồi còn bầy vẽ họp hành để biểu quyết khai trừ đảng làm gương cho những người còn đang lương lự,thật đê hèn và tiểu nhân.
    Chúc anh Dũng vững bước trên con đường mói trọn

    Có lẽ người viết suy nghĩ trực tiếp từ cụm từ tiếng Anh "soft landing".

    Trong hàng không, máy bay hạ cánh có hai loại: "soft landing" và "hard landing".

    "soft landing": hạ cánh an toàn, phi công giữ vững điều khiển máy bay....

    "hard landing": phi công chỉ có thể kiểm soát một phần máy bay, góc hạ cánh dốc cao hơn bình thường...hạ cánh gấp?

    "crash landing": rơi! sống sót nhờ ơn trên (tuỳ chọn).

    Nói tóm lại, dùng "hạ cánh an toàn" thì nghe nó dễ hiểu và trong sáng hơn.

    Ô hô, cái đảng này đích thị là băng đảng mafia, chơi luật omerta, đ.é có theo luật nhà nước.

    đm, có luật nào cấm đảng viên ra khỏi đảng không ? Ra khỏi đảng thì có bị cấm không được nói to cho thiên hạ nghe không ? Dưng mà người ta đã tuyên bố bỏ miẹ cái đảng tịch rồi thì còn họp hành tố khổ, đòi khai trừ cái con khặc gì nữa nhở ?

    Chả thể hiểu nổi bọn chó chết này, chúng nó 'sinh hoạt' cái kiểu đek gì mà quái dị quá chừng chừng !

    Tỷ lệ 60% đảng viên không đồng ý khai trừ hay kỷ luật nặng đối với PTD trong một phiên họp có chủ đích, có dàn dựng "định hướng" sẵn, khiến ta thấy được con số thực sự bất đồng với tổ chức chi bộ còn cao hơn nữa.

    Bạn Phạm Chí Dũng phải có một cái nhìn nhất quán mới được. Đã quyết tâm từ bỏ cái tổ chức tệ lậu mà mình trót dính vào thì phải đoạn tuyệt một cách tuyệt đối thôi. Đại khái phải dõng dạc thế này: Tao đã nghỉ chơi với chúng mày thì tất cả điều lệ, nghị quyết của chúng mày tao coi như pha. Kể từ ngày này, tháng năm này, tao không đếm xỉa gì đến chúng mày nữa, và chúng mày cũng không có quyền hạn gì can thiệp vào chuyện cá nhân tao, thế là xong! Cứ lấn cấn với đám dòi này là còn phiền phức. Đã trót giây dính với hủi thì khi muốn chấm dứt chỉ còn cách hy sinh một phần thịt da của mình thôi! Chúc bạn toại nguyện!

    Nói sao thì nói, tỷ lệ 60% không đồng ý một kết luận kỷ luật nặng nề (hay khai trừ) trong một buổi họp công khai, đã là một xu thế mới trong nội bộ một chi bộ đảng quan trọng như chi bộ của ông Phạm Chí Dũng (trước đây).

    Ngả mũ khâm phục ông Dũng. Hy vọng còn nhiều ông Dũng nữa trong lòng đảng.

    Hoan hô anh Phạm Chí Dũng. Mịa nó, ở nước khác người ta vào đảng ra đảng nhẹ như không, ở Việt Nam đảng độc tài hành xử như bọn cướp, đàn em nào rút lui là có nguy cơ bị trừng phạt tấn công kiểu chó đàn. Đảng Cộng Sản Việt Nam, quân mọi rợ. Thế kỷ 21 rồi nhá, hết thời rồi.

    Phái có "bãi đáp" thì mới "hạ cánh" được anh Dũng ơi...!!!

    "Mềm", "Cứng" không quan trọng, quan trọng là anh đã chọn Nhân Dân là nơi "bãi đáp" cho anh.

    Ngay cả ông Trọng vẫn cương quyết gọi những người phản biện trong góp ý Dự thảo Hiến Pháp 2013 là "thế lực thù địch" thì họ, những người đang theo đuôi ông Trọng đã tìm đâu được một "bãi đáp" như anh.

    Mong anh an bình!!!

    Tớ không hiểu lắm.

    Bạn Phạm Chí Dũng đã không còn muốn ở trong cái đảng sâu mọt ấy nữa thì tuyên bố từ bỏ đcs xong rối xé mẹ nó cái thẻ đi quay clip đưa lên cho cả thế giới biết.

    Bạn làm đơn xin ra, chúng nó không cho ra, giữ bạn lại để làm nhục bạn bằng cách khai trừ.

    Lúc chế độ bỏ tù bạn chi bộ có đứa nào nói đỡ cho bạn một câu không? Sao lại phải khổ thế?

    Cứ nhổ toẹt vào cái điều lệ của chúng nó.