Nguyễn Mộng Hoài - Thời đại và đôi tai

  • Bởi Mắt Bão
    27/11/2013
    1 phản hồi

    Nguyễn Mộng Hoài


    Sinh ra trên đời, nhiều loài động vật đều có tai. Tất nhiên, tai là để nghe. Nghe thì phải biết. Loài người là động vật cao cấp đã trải qua tiến hóa hàng triệu năm trên trái đất này, như thế mới có loài người văn minh và rất văn minh như hiện nay. Trái đất hiện có trên dưới 7 tỷ người, dĩ nhiên là có tới 14 tỷ cái tai.

    Trừ những người bị bẩm sinh hoặc sự cố mới bị điếc. Ngay cả điếc cũng có nhiều loại, điếc bẩm sinh, điếc đặc, điếc một nửa và cả "điếc giả vờ" nghĩa là giả vờ "điếc". Các cụ ta có câu: "Điếc tai làng sáng tai họ", nghĩa là những kẻ chỉ sáng tai hay thính tai với cái có lợi cho cá nhân mình, ví dụ như sáng tai trong việc họ, thế nào cũng được nắm xôi mang về.

    Thời đại ngày nay, chí ít là vào những thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21, nền khoa học thế giới phát triển nhanh và có những thành tựu mà ngày xưa con người không thể tưởng tượng ra được. Trong đó có sự phát triển của công nghệ thông tin và các phương tin thông tin, làm cho trái đất tưởng như rộng lớn hóa ra cũng gần gũi nhau nhiều lắm. Tôi có một anh bạn làm báo ở Hoa Kỳ, chúng tôi thường xuyên trò chuyện, trao đổi nghiệp vụ với nhau qua "hộp thư điện tử". Và ngày nay dường như ngành bưu điện nước ta "nhàn" hơn trước rất nhiều. Đội ngũ bưu tá cơ sở đỡ cuồng cẳng chạy thư báo như trước vì nhiều mối liên hệ thông tin, phản ảnh, trao đổi với nhau, giữa cơ quan với cơ quan, giữa cá nhân với cá nhân.

    Vì vậy việc in và dùng tem thư cũng giảm đi trông thấy. Việc chuyển công văn giấy tờ giữa nước này với nước khác, giữa địa phương này với địa phương kia...cũng đã giảm và bớt đi sự chậm trễ, có khi đến khó chịu. Cho nên, từ tháng 7-2013, chúng tôi là nhân viên Nhà nước hưu trí, trước đây đều lĩnh lương hưu tại phường, xã hoặc tổ hưu địa phương, nay lại được ra Bưu điện gần nhất để lĩnh lương hưu hàng tháng, do chính nhân viên Bưu điện phát lương hưu. Vì lý do làm sao, chỉ có ông Bảo hiểm xã hội và Ông Bưu điện "làm ăn với nhau" mới biết rõ. Còn chúng tôi, cứ miễn là có lương hưu đỡ một phần khó khăn trong đời sông hằng ngày là được.

    Dông dài một chút trước khi nói về đôi tai con người sống trong thời đại hiện nay. Thời đại hiện nay có nhiều cái nổi bật đến ngạc nhiên. Chỉ cách đây độ mười thập kỷ, người ta phát hiện ra và tuân theo lý thuyết chủ nghĩa Mác-Lenin, coi như là sự chuyển biến cơ bản của nhận thức thế giới, nhận thức chuyển động của xã hội loài người. Thế rồi qua nhiều cuộc cách mạng hi sinh không biết bao nhiêu sinh mạng và của cải vật chất, loài người hình thành "phe xã hội chủ nghĩa" do Đảng Cộng sản (hoặc giống như cộng sản) lãnh đạo.

    Bên cạnh đó là phong trào cộng sản và công nhân, nghĩa là phong trào vô sản như lý thuyết của chủ nghĩa Mác-Lê nin làm kim chỉ nam, hình thành trên phạm vi toàn thế giới. So với chủ nghĩa tư bản "bóc lột" trước đó thì, chủ nghĩa cộng sản tươi đẹp hơn rất nhiều, loài người có thể tiến tới xóa bỏ Nhà nước, xóa bỏ giai cấp, "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu", trái đất không còn đau khổ, không còn nghèo đói nữa. Tương lai ấy hấp dẫn con người và nhiều nơi trên trái đất đã kiên quyết đi theo.

    Nhưng than ôi, chỉ sau hơn 7 thập kỷ, cái chủ nghĩa xã hội tiến lên chủ nghĩa cộng sản "không còn người bóc lột người" chính nó tan rã và tiêu tan một cách rất nhanh chóng. Và từ 12, 13 nước có chế độ xã hội chủ nghĩa, nay vào thập kỷ thứ hai của thiên niên kỷ thứ ba này, "phe xã hội chủ nghĩa" đã gần như không còn bóng dáng thực chất của nó nữa, mà có còn ở một số nơi thì cũng đang bị biến tướng, hoặc là theo xã hội dân sự hoặc trở lại dân chủ tư sản cả rồi. Như thế có nghĩa là cuộc đấu tranh "ai thắng ai" đã và đang ngã ngũ. Vậy mà ở một số nơi trên trái đất, một số người vẫn chưa nghe thấy hoặc cố tình điếc không thèm nghe vẫn duy trì những cái cũ rích, không còn phù hợp với thời đại tiến triển của loài người, đã mang lại không biết bao nhiêu đau khổ cho dân chúng ở nơi này nơi kia.

    Nhiều người trong số họ được ăn học tử tế, có trình độ nhận thức hơn người, lại làm đến những địa vị cao sang, thậm chí là những "ngôi vua" trong thời đại mới, nhưng họ vẫn bị điếc, không phải là điếc bẩm sinh mà là cố tình giả vờ điếc.

    Ví dụ như, tại đất nước tươi đẹp nhiều chiến tranh, bão lụt như nước ta, thời gian gần đây không phải họ không biết, ngược lại họ biết rất rõ là "bộ phận không nhỏ" bị suy thoái chính trị tư tưởng, đạo đức lối sống, biết rất rõ đại đa số nhân dân trước đây tin theo họ, ngày nay do họ "suy thoái tột cùng" dân không còn tin họ nữa, nhưng họ vẫn cứ điếc và bấu víu vào cái mà thế giới đã giũ sạch từ lâu rồi. Thậm chí có bà Tổng thống một nước bên kia bán cầu từ chối không "tiếp" một nguyên thủ còn theo chủ nghĩa Mac-Lenin.

    Mấy năm gần đây, từ thực tế cuộc sống, một đội ngũ các nhà trí thức, trong đó có những nhà trí thức uyên thâm cỡ lớn, nhiều người vốn là Tướng lĩnh của họ đã cùng lên tiếng "ôn hòa góp ý" hoặc ra Tuyên bố này nọ rất sáng suốt, rất hợp thời đại và có khả năng "cứu cánh dân tộc này, đưa đến tai họ, đưa đến từng người trong số họ, nhưng họ có lẽ không có thì giờ đọc và càng không có thì giờ nghe vì họ bị điếc, hay bị giả vớ điếc.

    Cho nên, rất nhiều vấn đề bức xúc, bất cập trái ngược với cái mà họ đề ra trong tuyên bố, trong tài liệu, trong nghị quyết, trong cương lĩnh của họ, kể cả trong hành động chỉ đạo của họ hằng ngày đều bị bỏ ngoài tai. Nhiều cuộc họp, nhiều cuộc "lấy ý kiến nhân dân" tốn kém hàng chục hàng trăm tỷ đồng, rốt cuộc vẫn không làm thay đổi chút nào cái cũ cái lạc hậu cái có hại trong quá trình tiến lên của đất nước. Chủ nghĩa Mac-Lenin dạy họ đấu tranh xóa bỏ người bóc lột người, nhưng trong chế độ họ đang xây dựng lại quá nhiều người bóc lột người, hình thành những nhóm lợi ích, thâu tóm quyền hành và của cái quốc gia, dồn dân tộc đến bước đường cùng, mà ngày xưa chỉ có thể xảy ra trong các chế độ nô lệ, phong kiến và thực dân mà thôi.

    Tại sao, họ đang xây dựng chủ nghĩa xã hội mà khoảng cách giầu nghèo ghê gớm thế, làm sao mà các dân tộc thiểu số, đồng bào vùng hay bị thiên tai còn khổ sở cùng cực đến thế, làm sao mà "giai cấp tư bản" mới giầu sang phú quý đến thế. Họ làm nhà "tình thương" bố thí cho người nghèo trị giá từ 15 đến 20 triệu đông một căn, trong khi ông này, bà kía, nhất là những người có chức có quyền xây những ngôi biệt thự tiền chục tỷ.

    Cứ về xã sẽ biết, những người nào là người giầu nhất nhì trong xã, thậm chí trong thôn. Dân nói nhiều những họ vẫn điếc vì đôi tai của họ mất tác dụng rồi. Trí thức nói phải họ không nghe, lại còn bào đó là "liệu điệu" của bon thù địch đang diễn biến hòa bình. Ông Tướng đã kinh qua trận mạc nhiều năm, đã từng đối mặt với "chủ nghĩa bành trướng" nhiều năm nói, họ bỏ ngoài tai hay là "điếc không nghe thấy" cuối cùng thì dân nói họ cũng bó ngoài tai nốt. Tóm lại là họ chỉ biết có họ, chỉ vì lợi ích của họ và họ quên nghe nịnh bợ và nói dối rồi. Cả đến một số công cụ tuyên truyền mỗi năm tiếu mấy nghìn tỷ cũng nói dối, nói sai, nói a dua những điều mà dân không thèm nghe nữa !

    Ôi, thời đại thì cứ tiến về phía trước. Loài người thì cứ đi theo cái quy luật khách quan của nó. Còn cái tai của một số người ở một góc nhỏ trái đất này vẫn cố tình bị điếc, có khi lại điếc đặc nữa cơ. Thương cho họ quá !

    Nguyễn Mộng Hoài

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tổng Thống Myanma Thien sien hơn hẳn lãnh đạo VN vài cái đầu là vì vậy . Không phải họ giả vờ điếc mà tầm nhìn , trí tuệ chỉ đến vậy thôi phải không Nguyễn Mộng Hoài . Chán thật đấy