Nguyễn Hưng Quốc - Đánh giá lãnh tụ

  • Bởi Diên Vỹ
    10/12/2013
    224 phản hồi

    Mỗi lãnh tụ đều có một tầm vóc, một kích thước và một phong cách riêng. Nhưng khi đánh giá họ, để chính xác, cần đặt những cái riêng ấy vào một bối cảnh chung: Lịch sử. Mọi đánh giá đều phải có tính lịch sử. Từ góc độ lịch sử, một lãnh tụ có thể được đánh giá từ hai khía cạnh: Một, những gì họ kết thúc và hai, những gì họ mở ra.

    Trong bài “Mandela for the Ages” đăng trên tờ Project Syndicate số ra ngày 6 tháng 12 năm 2013, Gareth Evans, nguyên Bộ trưởng Ngoại giao của Úc, Chủ tịch Nhóm giải quyết các khủng hoảng quốc tế (International Crisis Group) thuộc Liên Hiệp Quốc, nêu lên một nhận xét sâu sắc về Nelson Mandela, cựu Tổng thống Nam Phi, người vừa mới qua đời ngày 5 tháng 12 vừa qua: Không có Mandela, chế độ kỳ thị chủng tộc ở Nam Phi thế nào cũng kết thúc trước sức ép nặng nề của thế giới; nhưng nếu không có Mandela, sự chuyển tiếp của Nam Phi sau thời kỳ kỳ thị chủng tộc chắc chắn sẽ nhiều gập ghềnh, khúc khuỷu và có khi đẫm máu. Như những gì Slobodan Milošević đã gây ra cho Yugoslavia và Robert Mugabe đã gây ra cho Zimbabwe, v.v..

    Trong bài “Madiba put his country above all else”, Deborah Snow, phóng viên đài ABC của Úc kể lại kỷ niệm của bà về cuộc phỏng vấn Mandela lúc ông mới ra khỏi nhà tù vào năm 1990, cuộc phỏng vấn mà bà cho là để lại nhiều ấn tượng nhất trong suốt hơn 30 năm làm báo của bà. Ấn tượng sâu đậm nhất, với bà, là, trong suốt cuộc phỏng vấn, Mandela, một người vừa mới thoát khỏi 27 năm tù đày, đã không nói gì về những kinh nghiệm đau đớn, cay đắng và oán hận đã qua mà chỉ say sưa bàn về tương lai, về viễn kiến đối với đất nước, về sự tự do, bình đẳng, hòa bình và thịnh vượng của mọi người.

    Trong bài “Nelson Mandela: By far the greatest man” đăng trên báo The Age ngày 6 tháng 12 năm 2013, Malcolm Fraser, cựu Thủ tướng Úc, người từng gặp Mandela vài lần, cũng có nhận xét như thế: Nói chuyện với Fraser, ngay sau khi mới ra khỏi nhà tù, Mandela đã từ chối nói chuyện về quá khứ, ông chỉ muốn nói đến tương lai.

    Những nhận xét của Evans, Snow và Fraser cũng dễ dàng được bắt gặp ở các chính khách và các cây bút khác trên thế giới khi nhận định về Mandela: Với họ, đó là một người trở thành vĩ nhân, hơn nữa, một trong những vĩ nhân đáng kính phục nhất trong cả thế kỷ, nhờ vào những mơ ước hướng về tương lai và nhờ những con đường ông đã mở ra cho đất nước của ông cũng như những cảm hứng ông đã gợi lên cho nhân loại. Khi trở thành cảm hứng của nhân loại, ông cũng đồng thời trở thành một trong những lãnh tụ của nhân loại. Không phải ngẫu nhiên mà, khi nghe tin Mandela mất, một số quốc gia trên thế giới, kể cả Mỹ, đã ra lệnh hạ quốc kỳ của họ xuống một nửa cột cờ để bày tỏ sự kính trọng và thương tiếc, một nghi lễ hiếm hoi dành cho những người được xem là lãnh tụ mang tầm vóc quốc tế.

    Có thể nói cái lớn của Mandela là biết nhìn về phía trước, biết khuyên mọi người nhìn về phía trước để cùng nhau xây dựng một đất nước trong đó luật pháp và sự bình đẳng phải được tôn trọng. Để tránh ngộ nhận, cần lưu ý: Với Mandela, quên quá khứ hay tha thứ những tội ác người khác đã làm cho mình và dân tộc mình không đồng nghĩa với sự thỏa hiệp, nhân nhượng hay dễ dãi. Ngược lại. Lúc nào ông cũng trung thành với một nguyên tắc: công chính. Tha thì tha nhưng sự công chính phải được thực hiện cho mọi người. Sự tha thứ đi liền với sự đòi hỏi một cách quyết liệt. Nhờ thế, quá trình chuyển tiếp từ một chế độ kỳ thị chủng tộc đến một chế độ tự do, bình đẳng và dân chủ mà Mandela thiết lập tại Nam Phi đã trở thành một kiểu mẫu của thế giới.

    Từ kinh nghiệm của Nelson Mandela, nhìn lại giới lãnh tụ Việt Nam trong mấy chục năm vừa qua, chúng ta thấy gì?

    Thấy, rõ nhất, tầm vóc của họ đều được hình thành từ những gì họ kết thúc: Họ chấm dứt chủ nghĩa thực dân của Pháp năm 1954 và kết thúc sự chia cắt đất nước năm 1975. Nhìn từ góc độ này, một số người trong họ, như Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp, đã được nhiều người Việt Nam ngưỡng mộ và không ít người trên thế giới kính phục. Coi như thần tượng.

    Nhưng sau sự kết thúc oanh liệt ấy, họ mở ra những gì?

    Chỉ có tai họa.

    Trùng trùng tai họa.

    Tai họa cho dân chúng.

    Tai họa cho đất nước.

    Tai họa cho cả nhiều thế hệ mai sau do những con số nợ nần chồng chất, do những cơ chế vừa nặng nề vừa bất nhân lại vừa vô hiệu, và quan trọng hơn, do sự suy thoái về xã hội và băng hoại về đạo đức.

    Trong số các nhà lãnh đạo Việt Nam, sau này, nhìn lại, hầu như chỉ có hai người được khen ngợi ít nhiều vì đã mở ra một cái gì đó: Thứ nhất là Trường Chinh, những năm cuối đời, đã quyết định đổi mới; và thứ hai, Võ Văn Kiệt, người đã có công “xé rào” để dám thay đổi, dù chỉ một phần, một số chính sách kinh tế sai lầm của đảng Cộng sản. Nhưng những cái mới mà cả Trường Chinh lẫn Võ Văn Kiệt mở ra đều là những cái mới nửa vời: Kết quả, người ta chỉ thấy vài cuộc “xé rào” nho nhỏ, vá víu, lặt vặt.

    Ngoài Trường Chinh và Võ Văn Kiệt, tất cả những người khác trong giới lãnh đạo đều chỉ biết quay đầu nhìn vào quá khứ, trên đó, người ta xây dựng chiếc ghế và kho tiền của mình.

    Điều oái oăm là khi chiếc ghế và kho tiền bạc châu báu của họ càng cao, tầm vóc của họ, dưới mắt quần chúng cũng như trong lịch sử, càng thấp xuống. Càng lùn tịt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    224 phản hồi

    Thưa ông Nguyễn Jung.

    Thực ra chúng ta cũng không chắc được, Nelson Mandela có chủ trương đánh tới cùng hay không, nếu như phía chính quyên Apartheid không nhượng bộ.

    Tuy nhiên, tôi nghĩ, nếu chỉ cần có một hy vọng nhỏ nhoi để tránh kết cuộc đẫm máu, Mandela sẽ tận dụng đến mức tối đa. Một lãnh tụ có tố chất vương đạo sẽ hành xử khác hẳn kẻ bá đạo, đó là chuyện hiển nhiên.

    Hy sinh máu xương (nhất là của người khác) là chuyện chẳng đặng đừng. Tôi hoàn toàn tin ông Nelson Mandela là một con người như thế.

    TB. Theo như ông bộc bạch một chút về cá nhân, tôi coi ông là bậc trưởng huynh của tôi. Cái thói quen xưng hô "tôi" và "ông" giống như một nguyên tắc khi giao tiếp trên mạng của tôi có thể làm phiền lòng ông, nếu có, cho tôi gởi lời xin lỗi chân thành.

    Abcxyz123456 viết:
    :

    Khó so sánh Nelson Mandela với Hồ Chí Minh ở điểm này bởi vì HCM đã qua đời (1969) trước khi VN giành được độc lập trọn vẹn (1975). Tuy nhiên, có thể nói rằng hai ông có điểm tương đồng là : kiên trì, bất khuất đấu tranh để đem lại thắng lợi hoàn toàn và vẻ vang cho dân tộc mình, đất nước mình.

    Tôi thật tình dai như đỉa.

    Chỉ có khác ở một điểm Nelson Mandela không cương quyết "đốt cháy cả Trường Sơn, đánh tới cái lai quần cũng đánh, đánh tới người Việt Nam cuối cùng, ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc....".

    Điểm khác biệt tối ư quan trọng này đã làm Nelson Mandela trở thành vĩ nhân của TG.
    Ông Hồ thì không, và ngày càng bị nhiều người dân Việt Nam đem ra mổ xẻ, phán xét tội.

    Nguyễn Jung

    Abcxyz123456 viết:

    Nhìn tới tương lai. Tụi Tàu Cộng có lăm le hay thực sự xâm chiếm toàn bộ Biển Đông (thậm chí cả nước VN), mong rằng mọi con dân Lạc Hồng nên ... im lặng chịu đựng, đừng dại mà hy sinh xương máu chống ngoại xâm. Thêm ngàn năm nữa, "xu thế không thể đảo ngược của thế giới" là ... thế giới đại đồng, không còn biên giới, không còn chủ quyền quốc gia chi nữa ... Chống ngoại xâm mần chi cho hao xương tốn máu. Phải thế không hả bác Khách(thật là) Đơn Giản ?

    Hôm nay tôi dai như đĩa.
    Cụm từ " thế giới đại đồng" làm tôi nhớ, có ông nào đó, ông Hồ thì phải, đã tuyên bố: " Tôi dẫn năm Châu đến Đại Đồng". Nhà nước CSVN đã thực hiện một phần ước mơ này của ông Hồ, đó là công hàm của ông Phạm Văn Đồng xác nhận chủ quyền "bạn" trên đảo HS, một số đảo của TS và hội nghị Thành Đô năm 90, "nhường" đâu khoảng mấy chục ngàn cây số vuông ở biên giới phía Bắc cho "bạn". Biên giới VN lui về phía Nam đâu khoảng chục cây số.

    Nếu trong "tương lai" thủ đô Hà Nội sẽ dời vào Huế hay SàiGòn, tôi sẽ không ngạc nhiên lắm nếu sự "dời" này được bạn "chấp thuận".

    Vấn đề "không còn biên giới", nếu xét theo nghĩa kiểm tra người và hàng hoá qua lại giữa 2 Quốc Gia, thì tình thật VN đâu còn biên giới với "anh hai" Trung quốc nữa. Sẽ có bác lên tiếng ở châu Âu "cũng thế thôi", xin thưa, châu Âu tuy không còn chuyện xét người và xét hàng hoá qua lại giữa các QG trong khối Schengen, nhưng mỗi QG đều vần còn và có chủ quyền của họ, trừ vấn đề kinh tế vì tiền cho vay.
    Việt nam ta? Điều này ai cũng biết, tôi không cần "tru tréo" làm gì. Cũng sẽ có bác lên tiếng, "bạn" không hề can thiệp trắng trợn như bọn châu Âu, "bạn" chỉ "cố vấn" và "tác động" thôi ạ.

    Nguyễn Jung

    Trích dẫn:
    Nhưng những cái mới mà cả Trường Chinh lẫn Võ Văn Kiệt mở ra đều là những cái mới nửa vời: Kết quả, người ta chỉ thấy vài cuộc “xé rào” nho nhỏ, vá víu, lặt vặt.

    Ngoài Trường Chinh và Võ Văn Kiệt, tất cả những người khác trong giới lãnh đạo đều chỉ biết quay đầu nhìn vào quá khứ, trên đó, người ta xây dựng chiếc ghế và kho tiền của mình.

    Điều oái oăm là khi chiếc ghế và kho tiền bạc châu báu của họ càng cao, tầm vóc của họ, dưới mắt quần chúng cũng như trong lịch sử, càng thấp xuống. Càng lùn tịt.

    Thật ra "cái mới" mà tác giả NHQ nói đến chỉ là cái cũ đã từng có trước kách mệnh. Và tầm vóc lùn tịt vẫn là lời an ủi; thật ra những cái đầu ấy bị ngập dưới đất (nghĩ là tầm vóc tri số âm)

    Abcxyz123456 viết:
    Khó so sánh Nelson Mandela với Hồ Chí Minh ở điểm này bởi vì HCM đã qua đời (1969) trước khi VN giành được độc lập trọn vẹn (1975). Tuy nhiên, có thể nói rằng hai ông có điểm tương đồng là : kiên trì, bất khuất đấu tranh để đem lại thắng lợi hoàn toàn và vẻ vang cho dân tộc mình, đất nước mình.

    Chỉ độc lập dưới sự cai trị của cộng sản mới giọi là độc lập trọn vẹn?

    Trích dẫn:
    Theo"Nelson Mandela's address to Rally in Cape Town on his Release from Prison”. ANC viết:
    Vào ngày được phóng thích, Mandela đã có một bài diễn văn gửi đến toàn quốc. Ông tuyên bố cam kết hòa bình và hòa giải với những người da trắng thiểu số trong nước, nhưng nói rõ rằng cuộc đấu tranh vũ trang của ANC vẫn chưa chấm dứt khi ông nói "phương sách đấu tranh vũ trang vào năm 1960 khi chúng tôi hình thành phái quân sự trong ANC (Umkhonto we Sizwe) đơn thuần là hành động tự vệ chống lại sự tàn bạo của chủ nghĩa apartheid. Các yếu tố đưa đến cuộc đấu tranh vũ trang đến nay vẫn hiển diện. Chúng tôi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải tiếp tục. Chúng tôi bày tỏ hy vọng một không khí có lợi cho một cuộc thương lượng sẽ sớm được tạo ra, để nhu cầu đấu tranh vũ trang không còn nữa."

    Thế này thì chứng tỏ Mandela cũng là tín đồ trung thành của 'bạo lực cách mạng' đấy chứ. Kiểu như chúng mày chơi tới đâu bọn tao theo tới đó, chỉ khi nào chúng mày biết điều, đối thọai đàng hoàng, thì cả hai cùng 'ôn hoà':) Có lẽ nhờ thế mà bọn Apatheid mới nể mặt Mandela và đồng đội, chịu xuống nước. Nếu cứ bất động, nói mồm suông thôi thì có lẽ nay Mandela đã phải chết trong tù ngoài đảo Robben.

    Abcxyz123456 viết:
    [

    Nhìn tới tương lai. Tụi Tàu Cộng có lăm le hay thực sự xâm chiếm toàn bộ Biển Đông (thậm chí cả nước VN), mong rằng mọi con dân Lạc Hồng nên ... im lặng chịu đựng, đừng dại mà hy sinh xương máu chống ngoại xâm. Thêm ngàn năm nữa, "xu thế không thể đảo ngược của thế giới" là ... thế giới đại đồng, không còn biên giới, không còn chủ quyền quốc gia chi nữa ... Chống ngoại xâm mần chi cho hao xương tốn máu. Phải thế không hả bác Khách(thật là) Đơn Giản ?

    Nhìn tới tương lai chi cho xa hở bác. VN đã mất đảo, mất đất đầu nguồn, mất nửa thác Bản Giốc, bác quên rồi sao? Và ai đã cúi đầu im lặng, ai đã ký tên trong Hội Nghị Thành Đô 90, ai đã ký công hàm dâng đảo cho Tàu? Không phải là đảng CSVN hở bác?

    Còn tương lai, nếu TQ thật sự xua quân tấn công VN, nhưng nhà nước CSVN không phát động chống quân xâm lược cũng bằng huề. Đừng đổ thừa cho người dân bác nhé. Người dân chỉ đi biểu tình trong ôn hoà thôi, mà còn bị bắt lên bắt xuống, lấy máu mình đả đảo Tàu cộng còn bị án treo đuổi học như cháu Uyên, thì vác súng thay cho các COCC trốn nghĩa vụ quân sự bằng tiền chỉ là đám dân nghèo, mà đám dân nghèo thì là cái thá gì đối với nhà nước "ta".

    Liệu nhà nước CSVN có dám đốt cả đám COCC cho cuộc chiến chống giặc Tàu (nếu có) trong tương lai? Một câu hỏi còn bỏ ngõ.

    Nguyễn Jung

    Abcxyz... viết:
    Bác tự nhận là "kiến thức bằng cái móng tay của thiên hạ" thật là đáng quý, nhưng cái cần có bác lại không có, đó là biết ít thì viết ít lại, viết ngắn lại, đừng hành hạ người khác bẳng cách viết lạc đề, vừa dai vừa dài, vừa dơ vừa dở. Ở đây tôi có nói đến từ "dơ" , liên quan đến cái thói xấu "tấn công cá nhân" đó bác . Có thể bác đã rào trước đón sau thể hiện ý bác không (dám) tấn công cá nhân tôi, nhưng mượn ý tôi để ném đá mấy tên "hậu duệ" gì đó cũng là dơ và ... hèn nữa.

    Chào nhé!

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    Trả lời ông Abcxyz.

    ...

    Ui chao ơi... Tui viết có mấy chữ mà sao bác "chọi" lại chi mà dài rứa. Tốn hơn cả giờ đồng hồ nặn óc và viết ra , bác hỉ ... :D

    Bác tự nhận là "kiến thức bằng cái móng tay của thiên hạ" thật là đáng quý, nhưng cái cần có bác lại không có, đó là biết ít thì viết ít lại, viết ngắn lại, đừng hành hạ người khác bẳng cách viết lạc đề, vừa dai vừa dài, vừa dơ vừa dở. Ở đây tôi có nói đến từ "dơ" , liên quan đến cái thói xấu "tấn công cá nhân" đó bác . Có thể bác đã rào trước đón sau thể hiện ý bác không (dám) tấn công cá nhân tôi, nhưng mượn ý tôi để ném đá mấy tên "hậu duệ" gì đó cũng là dơ và ... hèn nữa.

    Tôi chỉ phê phán cái cách lập luận của bác về chuyện ông HCM đã đánh giặc ngoại xâm tốn xương tốn máu mà không chịu đợi cho bọn giặc tự động trao trả độc lập theo xu thế thế giới. Bác không đọc bài chủ (Nguyễn Hưng Quốc - Đánh giá lãnh tụ ) hoặc có đọc mà không hiểu nổi những gì tác giả viết ra, nên bác so sánh rất khập khểnh và lạc đề, rồi trong ý kiến sau bác lại đi lang thang qua một đề tài khác, càng lạc đề hơn.

    Bác ạ, chẳng ai cho không độc lập tự do đâu. Ngay cả cái xu thế mà bác nêu ra cũng xuất phát từ những cuộc đấu tranh chống thực dân xâm lược cả (trong đó có chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng của VN, gắn liền với tên tuổi Hồ Chí Minh- Võ Nguyên Giáp). Ngày xưa, trước khi khởi nghĩa chống ngoại xâm và giành độc lập, Ngô Quyền hay Lê Lợi cũng chẳng nghĩ xa đến việc đưa đất nước đi lên CNTB hay CNXH sau khi chiến thắng đâu bác. Ai cũng vậy thôi: " ... Đi ta đi ... Hễ còn bóng quân xâm lược, thì ta còn chiến đấu, quét sạch nó đi,.." (Đố bác danh nhân nào đã nói câu này?)

    Trở lại bài chủ, bác phải hiểu : Điều gì làm nên một Nelson Mandela phi thường? Đó không phải là do ông ấy cúi đầu chờ đợi được ban phát nền độc lập cho Nam Phi như bác nghĩ, mà đó là do thái độ, quan điểm và những gì ông ấy đã làm sau khi được tự do và rồi đạt thắng lợi trong cuộc bầu cử đa sắc tộc đầu tiên trong nước Nam Phi (1994).

    Khó so sánh Nelson Mandela với Hồ Chí Minh ở điểm này bởi vì HCM đã qua đời (1969) trước khi VN giành được độc lập trọn vẹn (1975). Tuy nhiên, có thể nói rằng hai ông có điểm tương đồng là : kiên trì, bất khuất đấu tranh để đem lại thắng lợi hoàn toàn và vẻ vang cho dân tộc mình, đất nước mình.

    Theo"Nelson Mandela's address to Rally in Cape Town on his Release from Prison”. ANC viết:
    Vào ngày được phóng thích, Mandela đã có một bài diễn văn gửi đến toàn quốc. Ông tuyên bố cam kết hòa bình và hòa giải với những người da trắng thiểu số trong nước, nhưng nói rõ rằng cuộc đấu tranh vũ trang của ANC vẫn chưa chấm dứt khi ông nói "phương sách đấu tranh vũ trang vào năm 1960 khi chúng tôi hình thành phái quân sự trong ANC (Umkhonto we Sizwe) đơn thuần là hành động tự vệ chống lại sự tàn bạo của chủ nghĩa apartheid. Các yếu tố đưa đến cuộc đấu tranh vũ trang đến nay vẫn hiển diện. Chúng tôi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải tiếp tục. Chúng tôi bày tỏ hy vọng một không khí có lợi cho một cuộc thương lượng sẽ sớm được tạo ra, để nhu cầu đấu tranh vũ trang không còn nữa."

    Tính ra tui viết cũng dài bác hỉ ... :D , nhưng bảo đảm là không lạc đề và không thèm chơi trò bẩn "tấn công cá nhân". OK!

    Trả lời ông Abcxyz.

    Ông Nguyễn Hưng Quốc là một nhà nghiên cứu tiếng tăm, có thể ông ấy có lý do để đặt bút viết từ "chắc chắn". Tôi chỉ là một ông già không tên không tuổi, sử liệu trong tay không có, kiến thức bằng cái móng tay của thiên hạ, ngoại ngữ mỏng như lá lúa, lấy gì làm nền tảng để dám (dù chỉ nhại) để lại từ "chắc chắn"?

    Đâu đó trên mạng đã từng có học giả đánh giá cái giá quá đắt cho nền độc lập của Việt Nam rồi, tôi không thấy cần phải nhắc lại. Có nghĩa là, đoạn văn "nhại" của tôi không phải là vô căn cứ.

    Khi đọc đoạn phản hồi của ông dành cho phản hồi của tôi, tôi chợt nhận ra một điều, (có thể không phải về ông) rằng thì là, cứ mỗi khi có ai phê phán Hồ Chí Minh, là có một số người (tạm gọi là hậu duệ của đỉnh cao trí tuệ loài người lập tức kê ra cho bằng được những anh hùng dân tộc để so sánh và bảo vệ cho vị chủ tịch quá cố của nhà nước Cộng sản đầu tiên của Á châu.

    Xin thưa (với những hậu duệ ấy).

    Những Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng, Trương Công Định, Nguyễn Thái Học nằm ở vị thế rất khác với người được gọi là "cha già dân tộc" nêu trên nhiều lắm. Thứ nhất, đó là những vị anh hùng dân tộc đúng nghĩa, chưa bao giờ bị đặt dấu hỏi của bất cứ sử gia người Việt hay ngoại quốc nào, của bất cứ trường phái chính trị hoặc khoa học nào...

    Kể cả những sử gia Cộng sản chính hiệu cũng chưa bao giờ dám ghi một dòng bất kính với - chẳng hạn Nguyễn Thái Học, người đảng trưởng của Việt Nam Quốc Dân đảng, cái đảng đã bị chính tướng Võ Nguyên Giáp thừa lệnh Hồ Chí Minh, úp sọt một cách đầy máu me và mờ ám.

    Có thể độ lùi lịch sử đã đủ dài để không có lý do gì để bất cứ ai có thể nghi ngờ vai trò anh hùng dân tộc của những nhân vật kể trên. Mà, cũng có thể, cũng với lý do ấy, cộng thêm nhiều lý do khác, để Hồ Chí Minh chưa bao giờ đạt được một sự nhất trí tối thiểu, kể cả trên những diễn đàn nhỏ xíu như Dân Luận chẳng hạn.

    Sự nghiệp giúp nước của ông Hồ Chí Minh vốn đã bị vấy bẩn bởi nhiều bàn tay (kể cả bàn tay của chính ông) lúc sinh thời, lại càng bị vấy bẩn thêm bởi nhiều trò mèo kiểu UNESCO công nhận ông Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa của nhân loại, sau khi ông mất.

    Khó mà đổ thừa được cho những người không ưa (hoặc thậm chí, thù ghét) về những sự vấy bẩn kể trên. Một huyền thoại đúng nghĩa (huyền thoại=những câu chuyện không thể kiểm chứng về một sự kiện nào đó không được ghi chép bằng chữ viết. Huyền ở đây có nghĩa là đen, cũng có nghĩa tương đương huyền hoặc) đã được cả một hệ thống tuyên truyền dựng lên, bất kể liêm sỉ. Để rồi, đến khi không còn có thể bưng bít được nữa, đảng CS vội vàng đánh bài lờ, cứ cả một đội quân dư luận viên, lành nghề và cả không lành nghề, lu loa trên khắp trang lề dân lẫn lề đảng, rằng thì là Bác không phải là thánh nhân, nên buộc phải mắc vấn đề này, phạm phải vấn đề kia...

    Lu loa đến độ quên phắt đi mất cái huyền thoại mắt Bác Hồ có bốn đồng tử được chính các tiền bối đỉnh cao trí tuệ loài người của họ dày công vun xới. Làm thánh nhân không nổi, thôi thì làm vĩ nhân, đến khi xem mòi cả vai trò vĩ nhân cũng khó,xem ra, chính sách hiện nay là chấp nhận vai trò anh hùng dân tộc ngang với các vị Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng, Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Thái Học cũng...hay!

    Xin lỗi ông, thế cũng không được đâu! Ông Hồ Chí Minh buộc phải đến một ngày nào đó trả lời trước lịch sử những tội ác mà ông đã phạm phải. Công thưởng, tội trừng, là chân lý muôn đời. Công trạng của ông sẽ không bao giờ bị quên lãng, tội ác của ông cũng thế thôi. Nếu ông không có con cháu, hoặc con cháu của ông không có được cái sự chính danh, thì đám học trò của ông sẽ phải trả lời thay.

    Lãnh tụ càng anh minh, càng thảm hại khi những lớp mặt nạ buộc phải rơi rã theo thời gian.

    Trở lại chuyện ông Abcxyz... biện hộ cho việc ông Hồ Chí Minh buộc dân tộc Việt Nam trả giá quá đắt cho việc giành độc lập bằng cách kê ra hằng loạt các vị anh hùng ngoại xâm thời xưa. Xin trả lời ông ngắn gọn thế này:

    Thánh nhân vạn bất đắc dĩ mới phải dụng binh. Các vị anh hùng chống ngoại xâm mà ông kể ra, họ buộc phải làm thế.

    Ông Hồ Chí Minh, có đủ trí thông minh để thừa sức hiểu rằng, nền độc lập của nước Việt Nam không quan trọng bằng độc lập kiểu gì. Đó là nền độc lập dưới sự thống trị của Mác-xít Lê-nin-nít. Chính cái đó mới buộc ông Hồ Chí Minh đổ xương đổ máu của quân dân để chiếm lấy cho bằng được. Kiểu...dẫu cho có phải thiêu rụi cả dãy Trường Sơn...

    Xin thưa với ông Abcxyz...

    Những điều tôi vưa trình bày với ông, chả có gì mới mẻ khám phá cả, có thể Admin DL sẽ phiền hà rằng tôi chỉ cứ lặp đi lặp lại (mạnh mẽ hơn thì phán rằng tôi đang tru tréo) mãi mà chẳng chứng tỏ nên cơm nên cháo gì. OK. Phán như thế có lẽ không oan chút nào.

    Nhưng, khi trong tay tôi chưa có bất cứ thứ vũ khí nào để thực sự giành lấy tự do dân chủ cho chính bản thân tôi và mọi người khác, tôi đành phải cứ lặp đi lặp lại những lời lẽ ấy, bởi còn có những người như ông luôn coi việc giữ rịt nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh lên ngai thờ là điều không thể lơi lỏng phút giây nào.

    Xin lỗi, đừng có mà tơ tưởng gán ghép chút gì đó gọi là ngang hàng giữa ông Nelson Mandela và ông Hồ Chí Minh.

    Chỉ là sương caohoa sâu... thôi...Diễm ơi.

    Nếu quy công trạng của lãnh tụ vào những gì họ mở ra, có lẽ chúng ta dễ bỏ qua tội trạng của những người kế thừa.

    Có lãnh tụ kết thúc một thời đại và đặt ra được hướng đi chung cho thời đại mới. Có lãnh tụ chỉ kết thúc mà thôi, còn thời đại mới phải để người đương thời và các thế hệ khác định đoạt. Ngay cả với các lãnh tụ đặt ra được hướng đi cho thời đại mới, họ cũng phải trông cậy vào đám đàn em và thế hệ sau có tiếp nối tầm nhìn của họ hay không.

    Nelson Mandela ở Nam Phi và George Washington ở Mỹ đều đáng mến vì họ biết rút lui sớm (Washington sau hai nhiệm kỳ, và Mandela sau chỉ một nhiệm kỳ tổng thống) để cho đàn em của họ khai mở thời đại mới. Nhưng trong khi Mandela xác định hòa giải là con đường Nam Phi phải đi, thì rõ ràng Washington không tự mình mở ra viễn cảnh khả dĩ nhất cho nước Mỹ. Việc đó đã được các tư tưởng gia đương thời và sau ông thực hiện.

    Ở Việt Nam, trường hợp của Võ Nguyên Giáp không phải người đặt ra hướng đi -- hay lãnh tụ -- chúng ta không cần bàn đến.

    Hồ Chí Minh thì không đặt ra hướng đi mà chỉ cóp nhặt của các phong trào quốc tế cộng sản, đi dây giữa chủ nghĩa dân tộc và khuynh hướng nhờ cậy hoàn toàn vào các đàn anh xã hội chủ nghĩa. Về mặt quản trị đất nước, bản thân ông Hồ trong giai đoạn quyền lực của mình đã phá tan tành xã hội dân sự, bóp chết nền tư pháp độc lập, và hủy diệt nốt cơ hội tiếp tục có được sự cộng tác của các trí thức mà tư tưởng của họ có thể đã giúp xã hội Việt Nam đi cùng hướng với các trào lưu của thế giới ngày nay, như dân chủ hóa, kinh tế tư bản, xây dựng nền pháp trị, v.v.

    Nhưng ta cũng nên quy trách nhiệm cho các thế hệ lãnh đạo sau ông Hồ đã không mở ra được cái gì, hay ít ra biết cách kết thúc vĩnh viễn cái thời của ông. Hay là Việt Nam sau ông Hồ quả thật đã không có lãnh tụ biết "kết"? (Và như thế tất nhiên chưa thể có được loại lãnh tụ biết "mở"?)

    Khách (đơn giản vậy thôi) viết:
    Nguyễn Hưng Quốc viết:
    Không có Mandela, chế độ kỳ thị chủng tộc ở Nam Phi thế nào cũng kết thúc trước sức ép nặng nề của thế giới; nhưng nếu không có Mandela, sự chuyển tiếp của Nam Phi sau thời kỳ kỳ thị chủng tộc chắc chắn sẽ nhiều gập ghềnh, khúc khuỷu và có khi đẫm máu...

    Đoạn này nên dành cho những ai có ý tưởng so sánh ông Nelson Mandela và ông Hồ Chí Minh đọc đi đọc lại cho hiểu.

    Tôi mạn phép viết lại (kiểu nhại) cho rõ ràng hơn.

    Không có Hồ Chí Minh, chế độ thực dân thuộc địa của Pháp ở Việt Nam thế nào cũng kết thúc trước xu thế không thể đảo ngược của thế giới; nhưng nếu không có Hồ Chí Minh, sự chuyển tiếp của Việt Nam từ một xứ thuộc địa trở thành một quốc gia độc lập, sẽ bớt được rất nhiều xương máu của người Việt như Philippine, như Hongkong, như Malaysia..., v.v..

    Bác nhại lại mà bỏ đi hai chữ "chắc chắn" thành ra ý của bác yếu đi rất nhiều, thậm chí còn có thể làm cho người ta nghĩ ngược lại.

    Nhìn lui quá khứ... Giá như như Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Thái Học,... đừng xuất hiện trên cõi đời này (y như bác Khách (đơn giản) bàn loạn về HCM) thì xương máu dân Việt sẽ tiết kiệm hơn chăng(?) Tầm nhìn mấy vị này xem ra "ngắn" hơn ... bác Khách (đơn giản)!!!???

    Xa hơn nữa, giá như Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung,... biết nhiều về "xu thế không thể đảo ngược của thế giới" ... như bác Khách (đơn giản) thì ...

    Nhìn tới tương lai. Tụi Tàu Cộng có lăm le hay thực sự xâm chiếm toàn bộ Biển Đông (thậm chí cả nước VN), mong rằng mọi con dân Lạc Hồng nên ... im lặng chịu đựng, đừng dại mà hy sinh xương máu chống ngoại xâm. Thêm ngàn năm nữa, "xu thế không thể đảo ngược của thế giới" là ... thế giới đại đồng, không còn biên giới, không còn chủ quyền quốc gia chi nữa ... Chống ngoại xâm mần chi cho hao xương tốn máu. Phải thế không hả bác Khách(thật là) Đơn Giản ?

    Nguyễn Hưng Quốc viết:
    Gareth Evans, nguyên Bộ trưởng Ngoại giao của Úc, Chủ tịch Nhóm giải quyết các khủng hoảng quốc tế (International Crisis Group) thuộc Liên Hiệp Quốc, nêu lên một nhận xét sâu sắc về Nelson Mandela, cựu Tổng thống Nam Phi, người vừa mới qua đời ngày 5 tháng 12 vừa qua: Không có Mandela, chế độ kỳ thị chủng tộc ở Nam Phi thế nào cũng kết thúc trước sức ép nặng nề của thế giới; nhưng nếu không có Mandela, sự chuyển tiếp của Nam Phi sau thời kỳ kỳ thị chủng tộc chắc chắn sẽ nhiều gập ghềnh, khúc khuỷu và có khi đẫm máu. Như những gì Slobodan Milošević đã gây ra cho Yugoslavia và Robert Mugabe đã gây ra cho Zimbabwe, v.v..

    Đoạn này nên dành cho những ai có ý tưởng so sánh ông Nelson Mandela và ông Hồ Chí Minh đọc đi đọc lại cho hiểu.

    Tôi mạn phép viết lại (kiểu nhại) cho rõ ràng hơn.

    Không có Hồ Chí Minh, chế độ thực dân thuộc địa của Pháp ở Việt Nam thế nào cũng kết thúc trước xu thế không thể đảo ngược của thế giới; nhưng nếu không có Hồ Chí Minh, sự chuyển tiếp của Việt Nam từ một xứ thuộc địa trở thành một quốc gia độc lập, sẽ bớt được rất nhiều xương máu của người Việt như Philippine, như Hongkong, như Malaysia..., v.v..

    Cái giá phải trả cho sự xuất hiện của ông Hồ Chí Minh trong lịch sử Việt Nam là quá đắt! Tôi chắc rằng không ít người cũng có cùng nhận định như tôi. Chợt nhớ tới một câu thơ của nhà thơ DTL khi nghĩ về ý tưởng so sánh hai ông, Hồ Chí Minh và Nelson Mandela:

    Ta như sương cao mà em như hoa sâu

    Để nhại lại thành ra thế này:

    Mandela như sương cao mà Hồ như hoa sâu

    Sâu này chắc là sâu...độc! Buồn...

    Bài này khách quan, công bằng hơn cái bài Đùa Nhảm.

    So sánh Madela "đầy khoan dung" ở Nam Phi với bọn "căm thù ngùn ngụt" ở VN thì thà so thánh với quỷ cho dễ

    Pages