Song Chi - Nelson Mandela và bi kịch của Việt Nam

  • Bởi Admin
    09/12/2013
    10 phản hồi

    Song Chi

    Dân Luận: Nghĩ đi cũng nên nghĩ lại, những người ở phía phi cộng sản có thể nhân ái, khoan dung đối với những người đã tạo ác nghiệp cho mình không? Những người Việt đó có thể quên đi những hoạt động trong quá khứ của ông Lê Hiếu Đằng, để giang rộng vòng tay đón nhận ông trở lại với nhân dân không, để cùng những người cộng sản thức tỉnh đó đấu tranh đem lại tự do cho đất nước? Không chỉ phía Cộng Sản mới cần học hỏi lòng vị tha, có lẽ là vậy!

    Nelson Mandela, cựu Tổng thống da đen đầu tiên của Nam Phi, biểu tượng của phong trào đấu tranh chống phân biệt chủng tộc đã qua đời ngày 5.12.2013 ở tuổi 95.

    Biết là thừa khi viết thêm những lời ca ngợi về con người vĩ đại, được yêu mến, kính trọng, ngưỡng mộ không chỉ bởi người dân Nam Phi, mà khắp nơi trên thế giới này.

    Nelson Mandela vĩ đại không chỉ vì sự hy sinh của ông cho lý tưởng về một xã hội hòa bình-tự do-dân chủ-bình đẳng, hy sinh cho đất nước, dân tộc, theo đúng tinh thần của một trong những câu ông từng nói: "Real leaders must be ready to sacrifice all for the freedom of their people." (“Những nhà lãnh đạo thực sự phải sẵn sàng hy sinh tất cả cho tự do của dân tộc họ”).

    Nelson Mandela vĩ đại không chỉ vì tầm hiểu biết, trí tuệ, tư duy chiến lược của một chính trị gia lỗi lạc hay nhân cách đạo đức của ông, mà còn vì tư tưởng nhân ái, sự khoan dung của ông đối với những kẻ đã bắt giam và đày đọa ông suốt 27 năm.

    Sau khi ra khỏi tù, làm Tổng thống, có quyền lực trong tay, ông đã không dùng quyền lực để trả thù, để tiếp tục thực hiện một chế độ phân biệt đối xử trở lại đối với những người da trắng ở Nam Phi, như họ đã từng áp dụng trên đất nước ông suốt bao nhiêu năm. Ông đã chọn con đường tha thứ và hòa giải.

    Một trong những câu nói nổi tiếng khác của Nelson Mandela là:“As I walked out the door toward the gate that would lead to my freedom, I knew if I didn't leave my bitterness and hatred behind, I'd still be in prison.” (“Khi tôi bước ra khỏi cánh cửa về phía dẫn đến tự do, tôi biết rằng nếu không để lại cay đắng và hận thù phía sau, tôi vẫn sẽ còn ở trong tù”).

    Những con người thật sự vĩ đại trên thế giới, như Nelson Mandela, Dalai Lama, Martin Luther King Junior, Mahatma Gandhi… đều là những người có tinh thần khoan dung, đều chọn một con đường đấu tranh ít tốn hao xương máu nhất cho nhân dân họ. Bởi vì họ đều đặt lợi ích của đất nước và hạnh phúc của người dân lên trên tất cả.

    Chiều sâu của tri thức, tầm hiểu biết cộng với tinh thần tôn giáo hoặc sự chiêm nghiệm về triết học trong mỗi con người ấy đã khiến họ lựa chọn đường đi, lựa chọn cách hành xử như vậy.

    Dường như người ta cũng đang phần nào nhìn thấy điều đó trong nữ chính trị gia, lãnh tụ phe đối lập của Myanmar, Aung San Suu Kyi, và kể cả trong Tổng thống đương nhiệm Thein Sein khi họ đã chọn con đường ngồi lại với nhau, đối thoại, cùng hợp tác vì tương lai đất nước. Và bà Aung San Suu Kyi đã từng nhiều lần nói đến sự tha thứ, hòa giải, không trả thù.

    Tương tự, cả hai đều là những trí thức, có tư tưởng và có tinh thần Phật giáo soi sáng.

    Nhìn lại bi kịch của đất nước, của dân tộc VN từ đầu thế kỷ XX cho tới hiện tại chính là từ sự du nhập triết học Mác Lênin, chủ nghĩa cộng sản, và sự thắng thế dẫn đến cầm quyền tuyệt đối của đảng cộng sản.

    Ngay từ đầu, những người cộng sản đã chọn con đường bạo lực cách mạng để lật đổ chính quyền, triệt hạ tất cả các đảng phái đối lập. Từ tư tưởng cho đến mục tiêu chiến đấu suốt bao nhiêu năm của họ là phải dành chiến thắng, bất kể cái giá máu xương quá đắt phải trả. Còn trong xã hội, sự phân chia giai cấp, tư tưởng đấu tranh giai cấp đã gây ra biết bao nhiêu bi kịch từ Nhân văn Giai phẩm, Cải cách ruộng đất… ở miền Bắc cho tới cải tạo tư sản, tư thương…ở miền Nam sau này.

    Sau khi dành được chiến thắng, những người cộng sản đã cư xử cực kỳ tàn ác với những người ở phe thua cuộc và cả đồng bào miền Nam.

    Hàng trăm ngàn dân quân cán chính VNCH bị lùa đi học tập cải tạo, thực chất là đi tù năm, mười năm và hơn nữa, trong đó rất nhiều người đã mãi mãi nằm lại nơi những trại giam khác nhau, hàng triệu gia đình bị mất đi người chồng, người cha là nơi nương tựa. Những người dân không phải đi học tập cải tạo thì tiếp tục khốn khổ với sự phân biệt đối xử, chủ nghĩa lý lịch…

    Đảng cộng sản tiếp tục đem nguyên mô hình xây dựng XHCN ở ngoài Bắc vào áp dụng trong Nam, làm sụp đổ cả nền kinh tế, xáo trộn cả xã hội với hàng loạt những đợt cải tạo tư sản, cải tạo công thương nghiệp, mô hình hợp tác xã, chính sách lùa dân đi kinh tế mới…dẫn đến việc hàng triệu người phải bỏ nước ra đi, làm nên những cuộc vượt biển kinh hoàng với thảm cảnh của những thuyền nhân (boat people) rúng động lương tâm cả thế giới…

    Sau bao nhiêu năm hoang tàn, điêu linh vì chiến tranh, xã hội lại tiếp tục bị tàn phá bởi những chính sách sai lầm, sự ngu dốt, lòng thù hận và chia rẽ.

    Cho đến bây giờ, gần 40 năm sau chiến tranh, nhà nước cộng sản VN đã nhanh chóng quên đi quá khứ, bắt tay với Mỹ, và còn nhanh hơn nữa, bắt tay với Trung Cộng. Trong khi đó thì họ vẫn không thể hòa giải hòa hợp với những người anh em của phe thua cuộc và với lịch sử, vẫn không hề có bất cứ một hành động nào để chứng tỏ sự hối lỗi, hối tiếc trước những sai lầm trong quá khứ hay hiện tại.

    Những người tù chính trị, dù thuộc lực lượng dân quân VNCH còn sót lại như ông Nguyễn Văn Trại (đã chết), Trương Văn Sương (đã chết), Bùi Đăng Thủy (đã chết), Nguyễn Hữu Cầu đang phải tiếp tục ở tù cho đến nay là 37 năm… hay những người hoạt động dân chủ, bất đồng chính kiến thuộc các thế hệ sau này như blogger Điếu Cày, blogger Công lý và Sự thật, tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, thạc sĩ tin học Nguyễn Tiến Trung, kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, nhà hoạt động Đỗ Thị Minh Hạnh, thầy giáo Đinh Đăng Định, linh mục Nguyễn Văn Lý, tín đồ Phật giáo Hòa hảo Mai Thị Dung…tiếp tục là những đối tượng bị đối xử khắc nghiệt nhất, đày đọa phi nhân nhất trong tù.

    Không những thế, nhà nước cộng sản luôn luôn đối xử với nhân dân một cách thù địch, đầy nghi kỵ. Sau gần 40 năm, chưa bao giờ trên đất nước này mâu thuẫn xã hội giữa người nghèo, người giàu, giữa người dân và các cấp chính quyền lại sâu sắc đến thế.

    Bi kịch, bất công diễn ra khắp nơi. Từ thảm cảnh của những người nông dân mất đất vác đơn đi khiếu kiện ròng rã bao năm, có cả xô xát bạo lực, cả cái chết như vụ Đoàn Văn Vươn hay Đặng Ngọc Viết. Những cuộc biểu tình, đình công của lớp lớp công nhân bị bóc lột sức lao động đến tận cùng với đồng lương rẻ mạt. Những cái chết oan tức tưởi do sự lộng hành của đám công an côn đồ. Những vụ án oan sai thấu trời đất gây ra bởi pháp luật mù lòa v.v…

    Thế nhưng, tất cả nhũng lời kêu than của các tầng lớp nhân dân hay những lời góp ý, kiến nghị…của bao nhiêu nhân sĩ trí thức đã bị nhà nước này thẳng tay vứt vào sọt rác. Hiến pháp 2013 là một bằng chứng mới nhất cho thấy rõ đảng và nhà nước cộng sản tiếp tục mù lòa, vô cảm trước những biến chuyển của thời cuộc, nhu cầu nhất thiết phải thay đổi để sống còn của đất nước và nguyện vọng của nhân dân.

    Đảng cộng sản VN đã chọn con đường cố thủ quyền lực, cương quyết không thay đổi, thậm chí đối lập với nhân dân bởi vì qua bao thế hệ cho đến tận bây giờ, trong số những người nắm quyền cao nhất vẫn là những kẻ thiếu chiều sâu kiến thức, không có tầm nhìn viến kiến, tư duy chiến lược, cũng không có tinh thần tôn giáo hay triết học để soi sáng, ngoài…triết học Mác Lênin!

    Quan trọng không kém, họ chưa bao giờ biết đặt quyền lợi của tổ quốc, dân tộc lên trên quyền lợi của đảng, của phe nhóm và bản thân.

    Trước đây, đã từng có những giai đoạn đảng cộng sản suy trì được quyền lực nhờ vào sự ngây thơ và niềm tin của số đông người dân do bị tuyên truyền một chiều kết hợp với bạo lực. Nay niềm tin của đa số người dân đã mất đi, đảng chỉ còn lại bạo lực thuần túy.

    Và thay vì có một lối thoát tốt đẹp trong hòa bình, hòa hợp, hòa giải với nhân dân, thì với một chế độ tàn bạo xây dựng trên bạo lực, thù hận và sự nghi kỵ như vậy, cũng khó mà hy vọng một kết thúc êm ả, hay một đối xử khác, từ nhân dân, một khi sức chịu đựng của người dân đã hết.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Thời nào rồi bọn anh cũng cầm quyền. Cứ nhìn Nga, Đông Âu thì thấy. Chỉ cần sau một thế hệ lãnh đạo là tụi anh lại ngồi ghế trên. Giờ thế giới khối thằng phục Putin.
    Bác có hồ đồ không đấy? Bác nói Nga thì được. Còn các nước Đông Âu khác như Sec, Slovakia, Balan hay 3 nước Bantic là Latvia, Litva, Estonia.v.v. thì sao? Ở đó CS vẫn đang cầm quyền à?
    Về Putin: Trước đây tôi vẫn có cảm tình với ông ấy- miệng nói tay làm, và làm được. Nhưng từ ngày ông ấy tham quyền cố vị, vun vén cho bản thân thì thôi.

    Trước giờ cá nhân tôi vẫn không quá trọng vọng ông Nelson Mandela như cánh báo giới, giới "học giả sống trong tháp ngà," các "nhà sử học" phương Tây với lối suy nghĩ theo đàn, theo giống, tôn vinh, tung hô ông. Tôi luôn quan niệm ông Mandela "trên răng, dưới mạng," chả có gì để mất thêm, được thì ông có tất cả: quyền lực, danh vọng, địa vị. Sinh mạng thì tới thời điểm những năm 80s thì với uy tín cá nhân, và sức ép chính trị, ngoại giao trong và ngoài nước chính quyền da trắng không giết ông được. Dù gì chăng nữa, chính quyền da trắng Nam Phi cũng thừa hưởng một nền chính trị, luật pháp của Anh, nên sự khôn khéo, tinh tế vẫn phải có, chứ không thể chơi theo kiểu luật giang hồ, luật rừng ở xứ hình chữ S được. Ừ thì ông phải ngồi tù hàng chục năm trời, chịu đủ mọi hành hạ. Nhưng ở xứ chữ S, cũng không thiếu người tù chính trị chịu tù lâu như ông, thậm chí còn hơn ông. Hành hạ, tàn ác, thâm độc trong và ngoài tù thì còn ai hơn người CS Á Đông. Ông cũng chưa bao giờ chỉ trích các "đồng chí" theo CS trong cái đảng ANC chủ trương giải quyết bằng súng đạn, ít ra trong những năm 70s và 80s. Và ông Mandela cũng là một tổng thống dưới trung bình. Kinh tế, xã hội thời ông làm tổng thống đều đi xuống.
    Nhân vô thập toàn. Không ai là hoàn hảo. Nhưng tôi rất phục tấm lòng vị tha của ông Mandela. Không nuôi hận thù, và đề lòng hận thù làm lu mờ lý trí. Một việc làm không dễ dàng. Ông đã khéo léo, tinh tế dùng uy tín của một tổng thống, tài năng chính trị, và sức lôi cuốn cá nhân để lèo lái con thuyền Nam Phi tiến về tương lai, thay vì cuốn vào vòng luẩn quẩn của thù hận. Tha thứ, hoà giải nhưng không có nghĩa là quên, là "quét rác" dấu đi những tội ác của chế độ. Với Tutu Commission ông vẫn cho điều tra và công bố những tội ác cho thế hệ sau và cho lịch sử. Đấy là cái hay của ông. Phải để cho những nạn nhân một lối dẫn thoát nói lên những oan khiên mà họ đã chịu đựng, và để cho những người hành ác hoàn lương, có cơ hội xin lỗi và chịu trách nhiệm. Tha, nhưng không có nghĩa là cố tình quên, là xoá bàn làm lại, bóp méo lịch sử. Với những hành động phi thường như thế, ông xứng đáng đứng trong hàng ngũ những vĩ nhân của nhân loại. Khác với những "vĩ nhân," "thánh," "thần" tự phong tự sướng của triều nhà Sản, xứ chữ S.

    Trích dẫn:
    Dân Luận: Nghĩ đi cũng nên nghĩ lại, những người ở phía phi cộng sản có thể nhân ái, khoan dung đối với những người đã tạo ác nghiệp cho mình không? Những người Việt đó có thể quên đi những hoạt động trong quá khứ của ông Lê Hiếu Đằng, để giang rộng vòng tay đón nhận ông trở lại với nhân dân không, để cùng những người cộng sản thức tỉnh đó đấu tranh đem lại tự do cho đất nước? Không chỉ phía Cộng Sản mới cần học hỏi lòng vị tha, có lẽ là vậy!

    Muốn có tha thứ, khoan dung thì ngoài từ bỏ cái ác, cái xấu, còn cần phải có sự thành tâm hối hận, chịu trách nhiệm với những việc làm trong quá khứ, can đảm đứng lên nói lời xin lỗi cầu xin tha thứ từ nạn nhân. Như nhạc sĩ Tô Hải đã và đang làm. Không thể khơi khơi thấy bây giờ không hợp thời nữa, nên thành viên đảng cướp từ bỏ đảng, nhưng đừng nhắc lại quá khứ, những việc đã làm trong quá khứ đều là cao đẹp, không có lỗi phải gì cả, các nạn nhân mọi người phải hoan hô, tin tưởng. Ai không hoan hô, tung hê là nuôi dưỡng hận thù, là cực đoan??!! Một lối suy nghĩ rất lạ.
    Hoà giải rồi mới đến hoà hợp. Muốn hoà giải thì người lầm đường phải can đảm đứng lên chịu trách nhiệm với hành động trong quá khứ, lịch sử, chân thành hối lỗi rồi thì mới nói tiếp theo. Làm sao có thể hoà hợp khi quá khứ bị cố tình lấp liếm, tiếp tục bị bóp méo. Luôn hoan nghênh những người bỏ nhà Sản, thành thật trở về với lương tâm, với con người thật của chính mình. Nhà Sản bớt một người thì cái xứ VN tốt 1 người. Hoan nghênh, nhưng không có nghĩa là hoan hô. Hướng về tương lai nhưng không có nghĩa là phải quên quá khứ, vùi lấp nó trong hang hốc. Như ông Mandela đã chứng tỏ, hai việc này không hề bài xích lẫn nhau.

    Dân Luận viết:
    ... những người ở phía phi cộng sản có thể nhân ái, khoan dung đối với những người đã tạo ác nghiệp cho mình không? Những người Việt đó có thể quên đi những hoạt động trong quá khứ của ông Lê Hiếu Đằng, để giang rộng vòng tay đón nhận ông trở lại với nhân dân không, để cùng những người cộng sản thức tỉnh đó đấu tranh đem lại tự do cho đất nước?...

    1- Bác Đăng lúc nào cũng đứng về phía nhân dân hết (chỉ là "bây giờ" đảng của bác í không đứng về phía nhân dân nữa bác í mới bái bai - đường ai nấy đi), bác DL nói thế là xúc phạm ông ấy đấy.
    Vì vậy em kính trọng anh em ông Hùynh Nhật Tấn hơn.
    http://www.procontra.asia/?p=544
    2- Không được nhắc "quá khứ"(chỉ được nhắc thành tích - "tưởng" là cướp giàu tế nghèo, còn "thực chất" thì không nên nhắc), nhưng ai không tha thứ thì thiếu bao dung. Di nhiên bao dung la 1 đức tính tốt, nhưng đâu phải ai cũng bao dung được như Madela, làm không nổi, là lỗi, tội của họ hay sao?
    3- Không biết các bác có nói chuyện trực tiếp với nạn nhân bao giờ? đảm bảo với các bác, không giống như đọc qua sách Vũ Thư Hiên, Huy Đức... Nhiều người, em thấy, biết, họ không thù hận, nhưng vết thương vẫn còn đó. Người Việt không coi trọng vấn đề tâm lý. Tổn thương thể chất thì mau lành, tổn thương tinh thần, mà không được chữa trị thích đáng, có thể vĩnh viễn. Các bác kêu gọi cảm thông với những người bỏ đảng (sure!) & cả những người chưa dám bỏ đảng (như Nguyễn Lân Thắng nói), nhưng không lẽ nạn nhân không đáng, không được cảm thông?
    Em nghĩ, khi các bác định bàn tới vấn đề hàn gắn, tha thứ, nên tìm hiểu, nghiên cứu thêm về uỷ ban Truth and Reconciliation Commission (TRC) của Nam Phi, đây cũng là kinh nghiệm mình có thể học.
    Khi uỷ ban TRC thành lập, là để nạn nhân được lên tiếng & để họ được lắng nghe (đây cũng là cách chữa bệnh), để lập hồ sơ & có luật (như thế nào thì dược tha thứ, như thế nào thì phải gánh trách nhiệm hình sự) vì có những người muốn justice, & những người muốn amnesty. Bên cạnh những người được tha thứ, cũng có những người phải ra toà & chịu trách nhiệm trước tội ác họ. Kết quả, dĩ nhiên, cũng có những người không thoả mãn & trách uỷ ban đã không cho họ justice, đã dung túng cho kẻ thù của họ (người Nam Phi, hay VN cũng là người bình thường).
    Dĩ nhiên, nhiều người nói, thù hận, nhắc nhở quá khứ không giải quyết vấn đề VN hiện tại, nếu không nói ngược lại. Đồng ý. Vậy thì cũng không cần đòi hỏi trách móc, kế tội chuyện bao dung, tha thứ - not nơ. Nhìn thằng hiện tại & phía trước cho tới khi nào "ready" để đối diện quá khứ - khi có 1 uỷ ban "Sự thật & Hàn gắn".

    Dân Luận: Nghĩ đi cũng nên nghĩ lại, những người ở phía phi cộng sản có thể nhân ái, khoan dung đối với những người đã tạo ác nghiệp cho mình không? Những người Việt đó có thể quên đi những hoạt động trong quá khứ của ông Lê Hiếu Đằng, để giang rộng vòng tay đón nhận ông trở lại với nhân dân không, để cùng những người cộng sản thức tỉnh đó đấu tranh đem lại tự do cho đất nước? Không chỉ phía Cộng Sản mới cần học hỏi lòng vị tha, có lẽ là vậy!

    ------------------------

    Hì hì, Cộng sản bọn anh cần đêk gì thằng nào tha tội. Bọn anh biết phải làm gì vào lúc nào, và lúc nào bọn anh cũng đúng hết.

    Thời nào rồi bọn anh cũng cầm quyền. Cứ nhìn Nga, Đông Âu thì thấy. Chỉ cần sau một thế hệ lãnh đạo là tụi anh lại ngồi ghế trên. Giờ thế giới khối thằng phục Putin. Các chú giở cái bài vị tha với lại tình thương đối với bọn chống cộng đêk có gân có cơ thì được chứ đối với tụi anh thì thôi đi, nói thật đêk ngửi được.

    IndiUno viết:
    Dân Luận viết:
    ... những người ở phía phi cộng sản có thể nhân ái, khoan dung đối với những người đã tạo ác nghiệp cho mình không? Những người Việt đó có thể quên đi những hoạt động trong quá khứ của ông Lê Hiếu Đằng, để giang rộng vòng tay đón nhận ông trở lại với nhân dân không, để cùng những người cộng sản thức tỉnh đó đấu tranh đem lại tự do cho đất nước?...

    - Mà bác dư biết, đây ko phải là cúng dường vài xu lẻ, nếu sơ ý, tớ sẽ cúng xác tớ, thân vợ tớ, và hồn của con tớ.

    Lão kiên nhẫn hơn, nhất ko buông:

    - Cái chết cuối đời phải thật cho đáng.

    - Fẹc life, bác đừng lẫn lộn 2 chữ Bao Dung và Cả Tin. Cái xứ lừa này nặng phần bao dung, thừa bao cao xu, dư chất cả tin cho nên mới làm nô lệ 4000 cuốn lịch. Bác về tra từ credit, credit, credit, thẩm thấu chữ Uy Tín, Khả Tin (reliability), sau đó tớ sẽ quyết định cúng dường cho bác hay vô thẳng trong chùa.

    Lão cười và vẫn lẩm bẩm:

    - Lần này có chết cũng phải thật cho đáng, thật hoành tráng, thật oanh oanh liệt liệt.

    Tôi nghĩ, cá nhân tôi có thể bỏ qua chuyện cũ, chấp nhận ông Đằng đứng trong hàng ngũ của tôi, nhưng lãnh đạo tôi thì không. Ông Đằng còn cần phải chứng minh rất nhiều để lấy lại niềm tin đã bị xói mòn. Liệu ông Đằng có còn đủ thời gian và sức khoẻ để làm? Nếu làm được, tôi tin rằng, không chỉ tôi bỏ qua, mà đa số người dân cũng sẽ bỏ qua. Tôi cũng tin là ông sẽ được thanh thản hơn trước khi mùa Đông đến.

    Trong đạo Phật có từ sám hối, đó là một lời hứa sẽ không gây tội ác nữa.

    Định nghĩa từ tội ác, hình như, có khác biệt giữa những người Cộng Sản và những người theo Dân chủ Tự Do, theo thuyết Nhân Bản, tôn trọng Người và quyền làm Người.
    Vì chuyên chính là phương tiện /châm ngôn/ của Cộng Sản để đạt mục tiêu thì người Cộng Sản sẽ không từ một biện pháp/ phương tiện nào để đạt được mục tiêu của mình. Quá khứ đã chứng minh

    Nguyễn Jung

    hungcuong viết:
    Song Chi viết:
    Và thay vì có một lối thoát tốt đẹp trong hòa bình, hòa hợp, hòa giải với nhân dân, thì với một chế độ tàn bạo xây dựng trên bạo lực, thù hận và sự nghi kỵ như vậy, cũng khó mà hy vọng một kết thúc êm ả, hay một đối xử khác, từ nhân dân, một khi sức chịu đựng của người dân đã hết.

    Đ/c Lênin từng sáng suốt chỉ đạo là trung bình 1 thằng có súng liên thanh thì có thể diệt sạch được 100 thằng không có súng, nếu dùng thượng liên, trọng liên thì có thể diệt đến cả ngàn, tính theo cơ số đạn. Từ đó suy ra, với quân số khoảng 1.5 triệu đ/c tại ngũ và dự bị thì đảng ta dư sức diệt sạch bọn giặc nào muốn bạo loạn lật đổ. Ngoài AK47, K54, Dragunov triền thống bấy lâu nay, giờ đây các đ/c 'bạo lực cách mạng' của ta đã được cấp thêm Glock, MP5, Tavor, Steyr đủ cả, độ chính xác, tốc độ, tầm xa đã tăng lên rất nhiều !

    Biết thế nhá.

    Thưa với đ/c hungcuong. Đ/c nên coi kỹ lại thì thấy ý của Song Chi là "nhân dân sẽ vùng lên một khi sức chịu đựng của người dân đã hết"chứ không phải "bọn giặc nào muốn bạo loạn lật đổ". Hay đảng thấy bọn họ cũng như nhau cả!!!
    Đ/c không cần phải hù dọa: một khi máu nhân dân đã đổ thì bánh xe lịch sử cũng không dừng lại được nữa. Tôi có những người bạn ở cả trong quân đội và công an, loại được gửi đi đào tạo nước ngoài ấy. Họ tâm sự cũng chán nản rồi - họ không ngu để đưa thân ra phục vụ lũ tham quan như 3D, 4S... mà tiền bạc nhà cửa đã chuẩn bị sẵn sàng ở nước ngoài. Đến lúc đó mèo nào cắn mỉu nào chưa rõ đâu... nhưng vận khí của đảng đã đến hồi cáo chung!

    Dân Luận viết:
    ... những người ở phía phi cộng sản có thể nhân ái, khoan dung đối với những người đã tạo ác nghiệp cho mình không? Những người Việt đó có thể quên đi những hoạt động trong quá khứ của ông Lê Hiếu Đằng, để giang rộng vòng tay đón nhận ông trở lại với nhân dân không, để cùng những người cộng sản thức tỉnh đó đấu tranh đem lại tự do cho đất nước?...

    Hy vọng mua vui cũng được 1 vài trống canh với DL.

    Hình ảnh:

    Một lão hơn 1/2 đời người trầm mình trong Đảng lục lâm, 1 ngày đẹp trời lão khoác áo cà sa thuộc hàng tăng chức Đại Thích Tu, đứng trước cổng Bao Dung Vô Tư Thích Quang Tự, 2 tay bưng trõ có mảnh giấy đề 2 chữ Cúng Dường.

    Gặp 1 gã, lão nói:

    - Xin thiếu chủ cúng dường để xây trường Đại Học Phá Sản.

    Gã giật mình:

    - Bác cả đời sống trong Đảng cướp, nay bác lại đổi đời Kêu Gào ủng hộ, đóng góp?

    - Thí chủ là người chuyên xét về quá khứ?

    Gã chợn mắt:

    - Bình tĩnh đê, này nhá, bác kêu tớ, bác gào bên tai tớ 2 chữ Ủng Hộ, với cái quá khứ già dặn chùm mền với cướp, tớ là người hỏi bác, bác ko phải là người hỏi tớ. Fair enough?

    Lão khư khư, chủ quan, dùng chiêu lỳ:

    - Thí chủ ko có lòng bao dung?

    Máu gã lúc này hơi tăng tốc:

    - Ơ hay, bác là người kêu gào thì tớ là người hỏi để biết có tin bác được hay ko? Bác là 1 học sinh giỏi trong 1 gia đình hiền lành, chất phác, thế tại sao bác bị bỏ tù? Bác có bao giờ hại hoặc cướp dân lành ko? Có chém ai bao giời chưa? Có lừa, dụ, uy hiếp ai vào Đảng cướp lần nào chăng? Có giết người ko? Bao nhiêu người đã từng nghe bác để cả đời lầm nan, tan nát? Quan trọng nhất, động lực nào đã làm bác hoàn lương?

    Lão chơ chơ tự tin:

    - Thí chủ đừng sợ, hãy can đảm vững tin. Mỗi 1 đời người ai cũng phải chết, cái chết của mình phải cho thật đáng.

    Mặt đỏ như Chim Tịt, gã gằn từng tiếng:

    - Rõ là bác vẫn don't get it, vẫn chưa hiểu, vấn đề nguồn gốc ở đây là Credit, là uy tín. Nên nhớ rằng bác là người hô hào, cái bao dung, cái đừng sợ nó ko có nghĩa gì ở nơi đây, ở nơi đây tớ chỉ muốn biết rằng tại sao tớ phải nghe bác, tin bác và đưa tiền cho bác thay vì đưa thẳng cho Đạo Pháp Cù Huy, Thiền Thơ Quân etc... đang ngồi trước mặt trong chùa? Mà rằng, cả đời bác đã có cơ hội, nay đã gần đất xa trời, tại sao tớ lại cho bác thêm cơ hội trong khi bao nhiêu người trẻ hơn bác, giỏi hơn bác, chì hơn bác, thông minh hơn bác etc... cần dịp thử lửa?

    Thở hổn hển, gã tiếp:

    - Mà bác dư biết, đây ko phải là cúng dường vài xu lẻ, nếu sơ ý, tớ sẽ cúng xác tớ, thân vợ tớ, và hồn của con tớ.

    Lão kiên nhẫn hơn, nhất ko buông:

    - Cái chết cuối đời phải thật cho đáng.

    Lúc này trym hắn hết đỏ, mặt tựa Quan Công, ném cho lão cuốn tự điển MẽoViệt:

    - Fẹc life, bác đừng lẫn lộn 2 chữ Bao Dung và Cả Tin. Cái xứ lừa này nặng phần bao dung, thừa bao cao xu, dư chất cả tin cho nên mới làm nô lệ 4000 cuốn lịch. Bác về tra từ credit, credit, credit, thẩm thấu chữ Uy Tín, Khả Tin (reliability), sau đó tớ sẽ quyết định cúng dường cho bác hay vô thẳng trong chùa.

    Lão cười và vẫn lẩm bẩm:

    - Lần này có chết cũng phải thật cho đáng, thật hoành tráng, thật oanh oanh liệt liệt.

    Gã té.

    Song Chi viết:
    Và thay vì có một lối thoát tốt đẹp trong hòa bình, hòa hợp, hòa giải với nhân dân, thì với một chế độ tàn bạo xây dựng trên bạo lực, thù hận và sự nghi kỵ như vậy, cũng khó mà hy vọng một kết thúc êm ả, hay một đối xử khác, từ nhân dân, một khi sức chịu đựng của người dân đã hết.

    Đ/c Lênin từng sáng suốt chỉ đạo là trung bình 1 thằng có súng liên thanh thì có thể diệt sạch được 100 thằng không có súng, nếu dùng thượng liên, trọng liên thì có thể diệt đến cả ngàn, tính theo cơ số đạn. Từ đó suy ra, với quân số khoảng 1.5 triệu đ/c tại ngũ và dự bị thì đảng ta dư sức diệt sạch bọn giặc nào muốn bạo loạn lật đổ. Ngoài AK47, K54, Dragunov triền thống bấy lâu nay, giờ đây các đ/c 'bạo lực cách mạng' của ta đã được cấp thêm Glock, MP5, Tavor, Steyr đủ cả, độ chính xác, tốc độ, tầm xa đã tăng lên rất nhiều !

    Biết thế nhá.

    Dân Luận viết:
    Nghĩ đi cũng nên nghĩ lại, những người ở phía phi cộng sản có thể nhân ái, khoan dung đối với những người đã tạo ác nghiệp cho mình không? Những người Việt đó có thể quên đi những hoạt động trong quá khứ của ông Lê Hiếu Đằng, để giang rộng vòng tay đón nhận ông trở lại với nhân dân không, để cùng những người cộng sản thức tỉnh đó đấu tranh đem lại tự do cho đất nước? Không chỉ phía Cộng Sản mới cần học hỏi lòng vị tha, có lẽ là vậy!

    Chẳng có thể chắc chắn được điều gì cả một khi nó chưa xảy ra. Tuy nhiên, qua những lời kể từ chính miệng cựu tù nhân chính trị, cựu đảng viên cộng sản Lê Hiếu Đằng, và cả thượng tá phi công QĐNDVN Nguyễn Thành Trung, vốn là cộng sản nằm vùng mang lon trung uý phi công VNCH, về cách hành xử của bộ máy cảnh sát, an ninh VNCH đối với tù nhân, tội phạm khủng bố cộng sản, thì có thể thấy rằng xác suất những người phi cộng sản không ác độc, tàn nhẫn như những người cộng sản là rất cao. Thiết nghĩ chẳng việc gì phải lo lắng quá, thêm hao tổn thần kinh !