Trần Ngọc Thành - Đảng cộng sản sợ ai?

  • Bởi Mắt Bão
    06/12/2013
    5 phản hồi

    Trần Ngọc Thành

    Lực lượng nào làm đảng cộng sản sợ?

    ‘’Cuốc Hội’’ của đảng cộng sản Việt Nam đã kết thúc vở diễn tốn kém hơn 40 ngày, với màn cuối thông qua Hiến pháp 486 phiểu thuận và 2 không bỏ phiếu. Các ‘’đại biểu” do ‘’ dân cử” đã nhập vai ăn ý dưới chiếc gậy chỉ huy của bộ chính trị: Báo cáo, giải trình, chất vấn, trả lời, phỏng vấn, quay phim, truyền hình trực tiếp giống y trang Quốc Hội của các nước dân chủ Âu, Mỹ.

    Màn hạ. Tổng Trọng thở phào, ‘’thật sự vui mừng và xúc động” vì vở diễn đã thành công(!). Nợ công lên tới 95% GDP; Các tập đoàn, tổng công ty nhà nước nợ 1,35 triệu tỷ đồng,… đã có 87 triệu con dân và các thế hệ con cháu gánh chịu đâu phải chuyện của đảng và Cuốc Hội. Điều 4 vẫn giữ nguyên, 87 triệu con dân, dưới con mắt đảng vẫn là 87 triệu con cừu, là thức ăn dự trữ để đảng ‘’trường tồn”.

    Tại sao các đại biểu cuốc hội đã bình thản bấm nút dù đất nước đang lao xuống vực thẳm?

    Có hai lý do:

    1- Sự tồn tại của đảng cộng sản gắn liền với quyền lực và túi tiền của họ. Trong con mắt họ, Đất Nước là bản thân họ, gia đình, con cháu họ.

    2- Lực lượng đối lập chưa làm họ bận tâm, chưa đe doạ trực tiếp đến cái ghế của họ, ít nhất họ có thể ngồi rung đùi hoặc ngủ gật vài ba khoá nữa. Khi đã hạ cánh an toàn với của chìm của nổi kếch sù, đất nước là của Tàu hay của ai đối với họ không quan trọng.

    Đây là điều thực tế để mỗi một chúng ta, những người tranh đấu vì tương lai đất nước, sau khi chờ đợi và thất vọng vì kết quả bỏ phiếu của cái Cuốc Hội này phải bình tĩnh, suy xét và trao đổi kỹ càng để rút ngắn thời gian tranh đấu, tránh được thảm hoạ cận kề cho Dân tộc Việt Nam.

    Một thực tế đã xẩy ra, gần hai năm qua nhiều hình thức tranh đấu của các bạn trẻ, của một số Trí thức đã phát triển mạnh so với nhiều năm trước: Nhóm NoU, Nhóm Blogger phản đối 258, nhóm phản đối sửa đổi Hiến pháp 72; Tuyên bố của Hội Đồng Giám Mục, Tuyên bố của Hội Đồng Liên Tôn, Sự lên tiếng mang tính cá nhân của một vài cán bộ đảng lão thành. Nhưng Bộ Chính Trị đảng, BCH Trung ương và Cuốc Hội vẫn kiên định và thản nhiên bấm nút cho cái Hiến pháp mà họ đẻ ra để áp đặt cho Dân Tộc Việt Nam.

    Vậy, vài câu hỏi tiếp đặt ra:

    Đảng Cộng sản sợ ai? Lực lượng nào lật đổ được chế độ cộng sản?

    486 đại biểu bấm nút vì họ sợ mất ghế, mất quyền lợi, chứ khộng sợ những người tranh đấu.

    Tại sao họ không sợ những người tranh đấu?

    Vì những người tranh đấu chưa đủ mạnh để họ sợ.

    Sức mạnh nào uy hiếp quyền lực của họ? Làm thế nào để tạo ra sức mạnh?

    Tại Việt Nam sức mạnh đó đã có chưa?

    Đây là những câu hỏi nghiêm túc để mỗi người suy nghĩ và thảo luận.

    Đã có những ‘’Sách giáo khoa” về tranh đấu bất bạo động qua những cuộc cách mạng dân chủ Đông Âu, Bắc Phi, của phong trào Otpor tại Serbia, kể cả bài học cách mạng tháng 10 Nga và cách mạng tháng 8.1945.

    Tôi đồng tình với bài viết của tác giả Vũ Đông Hà: ‘’Sức mạnh của sợ hãi”, sức mạnh của đám đông” đã đăng trên Danlambao.

    Tại Việt Nam đã có sức mạnh đó.

    Tại Việt Nam đã có lực lượng uy hiếp quyền lực của đảng cộng sản.

    Nhưng, những người tranh đấu chưa vận dụng được sức mạnh đó.

    Biết vận dụng nó, chúng ta có thể đánh đổ chế độ độc tài trong tương lai rất gần.

    Ba nguồn sức mạnh tại Việt Nam hiện nay: Công Nhân, Dân Oan, Cộng đồng Công Giáo.

    1- Công nhân

    15 triệu công nhân Việt Nam thực tế là những con người hiền lành, họ chăm chỉ, nhẫn nại làm việc để nuôi sống bản thân và gia đình, họ không hiểu biết đến chính trị, không quan tâm đến ‘’chính trị”. Nhưng, khi sức lao động của họ bỏ ra bị bóc lột thái quá, bị làm nhục, bị quỵt lương, bị lừa dối, họ có thể chấp nhận một lần nhưng không thể chịu nhục nhiều lần và họ đã vùng lên chống lại giới chủ bằng những cuộc đình công. Đó là thái độ chính trị, hành động chính trị.

    Chống lại giới chủ tức là chống nhà cầm quyền trong phạm vi xí nghiệp, nhà máy. Vì giới chủ là sản phẩm của nhà cầm quyền bằng những hợp đồng béo bở với sức lao động công nhân rẻ mạt.

    Cho đến nay, tại Việt Nam đã có gần 5000 cuộc đình công của công nhân. Có nhiều cuộc đình công trên 10 ngàn, 15 ngàn, 20 ngàn người tham gia. Hãy nhìn hình ảnh của những cuộc đình công với sức mạnh hào hùng, nhưng tại sao họ chỉ giới hạn trong phạm vi xí nghiệp? tại sao họ không xuống đường sánh vai với những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng?

    Chỉ cần một, hai nhà máy với vài chục ngàn công nhân cùng xuống đường với Trí thức, với tuổi trẻ thì đảng cộng sản có huy động côn đồ từ cả nước để đối phó cũng sẽ bị vô hiệu hoá.

    Cần phải thẳng thắn trao đổi rằng, phần lớn những người tranh đấu trong và ngoài nước coi thường công nhân, không chú ý đến họ, coi thường học vấn, coi thường trình độ của họ. Nhưng, thử hỏi rằng ai trong chúng ta đã tổ chức được những cuộc chống đối có 10, 15, 20 ngàn người tham gia.

    Hàng chục năm qua họ tranh đấu rất cô đơn. Có hàng ngàn cuộc đình công thắng lợi, nhưng cũng có hàng ngàn cuộc đình công bị đàn áp, thậm chí công nhân bị thương, bị đánh chết.

    Đã có hàng trăm trường hợp bị ngộ độc tập thể với hàng trăm, hàng ngàn nạn nhân là công nhân. Nhưng chẳng có tổ chức hay cá nhân tranh đấu nào trong nước lên tiếng ủng hộ họ, bênh vực họ.

    Cần phải đến với họ, giúp đỡ họ, vì, trước hết họ cũng là con dân Việt Nam, họ là tầng lớp đáy của xã hội, với mọi chính sách khốn nạn của chế độ độc tài (tăng giá xăng, giá điện, giá sinh hoạt,…) họ là nạn nhân bị ảnh hưởng nhiều nhất.

    Nhìn vào từng cá nhân đơn lẻ, họ là những con người yếu ớt, thiếu trình độ học vấn. Nhưng cả khối quần chúng ấy hợp lại, nó có sức mạnh vô biên. Khối quần chúng ấy có chung số phận, chung hoàn cảnh, chung việc làm, hàng ngày sát cánh bên nhau. Khối quần chúng ấy rất dễ tiếp cận.

    Đến với họ khi họ đình công, khi họ bị ngộ độc thức ăn, khi họ bị giới chủ hành hạ, bị quỵt lương.

    Đến với họ với những lời động viên và cho họ biết nguyên nhân của mọi nguyên nhân tại sao họ bị bóc lột, tại sao họ khổ. Họ hiểu, và chắc chắn họ sẽ không để cho những Trí thức yêu nước xuống đường đơn độc. Họ sẽ làm tròn trách nhiệm công dân khi Tổ Quốc lâm nguy.

    Cuộc tranh đấu của giới Trí thức Ba Lan là một bài học quý giá: Năm 1968, giới Trí thức và sinh viên Balan đã tổ chức một cuộc bãi khoá toàn quốc chống chế độ cộng sản, dù có hàng chục ngàn người tham gia nhưng không được giai cấp công nhân ủng hộ, cuộc đấu tranh bị đàn áp và thất bại nặng nề.

    Từ thất bại đó, giới trí thức Balan hiểu rõ lực lượng nào, giai cấp nào sẽ đập tan chế độ cộng sản. Năm 1976, khi làn sóng đình công của công nhân nổ ra khắp cả nước, Trí thức Balan đã thành lập ‘’Uỷ Ban Bảo Vệ Công Nhân”. Những Trí thức hàng đầu như giáo sư Geremek, J. Koron, Mazowiecki, A. Michnik, v,v… đã quan tâm đến công nhân, đã xuống các nhà máy giúp đỡ công nhân, giúp họ thảo yêu sách tranh đấu đòi quyền lợi, giúp họ tổ chức đình công, quyên góp gây quỹ ủng hộ đình công,…

    Năm 1980, ‘’Công Đoàn Đoàn Kết” ra đời, Chủ Tịch là L. Welesa, một thợ điện, nhưng đằng sau là những Trí thức làm cố vấn. Trí thức Ba Lan không lập đảng chính trị mà tất cả các tổ chức tranh đấu từ trường Đại hoc, bệnh viện, công sở, nhà máy đều mang một tên chung là ‘’Công Đoàn Đoàn Kết”. Khẩu hiệu bất diệt của họ có giá trị muôn đời: MUỐN TỰ DO, PHẢI ĐOÀN KẾT, và Đoàn Kết đã đập tan chế độ cộng sản tại Đông Âu và Liên xô. (Hãy xem lại: ‘’Từ Đoàn Kết Đến Tự Do-You Tube phần I,II,III,IV)


    Công Nhân công ty Mỹ Phong đình công.


    Công nhân đình công đòi tăng phụ cấp.


    Gần 20 ngàn công nhân Cty Linh Trung 1 đình công.


    1200 công nhân công ty Wondo Vina bị ngộ độc thức ăn.

    2 - Dân Oan,

    Nếu không có chính sách cướp đất trắng trợn của đảng cộng sản, Việt Nam sẽ không có Giai Cấp Dân Oan”. Dân oan đã lớn mạnh thành giai cấp. Họ cũng là những nông dân, những tiểu thương hiền lành, chất phác, cũng sợ sệt, yếu đuối. Họ bị đảng cướp đất, cướp nhà, vứt họ ra đường. Ước vọng sinh tồn đã giúp họ trở thành con người mạnh mẽ. Họ có mặt khắp nơi, trên mọi miền đất nước, nhưng thường tụ hội tại Hà Nội và Sài Gòn. Họ không còn gì để mất. Con đường sống của họ là tranh đấu.

    Họ đã bày tỏ thái độ chính trị và hành động chính trị.

    Chúng ta đã quan tâm đúng mức đến lực lượng này chưa? Sao chúng ta không kết nối với họ được?

    Hàng ngàn dân oan Văn Giang, Hàng ngàn dân oan Dương Nội, Hàng ngàn dân oan Hà Tây sao không kết nối được với nhau, sao không phối hợp hành động, không ứng cứu nhau kịp thời khi bị đàn áp? Sao không kết nối được dân oan cả nước? Sao lại để 6 dân oan Văn Giang tranh đấu đơn độc với lũ côn đồ đội lốt công an?

    Nếu coi cuộc tranh đấu vì Đất Nước là đúng đắn, không tuỳ hứng, không phải là hình thức trang trí cho lý lịch bản thân thì mỗi người cần phân tích và trả lời nghiêm túc cho những câu hỏi đó, nếu không, đừng trách những ông quan bấm nút trong hội trường Cuốc Hội.



    3- Cộng Đồng Giáo Dân.

    Đây là cộng đồng mà tôi luôn ngưỡng mộ và hy vọng. Chính sách hận thù tôn giáo, đàn áp tôn giáo của cộng sản đã làm cho cộng đồng Công Giáo đoàn kết chặt chẽ hơn. Nhà Chung, Thái Hà, Tam Toà, Cồn Dầu, Mỹ Yên,… đã làm cho đồng bào công giáo nhìn rõ hơn mặt thật của đảng cộng sản. Tôi không phải là Giáo Dân nhưng tôi rất hãnh diện khi nhắc tên những Người như Linh Mục Ngô Quang Kiệt, Linh Mục Cao Đinh Thuyên, Linh Mục Nguyễn Thái Hơp, Blogger Nguyễn Hữu Vinh,…

    Nếu đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo đê nhị (John Paul II) người Balan còn sống thì cộng sản Việt Nam chắc không dám lộng hành với cộng đồng Công Giáo như hiện nay.

    Câu nói của Đức Giáo Hoàng John Paul II khi về thăm Tổ Quốc đã khích lệ cộng đồng Công Giáo Balan: ‘’Các Con đừng sợ”;

    ”Hãy hiện lên linh hồn của Chúa và tái sinh Mặt Đất. Mảnh đất này.”

    Chừng nào còn chế độ cộng sản độc tài thì đức tin tôn giáo còn bị hành hạ, chắc chắn Cộng đồng công giáo sẽ đồng hành cùng Dân Tộc tranh đấu cho đức tin, cho một xã hội công bằng.



    Ba lực lượng trên là những lực lượng khiến đảng cộng sản phải khiếp sợ.

    Làm thế nào để phát huy được sức mạnh đó, kết nối được sức mạnh đó là câu hỏi cho những người tranh đấu nghiêm túc.

    Thật ra, từ khi thấy được sức mạnh của công nhân qua những cuộc đình công từ những năm đầu của thế kỷ 21, một số anh chị em trong nước như luật sư Nguyễn Văn Đài, luật sư Lê Thị Công Nhân, anh Nguyễn Khắc Toàn, Chị Trần Khải Thanh Thuỷ, anh Lê Trí Tuệ,… đã chú ý đến lực lượng này và thành lập tổ chức để giúp đỡ và bênh vực quyền lợi của công nhân. Ngày 20.10.2006 Công Đoàn Độc Lập Việt Nam đã ra mắt. Ngày 27.10.2006 tại sảnh đường Quốc Hội nước Cộng Hoà Ba Lan đã diễn ra cuộc Hội thảo Quốc tế về ‘’Quyền của Người Lao Động tại Việt nam”. Hội Nghi quy tụ gần 70 đại biểu và khách mời khắp thế giới: Mỹ, Canada, Pháp, Bỉ, Hà Lan, Đức, Tiệp, Úc, và Uỷ Ban Bảo Vệ Người Lao Động VN được thành lập. Luật sư Lê Thị Công Nhân, khách mời của cuộc Hội thảo bị giữ tại sân Bay nội bài và bị cấm xuất cảnh. Ngày 7.01.2007 Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông do anh Đoàn Huy Chương làm chủ tịch cũng được thành lập.

    Tuy nhiên, sau khi được gia nhập WTO và tổ chức hội nghị APEC tại Hà Nội, đảng cộng sản đàn áp khốc liệt những người sáng lập Nghiệp Đoàn. Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Đoàn Huy Chương lần lượt vào tù, một số người phải lánh nạn, Bạch Ngoc Dương, Trần Văn Hoà,… phải sang Mỹ tỵ nạn, Lê Trí Tuệ bị mất tích tại Căm Pu Chia, anh chị em tranh đấu cho quyền lợi của Người Lao động phải bí mật hoạt động và gây dựng phong trào. Gần 4 năm trước, Đoàn Huy Chương, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng lại bị bắt vào tù vì giúp đỡ cho 10 ngàn công nhân nhà máy Mỹ Phong, Trà Vinh tổ chức đình công bảo vệ quyền lợi.

    Nguy hiểm và khó khăn, nhưng giai cấp công nhân cần có tổ chức độc lập của mình để tranh đấu bảo vệ quyền lợi. ‘’Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do” đã ra đời (Hợp nhất các tổ chức tranh đấu vì quyền lợi của công nhân), đã nạp đơn và đang chờ xét làm thành viên của Nghiệp Đoàn Lao Động Thế Giới (ITUC).

    Dân Oan cũng cần có người đại diện của mình để kết nối, hỗ trợ và tranh đấu với nhà cầm quyền.

    Thời gian qua nhiều anh chị em tranh đấu trong nước đã đến với dân oan, cuộc tranh đấu của dân oan đã được khích lệ, nhưng vì nhiều lý do, sức mạnh tranh đấu của khối này vẫn chưa được phát huy.

    Nếu giai cấp công nhân và dân oan được chú ý đúng mức, nếu kết hợp được sức mạnh của ba khối Công Nhân, Dân Oan và Cộng Đồng Giáo Dân chế độ độc tài cộng sản đã tiêu tan, anh chị em Trí thức, các bạn trẻ sẽ không cô đơn khi xuống đường thể hiện trách nhiệm của mình trước Tổ Quốc, trước Dân Tộc.

    Lực lượng tranh đấu hải ngoại:

    Những năm qua, Cộng đồng Người Việt hải ngoại, các tổ chức, các đảng phái tranh đấu hải ngoại đã hỗ trợ lực lượng trong nước bằng nhiều hình thức. Hiệu quả đến mức nào tuỳ theo cách nhìn và cách đánh giá của từng người.

    Theo cá nhân tôi, với tiềm năng như vậy, các Tổ chức tranh đấu hải ngoại đáng lẽ yểm trợ trong nước tốt hơn, hiệu quả hơn. Nguyên nhân? Mọi người đều biết, nhưng khó có thể khắc phục, kể cả bây giờ. Thiếu đoàn kết, đố kỵ, không thống nhất khi hành động đã làm phân tán lực lượng và giảm lòng tin đối với cộng đồng.

    Các tổ chức, đảng phái đã lẫn lộn mục tiêu tranh đấu trước mắt và mục tiêu tranh đấu lâu dài. Trước mắt: Cần tập trung, đoàn kết mọi lực lượng và thống nhất hành động để đập tan chế độ độc tài. Khi chế độ độc tài không còn, lúc đó hãy cạnh tranh trong việc lãnh đạo đất nước, xây dựng xã hội dân chủ. Thế nhưng, dù chế độ cộng sản vẫn đang hiện diện, cả dân tộc đang bị kìm kẹp, các tổ chức, đảng phái đã cạnh tranh lẫn nhau, tranh dành ảnh hưởng kể cả trong và ngoài nước. An ninh cộng sản đã lợi dụng điều đó để chia rẽ, đánh phá.

    Những anh chị em dấn thân trong nước chấp nhận mọi gian khổ hy sinh, bị đàn áp, bị tù đày, bị cô lập, bị phong toả mọi đường làm ăn sinh sống. Gia đình và bản thân anh chị em vô cùng cực khổ. Đáng lẽ họ phải được chi viện vật chất tối thiểu để sống, và hoạt động. Nguồn chị viện đó từ hải ngoại rất hạn chế so với yêu cầu của anh chị em trong nước.

    Phải chăng cộng đồng người Việt hải ngoại quá nghèo, không có khả năng? Không đúng. Vì hàng năm bình quân có trên 10 tỷ usd kiều hối gửi về nước. Những năm qua, nhiều tổ chức từ thiện, nhà chùa chỉ trong một đợt ngắn đã quyên góp được hàng chục, hàng trăm ngàn đô la. Mới đây nhất, trong một, hai ngày, VOICE do Ls Trịnh Hội tổ chức đã quyên góp được trên 200 ngàn đô la giúp nạn nhân bão Hải Yến tại Philipin.

    Cộng đồng người Việt hải ngoại không tin các tổ chức, các đảng phải.

    Đề nghị thành lập một ‘’Quỹ yểm trợ dân chủ” độc lâp. Thành phần đứng tên và ban điều hành gồm những nhà hoạt động có uy tín trong các lĩnh vực: văn hoá, khoa học, xã hội, tôn giáo cả trong và ngoài nước. Ví dụ trong nước: Hoà Thượng Thích quảng Độ, Linh mục Phan Văn Lợi, cụ Lê Quang Liêm, Luật sư Nguyễn Văn Đài, Ls Lê Thị Công Nhân, Blogger Nguyễn Hữu Vinh; Ở Hải ngoại có nhà khoa học Dương Nguyệt Ánh, nhạc sỹ Nam Lộc, Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, nhạc sỹ Việt Dũng, Ls Trịnh Hội, nhạc sỹ Trúc Hồ, Tiến sỹ Nguyễn Đình Thắng,.. Khi những vị này đứng tên gây quỹ, người cho tiền tin tưởng đồng tiền của họ sẽ được chi đúng mục đích và không bị đảng phái, tổ chức nào lợi dụng. Mỗi khi gây quỹ, các tổ chức, đảng phái cùng vận động và hỗ trợ. Với niềm tin đồng tiền bỏ ra sẽ góp phần vào việc sớm dân chủ hoá Đất Nước, đồng bào sẽ không ngần ngại khi trút hầu bao.

    Phối hợp hành động.

    Hiện nay, một công việc mà anh chị em tranh đấu trong nước, các tổ chức đảng phái hải ngoại có thể phối hợp hành động:

    Để cứu nền kinh tế ‘’định hướng XHCN” đang sụp đổ, đảng cộng sản đang ra sức vận động để gia nhập ‘’Hiệp Ước Thương Mãi xuyên Thái Bình Dương”(TPP).

    Nếu nền kinh tế sụp đổ, đảng cộng sản sẽ chết.

    Một trong những điều kiện mà các đối tác đặt ra cho Việt Nam là Việt Nam phải có công đoàn độc lập.

    Nếu nhà nước cộng sản buộc phải công nhận công đoàn độc lập thì đây là một cơ hội lớn cho giai cấp công nhân Việt Nam. Thời gian rất gấp rút.

    Mong các lực lượng tranh đấu trong và ngoài nước vì mục đích chung cùng phối hợp hành động.

    Thưa các anh chị, các bạn trẻ,

    Là người tranh đấu, là người hành động, trước hiện tình Đất Nước, sau cái ‘’ngày tang khốc cho Dân Tộc Việt Nam” như lời của nhà văn Võ Thị Hảo, tôi nêu quan điểm của mình như một ý kiến để cùng thảo luận, cùng suy ngẫm, nhằm tìm hướng đi và hành động đúng, rút ngắn thời gian cho cuộc đấu tranh.

    Warszawa,02.12.2013.

    Trần Ngọc Thành

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/is-vn-comm-no-rival-12082013053208.html

    Có phải đảng CSVN hiện nay không có đối thủ?

    Ở Việt nam hiện nay, đảng CSVN là đảng duy nhất hoạt động giữ vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội. Các tổ chức chính trị khác ở trong hay ngoài nước đều bị coi là bất hợp pháp. Điều đó dễ gây ra tâm lý cho rằng đảng CSVN hiện nay không có đối thủ.

    Sợ đa đảng

    Trong điều kiện Việt Nam, một quốc gia theo đường lối độc tôn, độc quyền và toàn trị, đảng CSVN tự cho mình là chính đảng duy nhất được hoạt động hợp pháp và nắm giữ vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội.

    Gần đây, ông GS. Nguyễn Đình Tấn, Giám đốc Viện Xã hội học thuộc Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh có nói rằng: "Thực chất ở Việt Nam hiện nay, có thể nói với Đảng Cộng sản Việt Nam thì không có đối thủ. Nếu thể hiện là đối thủ của Đảng Cộng sản Việt Nam với tư cách là một tổ chức, tôi nghĩ là không có."

    Đánh giá về vấn đề này, nhà báo LS.Vũ Đức Khanh từ Canada cho rằng trong chính trị luôn có sự "bất ngờ" từ lá phiếu của cử tri. Một khi thùng phiếu chưa được khui ra, đếm phiếu đầy đủ và công bố kết quả thì mọi việc đều có thể xảy ra.

    Theo ông Vũ Đức Khanh thì việc GS. Nguyễn Đình Tấn phát biểu rằng ở Việt Nam hiện nay Đảng Cộng sản Việt Nam không có đối thủ quả không sai, nhưng nó chỉ đúng một phần thôi, vì làm sao mà có được một tổ chức, đảng phái chính trị nào khác hơn ngoài đảng CSVN. Nếu đảng CSVN không có đối thủ thì tại sao họ lại sợ đa đảng và tại sao nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết lại khẳng định "Bỏ điều 4 là tự sát!".

    Trao đổi với chúng tôi, LS.Vũ Đức Khanh nói “Tôi nghĩ hoặc là đảng CSVN thiếu tự tin hoặc thật sự trong thâm tâm họ biết rõ nếu đa đảng, họ sẽ phải đối diện với việc mất quyền lực! Nói tóm lại tôi nghĩ ở Việt Nam có đối lập thực sự đủ sức đối trọng với đảng CSVN.”

    Từ Sài gòn Kỹ sư Lê Thăng Long, người khởi xướng Phong trào Con đường Việt nam, thì cho rằng phát biểu của GS. Tấn là đúng với bề nổi ở thời điểm hiện tại chính trị ở VN. Nghĩa là hiện đất nước chỉ có một tổ chức chính trị duy nhất đảng CSVN. Nhưng tình hình đang diễn biến rất nhanh.

    Qua ngày hôm nay, ngày mai có thể có 1 tổ chức chính trị mới hình thành mà nó sẽ lớn cực kỳ nhanh chóng như hình ảnh cậu bé Thánh Gióng trong truyền thuyết lịch sử Việt Nam. Đó là điều ông Lê Thăng Long cho rằng chính là hình ảnh của “điểm đông đặc” mà ông Trần Huỳnh Duy Thức đã từng nhắc tới. Ngay sát tới điểm 0 độ C, nước vẫn còn là nước. Nhưng ngay khi đạt tới 0 độ C, nước đóng thành băng. Và chỉ cần một đốm lửa nhỏ nó có thể đốt cháy hàng triệu hecta rừng rất rộng lớn vào mùa khô hanh khi gió nổi lên.

    Ông Lê Thăng Long nói “Tôi nghĩ ông Tấn cần nói về sự chuyển dịch và ẩn sâu của vấn đề thì sẽ đúng hơn. Có lẽ đây là một cách đảng CSVN tự trấn an nội bộ và bên ngoài thay vì nhìn thẳng vào nguy cơ để tìm ra một giải pháp tối ưu cho đảng CSVN hiện nay và cho dân tộc Việt Nam.”

    Thời điểm chưa đến?

    Với một tinh thần thẳng thắn, LS. Hoàng Duy Hùng - Al Hoàng, Cựu Nghị Viên Thành Phố Houston – Hoa kỳ đồng ý với nhận xét của Giáo sư Nguyễn Đình Tấn. Mà theo LS. Hoàng Duy Hùng thì trên phương diện "tổ chức" thì đảng CSVN hiện nay không có đối thủ, vì theo ông nói đến "đối thủ" thì phải nói đến tương quan lực lượng.

    Ông Hùng cho rằng đảng CSVN có nhiều ưu thế, đó là có gần 3 triệu đảng viên, cơ cấu từ trung ương đến địa phương, nắm giữ quyền lực điều hành quôc gia, sử dụng được công an và quân đội, điều động hầu hết các cơ quan truyền thông báo chí, và vì ở vị trí độc quyền lãnh đạo có nhiều cơ hội khai thác thương mại nên tài chánh của đảng CSVN cũng rất dồi dào. Một điểm mạnh khác của đảng CSVN là đảng cầm quyền lâu nên có nhiều kinh nghiệm và đã thiết lập đươc cơ chế sâu rộng. Với ưu thế này nên nếu có tổng tuyển cử tự do dưới sự giám sát quốc tế thì tôi nghĩ rằng đảng CSVN sẽ chiếm đa số.

    LS. Hoàng Duy Hùng nói “Tôi hiểu tâm trạng của nhiều vị muốn có một cuộc cách mạng thay đổi qua đêm. Có nhiều vị muốn lật đổ ngay chế độ Cộng Sản nên không muốn tin rằng không có thế lực nào hiện nay ở Việt Nam có thể làm được điều đó và thậm chí không có thế lực nào đủ sức làm đối lập với đảng CSVN.”

    LS. Nguyễn Văn Đài, một nhân vật bất đồng chính kiến ở Hà nội thừa nhận rằng, trong thời điểm hiện tại thì ở Việt Nam đảng CSVN chưa có đối thủ chính trị xứng tầm với tư cách là một tổ chức. Tức là chưa có một tổ chức hay đảng phái chính trị nào ở trong nước có khả vượt qua sự kiểm soát của đảng CSVN, để vận động người dân đứng về phía họ nhằm gây áp lực với đảng CSVN trong cải cách chính trị hướng tới dân chủ. Theo ông Đài thì với lý do hầu hết các tổ chức, đảng phái chính trị ở trong nước, hoặc ở hải ngoại và có các thành viên ở trong nước thì chủ yếu là hoạt động bí mật, rất ít các thành viên bán công khai. Đồng thời số lượng thành viên cũng ít, chưa bao quát được hết các thành phần trong xã hội.

    Ông Nguyễn Văn Đài nói với chúng tôi “Bởi vậy trong những năm qua, đã có rất nhiều cơ hội cho việc nổ ra các cuộc các mạng xã hội, nhưng các tổ chức đối lập quá yếu, nên chưa tổ chức và tập hợp được quần chúng với số đông để thay đổi đất nước. Do vậy, tất cả các cơ hội đều trôi qua 1 cách đáng tiếc.”

    Ông Nguyễn Quang Duy - Phó Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do tại Úc châu và đại diện Khối 8406 tại Úc châu thì cho rằng, cho dù đảng Cộng sản có đến 4 triệu đảng viên, có hàng chục triệu đòan viên, có hằng ngàn tổ chức ngọai vi, cả ngàn cơ quan tuyên truyền, có cả một guồng máy an ninh quân đội được cho là luôn trung thành với “Đảng”. Nhưng theo ông Duy, ông Nguyễn Đình Tấn chỉ nói đúng đảng Cộng sản không có đối thủ trong tư cách là một tổ chức. Tuy nhiên điều đó sẽ không đúng, đối thủ của đảng Cộng sản chính các lực lượng dân tộc.

    Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Quang Duy nói “Muốn chứng minh điều này rất dễ chỉ cần đảng Cộng sản mở ra một cuộc trưng cầu dân ý hay bầu cử tự do với sự giám sát của Quốc Tế thì rõ ngay. Và nếu đảng Cộng sản còn tiếp tục xem các lực lượng dân tộc là “đối thủ” trong cuộc chiến “ai thắng ai” thì kẻ thảm bại sẽ chính là những người cộng sản cầm quyền.”

    Binh pháp của Tôn Tử có câu “Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng” để nói về tầm quan trọng việc đánh giá đối thủ trong tranh đấu. Những đánh giá, nhận định của những người trong cuộc sẽ có ý nghĩa quan trọng trong công cuộc đấu tranh của họ. Phong trào đấu tranh cho dân chủ ở Việt nam cũng không phải là trường hợp ngoại lệ.

    Khách Lê Văn Mọi viết:
    Đọc trên mạng thấy có rất nhiều bài và ý còm tố cáo, lên án chế độ CS, thế nhưng lại thấy ít ý nói về biện pháp đấu tranh để xóa bỏ chế độ CS. Còn ý kiến về biện pháp đã được nêu ra nhưng lại thiếu thực hiện. Chính vì thế nên có thể nói dân ta mới võ mồm mà thôi.

    "Võ mồm" và ... "phá thối" nữa ("phá thối" là chữ dùng của bác Ngự, còn bác Cẩn thì chơi thô thiển hơn: ... "con bò").

    Tố cáo và lên án CS, nói chung, cũng là điều tốt. Tuy nhiên, với người có thiện ý, việc tố cáo hay lên án nên có "trình độ" và định hướng rõ ràng (khác chi kiểu nói "định hướng XHCN" :D).

    - "thiện ý": ở đây nôm na là ... theo chủ trương của ... danluan, ý nói là nhằm mục tiêu cổ suý dân chủ, hướng đến sự tiến bộ. Nếu việc tố cáo, lên án chỉ nhằm mục đích xả xì-trét, hay để thoả mãn/trả thù online, kích động hận thù,... thì chẳng khác chi nối giáo cho CS, thậm chí còn tự biến mình thành con rối hay tay sai, osin không công cho CS và các "thế lực thù địch/độc tài" khác.

    - "trình độ": không liên quan nhiều đến bằng cấp, được hiểu như sự tố cáo, lên án với một thái độ khách quan, công bằng và có hiểu biết. Nhiều bác tố cáo, lên án mà viết những ý kiến ù ù cạc cạc, ngu ngu ngơ ngơ, lạc hậu với tình hình, xa rời với thực tế diễn ra ở VN thì chẳng khác chi "đâm sau lưng chiến sĩ", từ thiện ý chuyển qua thành ác ý, mang tiếng xấu cho cộng đồng mạng (bạn đọc trong nước từ cười chê đến coi thường, coi khinh và xa lánh các diễn đàn "lề trái").

    Nhắc lại một tí về khái niệm phủ định (hiểu như là tố cáo, lên án), search từ internet:

    Tên tác giả viết:
    Phủ định biện chứng là kết quả của sự phát triển tự thân của sự vật, nên nó không phải là sự thủ tiêu, sự phá hủy hoàn toàn cái cũ. Cái mới chỉ có thể ra đời trên nền tảng của cái cũ, chúng không thể từ hư vô. Cái mới ra đời là sự phát triển tiếp tục của cái cũ trên cơ sở gạt bỏ những mặt tiêu cực, lỗi thời, lạc hậu của cái cũ và chọn lọc, giữ lại, cải tạo những mặt còn thích hợp, những mặt tích cực, bổ sung những mặt mới phù hợp với hiện thực. Do vậy, thông qua những lần phủ định biện chứng của bản thân, sự vật sẽ ngày càng phát triển.

    Xin nêu một chuyện gần đây để minh hoạ: điểm thi PISA của Việt Nam cao. Từ kết quả này, thấy chê nền giáo dục VN khó quá, nhiều bác đâm ra cay cú và cùng đường bèn ... chửi luôn PISA. Thực ra, cho dù chương trình/nội dung/kết cấu của hệ thống giáo dục XHCN có thậm tệ đi nữa nhưng cái truyền thống hiếu học, cái "năng khiếu" giỏi tính toán của học sinh VN, và tâm huyết của nhiều nhà giáo VN ... vốn đã có trước cả trước thời Bảo Đại còn tắm truồng (:D). Khi "chửi" nền giáo dục của VN hiện nay, nhiều bác quên (hay do thiếu "trình độ" nên không biết) rằng, nó là kết quả tổng hoà của nhiều yếu tố từ xa xưa đến nay và từ trong cho đến ngoài nước.

    Một ví dụ, một số bác có ý tố HCM/CS coi Mỹ là kẻ thù nên cái gì của Mỹ cũng là xấu cả. Nói thế thì học trò trong nước chúng cười cho. Thực tế không phải thế. HCM và CS cũng nhiều lần nhấn mạnh đến tinh hoa, tiến bộ của các nước khác. Seach trên mạng: " Trong việc xử lý mối quan hệ giữa bảo tồn và phát triển hệ giá trị văn hóa truyền thống dân tộc với tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại trong bối cảnh toàn cầu ..."

    Một ví dụ nữa, tôi có "đá xoáy" với PN một câu trong một lần tranh cãi:

    Tên tác giả viết:
    Ê hổng chơi trò "tấn công cá nhân" bẩn thỉu, hèn hạ nghe mày, í lộn, bác Ng...!

    Các bác thichkhach, CCCD, Xich-lo HP,... đã thể hiện sự đồng tình bởi vì ai cũng coi khinh cái xảo thuật "tấn công cá nhân" bẩn thỉu, hèn hạ phá hoại diễn đàn, nhưng việc quy kết cái trò "tấn công cá nhân" là do Bác Hồ dạy là sai, thiếu chứng cớ và thực ra, nó cũng đã có từ thời Bảo Đại còn tắm truồng (:D). Cần có thái độ khách quan khi phê phán, phải "chửi" cho đúng kể khơi ngòi cho sự phá hoại.

    - "có định hướng", ở đây tôi muốn nó tới mục tiêu chúng ta cần nhắm tới, đó là cổ suý việc hiểu và từng bước xây dựng cách nhìn/thái độ về dân chủ và quá trình dân chủ hoá. Phần này thì các bác đọc kỹ các ý kiến của bác Ngự thì sẽ rút ra nhiều điều bổ ích (ý kiến của riêng tôi).

    Trí thức nhà sản phải viết kiến nghị dà viết tiếp những gì ông Hồ Chí Minh bỏ dở.

    Hãy kiên nhẫn.

    CS thật ra không mạnh mà do phong trào dân chủ còn yếu . Ý tưởng của bài này rất chí lý nhưng khó có một người đủ tài năng và bản lĩnh để tập hợp được sức mạnh của các lực lượng này .

    Đọc trên mạng thấy có rất nhiều bài và ý còm tố cáo, lên án chế độ CS, thế nhưng lại thấy ít ý nói về biện pháp đấu tranh để xóa bỏ chế độ CS. Còn ý kiến về biện pháp đã được nêu ra nhưng lại thiếu thực hiện. Chính vì thế nên có thể nói dân ta mới võ mồm mà thôi.

    Nay bài này có nêu ra một vài biện pháp cụ thể, nhưng hầu như cả nước ta thì thiếu một người vừa đề xuất vừa thực hiện như ông Kissinger của Mỹ trước kia. Có lẽ lãnh đạo phải là trí thức còn thực hiện và tham gia thì là quần chúng lao động thì mới đúng thực trạng của cuộc đấu tranh. Quần chúng lao động thì dũng cảm muốn tham gia và ít sợ hy sinh hơn giới trí thức. Đội ngũ trí thức chưa vận dụng được điều này.
    Đối lập với phong trào quần chúng,nhà càm quyền CS lý thuyết thì ít nhưng họ chỉ thực hiện một biện pháp duy nhất là đàn áp mà thôi. Xem ra biện pháp này hiệu quả. Tuy họ có tổ chức ra đội ngũ dư luận viên, nhưng việc làm của bọn này không thiết thực vì thiếu trình độ và chẳng mang lại kết quả gì. Chỉ có còng số 8 và dùi cui, nhà tù là mang lại kết quả trông thấy.
    Nếu ta huy động được cả hàng chục vạn người cùng xuống đường đấu tranh thì nhà nước này bỏ tù ai? Chắc chắn rằng ở thế kỷ XXI này sẽ không có Thiên An Môn thứ hai.
    Liệu tác giả đề xuất là Trần Ngọc Thành có thể trở thành người thực hiện những ý tưởng do mình đề ra được không?