Ls Trần Vũ Hải - Việt Nam nên học tập tinh thần " Sự thật và hòa giải" của người cộng sản Nelson Mandela

  • Bởi Mắt Bão
    11/12/2013
    9 phản hồi

    Ls Trần Vũ Hải


    Lễ tưởng niệm Nelson Mandela tại Sân vận động Soccer City Stadium, Soweto, ngoại ô Johannesburg ngày 10/12/2013 đã được truyền đi khắp thế giới. Chúng ta thấy hàng trăm nhà lãnh đạo trên khắp thế giới trong lễ tưởng niệm này, trong đó có tổng thống Mỹ Obama và và 3 cựu tổng thống Mỹ, Tổng thư ký LHQ Ban Ki Moon, Chủ tịch Cuba Raul Castro, tổng thống Iran. Trung quốc cử một đại diện cao cấp là Phó Chủ tịch nước Lý Nguyên Triều, Việt Nam cử một vị mang hàm Bộ trưởng nhưng không ai rõ tên tuổi. Tất cả các nhà lãnh đạo từ tả sang hữu, từ tư bản đến cộng sản đều ca ngợi hết lời Mandela, người khổng lồ của lịch sử.

    Sáng cùng ngày, ở Việt Nam, một số trí thức tham gia Diễn đàn xã hội dân sự đã đến tưởng niệm tại Đại sứ quán Nam Phi tại Hà Nội, mang theo bài thơ của nhà thơ Bùi Minh Quốc “Mandela”. Sau đó vài giờ, Chủ tịch Trương Tấn Sang cũng đến viếng tại đây với lời ghi chú Mandela là lãnh tụ kiệt xuất của các dân tộc bị áp bức.

    2) Rất ngạc nhiên khi không có báo chí Việt nam nào của Đảng nhắc đến Mandela đã là một người cộng sản. Trong thông cáo ngày 6/12/2013 của ANC (Đảng cầm quyền Nam Phi hiện nay) đã khẳng định Mandela không chỉ là nhà lãnh đạo của ANC mà còn là nhà lãnh đạo của Đảng cộng sản Nam Phi. Khi còn sống, nhiều người khẳng định Mandela là đảng viên cộng sản, tuy nhiên Mandela không chối bỏ mà cũng không khẳng định điều đó. Ông từng viết “There will always be those who say that the Communists were using us, but who is to say that we were not using them?”, tạm dịch “Sẽ luôn có những người nói rằng những người Cộng sản đã lợi dụng chúng tôi, nhưng ai có thể nói rằng chúng tôi không lợi dụng họ?”

    3) Mối tương duyên giữa Mandela và Đảng cộng sản Nam Phi hình thành từ những năm 50-60 của thế kỷ trước, Mandale bị truy đuổi theo Đạo luật ngăn chặn cộng sản của chế độ Apartheid (gần giống như Đạo luật 10-59 của Ngô Đình Diệm). Sau khi cho rằng đấu tranh bất bạo động không thể thành công, ông đã trở thành nhà lãnh đạo chủ chốt phái đấu tranh bạo động của ANC. Ông đã liên minh với Đảng cộng sản Nam Phi để đấu tranh vũ trang, và trở thành nhà lãnh đạo của Đảng cộng sản Nam Phi nhưng không được Đảng cộng sản Nam Phi công bố. Phe chủ trương bạo động của ANC đã học tập chiến tranh du kích của những người nổi dậy Algeri chống thực dân Pháp, những người Algeri này lại học những người cộng sản Việt Nam đã biết cách thắng thực dân Pháp trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Suy rộng ra, Mandela có thể coi là “học trò đấu tranh vũ trang” của Cộng sản Việt Nam. Ông đã bị kết án chung thân vào năm 1964 vì tội bạo động chống chính quyền Apartheid. Ông cũng bị Mỹ, Anh quốc liệt vào danh sách những kẻ khủng bố. Hàng mấy chục năm tù, Mandela đã khiến một số người phương Tây khâm phục đã viết bài hát “Free Nelson Mandela” và đã trở thành bài hít nhất vào những năm 1980. Phong trào đòi tự do cho Mandela ở các nước Châu Âu và Mỹ mạnh mẽ như phong trào phản chiến chống Mỹ can thiệp ở Việt Nam (1960-1970). Phong trào này buộc chế độ Apartheid phải trả tự do cho Mandela. Sau khi Chris Hani lãnh tụ Đảng cộng sản Nam Phi và ANC bị ám sát chết và người bạn, đồng nghiệp Olive Tambo- Chủ tịch ANC chết vào năm 1993, Nam Phi rơi vào khủng hoảng trầm trọng, có khả năng xung đột giữa các màu da, nhà cầm quyền Apartheid và nhân dân Nam Phi nhận ra không ai khác ngoài Mandela có khả năng hàn gắn các chủng tộc của Nam Phi. Năm 1964, Nelson Mandela đắc cử tổng thống Nam Phi với 62% số phiếu bầu. Ông làm tổng thống đúng một nhiệm kỳ 5 năm, đặt cơ sở cho nền dân chủ đa chủng tộc ở Nam Phi, phục hồi và phát triển nền kinh tế thị trường của Nam Phi. Ông đã lập Ủy ban sự thật và Hòa giải để khép lại quá khứ. Sau khi thôi không làm Tổng thống, ông còn hoạt động tích cực 5 năm nữa và chỉ thực sự về hưu vào năm 2004. Lần xuất hiện cuối cùng trước công chúng của ông là vào 2010 (nhân dịp World Cup được tổ chức tại Nam Phi, việc đăng cai thành công chủ yếu nhờ vào uy tín và nỗ lực của Mandela).

    4) Những điều tạo nên sự khác biệt giữa Người cộng sản Mandela và các nhà lãnh đạo cộng sản khác.

    (i) Mặc dù đã từng lãnh đạo bạo động, nhưng Mandela trở thành tổng thống sau một cuộc bầu cử dân chủ, hòa bình. Ông chỉ làm tổng thống một nhiệm kỳ. Trong khi hầu hết các nhà lãnh tụ cộng sản khai quốc trên thế giới làm lãnh đạo đất nước sau khi lật đổ bằng bạo lực chế độ cũ hoặc do kết quả của một cuộc chiến, và họ đều lãnh đạo hết đời hoặc cho đến khi bị thanh trừng.

    (ii) Thay vì tìm cách duy trì sự thống trị độc đảng cho phe mình (ANC hoặc Đảng cộng sản), Mandela đã xây dựng một chế độ dân chủ đa đảng, các đảng đều có thể cạnh tranh với ANC, kể cả những đảng đối lập của người da trắng lẫn người da đen. Người ta giải thích có thể do Mandela là một luật sư, và ông hiểu một nhà nước dân chủ, pháp quyền không thể là một nhà nước độc đảng. Điều đó chưa chắc đã đúng, vì Phidel Castro trước khi trở thành lãnh tụ cộng sản Cuba đã là một luật sư tài ba.

    (iii) Sau khi nắm quyền, Mandela đã không chủ trương quốc hữu hóa nền kinh tế như các nước cộng sản hoặc theo khuynh hướng cánh tả. Có người cho rằng ông đã nghe lời khuyên từ Lý Bằng (nguyên Thủ tướng Trung quốc, 1987-1998), với kinh nghiệm của Trung Quốc. Ông đã mời những chuyên gia kinh tế hàng đầu để xây dựng lại nền kinh tế thị trường. Với sự sát sao và kinh nghiệm của một luật sư, ông đã tham gia hoạch định chính sách kinh tế, phục hồi và phát triển nền kinh tế Nam Phi từ một đất nước bị thế giới bỏ rơi, tẩy chay, cấm vận.

    (iv) Ông không công khai là đảng viên cộng sản, vì Đảng cộng sản của ông cũng đã nhận thấy hình mẫu chế độ Xô viết (dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản) không còn hấp dẫn cho quần chúng và thế giới, do sự sụp đổ của Liên xô và Đông Âu vào thời điểm ông được tự do và trở thành người lãnh đạo Nam Phi.

    (v) Sự khác biệt lớn nhất là Mandela đã lập Ủy ban Sự thật và Hòa giải. Ủy ban này không nhằm mục đích trừng phạt kẻ thù của ANC và người da đen, mà nhằm làm sáng tỏ sự thật về những tội ác trong thời kỳ Apartheid, chủ trương hòa giải giữa những người đã theo chủ nghĩa Apartheid và gây tội ác với những nạn nhân của chủ nghĩa này, bồi thường cho nạn nhân của tội ác. Những người đã tham gia chế độ Apartheid vẫn được tiếp tục tham gia đời sống kinh tế chính trị của Nam phi, sau khi họ đã từ bỏ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc. Ủy ban Sự thật và Hòa giải không chỉ tìm sự thật về những tội ác của chế độ Apartheid và những người da trắng đối với người da đen, mà còn làm sáng tỏ những hành vi bạo lực quá mức của những thành viên của ANC và những người da đen (kể cả gây ra đối với người da trắng) trong thời kỳ Apartheid. Mandela không chỉ là người đấu tranh lật đổ chế độ Apartheid, ông trở thành người khổng lồ của lịch sử chính vì ông là người hòa giải vĩ đại. Ông sẵn sàng tha thứ cho những kẻ đã tù đầy ông hàng chục năm, sống hòa bình với họ, thậm chí tổng thống cuối cùng của chế độ Apartheid Nam Phi đã trở thành bạn thân của ông. Cái bắt tay giữa hai người đứng đầu của hai nước thù địch là Tổng thống Mỹ Obama và Chủ tịch Cuba Raul Castro trong lễ tang Mandela đã thể hiện các nhà lãnh đạo này đã biết học tập tinh thần hòa giải của Nelson Mandela.

    Tinh thần sự thật và hòa giải của Nelson Mandela xứng đáng là tấm gương cho những người cộng sản Việt Nam cũng như những nhà chính trị, những người đấu tranh khác noi theo./


    Ls Trần Vũ Hải

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Ở đây ta có 2 khung giá trị đạo đức hoàn toàn đối nghịch với nhau -cộng sản và phi cộng sản, nên khái niệm "cộng sản tốt" không biết nằm trong khung giá trị nào .

    Nếu muốn làm "cộng sản tốt" theo hệ thống giá trị đạo đức cộng sản, tớ đề nghị học thuộc bản Tuyên Ngôn Cộng Sản của Marx và làm theo nó .

    Nếu muốn làm "cộng sản tốt" theo nghĩa phi cộng sản, tớ khuyên từ bỏ chủ nghĩa cộng sản mà trở lại làm người .

    Ai nói cộng sản VN không biết học hỏi? Thật ra họ học rất kỹ những gì hay ho của loài người (nhưng trái với đường lối của họ) để phát ngôn cách ấn tượng. Và rồi thi hành ngược lại.

    Nghe có vị nào đấy từng nói đại ý là, a good communist is a dead communist !

    Hãy hòa giải, hòa hợp, tích cực giúp đỡ nhưng người cộng sản trở thành những người cộng sản tốt :)

    1 case của TRC, Tướng Trần Văn Nhộng

    http://www.youtube.com/watch?v=wUjno1fnN6M

    9 phần, đây là phần 1

    Nghe hắn kể thành tích giết người như ngóe mà rợn cả mình .

    Sau TRC, lão này được pháp luật bảo vệ và trở thành nhà truyền giáo .

    Lão này là sản phẩm của TRC's common practice. Đối với dân Nam Phi, TRC là lưỡi dao xoáy vào vết thương vẫn còn rỉ máu, không phải một liều thuốc an thần đưa đến hòa giải như cái tên nó mang .

    visitor viết:
    CS cũng có nhiều loại. Người đảng viên CS Nelson Mandela là bằng chứng rõ ràng nhất rằng không phải cứ ai mang danh CS thì đều là xấu.

    VN nên học tinh thần dân chủ và hoà giải của người CS Nelson Mandela.

    OK. Đảng viên Cộng sản không thể ai cũng xấu cả. Nhưng hầu như ai cũng thừa nhận rằng, trong con người đảng-viên-nhưng-mà-tốt ấy, cái phần ít tốt nhất nhất là cái chỗ đảng viên ấy.

    Không phải vô cớ mà ông Mandela gần như ít khi nhắc đến chuyện đã từng là đảng viên Cộng sản. Ông cũng có lần nói đại ý rằng Người ta bảo chúng tôi bị đảng Cộng sản lợi dụng, nhưng sao họ không nghĩ ràng chúng tôi đã lợi dụng họ?

    Một vài người thích khẳng định nhờ người đảng viên Cộng sản Gorbacheav mà thành trì XHCN ở Âu châu bị đưa vào dĩ vãng. Họ quên một điều cốt tử, chính vì nhận thấy đảng Cộng sản Liên Xô quá đỗi đồi bại, nên người đảng viên ấy mới có những kế hoạch thay đổi nó. Nhưng, đúng như sau này một cựu đảng viên Cộng sản khác - Elsin - nói Cộng sản chỉ có thể thay thế chứ không thay đổi được. Điều này cũng dễ hiểu, nếu Cộng sản mà không theo đuổi mục đích tiêu diệt các đảng phái khác thì nó đã không còn là Cộng sản nữa rồi.

    Ngoại trừ trường hợp đã xảy ra ở Chile, một đảng có khuynh hướng Cộng sản đạt thắng lợi bằng phổ thông đầu phiếu - nhưng không kịp đủ thời gian để thực hiện mục tiêu ấy bởi Mỹ can thiệp bằng sự đàn áp quân sự - tôi chưa thấy ở đâu trên thế giới này, một đảng Cộng sản cầm quyền cho phép những đảng phái khác hoạt động bình thường.

    Không phải vô cớ mà người dân tạo nên câu thành ngữ đảng viên nhưng mà tốt. Cũng tương tự như khi ta nói Thằng đó là ăn cướp nhưng cũng có chút nghĩa khí. Câu này đã hàm ý ăn cướp mặc định là thiếu nghĩa khí rồi.

    Vậy thì, đảng viên Cộng sản bị người dân mặc định coi là xấu đâu có gì sai trái. Nếu đã không phải vậy thì làm gì câu thành ngữ kia có cơ hội ra đời, được chấp nhận và truyền miệng.

    Trích dẫn:
    Ông không công khai là đảng viên cộng sản, vì Đảng cộng sản của ông cũng đã nhận thấy hình mẫu chế độ Xô viết (dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản) không còn hấp dẫn cho quần chúng và thế giới, do sự sụp đổ của Liên xô và Đông Âu vào thời điểm ông được tự do và trở thành người lãnh đạo Nam Phi.

    bài này ở báo The New American viết rằng khi Mandela qua đời, Đảng Cộng Sản Nam Phi đưa ra thông cáo xác nhận ông chính là lãnh đạo đảng và ở trong Trung ương đảng cho đến ngày lìa đời.

    Như vậy, Đảng Cộng Sản Nam Phi đã được chính Mandela cố ý giấu đi trong suốt các giai đoạn ông ra tranh cử, đắc cử, chấp chính, về hưu và trở thành "cha già dân tộc"?

    Trích dẫn:
    Rất ngạc nhiên khi không có báo chí Việt nam nào của Đảng nhắc đến Mandela đã là một người cộng sản.

    Bởi vì Mandela có vẻ như đứng TRÊN cả đảng cộng sản ở Nam Phi! Nhắc như thế sẽ làm người dân ta ao ước: giá mà cụ Hồ thuở nọ ngoi lên đứng trên đảng!

    visitor viết:
    CS cũng có nhiều loại. Người đảng viên CS Nelson Mandela là bằng chứng rõ ràng nhất rằng không phải cứ ai mang danh CS thì đều là xấu.

    VN nên học tinh thần dân chủ và hoà giải của người CS Nelson Mandela.

    Hey xà, Mendala đã ly khai đảng cộng từ nẳm, éo còn dính đến cộng nữa nhá.

    CS cũng có nhiều loại. Người đảng viên CS Nelson Mandela là bằng chứng rõ ràng nhất rằng không phải cứ ai mang danh CS thì đều là xấu.

    VN nên học tinh thần dân chủ và hoà giải của người CS Nelson Mandela.