Nguyễn Đình Bổn - Kẻ đáng xấu hổ nhất thì đã không còn biết xấu hổ

  • Bởi Mắt Bão
    09/12/2013
    1 phản hồi

    Nguyễn Đình Bổn

    Mấy ngày nay từ báo chí lề đảng đến cộng đồng mạng đều nhảy vô xỉ vả những người nhân việc chiếc xe tải chở bia bị lật đã xúm vào cướp của người bị nạn. Một hành động dù nhìn ở góc độ nào cũng đáng lên án bởi nó quá phản cảm và vô nhân. Thế nhưng có khi nào chúng ta suy ngẫm lại vì sao thời nay lại xảy ra những việc đáng xấu hổ này? Phải chăng người Việt chúng ta xấu xí từ trong bản chất? Câu trả lời của tôi là “không phải” bởi nội cái chuyện chúng ta tồn tại cho đến ngày nay khi đứng kế bên một anh hàng xóm hùng mạnh, nhiều mưu mẹo và luôn tìm đủ mọi cách thống trị để đồng hóa nhưng vẫn chưa thành công là một minh chứng người Việt không xấu.

    Cha ông ta từng lấy nhân nghĩa thắng bạo tàn, phải luôn đoàn kết để giữ gìn và phát triển văn hóa Việt cho đến bây giờ thì nhất định cái tốt đẹp là có thật. Những chuyện giết người, cướp của, hiếp dâm còn đáng sợ hơn việc cướp bia rất nhiều lần vẫn đang diễn ra hằng ngày, và gần như chỉ trở thành thường nhật, lúc nào cũng có ngay trong thời buổi này, thời buổi mà người ta luôn tuyên truyền là thờ “đẹp nhất, nhân ái nhất, dân chủ nhất” để tiến lên một chốn đầy tính phĩnh phờ có tên gọi chủ nghĩa xã hội. Ai là người phải xấu hổ hiển nhiên chúng ta đã biết, vấn đề là chúng ta đang hùa theo kẻ kẻ đáng phải phỉ nhổ kia, để chửi bới không tiếc lời một hiện tượng, mà nếu không có những suy đồi của “chính danh thủ phạm” thì cái hiện tượng cướp cạn kia cũng không có hoặc ít hẵn đi!

    Hơn ba năm trước tôi có quen với một cô gái xinh đẹp, mãnh mai, yếu đuối. Cô ấy quê ở một tỉnh miền Tây lên Sài Gòn làm thợ sửa móng tay. Nhưng rồi gia cảnh dưới quê quá đổi ngặt nghèo: gia đình không có đất canh tác, cha chạy xe lôi bị mất xe chuyển qua chạy xe ôm bị tai nạn, mẹ bán gánh bị trật tự đô thị đuổi đánh… Đường cùng, cô nghĩ đến lời rủ rê của một cô bạn gái rằng qua Sing dễ kiếm tiền, tất nhiên cái đánh đổi là thân xác.

    Trước khi đi, cô rủ tôi đi uống cà phê và kể tất cả. Tôi im lặng nghe, rồi hỏi: Em qua đó sao nói chuyện được? Bên đó người ta dùng tiếng Anh. Cô nói: Em biết được… vài chục chữ, như Yes, No hay You give money me!!! Cô hỏi: Anh khinh em đúng không? Anh xấu hổ vì đã quen biết em đúng không? Tôi chỉ biết lắc đầu, hoàn toàn bất lực. Đúng, tôi xấu hổ, không phải vì việc làm can đảm, có tính tận hiến như cô, mà xấu hổ cho cái đất nước này!

    Cướp giết hiếp, hôi của, các cô gái thì đem thân làm gái xứ người, đó là chuyện hằng ngày hiện nay tại Việt Nam. Kẻ đáng xấu hổ nhất thì đã không còn biết xấu hổ bởi họ đã đạt đến cái thượng thừa nhất của sự nói dối, mà khi đã là “vua nói dối” mà đòi hỏi phải xấu hổ thì đó chính là điều xa xỉ. Vậy thì ai đáng phải xấu hổ? Tôi nghĩ là tôi, kẻ có đọc vài ba cuốn sách, ưa ngẫm ngợi sự đời mà cứ co đầu rụt cổ, không dám nói lên, kêu lên cái quyền được xấu hổ của mình để mà đòi những quyền lợi khác!

    Nguyễn Đình Bổn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    THUẦN DƯỠNG THÚ NUÔI
    Vứt đi y đức giả cầy đầu đàn tứ trụ bầy hầy bọ sâu
    “Lề dân ngọn cỏ rầu rầu sè sè lối đảng cai thầu lao phu”
    Kẻ ngoài cuộc tựa nội thù đứa đồng chí khỉ chổng khu ngậm tiền
    Tám mươi ngàn dư trư viên bốn tên dã thú cuồng điên nắm quyền
    G.D.P. thủ tướng huyên thuyên đô la một vạn mười năm đợi chờ
    Đại đồng chủ nghĩa trong mơ mịt mờ hiện thực bất ngờ tương lai
    Nhân tai sức mấy sửa sai Cà Mau Ba X thiên tài tía lia
    Vinashin Bauxit ăn chia không đều chưa đủ chầu rìa vài em
    Một chín sáu chục Mỹ kim miền nam lục tỉnh khó tìm cho ra
    Hồ như tấn Dũng quá đà bánh mỳ nửa ổ chia ba kiết tường
    G.N.I. xà xẻo nhiễu nhương Oshin đày tớ đứng đường bắc phương
    Trung phần bão lũ thảm thương nước mắt cá sấu thê lương quan trường
    Bán trôn kỹ nữ muôn đường giao thông bồi dưỡng ngoan cường công an
    Phải chăng bạn “bốn tốp” làm bươu vàng đỉa hắc hồng hoàng tửu thanh
    Bình sa nhạn lạc nhát cành cây non uốn khúc chỉ mành treo chuông
    Nhân dân tựa vật nuôi chuồng Ba Đình thuần hoá hoả phong cửa lò
    TÂM THANH