Bệnh án của thầy giáo Đinh Đăng Định có thuộc loại "bí mật quốc gia"?

  • Bởi Admin
    19/12/2013
    3 phản hồi

    Lưu Gia Lạc

    Theo nguồn tin mới nhận được thì thày giáo Định được đưa xuống bệnh viện 30/4 Sài Gòn ngày hôm qua để tiếp tục trị xạ theo như thông báo, nhưng thực ra các bác sĩ tiêm gì, truyền hóa chất hay cái gì vào người thì bản thân thày Định và gia đình đều không được biết.

    Lần này thày Định đã yêu cầu được biết phác đồ điều trị và muốn biết tên chính xác của loại hóa chất trị bệnh thì đều không nhận được câu trả lời, cuối cùng họ đùn quả bóng trách nhiệm sang bên các bác sĩ chuyên về ung bướu nhưng lại không ở bệnh viện đó, chính vì thế mà thày Định đi đến quyết định không chữa trị gì nữa nếu không được tiếp cần hồ sơ bệnh án và phác đồ điều trị của bác sĩ và những thông tin đáng lẽ ra phải được biết.

    Rất có thể những đòi hỏi kể trên thuộc về bí mật quốc gia nên cần có sự bàn bạc ở những cấp cao hơn nên đến nay vẫn chưa có câu trả lời. Thay vì chiều nay có hộ lý, y tá mang mấy chai hóa chất đến để truyền thì thày Định từ chối và chỉ chấp nhận truyền muối vì cơ thể đang mệt mỏi sau chặng đường dài.

    Thông tin tạm thời nhận được là vậy sau khi anh bạn của thày Định đến bệnh viện thăm nhưng đến của phòng vừa nhìn thấy nhau thì các anh bảo vệ của thày Định kiên quyết không cho họ gặp nhau, họ nhìn thấy nhau chừng khoảng chưa đầy 1 phút thì anh bạn nhất định được mời ra ngoài khu vực nguy hiểm:

    - Tao chẳng muốn tranh luận gì với mấy anh em bảo vệ đó cả, vì nói cũng thế nên đi về, giận lắm mà không biết làm sao hơn.

    Kết thúc câu chuyện là cái lắc đầu chán nản của anh, tớ cũng ghi đủ ra đây để thông tin tới bạn bè gần xa.

    * * *

    Đến chiều nay bác sĩ bệnh viện đã nhượng bộ (theo lệnh trên) mang đến cho thày giáo Định xem một tờ giấy của bệnh viện trong đó có ghi mức độ ung thư của bệnh nhân là độ 3, một vài thông tin khá sơ xài, phác đồ điều trị là sẽ cho bệnh nhân trị xạ 3 lần, nếu lần này là lần thứ 3 (lần cuối). Thày Định xin với bác sĩ một bản phô-tô của tờ giấy đó để gia đình lưu giữ, mặc dù trên tờ giấy đó không hề có đóng dấu gì của bệnh viện 30/4, nhưng rồi không được bác sĩ đồng ý dẫn đến việc thày Định cương quyết không chịu truyền hóa chất (vẫn không biết tên của hóa chất đó là gì), tất nhiên với lệnh "trên" được ban ra thì "không truyền thì thôi"... đại loại thế.

    Theo thày Định thì dù là một tù nhân nhưng đã là con người, hơn nữa lại mắc bệnh hiểm nghèo nên quyền tối thiểu của bệnh nhân, của con người là được biết bệnh tình mình ra làm sao, tính mạng mình thế nào, và mức độ điều trị ra sao, sự điều trị đó liên quan đến mạng người. Bệnh viện, các bác sĩ và y tá trực tiếp điều trị cần có trách nhiệm và phải chịu trách nhiệm về công việc của mình nhưng hình như người ta không muốn, không ai muốn vướng một tý trách nhiệm nào cả, nên quả bóng trách nhiệm cứ được truyền đi truyền lại cho nhau... và mọi thứ cứ mơ mơ màng màng, giấu giấu diếm diếm một cách thực là khó hiểu.

    Tất nhiên nếu mọi thứ công tâm thì chẳng ai sợ gì mà không bạch hóa vấn đề, từ phác đồ điều trị cho đến hồ sơ bệnh án. Đây cũng chính là điểm yếu kém của cấp quản lý tù nhân tại nước ta, tại sao một việc đơn giản như thế lại không thể minh bạch, càng minh bạch bao nhiêu càng thể hiện sự tốt đẹp của chế độ với tù nhân bấy nhiêu, càng đẹp mặt cho chế độ bấy nhiêu khi mà các thế lực "thù địch" thường xuyên "bôi xấu" về cái gọi là quyền con người ở ta nó quá xấu. Nếu không minh bạch vấn đề thì rất dễ bị đặt câu hỏi tại sao?

    Một việc như thế các bác sĩ trực tiếp điều trị không được quyền quyết định, thậm chí trưởng khoa hay cả bác sĩ viện trưởng cũng có vẻ phải chờ lệnh từ đâu đó, từ cấp trên nào đó, rồi hình như cấp trên lại chờ lệnh từ cấp trên nữa... nữa như tất cả cái quy trình từ trước đến nay ở xứ ta.

    Với thày Định mong muốn duy nhất một điều rằng nếu có chết cũng chết cho minh bạch, chết nhanh vì bệnh hay vì yếu tố con người. Ngoài ra thày Định dám chấp nhận chết sớm hơn ngay cả khi không cần được chữa trị để gióng một hồi chuông đòi quyền lợi chính đáng cho tất cả những tù nhân khác tại Việt Nam khi bị mắc bệnh và quyền được chữa trị đúng mức cần thiết, và được minh bạch hóa về tình trạng sức khỏe của tù nhân khi mang bệnh.

    Thày giáo Định chấp nhận không điều trị, không chữa trị, vẫn sẵn sàng chấp nhận những ngày còn lại trong chốn lao tù chỉ để đòi lại công bằng, đòi lại quyền lợi tối thiểu của những tù nhân, đó là thông điệp mà thày giáo Định muốn gửi đến mọi nơi, gửi đến cả những cơ quan công quyền:

    - Bố rất muốn được sống lâu hơn, thèm được nhìn thấy các con khôn lớn, thèm được thấy mẹ của các con không còn âu lo, tiều tụy như bây giờ vì bố, bố có lỗi với mẹ, với các con nhiều lắm, hãy tha thứ cho bố vì những điều đó, nhưng bố chấp nhận cái chết đến sớm hơn nếu điều đó mang lại sự thay đổi, nhưng bố cần xã hội loài người biết về điều đó, biết về hiện trạng nhà tù ở Việt Nam. Bố hy vọng mẹ con, và các con hiểu cho bố, bố chưa hề có phút giây nào tuyệt vọng mà muốn ra đi sớm, nhưng bố không thể chấp nhận như những gì con từng biết trong hoàn cảnh hiện nay, bố không hèn nhát để trốn chạy cuộc đời. Bố không thể con ạ.

    Thày Định đã nói với con gái như vậy, và cũng là lời muốn nhắn nhủ tới cộng đồng những người Việt yêu công lý và luôn đấu tranh cho quyền được làm người.

    Thày Định xin được gửi lời chào thân ái tới tất cả mọi người và luôn tin tưởng một ngày không xa, sự tốt đẹp, công bình sẽ đến với mọi người và với quê hương yêu dấu của chúng ta.

    Khi ghi lại sự việc này tôi chỉ muốn được một lần nắm tay người thày giáo đã làm cho con tim tôi thổn thức. Rất mong được như vậy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tại sao tôi nói Thầy Định và gia đình nên bình tĩnh.
    Thức tế lúc này nghĩa vụ chữa bệnh cho Thầy Định thuộc về trại giam và bệnh viện Công an. Họ không dại gì để thầy Định Chết. Tuy nhiên, gia đình quan tâm đến thầy là điều tất yếu.
    Xét về dũng khí có thể Thầy có thừa, nhưng xét về để làm sao tồn tại, sướm ra khỏi tù, khỏe mạnh trở lại mới là quan trọng.
    Nếu Thầy Định chết đi thì "thiên hạ" có bao nhiêu người nhớ đến?, họ nhớ được bao lâu?... cuỗi cùng sự đau khổ, mất mát cũng chỉ vợ, con của Thầy Định gánh lấy. Do vậy, tôi tôn trọng Thầy nên mong quý vị có điều kiện chuyển lời hỏi thăm tới Thầy và mong thầy bình tâm, không quá xúc động, bực tức sẽ ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe và thuyên giảm của bệnh tình.

    ông Định chết đi càng sớm tụi nó càng mừng, đỡ mất công quản lý, giam giữ.

    Nếu chữa bệnh còn có cơ hội ra tù và đấu tranh. Cái kiểu anh hùng này không ổn... bình tĩnh đấu tranh

    Cám ơn thày Định.

    Đừng trách tôi nói đãi bôi. Tôi chỉ muốn góp một tiếng nói vào trong nhiều tiếng nói ủng hộ cuộc chiến đấu của thày chống lại bọn cộng sản mặt người dạ thú.