Nguyễn Đình Ấm - Điều 4 – Phải đâu cứ muốn là được?

  • Bởi Admin
    29/11/2013
    4 phản hồi

    Nguyễn Đình Ấm

    Thời gian qua, thảo luận sửa đổi Hiến pháp cũng như phát biểu, trả lời phỏng vấn của “vô thiên lủng” (mượn lời nhà văn Nguyễn Quang Lập) các giáo sư, tiến sĩ, tướng, tá, đặc biệt tại kỳ họp thứ 6 QH 13, nhiều đại biểu khẳng định phải giữ điều 4, lại còn phải thêm “đảng là lực lượng lãnh đạo duy nhất” cho mạch lạc…

    10 giờ ngày 28/11/2013 ý chí ấy đã được QH (gồm hơn 90 % là đảng viên) thông qua với 97,59% số phiếu, với lý do muôn thuở: Đảng có công lao giải phóng dân tộc, đưa nước ta lên CNXH, “tổ chức mọi thắng lợi”…

    Mọi lãnh đạo, nhà cầm quyền đều muốn mình mãi mãi nắm vận mệnh một dân tộc thậm chí cả thế giới. Với đảng CSVN cũng không phải ngoại lệ: Năm 1992 khi khối XHCN đông Âu sụp đổ mất chỗ dựa mọi mặt lãnh đạo đảng CSVN phải vội ghi vào hiến pháp điều 4 để mình nghiễm nhiên cầm quyền mãi mãi đất nước này.

    Ở các triều vua, chúa ngày xưa còn có ý chí độc quyền cai trị hơn thế: Vạn, vạn, vạn… tuế.

    Thời phong kiến, để mong cầm quyền mãi mãi, ngoài dùng vũ lực trấn áp tàn bạo bất cứ ai làm trái ý, chống lại triều đình, các quan văn, mưu sĩ… không ngớt tuyên truyền công lao trời biển của “tiên đế”, vua, triều đình, làm theo di huấn của “tiên đế”, vua là “con trời” sai xuống trị dân. Các cận thần bịa ra các chuyện ly kỳ, các câu “sấm” để làm cho dân tưởng việc vua mãi mãi cầm quyền là xứng đáng, là ý trời, thần, quỷ… Bằng cách này, dù các đời vua về sau suy thoái, sa đọa, thối nát, nhưng do thông tin xấu bị bưng bít nên nhiều người dân vẫn an phận mà chấp nhận, cam chịu. Chỉ đến khi triều chính quá thối rữa, phe phái nổi lên tranh đoạt quyền bính, dân vùng lên khởi nghĩa, thì vua mới bị người khác thay thế trở thành “kẻ thất phu, cả giàu sang, nặng oán thù; Máu tươi lai láng xương khô rã rời…” (Nguyễn Du).

    Một trong những triều đại anh hùng có công lao lớn với dân tộc Việt Nam là nhà Trần: Ba lần đánh thắng quân Nguyên Mông, rồi biến Đại Việt thành quốc gia hùng cường đến các triều đại nhà Minh, Thanh ở Trung Quốc sau này vẫn phải kinh sợ. Những triều vua đầu: Thánh Tông, Nhân Tông, Anh Tông… đất nước hùng mạnh, dân ra đường “không thèm nhặt của rơi”… Thế nhưng, theo quy luật, chế độ độc tài không ai giám sát, cạnh tranh ngày càng thối nát, sa đọa, nên đến đời vua Trần Thiếu Đế đã bị nhà Hồ cướp ngôi. Các “tiên đế” nhà Trần có công lao với dân tộc lớn như thế có thể làm ra luật lệ ghi rõ: “Nhà Trần, đội tiên phong của quân, dân Đại Việt, đại biểu trung thành quyền lợi của thần dân lao động và của dân tộc, theo tư tưởng của Ngọc Hoàng, thần, quỷ, là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội” ai chống lại thì cứ chiểu theo luật đó mà bắt tù. Như thế thì Hồ Quý Ly không dám cướp ngôi nhà Trần sau 175 năm cầm quyền của nhà Trần chăng?

    Đến nhà Lê cũng diễn ra tương tự. Lê Lợi từ người áo vải nằm gai nếm mật, trực tiếp cầm gươm ra trận khởi nghĩa 10 năm đuổi được giặc Minh ra khỏi bờ cõi, gây dựng nên nhà Lê danh thơm lừng lẫy. Nhưng cũng do chế độ độc tài không có giám sát nên đến thời Lê trung hưng triều chính thối nát, Trịnh-Nguyễn phân tranh, đất nước kiệt quệ, kiêu binh nổi loạn, “trộm cướp nổi lên như ong”. Khi ấy, nếu bộ luật Hồng Đức có ghi “Nhà Lê được lịch sử giao phó là đội tiên phong của dân Đại Việt… do đã có công lao đánh đuổi giặc Minh mang lại giang sơn cho dân tộc Đại Việt…” thì Nguyễn Huệ sẽ không dám đem quân từ miền Trung ra Bắc để vua Lê Chiêu Thống phải chạy sang Tàu rồi chết rạc ở đó?

    Tất cả lịch sử nhân loại dù có những khúc quanh trái quy luật, nhưng tổng thể vẫn theo đúng quy luật, đúng nguyên tắc: triều đại, chế độ văn minh, dân chủ hơn thay thế triều đại, chế độ độc tài lạc hậu…

    Chính vì cái bệnh nan y của chế độ độc tài mà năm 1789 dân Pháp mới phải vùng lên phá ngục Basty, tử hình vua Luis 16, phá bỏ chế độ độc tài để sau này lập nên chế độ cộng hòa tam quyền phân lập, dân phán xét bầu ra lãnh đạo, để có hàng trăm nước dân chủ hùng cường, văn minh, hiện đại như ngày nay. Sự ưu việt của chế độ dân chủ đến mức cả 28 nước châu Âu thành một mái nhà chung, nương tựa, giúp đỡ nhau khi khó khăn. Ngược lại, ở các nước độc tài thì mọi thứ đều trì trệ, xâm chiếm, đánh giết lẫn nhau…

    Thế mà đến nay một số đảng cộng sản lại làm cái việc phi khoa học, phi thực tế, trái quy luật đó để làm gì?

    Phải chăng để tiếp tục trấn áp những người bất đồng chính kiến, những dân oan… đảng vẫn giữ vững điều 4 để bất khả xâm phạm? Căn cứ vào “luật gốc” đó sẽ đẻ ra các nghị định, quyết định… tạo thành bộ giáp cho đảng, ai nói, làm khác ý đảng sẽ được gọi là “chống đảng, chống phá, lật đổ nhà nước”, cứ chiểu theo luật mà tống giam, bắt tù… để nhiều người sợ hãi mà khuất phục?

    Tuy nhiên, không có cái lợi gì là tuyệt đối. Do có “căn cứ”, đảng sẽ mạnh tay hơn trong việc trấn áp “thế lực thù địch” thực chất là nhân dân bất đồng chính kiến, oan sai, mất đất… thì chỉ tổ tích lũy thêm tội ác.

    Như ta đã thấy trên thực tế và lịch sử, những chế độ độc tài khi còn đương quyền thì dù rất dã man, tàn bạo nhưng vẫn được tôn vinh đến tận mây xanh. Ví dụ như chính quyền của đảng cộng sản Liên Xô, Đông Âu trước kia, chính quyền Gadhafi ở Lybia, Saddam Husein ở Iraq… gần đây. Trước khi bị lật đổ, ông Gadhafi còn là bạn bè trọng thị của phần lớn các nước trên thế giới, được tung hô là lãnh tụ châu Phi, động một tí là cả triệu dân biểu tình hô Gadhafi muôn năm!… Thế nhưng, khi không còn quyền lực thì cha con, họ tộc của ông bị moi ra cơ man tội ác, kể cả ông bắt hàng trăm bé gái nô lệ tình dục, hơn 200 tỷ USD ở các ngân hàng bí mật bị phong tỏa… Chính quyền ông Saddam Husein của Iraq, chế độ ông Mubarak ở Ai Cập… cũng tương tự. Vừa qua, dù đảng cộng sản Trung Quốc đang tại vị, nhưng một lãnh đạo Trung Quốc đã bị chính phủ Tây Ban Nha phát lệnh truy bắt. Giả thử chính quyền CSTQ sụp đổ thì có lẽ “trúc Vân Nam không ghi hết tội” của nhiều lãnh đạo, đảng CSTQ. Theo quy luật thì ngày đó chắc chắn sẽ đến.

    Chính vì vậy, theo tôi, có ghi một chứ ghi nhiều điều 4 vào Hiến pháp thì tác dụng cũng chẳng đáng là bao, thậm chí còn ngược lại.

    Phải đâu, cái gì cứ muốn là được.

    N.Đ.A.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Các bác nói nhiều làm gì cho hao nước bọt, có điều kiện thì chạy ra ngoài mà sinh sống. Không thì tập trung chí thú vào chuyện sinh nhai qua ngày cho nó lành.

    Còn đ/c láng giềng TQ chống lưng chắc cú như thế thì các bác có muốn gì cũng chẳng thể được đâu, trừ khi cả triệu người như các bác dám chơi bạo như đ/c Viết.

    Các bác hẵn không quên rằng cái sự nghiệp (chướng) của nhà sản bây giờ cũng phần lớn là do Tàu nó vun bồi mà thành đấy chứ. Nếu không có chnd TH vĩ đại thì làm gì nảy nòi ra được chxhcn VN rách nát, thối tha như ngày nay.

    Thôi thì số kiếp quốc dân Lừa từ ngàn đời nay vốn đã dính liền với Tàu, nay cũng không thể khác được. Chờ cho đến khi Tàu thay đổi, hoặc bị thay thế, thì may ra cải số được !

    Thứ gì sinh ra từ khói lửa thì cũng chỉ tan biến đi qua khói lửa, như sắt thép vậy. E rằng phải hy sinh thêm vài triệu mạng nữa thì mới mong gọi là tạm yên.

    Freedom is not free ! Bỗng dưng nhớ lại câu nói xóc óc của cựu TT Bush con.

    Đảng lãnh đạo hay Đảng không được quyền lãnh đạo cũng chỉ là những quy định do con người tự đặt ra mà thội. "Để thì là hòn đất, nặn thì là ông Bụt". Đảng là tập hợp của từng đảng viên. Vậy mà "một bộ phận không nhỏ" của Đảng, tức là phần lớn đảng viên đã suy thoái biến chất mà vẫn lãnh đạo thì đất nước sẽ lụn bại, suy thoái. Xem tình hình xã hội vài chục năm nay Đảng lãnh đạo thì rõ, ngày càng trở nên ung nhọt thối rữa. Đảng còn cố đấm ăn xôi là đồ vô liêm sỉ. Người CS vốn có bản chất không muốn ai giầu hơn mình, không muốn ai giỏi hơn mình, không muốn ai sướng hơn mình, nói chung là không muốn ai hơn mình. Thấy người nào hơn mình thì Đảng tìm cách diệt. Hết diệt phe phái khác thì tìm cách diệt phe phái nội bộ.

    Nay TBT Nguyễn Phú Trọng đã nhận ra là đến cả trăm năm nữa cũng không hoàn thiện được CNXH thì hiến pháp quy định theo CNXH của Mác Lê nin làm cái "con tự do" gì. Đảng cứ đuổi hình bắt bóng làm người dân khốn khổ khốn nạn. Đất nước thì nghèo khổ nhưng Đảng vẫn sướng. Sự mâu thuẫn giữa Đảng và dân phải được giải quyết, phải để cho dân quyết định, chứ không phải để cho Đảng quyết định. Nay Đảng không còn khả năng dùng lý thuyết phục mà dùng bạo lực theo kiểu côn đồ để áp đặt thì vì quyền lợi của đất nước, vì quyền lợi của dân tộc, mọi người phải đấu tranh hạ bệ Đảng. Phải nói theo kiểu Phương Uyên mới là giác ngộ về dân chủ: "Các ông đừng đánh tráo khái niệm, tôi chống Đảng không có nghĩa là tôi chống nhà nước." Nhà nước dân chủ là nhà nước của dân. Đảng chỉ là một bộ phận nhỏ trong cộng đồng dân tộc, nay đảng viên chỉ chiếm hơn 3,5% dân số. Thiểu số phải phục tùng đa số. Ai đóng thuế nuôi Đảng?

    "Phải đâu, cái gì cứ muốn là được"

    Để Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh giữ được vị trí lãnh đạo muôn đời, mọi người cần gìn giữ và bảo vệ nó, nhất là giới trí thức .

    Tôi nghĩ là được . Các bác trí thức vẫn nói nếu Đảng thay đổi, Đảng có thể giữ vị trí lãnh đạo mãi mãi mà không ai dám thách thức . Một bác nói huỵch toẹt ra "Cứu Đảng là cứu nước". "Còn Đảng, còn mình" của công an cũng không thể tệ hơn, vì nếu Đảng không còn, công an cũng biến mất, và không gắn đất nước vào Đảng .

    "Phải chăng để tiếp tục trấn áp những người bất đồng chính kiến, những dân oan… đảng vẫn giữ vững điều 4 để bất khả xâm phạm? Căn cứ vào “luật gốc” đó sẽ đẻ ra các nghị định, quyết định… tạo thành bộ giáp cho đảng, ai nói, làm khác ý đảng sẽ được gọi là “chống đảng, chống phá, lật đổ nhà nước”, cứ chiểu theo luật mà tống giam, bắt tù… để nhiều người sợ hãi mà khuất phục?"

    Không đúng. Các bác đấu tranh hợp pháp tức là có làm gì đi nữa thì cũng tránh chống lại điều 4. Mọi người không sợ hãi mà khuất phục mà vì nghe lời các bác chán quá nên mặc kệ, quay ra lo thân mình là chính .

    Oh, BTW, lập hội thúc đẩy nhân quyền không có nghĩa sẽ làm rõ những khái niệm . Cũng như ngày xưa, miền Bắc gọi là "Dân Chủ Cộng Hòa", những khái niệm bị trắng trợn xâm phạm, chứ không cần phải làm mù mờ .

    But then, who cares!

    "...Đảng không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của nhân dân..."(Nguyễn Phú Trọng)
    Thế tại sao đảng tham nhũng của dân nhiều thế?
    Phải chăng đảng đã hết thời nói phét và lừa phỉnh rồi!