Hồ Ngọc Nhuận - Viết tiếp những gì Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở

  • Bởi Mắt Bão
    30/11/2013
    22 phản hồi

    Hồ Ngọc Nhuận

    Đôi lời: Tựa bài do chúng tôi đặt lại cho đúng với tinh thần bài viết.

    Thế nhưng, một câu hỏi cần đặt ra, là có phải HCM đã viết … ĐÚNG, và giờ thì chúng ta cứ vậy mà viết tiếp?

    Có một mâu thuẫn quá lớn, chưa bao giờ được trao đổi công khai, tới cùng cho tường minh về cái hư ảo trong con người HCM, như thể trong ông có hai con người. Thế nhưng, tiếc rằng có không ít người vẫn muốn dựa dẫm vào bóng dáng hư ảo đó để tranh đấu với đám “học trò xuất sắc của Người”. Cách thức tranh đấu của họ là phân đôi một cách rất đơn giản con người HCM ra làm hai, một là nhà dân tộc, một là lãnh tụ cộng sản, để rồi đề cao cái chất “dân tộc” trong đó.

    Như trong bài viết này, chỉ nhắc tới một HCM chống thực dân, phát xít để giành độc lập tự do, và mong muốn “viết tiếp” trang sử ông đang viết dở, mà như cố quên đi rằng khó có thể phủ nhận thực tế chính ông đã dính dự vào việc sổ toẹt những gì mình đang viết dở.

    Đó chính là bi kịch của những người vẫn đinh ninh mình và toàn dân đang sống trong cái gọi là “thời đại Hồ Chí Minh”!

    BT

    Hồ Ngọc Nhuận - Viết tiếp

    Lịch sử không để viết lại.

    Nhưng lịch sử có thể bị bắt dừng lại, kéo lui. Mà độ lùi không chỉ tính bằng năm hay bằng nhiều chục năm.

    Như ở nước Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Triều Tiên “anh em”, với đương kim “chủ tịch cháu nội”, Kim Jong-un nguyên soái, thì phải dừng lại bao nhiêu năm? Để toàn dân toàn quân Triều Tiên khóc đứng khóc ngồi trước cái chết của “chủ tịch cha” Kim Jong Il, y chang như đã từng khóc đứng khóc ngồi “chủ tịch ông nội” Kim Nhật Thành, chết cách đó 17 năm? Và để bất cứ cái gì, từ cái đi, cái đứng, đến cái tiếng hét trên các làn sóng điện, đều phải y chang những thứ cách đây hơn nửa thế kỷ?

    Đó là chỉ tính theo ngày thành lập nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên, tức từ năm 1948 cho đến nay là 65 năm. Chớ nếu tính trên tước vị của “chủ tịch ông nội” Kim Nhật Thành thì lịch sử nước này phải lùi về thời Tam Quốc Triều Tiên cổ đại đã thống trị bán đảo Triều Tiên trong hầu hết Thiên niên kỷ 1, và dừng lại cho tới hết đời “ông chủ tịch cháu nội” hiện nay và nhiều đời con cháu ông ta nữa. Để cho “chủ tịch ông nội” trở thành “Chủ tịch vĩnh cửu” theo hiến pháp của nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.

    Trước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên ba năm, trong bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đọc tại Hà Nội ngày 02 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lên án bọn thực dân Pháp như sau: …Hơn 80 năm nay, bọn thực dân Pháp lợi dụng lá cờ tự do, bình đẳng, bác ái, đến cướp đất nước ta, áp bức đồng bào ta. Hành động của chúng trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa. Về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào… Chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân… Chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu. Chúng làm cho dân ta, nhất là dân cày và dân buôn trở nên bần cùng. Chúng không cho các nhà tư sản ta ngóc đầu lên. Chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn…Chúng đã bán nước ta hai lần cho Nhật…”.

    Lời kết án đanh thép đó vang lên đã hơn 68 năm rồi mà cứ ngỡ như mới hôm nay.

    Như mới hôm nay, cũng đang có một đám người liên tục muốn bắt lịch sử, đất nước, dân tộc ta phải lùi lại, để sống kiếp sống mà bọn thực dân, bất chấp nhân đạo và chính nghĩa, đã “ban bố” cho ông cha ta trong ngót 80 năm.

    Hơn 68 năm về trước, “về chính trị, chúng tuyệt đối không cho nhân dân ta một chút tự do dân chủ nào”, chủ tịch Hồ Chí Minh đã lên án bọn thực dân như vậy đó. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, về chính trị, có ai được một chút tự do dân chủ nào, xin cho biết? Cả những đảng viên cộng sản? Cả ông Đại tướng khai quốc công thần, và tất cả các ông tướng? Có ai tự do độc lập ứng cử đắc cử vô các Hội đồng, vô cái Quốc hội của Đảng, ngoài các đảng viên được Đảng cầm quyền chỉ định? Có bao nhiêu người yêu nước, kể cả các đảng viên cộng sản, đã bị thẳng tay đàn áp? Có một tổ chức chính trị nào được tồn tại, ngoài Đảng cầm quyền? Có một tổ chức văn hóa, xã hội, chuyên môn, nghề nghiệp… nào không bị Đảng cầm quyền nắm trong tay?…

    Hơn 68 năm về trước, “chúng ràng buộc dư luận, thi hành chính sách ngu dân”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, ai độc quyền trói buộc tư tưởng văn hóa, với mạng lưới các ban tư tưởng văn hóa bao trùm lên khắp nước? Ai nắm hết các báo chí, các phương tiện truyền thông, các cơ sở phát hành, in ấn, kể cả sách giáo khoa, kể cả kinh bổn tôn giáo? Tuyệt đối, khắc nghiệt… hơn cả bọn thực dân? Bởi chế độ thực dân còn để cho “người An Nam” làm báo, viết báo tự do. Còn bây giờ, 68 năm sau, có người Việt Nam độc lập nào ở đây được tự do làm báo, viết báo? Ai miệng nói xây dựng dân chủ mà giựt sập không chừa một cây cột nào của tòa nhà dân chủ, hàng đầu là cây cột tự do báo chí, là Quyền Thứ Tư của nền Dân Chủ? Ai miệng nói Nhà nước Pháp quyền mà “vo tròn nhập cục” ba Quyền Nhà nước làm một trong tay một đảng độc tôn cầm quyền duy nhất? Ai đang thi hành chính sách ngu dân hơn cả mọi chế độ phong kiến? Bởi phong kiến còn biết huy động, tận dụng người tài.

    Hơn 68 năm về trước, “chúng cướp không ruộng đất, hầm mỏ, nguyên liệu”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, hầm mỏ, nguyên liệu do các tập đoàn nước ngoài nào được thả cửa cho tha hồ khai thác? Ruộng đất nào thuộc về “người cày có ruộng”? Ruộng đất nào “thuộc về toàn dân” để bị “bọn chúng cướp không” đến nỗi người dân phải tự thiêu, tự xử?

    Hơn 68 năm về trước, “chúng bóc lột công nhân ta một cách vô cùng tàn nhẫn”. Còn bây giờ, suốt 68 năm qua, có anh chị lao công, lao động nào… được có nghiệp đoàn tự do để tự bảo vệ quyền lợi chính đáng? Có anh chị công nhân nào được các công đoàn nhà nước bênh vực khi bị các tập đoàn tài phiệt trong ngoài nước hà hiếp, bóc lột?

    Hơn 68 năm về trước, “… hành động của bọn thực dân… áp bức đồng bào ta… là trái hẳn với nhân đạo và chính nghĩa”. Còn bây giờ, hành động của những ai đang muốn kéo lùi lịch sử, kéo lùi đất nước, để dân tộc này, gồm già trẻ gái trai người Việt Nam của thế kỷ 21, phải sống trở lại kiếp sống “không có chút tự do dân chủ” nào, như dưới ách nô lệ thực dân cả 100 năm trước, là trái hẳn với mọi thứ đạo lý làm người.

    Một dân tộc vừa liên tục trui rèn qua bốn cuộc chiến thảm khốc trong vòng 40 năm, luôn được ca ngợi là anh hùng, và không chỉ một lần anh hùng, thì sao lại xứng đáng bị nắm ót kéo lui để sống kiếp sống cúi đầu như một dân tộc bị mất nước?

    …Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn 80 năm… dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc đó phải được độc lập!… Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy”, như Chủ tịch Hồ Chí Minh đã tự hào tuyên hứa.

    Dân tộc đó cũng quyết không để bị ai kéo lùi lịch sử của mình lại.

    Mà phải viết tiếp. Viết gì?

    Viết những gì mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở.

    Mở đầu bản Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, đọc tại Hà Nội ngày 02 tháng 9 năm 1945, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết: “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.

    Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.

    Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ” còn có một lời “bất hủ” khác, tiếp theo. Mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở. Đó là: “Để bảo đảm cho các quyền đó, các chính quyền được thiết lập giữa mọi người, và quyền hành của họ phải được xuất phát từ sự đồng thuận của những người họ quản lý. …” [1].

    Trong bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 02 tháng 9 năm 1945 Chủ tịch Hồ chí Minh cũng đã viết: “Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. (Điều 1)

    Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được…

    Nhưng bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói:

    Điều 2: Mục đích của mọi tổ chức chính trị là bảo tồn các quyền tự nhiên và tuyệt đối của con người. Các quyền đó là quyền tự do, quyền sở hữu, quyền an ninh và quyền chống lại sự áp bức.

    Điều 16: Xã hội nào không bảo đảm các Quyền con người, cũng không quy định rõ sự phân chia ba Quyền(Quyền Lập Pháp, Quyền Hành Pháp, Quyền Tư Pháp) thì xã hội đó không có Hiến pháp [2].

    Đây cũng là những lẽ phải không ai chối cãi được. Và phải được mọi người dân Việt thời đại Hồ Chí Minh và mọi thời đại viết tiếp. Để cùng nhau xây dựng cho mỗi người và mọi người một xã hội, một thế giới, một ngày nay, một ngày mai xứng đáng với con người.

    TP Hồ Chí Minh, 28-11-2013

    H. N. N.

    Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

    Chú thích:

    (1) IN CONGRESS, July 4, 1776. The unanimous Declaration of the thirteen united States of America,

    “… We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creatorwith certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness.

    That to secure these rights, Governments are instituted among Men, deriving their just powers from the consent of the governed

    (2) Déclaration des droits de l’homme et du Citoyen du 26 août 1789. La Déclaration des droits de l’homme et du Citoyen de 1789 a été placée en tête de la Constitution de 1791.

    Le préambule de la Constitution du 4 octobre 1958 a remis en vigueur les dispositions de la Déclaration de 1789, comme l’avait fait lepréambule de la Constitution du 27 octobre 1946

    Article premier. – Les hommes naissent et demeurent libres et égaux en droits. Les distinctions sociales ne peuvent être fondées que sur l’utilité commune.

    Article 2. – Le but de toute association politique est la conservation des droits naturels et imprescriptibles de l’homme. Ces droits sont la liberté, la propriété, la sûreté et la résistance à l’oppression.

    Article16. – Toute Société dans laquelle la garantie des Droits n’est pas assurée, ni la séparation des Pouvoirs déterminée, n’a point de Constitution.”

    Nguồn: Bauxite Việt Nam

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    22 phản hồi

    Toi nghĩ Ô. Nhuận nên viết một cuốn sách với tiêu đề "HCM Ngàn năm công tội". Tại sao tôi đề nghị như thế? Vì trước khi viết ông có dịp tìm hiểu đúng con người HCM.

    Tất cả điều ông Hồ nói nhằm mục đích động viên lôi kéo mọi người yêu nước dù khuynh hướng chính trị thế nào kể cả người nước ngoài. Chứ ruột của ông là đặc chất vô sản, chuyên chính. Nếu không có tố chất cọng sản Hồ không thể giết hàng chục ngàn nông dân với tội danh địa chủ hay thủ tiêu các đảng phái quốc gia và nhẫn tâm nướng tới thanh niên VN cuối cùng cho phong trào đỏ quốc tế.

    Giờ này còn tin lời nói mà không nhìn hành động là quá ngây thơ hay bị tẩy não hết thuốc chữa.

    Đọc thư thấy buồn cười không thể nhịn được. Đúng là cách tuyên truyền láo khoét bịa đặt dối trá, nói càn không cần biết người nghe là ai, phù hợp với dân trí lạc hậu kiểu Lê Văn Tám tẩm xăng chạy lung tung đốt kho xăng Pháp, Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo, máy bay Mig tắt máy núp trên mây bất ngờ xông ra tiêu diệt máy bay Mỹ...

    "Lịch sử không để viết lại.
    Nhưng lịch sử có thể bị bắt dừng lại, kéo lui. Mà độ lùi không chỉ tính bằng năm hay bằng nhiều chục năm."

    Cẩu thả trong viết suy nghĩ thành lời hay không hiểu một chút nào cả cách viết văn tiếng việt ở đây không thể có "độ lùi" được mà phải viết rằng "thời gian lùi ngược lại" mới thoát đủ ý một giả định chứ không phải một tác động. Bồi bút thì muôn đời vẫn lộ ra tính cách bồi bút.

    Trích "... “Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của nước Mỹ” còn có một lời “bất hủ” khác, tiếp theo. Mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở. Đó là: “Để bảo đảm cho các quyền đó, các chính quyền được thiết lập giữa mọi người, và quyền hành của họ phải được xuất phát từ sự đồng thuận của những người họ quản lý. …” [1].

    Trong bản Tuyên ngôn Độc lập ngày 02 tháng 9 năm 1945 Chủ tịch Hồ chí Minh cũng đã viết: “Bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi. (Điều 1)

    Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được…”

    Nhưng bản Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền của Cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói:

    “Điều 2: Mục đích của mọi tổ chức chính trị là bảo tồn các quyền tự nhiên và tuyệt đối của con người. Các quyền đó là quyền tự do, quyền sở hữu, quyền an ninh và quyền chống lại sự áp bức”.

    “Điều 16: Xã hội nào không bảo đảm các Quyền con người, cũng không quy định rõ sự phân chia ba Quyền(Quyền Lập Pháp, Quyền Hành Pháp, Quyền Tư Pháp) thì xã hội đó không có Hiến pháp” [2].

    Đây cũng là những lẽ phải không ai chối cãi được. Và phải được mọi người dân Việt thời đại Hồ Chí Minh và mọi thời đại viết tiếp. Để cùng nhau xây dựng cho mỗi người và mọi người một xã hội, một thế giới, một ngày nay, một ngày mai xứng đáng với con người."
    Hồ Ngọc Nhuận viết tiếp những điều HCM...ăn cắp của thế giới tiến bộ, lại còn khoe là viết tiếp, tiếp cái con khỉ. Khi đã công nhận nó là chân lý, thì hãy thực hiện cho được, còn ngược lại thì người đời phỉ báng. Suốt thời gian một HCM cầm chịch, thấy toàn tang thương cho miền Bắc, chứ có chút tốt đẹp gì đâu, lũ Hồ Ngọc Nhuận quậy phá miền Nam tan nát, nay đáng lẽ xấu hỗ mà im ...cho nó lành, lại còn lên giọng trí thức ( mất ngủ). Nếu HCM đem CS vào VN thì đám HNN đem CS vào miền Nam. Công hay tội có lịch sử và người dân phán quyết.

    Thấy cái tựa đã nản, lại thêm cái tên tác giả, càng nản hơn.

    Tôi không buồn đọc vì đơn giản không còn muốn nghe gì về cái giọng
    tiếp tục viết vẽ theo ông HCM, ớn tận óc. Nếu là t/g khác, ừ không
    đọc thì thôi, kiếm bài khác. Nhưng không, cái tên Hồ Ngọc Nhuận ấn
    tượng quá. Ấn tượng đến mức, không đọc, nhưng muốn nói một chút về
    ông, cho các bạn trẻ biết.
    Người miền Nam, lẽ ra sẽ dần quên những gì không đáng nhớ, bụi thời
    gian lẽ ra đã phủ mờ những vết thương xưa. Thế mà người ta không tự
    biết, còn chường ra gợi nhắc. Các ông sao không tìm một góc khuất lịch
    sử mà ngủ đi, cho xã hội bớt phần huyên náo.

    Khổ, muốn quên mà trời chẳng chìu lòng. Vừa mới ông Mẫm, lại tới ông
    Nhuận liền theo. Chả là 2 vị này vốn duyên nợ keo sơn, chắc ba sinh
    gắn bó.

    Ngày xửa ngày xưa, thời miền Nam còn là nước VNCH, có các ông tên là
    Hồ ngọc Nhuận, Lý chánh Trung, Huỳnh tấn Mẫm...và nhiều ông bà khác,
    nhưng ở đây xin nhắc vài ông vừa đủ cần cho nội dung một cái còm con.
    Ông HTM trẻ hơn 2 ông kia, đáng tuổi em cháu, nhưng cùng từng làm nhiều
    việc giống nhau. Đó là việc góp gió cho cơn bão lớn quét sập một chính
    thể, mà tận bây giờ mọi người dân ngày ấy còn tiếc khôn nguôi.
    Tôi kể các bạn trẻ nghe và dùng từ "chính thể", là nói tới cái khung cơ
    bản của một nền chính trị quốc gia, mà mọi vận hành xã hội đều nương theo
    tinh thần một văn kiện gọi là Hiến Pháp. Cái tinh thần của văn kiện thiêng
    liêng ấy, ngày nay chúng ta mưu cầu một điều tương tự, mà mãi không xong.
    Đừng ngộ nhận giữa một chính phủ cầm quyền trong một giai đoạn nhất định,
    gồm các cá nhân cụ thể, với tinh thần của chính thể ấy. Khi người ta muốn tấn công
    đập phá một chính thể, nhưng vì nó tốt đẹp quá không có lý do gì để kêu gọi
    mọi người góp sức làm điều phi nghĩa, kẻ phá hoại thường nhắm vào con người
    lâm thời vốn bất toàn, đang chịu trách nhiệm thực thi chính trị trong chính thể ấy, để lái mục tiêu tấn công vào đó. Kẻ muốn phá cố tình đồng hoá con người
    với thể chế. Con người chỉ có quyền tạm bợ trong 1-2 nhiệm kỳ, nhưng chính thể là dài lâu. Xoáy vào những khiếm khuyết nhân sự để nhập nhằng đánh phá,
    mà mục tiêu thật sự là phá chính thể tốt đẹp.

    Tiếp tay tích cực cho mưu toan khuynh đảo ấy, có nhiều "kẻ sĩ" Sàigòn.
    Trong số họ, có các ông Hồ ngọc Nhuận, Huỳnh tấn Mẫm và Lê hiếu Đằng. Những
    ông bà khác, vì chưa thấy tái xuất trên trang này, nên thôi, chẳng muốn nhớ
    làm chi thêm buồn.

    Chẳng biết bị cái chứng gì, mà trong lúc dầu sôi lửa bỏng, đất nước ngả
    nghiêng, dân chúng tị nạn chiến cuộc khắp nơi chen chúc về trú thân trong
    các đô thị, khiến gánh nặng càng đè lên nhà đương cục, là lúc các ông thừa
    dịp táo tợn khuấy cho rối thêm tình hình. Trong lúc quân đội, vốn cũng từ
    dân mà ra, đêm ngày phơi thân xác hứng thép gang pháo đạn ngoài trận. Trong
    lúc toàn dân thắt lưng buộc bụng, kiệm ước song hành, thì các ông an toàn
    ở Saigon không thôi "đâm sau lưng chiến sĩ".
    Ông Nhuận khi ấy, là Dân Biểu Hạ Viện của Quốc Hội. Ông được hưởng quyền
    bất khả xâm phạm dành cho đại diện của dân, theo hiến định. Chính phủ Hành
    pháp không thể vi hiến, ức hiếp đại biểu của dân tuỳ tiện được, trừ phi phạm
    pháp quả tang. Ngoài ra, dù phạm pháp mà không quả tang, cảnh sát không có
    quyền câu lưu. Dân Biểu, vì thế, được tôn trọng rất cao, rất khó bị thế lực
    nào vu cáo. Mà biểu tình và chỉ trích chính phủ đâu có là phạm pháp, theo
    luật. Thừa thế, ông Nhuận là Dân Biểu nhưng luôn làm điều dân không biểu.
    Trong Quốc hội, ông kéo phe, và đứng đầu cánh đối lập. Đối lập thì tốt thôi, nhưng ông không thật sự đối lập như một quyền hiến định. Ông muốn phá
    sập chính thể, mà chính ông tham gia qua việc làm Dân Biểu lập pháp, một
    trong 3 quyền phân lập.
    Ông tích cực che chở cho ông Huỳnh Tấn Mẫm. Ông với bà Dân Biểu Kiều Mộng
    Thu thành một đôi hiệp đồng. Ông hưởng lương bỗng dành cho Dân Biểu rất cao.
    Dân chúng thời chiến sự mịt mùng, sản xuất đình đốn, thuế đóng đâu có đủ cho
    ngân sách quốc gia để chính phủ điều hành guồng máy. Viện trợ Mỹ đi vào đồng
    lương quân nhân công chức, trong đó có lương bậc cao của nhà lập pháp Hồ
    Ngọc Nhuận. Nói cách khác, ông đã sống bằng một phần tiền của Mỹ giúp cho.
    Ông là chủ bút, giám đốc chính trị của nhật báo Tin Sáng. Tờ báo này thiên
    tả, cùng với tờ Điện Tín, là nơi hoạt động công khai của CS nằm vùng. Quyền
    tự do ngôn luận của chính thể giúp ông làm nên sự nghiệp. Hai tờ báo trên, thường xuyên xuất hiện bình luận của Hồ Ngọc Nhuận và Lý chánh Trung cùng
    biếm hoạ sâu cay của Ớt Huỳnh bá Thành, chuyên cợt ông Thiệu với Nixon mũi lỏ. Tờ báo cũng là nơi vừa viết vừa lách sao cho vẫn kích động được đàn
    kiến lửa SV, hướng dẫn độc giả bình dân vào ý hệ chống chế độ, mà vẫn lọt
    ngoài tầm các định chế pháp lý.
    Ông đứng sau lưng các SVHS bồng bột, không đủ khôn để nhận ra thủ đoạn
    muôn mặt của trò chơi chính trị, ung dung một vị trí xã hội "bất khả xâm
    phạm".
    Kịp đến khi bên thắng cuộc triệt hạ được bên thua cuộc, tức triệt hạ được
    chính thể mà hôm nay sau 4 thập niên, toàn cõi VN đang khát khao một nền
    tương tự: Tam quyền phân lập - Dân chủ đa nguyên.
    Người có lòng yêu chính thể ấy, có thể bất bình gay gắt với một đảng phái
    hay một hệ thống nhân sự chính phủ, thậm chí có thể hạ bệ chính phủ ấy. Nhưng là hạ bệ chính phủ chứ không phải xoá bỏ chính thể!
    Thế rồi, cùng một số nhân sĩ lực lượng thứ 3 hoang đường chính trị, ông
    Nhuận vinh dự được đặc ân ra Hà Nội yết kiến các vua bên thắng cuộc. Trở
    vào Nam, ông Lý chánh Trung hết lời ca ngợi xã hội miền Bắc văn minh, dân
    trí cao hơn dân Nam, vì biết đọc các sách ông viết! Mà ông viết gì? Viết
    những bài tụng ca na ná như Tố Hữu bằng thể văn xuôi, bởi tầm tư tưởng của
    một GS Triết học!
    Tờ Tin Sáng sau 30/4 được chiếu cố cho sống thêm ít lâu rồi bị bức tử, dù
    nó đã sớm biết thân làm cái loa cho vẹt hót. Có lẽ, khi đặng chim người ta
    bẻ ná, khi đặng cá người ta bẻ cần.

    Thay áo Dân Biểu SG, ông Nhuận khoác áo cán bộ MTTQ. Hết được làm báo theo
    chí bình sinh, ông cúc cung cùng vai trò mới. Ông từng bày tỏ QH/CSVN không
    cho dân ứng cử. Chắc điều này khiến ông bực bội, vì trong khi các ứng viên
    đại biểu nhân dân phải được MTTQ hiệp thương đề cử, mà ông thì làm quan trong
    cái MT có thầm quyền đề cử ấy, lại không được quyền ứng cử! Xem ra, ông ấm
    ức không được dự vào quyền lập pháp trong chế độ tam vị nhất thể - phân công tam quyền!

    Chắc xét thấy tánh ông xưa hay quậy phá, nên chế độ sau này không muốn
    ông có cơ hội, e ông bản tính khó dời cho dù non sông đã đổi?
    Ông đành loay hoay với chức tước vô thưởng vô phạt, vô thực hữu danh. Nhưng
    dẫu sao cũng có sổ lương quan chức. Lần này, thì là tiền của dân đóng thuế,
    trong đó gián tiếp cũng có đồng đôla từ khúc ruột ngàn dặm mà xưa kia ông
    góp sức khiến họ chạy xất bất xang bang, do bên thắng cuộc thu vào phát lại
    cho ông mãi tận tuổi già.

    Ngẫm nghĩ,
    Xưa ông hưởng lương do dân và do Mỹ, ông kịch liệt phá đuổi kẻ đã phát
    lương ông.
    Nay ông hưởng lương do dân, trong đó có gián tiếp đồng tiền hài ngoại những
    chục tỉ Mỹ kim hàng năm, góp phần nuôi dưỡng toàn hệ thống. Mà ông đã làm
    được gì để báo đáp công ơn?

    Khi cây đời đã cỗi, lá hắt héo sắp về cội. Như hiện tượng hồi quang phản
    chiếu, như ngọn lửa đèn dầu dốc hết sức tàn lần cuối, trước khi tắt ngấm
    bùng lên một phát "Phá Xiềng"!
    Không muộn cho dân, nhưng mà muộn quá cho ông, Ông Hồ Ngọc Nhuận!

    Ông đáng tuổi cha thế hệ tôi, tôi viết về ông trong nỗi ngậm ngùi,
    vừa có chút bất nhẫn mà vừa không thể nín câm.

    Nếu lúc đầu thế kỷ 20 mà theo cụ PHAN CHU TRINH, đông du thì ta đã thoát TRUNG và các bạn nhớ cho rằng cụ PHAN cực kỳ tinh tường khi nhận xét: người NHẬT BẢN rất thông minh, trung thực thẳng thắn, nhưng quân phiệt, có thể cậy nhờ học hỏi; người TRUNG QUỐC thông minh nhưng gian xảo không nên thân; nghe theo cụ đi theo con đường NHẬT thì đất nước phồn vinh và nhân dân hạnh phúc biết mấy; ôi mấy ngài có tội lớn với nhân dân đấy.

    NGT viết:
    1)Bài báo này viết dạng nặc danh, ký tên CHIẾN SĨ, có thể là của ban tuyên giáo chứ không phải của Hồ Chí Minh.

    Với cương vị là chủ tịch nước, Hồ Chí Minh phải dùng văn phong cách ngoại giao chứ không thể dùng giọng văn như "Mồ ma tổng Ken", có vẻ là dân giang hồ quá đối với một chủ tịch nước

    2)Những cái xấu của nước Mỹ thì công khai, dân Mỹ đấu tranh phản đối vì vậy tác giả CHIẾN SĨ mới biết mà viết báo.

    Còn những cái xấu, tệ hại hơn rất nhiều của Liên Xô, BTT, Trung Quốc như thủ tiêu, giết người hàng loạt, nạn đói đại nhảy vọt, cách mạng văn hóa, ... thì cố bưng bít và tác giả CHIẾN SĨ không dám đề cập đến.

    Tác giả CHIẾN SĨ không fair-play, đạo đức giả

    Văn là người. Quen "Mồ ma tổng Ken", quen làm dân giang hồ thì éo viết được những lời ngoại giao.
    Nhà sản tốt gấp triệu lần bỏn, nhà sản ổn định cũng gấp triệu lần bỏn.

    Nhà sản vẫn yên tĩnh. Dân nhà sản vẫn hạnh phúc,cuối thế kỷ này Lừa nhà sản sẽ có cơ may nhìn thấy thiên đàng trước bỏn. Tha hồ đứng vỗ tay trên thiên đàng ngôn dề bỏn ở hạ giới.
    Sướng nhá.

    1)Bài báo này viết dạng nặc danh, ký tên CHIẾN SĨ, có thể là của ban tuyên giáo chứ không phải của Hồ Chí Minh.

    Với cương vị là chủ tịch nước, Hồ Chí Minh phải dùng văn phong cách ngoại giao chứ không thể dùng giọng văn như "Mồ ma tổng Ken", có vẻ là dân giang hồ quá đối với một chủ tịch nước

    2)Những cái xấu của nước Mỹ thì công khai, dân Mỹ đấu tranh phản đối vì vậy tác giả CHIẾN SĨ mới biết mà viết báo.

    Còn những cái xấu, tệ hại hơn rất nhiều của Liên Xô, BTT, Trung Quốc như thủ tiêu, giết người hàng loạt, nạn đói đại nhảy vọt, cách mạng văn hóa, ... thì cố bưng bít và tác giả CHIẾN SĨ không dám đề cập đến.

    Tác giả CHIẾN SĨ không fair-play, đạo đức giả

    Khách Pu viết:
    Mấy bác VNCH nào chưa đọc thư Cụ Hồ gửi cho các bác thì xin mời vào đây đọc:

    THƯ GỬI BINH SĨ THUỘC CHÍNH QUYỀN MIỀN NAM

    Anh em ơi!

    Bước sang năm 1964, nên chúc anh em cái gì đây? Có lẽ điều tốt nhất là chúc anh em có đầu óc sáng suốt để phân biệt điều gì phải, điều gì trái, ai là bạn, ai là thù. Do đó mà đi vào con đường chính nghĩa, để xây dựng hạnh phúc cho bản thân và cho cha, mẹ, vợ, con của anh em.

    Vì vậy, chúng tôi nêu ra vài điểm sau đây: để anh em suy nghĩ:

    - Mỹ tự xưng là bình đẳng và văn minh nhất thế giới. Nhưng hơn 18 triệu người Mỹ vì da họ đen mà bị hành hạ như nô lệ. Cứ 100 người Mỹ thì có 2 người phạm tội nặng. Bộ trưởng Tư pháp Mỹ đã nói: "ở Mỹ, các thành phố to đều là truỵ lạc... Lũ ăn cướp giết người câu kết với bọn tư bản lũng đoạn, với đại biểu Quốc hội, với quan toà án... Hiện nay Bộ Tư pháp có hàng vạn hồ sơ về các vụ giết người cướp của" (5-1963).

    Mồ ma tổng Ken cũng nói: "Nhiều thành phố Mỹ không bảo đảm hoà bình và an ninh, vì người ta không được tự do đầy đủ" (6-1963). Không ngờ sau đó năm tháng (11-1963), ông ta cũng bị ám sát?
    - Mỹ tự xưng là giàu có nhất thế giới. Nhưng ở Mỹ có 2 triệu người muốn tự tử vì đời sống quá khó khăn. 5 triệu thợ thuyền thất nghiệp hoàn toàn và 2 triệu rưỡi người thất nghiệp từng lúc. Hàng chục triệu người bị buộc "về hưu". Ngày 9-1-1964, tổng Giônxơn cũng nhận rằng: 20% (độ 40 triệu) người Mỹ sống rất cực khổ.

    Tình hình dân Mỹ như vậy đó. Nhưng để xâm lược miền Nam nước ta, trong 10 năm qua, đế quốc Mỹ đã cho tên độc tài khát máu Ngô Ðình Diệm, gia đình hắn và tay sai hắn (bọn Thơ, Minh, Ðính, v.v..) hơn 3.300 triệu đô la để chúng giết hại hơn 150.000 đồng bào miền Nam (gần 3.000 người bị mổ bụng, moi gan, ăn thịt).

    Hãm hiếp hơn 4.000 phụ nữ (có cả em bé và cụ già),

    Ném bom làm 200.000 người bị thương,

    Giam cầm hơn 400.000 người vô tội,

    Tra tấn 1.000.000 người thành tàn tật, v.v..

    Thêm vào đó, có hàng trăm làng bị đốt phá và bị thuốc độc, hàng chục vạn binh sĩ chết và bị thương ở chiến trường.

    Trong lúc miền Nam bị tang tóc thê thảm như vậy, thì bè lũ Diệm làm giàu trên xương máu của đồng bào. Chắc anh em đã xem các báo Sài Gòn và thấy rằng: gia đình Diệm chiếm độc quyền hầu hết các ngành kinh tế của nhân dân miền Nam. Khắp các tỉnh miền Nam chúng đều có rất nhiều tài sản. Chúng gửi hơn 1.000 triệu đôla ở nhà băng các nước ngoài. ở Trung Bộ, riêng tên Ngô Ðình Cẩn đã có hơn 20 toà biệt thự, 50 sở đồn điền, hàng dãy nhà cho thuê, 1 xưởng đóng tàu thuỷ, 1 công ty xe hơi, v.v. đáng giá hàng ngàn triệu đồng. Nó còn xây sẵn cho nó 1 ngôi lăng ở núi Ngự tốn hơn 10 triệu đồng.

    Lũ tay chân khác của Mỹ - Diệm bóc lột cũng gắt. Ví dụ: Khi bị bắt, tên tỉnh trưởng Quảng Ngãi có 22 triệu đồng bạc và 8 kilô vàng, tên quận trưởng Ðức Phổ có 17 triệu đồng bạc và 3 kilô vàng, tên giám đốc cảnh sát Sài Gòn có 5 cái biệt thự và 96 triệu đồng, v.v.. "Cháy nhà sẽ ra mặt chuột", chắc là bọn đảo chính (Thơ, Minh, Ðính, v.v..) cũng chẳng trong sạch gì hơn lũ kia.

    Trong khi chúng thăng quan phát tài, thì chúng đẩy anh em binh sĩ đi càn quét giết hại đồng bào và nhiều anh em bỏ mình ở trận địa!

    - Trước kia thực dân Pháp câu kết với bọn Việt gian để cướp nước ta, Pháp đã thất bại. Ngày nay đế quốc Mỹ cũng câu kết với bọn Việt gian hòng cướp miền Nam, Mỹ cũng nhất định sẽ thất bại. Kế hoạch "18 tháng" của Taylo đã phá sản rồi. Kế hoạch "Mỹ rút năm 1965"cũng bị xoá bỏ. "Quốc sách ấp chiến lược" cũng bị tung toé... Diệm đã thất bại và bị Mỹ thủ tiêu. Diệm chết rồi nhưng chính sách tội ác của Diệm vẫn tiếp tục như cũ, cho nên bọn đảo chính rồi cũng trượt theo vết xe xuống hố của Diệm. Chính người Mỹ cũng đã thấy sự thất bại.

    Năm 1954, nghị sĩ Ken đã nói: "chính sách xâm lược của Mỹ ở Việt Nam là một chính sách tự sát". Tháng 12-1962, Tổng thống Ken lại nói: "Chiến tranh chống du kích là một việc hết sức khó khăn... Chúng ta đang ở trong một đường hầm, chưa có lối thoát!".

    Tuần báo Mỹ (20-8-1962) viết: "Về chính trị, chiến tranh ở Việt Nam là một sự thất bại (cho Mỹ)". 15-8-1963 báo ấy lại viết: "So với 6 tháng đầu năm, số thất bại của Mỹ - Diệm tăng 33%, mà số thất bại của quân du kích thì giảm 30%".

    Hãng Mỹ AP (3-1-1963) viết: "Tinh thần binh sĩ Mỹ rất xoàng, họ chán nản đến cực độ". Báo Mỹ Người chiến sĩ (4-3-1963) viết: "Dù Mỹ có nhiều vũ khí mấy, cũng không thắng được".

    Hãng Mỹ UPI (29-7-1963) đã viết một cách rất dứt khoát: "Ðây là một cuộc chiến tranh rất tàn bạo và (Mỹ) sẽ thất bại".

    Tình thế đã rõ ràng! Anh em nên suy nghĩ !

    - Dù phải chiến đấu rất gay go gian khổ, đồng bào miền Nam nhất định sẽ thắng. Tuy không có máy bay, xe tăng, tàu chiến, nhưng đồng bào miền Nam đã đánh thắng những thứ vũ khí mới nhất của Mỹ, đã giải phóng hai phần ba đất đai, đã phá hơn một nửa số "ấp chiến lược", hơn 7 triệu người được sống tự do... Ðồng bào miền Nam càng đánh càng mạnh, càng mạnh càng thắng.

    Tờ báo Phigarô của đại tư bản Pháp (18-12-1963) viết: "Lực lượng Việt cộng mỗi tháng một tăng, đại đa số nhân dân theo họ và ra sức giúp họ".

    Hãng Anh Roitơ (4-1-1964) viết: "Người phát ngôn quân sự Mỹ nói: So với năm ngoái, thì hiện nay Việt cộng lực lượng mạnh hơn, trang bị nhiều hơn, tổ chức tốt hơn...".
    Ðồng bào miền Nam thắng vì đoàn kết chặt chẽ, chiến đấu

    anh dũng và có chính nghĩa, cho nên được nhân dân tiến bộ các nước kể cả nhân dân Mỹ đồng tình và ủng hộ.

    Vậy anh em binh sĩ nên làm sao đây?

    Ðế quốc Mỹ và lũ tay sai đang dùng người miền Nam đánh người miền Nam. Chúng đẩy binh sĩ tỉnh này đi giết hại nhân dân tỉnh kia. Chúng đẩy anh em vào tội lỗi "nồi da nấu thịt". Và bản thân anh em cũng bị bọn Mỹ ngược đãi, xem khinh: lương của chó ngao Mỹ nhiều gấp bội lương của người lính miền Nam! Bọn "cố vấn" Mỹ thường nói: "Phải đá vào đít thì binh sĩ miền Nam mới chịu tiến lên!" (Báo Diễn đàn Nữu Ước, 10-12-1963). Nhục nhã vậy thay!

    Chắc anh em đều có lương tâm đối với Tổ quốc. Vì bị đế quốc Mỹ và lũ tay sai lừa bịp và bắt ép mà anh em cầm súng chống lại đồng bào. Nếu từ nay giác ngộ, quay về với nhân dân, thì anh em cũng xứng đáng với Tổ quốc. Trong bốn năm qua đã có hơn 87.000 binh sĩ làm như vậy, họ đã bỏ hàng ngũ địch về với đồng bào. Vài ví dụ gần đây nhất: Trong tháng 12-1963, chỉ ở Tân An - Chợ Lớn đã có hơn 620 binh sĩ và ở Bà Rịa có hơn 700 binh sĩ trở về với nhân dân. Ngày 24-11-1963, anh em binh sĩ ở Hiệp Hoà đã giúp quân du kích phá tan trại huấn luyện của Mỹ. Ngày 3-1-1964, một trung đội lính miền Nam đã giúp du kích diệt một "ấp chiến lược" ở Công Tum, rồi cả trung đội tham gia quân du kích. Ngày 7-1-1964, ở Vĩnh Long, anh em lính đã tự tay đốt hơn 1 triệu lít xăng của địch, rồi mang súng về với Giải phóng quân.

    Những việc dũng cảm mà binh sĩ khác đã làm được, thì anh em chắc cũng làm được. Như thế là:

    Trên vì nước, dưới vì nhà,

    Một là đắc hiếu, hai là đắc trung.

    Chúc anh em trở thành những binh sĩ yêu nước!

    CHIẾN SĨ

    Báo Nhân dân, số 3578,

    ngày 14-1-1964.

    Đăng trong Hồ Chí Minh toàn tập, tập 11, trang 105.

    Mấy bác VNCH nào chưa đọc thư Cụ Hồ gửi cho các bác thì xin mời vào đây đọc:

    THƯ GỬI BINH SĨ THUỘC CHÍNH QUYỀN MIỀN NAM

    Anh em ơi!

    Bước sang năm 1964, nên chúc anh em cái gì đây? Có lẽ điều tốt nhất là chúc anh em có đầu óc sáng suốt để phân biệt điều gì phải, điều gì trái, ai là bạn, ai là thù. Do đó mà đi vào con đường chính nghĩa, để xây dựng hạnh phúc cho bản thân và cho cha, mẹ, vợ, con của anh em.

    Vì vậy, chúng tôi nêu ra vài điểm sau đây: để anh em suy nghĩ:

    - Mỹ tự xưng là bình đẳng và văn minh nhất thế giới. Nhưng hơn 18 triệu người Mỹ vì da họ đen mà bị hành hạ như nô lệ. Cứ 100 người Mỹ thì có 2 người phạm tội nặng. Bộ trưởng Tư pháp Mỹ đã nói: "ở Mỹ, các thành phố to đều là truỵ lạc... Lũ ăn cướp giết người câu kết với bọn tư bản lũng đoạn, với đại biểu Quốc hội, với quan toà án... Hiện nay Bộ Tư pháp có hàng vạn hồ sơ về các vụ giết người cướp của" (5-1963).

    Mồ ma tổng Ken cũng nói: "Nhiều thành phố Mỹ không bảo đảm hoà bình và an ninh, vì người ta không được tự do đầy đủ" (6-1963). Không ngờ sau đó năm tháng (11-1963), ông ta cũng bị ám sát?
    - Mỹ tự xưng là giàu có nhất thế giới. Nhưng ở Mỹ có 2 triệu người muốn tự tử vì đời sống quá khó khăn. 5 triệu thợ thuyền thất nghiệp hoàn toàn và 2 triệu rưỡi người thất nghiệp từng lúc. Hàng chục triệu người bị buộc "về hưu". Ngày 9-1-1964, tổng Giônxơn cũng nhận rằng: 20% (độ 40 triệu) người Mỹ sống rất cực khổ.

    Tình hình dân Mỹ như vậy đó. Nhưng để xâm lược miền Nam nước ta, trong 10 năm qua, đế quốc Mỹ đã cho tên độc tài khát máu Ngô Ðình Diệm, gia đình hắn và tay sai hắn (bọn Thơ, Minh, Ðính, v.v..) hơn 3.300 triệu đô la để chúng giết hại hơn 150.000 đồng bào miền Nam (gần 3.000 người bị mổ bụng, moi gan, ăn thịt).

    Hãm hiếp hơn 4.000 phụ nữ (có cả em bé và cụ già),

    Ném bom làm 200.000 người bị thương,

    Giam cầm hơn 400.000 người vô tội,

    Tra tấn 1.000.000 người thành tàn tật, v.v..

    Thêm vào đó, có hàng trăm làng bị đốt phá và bị thuốc độc, hàng chục vạn binh sĩ chết và bị thương ở chiến trường.

    Trong lúc miền Nam bị tang tóc thê thảm như vậy, thì bè lũ Diệm làm giàu trên xương máu của đồng bào. Chắc anh em đã xem các báo Sài Gòn và thấy rằng: gia đình Diệm chiếm độc quyền hầu hết các ngành kinh tế của nhân dân miền Nam. Khắp các tỉnh miền Nam chúng đều có rất nhiều tài sản. Chúng gửi hơn 1.000 triệu đôla ở nhà băng các nước ngoài. ở Trung Bộ, riêng tên Ngô Ðình Cẩn đã có hơn 20 toà biệt thự, 50 sở đồn điền, hàng dãy nhà cho thuê, 1 xưởng đóng tàu thuỷ, 1 công ty xe hơi, v.v. đáng giá hàng ngàn triệu đồng. Nó còn xây sẵn cho nó 1 ngôi lăng ở núi Ngự tốn hơn 10 triệu đồng.

    Lũ tay chân khác của Mỹ - Diệm bóc lột cũng gắt. Ví dụ: Khi bị bắt, tên tỉnh trưởng Quảng Ngãi có 22 triệu đồng bạc và 8 kilô vàng, tên quận trưởng Ðức Phổ có 17 triệu đồng bạc và 3 kilô vàng, tên giám đốc cảnh sát Sài Gòn có 5 cái biệt thự và 96 triệu đồng, v.v.. "Cháy nhà sẽ ra mặt chuột", chắc là bọn đảo chính (Thơ, Minh, Ðính, v.v..) cũng chẳng trong sạch gì hơn lũ kia.

    Trong khi chúng thăng quan phát tài, thì chúng đẩy anh em binh sĩ đi càn quét giết hại đồng bào và nhiều anh em bỏ mình ở trận địa!

    - Trước kia thực dân Pháp câu kết với bọn Việt gian để cướp nước ta, Pháp đã thất bại. Ngày nay đế quốc Mỹ cũng câu kết với bọn Việt gian hòng cướp miền Nam, Mỹ cũng nhất định sẽ thất bại. Kế hoạch "18 tháng" của Taylo đã phá sản rồi. Kế hoạch "Mỹ rút năm 1965"cũng bị xoá bỏ. "Quốc sách ấp chiến lược" cũng bị tung toé... Diệm đã thất bại và bị Mỹ thủ tiêu. Diệm chết rồi nhưng chính sách tội ác của Diệm vẫn tiếp tục như cũ, cho nên bọn đảo chính rồi cũng trượt theo vết xe xuống hố của Diệm. Chính người Mỹ cũng đã thấy sự thất bại.

    Năm 1954, nghị sĩ Ken đã nói: "chính sách xâm lược của Mỹ ở Việt Nam là một chính sách tự sát". Tháng 12-1962, Tổng thống Ken lại nói: "Chiến tranh chống du kích là một việc hết sức khó khăn... Chúng ta đang ở trong một đường hầm, chưa có lối thoát!".

    Tuần báo Mỹ (20-8-1962) viết: "Về chính trị, chiến tranh ở Việt Nam là một sự thất bại (cho Mỹ)". 15-8-1963 báo ấy lại viết: "So với 6 tháng đầu năm, số thất bại của Mỹ - Diệm tăng 33%, mà số thất bại của quân du kích thì giảm 30%".

    Hãng Mỹ AP (3-1-1963) viết: "Tinh thần binh sĩ Mỹ rất xoàng, họ chán nản đến cực độ". Báo Mỹ Người chiến sĩ (4-3-1963) viết: "Dù Mỹ có nhiều vũ khí mấy, cũng không thắng được".

    Hãng Mỹ UPI (29-7-1963) đã viết một cách rất dứt khoát: "Ðây là một cuộc chiến tranh rất tàn bạo và (Mỹ) sẽ thất bại".

    Tình thế đã rõ ràng! Anh em nên suy nghĩ !

    - Dù phải chiến đấu rất gay go gian khổ, đồng bào miền Nam nhất định sẽ thắng. Tuy không có máy bay, xe tăng, tàu chiến, nhưng đồng bào miền Nam đã đánh thắng những thứ vũ khí mới nhất của Mỹ, đã giải phóng hai phần ba đất đai, đã phá hơn một nửa số "ấp chiến lược", hơn 7 triệu người được sống tự do... Ðồng bào miền Nam càng đánh càng mạnh, càng mạnh càng thắng.

    Tờ báo Phigarô của đại tư bản Pháp (18-12-1963) viết: "Lực lượng Việt cộng mỗi tháng một tăng, đại đa số nhân dân theo họ và ra sức giúp họ".

    Hãng Anh Roitơ (4-1-1964) viết: "Người phát ngôn quân sự Mỹ nói: So với năm ngoái, thì hiện nay Việt cộng lực lượng mạnh hơn, trang bị nhiều hơn, tổ chức tốt hơn...".
    Ðồng bào miền Nam thắng vì đoàn kết chặt chẽ, chiến đấu

    anh dũng và có chính nghĩa, cho nên được nhân dân tiến bộ các nước kể cả nhân dân Mỹ đồng tình và ủng hộ.

    Vậy anh em binh sĩ nên làm sao đây?

    Ðế quốc Mỹ và lũ tay sai đang dùng người miền Nam đánh người miền Nam. Chúng đẩy binh sĩ tỉnh này đi giết hại nhân dân tỉnh kia. Chúng đẩy anh em vào tội lỗi "nồi da nấu thịt". Và bản thân anh em cũng bị bọn Mỹ ngược đãi, xem khinh: lương của chó ngao Mỹ nhiều gấp bội lương của người lính miền Nam! Bọn "cố vấn" Mỹ thường nói: "Phải đá vào đít thì binh sĩ miền Nam mới chịu tiến lên!" (Báo Diễn đàn Nữu Ước, 10-12-1963). Nhục nhã vậy thay!

    Chắc anh em đều có lương tâm đối với Tổ quốc. Vì bị đế quốc Mỹ và lũ tay sai lừa bịp và bắt ép mà anh em cầm súng chống lại đồng bào. Nếu từ nay giác ngộ, quay về với nhân dân, thì anh em cũng xứng đáng với Tổ quốc. Trong bốn năm qua đã có hơn 87.000 binh sĩ làm như vậy, họ đã bỏ hàng ngũ địch về với đồng bào. Vài ví dụ gần đây nhất: Trong tháng 12-1963, chỉ ở Tân An - Chợ Lớn đã có hơn 620 binh sĩ và ở Bà Rịa có hơn 700 binh sĩ trở về với nhân dân. Ngày 24-11-1963, anh em binh sĩ ở Hiệp Hoà đã giúp quân du kích phá tan trại huấn luyện của Mỹ. Ngày 3-1-1964, một trung đội lính miền Nam đã giúp du kích diệt một "ấp chiến lược" ở Công Tum, rồi cả trung đội tham gia quân du kích. Ngày 7-1-1964, ở Vĩnh Long, anh em lính đã tự tay đốt hơn 1 triệu lít xăng của địch, rồi mang súng về với Giải phóng quân.

    Những việc dũng cảm mà binh sĩ khác đã làm được, thì anh em chắc cũng làm được. Như thế là:

    Trên vì nước, dưới vì nhà,

    Một là đắc hiếu, hai là đắc trung.

    Chúc anh em trở thành những binh sĩ yêu nước!

    CHIẾN SĨ

    Báo Nhân dân, số 3578,

    ngày 14-1-1964.

    Đăng trong Hồ Chí Minh toàn tập, tập 11, trang 105.

    Hãy xem cái gì cụ Hồ viết (dù cụ trích dẫn của ai) và cái gì cụ Hồ nói với cái gì cụ đã làm. Chẳng khác nào thằng ăn cướp chê thằng ăn cắp, chê người ta lẳng lơ thì mình đánh đĩ. Chê người ta lừa đảo thì mình lưu manh.

    Bọn cộng sản Việt nam thời nay, chống chúng thì chúng sẽ trù dập một cách tàn bạo.

    Bọn cộng sản thời Hồ Chí Minh, nó nghi mình chống chúng thì chúng cũng sẽ trù dập và tiêu diệt.

    Đến như nuôi chúng ăn, bỏ tiền ra cho chúng tiêu mà chúng cũng giết để vừa lòng quan thầy chúng.

    Thời HCM còn sống, bọn cộng sản ngoài Bắc thì bóp nghẹt mọi sinh hoạt tư do của người dân. Chúng bỏ đói dân để dễ bề cai trị. Chống lại chúng thì lao động khổ sai.

    Thời HCM còn sống, bọn cộng sản trong Nam đặt bom, ném lựu đạn, pháo kích, đắp mô chôn mình, tất cả đều nhắm vào thường dân để khủng bố tinh thần họ, để gây náo loạn xã hội và để trả thù người dân đã không che dấu và ủng hộ chúng.

    Hể đừng nhắc chuyện cũ thì thôi, nhắc lại thì phải ghi cho đầy đủ. Thử tưởng tượng một tên cán bộ cộng sản hiệu trưởng trường đảng của chúng bị ai đó bắn trên đường từ trường về nhà thì chúng sẽ tru tréo đến đâu. Ấy vậy mà chúng bây giờ vẫn tôn vinh và ăn mừng việc khủng bố ám sát giáo sư Nguyễn Văn Bông vào năm 1971. Ông Nhuận này có liên hệ gì đến việc ám sát khủng bố giết chết ông Bông dạo ấy không biết?

    Bác Nhuận lòi đuôi rồi.
    Chả ai cần bác phải nhận sai, nhưng cũng không cần - tái khẳng định mình luôn luôn đúng, luôn luôn vì dân, đấu tranh với sai lầm của CS bây giờ để đi tiếp, lại đường HCM (luôn luôn đúng) thì ... bác tha cho em nhờ. CS không phải bây giờ mới sai, mới tàn bạo, bác nào không thấy, không muốn thấy (như bác HSP nói về trí thức, cộng sản & lương thiện) chỉ vì ngoan cố (biết nhưng phải nguỵ biện vì không thể nhận sai vì thiếu hiểu biết) hoặc không lương thiện.

    Nếu Nguyễn Ái Quốc là cụ Phan cùng nhóm chí sĩ sống ở Pháp thì ta có thể chắt lọc được một số tư tưởng của họ . Nhưng nếu Nguyễn Ái Quốc là Bác Hồ vĩ đại của chúng ta, ta phải coi lại . Một anh chàng Nguyễn Tất Thành lãng mạn nhưng thiếu kiến thức nên borderline cực đoan và một Hồ Chí Minh Cộng Sản, chúng ta cần phải hiểu rõ Bác Hồ vĩ đại của chúng ta thật ra là ai trước khi bập vô mớ tư tưởng trời ơi đất hỡi đó . Trước khi đem Bác Hồ vĩ đại ra làm bung xung để đối chọi với Bác Hồ vĩ đại của Đảng, các vị có sẵn sàng nuốt những lời lẽ của "Địa chủ ác ghê" chưa, để rồi kết quả lại là một cuộc xóa trắng lịch sử như chính đảng các bác đã làm ?

    Hai lần sai không nhất thiết trở thành đúng, mà có thể trở thành đại họa .

    Hoan hô bác Nhuận. Đây ví dụ điển hình của việc 'lấy vũ khí của địch diệt địch'. Chỉ tội mấy ông CCCĐ đã chỉ vì định kiến hận thù mà vất bỏ một vũ khí sắc bén quan trọng trong cuộc chiến đấu vì sự nghiệp chống CQ độc tài toàn trị, dân chủ hoá đất nước.

    Tên tác giả viết:
    Đây cũng là những lẽ phải không ai chối cãi được. Và phải được mọi người dân Việt thời đại Hồ Chí Minh và mọi thời đại viết tiếp. Để cùng nhau xây dựng cho mỗi người và mọi người một xã hội, một thế giới, một ngày nay, một ngày mai xứng đáng với con người.

    Cụ đang viết đí.
    Nhà sản cũng đang viết như cụ. Nhà sản còn hành động nữa kìa. Hơn 96 phần chăm đại bẩu cuốc hội đồng thuận dới HP mới. Éo có ai kéo Lừa quay giở lại thời kỳ đồ đá 80 năm dìa trước. Lịch sử dẫn lừng lững tiến dìa phía trước. Lừa muốn thía đấy nhá.!

    Một bài viết, nếu đọc bình thản, bình tâm suy ngẫm rộng ra, có thể sẽ giúp mình thấy được hoặc biết được nguyên nhân chính dẫn đến sự sụp đổ miền Nam.

    Hình ảnh:

    Cách đây vài tháng, đ/c Nhuận đã Tỉnh Thức, dõng dạc tuyên bố, hùng hồn hô gào các Đảng Viên hãy mạnh dạn, dứt khoát từ bỏ nhà Sản, lập đảng mới để tiếp tục hoạt động, đấu tranh đưa đàn lừa đến chân trời mới, khác với nhà Sản.

    Với khí thế rực lửa, ở tầng số cao, đ/c Nhuận lên đài thanh minh, thanh nga qua những bài phỏng vấn.

    Thời gian ko còn nhiều, ngày nhậu với Allah có thể đếm được và thấy được trước mặt, đ/c Nhuận tiến tiếp và đã đẻ ra:

    đ/c Nhuận viết:
    ... Mà phải viết tiếp. Viết gì?

    Viết những gì mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bỏ dở...

    Đồng chí tiếp:

    Trích dẫn:
    ... Và phải được mọi người dân Việt thời đại Hồ Chí Minh và mọi thời đại viết tiếp...

    Xa gần với hình ảnh đ/c Nhuận là Mr. Kiệt. Nhiều người đã ko hết lời khen Mr. Kiệt. Quá tiếc khi VN đã ko làm theo lời Mr. Kiệt, nức nở với những gì Mr. Kiệt thủ thỉ, thương tiếc khi Mr. Kiệt tịt etc...

    Tuy 2 người khác biệt nhưng tương đồng ở 1 điểm: Trình của Mr. Kiệt ko hơn đ/c Nhuận, nếu ko muốn nói Y Chang.

    Thảm họa của dân Do Thái là Holocaust. Thảm họa của VN là Lú chuyên Chỉ Đạo dân Lừa.

    BT viết:
    Đó chính là bi kịch của những người vẫn đinh ninh mình và toàn dân đang sống trong cái gọi là “thời đại Hồ Chí Minh”!

    Tôi nghĩ, đó là một bi hài kịch của những người vẫn tưởng rằng, họ không hề sai đường, khi dựa dẫm vào ông Hồ Chí Minh đẻ tự vỗ về.
    Họ tin vào một quá khứ đã "tranh đấu dũng cảm", không chấp nhận điều họ đã góp tay tạo nên một thể chế, một chính quyền như nhà nước Việt Nam Cộng Sản ngày hôm nay. Và đó là những nhà phản biện trung thành, những nhà đối lập thuỷ chung. Họ chỉ muốn chế độ bớt khắc khe hơn, chứ không nhất thiết muốn chế độ phải thay đổi toàn diện. Điều này đã được thể hiện từ trong tư duy rồi đưa đến kết quả là những lời kêu gọi người khác hành động, để những người hành động bị bắt giam. Như một dạng cò mồi!
    Bài viết này của ông Nhuận đã chứng minh, tự ông đã làm lộ tẩy con bài.

    Điều khốn nạn nhất trong mọi điều khốn nạn là các đảng Cộng Sản đã nắm cái bao tử của người dân. Muốn được ăn sung, mặc sướng, no đủ thì phải ngoan ngoãn, "biết điều" chỉ trích tạm đủ đề làm hồng bộ mặt đảng, ra vẻ VN có tự do ngôn luận.... Vượt qua giới hạn sẽ đuợc NN "nhắc nhở", một đôi lần, không nghe thì sẽ có biện pháp mạnh hơn.

    Thà rằng, họ im lặng còn hơn là lên tiếng nửa vời.

    Nguyễn Jung

    Sao Ông Nhuận lại còn mơ hồ thế nhỉ? Cái thảm trạng hiện nay ở đất nước Việt nam nay bắt nguồn từ ai và từ lúc nào? Chẳng phải nó bắt nguồn từ thời khắc giữa trời Âu giá lạnh những năm 1920s, Nguyễn Tất Thành cầm bản Luận cương của Lênin mà hô lên rằng "Đây là con đường sống của chúng ta" đó sao? Bây giờ mà vẫn còn tin vào hình ảnh được đánh bóng và tự đánh bóng của Hồ Chí Minh thì thật là không có trí tuệ một chút nào!

    Article16. – Toute Société dans laquelle la garantie des Droits n’est pas assurée, ni la séparation des Pouvoirs déterminée, n’a point de Constitution.”

    Qua sách báo, ngay từ thời Hồ Chí Minh làm chủ tịch nước, giai đoạn 1950-1969, làm gì có phân quyền hành, tư, lập pháp

    Những câu được thực hiện như "độc tài (chuyên chính) vô sản", "tập trung dân chủ", ... thể hiện rõ ràng độc tài đảng trị

    Bác nào chứng minh giùm, trong thực tế, những gì tôi viết ở hai câu trên là sai, ngoại trừ lý do : thời chiến nó phải như thế

    Tôi nghĩ chúng ta trưởng thành, các bác viết tiếp những gì mà các bác cho là đúng, theo ý các bác, cần gì phải viết tiếp y chang theo ai (ngoại trừ trong ý định viết sử để phản đối đảng CSVN viết lung tung) bởi vì viết tiếp chưa chắc là đúng ý, đôi khi trật lất vì đoán mò.

    Trong tiếng Pháp, những gì viết tiếp phải xài thể giả sử conditonnel