Nguyễn Thanh Giang - Đây là tư cách uỷ viên Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc?

  • Bởi Hồ Gươm
    30/11/2013
    3 phản hồi

    Nguyễn Thanh Giang


    Tác giả Nguyễn Thanh Giang

    Nhà báo, nhà văn, tiến sỹ Phạm Chí Dũng từ Sài Gòn ra Hà Nội thăm thú bạn bè, họ hàng và lấy tư liệu bổ sung cho bản thảo cuốn sách viết về xã hội dân sự. Sau khi đã đến thăm Phạm Hồng Sơn, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Trọng Vĩnh …anh gọi điện hẹn 9h sáng nay (29 /11/2013) đến thăm tôi. Lý do gặp gỡ không có gì hệ trọng cả. Có lẽ chỉ vì lâu nay mới “văn kỳ thanh”, nay nhà văn muốn “kiến kỳ hình” để vấn an và chia sẻ bớt nỗi tủi phận của một ông già đã gần tám mươi. Hẳn là Phạm Chí Dũng, cũng như mọi người bình thường, không ai nghĩ rằng còn có thể đến để bàn bạc mưu sự gì lớn lao đối với một người như tôi lúc này.

    Tôi mừng vì thấy có người từ xa còn đoái hoài đến mình. Tuy chưa gặp mặt bao giờ nhưng từng đọc, từng nghe nên tôi đánh giá cao tầm nhận thức của Phạm Chí Dũng nên nhắn tin rủ một số bạn bè đến cùng nghe chuyện của anh.

    Không ngờ quan chức Đảng đối xử với chúng tôi tệ hại quá. Họ cử mấy chục công an vây ráp nhà tôi. Họ chặn từ đầu ngõ xa. Ai đến đều bị xua về. Người năn nỉ cũng không được vào, người tức giận quát tháo họ cũng chỉ trơ trơ. Không giảng giải, không thuyết trình lý do. Một vài người khách lọt vào được đến cổng nhà tôi liền bị năm sáu công an, sắc phục có, thường phục có chặn lại. Người nhà ra đón, họ bảo không được mở cổng. Tôi ra mở cổng “Mời bác và anh em công an cùng vào nhà xơi nước, đừng đứng ngoài này vừa lạnh vừa làm cho hàng xóm nhìn không đẹp mắt”. Họ không vào, cũng không trả lời, chỉ dứt khoát yêu cầu khách của tôi phải ra về! Tôi thương và thấy khổ tâm đối với mấy ông bạn già của tôi quá. Vì lời mời của mình mà các vị đã phải lặn lội trên dưới chục kilomet rét mướt đến đây thế này!

    Không biết những ai bị bắt nhưng chắc chắn Phạm Chí Dũng và Lê Quốc Quyết (em Lê Quốc Quân) đã bị điệu lên đồn công an cách nhà tôi hơn một kilomet. Họ câu lưu Pham Chí Dũng để thẩm vấn suốt sáu tiếng đồng hồ. Khi tôi gọi được vào mobil của Dũng thì nghe anh phàn nàn anh rất mệt mỏi và đang trên đường ra sân bay trở về Sài Gòn. Anh cho biết họ đã quần thảo anh bằng những câu hỏi rất vô nghĩa lý để cuối cùng đưa cho anh một quyết định cảnh cáo, trong đó yêu cầu không được tiếp xúc với các đối tượng: Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân.

    Sao lại trâng tráo ngang ngược đến vây! Cho đến bây giờ tôi vẫn là một người Việt Nam bình thường, được Luật pháp và Hiến pháp bảo vệ cho được hưởng mọi quyền lợi của một công dân kia mà. Tôi không những chưa hề phạm pháp mà trong suốt cuộc đời công tác chưa hề bị bất kỳ hình thức kỷ luật nào.

    Cấm cản một cách tùy tiện, vô lý như vậy tức là họ đã ngang nhiên chà đạp lên Luật pháp và Hiến pháp Việt Nam, trong khi đó Điều 4 Hiến pháp có ghi: ĐCSVN hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật.

    Tuổi già không còn đòi hỏi gì nhiều về quyền con người. Không nói đến điều to lớn như tự do ngôn luận, một chút yêu cầu được chia sẻ thông tin, trao đổi tình cảm thiết nghĩ là quyền con người tối thiểu của chúng tôi sao cũng bị tước đoạt một cách dã man như thế!.

    Phải chăng đấy là tư cách của một tân ủy viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc?!

    Hà Nội 29 tháng 11 năm 2013

    Nguyễn Thanh Giang

    Số nhà 6 – Tập thể Địa Vật lý Máy bay
    Trung Văn – Từ Liêm – Hà Nội

    Mobi: 0984 724 165

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tất cả các ủy viên Bộ chính tri đều không có dây thần kinh xấu hổ. Chỉ thương bác Nguyễn Thanh Giang muốn làm " dạ tràng xe cát " là nối lại dây thần kinh xấu hổ cho bộ Chính trị. Hội phụ nữ nhân quyền đã thành lập. Phụ nữ VN sẽ cho Bộ chính trị, bộ công an phải sặc sụa mới chịu trả lại nhân quyền cho dân tộc VN; đơn giản vì chỉ phụ nữ mới độc quyền có máu ...dưới

    Trích dẫn:
    Sao lại trâng tráo ngang ngược đến vây!

    Gia đình Kim cũng rứa.

    Bọn độc tài, chúng nó trâng tráo ngang ngược như thế thì trong và ngoài nước, quốc tế đều biết cả, nhưng chưa có ai làm gì được bọn côn đồ lưu manh này

    Có phải bác Nguyễn Thanh Giang, Phạm Chí Dũng. Lê Quốc Quyết, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân và nhiều bạn bè khác nữa cũng đang bị nhốt tù, cái nhà tù lớn mà mọi người vẫn hay nói đến ?!

    Tên tác giả viết:
    Trích:
    Tôi mừng vì thấy có người từ xa còn đoái hoài đến mình. Tuy chưa gặp mặt bao giờ nhưng từng đọc, từng nghe nên tôi đánh giá cao tầm nhận thức của Phạm Chí Dũng nên nhắn tin rủ một số bạn bè đến cùng nghe chuyện của anh.

    Không ngờ quan chức Đảng đối xử với chúng tôi tệ hại quá. Họ cử mấy chục công an vây ráp nhà tôi. Họ chặn từ đầu ngõ xa. Ai đến đều bị xua về. Người năn nỉ cũng không được vào, người tức giận quát tháo họ cũng chỉ trơ trơ. Không giảng giải, không thuyết trình lý do. Một vài người khách lọt vào được đến cổng nhà tôi liền bị năm sáu công an, sắc phục có, thường phục có chặn lại. Người nhà ra đón, họ bảo không được mở cổng. Tôi ra mở cổng “Mời bác và anh em công an cùng vào nhà xơi nước, đừng đứng ngoài này vừa lạnh vừa làm cho hàng xóm nhìn không đẹp mắt”. Họ không vào, cũng không trả lời, chỉ dứt khoát yêu cầu khách của tôi phải ra về! Tôi thương và thấy khổ tâm đối với mấy ông bạn già của tôi quá. Vì lời mời của mình mà các vị đã phải lặn lội trên dưới chục kilomet rét mướt đến đây thế này!

    Không biết những ai bị bắt nhưng chắc chắn Phạm Chí Dũng và Lê Quốc Quyết (em Lê Quốc Quân) đã bị điệu lên đồn công an cách nhà tôi hơn một kilomet. Họ câu lưu Pham Chí Dũng để thẩm vấn suốt sáu tiếng đồng hồ. Khi tôi gọi được vào mobil của Dũng thì nghe anh phàn nàn anh rất mệt mỏi và đang trên đường ra sân bay trở về Sài Gòn. Anh cho biết họ đã quần thảo anh bằng những câu hỏi rất vô nghĩa lý để cuối cùng đưa cho anh một quyết định cảnh cáo, trong đó yêu cầu không được tiếp xúc với các đối tượng: Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân.